Đuổi vợ về ngoại cho bố dạy lại… sáng sau tôi tái mét

Vợ đã không chịu nghỉ việc ở nhà chăm con, còn hay đi sớm về muộn. Không chăm lo cho mẹ chồng. Tôi bực quá đưa vợ về nhà ngoại, nhờ bố vợ dạy lại. Bố vợ chỉ gật gù, bảo ‘để tôi nói chuyện lại’. Tôi an tâm ra về. Nhưng sáng hôm sau, khi lướt Facebook, tôi tái mét nhìn bức ảnh ông đăng….
Tôi là đàn ông, là trụ cột gia đình. Tôi đi làm về là muốn có bữa cơm nóng hổi, căn nhà gọn gàng, tiếng con cười và mẹ tôi – người mẹ già yếu của tôi – được chăm sóc chu đáo.

Thế nhưng, mọi thứ bắt đầu đảo lộn từ khi vợ tôi sinh con. Mọi người cứ nói sinh xong phụ nữ hay “trầm cảm”, “mệt mỏi”, “thiếu ngủ”, nhưng tôi thấy đó là cái cớ. Bao đời nay phụ nữ vẫn sinh con, vẫn làm tròn bổn phận. Mẹ tôi kể, ngày xưa bà đẻ tôi xong hôm sau vẫn gánh nước giặt tã. Có sao đâu?

Ấy vậy mà vợ tôi – một đứa từng là nhân viên văn phòng – sinh con xong lại nhất định không chịu nghỉ việc ở nhà. Tôi bảo, thôi thì con còn nhỏ, công ty có gì mà quan trọng bằng gia đình? Vợ tôi chỉ nói lạnh lùng:
– Em đi làm để giữ công việc, cũng là để con có tương lai tốt hơn.

Tôi nén bực, gật đầu. Nhưng rồi mọi chuyện càng lúc càng vô lý. Cô ta đi sớm về muộn, lắm hôm bữa cơm cũng không nấu. Mẹ tôi thì già yếu, phải trông cháu, ấy vậy mà vợ tôi chẳng đỡ đần. Đến cả việc rửa bát cô ta cũng tính chia theo… ngày chẵn lẻ!

Tôi góp ý thì vợ nói tôi cổ hủ, gia trưởng. Bảo tôi thử thay bỉm cho con, rửa bình sữa, rồi sẽ hiểu. Tôi không hiểu nổi – đàn ông thì phải lo việc lớn, sao bắt tôi làm chuyện vặt?

Đỉnh điểm là hôm mẹ tôi bị tụt huyết áp, nằm bẹp cả buổi mà vợ tôi đi làm về vẫn thản nhiên lên phòng ôm con ngủ, bảo:
– Con quấy cả đêm, em không ngủ đủ. Mẹ thì có anh chăm rồi.

Tôi uất quá. Đêm đó, tôi nằm trằn trọc cả đêm. Sáng hôm sau, tôi dậy sớm. Nhìn vợ đang bận rộn mặc đồ cho con, tôi buông một câu:
– Em không xứng làm vợ, làm dâu. Về nhà ngoại đi. Để bố mẹ em dạy lại.

Vợ không nói gì. Cô ta chỉ cúi đầu bế con, chuẩn bị đồ đạc. Tôi chở hai mẹ con về tận nhà ngoại, gặp bố vợ. Ông già lặng im nghe tôi nói, chỉ gật gù:

– Được rồi, để tôi bảo ban lại con gái. Anh cứ yên tâm.

Tôi thở phào, yên trí ra về, lòng nhẹ nhõm. Ít ra thì còn người lớn trong nhà hiểu chuyện.

Sáng hôm sau, tôi mở điện thoại, vào Face/book như thường lệ. Và tôi t/ái m/ét mặt khi thấy một bức ảnh do bố vợ đăng …Xem thêm tại bình luận

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Đuổi vợ về ngoại cho bố dạy lại… sáng sau tôi tái mét

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt