Chăm mẹ chồng 10 năm, nhận 50 triệu… cái kết ai cũng sốc

Tôi đã chăm sóc mẹ chồng suốt gần mười năm, từ ngày bà ngã bệnh không tự đi lại được, từng bữa cơm giấc ngủ đều do một tay tôi lo. Chẳng ai trong nhà hỏi han, đỡ đần lấy một ngày. Thế mà đến khi bà làm di chúc, toàn bộ đất đai lại để lại cho cô con gái út ở thành phố, còn tôi, chỉ được vỏn vẹn 50 triệu đồng tiền tiết kiệm. Tôi im lặng không nói gì, nghĩ rằng mình làm phúc sẽ có báo, nhưng đến khi đi rút số tiền ấy, tôi mới bật khóc nức nở khi biết được lý do…”
Tôi về làm dâu năm 27 tuổi, nhà chồng có năm người con, ba trai hai gái. Chồng tôi là con trai thứ hai, trên có anh cả và dưới là một cậu út vẫn còn đang học đại học lúc đó. Hai cô con gái thì một lấy chồng xa tận Cần Thơ, một ở thành phố Hồ Chí Minh, ít khi về nhà.
Ngày mới cưới, tôi đã nghe nhiều người bảo mẹ chồng tôi khó tính. Bà từng làm y tá thời bao cấp, quen lối sống tằn tiện, sạch sẽ và kỷ luật. Ai cũng sợ bà, nhưng tôi lại thấy thương. Có lẽ vì mẹ tôi mất sớm nên tôi luôn thiếu thốn tình cảm của một người mẹ lớn tuổi. Tôi nghĩ nếu mình sống thật lòng, thật hiếu thuận, thì bà sẽ hiểu.
Rồi năm thứ ba sau cưới, bà ngã b;ệnh, l/iệt nửa người sau một cơn tai biến. Từ đó, mọi sinh hoạt cá nhân của bà đều cần người giúp. Cả nhà họp lại, ai cũng rút lui. Cô chị cả viện lý do con nhỏ, cô em út bảo nhà chồng khó khăn, anh cả thì bận công việc, em út còn đi học, chỉ còn tôi – người con dâu không có tiếng nói gì trong nhà – ở lại lo cho bà.
Tôi không trách ai. Tôi hiểu mỗi người đều có hoàn cảnh riêng. Nhưng chăm một người nằm l/iệt gi/ường không phải là chuyện đơn giản, nhất là chăm trong suốt gần mười năm ròng rã.
Tôi nhớ có những đêm đông lạnh, bà sốt cao, tôi ngồi canh chừng suốt, lấy khăn lau người, pha sữa, xoa bóp cho bà dịu lại. Có hôm bà tiêu tiểu không tự chủ, tôi dậy lúc 3 giờ sáng, vừa dọn vừa khóc vì quá mệt, nhưng vẫn cố nhẹ tay để bà không xấu hổ.
Những lần cả nhà đi chơi Tết, tôi ở lại với mẹ. Những lần giỗ chạp, tôi vừa lo cơm nước vừa lo vệ sinh cho bà. Chồng tôi đi làm xa, chỉ về cuối tuần, rồi cũng ít dần vì công việc. Người duy nhất còn ở nhà là tôi – người con dâu không danh không phận, lo cho một người mẹ chồng đã gần như không còn nói chuyện được.
Ban đầu, tôi cũng mong một lời động viên, một cái nhìn biết ơn. Nhưng không có. Cô em út gửi vài hộp sữa, rồi đăng lên Facebook “dù xa nhưng vẫn luôn nhớ mẹ”. Cô chị cả Tết về, dắt con vào phòng thắp nhang, không hỏi mẹ sống ra sao. Họ hàng ai đến cũng khen tôi giỏi, nhưng chỉ có lời nói. Còn tiền, còn công sức, còn việc thì không ai đụng vào.
Tôi có lúc tủi thân đến mức không dám soi gương. Đôi bàn tay thô ráp vì giặt giũ, làn da sạm đi vì mất ngủ, nụ cười gượng gạo. Tôi từng là cô gái có ước mơ mở tiệm may, giờ quanh quẩn trong căn nhà nhỏ, chăm một người không còn biết tôi là ai.
Rồi một hôm, tôi tình cờ nghe chồng nói chuyện điện thoại với chị gái. Anh bảo:
– Má nói chắc sau này để lại miếng đất lớn cho con Út. Ổng Bảy (anh cả) cũng không nói gì, miễn bà thấy thoải mái.
Tôi lặng người.
Mảnh đất ấy nằm ngay mặt tiền quốc lộ, giá trị hơn 2 tỷ đồng. Bao năm nay tôi vẫn chăm bà với một niềm tin rằng, dù không cần báo đáp, ít ra cũng được ghi nhận. Nhưng hóa ra, người ta chỉ nhìn vào máu mủ ruột rà.
Tôi không hỏi. Tôi không trách. Tôi chỉ im lặng tiếp tục chăm bà. Tôi từng nghĩ, thôi thì làm điều đúng đắn sẽ có ông trời chứng giám.
Cho đến ngày bà mất….
Mẹ chồng tôi mất vào một buổi sáng tháng Chạp, khi sương vẫn còn giăng kín trên mảnh vườn sau nhà. Bà ra đi nhẹ nhàng, mắt khép lại, không đau đớn, không trăn trối. Tôi là người phát hiện ra đầu tiên khi mang cháo lên phòng như thường lệ. Lúc tôi gọi khẽ, bà không đáp. Tim tôi khựng lại. Tôi lay nhẹ vai bà, rồi mạnh hơn, rồi nhận ra tay bà đã lạnh đi từ lúc nào. Tôi ngồi đó thật lâu, bên cạnh người phụ nữ đã từng là gánh nặng, là bổn phận, rồi dần thành thói quen, thành một phần của cuộc sống tôi suốt gần mười năm trời…. Xem thêm dưới bình luận

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Chăm mẹ chồng 10 năm, nhận 50 triệu… cái kết ai cũng sốc

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt