Chăm mẹ 9 năm chỉ nhận 35 triệu… vào ngân hàng mới choáng váng

Mẹ chồng tôi nhập viện nằm phòng cấp cứu đặc biệt suốt 9 năm trời nhưng vợ chồng anh cả từ chối phụng dưỡng và chia đôi chi phí vì ‘quá tốn kém…Mẹ chồng tôi nằm phòng cấp cứu suốt 9 năm, anh cả không góp một đồng, đến lúc chia tài sản tôi chết lặng vì… quyển sổ tiết kiệm”

Ai cũng bảo tôi “ng//u” khi rút hết vàng cưới, bán cả mảnh đất bố mẹ đẻ cho làm của hồi môn chỉ để lo cho mẹ chồng ốm nằm một chỗ. Người ta c/ười m/ỉ/a:
“Đến con ruột bà còn không lo, cô tưởng cô là ai?”
Tôi chỉ cười buồn, nghĩ đơn giản: “Bà là mẹ của chồng tôi, không lo thì ai lo?”
Nhưng cái ngày bà gọi các con về chia tài sản… tôi đã ch/ết l/ặng.

Tôi lấy chồng khi mới 26 tuổi. Chồng tôi – anh Hưng – là con trai út trong một gia đình thuần nông ở Hưng Yên. Gia đình chồng có 2 anh em: anh cả là Việt – dân kinh doanh tự do, sống ở Hà Nội với vợ và hai con; còn vợ chồng tôi sống chung với mẹ trong căn nhà cấp 4 ở quê.

Ban đầu, tôi cứ nghĩ sống cùng mẹ chồng sẽ khó khăn, nhưng bà là người hiền hậu, ít nói, lại thương con cháu. Bà từng bảo:

“Mẹ chẳng mong gì, chỉ mong hai con yêu thương nhau, có rau ăn rau có cháo ăn cháo.”

Cuộc sống yên bình kéo dài không lâu. Chỉ 2 năm sau cưới, mẹ chồng tôi lên cơn đột quỵ đầu tiên. Sau vài ngày cấp cứu, bác sĩ nói: “Nếu gia đình muốn kéo dài thời gian sống, phải chăm sóc lâu dài. Tình trạng có thể tiến triển xấu bất kỳ lúc nào.”

Từ ngày đó, tôi chính thức làm “y tá bất đắc dĩ”. Bà không thể tự ăn, không tự đi lại. Vợ chồng tôi đưa bà lên tuyến tỉnh điều trị rồi chuyển về một bệnh viện tư có phòng chăm sóc đặc biệt theo lời khuyên của bác sĩ.

Chi phí mỗi tháng dao động từ 15-18 triệu – vượt quá thu nhập hai vợ chồng làm công nhân và buôn bán vặt.

Tôi đánh liều mang bán đôi hoa tai vàng 24K bố mẹ tặng ngày cưới, rồi lần lượt là sợi dây chuyền, nhẫn cưới, cả cuốn sổ tiết kiệm hai vợ chồng tích góp 5 năm trời.

Tôi ngại, nhưng vẫn gọi cho anh Việt – anh chồng cả – nhắn nhủ:

“Anh chị nếu không trông được thì hỗ trợ chi phí giúp em. Dù sao cũng là mẹ chung.”

Anh ấy chỉ trả lời:

“Anh chị không dư dả. Em có hiếu thì em lo. Mẹ ốm 9 năm, chứ sống thêm 9 năm nữa thì bán cả nhà cũng không đủ tiền.”

Lúc đó tôi ứa nước mắt. Chồng tôi – dù thương mẹ – nhưng biết tính anh cả nên cũng chỉ nói:

“Thôi em ạ. Mình còn mẹ ngày nào thì cố ngày ấy.”

Mẹ chồng tôi yếu dần, gần như hôn mê suốt. Có những tháng vợ chồng tôi chỉ đủ tiền viện phí mà không đủ mua sữa cho con nhỏ. Tôi đành gửi con về ngoại nhờ chăm sóc một thời gian. Hỏi chồng có tiếc gì không, anh lắc đầu:

“Chỉ mong mẹ đi thanh thản. Em đã vất vả vì nhà anh quá nhiều rồi.”

Thế rồi một hôm bất ngờ, bà tỉnh táo lạ thường. Bác sĩ cũng bất ngờ. Bà bảo muốn gặp các con. Tôi gọi anh Việt, báo anh về. Vợ anh ấy đắn đo:

“Thôi… bà có gì mà chia chác đâu. Anh về cho có mặt thôi.”

Trưa hôm đó, bà ngồi dậy, gọi các con lại, lấy ra một phong bì thư. Bên trong là tờ di chúc viết tay, có xác nhận của bệnh viện.

“Nhà này mẹ cho vợ chồng thằng Việt, dù gì sau này các cháu lớn ở phố cũng cần nhà dưới quê về ở chơi. Còn đây là sổ tiết kiệm mẹ để lại cho thằng Hưng và con dâu.”

Tôi run tay mở phong bì. Trên bìa là sổ tiết kiệm mang tên bà, ghi rõ số dư: 35.000.000 đồng. Tôi nghẹn họng, nước mắt rơi lã chã.

9 năm chăm mẹ, đổi lại là 35 triệu. Anh Việt ngồi cười khẩy, nói với vợ:

“May mà mẹ còn có chút sổ, chứ không lại bảo mình tham lam.”

Tôi nắm tay mẹ, cười gượng:

“Con cảm ơn mẹ. Bao nhiêu cũng quý, miễn mẹ thanh thản là được.”

Sau hôm đó 3 ngày, mẹ mất. Vợ chồng tôi lo tang lễ chu đáo, thậm chí còn phải vay mượn để làm mâm cơm cúng đầy đủ. Vợ chồng anh cả đến hôm đầu rồi về Hà Nội ngay, viện lý do công việc.

Khi đưa mẹ ra đồng, lòng tôi nhẹ tênh. Không còn nặng vì hy vọng được “đền đáp”, chỉ mong mẹ nơi xa biết rằng tôi đã cố gắng hết sức.

7 ngày sau đám tang, tôi quyết định mang sổ tiết kiệm đi rút tiền để trả nợ lễ tang và gửi con đi học lại.

Vừa bước vào ngân hàng, nhân viên tiếp tân đã cúi chào lễ phép:

“Chị là con bà Nguyễn Thị Tư? Mời chị vào phòng đặc biệt. Giám đốc đang chờ.”

Tôi ngơ ngác nhìn chồng. Anh cũng bất ngờ không kém…. Xem thêm tại bình luận

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Chăm mẹ 9 năm chỉ nhận 35 triệu… vào ngân hàng mới choáng váng

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt