Cha ǫᴜᴀ đờɪ ᴠì ʙệɴʜ, mẹ ʙỏ đɪ ʙɪệᴛ ᴛíᴄʜ, 2 chị em ngồi xe 300km tìm về quê ɴươɴɢ ɴʜờ ôɴɢ ʙà ɴộɪ ai ngờ ông bà đᴜổɪ: “Đấy là ʟũ ăɴ xɪɴ, ᴋʜôɴɢ ᴘʜảɪ ᴍáᴜ ᴍủ nhà này”. May có người phụ nữ ᴛàɴ ᴛậᴛ đầu xóm nhìn thấy ᴛʜươɴɢ ᴛìɴʜ ɢọɪ ᴠàᴏ ᴄʜᴏ ʙáᴛ ᴄơᴍ ɴɢᴜộɪ và nhận nuôi luôn. 20 năm sau 2 chị em đều thành đạt kiếm ra tiền về báo hiếu mẹ nuôi và làm cỗ khao làng thì bất ngờ ông bà đến đòi cháu đưa 200 triệu. Đứa ᴄʜáᴜ ɢáɪ đáᴘ 1 câu khiến ông bà nội xấᴜ ʜổ ᴛộᴛ ᴄùɴɢ, còn cả làng vỗ tay….
Ngày bố ᴍấᴛ, căn nhà ɴʜỏ ᴅộᴛ ɴáᴛ ᴄʜìᴍ ᴛʀᴏɴɢ ᴛᴀɴɢ ᴛóᴄ. Mẹ tôi, người phụ nữ ᴋʜôɴɢ ᴄʜịᴜ ɴổɪ ᴄảɴʜ ɴɢʜèᴏ ʜèɴ ᴠà ɴợ ɴầɴ ᴄʜồɴɢ ᴄʜấᴛ ᴠì ᴛɪềɴ ᴛʜᴜốᴄ ᴛʜᴀɴɢ cho chồng, đã lẳng lặng thu dọn quần áo bỏ đi ngay trong đêᴍ ᴍưᴀ ɢɪó. Bà để lại hai chị em tôi ᴄʜơ ᴠơ ʙêɴ ᴄỗ ǫᴜᴀɴ ᴛàɪ ʟạɴʜ ʟẽᴏ chưa kịp ᴄʜôɴ ᴄấᴛ. Năm ấy, tôi 𝟿 ᴛᴜổɪ, ᴄòɴ Mai em tôi ᴍớɪ ʟêɴ 𝟹.
Sau khi lo ʜậᴜ sự cho bố nhờ sự quyên góp của hàng xóm, tôi quyết định đưa em về quê nội. Trong ký ức ɴᴏɴ ɴớᴛ của tôi, bố từng kể quê nội ở cách đây hơn 300 cây số, ông bà có nhà ngói sân gạch rộng lắm. Tôi nghĩ, dù sao cũng là ᴍáᴜ ᴍủ, ông bà sẽ không nỡ ʙỏ ʀơɪ cháu mình.
Hai chị em, một lớn một ʙé, ᴅắᴛ ᴅíᴜ ɴʜᴀᴜ ʙắᴛ xᴇ đò, rồi đi bộ ʀạᴄ ᴄả ᴄẳɴɢ ᴄʜâɴ. ᴄᴏɴ ᴍᴀɪ đóɪ ʟả, ᴋʜóᴄ ɴɢặᴛ ɴɢʜẽᴏ trên lưng tôi. Đến được cổng nhà ông bà nội, tôi như người ᴄʜếᴛ đᴜốɪ vớ được cọc. Nhưng cánh cổng sắt ʟạɴʜ ʟùɴɢ ấy mở ra, và thứ tôi nhận được còn ʟạɴʜ ʟùɴɢ hơn cả gió mùa đông.
Ông nội nhìn hai đứa cháu ʀáᴄʜ ʀướɪ, ʜôɪ ʜáᴍ, ʀồɪ ʜấᴛ ʜàᴍ hỏi: “ᴄʜúɴɢ ᴍàʏ tìm ai?” Tôi ᴍếᴜ ᴍáᴏ: “Ông ơi, con là cái Thu, con bố Hùng đây ạ. Bố con ᴍấᴛ ʀồɪ, ᴍẹ ᴄᴏɴ ʙỏ đɪ rồi…”
Bà nội từ trong nhà chạy ra, nghe thấy thế thì mặt đᴀɴʜ lại. Bà không nhìn mặt cháu lấy một lần mà xᴜᴀ ᴛᴀʏ ɴʜư đᴜổɪ ᴛà:
“Gớm, cái ngữ ʙố ᴍàʏ ngày xưa ᴄãɪ ᴛᴀᴏ ʙỏ đɪ ᴛʜᴇᴏ ɢáɪ, ɢɪờ ᴄʜếᴛ rồi lại định đùɴ ɴợ đờɪ về cho cái ᴛʜâɴ ɢɪà này à? Nhà tao không ᴛʜừᴀ ɢạᴏ ɴᴜôɪ ʟũ ᴠịᴛ ɢɪờɪ. ᴄúᴛ, ᴄúᴛ ɴɢᴀʏ!”
“Ông bà ơi, cháu xɪɴ ông bà, em Mai nó đóɪ lắm…” Tôi ǫᴜỳ xuống trên nền xi măng ɴóɴɢ ʀáᴛ
“Đã bảo không là không! Lại còn mang cả cái ᴄᴏɴ ᴇᴍ sàɪ đẹɴ kia về thì ɴᴜôɪ ᴛốɴ ᴄơm!” Ông nội ǫᴜáᴛ ʟêɴ ʀồɪ đóɴɢ sầᴍ ᴄửᴀ ʟạɪ. Tiếng chốt cửa lách cách ᴋʜô ᴋʜốᴄ ᴄắᴛ đứᴛ ᴍọɪ ʜʏ ᴠọɴɢ sốɴɢ của hai chị em….
…..Quý độc giả xem tiếp ở đây: https://chuyenthienha.com/btv_admin/chi-em-ve-noi/
Tiếng chốt cửa lách cách khô khốc vẫn văng vẳng, cắt đứt mọi hy vọng sống của hai chị em.
Thu lảo đảo đứng dậy từ nền xi măng nóng rát, đôi chân tê dại vì vừa quỳ quá lâu. Cô ôm chặt Mai vào lòng, đôi tay run rẩy không kiểm soát được. Mai nằm gọn trong ngực chị, đôi mắt đỏ hoe, nước mũi nước mắt dính đầy má nhợt nhạt, khóc ré lên từng cơn.
“Chị ơi, em đói lắm…” Giọng Mai nghẹn ngào, đứa trẻ 3 tuổi bụng nhỏ xíu đã nhăn nhúm lại từ mấy giờ trước, nay lại bị tiếng đóng cửa đinh tai khiến sợ hãi tột độ, tiếng khóc càng vỡ òa.
Thu nước mắt chảy dài, rơi xuống tóc Mai, ấm nóng nhưng không làm dịu đi cái lạnh thấu xương phát ra từ phía bên kia cánh cổng sắt. Cô đứng bần thần, mắt trống rỗng nhìn chằm chằm vào tấm cửa đã đóng kín, những lời chửi bới của ông bà nội vẫn văng vẳng trong đầu: “lũ ăn xin”, “không phải máu mủ nhà này”, “cút ngay”.
Sự tuyệt vọng tràn ngập trong đôi mắt đỏ hoe của Thu, cô siết chặt vòng tay ôm Mai, cơ thể run rẩy như lá rụng giữa gió bão. Hai chị em đứng đó, giữa cái nắng chói chang của quê nội xa lạ, bên ngoài cánh cổng vừa khóa chặt, không nơi nương tựa, không miếng cơm manh áo.
Thu quay lưng lại với cánh cổng sắt lạnh lẽo, kéo Mai đi về phía con đường làng vắng vẻ. Đôi chân Thu rạc cả, mỗi bước chân như dẫm lên đá cuội, lê từng bước nặng nề trên nền đất nóng rát. Mai lảo đảo bên cạnh, đôi mắt thâm quầng díp lại vì buồn ngủ và kiệt sức sau cơn sốc bị ông bà nội ruồng bỏ.
Nhìn thấy Mai vấp ngã liên tục, Thu dừng lại, lòng thắt lại. Thu không thể để Mai đi bộ thêm nữa. Thu quỵ xuống, nhẹ nhàng vòng tay ra sau lưng, địu Mai lên. Sức nặng đè lên đôi vai nhỏ bé, nhưng Thu cắn chặt răng chịu đựng, hai tay siết chặt lấy đùi em để giữ thăng bằng.
Hai chị em bắt đầu đi dọc theo con đường làng. Bóng tối bắt đầu bao trùm, những tán cây ven đường hiện lên những bóng ma đen đặc, in hằn xuống lối mòn đất đỏ. Thu mệt mỏi, hơi thở dồn dập, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán nhưng không dám dừng lại. Mai đã ngủ gật trên lưng, đầu gục vào vai Thu, hơi thở đều đều nhưng yếu ớt, thỉnh thoảng lại nấc lên một tiếng nghẹn ngào trong giấc mơ.
Thu nhìn về phía trước, con đường mù mịt không lối thoát. Nỗi lo lắng bủa vây: Đêm nay sẽ ngủ ở đâu? Sẽ ăn gì? Thu cố gắng bước tiếp, dù đôi chân đang run rẩy và tối tăm mặt mũi vì đói khát. Bóng đêm càng dày đặc, nuốt chửng hai bóng hình nhỏ bé giữa không gian hoang vu, tiếng côn trùng kêu rả rích như tiếng thì thầm của sự tuyệt vọng.
Thu bỗng khuỵu xuống đầu gối, đôi chân rã rời không chịu nổi sức nặng của Mai nữa. Thu cố gắng đỡ lấy thân mình, tay siết chặt lấy đùi Mai, hơi thở dồn dập như người sắp chết đuối. Mai mơ màng nhúc nhích trên lưng Thu, tiếng thở yếu ớt phả vào gáy Thu, lạnh toát.
Đột nhiên, ánh đèn dầu le lói hiện ra phía trước, cách chừng mươi bước. Thu nheo mắt nhìn, thấy Người phụ nữ tàn tật đầu xóm ngồi trên chiếc ghế gỗ trước sân nhà, chân trái teo tóp để lên ghế đá, tay thoăn thoắt nhặt rau muống rớt đầy sân.
Người phụ nữ tàn tật đầu xóm ngẩng đầu, ánh mắt sắc sảo quét qua hai đứa trẻ rách rưới, gầy guộc như que củi. Thu vội quay mặt đi, tay kéo vạt áo rách che bớt mình, cố gắng lê bước qua, không dám dừng lại vì sợ bị đuổi đi như Ông nội và Bà nội vừa làm.
“Ê! Hai đứa nhỏ kia dừng lại!” Giọng Người phụ nữ tàn tật đầu xóm khàn khàn, vang lên giữa đêm tối.
Thu giật mình, dừng bước. Mai bị rung chuyển, bật khóc nức nở. Thu vội vã vỗ về Mai, mắt ráo hoảnh nhìn Người phụ nữ tàn tật đầu xóm, chờ đợi lời mắng chửi hay đuổi khéo.
Nhưng Người phụ nữ tàn tật đầu xóm mỉm cười, đôi mắt hằn sâu vết nhăn nhưng ấm áp vô cùng. Người phụ nữ tàn tật đầu xóm chỉ tay vào trong nhà, cất giọng: “Hai đứa nhỏ này sao lại đứng đây? Vào ăn bát cơm đi.”
Thu đứng chết lặng. Thu không tin vào tai mình. Cơm? Có cơm ăn? Trong đầu Thu lóe lên hình ảnh bát cơm trắng nóng hổi, mùi thơm của rau xào, nhưng rồi lại nhớ đến cánh cửa sắt đóng sầm của Ông nội và Bà nội, tiếng chốt cửa lách cách vang lên trong đầu Thu. Thu không dám tin, hai tay siết chặt lấy thân Mai, run rẩy không nói nên lời.
Người phụ nữ tàn tật đầu xóm thấy vậy, cười khẽ, chống tay đứng dậy, chân tàn tật khiến Người phụ nữ tàn tật đầu xóm đi khập khiễng nhưng vẫn nhanh nhẹn bước ra mở cửa. “Sợ gì? Tôi chẳng ăn thịt người đâu. Vào đi, cơm nguội còn thừa từ trưa, nấu lại cho hai đứa ăn no rồi ngủ lại đây.”
Thu chớp mắt, nước mắt bất chợt trào ra. Thu nhanh chóng lau vội bằng mu bàn tay bẩn, gật đầu lia lịa, chân bước vào sân, nhẹ nhàng hạ Mai xuống. Mai dụi mắt, nhìn thấy bát cơm trên bàn, mắt sáng rực lên, reo lên: “Chị ơi! Cơm! Có cơm!”
Thu gật đầu, ánh mắt biết ơn dâng lên tận cùng, nhìn Người phụ nữ tàn tật đầu xóm đang múc cơm vào hai cái bát sứt mẻ, bụng dạ đói lả của Thu bỗng ấm lại. Thu biết, đây là lần đầu tiên kể từ khi Hùng mất, Thu cảm thấy có chút hy vọng.
Thu ngồi bệt xuống nền xi măng nơi hiên nhà, Mai tựa đầu vào vai chị, đôi mắt lim dim nhìn bát cơm nguội bốc khói nhẹ. Đôi đũa tre sứt mẻ khua vào bát sứ, tiếng lách cách vang lên trong đêm tĩnh lặng. Thu bụng đói lả nhưng tay vẫn run, gắp từng hạt cơm thận trọng như sợ chúng tan biến. Mai nhai vội vàng, gương mặt hốc hác bỗng rạng rỡ lên chút sức sống.
Thu hạ giọng, kể lại cảnh tượng khiến lòng bà lạnh giá: “Lúc bố mất, ông bà nội đóng sầm cửa lại. Tiếng chốt cửa lách cách vang lên, cắt đứt hết hy vọng của hai chị em mình. Ông bảo nuôi cháu là gánh nặng, bà bảo nhà nghèo không có cơm cho ai.”
Người phụ nữ tàn tật đầu xóm đứng tựa cửa, chân trái teo tóp khiến bà khó khăn lắm mới giữ được thăng bằng. Ánh mắt bà nhìn hai đứa trẻ, sự tàn nhẫn của huyết thống khiến bà thở dài ngao ngán. Bà bước khập khiễng lại gần, nhìn bát cơm nguội rồi nhìn đôi mắt đỏ hoe của Thu.
Bà lắc đầu, giọng khàn khàn nhưng chứa đựng cả một sự oán trách thế gian: “Từ nay hai đứa về ở với bà nhé. Bà tuy nghèo nhưng đủ cơm cho hai đứa ăn.”
Thu giật mình, cái bát sứt mẻ suýt rơi khỏi tay. Trong hơn một tháng qua, Thu chỉ nghe thấy những lời xua đuổi và đóng sầm cánh cửa. Lần đầu tiên trên gương mặt gan góc của đứa trẻ chín tuổi hiện lên sự ngỡ ngàng rồi vỡ òa.
“Thật… thật không bà?” Thu lắp bắp, nước mắt trào ra nhưng lần này không phải vì đói khát hay đau khổ, mà vì sự nhẹ nhõm đến nghẹt thở.
Mai reo lên, vỗ tay vào cái bụng no căng tròn: “Chị ơi! Mình có nhà rồi! Mình không phải đi đâu nữa!”
Thu gật đầu lia lịa, quỵ xuống ôm chầm lấy Mai và cả cái chân trái teo tóp của bà. Thu khóc nức nở, hạt cơm nguội mặn chát vì nước mắt nhưng lòng lại ấm áp như được nhen nhóm lại ngọn lửa hy vọng sau cơn bão tố. Từ nay, hai chị em có nơi nương tựa, dù nghèo hèn nhưng đầy tình người.
Hai mươi năm trôi qua, nhanh đến mức những vết sẹo xưa trên lòng bàn tay Thu giờ chỉ còn là những đường mờ nhạt.
Thu, nay đã là giám đốc của một công ty quy mô, bộ suit đen cắt may chỉn chu, đôi giày cao gót gõ nhịp trên sân gạch nhưng chị không ghé quê nội hôm nay. Cạnh chị, Mai – bác sĩ tại bệnh viện tuyến trung ương, bộ áo dệt lụa nhẹ nhàng, tay xách túi quà sang trọng. Hai chị em bước qua con đường đất đá dẫn đến đầu xóm, nơi Người phụ nữ tàn tật đầu xóm vẫn sống.
Tiếng chân khấp khểnh quen thuộc vang lên từ hiên nhà ngói đơn sơ. Người phụ nữ tàn tật đầu xóm, tóc bạc phơ, chân trái teo tóp ngày nào giờ run rẩy hơn, đứng tựa vào cột nhà nhìn hai bóng hình ngày xưa giờ đã thành đạt. Trong tay bà vẫn là chiếc bát sứt mẻ năm ấy, nhưng nay không đựng cơm nguội, mà là nước trà ấm.
Thu bước nhanh tới, đặt chiếc túi xách chứa đầy quà cáp và phong bao đựng tiền xuống ghế đá, rồi quỵ xuống ôm chầm lấy bà. Mai cũng tiến lại, vuốt nhẹ lớp tóc bạc của bà, đôi mắt đỏ hoe.
Thu ngước nhìn bà, giọng nghẹn ngào nhưng rành rọt sau bao năm nỗ lực không ngừng nghỉ: “Mẹ ơi, con đã trả được ơn nuôi dưỡng của mẹ.”
Người phụ nữ tàn tật đầu xóm đưa đôi bàn tay chai sần, đầy vết chai do làm lụng vất vả, vuốt ve gương mặt Thu, rồi chuyển sang Mai. Khóe mắt bà chảy dài những giọt nước mắt mặn chát, ngực phập phồng vì xúc động tột độ. Bà không thốt ra lời nào, chỉ gật đầu lia lịa, nụ cười hiền từ nở trên gương mặt nhăn nheo. Niềm tự hào dâng trào trong lòng bà: hai đứa trẻ mà bà nhặt về từ đống tro tàn của sự tàn nhẫn huyết thống, giờ đã sải bước trên con đường riêng, rạng rỡ và thành đạt, không phụ một bát cơm nguội năm xưa.
Người phụ nữ tàn tật đầu xóm gật đầu, đôi bàn tay chai sần vuốt nhẹ mái tóc bạc của chính mình, rồi chỉ về phía cổng sân, nơi tiếng xe tải nổ máy, tiếng người nói cười ồn ào vang lên từ sáng sớm. Bà cất giọng khàn khàn, hỏi: “Hai đứa chuẩn bị từ bao giờ mà tấp nập thế này?”
Thu cười, nụ cười rạng rỡ làm mờ đi những nếp nhăn nhỏ ở đuôi mắt do thức khuya làm việc. Chị chỉ tay về phía mấy người đàn ông đang dỡ từ thùng xe xuống những bao tải gạo trắng, thùng mì chính, rồi sang đống lợn quay vàng ươm, gà ta thả vườn, rổ bánh chưng bánh dày, trái cây tươi rói đang được xếp ngay ngắn trên bàn gỗ dài: “Mẹ ơi, con với Mai bàn từ tuần trước rồi. Hai mươi năm trước, lúc ông bà nội đuổi hai chị em ra khỏi nhà, cả làng này ai cũng góp gạo, góp rau cho bà nuôi chúng con ăn. Giờ con với Mai có chút vốn liếng, làm cỗ khao làng để cảm ơn bà con chứ ạ.”
Mai gật đầu lia lịa, đôi tay vốn quen cầm dao mổ giờ xắn cao tay áo, cầm lấy chiếc thớt gỗ đặt lên bàn. Em cười tít mắt, giọng hào hứng vang lên giữa không gian náo nhiệt: “Chị ơi, mình làm nhiều món nhé để bà con vui vẻ. Nhớ làm cả canh bí xanh nấu tôm khô mà hồi nhỏ bà Lan đầu ngõ hay nấu cho chúng mình, gà hấp lá chanh, lợn quay bì giòn nữa nhé!”
Thu cười, siết nhẹ bàn tay Mai, rồi quay sang nhìn dòng người nô nức kéo vào sân nhà mẹ nuôi. Người phụ nữ trong làng cầm theo dao thái, rổ rá, tiếng cười nói xôn xao hòa lẫn tiếng gà vịt kêu quang quác, tiếng trẻ con chạy nhảy ngoài sân. Mấy ông già ngồi tựa gốc cây nhai trầu, nhìn hai chị em Thu Mai cười mãn nguyện.
Người phụ nữ tàn tật đầu xóm đứng tựa vào cột nhà, nhìn sân nhà vốn vắng vẻ bao năm nay nay tấp nập như hội, khóe mắt lại rớt thêm giọt nước mắt. Bà thầm nghĩ: “Mấy đứa nhỏ năm ấy giờ đã lớn thật rồi.” Rồi bà bước xuống hiên, cầm lấy chiếc rổ rau muống đưa cho bà Lan đầu ngõ, cùng mọi người tất bật chuẩn bị cỗ.
Tiếng chặt thớt lách cách và tiếng cười nói huyên náo bỗng chợt lặng xuống khi một chiếc gậy chống gỗ bóng loáng gõ mạnh xuống nền sân bê tông. Thu ngẩng đầu lên từ xấp khăn giấy đang gấp dở, nhíu chặt mày. Mai, đứa đang mải nhổ lông gà, làm rơi con gà vào chậu nước bắn tung tóe, vội lau tay vào tạp dề.
Hai người lạ đứng ở cổng sân, ăn mặc những bộ áo dài lụa cứng, đắt tiền, trông hoàn toàn lạc lõng giữa những bộ quần áo sờn rách của bà con làng xóm. Người đàn ông tựa nặng vào chiếc gậy chống, mái tóc bạc bết đầy dầu, chiếc nhẫn vàng lấp lánh ở ngón út. Người phụ nữ bên cạnh mặc áo dài đính sequin quét đất bụi, mặt dày phấn trắng, nứt nẻ ở khóe miệng.
Thu nghẹn thở. Chị nhận ra ngay họ: Ông nội, Bà nội. Chính những người đã đóng sầm cửa vào mặt hai chị em hai mươi năm trước, tiếng chốt cửa lách cách cắt đứt hy vọng cuối cùng khi hai chị em đứng run rẩy dưới mưa, Thu chín tuổi, Mai ba tuổi, ôm chặt lấy nhau sau đám tang bố Hùng.
Một tiếng cười đắng ngắt nhen nhóm trong lồng ngực Thu, nhưng chị nuốt ngược xuống. Mai siết chặt cánh tay Thu, móng tay bấm sâu vào da thịt chị, mắt tròn xoe vì không tin nổi.
Ông nội bước lên trước, chiếc gậy gõ thình thình xuống đất từng bước. Ông không thèm để ý đến người phụ nữ tàn tật đứng tựa cột nhà, cũng chẳng nhìn bà con làng xóm đang nhìn ông với ánh mắt đầy thù ghét. Đôi mắt ông xoáy thẳng vào Thu, tham lam và không chút hối lỗi.
“Hai đứa nhỏ này, đưa ông bà 200 triệu, chứ ngày xưa các cháu cũng là máu mủ nhà này mà.” Giọng ông nội khàn khàn, vang to hơn tiếng gà kêu quang quác phía xa, lan tỏa khắp sân đang bỗng chốc im phăng phắc.
Bà nội gật đầu lia lịa, tay áo đính sequin xoành xoạch khi bà chỉnh lại chiếc dây chuyền vàng nặng trĩu cổ. “Phải đấy, hai cháu giờ thành đạt rồi, giúp ông bà chút đỉnh là phải lắm. Ngày xưa ông bà cũng có hoàn cảnh thôi, chứ chẳng muốn đuổi hai cháu đi đâu.”
Hai bàn tay Thu siết chặt thành nắm đấm ở hai bên sườn. Ký ức đêm mưa ấy hiện lại rõ mồn một trong đầu chị: cơn mưa lạnh buốt thấm ướt áo sơ mi mỏng dính, mùi cơm nguội từ bát cơm người phụ nữ tàn tật cho hai chị em hôm đó, tiếng chốt cửa lách cách khi Ông nội khóa cửa, hét lên rằng hai chị em là gánh nặng giờ Hùng đã mất. Mai rên rỉ khẽ bên cạnh, nhưng Thu đứng thẳng người, cơn giận dữ thiêu đốt tan biến sự bất ngờ ban đầu.
Bà nội đột ngột bước vọt lên trước, chẳng màng chiếc gậy của Ông nội vẫn gõ thình thình sau lưng, cánh tay gầy guộc đeo vòng vàng keng keng giơ thẳng, ngón tay trỏ chỉ sầm sập vào mặt Thu, đầu ngón tay gần chạm đến má chị.
“Ngày xưa ông bà nghèo không nuôi được, giờ các cháu giàu rồi phải đền đáp chứ sao lại bỏ rơi ông bà?” Giọng bà the thé, vang vọng giữa sân tĩnh lặng, khiến bà con làng xóm đang đứng xem đều tằng hắng tỏ ý khinh ghét.
Thu siết chặt nắm đấm, cơn giận trào lên mạnh hơn gấp bội. Chị thầm nhắc lại trong đầu tiếng chốt cửa lách cách đêm mưa hai mươi năm trước, lúc hai chị em đứng run rẩy dưới mưa, bị khóa ngoài cửa nhà này.
Mai cạnh bên siết chặt cánh tay Thu, móng tay bấm sâu vào da thịt chị đến mức đỏ ửng. Đôi mắt đẫm lệ của Mai mở to tròn xoe, nhìn Thu rồi nhìn bà nội không chớp mắt. Hai chị em nhìn nhau, trong mắt cùng hiện lên sự tức giận tột độ và không thể tin nổi rằng người bà từng khóa cửa bỏ rơi mình nay lại dám nói ra những lời trắng trợn đến thế.
Tiếng xì xào của đám đông dân làng đứng vây quanh bờ rào nhà ông bà nội bỗng dấy lên, phá vỡ sự tĩnh lặng ngắn ngủi vừa rồi. Hàng trăm ánh mắt đổ dồn vào sân nhỏ, có kẻ gật gù tán đồng, có kẻ nhíu mày hoài nghi, không khí nặng trĩu sự căng thẳng.
Bà nội vẫn giữ nguyên tư thế tay chỉ vào mặt Thu, ngón tay đeo vòng vàng keng keng run lẩy bẩy: “Bọn bay đừng nghe mấy lời dân làng nói xằng! Ngày xưa ông bà cho tiền mẹ nuôi hai đứa, chứ chẳng hề đuổi đi!”
Một người đàn ông trung niên mặc áo sơ mi xanh cũ, tay chống lên thành rào tre, vượt lên trên tiếng ồn ì của đám đông, giọng vang rõ: “Nghe bảo ngày xưa ông bà đuổi cháu đi đấy chứ?”
Câu hỏi vừa thốt ra, đám đông lập tức chia làm hai phe rõ rệt. Một bà cụ tóc bạc phơ đứng hàng đầu gật đầu lia lịa: “Đuổi thật chứ! Hồi trận bão năm ấy, mưa rào rào suốt ba ngày, Thu với Mai đứng ngoài cửa nhà này khóc hết hơi, ai trong làng chẳng thấy? Tiếng chốt cửa lách cách nghe rõ mồn một!”
Ngay lập tức có người phản bác, một người đàn ông đứng cạnh bà cụ lắc đầu nguầy nguậy: “Gì chứ! Hồi đó ông bà nội nghèo đến mức không đủ gạo ăn, nuôi sao nổi Thu với Mai? May mà có người tốt nhận nuôi, giờ nói đuổi là oan cho người ta đấy!”
Phe bênh ông bà nội hô to: “Thu Mai bây giờ thành đạt, ơn sinh thành nuôi dưỡng không quên là phải! Đòi 200 triệu có gì sai?” Phe bênh Thu Mai lập tức gào lại: “200 triệu? Ngày xưa cho bát cơm nguội mà đòi cả trăm triệu, tham quá thể!”
Thu siết chặt cánh tay Mai, nắm đấm siết trắng cả khớp. Thu nhớ lại đêm mưa hai mươi năm trước, tiếng chốt cửa sập lại cắt đứt hy vọng duy nhất của Thu và Mai. Mai run rẩy, nước mắt lăn dài trên má, đôi mắt đỏ hoe nhìn đám đông, chẳng nói nên lời.
Ông nội dừng chiếc gậy gõ thình thình xuống đất, nhíu đôi lông mày rậm, định lên tiếng thì đám đông lại ồn ào hơn nữa. Bà nội thấy có nhiều người bênh mình, càng lấn tới, giọng the thé vang khắp sân: “Thấy chưa! Cả làng đều nói đúng! Thu với Mai bây giờ giàu rồi, không giúp ông bà là bất hiếu!”
Thu hít một hơi thật sâu, chuẩn bị mở lời thì tiếng la ó của đám đông lại bùng lên, phe phái hai bên đẩy nhau sát vào bờ rào, không khí căng thẳng đến mức chực chờ một cơn bão nổ tung.
Thu thả cánh tay Mai ra, bước thẳng về phía cửa nhà ngói sân gạch, lưng thẳng tắp không ngoảnh lại. Bà nội giậm chân, giọng the thé vang sau lưng: “Đi đâu mà hỗn láo thế hả? Có gan thì quay lại nói rõ cho dân làng nghe!”
Thu không đáp. Nàng đẩy mạnh cánh cửa gỗ mục nát, bản lề kẽo kẹt rít lên tiếng nghiến xương. Trong nhà tối om, bụi bặm mù mịt bám đầy chạn gỗ, giá sách cũ kỹ mà hai mươi năm trước nàng từng trốn sau đó nhìn ông bà khóa cửa đuổi mình đi. Nàng đi thẳng tới chiếc tủ chè gỗ sồi góc nhà, cái tủ mà bà nội luôn khóa kỹ, may mà hôm nay bà nội quên chốt, nàng kéo ngăn kéo dưới cùng, lướt qua đống sổ đỏ, giấy tờ thuế, đến khi đầu ngón tay chạm vào tờ giấy dày dặn, mép đã ngả vàng gạch tôm.
Đó là tờ giấy ủy quyền đất đai năm xưa, chữ ký của cả ông nội và bà nội vẫn rõ nét, đóng đỏ chót dấu ủy ban xã, ghi rõ ông bà thừa nhận từ bỏ quyền nuôi dưỡng hai chị em Thu, Mai kể từ ngày con trai họ là Hùng mất.
Thu xếp gọn tờ giấy, kẹp chặt trong lòng bàn tay, quay trở ra sân. Tiếng ồn ào của đám đông bỗng dịu xuống khi thấy nàng xuất hiện, tay cầm tờ giấy. Bà nội nhếch mép cười mỉa: “Tìm được giấy tờ giả đâu rồi? Dân làng cầm lên xem cho rõ, đừng để bọn nó lừa!”
Thu không nói, bước thẳng đến trước mặt ông bà nội, giơ tờ giấy lên cao ngang tầm mắt ông nội. Những nếp nhăn trên trán ông nội bỗng giãn ra, đôi mắt mờ đục đổ dồn vào tờ giấy, màu mặt bỗng tái nhợt. Bà nội cũng nhìn thấy, ngón tay đeo vòng vàng đang chỉ vào Thu bỗng gãy khớp giữa chừng, run lẩy bẩy.
Thu mở miệng, giọng lạnh lùng, từng chữ vang rõ giữa sân vắng gió: “Ông bà thừa nhận không nuôi cháu, giờ lấy tư cách gì đòi tiền?”
Câu nói vừa dứt, ông nội lảo đảo lùi một bước, chiếc gậy trong tay suýt rơi xuống đất. Bà nội trợn trừng đôi mắt, mồm há hốc không thốt nên lời, khuôn mặt tái mét như giấy bồi. Cả sân bỗng chìm vào sự im lặng đến nghẹt thở. Đám đông dân làng đứng bên ngoài bờ rào cũng ngừng hẳn tiếng xì xào, hàng trăm ánh mắt đổ dồn vào tờ giấy trên tay Thu, rồi nhìn sang ông bà nội đang sững sờ như tượng đá.
Thu gấp gọn tờ giấy ủy quyền, cất vào túi áo ngực, rồi mở khóa chiếc túi xách da mang theo, lấy ra cuốn sổ tiết kiệm bìa đỏ, trên trang đầu ghi rõ số dư 200 triệu đồng. Thu giơ cuốn sổ lên cao ngang tầm mắt ông bà nội, các ngón tay ấn chặt vào con số in đậm.
Ông nội chớp mắt, đôi mắt mờ đục dán chặt vào dòng số, chiếc gậy gỗ trong tay siết chặt đến mức các đốt ngón tay trắng bệch. Bà nội há miệng, chuỗi vòng vàng trên cổ lắc lư theo nhịp thở dồn dập, cổ họng nghẹn lại không thốt nên lời.
Thu nhếch môi, giọng lạnh lùng vang rõ giữa sân vắng gió, từng chữ thốt ra sắc lạnh như dao cạo: “Cháu có 200 triệu đây, nhưng là tiền bồi thường bỏ rơi, không phải tiền báo hiếu máu mủ.”
Câu nói vừa dứt, một bà lão đứng ngoài bờ rào cất giọng the thé: “Nghe nói hồi đó hai chị em Thu bị đuổi ra đường, đói lả mới được bà tàn tật đầu xóm nhận nuôi đấy à?”
Một gã đàn ông trung niên gật gù, chống nạnh: “Đúng thế, bố chúng nó mất vì bệnh, hai ông bà này khóa cửa bỏ mặc, tàn nhẫn thật. Giờ hai cháu thành đạt, lại vác mặt ra đòi tiền báo hiếu, xấu hổ không biết.”
Mặt bà nội đỏ bừng từ gò má lên tận chân tóc, cổ áo bã trầu sực nức phả ra hơi nóng hổi. Bà run rẩy, giọng nghẹn ngào: “Tao… tao không biết chuyện nó thành đạt sớm thế… tao chỉ… chỉ muốn có chút tiền về già…”
Ông nội lảo đảo vịn vào cánh cửa gỗ mục nát, gương mặt tái nhợt dần rồi chuyển sang đỏ ửng vì xấu hổ. Ông giậm gậy xuống nền gạch, quát khẽ: “Im đi! Mày còn mặt mũi nào nói nữa!” Đôi mắt già nua không dám nhìn thẳng vào Thu đang đứng thẳng tắp trước mặt.
Hai ông bà đứng sững giữa sân, mặt đỏ rực như bị ai tạt gáo nước sôi, tiếng chửi bới của dân làng vọng vào tai khiến vai hai ông bà càng thêm rủ xuống. Một người đàn ông khác chen vào: “Tiền bồi thường kia cho lắm đấy chứ, 200 triệu đền bù 20 năm bỏ rơi, tính ra mỗi năm 10 triệu, rẻ như bèo ấy chứ.”
Mai siết chặt tay Thu, giọng nhỏ nhưng đanh thép: “Chúng cháu không mơ có được ông bà nội như các cụ đâu, tiền đây, nhận lấy đi.”
Bà nội run rẩy đưa tay lên che mặt, tiếng thở dốc lọt qua kẽ tay nghe đầy xấu hổ. Ông nội gục đầu xuống ngực, chiếc gậy gỗ gõ lốc cốc xuống nền gạch nứt nẻ, không dám ngẩng lên nhìn Thu.
Thu bỏ cuốn sổ tiết kiệm lên mặt bàn gỗ cũ kỹ đặt cạnh hiên nhà, giọng nhỏ nhẹ nhưng đủ để cả sân nghe thấy: “Tiền bồi thường 20 năm ông bà bỏ rơi, cháu để đây. Từ nay chúng cháu hết nợ, ông bà cũng hết tư cách đòi hỏi gì thêm.”
Thu quay lưng bước đi, lưng thẳng tắp như hai mươi năm trước, khi tiếng chốt cửa lách cách vang lên, cắt đứt hoàn toàn hy vọng của hai chị em mồ côi.
Thu bước từng bước chậm rãi về phía cổng làng, gót giày cao gót gõ nhịp lách cách lên nền gạch nứt nẻ của sân quê nội. Ông nội đứng sững ở hiên nhà, đôi mắt đỏ ngầu dán chặt vào bóng lưng thẳng tắp của Thu, cơn giận xấu hổ bùng lên dữ dội trong ngực già nua. Ông gầm lên một tiếng, giơ cao chiếc gậy gỗ định quật mạnh xuống lưng cô.
Mai đang đi sát sau Thu, thấy bóng gậy lướt vun vút qua không khí, lập tức lao tới đỡ lấy nhịp gậy bằng vai trái. Tiếng va chạm nặng nề vang lên, Mai rùng mình vì đau, nhưng vẫn siết chặt lấy cán gậy không cho ông nội vung thêm nhịp thứ hai.
“Ông làm cái gì thế?!” Một người đàn ông trong đám đông dân làng đứng xem bước lên, giằng lấy chiếc gậy từ tay ông nội. Mấy bà già ở đầu xóm cũng hùa theo, vây quanh hai ông bà nội đẩy dần ra giữa sân rộng. Bà nội lảo đảo, mũi giày vướng vào rễ cây sứ già mọc tràn ra sân, ngã nhào xuống nền đất khô cằn, chiếc khăn mỏ quàng cổ tuột mất một góc, mái tóc bạc rối bù xổ ra che nửa gương mặt hốc hác. Ông nội định đỡ bà, nhưng bị mấy thanh niên làng giữ chặt hai tay, đẩy lùi về phía bờ rào đá bao quanh sân.
Mai xoa nhẹ vai trái đang ê ẩm, mắt nhìn thẳng vào ông nội đang đỏ mặt tía tai, giọng đanh thép vang rõ giữa đám đông xì xào: “Ông mà đánh chị, bà con làng sẽ không để ông yên đâu!”
Ông nội đứng giữa sân, chiếc áo sơ mi cũ sờn vai xộc xệch, mặt mũi nhếch nhác dính đầy bụi đất, không dám ngẩng lên nhìn đám đông đang chỉ trỏ. Bà nội ngồi bệt dưới đất, tay vỗ đùi gào khóc nhưng tiếng khóc bị tiếng bàn tán của dân làng át đi, nước mắt trộn lẫn bụi đất nhễu ra hai gò má nhăn nheo. Cổ họng ông nội nghẹn lại, không thốt nên lời nào, chỉ cảm thấy cơn nhục nhã nóng rát từ gót chân dâng lên tận đỉnh đầu. Hai ông bà đứng sát vào nhau, lưng tựa vào bờ rào đá nứt nẻ, nhìn theo bóng hai chị em Thu Mai bước qua cổng làng, vai rũ xuống như kẻ thua cuộc tồi tệ nhất, không còn chút khí thế nào của bậc trưởng bối ngày nào.
Thu dừng bước đột ngột ngay khi chân vừa bước qua ngưỡng cổng làng. Tiếng gót giày cao gót gõ nhịp lách cách trên nền gạch nứt vỡ dứt khoát. Mai khựng lại ngay bên cạnh, không giấu được vẻ kinh ngạc khi thấy vai chị gái bỗng căng cứng.
Thu xoay người lại, ánh mắt sắc lạnh xuyên qua đám đông dân làng đang xì xào bàn tán, găm thẳng vào hai ông bà nội vẫn còn co ro tựa lưng vào bờ rào đá. Trong đầu Thu, ký ức 20 năm trước ùa về: tiếng chốt cửa lách cách cắt đứt hy vọng của hai chị em, bát cơm nguội người phụ nữ tàn tật đầu xóm đưa cho, bố mất khi cô mới 9 tuổi, mẹ bỏ đi không chút ngoảnh lại. Tất cả dồn nén thành lời tuyên bố rành rọt, vang rõ giữa không gian tĩnh lặng của sân làng:
“Từ nay cháu không còn ông bà nội nào nữa, 20 năm qua cháu sống được là nhờ mẹ nuôi, không nhờ ông bà một đồng.”
Lời vừa dứt, ông nội đôi chân khuỵu xuống, cả người đổ kềnh ngồi bệt xuống nền đất khô cằn. Bà nội đứng bên cạnh cũng rụng rời chân tay, ngồi bệt xuống đất theo, hai tay che mặt, vai run lên bần bật. Nỗi nhục nhã nóng rát dâng lên từ gót chân đến đỉnh đầu, hai ông bà cúi gằm mặt, không dám ngẩng lên nhìn đám đông đang chỉ trỏ, cũng không dám đáp lại ánh mắt lạnh lùng của Thu.
Mai tiến lên nửa bước, đứng sát ngay phía sau Thu, tay siết chặt lấy quai túi xách, thái độ bày tỏ sự đồng tình tuyệt đối với chị gái. Đám đông dân làng xì xào to hơn, có người gật gù tán thành, có người quay sang nhìn hai ông bà nội với ánh mắt khinh bỉ bỏ mặc.
Một tràng vỗ tay bất ngờ vang lên từ phía sau đám đông, nhanh chóng lan rộng khắp sân làng. Những tiếng reo hò, tán thưởng nối đuôi nhau vỡ òa.
“Làm tốt lắm cháu Thu, ông bà như vậy là không đúng!” Một người đàn ông trung niên ở hàng đầu hét lớn, tay vẫn giơ cao vỗ vào nhau đét đét.
Ánh mắt Thu bớt đi sự sắc lạnh, vai vốn căng cứng từ khi bước qua cổng làng dần chùng xuống. Cô khẽ thở phào, trong lòng thầm nhủ: “Cuối cùng cũng nói ra được.” 20 năm gánh nặng ấm ức từ tiếng chốt cửa lách cách năm ấy đến giờ, cuối cùng cũng thoát ra được một phần, cảm giác nhẹ nhõm dâng lên tận ngực.
Mai đứng cạnh siết chặt lấy quai túi xách hơn, khóe môi hơi nhếch lên một nụ cười nhẹ, ánh mắt vẫn dán chặt vào hai nhân vật đang co ro dưới chân tường.
Tiếng xì xào của dân làng chuyển thành lời chê trách thẳng thừng. “Tham lam vô tình, cháu nội ruột mà đuổi đi lúc khó khăn, giờ đòi tiền thì mặt dày lắm.” “Lúc đấy có thấy nhục không, giờ mới chạy tới xin, đúng là người già mà tâm địa trẻ con.”
Ông nội run rẩy bám lấy bờ rào đá để đứng dậy, nón lá trên đầu rơi tuột xuống đất, ông không dám nhặt, cúi gằm mặt đất lủi thủi bước về phía ngõ nhỏ dẫn ra đường làng. Trong lòng ông thắt lại: “Nhục nhã đến thế là cùng.” Bà nội theo sau, tay lau nước mắt, chân bước lảo đảo, mỗi bước đi đều như dẫm lên gai nhọn. Nhục nhã nóng rát từ gót chân lan lên mặt, bà không dám ngẩng đầu nhìn bất kỳ ai.
Tiếng vỗ tay của dân làng không dứt, cứ vang lên đều đều mỗi khi Ông nội và Bà nội bước thêm một bước, như những cái tát gió vào mặt họ. Không ai gọi lại, không ai an ủi, chỉ có tiếng reo hò cho Thu và tiếng vỗ tay nhục nhã dồn Ông nội và Bà nội ra khỏi sân làng, bóng dáng ngày càng nhỏ dần giữa lớp bụi mù trắng xóa của đường quê.
Thu nhìn bóng họ khuất hẳn sau hàng rào, lần này không còn lạnh lùng, cũng không còn oán hận, chỉ còn lại sự nhẹ nhõm hoàn toàn. Cô quay sang Mai, hai chị em nhìn nhau, không cần nói lời nào, tất cả đều hiểu.
Thu và Mai quay sang nhìn nhau, nụ cười hỉ hả nở trên môi. Ánh mắt hai chị em không còn vướng bận gánh nặng của quá khứ. Dân làng ùa vào giúp hai chị em dọn dẹp sân đình, tiếng cười nói rôm rả xua tan không khí căng thẳng lúc trước.
Thu và Mai cùng nhau bưng những mâm cỗ thịnh soạn ra giữa sân. Hai chị em chạy đi chạy lại, phục vụ từng mâm cơm cho bà con lối xóm. Tiếng xì xào của dân làng giờ đây chỉ toàn lời khen ngợi và sự trân trọng dành cho tấm lòng của hai chị em.
Mẹ nuôi ngồi tựa lưng vào gốc cây đa cổ thụ, đôi mắt già nua nhưng ấm áp dõi theo từng bước chân của hai chị em. Dù đôi chân tàn tật khiến bà không thể đứng lên giúp đỡ, nhưng nụ cười mãn nguyện trên môi bà chính là nguồn sức mạnh lớn nhất.
Một vị cao niên trong làng nâng ly, giọng sang sảng: “Cụ thật có phúc có phần khi nuôi được hai đứa cháu hiếu thảo như thế này!”
Mẹ nuôi khẽ lắc đầu, ánh mắt dán chặt vào Thu và Mai, giọng bà nhỏ nhẹ nhưng vang vọng giữa không gian ồn ào: “Hai đứa nhỏ này giờ thành đạt rồi, bà mừng lắm.”
Thu và Mai quay lại, ôm chầm lấy người phụ nữ tàn tật ấy. Ánh nắng chiều tà nhuộm vàng cả khoảng sân, bao trùm lên ba con người đã vượt qua bao sóng gió. Cả làng ăn uống vui vẻ, tiếng cười nói hòa quyện vào nhau tạo nên một bức tranh bình yên đến lạ thường.
Ánh nắng chiều tà nhuộm vàng những gương mặt đẫm mồ hôi sau một ngày dài. Dân làng lần lượt ra về, để lại khoảng sân đình yên ắng. Thu bước đến bên gốc đa, nơi người phụ nữ tàn tật đầu xóm vẫn ngồi tựa lưng vào thân cây cổ thụ. Đôi mắt bà vẫn dõi theo hai chị em với sự trìu mến vô bờ bến.
Trên tay Thu cầm một chiếc hộp nhỏ, bọc trong giấy gói lụa sang trọng nhưng ẩn chứa ý nghĩa thiêng liêng hơn bất kỳ vật chất nào. Thu khẽ quỳ xuống bên cạnh bà, đôi mắt long lanh nhìn vào người mẹ đã cưu mang mình khi cả thế giới quay lưng. Thu trao món quà nhỏ vào đôi bàn tay tàn tật, chai sần vì năm tháng vất vả của bà.
Mai cũng tiến lại gần, ánh mắt em tràn đầy sự biết ơn. Không một lời nói nào được thốt ra, nhưng cảm xúc dâng trào mạnh mẽ hơn bất kỳ lời thoại nào. Người phụ nữ tàn tật mở chiếc hộp, nhìn thấy món quà, đôi môi bà nở một nụ cười rạng rỡ, hạnh phúc đến rạng ngời.
Cả ba mẹ con ôm chầm lấy nhau thật chặt giữa sân đình vắng. Thu ở giữa, Mai bên cạnh, và người phụ nữ tàn tật ôm lấy hai đứa con nuôi như che chở cho những đứa trẻ nhỏ bé ngày nào. Ánh nắng chiều tà vàng vọt chiếu rực lên gương mặt họ, hòa cùng tiếng gió xào xạc tạo nên một khoảnh khắc trọn vẹn, ấm áp đến tận cùng.
20 năm kể từ ngày hai chị em Thu và Mai bị ông bà nội đóng sập cánh cửa, đẩy ra đường với tiếng chốt cửa lách cách đầy oan nghiệt, khoảng cách giữa giàu và nghèo, ruồng bỏ và cưu mang đã được định đoạt rõ ràng. Ông bà nội từng đòi 200 triệu đồng khi hai chị em thành đạt, nhưng không gì có thể mua được tình cảm mà người phụ nữ tàn tật đầu xóm đã dành cho họ. Bà cho hai đứa trẻ bát cơm nguội khi chúng đói lả, cho các em mái ấm khi cả thế giới quay lưng.
Giờ đây, đứng giữa làng quê thanh bình, Thu nhận ra rằng sự thành công không chỉ đo bằng tiền bạc hay sự trả thù những kẻ từng khinh miệt mình. Nó nằm ở việc giữ được trái tim nhân hậu giữa bão tố. Tiếng chửi bới của ông bà nội, sự bỏ rơi của mẹ đẻ ngày nào giờ chỉ còn là những vết mờ trong ký ức. Điều còn lại là bàn tay chai sần của Mẹ nuôi, là ánh mắt ấm áp của bà dõi theo từng bước chân của hai chị em.
Sự tha thứ không có nghĩa là quên đi quá khứ, mà là không để quá khứ làm ô nhiễm tương lai. Thu và Mai đã chọn bình yên. Họ chọn trân trọng người đã nâng đỡ mình khi gục ngã, thay vì oán trách những kẻ đã đạp lên lòng tự trọng của họ. Cuộc đời vẫn tiếp diễn, nhưng với ba mẹ con, đó là sự trọn vẹn của một hành trình dài, nơi tình thương chân thật đã chiến thắng mọi định kiến và tham lam.

