Mang 200 triệu xin dâu, mẹ chồng ra điều kiện sốc… cái kết đắng

Ngày dạm ngõ mẹ chồng mang 200 triệu lễ đen đến xin dâu nhưng đi kèm với 1 điều kiện không ngờ, ngay lập tức nhà thông gia tuyên bố “chẳng có đám cưới nào hết…Ngày dạm ngõ, cả khu phố xôn xao khi thấy gia đình nhà trai đến đông đủ, áo dài đỏ rực, mâm quả lễ đầy ắp, kèm theo một cọc tiền lễ đen 200 triệu được trao long trọng giữa hai họ. Ai cũng nghĩ đám cưới sẽ hoành tráng, môn đăng hộ đối. Nhưng không ai ngờ, chỉ vài phút sau, tiếng bà thông gia b;ật lớn:
“Thế thì kh;ỏi cưới! Nhà tôi không bán con gái!”
Linh, 25 tuổi, là một cô gái Hà Nội học giỏi, làm việc cho một công ty truyền thông lớn. Cô quen Nam trong một chuyến du lịch Nha Trang do công ty tổ chức. Nam hơn Linh 3 tuổi, đẹp trai, điềm đạm, là kỹ sư công nghệ ở TP.HCM, nhưng quê gốc ở Quảng Ninh.
Chỉ sau 4 tháng yêu xa, Nam quyết định bay ra Hà Nội để gặp gia đình Linh. Anh tỏ ra rất nghiêm túc, liên tục nói về kế hoạch cưới xin. Gia đình Linh lúc đầu còn do dự vì quen chưa lâu, nhưng thấy Nam chững chạc, công việc ổn định, lại có nhà riêng ở Sài Gòn nên dần yên tâm.
Sau nửa năm, hai bên thống nhất ngày dạm ngõ. Mẹ Nam gọi điện trước, nói sẽ chuẩn bị lễ chu đáo, xin dâu đàng hoàng, và mang theo “lễ đen” 200 triệu để thể hiện thành ý.
Ngày hôm đó, gia đình Nam đi hai xe ô tô từ Quảng Ninh xuống Hà Nội. Mâm quả 7 tráp gồm trầu cau, bánh cốm, bánh phu thê, rượu chè, hoa quả, mứt sen… và một phong bì đỏ dày cộp ghi “Lễ đen – 200 triệu đồng”.
Mọi thứ diễn ra suôn sẻ. Hai bên ngồi lại uống trà, nói chuyện cưới xin. Mẹ Nam – bà Trinh – ăn mặc sang trọng, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng chắc chắn. Sau khi đưa lễ đen và nhận được sự đồng thuận của gia đình Linh, bà bất ngờ nói:
“Tôi xin phép được chia sẻ rõ một chuyện, để sau này khỏi lấn cấn. Vì con trai tôi công việc ổn định trong TP.HCM, nên sau khi cưới xong, Linh sẽ vào đó sống với vợ chồng tôi. Nhưng tôi cũng mong Linh hiểu, nhà tôi có điều lệ: dâu mới sau cưới 1 năm phải ở nhà phụ giúp bố mẹ chồng việc nhà, chăm sóc ông bà. Trong thời gian đó không được sinh con, không đi làm, không được ở riêng. Sau một năm, nếu làm tốt, sẽ được đứng tên chung sổ đỏ căn nhà tôi đang cho vợ chồng nó ở.”
Cả nhà Linh chết lặng. Không ai tin vào tai mình.
Bố Linh – ông Hùng – là người đàn ông trầm tính, cả đời làm kỹ sư xây dựng. Ông uống một ngụm trà, đặt chén xuống bàn rất nhẹ. Nhưng giọng ông vang rõ:
“Bà nói vậy là ý gì? Là con gái tôi lấy chồng rồi phải làm người giúp việc không lương cho nhà chồng 1 năm, mới được ‘thưởng’ đứng tên nhà? Rồi 200 triệu này là tiền lễ hay tiền mua đứt?”
Không khí trong phòng khách lạnh đi rõ rệt. Mẹ Linh mặt tái xanh, cố gượng cười:
“Dạ, bác nói vậy hơi nặng lời… chắc chị chỉ muốn dạy bảo con dâu thôi ạ?”
Bà Trinh vẫn bình thản:
“Tôi không mua bán gì cả, nhưng mỗi nhà mỗi nếp. Tôi chỉ nói rõ để sau khỏi ai trách ai.”
Lúc này, Linh bắt đầu rơi nước mắt. Cô ngồi cạnh Nam, ánh mắt cầu cứu. Nhưng Nam chỉ im lặng, không dám nhìn ai.
Sau vài giây yên lặng, ông Hùng đứng dậy, cầm phong bì lễ đen trên bàn, bước thẳng ra cửa.
“Tôi xin lỗi. Nhà tôi không bán con. Tôi trả lại tiền. Coi như hôm nay không có cuộc gặp gỡ nào.”
Bà Trinh đứng bật dậy:
“Sao lại như thế được? Chuyện gì cũng phải từ từ nói. Tôi đâu có nói gì sai.”
Ông Hùng điềm tĩnh đáp:
“Sai hay không, tùy nhà chị nghĩ. Nhưng gia đình tôi không thể để con gái mình làm dâu như vậy. Dâu không phải osin, cũng không phải con nợ để trả bằng 1 năm phục dịch đổi lấy cái sổ đỏ.”
Nam lúc này mới lên tiếng, nhưng yếu ớt:
“Bố, con xin lỗi. Mẹ con chỉ hơi nghiêm khắc, nhưng không có ý xấu.”
Ông Hùng lắc đầu:
“Nếu con thật lòng với Linh, con phải hiểu: hôn nhân không bắt đầu bằng điều kiện. Nhất là điều kiện thiếu nhân văn như vậy.” … Xem thêm tại bình luận

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Mang 200 triệu xin dâu, mẹ chồng ra điều kiện sốc… cái kết đắng

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt