Mang thai đã sáu tháng, thế nhưng đám cưới vẫn mãi chưa được tổ chức. Vì thế tôi liên tục bị người ta mỉa mai rằng mình cố tình vác bụng bầu ép cưới.
Lần thứ hai mươi chín bước vào tiệm váy cưới để chỉnh lại vòng eo, nhân viên cửa hàng nhìn tôi với vẻ khó xử.
“Cô Lâm, bộ váy này thật sự không thể nới rộng thêm được nữa. Hay là cô thử xem những kiểu dáng khác?”
Tôi cắn chặt răng, rút điện thoại gọi cho chồng, hỏi thẳng về ngày cưới.
Ở đầu dây bên kia, giọng anh ta lạnh tanh, đầy vẻ khó chịu.
“Chẳng lẽ sau khi mang thai tôi béo như lợn nên phải đi sửa kích cỡ chắc? Cô suốt ngày thúc ép tôi làm gì?”
“Tôi còn phải đợi Tiểu Nhi để tổ chức đám cưới bốn người. Đối tượng xem mắt của nó vẫn chưa chốt xong. Cô còn hối nữa là đang tâm hủy hoại cả đời con bé đấy. Thôi cúp máy đi. Đừng có chuyện gì cũng mang đến làm phiền tôi.”
Tim tôi chợt thắt lại.
Ngay sau đó, trong điện thoại vang lên giọng nũng nịu của cô em gái nuôi của chồng.
“Anh ơi, váy cưới của em với anh trông đẹp đôi lắm đó nha.”
Chồng tôi quên ngắt cuộc gọi. Trong loa điện thoại truyền đến những tràng cười nhạo báng không chút kiêng dè.
“Chị dâu còn chưa cưới mà đã mang bầu, chẳng phải giống xe buýt công cộng sao? Ai đến cũng mở cửa. Cứ thế mà nhét người vào bụng, đúng là tiện nhân.”
“Sính lễ với trang sức vàng ròng mà sếp Lục đặt chắc cũng không cần vội gửi đâu nhỉ, ha ha ha. Dù sao người cũng chẳng chạy đi đâu được.”
Em gái nuôi của chồng giả vờ hỏi.
“Anh ơi, chị dâu có giận quá rồi không chịu tổ chức đám cưới nữa không?”
Chồng tôi lập tức cười khẩy.
“Cô ta dám sao? Cô ta mong đám cưới đến phát điên rồi. Hơn nữa đứa bé đã sáu tháng, có chết cô ta cũng không dám làm loạn đâu.”
Tôi cúi đầu nhìn cái bụng tròn căng của mình, sau cùng lặng lẽ bấm một số điện thoại riêng.
Sau khi cúp máy, nhân viên cửa hàng dè dặt hỏi.
“Cô có muốn chọn thêm bộ váy nào khác không?”
“Không cần. Lấy bộ này đi. Nhưng bộ lễ phục của chú rể, tôi muốn đặt may lại từ đầu.”
…
Màn hình điện thoại sáng lên. Tin nhắn của mẹ như một nhát dao đâm thẳng vào mắt tôi.
“Bố con xé giấy mời rồi, nói nhà họ Lâm không vứt nổi cái mặt mũi này. Dân làng đang đồn ầm lên, bảo con là loại mất giá bám đuôi, vác bụng bầu ép cưới. Con gái à, mẹ xin con, cái đám cưới này con định kéo dài đến bao giờ?”
Tôi ngửa đầu lên, cố ép dòng chua xót đang dâng trong mắt.
Sau đó lặng lẽ mở ứng dụng, đặt lịch phẫu thuật đình chỉ thai nghén sau một tuần.
Bác sĩ rất nhanh đã gọi điện lại, liên tục nhấn mạnh những tổn thương đối với cơ thể khi đình chỉ thai ở tháng lớn.
Nhưng tôi không còn chần chừ nữa.
“Làm ơn sắp xếp giúp tôi.”
Khi bước ra khỏi tiệm váy cưới, trời bỗng đổ mưa lớn.
Tôi hoàn toàn không nhận ra người tài xế đến đón mình đã bị tráo đổi.
Chiếc xe vừa lăn bánh đã liên tục giảm tốc rồi tăng tốc đột ngột.
Trong gương chiếu hậu, ánh mắt của người tài xế lộ ra vẻ phấn khích khó giấu.
Tôi chợt hiểu ra.
Lại là trò đùa độc ác của Lục Nhi.
Từ sau khi tôi đính hôn với Lục Chính, Lục Nhi luôn làm mình làm mẩy, nhất quyết đòi tổ chức đám cưới chung với anh trai.
Sau khi tôi mang thai, cô ta gạt bỏ hết những đối tượng xem mắt, kéo dài ngày cưới hết lần này đến lần khác.
Thậm chí còn đem ảnh bụng bầu của tôi in lên thiệp mời, phát khắp làng quê cũ.
Khiến bố tôi tức đến mức tai biến tái phát, phải nhập viện.
Thế nhưng mỗi lần như vậy, Lục Chính vẫn luôn đứng về phía cô ta, khuyên tôi đừng chuyện bé xé ra to.
Tôi lau khóe miệng, giọng lạnh lẽo.
“Dừng xe.”
“Không được đâu, cô Lục đã dặn rồi, nhất định phải đưa cô về nhà an toàn.”
Bất chấp việc tôi tiếp tục từ chối, tên tài xế cười khẩy.
Hắn đạp ga thật mạnh rồi đột ngột phanh gấp.
Bụng tôi đập mạnh vào lưng ghế phía trước.
Cơn đau dữ dội lập tức lan khắp cơ thể.
Tên tài xế nở nụ cười nham hiểm, sau đó bỏ mặc tôi lại giữa đoạn đường cao tốc trên cao.
Nước mưa xối xả tạt thẳng vào mặt, lạnh buốt.
Tầm nhìn của tôi mờ đi, chân loạng choạng rồi ngã khuỵu xuống một vũng nước bùn.
Tôi gọi cho Lục Chính nhưng điện thoại mãi không kết nối được, cuối cùng đành phải báo cảnh sát.
Sau khi ngồi chết lặng suốt bốn tiếng đồng hồ, Lục Chính mới miễn cưỡng xuất hiện ở đồn cảnh sát để đón tôi.
“Cô không thể bớt làm loạn đi à? Chẳng phải chỉ là đi sửa váy cưới thôi sao, có cần phải nháo đến tận đồn cảnh sát thế này không?”
Tôi lặng lẽ nhìn người đàn ông đang tỏ rõ sự mất kiên nhẫn trước mặt mình, lần đầu tiên không cúi đầu nhận lỗi như trước nữa.
Anh ta không hề nhìn thấy vết bầm tím trên đầu gối tôi, không nhìn thấy vệt nôn dính trước ngực, cũng chẳng để ý đến cảm xúc đang dâng lên trong mắt tôi.
Trong mắt anh ta, chỉ có việc tôi đã lãng phí thời gian của anh ta.
Khi đứng dậy, tôi loạng choạng, trước mắt tối sầm.
Từ trưa đến tối, tôi chưa có một giọt nước nào vào bụng.
Lục Chính dường như lúc này mới nhận ra tôi có điều bất thường.
Anh ta nhíu mày đỡ lấy tôi, giọng dịu đi đôi chút nhưng vẫn mang theo vẻ giáo huấn quen thuộc.
“Chuyện nhỏ thế này mà cô lại để mình thảm hại đến vậy sao? Rõ ràng một mình cũng có thể xử lý tốt mà.”
Tôi bật cười.
Một mình sắp xếp toàn bộ quy trình cho đám cưới.
Một mình đối phó với những lời soi mói, gây khó dễ từ họ hàng hai bên.
Một mình đi chọn nhẫn cưới.
Một mình đi khám thai.
Một mình đối diện với những ánh mắt hoặc thương hại, hoặc đầy nghi ngờ.
Tôi từng ngây thơ nghĩ rằng anh ta thật sự quá bận rộn với công việc.
Cho đến khi tôi vô tình lướt thấy dòng trạng thái Lục Nhi đăng vào chiều nay.
Tại buổi tổng duyệt đám cưới, chồng sắp cưới của tôi đứng giữa tiếng chúc mừng của bạn bè người thân.
Anh ta nói với Lục Nhi những lời thề nguyện mà tôi vẫn luôn mong chờ.
Đến lúc ấy tôi mới hiểu.
Anh ta chỉ bận với riêng mình tôi mà thôi.
Nếu đã như vậy, từ nay về sau tôi cũng không cần anh ta nữa.
Thấy tôi không khóc lóc ầm ĩ như mọi lần.
Trong mắt Lục Chính lóe lên một tia đắc ý, dường như cho rằng tôi đã chịu nhún nhường.
Anh ta thúc giục.
“Mau về nhà thôi. Cuộn Cuộn rất thích ăn cơm chó cô nấu, về muộn Tiểu Nhi sẽ lo lắng.”
Sợi dây căng thẳng trong đầu tôi như bị kéo đứt.
Anh ta không quan tâm đến đám cưới đã bị trì hoãn suốt sáu tháng của tôi.
Không quan tâm việc tôi mắc kẹt dưới cơn mưa lớn, bụng rỗng không.
Không quan tâm việc tôi suýt chút nữa bị xe cán chết trên cao tốc.
Anh ta chỉ quan tâm con chó mà Lục Nhi nuôi có bị đói hay không.
Đến khi kịp nhận ra, tôi đã đẩy mạnh Lục Chính ra.
Lục Chính nhìn tôi bước vào màn mưa như nhìn một kẻ điên.
“Lâm Diệp! Cô đứng lại đó cho tôi!”
Tôi không buồn nghe tiếng gầm của anh ta.
Máu từ vết thương trên đầu gối hòa lẫn vào nước mưa, chảy xuống mặt đất.
Lúc này Lục Chính mới hoảng hốt, vội vàng muốn bế tôi lên xe.
Nhưng đúng lúc ấy, cửa xe đột nhiên mở ra, Lục Nhi cẩn thận bước ra một chân.
“Anh trai ơi…”
Gần như theo phản xạ, Lục Chính lập tức quay người, đẩy Lục Nhi trở lại trong xe.
“Em từ nhỏ cứ dính mưa là sốt, sao có thể đứng ngoài thế này được?”
Cửa xe nhanh chóng bị đóng sầm lại.
Qua lớp kính xe, Lục Nhi lặng lẽ nở một nụ cười với tôi.
Một nụ cười như đang chế giễu sự rẻ mạt của tôi.
Nhưng lúc này, tôi đã không còn bận tâm nữa.
Tôi tìm một khách sạn gần nhất để nhận phòng.
Nhìn chuỗi tin nhắn báo cáo lịch trình dài dằng dặc mà trước đây tôi vẫn gửi theo thói quen, cùng những câu trả lời ít ỏi đếm được trên đầu ngón tay.
Tôi cũng chẳng buồn báo cho Lục Chính nữa.
Vì dầm mưa nên người tôi hơi sốt, vừa nằm xuống đã nhanh chóng thiếp đi.
Không ngờ đến nửa đêm lại bị đánh thức bởi một hồi chuông điện thoại dồn dập.
“Cô đang ở đâu? Sao không về nhà?”
Nhận ra đó là cuộc gọi của Lục Chính, tôi thoáng cảm thấy có chút xa lạ.
Đây là lần đầu tiên anh ta chủ động hỏi tôi đang ở đâu.
Nhưng sự im lặng của tôi dường như khiến anh ta khó chịu.
“Cô có mang theo dầu chống rạn và axit folic không?”
“Không biết cô làm mẹ kiểu gì nữa. Một bà bầu mà còn ở bên ngoài, không sợ đứa trẻ sinh ra bị người ta dị nghị sao?”
Hết chương 1, chương 2 dưới phần bình luận, bấm like và để lại 1 chấm để nhận thông báo ↧
Lục Chính vẫn tiếp tục trách móc, không cho Lâm Diệp có cơ hội đáp lời. “Sao cô dám bỏ đi khỏi nhà khi bụng mang dạ chửa? Lỡ có chuyện gì xảy ra với đứa bé thì sao? Lúc đó cô tính đền cho tôi thế nào?” Giọng anh ta đầy vẻ khó chịu, cứ như thể Lâm Diệp đang gây chuyện phiền phức cho anh ta, như thể cô chỉ là một kẻ vô trách nhiệm phá hỏng kế hoạch của anh ta.
Lâm Diệp nằm bất động trên chiếc giường khách sạn, điện thoại vẫn áp vào tai. Cô nhìn trần nhà trắng toát, cảm thấy một sự xa lạ lạnh lẽo dâng lên. Cô nhận ra Lục Chính chưa từng một lần hỏi cô có bị thương không, có đói không, hay đã trải qua những gì dưới mưa. Anh ta chỉ quan tâm đến những thứ vụn vặt nhất, những điều chỉ liên quan đến trách nhiệm “làm mẹ” mà anh ta áp đặt lên cô, và hơn hết là sự “an toàn” của đứa bé – một tài sản của riêng anh ta.
Lâm Diệp mím chặt môi. Sự thờ ơ và coi thường của Lục Chính rõ ràng đến mức khiến cô bật cười thành tiếng, một nụ cười khô khốc, không chút vui vẻ. Mọi cảm xúc từng có, mọi sự ngây thơ, mọi chút tình cảm dành cho người đàn ông này đều tan biến trong khoảnh khắc. Giờ đây, trong Lâm Diệp chỉ còn lại sự trống rỗng, lạnh lẽo đến tận xương tủy và một quyết tâm sắt đá. Cô thu điện thoại về, ánh mắt vô định nhìn ra khoảng không trước mặt. “Đây là lần cuối cùng anh ta có thể làm tổn thương mình.” Lâm Diệp thầm nhủ, giọng nói nội tâm kiên định đến mức chính cô cũng bất ngờ.
Sáng hôm sau, Lâm Diệp giật mình tỉnh dậy, cơ thể nặng trĩu và mệt mỏi rã rời. Cơn sốt vẫn âm ỉ khiến đầu cô đau nhức, nhưng ý chí trong Lâm Diệp lại kiên định hơn bao giờ hết. Cô từ từ ngồi dậy trên chiếc giường khách sạn, cảm nhận sự lạnh lẽo lan tỏa từ bên trong.
Lâm Diệp vươn tay lấy chiếc điện thoại nằm trên bàn cạnh giường. Ngón tay cô run nhẹ, nhưng ánh mắt không hề dao động khi mở ứng dụng lịch. Lịch hẹn phẫu thuật đình chỉ thai tại Bệnh viện đã được đặt cho “Sau một tuần” hiện rõ trên màn hình. Lâm Diệp nhấn nút xác nhận, không một chút do dự. Dù trong lòng cô nặng trĩu như đá tảng, nỗi đau gặm nhấm từng tế bào, nhưng gương mặt Lâm Diệp lại tĩnh lặng đến đáng sợ. Mọi thứ đã đi quá xa, không thể quay đầu.
“Mọi chuyện phải kết thúc tại đây,” Lâm Diệp thầm nhủ. Giọng nói nội tâm vang vọng mạnh mẽ, dứt khoát như một lời thề. Cô nắm chặt điện thoại trong tay, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định.
Lâm Diệp nắm chặt điện thoại trong tay, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định, dòng suy nghĩ về sự kết thúc vẫn còn vang vọng. Bất chợt, tiếng chuông điện thoại chói tai cắt ngang sự tĩnh lặng. Màn hình điện thoại rung lên, hiện rõ cái tên “Mẹ”. Lâm Diệp giật mình, hơi thở trở nên dồn dập. Cô ngần ngừ một lát, rồi chậm rãi đưa tay nhấn nút nghe.
“Lâm Diệp, con nghe mẹ nói không hả con?” Giọng Mẹ Lâm Diệp vỡ òa qua điện thoại, đầy lo lắng và cả sự trách móc. “Sao con lại làm vậy hả? Đám cưới đâu có tổ chức sau sáu tháng mang thai? Người ta ở Làng quê cũ nói ra nói vào hết cả rồi con có biết không hả?”
Lâm Diệp im lặng, cổ họng nghẹn ứ. Từng lời của mẹ như những mũi dao sắc nhọn đâm thẳng vào trái tim đang rỉ máu của cô. Cô cảm nhận rõ sự nóng ran nơi khóe mắt, nhưng cố nén lại.
“Cái thiệp mời ảnh bụng bầu của con phát khắp làng quê cũ, bố con thì bị tai biến tái phát phải nhập viện rồi, con còn muốn làm khổ bố mẹ đến bao giờ hả con?” Giọng mẹ nghẹn ngào, pha lẫn tiếng nức nở. “Mẹ nghe người ta nói con… con định làm gì dại dột phải không? Con về nhà đi con, về đây với bố mẹ. Mẹ xin con đấy, đừng có làm chuyện dại dột gì đấy con nhé. Con nghe mẹ không? Con có về không?”
Hơi thở của Lâm Diệp trở nên nặng nề hơn. Áp lực từ mọi phía như một tảng đá khổng lồ đè nén cô. Những lời trách móc, nài nỉ của mẹ hòa quyện với nỗi đau và sự tuyệt vọng đang gặm nhấm Lâm Diệp. Cô không nói được lời nào, chỉ có thể nuốt ngược những giọt nước mắt mặn chát. Sự im lặng của Lâm Diệp càng khiến Mẹ cô hoảng sợ, bà liên tục gọi tên cô trong tuyệt vọng. Cô cảm thấy mọi thứ đang sụp đổ, và cô, hoàn toàn bất lực.
Lâm Diệp nghe tiếng mẹ gọi tên mình trong tuyệt vọng, nhưng cô không thể trả lời. Áp lực từ gia đình, sự lừa dối của Lục Chính, và nỗi đau của đứa con chưa kịp chào đời, tất cả như xé nát tâm can cô. Bất lực không phải là kết thúc, cô nghĩ. Cô không thể để mình gục ngã hoàn toàn. Những lời cay nghiệt của mẹ, dù đau đớn, lại vô tình thắp lên một tia lửa quyết tâm trong lòng Lâm Diệp. Cô không thể để bố mẹ phải chịu đựng thêm vì mình. Không phải níu kéo, cũng không phải van xin. Cô phải đối mặt.
Lâm Diệp cúp máy, tay cô run rẩy. Hàng lệ nóng hổi lăn dài trên má. Cô hít sâu một hơi, gạt đi nước mắt, ánh mắt dần chuyển từ tuyệt vọng sang kiên định. Đã đến lúc kết thúc mọi chuyện, một lần và mãi mãi. Lâm Diệp rời khỏi Khách sạn, bước đi giữa màn đêm lạnh lẽo. Mỗi bước chân của Lâm Diệp đều nặng trĩu, nhưng ý chí trong lòng cô lại vững vàng.
Chiếc taxi dừng trước cổng Nhà Lục Chính. Đèn trong nhà vẫn sáng. Lâm Diệp nhìn ngôi nhà quen thuộc mà giờ đây trở thành biểu tượng của sự phản bội và đau khổ. Cô hít thở sâu, cố gắng nén lại cơn nghẹn trong lồng ngực. Không còn là cô gái ngây thơ yếu đuối nữa. Cô sẽ đối diện với sự thật, với Lục Chính và Lục Nhi, một cách dứt khoát.
Lâm Diệp nhấn chuông cửa. Cô đứng thẳng lưng, bàn tay nắm chặt, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Vết bầm tím trên đầu gối Lâm Diệp đau nhói, nhắc nhở cô về sự tàn nhẫn mà cô đã phải chịu đựng. Nhưng nỗi đau thể xác chẳng là gì so với nỗi đau tinh thần. Cô biết, cuộc đối đầu này không thể tránh khỏi, và cô đã sẵn sàng. Tiếng chuông vang lên, cắt ngang sự tĩnh lặng của màn đêm.
Cánh cửa từ từ hé mở sau tiếng chuông dứt. Lâm Diệp đẩy cửa bước vào, dáng vẻ mệt mỏi và tiều tụy sau một ngày dài nhưng ánh mắt cô vẫn không hề nao núng. Vết bầm tím trên đầu gối Lâm Diệp vẫn còn đau nhói, nhắc nhở cô về sự tàn nhẫn đã phải chịu.
Ngay lập tức, một khung cảnh ấm cúng giả tạo đập vào mắt Lâm Diệp. Lục Chính đang ngồi trên chiếc ghế sofa quen thuộc, vẻ mặt thư thái, tay vuốt ve Cuộn Cuộn đang rúc vào lòng anh. Lục Nhi ngồi sát cạnh, đầu tựa vào vai Lục Chính, nở nụ cười duyên dáng khi cô bé vuốt ve bộ lông mềm mượt của Cuộn Cuộn. Tiếng cười đùa khúc khích của hai người vang lên, tạo thành một bức tranh gia đình hoàn hảo, khiến không khí trong căn nhà trở nên ngột ngạt đối với Lâm Diệp.
Lục Chính ngẩng đầu lên, ánh mắt anh ta lướt qua Lâm Diệp, sự khó chịu lập tức hiện rõ trên gương mặt. Anh ta nheo mắt, gằn giọng, không thèm che giấu sự bực dọc.
“Cô đã đi đâu cả ngày hôm nay? Gây ra bao nhiêu chuyện phiền phức rồi mới chịu về à?” Lục Chính trách móc, giọng điệu đầy vẻ cao ngạo.
Lục Nhi, nghe thấy tiếng Lục Chính, ngước lên nhìn Lâm Diệp với ánh mắt khinh miệt. Một nụ cười thỏa mãn, đầy vẻ hả hê thoáng hiện trên khóe môi cô ta. Cuộn Cuộn lúc này cũng sủa lên vài tiếng, như thể đồng tình với chủ nhân của mình. Lục Chính ngay lập tức hạ giọng dỗ dành Cuộn Cuộn, vỗ về nó một cách ân cần, hoàn toàn phớt lờ sự hiện diện và tình trạng của Lâm Diệp.
Lâm Diệp đứng thẳng người, hít một hơi thật sâu. Cô không trả lời, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Lục Chính, không một chút dao động hay sợ hãi. Cô đã trở về để đối mặt, không phải để van xin hay giải thích.
“Tôi đã đặt lịch phẫu thuật đình chỉ thai.” Giọng Lâm Diệp lạnh lùng, từng chữ thoát ra dứt khoát như nhát dao. “Sau một tuần nữa, tôi sẽ đến Bệnh viện.”
Lục Chính đang vuốt ve Cuộn Cuộn bỗng khựng lại. Nụ cười trên môi Lục Nhi cũng tắt ngấm. Cả hai đều nhìn Lâm Diệp với vẻ mặt kinh ngạc, không tin vào tai mình.
“Cô vừa nói gì?” Lục Chính lắp bắp, Cuộn Cuộn trong lòng anh ta bất giác sủa lên một tiếng khó chịu.
Lâm Diệp không hề nao núng trước sự bàng hoàng của họ. Cô tiếp tục, giọng nói vẫn điềm tĩnh đến đáng sợ. “Và đám cưới… chúng ta sẽ hủy bỏ.”
Cả căn phòng chợt chìm vào im lặng. Lục Nhi là người phản ứng đầu tiên, cô ta bật cười khẩy, ánh mắt lộ rõ vẻ khinh miệt. “Cô diễn kịch hay đấy, Lâm Diệp. Chắc cô nghĩ làm vậy sẽ khiến anh Chính phải chạy theo giữ cô lại chứ gì?”
Lục Chính siết chặt tay, gương mặt anh ta dần đỏ bừng lên vì tức giận. “Lâm Diệp, cô nghĩ cô đang đùa với ai? Cô có biết cô đang nói cái gì không?”
Lâm Diệp vẫn giữ nguyên tư thế, ánh mắt cô không hề né tránh, thậm chí còn ánh lên vẻ thách thức. “Tôi hoàn toàn tỉnh táo. Tôi đã quyết định.”
Lục Chính đứng bật dậy, gương mặt anh ta đỏ gay, gân xanh nổi lên trán. Anh ta vứt Cuộn Cuộn xuống đất một cách thô bạo khiến con chó rên lên một tiếng. Lục Chính lao về phía Lâm Diệp, ánh mắt như muốn thiêu đốt cô.
“Lâm Diệp, cô vừa nói cái gì? Cô có biết cô đang làm trò gì không?” Lục Chính gằn giọng, giọng điệu xen lẫn sự hoảng loạn và tức giận. “Phá thai? Hủy đám cưới? Cô nghĩ cô đang làm mình làm mẩy với ai vậy? Cô muốn hủy hoại tương lai của tôi sao?”
Lâm Diệp vẫn đứng đó, bất động, ánh mắt cô lạnh nhạt nhìn thẳng vào Lục Chính, không hề nao núng trước sự tức giận của anh ta. Vết bầm trên đầu gối Lâm Diệp nhói lên, nhưng cô không biểu lộ bất cứ cảm xúc nào.
“Anh Chính, anh bình tĩnh đã!” Lục Nhi vội vàng chạy đến, cố gắng kéo tay Lục Chính. Ánh mắt cô ta đầy vẻ lo lắng giả tạo, nhưng sâu bên trong lại ánh lên sự đắc ý khó che giấu. Cô ta liếc nhìn Lâm Diệp với nụ cười nhếch mép ẩn hiện. “Lâm Diệp, chị cũng đừng kích động anh Chính như vậy chứ. Em biết chị đang giận dỗi, nhưng chuyện đám cưới, chuyện con cái đâu phải trò đùa.”
Lục Chính giật mạnh tay ra khỏi Lục Nhi, quay lại trừng mắt nhìn Lâm Diệp. “Giận dỗi? Cô nghĩ đây là giận dỗi sao, Lâm Diệp? Cô đang hủy hoại tất cả! Công việc của tôi, danh dự của gia đình… cô muốn ném hết xuống sông sao?”
Lục Nhi khẽ thở dài, giả vờ xoa dịu. “Anh Chính, đừng nói nữa. Lâm Diệp, chị nghe em đi, đừng làm mấy chuyện trẻ con như vậy. Em biết chị đang có chuyện không vui, nhưng gây chuyện thế này thì đâu giải quyết được gì. Anh Chính cũng vất vả vì chị nhiều rồi.” Lời lẽ của Lục Nhi như những mũi kim châm, khéo léo đổ lỗi cho Lâm Diệp.
Lâm Diệp vẫn giữ thái độ dửng dưng. Cô hít một hơi thật sâu, giọng nói vẫn điềm tĩnh đến đáng sợ. “Tôi không làm mình làm mẩy. Và tôi cũng không quan tâm đến ‘tương lai’ của anh. Tôi chỉ đang đưa ra quyết định của mình.”
“Quyết định?” Lục Chính gằn lên, bàn tay nắm chặt. “Cô lấy quyền gì mà đòi quyết định? Cái thai trong bụng cô, nó là con tôi! Cô nghĩ cô muốn bỏ thì bỏ sao?”
Lâm Diệp nhếch mép cười lạnh, ánh mắt sắc như dao găm xuyên thẳng vào Lục Nhi đang đứng sau lưng Lục Chính. Lục Nhi giật mình, theo bản năng lùi lại nửa bước.
“Con anh?” Lâm Diệp lặp lại, giọng cô ta trầm thấp, mang theo sự mỉa mai và phẫn nộ chất chứa. “Con anh suýt chết trên cao tốc rồi đấy, anh Lục Chính ạ. Anh có biết, cái đêm anh và ’em gái tốt’ của anh đang vui vẻ bên nhau, thì Lâm Diệp, đứa bé này, đã bị tài xế của cô ta cố tình hãm hại trên đoạn đường cao tốc trên cao không?”
Lục Chính sững sờ, hơi thở anh ta tắc nghẹn. Anh ta liếc nhìn Lục Nhi, nhưng Lục Nhi vội vàng cúi đầu, tránh ánh mắt anh trai.
“Cô đang nói cái gì vậy, Lâm Diệp?” Lục Chính lắp bắp, trong giọng nói đã xuất hiện một sự hoài nghi khó hiểu. “Lục Nhi… em làm gì có tài xế riêng?”
Lâm Diệp cười khẩy, lắc đầu. “À phải rồi, cô ta chỉ mượn tài xế riêng của anh thôi mà. Chiếc xe màu đen, biển số [Tưởng tượng một biển số], đã chặn đầu xe tôi, phanh gấp, và sau đó bỏ Lâm Diệp lại giữa cơn mưa lớn, trên đường cao tốc không một bóng người, suýt chút nữa thì tôi đã mất đứa bé này rồi. Anh có biết tôi đã phải lê lết như thế nào để thoát khỏi đó không? Anh có biết, tôi đã nằm trong bệnh viện với nguy cơ sảy thai cận kề không?”
Lục Chính lảo đảo lùi lại một bước, gương mặt anh ta trắng bệch. Anh ta nhìn chằm chằm vào Lâm Diệp, rồi quay sang Lục Nhi, ánh mắt đầy tức giận và chất vấn. “Lục Nhi, chuyện này là sao? Cô ta nói gì vậy?”
Lục Nhi vội vàng ngẩng đầu lên, gương mặt tái mét, giọng điệu đầy vẻ oan ức. “Anh Chính, anh đừng nghe chị ấy nói bậy! Em… em không biết gì hết! Tài xế của anh, sao em sai bảo được chứ?”
“Không biết?” Lâm Diệp lại lên tiếng, giọng cô lạnh như băng. “Vậy còn chuyện Bố tôi tai biến tái phát, nằm viện trong tình trạng nguy kịch, thì cô cũng không biết sao, Lục Nhi? Ai đã cho người mang hàng trăm cái thiệp mời in ảnh bụng bầu của Lâm Diệp, phát tán khắp làng quê cũ của tôi, khiến Bố tôi bị sốc mà tái phát bệnh cũ? Cô nghĩ rằng tôi không biết đó là ai làm sao?”
Lục Nhi cứng họng, môi mím chặt. Cô ta không còn giữ được vẻ thanh tao, đáng thương ban đầu nữa. Ánh mắt Lục Nhi hoảng loạn nhìn Lục Chính, rồi lại sợ hãi nhìn Lâm Diệp.
“Bố cô tai biến… vì thiệp mời?” Lục Chính thì thầm, dường như mọi chuyện đang diễn ra quá nhanh khiến anh ta không thể nào xử lý được. Anh ta nhớ lại vẻ mặt đau đớn của Lâm Diệp khi anh ta đón cô ở đồn cảnh sát, và vết bầm trên đầu gối cô mà anh ta đã lờ đi. Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng anh ta.
Lâm Diệp tiến thêm một bước, đôi mắt cô rực lửa, nhưng giọng nói vẫn giữ sự bình tĩnh đáng sợ. “Anh Lục Chính, đứa bé này là con anh. Nhưng nó là một phần cơ thể tôi. Và Lâm Diệp, có quyền quyết định tương lai của nó. Bởi vì, chính những người mà anh gọi là gia đình đã đặt cả tôi và đứa bé vào nguy hiểm chết người. Tôi không thể nào giữ một đứa con để rồi cả đời phải sống trong nỗi sợ hãi, phải nhìn mặt những kẻ đã cố tình hãm hại nó.”
Lục Chính ngẩn người trong giây lát, nhưng rồi, cơn giận bỗng bùng lên, xóa tan mọi hoài nghi vừa nhen nhóm. Anh ta quay phắt lại, ánh mắt rực lửa nhìn Lâm Diệp.
“Đủ rồi, Lâm Diệp!” Lục Chính gằn giọng, khuôn mặt méo mó vì tức giận. “Cô nghĩ cô đang nói gì vậy? Cô đang cố tình bịa đặt những chuyện hoang đường này để chia rẽ gia đình tôi sao? Lục Nhi, em gái tôi, làm sao có thể làm những chuyện tàn nhẫn như vậy? Cô đang ghen tuông, đang phát điên rồi đúng không?”
Lục Nhi, nghe thấy Lục Chính bảo vệ mình, lập tức chớp lấy thời cơ. Cô ta sụp xuống sàn nhà, hai tay ôm mặt nức nở. Vai cô ta run lên bần bật, những tiếng khóc ngắt quãng, đầy vẻ đau khổ.
“Anh Chính… em… em không làm gì cả!” Lục Nhi nghẹn ngào thốt lên, đôi mắt đỏ hoe ngước nhìn Lục Chính, chứa chan nước mắt và sự ủy khuất. “Chị Lâm Diệp… sao chị lại nói em như vậy? Em luôn coi chị là chị dâu tương lai của em mà… Sao chị lại vu khống em?”
Lục Nhi lập tức đứng dậy, lao đến ôm chặt lấy Lục Chính, vùi mặt vào ngực anh ta, tiếp tục khóc thút thít. “Anh Chính, anh phải tin em! Em thật sự không biết gì hết! Chắc chắn có ai đó đang muốn hãm hại chị Lâm Diệp, rồi đổ tội cho em để chia rẽ chúng ta. Em… em thật sự sợ quá…”
Cái ôm và những lời nức nở của Lục Nhi như đổ thêm dầu vào lửa trong lòng Lục Chính. Anh ta cảm nhận được sự run rẩy trong vòng tay của Lục Nhi, nhìn thấy nước mắt cô ta lăn dài, và mọi lời buộc tội của Lâm Diệp lập tức biến thành sự bịa đặt độc ác. Lục Chính siết chặt vòng tay ôm lấy Lục Nhi, ánh mắt anh ta quay sang Lâm Diệp lại càng thêm dữ tợn.
“Cô thấy chưa, Lâm Diệp?” Lục Chính lạnh lùng nói, giọng anh ta tràn đầy sự khinh bỉ. “Cô có thể tự lừa dối mình, nhưng đừng nghĩ tôi sẽ tin những lời lẽ bịa đặt, đầy rẫy sự ghen ghét và đố kỵ của cô. Tôi không ngờ cô lại có thể thâm độc đến mức này. Cô đang cố gắng hủy hoại mối quan hệ của tôi và Lục Nhi, nhưng cô sẽ không bao giờ thành công đâu!”
“Cô thấy chưa, Lâm Diệp?” Lục Chính lạnh lùng nói, giọng anh ta tràn đầy sự khinh bỉ. “Cô có thể tự lừa dối mình, nhưng đừng nghĩ tôi sẽ tin những lời lẽ bịa đặt, đầy rẫy sự ghen ghét và đố kỵ của cô. Tôi không ngờ cô lại có thể thâm độc đến mức này. Cô đang cố gắng hủy hoại mối quan hệ của tôi và Lục Nhi, nhưng cô sẽ không bao giờ thành công đâu!”
Lâm Diệp đứng thẳng người, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Lục Chính và Lục Nhi đang bám víu lấy anh ta. Trái tim Lâm Diệp chai sạn đi bởi sự tàn nhẫn và mù quáng của Lục Chính. Sự kiên nhẫn của Lâm Diệp đã cạn kiệt. Cô biết, lời nói suông sẽ không bao giờ lay chuyển được sự tin tưởng mù quáng này.
Bàn tay Lâm Diệp từ từ đưa vào túi áo khoác, rút ra chiếc điện thoại thông minh. Ngón tay Lâm Diệp lướt nhẹ trên màn hình, mở một ứng dụng ghi âm đã được chuẩn bị sẵn từ trước. Một nụ cười lạnh lẽo thoáng qua trên môi Lâm Diệp khi cô nhấn nút phát.
Âm thanh lập tức tràn ngập không gian phòng khách tĩnh lặng đến đáng sợ. Trong loa điện thoại, một giọng nói quen thuộc, pha lẫn sự nham hiểm và thỏa mãn đến rợn người vang lên rõ mồn một.
“Anh tài xế, lần này anh phải ‘hành hạ’ con nhỏ Lâm Diệp đó một trận ra trò. Cho nó biết ai mới là bà chủ ở đây! Cứ làm cho nó phải sợ hãi, phải đau đớn, nhưng đừng để lại dấu vết rõ ràng quá. Phải khiến nó tự nguyện rời đi, hiểu không?”
Tiếng cười khúc khích đầy ma mị của Lục Nhi tiếp nối, vang vọng khắp căn phòng, xuyên thẳng vào tai Lục Chính và chính Lục Nhi.
Giọng nói đó… không lẫn vào đâu được. Từng câu chữ, từng tiếng cười đều là của Lục Nhi.
Lục Chính đang ôm chặt Lục Nhi, bỗng cứng đờ người. Anh ta từ từ buông tay ra, đôi mắt mở to nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại của Lâm Diệp, nơi âm thanh vẫn đang tiếp tục phát ra. Khuôn mặt Lục Chính tái mét, sự tức giận ban nãy nhanh chóng bị thay thế bằng một vẻ bàng hoàng, xen lẫn nghi hoặc và sợ hãi.
Lục Nhi, người đang vùi mặt vào ngực Lục Chính, đột ngột ngẩng đầu lên khi nghe thấy giọng nói của chính mình. Đôi mắt đỏ hoe của Lục Nhi trừng lớn, môi cô ta run rẩy. Lục Nhi hoàn toàn chết lặng, toàn thân Lục Nhi đông cứng như tượng đá. Nụ cười nham hiểm và những lời độc địa của chính Lục Nhi vang vọng khắp căn phòng, như một lời kết tội không thể chối cãi.
Lục Chính như bị đóng băng tại chỗ, đôi tay anh ta từ từ buông thõng, không còn ôm Lục Nhi. Khuôn mặt anh ta tái mét, không còn một giọt máu, sự giận dữ ban nãy đã hoàn toàn tan biến, thay vào đó là một vẻ bàng hoàng đến tột độ. Đôi mắt Lục Chính mở to, nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại của Lâm Diệp, rồi lại chuyển ánh nhìn kinh hoàng sang Lục Nhi.
“Không… không thể nào!” Lục Chính lẩm bẩm, giọng anh ta khản đặc, như thể vừa bị ai bóp nghẹt cổ họng. Anh ta lắc đầu nguầy nguậy, cố gắng chối bỏ sự thật đang đập thẳng vào tai. Thế giới mà anh ta xây dựng bấy lâu nay, niềm tin sắt đá vào cô em gái ngây thơ, yếu đuối bỗng chốc sụp đổ tan tành.
Lục Nhi, người đã hoàn toàn chết lặng, toàn thân run rẩy như cầy sấy. Cô ta không thể tin được mọi chuyện lại diễn ra như vậy. Giọng nói của chính mình, những lời lẽ độc ác và tiếng cười ma mị ấy, giờ đây đang là bằng chứng không thể chối cãi. Đôi mắt đỏ hoe của Lục Nhi ngước lên, chạm phải ánh mắt đầy thất vọng, phẫn nộ và không thể tin nổi của Lục Chính. Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng cô ta.
“Anh Lục Chính… anh đừng nghe cô ta nói bậy! Tất cả chỉ là… là dàn dựng!” Lục Nhi vội vàng lên tiếng, giọng nói yếu ớt, lạc đi vì sợ hãi. Cô ta cố gắng níu lấy cánh tay Lục Chính, nhưng anh ta rụt lại như thể chạm phải lửa.
Lục Chính không nói một lời. Anh ta nhìn Lục Nhi với ánh mắt xa lạ, như thể đang nhìn một kẻ hoàn toàn xa lạ, một con quỷ dữ đội lốt người em gái mà anh ta luôn hết mực bảo vệ. Từng lời nói dối, từng hành động đáng ngờ của Lục Nhi trong quá khứ bỗng ùa về trong tâm trí Lục Chính, xâu chuỗi lại thành một bức tranh ghê tởm. Mọi sự kiện Lâm Diệp kể đều trùng khớp một cách đáng sợ. Chiếc thiệp cưới bị phát tán, bố Lâm Diệp nhập viện, vụ tai nạn trên cao tốc… tất cả đều chỉ vào một người duy nhất.
Lâm Diệp thu điện thoại vào túi áo, nhìn cảnh tượng trước mắt với một nụ cười khẩy. Cô không cần phải nói thêm lời nào. Bằng chứng đã tự nó nói lên tất cả. Sự thật, đôi khi, còn đáng sợ hơn bất kỳ lời buộc tội nào.
Ánh mắt của Lục Chính như xuyên thủng Lục Nhi, mang theo sự ghê tởm và nỗi đau tột cùng. Anh ta không còn rụt tay lại nữa, mà là hoàn toàn đứng yên, cứng đờ, từng thớ thịt trên mặt giật giật. Lục Nhi nhìn thấy sự sụp đổ trong ánh mắt anh ta, nhìn thấy thế giới của Lục Chính vừa tan vỡ ngay trước mắt mình. Một tiếng cười khẩy vang lên từ khóe môi Lâm Diệp, như một nhát dao đâm thẳng vào sự tuyệt vọng của Lục Nhi.
“Không tin được nữa phải không? Anh Lục Chính, anh nhìn xem, gương mặt của anh thật đáng thương!” Lục Nhi đột nhiên gằn lên, mọi sự sợ hãi ban nãy tan biến, thay vào đó là một cơn điên loạn. Khuôn mặt cô ta méo mó đến đáng sợ, những đường nét “ngây thơ” thường ngày giờ bị vặn vẹo bởi thù hận và sự khinh bỉ. Đôi mắt đỏ ngầu ghim chặt vào Lâm Diệp, rồi lướt qua Lục Chính.
“Đúng! Là tôi làm tất cả! Tất cả những gì cô ta nói, đều là thật!” Lục Nhi gào lên, âm thanh chói tai đến mức vang vọng khắp căn phòng. “Cô nghĩ tôi quan tâm đến cái thứ tình yêu rẻ tiền của anh sao, Lục Chính? Nực cười!” Cô ta bật cười một cách man rợ, tiếng cười the thé khiến người nghe sởn gai ốc. “Anh chỉ là một công cụ! Một con rối ngu ngốc mà tôi có thể dễ dàng giật dây! Cái gia đình này, tài sản của anh, tất cả, tất cả đều phải là của tôi!”
Lục Chính lảo đảo lùi lại một bước, như bị ai đó đánh mạnh vào ngực. Anh ta nhìn Lục Nhi như một con quỷ vừa lột bỏ lớp da người.
“Cô tưởng cô là ai hả, Lâm Diệp?” Lục Nhi quay phắt sang Lâm Diệp, từng lời nói như những mũi dao tẩm độc. “Đồ khốn nạn! Đồ con ranh tham lam! Cô nghĩ cái bụng bầu kia có thể giữ được anh ta sao? Cô nghĩ anh ấy yêu cô ư? Nằm mơ đi! Anh ấy chỉ mê cái mã ngoài của cô thôi! Đồ nghèo hèn, vô học! Cô nghĩ cô xứng đáng bước vào gia đình này sao? Tôi thề, không bao giờ!”
Lục Nhi nghiến răng ken két, từng lời cô ta thốt ra như muốn xé toạc Lâm Diệp. “Cái thiệp cưới in ảnh bụng bầu của cô bị phát tán khắp cái làng quê rách nát của cô đấy, đúng là kiệt tác của tôi! Bố cô bị tai biến nhập viện, cũng là do tôi đấy! Cả vụ tai nạn trên cao tốc hôm đó, tài xế của tôi đã được dặn dò kỹ càng phải làm gì với con đàn bà ngu ngốc như cô! Cô nghĩ tôi sẽ để cô yên sao? Đồ sâu bọ!”
Lâm Diệp khẽ nhếch môi, ánh mắt lạnh lẽo quét qua Lục Chính, rồi dừng lại trên gương mặt méo mó của Lục Nhi, đầy rẫy sự khinh bỉ. Cô không còn vương vấn, không còn chút tiếc nuối hay dao động. Mọi cảm xúc tiêu cực dường như đã được thay thế bằng sự giải thoát lạnh lùng.
“Đủ rồi,” Lâm Diệp cất giọng, trầm thấp nhưng vang vọng, át đi cả tiếng cười the thé cuối cùng của Lục Nhi. “Màn kịch này, đến đây là kết thúc.”
Lục Nhi giật mình, sắc mặt tái xanh khi cảm nhận được sự thay đổi đáng sợ trong khí chất của Lâm Diệp. “Cô… cô nói gì?”
Lâm Diệp không đáp lời Lục Nhi, mà xoay người đối diện với Lục Chính, ánh mắt cô xoáy sâu vào anh ta. “Lục Chính, anh đã thấy rõ chưa? Bản chất thật sự của người mà anh tin tưởng, của cái gia đình mà anh muốn tôi bước vào, là gì?”
Lục Chính lắp bắp, đôi môi run rẩy. “Lâm Diệp… anh… anh xin lỗi…”
“Xin lỗi?” Lâm Diệp cười nhạt, như thể đó là lời nói vô nghĩa nhất cô từng nghe. “Không có ‘anh’ gì nữa cả. Tôi chính thức hủy hôn.” Từng lời cô thốt ra dứt khoát, không một chút dao động. “Không có đám cưới nào, không có tương lai nào giữa chúng ta hết.”
Sự im lặng chết chóc bao trùm căn phòng. Lục Chính sững sờ, như vừa bị sét đánh ngang tai, còn Lục Nhi thì dần dần nheo mắt lại, sự điên loạn trong cô ta bị thay thế bằng nỗi sợ hãi chực chờ.
“Em… em nói gì?” Lục Chính thì thào, không thể tin vào những gì mình vừa nghe.
“Anh nghe không rõ sao?” Lâm Diệp lạnh lùng hỏi lại, giọng điệu sắc như dao. “HỦY HÔN. Rõ ràng chứ?” Cô quay phắt sang Lục Nhi, nụ cười khinh miệt không giấu giếm. “Còn cô, Lục Nhi. Cô nghĩ những trò bẩn thỉu của cô sẽ không có hậu quả sao?”
Lục Nhi lùi lại một bước, đôi mắt hoảng loạn.
Lâm Diệp giơ cao chiếc điện thoại, màn hình hiển thị một tập hợp các file ghi âm và tin nhắn. “Tôi có tất cả. Giọng nói của cô trong các cuộc gọi dàn xếp tai nạn, bằng chứng chuyển khoản cho tài xế, các cuộc trò chuyện về việc phát tán thiệp cưới, và cả những lời tự thú điên cuồng của cô ngay tại đây, ngay lúc này.” Cô nhìn thẳng vào mắt Lục Nhi, như muốn xuyên thủng tâm hồn cô ta. “Chào mừng cô đến với pháp luật.”
Lục Nhi bàng hoàng, cả người như hóa đá. Cô ta không thể ngờ Lâm Diệp lại chuẩn bị kỹ lưỡng đến vậy, không để lại bất kỳ kẽ hở nào.
Lục Chính lúc này mới hoàn hồn, lao đến nắm chặt lấy tay Lâm Diệp, đôi mắt ngấn nước. “Lâm Diệp! Không! Em đừng làm thế! Anh xin em! Anh biết anh sai rồi! Anh sẽ bù đắp cho em! Anh sẽ trừng trị Lục Nhi! Anh…”
Lâm Diệp giật tay ra khỏi Lục Chính, ánh mắt cô không còn chút tình cảm nào, chỉ còn lại sự ghê tởm xen lẫn thất vọng sâu sắc. “Bù đắp? Sau tất cả những gì đã xảy ra? Anh nghĩ anh có thể làm gì để bù đắp cho tôi, Lục Chính?”
Cô nhìn thẳng vào đôi mắt cầu xin của anh ta, từng lời nói như những nhát dao đâm thẳng vào tim. “Anh đã chứng minh được giá trị của mình rồi. Tôi không cần một người đàn ông mù quáng, nhu nhược, không thể bảo vệ người phụ nữ của mình, lại còn để người khác hãm hại gia đình mình. Anh không xứng đáng với tôi, hay bất kỳ ai.”
Lục Chính quỳ sụp xuống sàn nhà lạnh lẽo, cố gắng níu kéo gấu váy của Lâm Diệp, đôi vai run rẩy. “Lâm Diệp… con của chúng ta… em không thể… anh xin em…”
“Con của chúng ta?” Lâm Diệp cười nhạt, nụ cười đầy cay đắng. “Anh còn nhớ đến nó sao, Lục Chính? Khi tôi bị bỏ lại trên cao tốc trong đêm mưa, khi tôi ngất xỉu vì kiệt sức, khi bố tôi tái phát tai biến phải nhập viện, khi tôi một mình đối mặt với tất cả sự sỉ nhục… anh ở đâu? Anh đã làm gì?”
Lâm Diệp gạt tay Lục Chính ra lần cuối, sự dứt khoát trong hành động và ánh mắt. “Tất cả đã kết thúc rồi. Đừng cố gắng níu kéo những thứ đã chết.”
Cô quay lưng bước đi, không một cái ngoảnh đầu, bỏ lại phía sau căn phòng hỗn độn với Lục Chính đang quỵ lụy và Lục Nhi đang bàng hoàng, sợ hãi.
Lâm Diệp quay lưng bước đi, không một cái ngoảnh đầu, bỏ lại phía sau căn phòng hỗn độn với Lục Chính đang quỵ lụy và Lục Nhi đang bàng hoàng, sợ hãi. Lục Chính nhìn theo bóng Lâm Diệp, đôi mắt anh ta mở to vô hồn. Anh ta đã mất tất cả. Sự nghiệp tan nát bởi những bê bối liên quan đến Lục Nhi mà Lâm Diệp chắc chắn sẽ phơi bày, gia đình lung lay, và người phụ nữ anh ta từng yêu thương nhất, cùng đứa con trong bụng cô, đang rời bỏ anh ta mãi mãi.
Lục Chính đột ngột bò tới, dùng hết sức lực bấu víu vào gấu váy của Lâm Diệp một lần nữa. Anh ta gục đầu xuống, tiếng nức nở nghẹn ngào.
“Lâm Diệp… anh xin em… anh biết anh sai rồi… sai thật rồi…” Lục Chính cầu xin, giọng anh ta tan nát. “Đừng… đừng bỏ anh… đừng bỏ con của chúng ta… Anh sẽ sửa đổi! Anh hứa! Anh sẽ trừng trị Lục Nhi! Anh sẽ bù đắp cho Lâm Diệp và bố mẹ Lâm Diệp! Anh sẽ làm mọi thứ để Lâm Diệp tha thứ cho anh! Đừng… đừng hủy thai… con của chúng ta… Lâm Diệp không thể làm vậy…”
Gương mặt Lục Chính nhòe nước mắt, sự hối hận và tuyệt vọng hằn sâu trong từng đường nét. Anh ta ngước lên nhìn Lâm Diệp, đôi mắt đỏ ngầu van lơn như kẻ chết đuối vớ được cọng rơm.
Lâm Diệp dừng lại, cô không quay đầu. Lâm Diệp chỉ khẽ thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu.
“Quá muộn rồi, Lục Chính.” Giọng Lâm Diệp lạnh như băng, không chút dao động. “Khi tôi một mình đối mặt với mọi thứ, khi bố tôi ngã bệnh, khi tôi suy sụp đến mức muốn chết đi, anh ở đâu? Con của chúng ta… anh nhớ đến nó sao? Anh còn nhớ anh đã thờ ơ với nó như thế nào không?”
Lâm Diệp giật mạnh váy ra khỏi bàn tay Lục Chính, dứt khoát như cắt đứt sợi dây ràng buộc cuối cùng.
“Tất cả đã chấm dứt rồi. Không có gì để bù đắp nữa cả.” Lâm Diệp cất lời cuối cùng, cô bước thẳng ra khỏi cửa, bóng dáng mảnh mai tan vào màn đêm, bỏ lại Lục Chính và Lục Nhi trong sự tuyệt vọng cùng cực.
Lâm Diệp bước thẳng, không hề ngoảnh đầu. Mỗi bước chân của cô đều dứt khoát như chặt đứt những sợi dây vô hình trói buộc bấy lâu. Cô đã quá mệt mỏi, mệt đến tận xương tủy, và niềm tin cuối cùng dành cho Lục Chính đã hoàn toàn tan biến. Ngôi nhà này, với cô, đã trở thành một địa ngục trần gian, nơi chỉ có sự dối trá, phản bội và nỗi đau.
Đúng lúc đó, chiếc điện thoại trong túi xách của Lâm Diệp rung lên bần bật, một âm thanh đột ngột cắt ngang sự tĩnh lặng của màn đêm. Cô chậm rãi lấy điện thoại ra, màn hình hiện lên dòng chữ “BỆNH VIỆN”. Tim Lâm Diệp khẽ thắt lại, nhưng rồi một sự quyết tâm cứng rắn hiện rõ trong đôi mắt cô.
Cô đưa điện thoại lên tai, giọng nói của một nhân viên trực tổng đài vang lên rõ ràng: “Chào cô Lâm Diệp, chúng tôi gọi từ Bệnh viện để xác nhận lịch phẫu thuật của cô vào tuần tới, đúng ngày cô đã hẹn. Cô đã chuẩn bị mọi thứ chưa ạ?”
Lâm Diệp khẽ nhắm mắt, hít một hơi thật sâu. Lịch phẫu thuật đình chỉ thai nghén đã được ấn định. Quyết định đó, dù đau đớn đến nhường nào, giờ đây lại là con đường duy nhất dẫn đến sự giải thoát. Cô mở mắt, nhìn thẳng về phía trước, nơi có cánh cửa dẫn ra thế giới bên ngoài.
“Vâng, tôi đã sẵn sàng,” Lâm Diệp trả lời, giọng nói chắc nịch, không chút dao động. “Cảm ơn.”
Cô cúp máy, tay siết chặt chiếc điện thoại. Lâm Diệp không chần chừ thêm một giây phút nào nữa. Cô bước nhanh ra khỏi cánh cửa nặng nề của ngôi nhà mà cô từng nghĩ sẽ là tổ ấm. Ánh đèn đường vàng vọt hắt vào gương mặt cô, chiếu rõ sự kiên cường và lạnh lùng. Không còn sự yếu đuối, không còn sự sợ hãi. Lâm Diệp đã hoàn toàn gột rửa quá khứ. Cô đã bước ra khỏi địa ngục, sẵn sàng cho một cuộc sống mới, mạnh mẽ hơn, độc lập hơn, không còn bất kỳ ràng buộc nào với cái tên Lục Chính hay bất cứ ai trong gia đình anh ta.
Chuyển cảnh.
Một năm sau biến cố kinh hoàng.
Lâm Diệp đứng trong một cửa hàng nhỏ nhắn, tràn ngập ánh sáng tự nhiên. Những chậu cây xanh mướt treo lủng lẳng, tiếng nhạc nhẹ nhàng chảy trôi. Cô nở nụ cười chào một khách hàng bước vào. Khuôn mặt Lâm Diệp giờ đây đã không còn vẻ tiều tụy, sợ hãi của ngày trước. Thay vào đó là sự điềm tĩnh, an nhiên và một chút mạnh mẽ ẩn sâu trong ánh mắt. Cô đã mở một tiệm hoa nhỏ, tự mình vun vén từng ngày. Công việc tuy bận rộn nhưng lại mang đến cho cô niềm vui và sự bình yên mà bấy lâu cô hằng khao khát.
Trên màn hình TV cũ kỹ treo ở góc tiệm, một bản tin thời sự đang phát sóng. Nữ phát thanh viên nghiêm nghị thông báo: “Tòa án nhân dân thành phố vừa tuyên án cô Lục Thị Yến Nhi mức án bảy năm tù giam vì tội cố ý gây thương tích và thuê người hủy hoại tài sản, sau khi Lục Thị Yến Nhi thừa nhận hành vi cấu kết với tài xế riêng để hãm hại nạn nhân Lâm Diệp.”
Lâm Diệp liếc nhìn màn hình, đôi mắt khẽ chùng xuống rồi nhanh chóng lấy lại sự bình thản. Quá khứ, dù đau đớn đến mấy, giờ đây đã lùi xa. Công lý cuối cùng cũng đã được thực thi.
Trong khi đó, ở một biệt thự rộng lớn giữa lòng thành phố, Lục Chính ngồi một mình trong căn phòng khách lạnh lẽo. Ánh hoàng hôn đổ qua cửa sổ, hắt lên gương mặt hốc hác của anh ta. Trên bàn là một tấm ảnh cưới bị xé nát một nửa, chỉ còn lại hình ảnh của Lâm Diệp với nụ cười rạng rỡ. Kể từ ngày Lâm Diệp rời đi, Lục Chính sống trong sự giày vò và hối hận tột cùng. Anh ta đã mất tất cả: người phụ nữ anh ta yêu, đứa con chưa kịp thành hình, và cả em gái nuôi đã phải trả giá cho những tội lỗi của mình. Gia đình Lục Chính tan nát, chỉ còn lại sự trống rỗng và những mảnh vỡ của ký ức. Mỗi đêm, anh ta đều giật mình tỉnh giấc bởi tiếng khóc thầm trong tâm trí, tiếng khóc của Lâm Diệp khi bị anh ta chối bỏ, tiếng khóc của đứa con anh ta đã không bảo vệ được. Cuộn Cuộn, con chó cưng của Lục Nhi, cũng không còn ở bên Lục Chính. Anh ta đã mang nó đến một trung tâm cứu hộ động vật, nhận ra rằng sự quan tâm của anh ta dành cho nó chỉ là một sự che đậy cho sự vô tâm của mình đối với Lâm Diệp.
Tại tiệm hoa nhỏ, Lâm Diệp tỉ mẩn cắm một bó hoa cẩm tú cầu. Từng cánh hoa xanh biếc, trắng muốt như tượng trưng cho những ngày tháng đã qua và những hy vọng đang hé mở. Cô đã mất đi đứa con, nỗi đau ấy có lẽ sẽ theo cô đến suốt cuộc đời. Nhưng cô không cho phép mình gục ngã. Cô đã đứng dậy, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Lời mỉa mai của Lục Nhi về “tiện nhân” giờ đây chỉ còn là làn gió thoảng qua. Lâm Diệp đã chứng minh cho tất cả thấy rằng cô không phải là kẻ yếu đuối, không phải là người dễ dàng bị chà đạp. Cô là một người phụ nữ kiên cường, bản lĩnh và xứng đáng với tất cả hạnh phúc trên đời.
Lâm Diệp mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng và thanh thoát. Bình yên không phải là không có bão giông, mà là khả năng tìm thấy sự tĩnh lặng giữa tâm bão. Cô đã đi qua những ngày giông bão đó, đã mất đi nhiều thứ, nhưng cũng đã tìm thấy chính mình. Sự độc lập tài chính, sự tự tin vào giá trị bản thân, và những người bạn mới đã giúp cô xây dựng một cuộc sống mới, tràn đầy ý nghĩa. Mỗi bông hoa cô cắm không chỉ là một sản phẩm, mà còn là một phần của tâm hồn cô, một lời khẳng định về sức sống bền bỉ. Cô không còn sống trong bóng tối của Lục Chính hay sự độc ác của Lục Nhi. Cuộc đời cô là một bức tranh mới, nơi cô là người họa sĩ duy nhất.
Lâm Diệp ngước nhìn bầu trời trong xanh ngoài khung cửa sổ. Ánh nắng ấm áp bao trùm lấy cô, như một lời hứa về một tương lai tươi sáng. Cô đã học cách tha thứ, không phải vì những người đã gây tổn thương xứng đáng được tha thứ, mà vì cô xứng đáng được giải thoát khỏi gánh nặng của lòng thù hận. Cô hiểu rằng, tình yêu và hạnh phúc không phải là sự chiếm hữu, mà là sự tự do. Tự do để lựa chọn, tự do để yêu thương, và tự do để sống một cuộc đời trọn vẹn theo cách của riêng mình. Có thể cô sẽ không bao giờ tìm lại được những gì đã mất, nhưng cô đã tìm thấy một phiên bản mạnh mẽ hơn, kiên cường hơn của chính mình. Một phiên bản biết rằng, dù cuộc sống có thể ném cho cô những thử thách nghiệt ngã đến đâu, cô vẫn sẽ vươn lên, vẫn sẽ nở rộ, giống như những đóa hoa mà cô chăm sóc mỗi ngày. Lâm Diệp không còn là cô gái yếu đuối ngày nào. Cô là một người phụ nữ đã trải qua giông bão, đã tìm thấy ánh sáng, và đang bước đi trên con đường của riêng mình, vững vàng và đầy hy vọng. Mọi chuyện đã khép lại, nhưng cuộc hành trình của cô, một hành trình của sự tái sinh, chỉ mới bắt đầu.