Ngày tôi kết hôn, gia đình tôi đã giữ lại tiền “lễ đen” nhà trai gửi, thay vì đưa cho hai vợ chồng tôi làm ăn. Mẹ chồng biết chuyện rất không hài lòng và ch:;ửi cả nhà tôi tham tiền ngay đêm tân h:;ôn. Cho đến ngày chồng tôi bất ngờ về báo nợ 3 tỷ, bố mẹ chồng mới ú ớ biết được sự thật về số tiền lễ đen… Ngày cưới, cả họ ai cũng khen đám cưới của Linh và Tuấn long trọng, nhà trai mang sính lễ rình rang, lại có cả phong bì “lễ đen” lên tới 200 triệu – gọi là của hồi môn cho đôi trẻ khởi nghiệp. Nhưng đúng lúc cả hai đang bận tiếp khách, mẹ của Linh – bà Tám – đã khéo léo giữ lại số tiền đó, nói nhỏ với con gái: “Tiền này mẹ cất giúp, vợ chồng con sau cưới cần gì thì mẹ sẽ đưa. Để bên nhà chồng biết, họ lại nói này nói nọ.” Linh chỉ cười, không ngờ chính quyết định ấy lại mở đầu cho những năm tháng tủi nhục sau này. Đêm tân hô-n, khi khách khứa vừa tan, mẹ chồng – bà Dung đã lớn tiếng mắng ngay giữa nhà: “Nhà gái tham thật! Lễ đen nhà tôi gửi cho hai vợ chồng mà lại giấu đi không trả. Đúng là chưa về đã tính toán từng đồng từng cắc!” Tuấn đứng đó, không dám lên tiếng. Linh ngồi ch/ết lặng, nước mắt lăn dài, còn bà Dung thì chua ngoa mắng chửi cho đến khuya. Từ đó, bà càng soi mói, coi thường con dâu, nói đi nói lại chuyện “con dâu tham lam” với cả họ hàng. Linh chỉ biết cắn răng chịu đựng, vì thương chồng, vì muốn giữ hòa khí. Suốt 3 năm sau, cô làm quần quật phụ chồng trả góp căn hộ, chẳng dám kêu than một câu. Rồi một ngày, Tuấn hốt hoảng chạy về, mặt trắng bệch:
Tuấn chạy xộc vào nhà, mặt cắt không còn giọt máu, người run rẩy. Linh đang ngồi xem tivi, ngẩng đầu lên thấy bộ dạng của chồng thì giật mình.
LINH
Anh sao thế? Sao lại…
Tuấn ngồi sụp xuống sàn nhà, hai tay ôm lấy đầu, giọng run rẩy như sắp vỡ vụn.
TUẤN
(Thều thào)
Em ơi, anh xin lỗi… anh lỡ rồi… giờ nợ 3 tỷ…
Linh chết điếng. Con số 3 tỷ đồng như một nhát dao cứa vào tim cô. Thế giới xung quanh bỗng chốc quay cuồng rồi sụp đổ. Cô nhìn Tuấn, rồi lại nhìn ra khoảng không vô định, đôi mắt trân trân. Căn hộ đang trả góp, những năm tháng làm lụng vất vả, tất cả bỗng chốc trở nên mong manh như giấy. Bà Tám từng nói giữ tiền lễ đen giúp cô, bà Dung từng mắng cô tham lam. Giờ đây, 200 triệu đồng ngày ấy dường như quá bé nhỏ so với gánh nặng 3 tỷ đồng đổ ập xuống. Linh cảm thấy ngạt thở.
LINH
(Giọng run run, cố giữ bình tĩnh)
Khoản nợ gì cơ? Anh nói rõ xem nào. 3 tỷ…
Tuấn ngước lên, đôi mắt đỏ hoe, nhìn Linh đầy hối hận. Anh kể lại từng chi tiết về những lần vay mượn, những phi vụ làm ăn mạo hiểm, những mong muốn gỡ gạc nhanh chóng để rồi càng ngày càng lún sâu vào vòng xoáy nợ nần. Mỗi lời Tuấn nói ra như một nhát dao cứa vào tim Linh. Cô cảm nhận rõ sự tuyệt vọng, bất lực và nỗi sợ hãi bao trùm lấy anh.
TUẤN
Anh cứ nghĩ mình có thể xoay sở được, nghĩ mình có thể làm lại. Nhưng… càng ngày anh càng lún sâu. Đến giờ thì…
Anh không nói hết câu, chỉ gục đầu xuống, vai run lên bần bật. Linh đứng sững sờ, nhìn chồng. Mảnh ghép cuộc đời mà cô từng mơ ước giờ đây tan vỡ vụn nát trước mắt. Căn hộ này, những gì họ đã vun đắp bao năm qua, tất cả giờ đây trở nên mong manh đến đáng sợ. Nỗi đau dâng lên nghẹn ứ trong cổ họng.
LINH
(Giọng lạc đi, gần như không thành tiếng)
3 tỷ… làm sao mà trả nổi?
Cô lùi lại, va nhẹ vào bàn. Mọi thứ xung quanh dường như mất đi màu sắc, chỉ còn lại bóng tối bao trùm. 200 triệu đồng tiền lễ đen năm xưa, tưởng chừng là khởi đầu tốt đẹp, giờ đây chỉ là con số nhỏ bé đến nực cười so với gánh nặng khổng lồ kia. Linh đưa tay ôm lấy ngực, cảm giác ngạt thở bủa vây.
LINH
(Giọng lạc đi, gần như không thành tiếng)
3 tỷ… làm sao mà trả nổi?
Cô lùi lại, va nhẹ vào bàn. Mọi thứ xung quanh dường như mất đi màu sắc, chỉ còn lại bóng tối bao trùm. 200 triệu đồng tiền lễ đen năm xưa, tưởng chừng là khởi đầu tốt đẹp, giờ đây chỉ là con số nhỏ bé đến nực cười so với gánh nặng khổng lồ kia. Linh đưa tay ôm lấy ngực, cảm giác ngạt thở bủa vây.
Tiếng cửa phòng bật mở. Bà Dung, mẹ chồng Linh, sải bước vào, theo sau là ông Bố chồng. Vẻ mặt họ rạng rỡ, tay cầm theo giỏ trái cây, ý định ghé thăm con dâu, con trai. Nhưng cảnh tượng trước mắt nhanh chóng làm nụ cười tắt lịm. Tuấn vẫn còn ngồi đó, đầu cúi gằm, vai rung lên. Linh đứng im như tượng, đôi mắt trống rỗng nhìn vào khoảng không.
BÀ DUNG
Sao thế này? Có chuyện gì mà nhìn mặt nhau như ăn phải giấm vậy? Tuấn, sao con lại ngồi thừ ra thế?
Bà Dung bước lại gần, đặt giỏ trái cây xuống bàn. Bà nhìn Tuấn, rồi ánh mắt chuyển sang Linh. Có một dự cảm không lành len lỏi trong bà.
BÀ DUNG
Có chuyện gì, nói mẹ nghe xem nào. Linh, con làm sao vậy?
Tuấn ngước nhìn mẹ, đôi mắt ngấn nước. Anh lắp bắp, giọng run rẩy:
TUẤN
Mẹ… con…
Chưa kịp nói hết câu, Tuấn đã bật khóc nức nở. Bà Dung bỗng thấy hoang mang tột độ. Bà quay sang Linh, giọng gắt lên:
BÀ DUNG
Cô làm gì con trai tôi ra nông nỗi này? Có chuyện gì thì nói mau lên!
Linh vẫn im lặng. Cô nhìn thẳng vào mẹ chồng, ánh mắt giờ đây đã lạnh đi vài phần.
TUẤN
(Giọng nghẹn lại)
Con… con báo nợ… 3 tỷ ạ.
Câu nói của Tuấn như sét đánh ngang tai. Bà Dung chết trân tại chỗ, đôi mắt mở to kinh hoàng. Ông Bố chồng đứng cạnh bà cũng sững sờ, không thốt nên lời.
BÀ DUNG
(Giọng cao vút, đầy vẻ không tin)
Cái gì? Nợ gì? 3 tỷ là sao? Mày nói cái quái gì vậy hả Tuấn?
Bà vội vàng quay sang Tuấn, nắm lấy cánh tay anh ta, lắc mạnh.
BÀ DUNG
Nói mẹ nghe rõ ràng xem nào! 3 tỷ tiền ở đâu ra? Mày ăn chơi, cờ bạc hay sao mà lại nợ nhiều thế?
Ông Bố chồng cũng bước tới, khuôn mặt cau có, đầy vẻ không thể chấp nhận.
BỐ CHỒNG
(Giọng gằn từng tiếng)
3 tỷ? Con có điên rồi không Tuấn? Sao lại để xảy ra chuyện này?
TUẤN
(Nức nở)
Con… con làm ăn… có đầu tư… nhưng thua lỗ hết rồi ạ. Con đã cố gắng vay mượn để gỡ gạc, nhưng càng ngày càng lún sâu…
Bà Dung như bị ai đó giật mạnh vào tai. Bà buông Tuấn ra, lùi lại vài bước, tay ôm lấy ngực. Khuôn mặt bà tím tái, không còn chút máu.
BÀ DUNG
Trời đất ơi! Mày ăn gì mà báo nợ đến 3 tỷ vậy hả Tuấn? Tiền đâu mà trả? Cả cái nhà này, cái căn hộ này, tất cả là mồ hôi công sức của tao với ông nhà! Giờ mày bảo lấy đâu ra 3 tỷ để trả nợ hả?
Bà quay sang nhìn Linh, ánh mắt đầy căm tức và khinh bỉ.
BÀ DUNG
Còn cô nữa! Cô nhìn xem chồng cô làm ra chuyện gì! Sao cô không quản? Hay cô biết mà không nói?
Linh vẫn đứng im, như một bức tượng. Cô nhìn mẹ chồng với vẻ bình thản đến lạ thường, mặc dù bên trong, trái tim cô đang quặn thắt. Cô không thanh minh, không phản bác. Chỉ lặng lẽ nhìn mọi chuyện đang diễn ra.
BÀ DUNG
(Hét lên thất thanh, hai tay ôm đầu)
Trời ơi là trời! Con tôi ăn chơi trác táng đến mức nào mà nợ nần chồng chất thế này? Ba tỷ! Sao lại là ba tỷ? Mày có biết ba cái nhà này, cái căn hộ này, là mồ hôi nước mắt tao với ông nhà còng lưng ra mới có được không hả Tuấn? Giờ mày bảo tiền đâu mà trả? Tiền bán hết nhà cũng không đủ!
Ông Bố chồng bước tới, khuôn mặt sầm lại như muốn nuốt chửng Tuấn.
BỐ CHỒNG
Con trai! Sao con lại làm ra cái chuyện tày trời này? Ba tỷ đồng không phải là chuyện đùa! Con làm ăn kiểu gì mà lại để thua lỗ thảm hại đến vậy? Con có biết gia đình ta sắp tan cửa nát nhà vì mày không?
Tuấn gục đầu xuống, nức nở không thành tiếng. Linh vẫn đứng đó, im lặng quan sát. Ánh mắt cô dừng lại trên khuôn mặt đầy tuyệt vọng của mẹ chồng và sự giận dữ của bố chồng. Linh nhếch mép cười khẩy. Cô đã đoán trước được phản ứng này.
BÀ DUNG
(Chỉ tay vào mặt Linh, giọng cay nghiệt)
Còn cô nữa! Cô làm vợ kiểu gì vậy? Chồng mình vay nợ ba tỷ mà cô im thin thít và lặn mất tăm à? Cô biết chuyện này từ bao giờ? Hay là cô cũng có phần trong cái vụ làm ăn thua lỗ này?
Linh từ từ bước lại gần mẹ chồng, ánh mắt lạnh như tiền.
LINH
Mẹ chồng à. Mẹ đang nói chuyện gì vậy ạ? Con có biết chồng con nợ nần chồng chất gì đâu. Hôm nay mới là lần đầu tiên con nghe thấy.
BÀ DUNG
(Cười khẩy)
Thật không ngờ là cô lại có thể giả vờ vô tội đến vậy. Cô nghĩ là tôi tin sao? Cô cứ nghĩ là cô leo lên được cái ghế này là hay lắm hả? Giờ chồng cô nợ nần, tài sản gia đình đứng trên bờ vực, cô có thoát được tội đâu.
BỐ CHỒNG
(Ngắt lời bà Dung, nhìn Linh với ánh mắt dò xét)
Thế còn tiền lễ đen 200 triệu năm xưa thì sao? Cái tiền đó là của hồi môn nhà trai đưa cho hai đứa, nhưng mẹ cô đã giữ lại. Giờ thì sao, nhà mình đang cần tiền gấp, số tiền đó đâu rồi? Cô Linh, con nói đi.
Ánh mắt bố chồng đầy hy vọng, như thể 200 triệu đồng kia là cứu cánh duy nhất. Linh nhìn ông ta, rồi nhìn bà Dung. Trong mắt cô lóe lên một tia gì đó khó dò.
LINH
Tiền lễ đen 200 triệu năm đó ạ?
BÀ DUNG
(Vội vàng xen vào, giọng đầy tha thiết)
Đúng vậy con dâu! Cái tiền đó là của hai đứa, nhưng mẹ cô giữ. Giờ gia đình mình đang túng quẫn, con thử hỏi xem mẹ con có còn giữ không? Có thể vay mượn tạm được không?
Linh nhếch mép cười. Nụ cười đó không hề mang chút niềm vui nào.
LINH
Mẹ ơi, bố ơi. Theo con nhớ, thì số tiền 200 triệu đồng tiền lễ đen đó… đã được mẹ con dùng để… lo liệu hậu sự cho ông ngoại của con cách đây hai năm rồi ạ.
LINH
(Nhếch mép cười, ánh mắt ánh lên vẻ thách thức)
Mẹ ơi, bố ơi. Theo con nhớ, thì số tiền 200 triệu đồng tiền lễ đen đó… đã được mẹ con dùng để… lo liệu hậu sự cho ông ngoại của con cách đây hai năm rồi ạ.
BÀ DUNG
(Mắt mở to, lắp bắp)
Cái gì? Mẹ cô ta giữ sao? Tại sao?! Bà Tám… bà ta giữ tiền của chúng tôi?
BÀ DUNG
(Giọng run run, gần như khóc)
Không thể nào! Sao lại là lo hậu sự cho ông ngoại cơ chứ? Cái đó là của hồi môn, là của ăn hỏi nhà ta gửi cho hai đứa, sao mẹ cô lại dám… Dù có lo hậu sự thì cũng phải hỏi ý kiến hai đứa chứ!
BỐ CHỒNG
(Đứng sững người, vẻ mặt chuyển từ hy vọng sang thất vọng tột độ, rồi lại bùng lên cơn giận dữ)
Bà Tám? Bà ta đã giữ tiền đó? Con này! Con có biết mẹ con làm vậy là hoàn toàn sai trái không? Tiền đó là của chúng ta! Ba cái chuyện nhỏ nhặt của gia đình cô thì liên quan gì đến tiền của nhà chồng?
BÀ DUNG
(Hét lên, chỉ tay vào mặt Linh)
Con khốn nạn! Cô lừa dối chúng tôi! Cô biết rõ là mẹ cô đã giữ số tiền đó, mà cô lại còn giả vờ không biết! Cô để cho chúng tôi khổ sở thế này, để cho con trai tôi lâm vào cảnh nợ nần, còn mẹ cô thì lại tiêu xài hoang phí! Cô có còn lương tâm không hả?
LINH
(Bình thản, không một chút dao động)
Lương tâm con vẫn còn nguyên mẹ ạ. Nhưng con cũng không thể làm gì khác được. Tiền đã vào tay mẹ con rồi. Dù con có nói gì thì mẹ con vẫn làm theo ý mẹ con. Con chỉ là người đứng giữa.
BỐ CHỒNG
(Bước tới, giọng đe dọa)
Đứng giữa? Cô có biết mẹ cô đang phạm tội không? Chiếm đoạt tài sản của người khác! Tôi sẽ cho bà ta vào tù! Bà ta không giữ tiền của cô, bà ta là kẻ trộm!
LINH
(Ngước nhìn bố chồng, nụ cười khinh bỉ)
Bố nói hay lắm. Nhưng mà, bố xem, bây giờ nhà mình đang túng quẫn. Bố mẹ có còn đủ tỉnh táo để đi đòi lại cái gọi là “tài sản” đó không? Hay là, bố mẹ nên nghĩ cách khác để giải quyết ba tỷ kia trước đã?
BÀ DUNG
(Ôm ngực, thở hổn hển)
Ba tỷ… ba tỷ… giờ lấy đâu ra ba tỷ đây? Bà Tám! Bà già khốn kiếp!
Bà Dung ngã khuỵu xuống sàn, nước mắt chảy dài. Bố chồng nhìn Linh, ánh mắt đầy căm phẫn, nhưng dường như cũng bất lực. Tuấn vẫn gục đầu, không dám ngẩng lên. Căn phòng chìm trong sự im lặng ngột ngạt, chỉ còn tiếng nức nở của Bà Dung. Linh đứng đó, ánh mắt dán chặt vào hai người đang tuyệt vọng trước mặt, nụ cười càng lúc càng rộng hơn.
BÀ DUNG
(Ôm ngực, thở hổn hển. Nước mắt bà ta tuôn dài như suối)
Ba tỷ… ba tỷ… giờ lấy đâu ra ba tỷ đây? Bà Tám! Bà già khốn kiếp!
Bà Dung ngã khuỵu xuống sàn, tiếng nức nở vang lên thê lương. Bố chồng nhìn Linh, ánh mắt đầy căm phẫn nhưng bất lực. Tuấn vẫn gục đầu, vai run lên bần bật, không dám ngẩng lên. Căn phòng chìm trong sự im lặng ngột ngạt, chỉ còn tiếng nấc nghẹn ngào của Bà Dung.
Linh đứng đó, ánh mắt dán chặt vào hai người đang tuyệt vọng trước mặt. Nụ cười trên môi cô càng lúc càng rộng, như một bông hoa độc nở rộ giữa đống tro tàn. Cô thấy mình như đang xem một vở kịch mà chính mình là đạo diễn tài ba.
BÀ DUNG
(Nấc nghẹn)
Mẹ ơi… con đã nói bao lần… số tiền đó mẹ không giữ… con không biết mẹ đã làm gì với nó…
Bà Dung tuyệt vọng bấu víu lấy cánh tay Tuấn. Tuấn chỉ khẽ lắc đầu, không thể thốt nên lời.
BỐ CHỒNG
(Giọng khàn đặc)
Cô ta nói dối! Bà Tám luôn tính toán, không bao giờ làm gì không vì lợi ích của mình. Cái này… cái này là bà ta cố tình!
BÀ DUNG
(Giọng bà ta như xé toạc không khí)
Đúng! Đúng vậy! Bà ta cố tình làm thế! Bà ta muốn hại con trai tôi! Bà ta ghen ghét chúng ta!
Bà Dung nhìn sang Linh, ánh mắt bỗng trở nên sắc lạnh, như hai lưỡi dao.
BÀ DUNG
Cô! Cô đứng nhìn chồng cô sắp mất tất cả mà không thấy thương hại sao? Cô là thứ đàn bà độc ác, máu lạnh! Cô cùng mẹ cô cấu kết lừa gạt chúng tôi!
LINH
(Bước lại gần, giọng bình thản đến lạ)
Mẹ à, mẹ cứ bình tĩnh đã. Lời mẹ nói cứ như con là kẻ ngoài cuộc vậy. Con cũng là vợ Tuấn, cũng là con dâu của mẹ mà. Sao mẹ lại quy chụp cho con như thế?
Bà Dung như bị chọc giận, cơn giận bùng lên dữ dội. Bà ta đứng bật dậy, chỉ thẳng vào mặt Linh, giọng the thé vang vọng khắp căn phòng.
BÀ DUNG
Mày còn dám nói! Mẹ cô giấu tiền thì có liên quan gì đến nhà tôi, vậy giờ nhà tôi khốn đốn thế này, chồng cô nợ đống tiền khổng lồ, con trai tôi sắp mất hết, thì có liên quan gì đến nhà cô hả? Đúng là tham lam có tiếng! Giờ thì thấy tai họa chưa? Tất cả là do cái cách mẹ con cô đã làm! Lừa dối chồng tôi, lừa dối con trai tôi!
Lời mắng nhiếc của Bà Dung như những nhát dao cứa vào tim Linh, nhưng bề ngoài, cô vẫn giữ vẻ bình tĩnh đáng sợ. Nước mắt Tuấn chảy dài trên má, anh vẫn cúi gằm mặt, không dám nhìn bất kỳ ai. Bố chồng đứng lặng lẽ, vẻ mặt đanh lại, nhìn chằm chằm vào Linh. Bà Tám vắng mặt, nhưng cái bóng của bà ta phủ trùm lên cả căn phòng, là nguyên nhân của mọi chuyện, là mục tiêu của cơn thịnh nộ. Linh siết chặt tay, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay. Cô biết, mọi chuyện chỉ mới bắt đầu.
BÀ DUNG
(Ôm ngực, thở hổn hển. Nước mắt bà ta tuôn dài như suối)
Ba tỷ… ba tỷ… giờ lấy đâu ra ba tỷ đây? Bà Tám! Bà già khốn kiếp!
Bà Dung ngã khuỵu xuống sàn, tiếng nức nở vang lên thê lương. Bố chồng nhìn Linh, ánh mắt đầy căm phẫn nhưng bất lực. Tuấn vẫn gục đầu, vai run lên bần bật, không dám ngẩng lên. Căn phòng chìm trong sự im lặng ngột ngạt, chỉ còn tiếng nấc nghẹn ngào của Bà Dung.
Linh đứng đó, ánh mắt dán chặt vào hai người đang tuyệt vọng trước mặt. Nụ cười trên môi cô càng lúc càng rộng, như một bông hoa độc nở rộ giữa đống tro tàn. Cô thấy mình như đang xem một vở kịch mà chính mình là đạo diễn tài ba.
BÀ DUNG
(Nấc nghẹn)
Mẹ ơi… con đã nói bao lần… số tiền đó mẹ không giữ… con không biết mẹ đã làm gì với nó…
Bà Dung tuyệt vọng bấu víu lấy cánh tay Tuấn. Tuấn chỉ khẽ lắc đầu, không thể thốt nên lời.
BỐ CHỒNG
(Giọng khàn đặc)
Cô ta nói dối! Bà Tám luôn tính toán, không bao giờ làm gì không vì lợi ích của mình. Cái này… cái này là bà ta cố tình!
BÀ DUNG
(Giọng bà ta như xé toạc không khí)
Đúng! Đúng vậy! Bà ta cố tình làm thế! Bà ta muốn hại con trai tôi! Bà ta ghen ghét chúng ta!
Bà Dung nhìn sang Linh, ánh mắt bỗng trở nên sắc lạnh, như hai lưỡi dao.
BÀ DUNG
Cô! Cô đứng nhìn chồng cô sắp mất tất cả mà không thấy thương hại sao? Cô là thứ đàn bà độc ác, máu lạnh! Cô cùng mẹ cô cấu kết lừa gạt chúng tôi!
LINH
(Bước lại gần, giọng bình thản đến lạ)
Mẹ à, mẹ cứ bình tĩnh đã. Lời mẹ nói cứ như con là kẻ ngoài cuộc vậy. Con cũng là vợ Tuấn, cũng là con dâu của mẹ mà. Sao mẹ lại quy chụp cho con như thế?
Bà Dung như bị chọc giận, cơn giận bùng lên dữ dội. Bà ta đứng bật dậy, chỉ thẳng vào mặt Linh, giọng the thé vang vọng khắp căn phòng.
BÀ DUNG
Mày còn dám nói! Mẹ cô giấu tiền thì có liên quan gì đến nhà tôi, vậy giờ nhà tôi khốn đốn thế này, chồng cô nợ đống tiền khổng lồ, con trai tôi sắp mất hết, thì có liên quan gì đến nhà cô hả? Đúng là tham lam có tiếng! Giờ thì thấy tai họa chưa? Tất cả là do cái cách mẹ con cô đã làm! Lừa dối chồng tôi, lừa dối con trai tôi!
Lời mắng nhiếc của Bà Dung như những nhát dao cứa vào tim Linh, nhưng bề ngoài, cô vẫn giữ vẻ bình tĩnh đáng sợ. Nước mắt Tuấn chảy dài trên má, anh vẫn cúi gằm mặt, không dám nhìn bất kỳ ai. Bố chồng đứng lặng lẽ, vẻ mặt đanh lại, nhìn chằm chằm vào Linh. Bà Tám vắng mặt, nhưng cái bóng của bà ta phủ trùm lên cả căn phòng, là nguyên nhân của mọi chuyện, là mục tiêu của cơn thịnh nộ. Linh siết chặt tay, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay. Cô biết, mọi chuyện chỉ mới bắt đầu.
TUẤN
(Giọng run rẩy, tuyệt vọng)
Mẹ ơi, bình tĩnh đi mẹ… Xin mẹ…
Tuấn bước lên, cố gắng đứng chắn giữa mẹ và vợ. Anh ta cảm thấy mình như bị xé làm đôi, một bên là mẹ ruột đang khóc lóc, một bên là vợ, người mà anh ta yêu thương nhưng giờ đây ánh mắt cô nhìn anh đầy thất vọng. Tuấn cảm thấy sự bất lực và xấu hổ dâng lên tột cùng. Anh không biết phải bênh ai, cũng không biết phải nói gì để xoa dịu tình hình.
LINH
(Nhìn Tuấn, ánh mắt không chút cảm xúc, chỉ có sự lạnh lẽo quen thuộc)
Anh à, anh đang làm gì vậy? Anh định bảo vệ mẹ anh, hay bảo vệ em? Hay là anh đang định bảo vệ chính bản thân mình khỏi phải đối diện với sự thật?
Giọng Linh vẫn đều đều, nhưng mỗi lời nói như một nhát dao cứa sâu vào tim Tuấn. Anh ta ngẩng lên, nhìn Linh với đôi mắt cầu xin, nhưng ánh mắt cô đã đóng băng, không một chút lay động.
BỐ CHỒNG
(Lên tiếng, giọng pha lẫn mệt mỏi và uất hận)
Thôi đủ rồi! Tuấn, con làm gì vậy? Đứng sang một bên đi! Việc này không phải là chuyện con có thể giải quyết!
Bố chồng nhìn Linh, ánh mắt đầy dò xét, như muốn tìm kiếm một sơ hở trong sự bình tĩnh đến đáng sợ của cô.
TUẤN
(Vẫn đứng nguyên vị trí, giọng gần như van nài)
Mẹ… Linh… Hai người làm ơn ngừng lại đi. Mọi chuyện không thể tiếp diễn như thế này.
BÀ DUNG
(Nhìn Tuấn, rồi nhìn Linh, giọng đầy cay nghiệt)
Ngừng lại? Sao mà ngừng lại được? Con trai tôi sắp mất hết tài sản, tương lai mịt mờ, tất cả là vì cái mẹ con cô! Giờ cô ta còn muốn gì nữa? Muốn chúng tôi chết đi cho vừa lòng cô ta à?
Linh nhếch mép cười khẩy. Nụ cười đó không mang chút vui vẻ nào, chỉ có sự mỉa mai và một chút tàn nhẫn. Cô bước chậm rãi về phía Bà Dung, ánh mắt vẫn không rời khỏi bà ta.
LINH
(Giọng nhỏ nhẹ nhưng đầy sức nặng)
Mẹ à, mẹ nói đúng. Mẹ con con đã làm cho mẹ khó khăn. Nhưng mẹ có biết, mẹ con con cũng không hề dễ dàng gì không? Đã bao năm nay, mẹ con con phải gánh chịu những gì mà mẹ và gia đình mẹ đã gây ra. Mẹ nghĩ, mẹ đơn phương khóc lóc, oán trách là đủ sao?
LINH
(Nhìn Tuấn, ánh mắt không chút cảm xúc, chỉ có sự lạnh lẽo quen thuộc)
Anh à, anh đang làm gì vậy? Anh định bảo vệ mẹ anh, hay bảo vệ em? Hay là anh đang định bảo vệ chính bản thân mình khỏi phải đối diện với sự thật?
Giọng Linh vẫn đều đều, nhưng mỗi lời nói như một nhát dao cứa sâu vào tim Tuấn. Anh ta ngẩng lên, nhìn Linh với đôi mắt cầu xin, nhưng ánh mắt cô đã đóng băng, không một chút lay động.
BỐ CHỒNG
(Lên tiếng, giọng pha lẫn mệt mỏi và uất hận)
Thôi đủ rồi! Tuấn, con làm gì vậy? Đứng sang một bên đi! Việc này không phải là chuyện con có thể giải quyết!
Bố chồng nhìn Linh, ánh mắt đầy dò xét, như muốn tìm kiếm một sơ hở trong sự bình tĩnh đến đáng sợ của cô.
TUẤN
(Vẫn đứng nguyên vị trí, giọng gần như van nài)
Mẹ… Linh… Hai người làm ơn ngừng lại đi. Mọi chuyện không thể tiếp diễn như thế này.
BÀ DUNG
(Nhìn Tuấn, rồi nhìn Linh, giọng đầy cay nghiệt)
Ngừng lại? Sao mà ngừng lại được? Con trai tôi sắp mất hết tài sản, tương lai mịt mờ, tất cả là vì cái mẹ con cô! Giờ cô ta còn muốn gì nữa? Muốn chúng tôi chết đi cho vừa lòng cô ta à?
Linh nhếch mép cười khẩy. Nụ cười đó không mang chút vui vẻ nào, chỉ có sự mỉa mai và một chút tàn nhẫn. Cô bước chậm rãi về phía Bà Dung, ánh mắt vẫn không rời khỏi bà ta.
LINH
(Giọng nhỏ nhẹ nhưng đầy sức nặng)
Mẹ à, mẹ nói đúng. Mẹ con con đã làm cho mẹ khó khăn. Nhưng mẹ có biết, mẹ con con cũng không hề dễ dàng gì không? Đã bao năm nay, mẹ con con phải gánh chịu những gì mà mẹ và gia đình mẹ đã gây ra. Mẹ nghĩ, mẹ đơn phương khóc lóc, oán trách là đủ sao?
Linh dừng lại, nhìn sâu vào mắt Bà Dung. Căn phòng chìm vào sự im lặng ngột ngạt, chỉ còn tiếng thở dốc của Bà Dung và tiếng nấc nghẹn ngào của Tuấn. Ánh mắt Linh lóe lên một tia quyết đoán. Cô đưa điện thoại lên, màn hình sáng lên số điện thoại quen thuộc của mẹ mình.
LINH
(Giọng dứt khoát)
Con sẽ gọi cho mẹ con. Chúng ta sẽ giải quyết chuyện này. Nhưng trước hết, mẹ cứ chuẩn bị tinh thần đi. Mọi chuyện sẽ không giống như mẹ tưởng tượng đâu.
Bà Dung nhìn Linh, ánh mắt đầy căm ghét nhưng cũng lộ rõ vẻ hoang mang. Bố chồng vẫn đứng nhìn chằm chằm, vẻ mặt không thể đoán được. Tuấn đã hoàn toàn sụp đổ, gục xuống sàn, hai tay ôm lấy đầu.
Linh quay lưng lại, bước nhanh ra khỏi phòng khách, tiến về phía ban công. Cô hít một hơi thật sâu, không khí buổi tối hơi se lạnh. Màn hình điện thoại hiển thị tên “Mẹ Tám”. Linh nhấn nút gọi, tim đập thình thịch.
LINH
(Giọng hơi run, cố gắng giữ bình tĩnh)
Alô… mẹ à…
Giọng Bà Tám vang lên, vẫn quen thuộc và ấm áp:
BÀ TÁM (GIỌNG ĐIỆN THOẠI)
Ơi con gái, sao giờ này còn gọi mẹ? Có chuyện gì vậy con?
LINH
(Giọng nghẹn lại)
Mẹ… con cần tiền đó bây giờ! Mẹ chồng con đang mắng con chết đây!
Linh cố gắng kìm nén tiếng nấc. Cô nghe tiếng Bà Tám khựng lại.
BÀ TÁM (GIỌNG ĐIỆN THOẠI)
Tiền gì con? Mẹ… mẹ không hiểu… Bà Dung lại làm gì rồi à?
LINH
(Cố gắng nói rõ ràng hơn, giọng gấp gáp)
Không phải mẹ của Tuấn làm gì mẹ đâu! Là Tuấn… Tuấn nợ người ta 3 tỷ, giờ họ đến đòi! Mẹ chồng con đang điên lên rồi! Bà ấy bắt con phải lo ngay 200 triệu của mẹ đã cho chúng con để giải quyết! Mẹ ơi, họ nói nếu không có tiền, họ sẽ… họ sẽ làm căng lắm!
Linh cắn chặt môi, nước mắt bắt đầu tuôn rơi.
BÀ TÁM (GIỌNG ĐIỆN THOẠI)
Ba tỷ ư? Trời ơi! 200 triệu của mẹ…? Nhưng mà con ơi, mẹ giữ số tiền đó… mẹ cũng có việc riêng cần dùng đến nó…
LINH
(Giọng khẩn thiết)
Mẹ ơi, bây giờ không còn cách nào khác đâu ạ! Mẹ xem như con van xin mẹ đó! Chỉ 200 triệu thôi ạ! Mẹ chồng con bà ấy không chịu nghe bất kỳ lời giải thích nào. Bà ấy nói phải có tiền ngay trong đêm nay! Mẹ làm ơn đi mẹ! Con không biết phải làm sao nữa!
Sự im lặng từ đầu dây bên kia kéo dài. Linh cảm thấy hy vọng đang dần tắt lịm. Cô biết, 200 triệu không phải là con số nhỏ, đặc biệt với mẹ mình.
BÀ TÁM (GIỌNG ĐIỆN THOẠI)
(Thở dài, giọng nặng trĩu)
Ôi trời… 3 tỷ… 200 triệu… Mẹ biết rồi, con gái. Con cứ bình tĩnh. Mẹ sẽ… mẹ sẽ tìm cách. Con chờ mẹ nhé.
Giọng Bà Tám có vẻ miễn cưỡng nhưng cũng đầy quyết tâm. Linh thở phào nhẹ nhõm, dù vẫn còn lo lắng.
LINH
(Giọng mừng rỡ)
Mẹ ơi! Con cảm ơn mẹ nhiều lắm! Mẹ ơi, mẹ cố gắng nhanh lên nhé mẹ! Con đang chịu áp lực ở đây ạ.
BÀ TÁM (GIỌNG ĐIỆN THOẠI)
Ừm, mẹ biết rồi. Con lo cho Tuấn đi.
Đầu dây bên kia cúp máy. Linh nhìn màn hình điện thoại, cảm giác căng thẳng vẫn còn đó, nhưng đã có một chút hy vọng le lói. Cô quay vào trong nhà, nhìn cảnh tượng hỗn loạn. Bà Dung vẫn đang gào thét, Tuấn thì vẫn chìm trong tuyệt vọng. Linh lướt nhìn họ, nụ cười mỉa mai lại nở trên môi.
LINH
(Thầm nghĩ)
Tiền đã gọi. Giờ xem bà già này còn ăn nói kiểu gì nữa đây.
Cô bước chậm rãi về phía Bà Dung, ánh mắt lấp lánh một tia nhìn đầy toan tính.
BÀ TÁM
(Xuất hiện, tay cầm một phong bì dày cộm. Bà nhìn thẳng vào bà Dung, ánh mắt không chút sợ hãi, chỉ có sự kiên định.)
Bà Dung, tôi đến đây hôm nay là để giải quyết chuyện này.
BÀ DUNG
(Vừa thấy bà Tám, bà Dung đã sôi máu. Bà ta chỉ tay về phía phong bì, giọng gắt gỏng.)
A! Bà già kia! Cuối cùng bà cũng chịu lòi mặt ra rồi! Cái phong bì đó là của bà đấy à? Tưởng giữ nó thì chìm nghỉm hay sao?
BÀ TÁM
(Không để bà Dung dứt lời, bà Tám đặt phong bì lên bàn, giọng đanh thép.)
200 triệu. Đây là tiền mừng cưới mà tôi đã dành dụm cho hai đứa. Tôi giữ lại không phải để tư lợi, mà là để đảm bảo tương lai cho con tôi.
BÀ DUNG
(Cười khẩy, ánh mắt khinh bỉ.)
Tương lai? Bà nghĩ bà giữ 200 triệu của bà có thể đảm bảo tương lai cho Tuấn nhà tôi à? Bà có biết việc cô con gái bà hại con trai tôi thế nào không? 3 tỷ đồng! Bây giờ tôi phải xoay sở thế nào đây?
LINH
(Bình tĩnh bước ra khỏi phòng, ánh mắt nhìn mẹ chồng đầy thách thức.)
Mẹ ơi, chuyện 3 tỷ là chuyện của Tuấn, không liên quan gì đến con cả. Con chỉ muốn mẹ biết, mẹ đang nói về 200 triệu tiền mừng của mẹ con.
BÀ DUNG
(Quay sang Linh, mắt tóe lửa.)
Con nhỏ hỗn láo! Mày còn dám nói chuyện này với tao à? Cái thai trong bụng mày là của thằng nào còn chưa rõ, giờ lại còn bày đặt lên mặt dạy đời tao?
LINH
(Nhếch mép cười.)
Mẹ ơi, mẹ đang nói về cái thai nào vậy? Con và Tuấn đã ly thân rồi mẹ ạ. Còn cái gọi là “3 tỷ” kia, con nghĩ mẹ nên hỏi thẳng Tuấn thì hơn.
TUẤN
(Gục đầu xuống bàn, giọng yếu ớt.)
Mẹ… đừng nói nữa.
BÀ TÁM
(Nhìn thẳng vào bà Dung, giọng chậm rãi nhưng đầy ám ảnh.)
Bà Dung à, tôi giữ 200 triệu đó là vì tôi biết con gái tôi không phải là người chỉ biết ăn bám. Linh nó đã phải chịu đựng bao nhiêu uất ức trong cái nhà này. Bà cứ nghĩ, bà công kích nó, bà mắng chửi nó thì mọi chuyện sẽ giải quyết sao?
BÀ DUNG
(Đập bàn, gào lên.)
Còn cái thai thì sao? Cô có biết việc cô giấu tiền đã hại con trai tôi thế nào không? Nếu có tiền đó, giờ Tuấn đã không phải đối mặt với đám đòi nợ!
BÀ TÁM
(Giọng bà Tám chợt thay đổi, trở nên lạnh lùng và tính toán.)
Tôi giấu tiền? Bà cũng không hẳn là sai. Nhưng bà có biết, cái số tiền 3 tỷ mà Tuấn nợ kia, nó đến từ đâu không? Bà nghĩ Tuấn nó hiền lành, lương thiện đến mức tự nhiên nợ nần chồng chất thế sao?
Linh nhìn mẹ mình, ánh mắt đầy ngạc nhiên xen lẫn sự thấu hiểu. Cô biết, mẹ cô đã luôn âm thầm tìm hiểu mọi chuyện.
BÀ DUNG
(Lạnh người, giọng run run.)
Bà… bà nói gì cơ?
BÀ TÁM
(Tiến lại gần bà Dung, ánh mắt sắc như dao.)
Tôi nói, cái sai lớn nhất của bà không phải là không có tiền. Mà là bà đã sinh ra một thằng con trai không ra gì, một thằng con trai chỉ biết ăn chơi trác táng, cờ bạc đề đóm, và cuối cùng là đi lừa đảo lấy tiền. 200 triệu của tôi, tôi giữ, để đề phòng ngày con gái tôi bị nó kéo xuống bùn lầy. Và xem ra, ngày đó đã đến rồi.
Nụ cười trên môi bà Dung tắt ngấm. Bà ta nhìn bà Tám, rồi nhìn phong bì tiền trên bàn, rồi nhìn Tuấn đang gục ngã, hoàn toàn sụp đổ. Căn phòng chìm trong sự im lặng chết chóc.
BÀ TÁM
(Ánh mắt nhìn bà Dung không còn vẻ gì là tức giận, chỉ còn sự thương hại pha lẫn sự thấu hiểu. Bà chậm rãi nói, mỗi từ như một nhát dao cứa vào tâm can bà Dung.)
Tôi giữ tiền là để cứu thằng Tuấn đó! Nó từng nợ cờ bạc!
Bà Dung sững sờ, miệng lắp bắp. Bà ta chưa từng nghĩ đến viễn cảnh này.
BÀ DUNG
(Giọng bà Dung run run, như thể vừa nghe một lời tiên tri tồi tệ.)
Cái gì cơ? Cờ bạc? Tuấn nhà tôi…?
BÀ TÁM
(Gật đầu, ánh mắt hướng về phía Tuấn đang gục ngã.)
Đúng vậy. Cách đây một năm, nó đã vay một khoản nợ nhỏ, nợ cờ bạc. Nó đã giấu Linh, giấu cả bà. Số tiền 200 triệu đó, tôi đã dùng để đưa cho con nợ, để nó không bị dồn ép, để nó có thể yên tâm về nhà. Tôi đã tính, chờ mọi chuyện ổn thỏa, tôi sẽ nói với Linh. Nhưng rồi, bà lại đẩy mọi chuyện đi xa đến thế này.
Căn phòng rơi vào sự im lặng nặng nề. Bà Dung nhìn Tuấn, người chồng của bà, người mà bà luôn cho là ngoan hiền. Giờ đây, ông ta lại hiện lên với một bộ mặt hoàn toàn khác. Bà ta cảm thấy như mình bị lừa dối.
LINH
(Linh nhìn mẹ, rồi quay sang nhìn bà Dung. Cô không tỏ ra đắc thắng, chỉ có sự bình tĩnh lạ thường.)
Mẹ ơi, mẹ đã luôn nhìn thấy những gì con không thể. Con xin lỗi mẹ vì đã không đủ mạnh mẽ để đối mặt với tất cả.
TUẤN
(Tuấn ngẩng đầu lên, gương mặt thất thần. Anh nhìn mẹ, rồi nhìn Linh, ánh mắt đầy sự hối hận và tuyệt vọng.)
Mẹ… Linh… con… con xin lỗi.
BÀ DUNG
(Bà Dung nhìn Tuấn, đôi mắt cay xè. Bà ta không còn chút sức lực nào để gào thét nữa. Sự thất vọng và xấu hổ bao trùm lấy bà ta.)
Sao… sao lại như vậy được chứ? Tuấn… sao con lại làm thế?
BÀ TÁM
(Bà Tám đặt tay lên vai Linh, an ủi con gái.)
Giờ thì bà đã hiểu rồi chứ? Tiền mừng đó, nó không chỉ là tiền. Nó là sự chuẩn bị cho những rủi ro mà con gái tôi có thể gặp phải khi bước vào gia đình này. Bà cứ nghĩ Linh nó yếu đuối, nó ăn bám. Nhưng bà có biết, nó đã phải gồng gánh bao nhiêu thứ mà bà không hề hay biết không?
Bà Dung nhìn bà Tám, rồi nhìn phong bì tiền trên bàn. Căn hộ đang trả góp, khoản nợ 3 tỷ, tất cả như đổ sập xuống đầu bà ta. Bà ta đã sai lầm quá lớn.
BÀ DUNG
(Giọng bà Dung khàn đặc, đầy chua xót.)
Vậy… vậy 3 tỷ đó…?
BÀ TÁM
(Bà Tám nhún vai, vẻ mặt lạnh nhạt.)
Cũng có thể là do cờ bạc, hoặc do những phi vụ làm ăn mờ ám khác mà con trai bà đã tham gia. Bà nên hỏi thẳng nó. Còn giờ, tôi chỉ muốn nói, 200 triệu đó, tôi đã giữ nó để bảo vệ Linh. Và tôi sẽ không để bất kỳ ai, kể cả bà, làm tổn thương con gái tôi nữa.
Bà Tám cầm lấy phong bì tiền, nhìn bà Dung một lần cuối rồi quay đi. Linh nhìn mẹ, ánh mắt đầy sự biết ơn. Bà Dung ngồi sụp xuống ghế, hoàn toàn suy sụp. Cuộc đối đầu đã kết thúc, nhưng sự thật được phơi bày còn tàn khốc hơn bất kỳ lời buộc tội nào.
BÀ DUNG
(Bà Dung nhìn Tuấn, đôi mắt cay xè. Bà ta không còn chút sức lực nào để gào thét nữa. Sự thất vọng và xấu hổ bao trùm lấy bà ta.)
Sao… sao lại như vậy được chứ? Tuấn… sao con lại làm thế?
BÀ TÁM
(Bà Tám đặt tay lên vai Linh, an ủi con gái.)
Giờ thì bà đã hiểu rồi chứ? Tiền mừng đó, nó không chỉ là tiền. Nó là sự chuẩn bị cho những rủi ro mà con gái tôi có thể gặp phải khi bước vào gia đình này. Bà cứ nghĩ Linh nó yếu đuối, nó ăn bám. Nhưng bà có biết, nó đã phải gồng gánh bao nhiêu thứ mà bà không hề hay biết không?
Bà Dung nhìn bà Tám, rồi nhìn phong bì tiền trên bàn. Căn hộ đang trả góp, khoản nợ 3 tỷ, tất cả như đổ sập xuống đầu bà ta. Bà ta đã sai lầm quá lớn.
BÀ DUNG
(Giọng bà Dung khàn đặc, đầy chua xót.)
Vậy… vậy 3 tỷ đó…?
BÀ TÁM
(Bà Tám nhún vai, vẻ mặt lạnh nhạt.)
Cũng có thể là do cờ bạc, hoặc do những phi vụ làm ăn mờ ám khác mà con trai bà đã tham gia. Bà nên hỏi thẳng nó. Còn giờ, tôi chỉ muốn nói, 200 triệu đó, tôi đã giữ nó để bảo vệ Linh. Và tôi sẽ không để bất kỳ ai, kể cả bà, làm tổn thương con gái tôi nữa.
Bà Tám cầm lấy phong bì tiền, nhìn bà Dung một lần cuối rồi quay đi. Linh nhìn mẹ, ánh mắt đầy sự biết ơn. Bà Dung ngồi sụp xuống ghế, hoàn toàn suy sụp. Cuộc đối đầu đã kết thúc, nhưng sự thật được phơi bày còn tàn khốc hơn bất kỳ lời buộc tội nào.
TUẤN
(Tuấn cúi đầu, giọng nói run rẩy, gần như không thành lời.)
Con… con xin lỗi… con đã giấu… Con đã sai rồi. Con đã không biết phải làm gì khác.
Linh nhìn Tuấn, ánh mắt cô đanh lại. Ba năm qua, cô luôn tin tưởng chồng mình, luôn cố gắng vun đắp cho gia đình. Giờ đây, tất cả những nỗ lực đó như bị phủ nhận bởi chính lời thú nhận của anh. Cô cảm thấy một sự thất vọng sâu sắc.
BÀ DUNG
(Bà Dung nhìn Tuấn, ánh mắt bà giờ đây không còn là sự tức giận hay bàng hoàng nữa, mà là một nỗi thất vọng tột cùng, xen lẫn cả sự hổ thẹn.)
Con trai tôi… lại làm những chuyện thế này… Tôi… tôi không thể tin được.
Bà Dung đưa tay lên ôm lấy ngực, dường như bà đang cố gắng kìm nén một cơn đau nào đó. Bà nhìn Tuấn, rồi lại nhìn Linh, vẻ mặt hoang mang, như thể vừa lạc lõng trong chính ngôi nhà của mình.
LINH
(Linh siết chặt tay. Cô đã nghe đủ. Lời xin lỗi của Tuấn không thể xoa dịu những gì cô đã phải chịu đựng.)
Anh đã giấu? Giấu em, giấu cả mẹ anh, để làm gì? Để bảo vệ bản thân anh sao? Còn em, người vợ đầu gối tay ấp của anh, anh đã bao giờ nghĩ đến em chưa?
Giọng Linh đầy sự uất nghẹn. Cô nhìn Tuấn, muốn một lời giải thích thỏa đáng, nhưng trong đôi mắt anh, cô chỉ thấy sự hối hận và tuyệt vọng.
BÀ DUNG
(Bà Dung lẩm bẩm, giọng bà yếu ớt.)
3 tỷ… Cờ bạc… Tôi… tôi đã sống như một kẻ mù lòa…
Sự thật phơi bày nghiệt ngã hơn bất kỳ điều gì bà Dung từng tưởng tượng. Tiền lễ đen 200 triệu đồng, khoản nợ khổng lồ 3 tỷ đồng, và bí mật cờ bạc của Tuấn, tất cả là những bằng chứng đau lòng về sự thật mà bà đã bỏ qua.
TUẤN
(Tuấn ngẩng đầu lên, nước mắt lăn dài trên má. Anh nhìn Linh, rồi nhìn mẹ.)
Con… con xin lỗi… Con biết con đã làm mọi thứ tồi tệ hơn. Con chỉ… con không muốn mọi người biết.
Linh quay đi, không muốn nhìn Tuấn nữa. Cái bóng của sự dối trá đã bao trùm lên cuộc hôn nhân của họ. Cô cảm thấy như mình vừa bước vào một cơn ác mộng không có hồi kết.
BÀ DUNG
(Bà Dung sụp xuống ghế, hoàn toàn suy sụp. Nước mắt tuôn rơi lã chã, không còn giữ được chút hình tượng nào nữa.)
Trời ơi, con tôi! Sao mày lại ra nông nỗi này? Mày… mày đã làm những gì vậy, Tuấn?
Tuấn quỳ sụp xuống chân mẹ, nước mắt giàn giụa. Anh ta hoàn toàn tuyệt vọng, không còn sức để chống cự hay biện minh.
TUẤN
(Giọng Tuấn lạc đi vì tiếng nức nở.)
Con xin lỗi mẹ… Con… con đã sai rồi. Con đã lún sâu vào cờ bạc… Con đã vay mượn khắp nơi…
Bà Dung đưa tay run rẩy ôm lấy mặt, cố gắng kìm nén cơn đau đớn đang giày xéo tâm can. Bà nhìn Tuấn, rồi nhìn sang Linh, ánh mắt đầy sự ân hận và tủi hổ.
BÀ DUNG
(Giọng bà Dung khàn đặc, đầy chua xót và ăn năn.)
Cờ bạc… Nợ nần… Sao mẹ lại không nhìn ra? Tôi… tôi đã quá khắt khe với Linh. Tôi đã luôn nghĩ con bé là người gây ra mọi chuyện. Tôi đã sai rồi… Sai lầm quá lớn.
Bà Dung nhìn Linh, ánh mắt bà giờ đây chan chứa sự cầu xin và xin lỗi. Bà nhận ra tất cả sự kiên nhẫn, sự hy sinh thầm lặng của Linh trong suốt ba năm qua.
BÀ DUNG
(Bà Dung vươn tay về phía Linh, giọng bà yếu ớt.)
Linh à… Cô xin lỗi con. Mẹ chồng… đã trách lầm con quá nhiều. Ba năm qua, con đã vất vả rồi.
Linh nhìn bà Dung, tim cô như thắt lại. Sự ăn năn muộn màng của mẹ chồng, sự tuyệt vọng của chồng, tất cả khiến cô cảm thấy mọi thứ xung quanh sụp đổ. Cô nhìn Tuấn, đôi mắt cô chất chứa nỗi thất vọng khôn cùng.
LINH
(Giọng Linh vang lên, nhưng không còn sự tức giận, chỉ còn sự mệt mỏi và chua xót.)
Anh đã lừa dối tất cả chúng em. Anh đã khiến mẹ anh phải khóc, khiến em phải gánh chịu sự nghi ngờ. Vì cái gì? Vì những ván bài đỏ đen?
Tuấn không thể ngẩng đầu lên. Anh ta chỉ biết úp mặt vào tay mẹ, cảm nhận sức nặng của sự tội lỗi đè lên vai. Khoản nợ 3 tỷ đồng, tương lai của gia đình, tất cả giờ đây đều nằm trong tay anh ta, một tương lai mờ mịt và đầy rẫy hiểm nguy.
BÀ DUNG
(Bà Dung ôm lấy con trai, vừa khóc vừa nói.)
Tiền lễ đen… 200 triệu… Mẹ đã không ngờ… Tôi đã nghĩ nó quá tham lam. Bây giờ tôi mới hiểu… Đó là để con có chút vốn liếng, để con không bị người ta lừa gạt.
Bà Dung siết chặt lấy Tuấn, như thể bà đang cố gắng kéo con trai mình ra khỏi vực thẳm. Sự đau khổ và hối hận đã hoàn toàn nhấn chìm bà ta.
Linh nhìn sâu vào mắt chồng, nơi sự dối trá và tội lỗi hiện rõ. Cô không còn thấy bóng dáng người đàn ông mình từng yêu, chỉ còn lại một kẻ nợ nần chồng chất và một tương lai mờ mịt. Những lời xin lỗi của Tuấn giờ đây như tiếng vọng của quá khứ, không còn đủ sức xoa dịu vết thương lòng. Cô quay sang nhìn bà Dung, người mẹ chồng từng cay nghiệt, giờ đây lại gục đầu trong đau đớn và hối hận. Ánh mắt bà giờ đây không còn sự khinh miệt, mà thay vào đó là nỗi day dứt và một lời thỉnh cầu âm thầm. Linh hiểu rằng, đằng sau vẻ ngoài cứng rắn của bà là sự sợ hãi và bất lực khi nhìn con trai vướng vào vòng xoáy cờ bạc.
BÀ DUNG
(Giọng bà Dung run run, nghẹn ngào.)
Tiền… tiền lễ đen… 200 triệu. Mẹ đã nghĩ con tham lam, muốn chiếm đoạt của hồi môn nhà trai. Mẹ đã… đã sai rồi, Linh. Ba năm qua, mẹ đã trách lầm con. Con đã chịu đựng nhiều quá.
Linh siết chặt bàn tay, cố gắng kìm nén những giọt nước mắt chực trào. Cô hiểu cho nỗi lòng của bà Dung, một người mẹ chỉ mong muốn con trai mình có một cuộc sống tốt đẹp, nhưng lại chọn sai cách. Sự thật phơi bày khiến mọi thứ trở nên rõ ràng. Cô nhìn vào căn hộ trả góp mà họ đang cố gắng gánh vác, nhìn vào khoản nợ 3 tỷ đồng khổng lồ đang treo lơ lửng trên đầu. Nỗi đau vì bị lừa dối vẫn còn đó, nhưng xen lẫn là sự nhẹ nhõm khi màn kịch cuối cùng cũng khép lại. Cô nhìn Tuấn, anh ta vẫn đang chìm trong tuyệt vọng, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt nhợt nhạt.
LINH
(Giọng Linh vang lên, trầm và có chút xa cách.)
Anh đã nợ 3 tỷ, Tuấn. Anh đã lừa dối tất cả mọi người. Anh nghĩ, bằng cách nào chúng ta có thể trả hết số nợ này? Bằng cách nào anh định đối mặt với mẹ anh, với em?
Tuấn ngẩng đầu lên, ánh mắt anh ta chạm vào ánh mắt Linh. Trong đó, anh ta thấy sự thất vọng, sự tổn thương, nhưng còn cả một chút gì đó của sự thấu hiểu. Anh ta biết rằng, lời bào chữa duy nhất lúc này là sự im lặng và chấp nhận hậu quả.
BÀ DUNG
(Bà Dung nhìn Linh, đôi mắt đỏ hoe đầy khẩn cầu.)
Linh à… Cô biết, tất cả là lỗi của mẹ. Mẹ đã sai. Mẹ xin con… Hãy cho Tuấn một cơ hội. Giờ đây, chỉ còn hai mẹ con mình nương tựa vào nhau thôi.
Linh nhìn bà Dung, rồi nhìn sang Tuấn. Cô biết rằng, sự nhẹ nhõm vừa đến cũng kèm theo một gánh nặng mới. Cô đã nhìn thấy rõ bộ mặt thật của chồng, sự ăn năn muộn màng của mẹ chồng. Tương lai phía trước không còn là màu hồng, mà là một con đường đầy chông gai. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng sắp xếp lại tâm trí. Giận dữ, thất vọng, nhưng cũng có chút bao dung, tất cả hòa quyện trong ánh mắt cô.
LINH
(Giọng Linh vang lên, trầm và có chút xa cách.)
Anh đã nợ 3 tỷ, Tuấn. Anh đã lừa dối tất cả mọi người. Anh nghĩ, bằng cách nào chúng ta có thể trả hết số nợ này? Bằng cách nào anh định đối mặt với mẹ anh, với em?
Tuấn ngẩng đầu lên, ánh mắt anh ta chạm vào ánh mắt Linh. Trong đó, anh ta thấy sự thất vọng, sự tổn thương, nhưng còn cả một chút gì đó của sự thấu hiểu. Anh ta biết rằng, lời bào chữa duy nhất lúc này là sự im lặng và chấp nhận hậu quả.
BÀ DUNG
(Bà Dung nhìn Linh, đôi mắt đỏ hoe đầy khẩn cầu.)
Linh à… Cô biết, tất cả là lỗi của mẹ. Mẹ đã sai. Mẹ xin con… Hãy cho Tuấn một cơ hội. Giờ đây, chỉ còn hai mẹ con mình nương tựa vào nhau thôi.
Linh nhìn bà Dung, rồi nhìn sang Tuấn. Cô biết rằng, sự nhẹ nhõm vừa đến cũng kèm theo một gánh nặng mới. Cô đã nhìn thấy rõ bộ mặt thật của chồng, sự ăn năn muộn màng của mẹ chồng. Tương lai phía trước không còn là màu hồng, mà là một con đường đầy chông gai. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng sắp xếp lại tâm trí. Giận dữ, thất vọng, nhưng cũng có chút bao dung, tất cả hòa quyện trong ánh mắt cô.
LINH
(Giọng Linh cương quyết hơn, nhưng vẫn giữ sự bình tĩnh.)
Nợ 3 tỷ. Không phải 200 triệu nữa. Anh có bao giờ nghĩ đến hậu quả, Tuấn? Anh có bao giờ nghĩ đến mẹ tôi, bà ấy sẽ sống sao khi biết tôi bị con rể lừa gạt?
BÀ TÁM
(Cửa phòng mở bật ra, bà Tám đứng đó, nét mặt lộ rõ sự sốc và đau đớn tột cùng. Bà đã nghe thấy tất cả.)
Linh… con nói gì? Con rể… lừa gạt?
Bà Dung giật mình, quay phắt lại nhìn bà Tám. Khuôn mặt bà tái mét. Tuấn cúi gằm mặt, không dám đối diện với mẹ vợ.
LINH
(Linh quay lại nhìn mẹ, giọng cô pha lẫn sự mệt mỏi và một chút bất lực.)
Mẹ ơi… Con xin lỗi.
Tuấn nhìn mẹ vợ, rồi nhìn sang mẹ mình. Anh ta biết rằng, màn kịch đã khép lại, nhưng vở diễn mới với những hệ lụy khổng lồ chỉ vừa mới bắt đầu.
TUẤN
(Giọng Tuấn run rẩy, như mất hết sức sống.)
Con xin lỗi mẹ… Con xin lỗi mẹ Tám… Tất cả là lỗi của con.
BÀ DUNG
(Bà Dung tiến đến gần bà Tám, cố gắng níu lấy tay bà.)
Chị Tám… chị hiểu cho em. Em đã… em đã sai. Tuấn nó… nó bị cuốn vào.
BÀ TÁM
(Bà Tám nhìn hai mẹ con Tuấn, ánh mắt bà đanh lại.)
Cuốn vào? 3 tỷ đồng cơ đấy! Bao nhiêu năm mẹ tin tưởng, bao nhiêu năm mẹ dồn hết tâm huyết vào con gái, cuối cùng lại nhận về kết cục thế này ư? Cái căn hộ này, giờ nó là tài sản chung, nhưng tiền nợ kia thì sao? Ai sẽ gánh?
Linh nhìn căn hộ trả góp, nơi từng là tổ ấm mà cô và Tuấn gây dựng. Giờ đây, nó trở thành một gánh nặng, một minh chứng cho sự dối trá và sự sụp đổ niềm tin.
LINH
(Giọng Linh vang lên, trầm và dứt khoát.)
Số tiền 200 triệu đó, mẹ đã giữ. Giờ đây, nó không còn là vấn đề chính nữa. Vấn đề là 3 tỷ. Chúng ta sẽ đối mặt với nó thế nào đây, Tuấn? Anh đã làm gì để đẩy mình vào con đường này?
Tuấn lùi lại một bước, anh ta không còn lời nào để bào chữa. Sự thật phơi bày hoàn toàn, không có chỗ cho sự che đậy hay lấp liếm. Nỗi ám ảnh của khoản nợ 3 tỷ đồng bắt đầu bao trùm lên cả ba người phụ nữ, khiến không khí trong căn hộ trở nên ngột ngạt đến nghẹt thở. Bà Tám nhìn con gái, rồi nhìn sang bà Dung, trong mắt bà Tám hiện lên sự giận dữ, thất vọng và cả một nỗi lo sợ không tên.
Không khí trong căn hộ vẫn còn nặng nề, bao trùm bởi sự im lặng ngột ngạt sau lời thú nhận của Tuấn và sự phẫn nộ của bà Tám. Bà Dung nhìn bà Tám, ánh mắt bà cầu xin sự thấu hiểu, nhưng bà Tám vẫn giữ vẻ mặt đanh thép, sự thất vọng dâng lên trong lòng.
BÀ TÁM
(Giọng bà Tám run lên vì tức giận, nhưng cố gắng giữ bình tĩnh.)
Chị Dung à, em tin chị. Em đã tin Tuấn. Nhưng con số 3 tỷ kia… nó không phải là một con số nhỏ. Nó là cả một gia tài. Bao nhiêu năm Linh cố gắng vun đắp, bao nhiêu hy sinh của nó, giờ tất cả đều có nguy cơ tan biến vì những trò cá cược, cờ bạc hay gì đó mà em không muốn nghĩ đến!
Bà Dung đưa tay ôm lấy ngực, bà biết bà Tám nói đúng. Sự thật phơi bày quá tàn khốc. Bà nhìn Tuấn, người con trai bà luôn kỳ vọng, giờ đây lại là người gieo rắc bi kịch. Bà nhìn Linh, con dâu bà từng không ưa, giờ đây lại là người gánh chịu hậu quả nặng nề nhất.
BÀ DUNG
(Bà Dung tiến lại gần bà Tám, giọng bà đầy sự ăn năn.)
Chị Tám ơi, em biết nói gì bây giờ cũng là muộn. Em… em đã nhìn sai người. Tuấn nó… nó chỉ là một đứa trẻ lớn xác, dễ bị lôi kéo. Em đã không dạy dỗ nó cẩn thận.
Bà Tám nhìn bà Dung, rồi nhìn Linh. Bà nhìn thấy sự mệt mỏi, sự tổn thương hằn sâu trong đôi mắt con gái. Bà Tám bước lại gần Linh, nhẹ nhàng đặt tay lên vai con.
BÀ TÁM
(Giọng bà Tám dịu lại, nhưng vẫn đầy sự kiên quyết.)
Linh à, mẹ xin lỗi con. Mẹ đã quá cứng nhắc. Mẹ đã để cái tôi của mình che mờ lý trí. Tiền lễ đen kia, giờ nó chỉ là chuyện nhỏ. Quan trọng là chúng ta phải đối mặt với 3 tỷ kia như thế nào.
Linh nhìn mẹ, rồi nhìn sang bà Dung. Trong ánh mắt của hai người phụ nữ, không còn sự thù địch hay trách móc gay gắt như trước. Thay vào đó là sự chia sẻ, sự đồng cảm trước một vấn đề lớn hơn cả mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu hay mẹ vợ nàng dâu. Họ đều là những người phụ nữ, đều yêu thương con mình theo cách riêng, và giờ đây, họ cùng phải đối mặt với hậu quả do một người đàn ông gây ra.
LINH
(Giọng Linh vẫn còn chút mệt mỏi, nhưng đã có sự chấp nhận.)
Chúng ta không thể trốn tránh được nữa. Tuấn, anh phải nói rõ tất cả. Số nợ đó, anh lấy từ đâu? Ai là người anh đã vay mượn? Anh phải có trách nhiệm.
Tuấn đứng sững người, nhìn mẹ mình và mẹ vợ đang trao đổi ánh mắt đầy lo lắng. Anh ta biết rằng, tất cả sự che đậy đều đã sụp đổ. Khoản nợ 3 tỷ đồng không chỉ là gánh nặng tài chính, mà còn là gánh nặng lương tâm, gánh nặng cho gia đình. Anh ta hít một hơi thật sâu, chuẩn bị đối mặt với sự thật trần trụi nhất.
TUẤN
(Giọng Tuấn run rẩy, nhưng anh ta cố gắng giữ bình tĩnh.)
Con… con đã đầu tư vào một dự án làm ăn với bạn. Ban đầu có lời, nhưng sau đó… mọi thứ sụp đổ. Con đã vay mượn khắp nơi để cố gỡ, nhưng càng lún càng sâu.
Bà Dung nghe con trai nói, bà nhắm mắt lại. Bà biết mọi chuyện sẽ không dừng lại ở đây. Bà Tám nhìn Tuấn, ánh mắt bà đanh lại, nhưng không còn sự bùng nổ như lúc đầu. Bà nhận ra rằng, giờ đây, họ phải cùng nhau tìm cách giải quyết.
BÀ TÁM
(Bà Tám nhìn bà Dung, rồi nhìn Linh.)
Được rồi. Bây giờ không phải lúc trách móc hay khóc lóc. Chúng ta phải cùng nhau nghĩ cách. Linh, con với mẹ sẽ bàn bạc. Chị Dung, chị cũng nên nghĩ xem gia đình mình có thể giúp được gì. Cái nhà này, chúng ta sẽ không để mất.
Linh nhìn mẹ mình, bà Dung nhìn bà Tám. Trong khoảnh khắc đó, họ không còn là mẹ chồng – nàng dâu hay mẹ vợ – con rể xa lạ. Họ là ba người phụ nữ đang đứng trước bờ vực của sự sụp đổ, và họ buộc phải dựa vào nhau để vượt qua. Ánh mắt họ gặp nhau, không còn sự thù địch, chỉ còn nỗi lo lắng và quyết tâm sinh tồn.
Bà Tám nhìn bà Dung, rồi nhìn Linh. Bà nhận ra rằng, giờ đây, họ phải cùng nhau tìm cách giải quyết.
BÀ TÁM
(Bà Tám nhìn bà Dung, rồi nhìn Linh.)
Được rồi. Bây giờ không phải lúc trách móc hay khóc lóc. Chúng ta phải cùng nhau nghĩ cách. Linh, con với mẹ sẽ bàn bạc. Chị Dung, chị cũng nên nghĩ xem gia đình mình có thể giúp được gì. Cái nhà này, chúng ta sẽ không để mất.
Linh nhìn mẹ mình, bà Dung nhìn bà Tám. Trong khoảnh khắc đó, họ không còn là mẹ chồng – nàng dâu hay mẹ vợ – con rể xa lạ. Họ là ba người phụ nữ đang đứng trước bờ vực của sự sụp đổ, và họ buộc phải dựa vào nhau để vượt qua. Ánh mắt họ gặp nhau, không còn sự thù địch, chỉ còn nỗi lo lắng và quyết tâm sinh tồn.
Căn hộ sau cưới giờ đây trở nên trống trải lạ thường. Những bức tường từng chứng kiến nụ cười và hy vọng giờ chỉ còn là chứng nhân cho gánh nặng vô hình. Linh và Tuấn ngồi đối diện nhau trên chiếc sofa cũ kỹ, hai người đàn ông và phụ nữ trong cuộc, giờ đây chỉ còn là hai linh hồn lạc lõng giữa biển nợ. Ánh đèn vàng vọt hắt xuống, vẽ nên những bóng tối dài trên khuôn mặt họ. Tuấn cúi đầu, đôi vai trĩu nặng không chỉ bởi khoản nợ 3 tỷ đồng mà còn là sự dày vò của lương tâm. Những đêm dài anh đã trằn trọc, những lời nói dối đã cố gắng che đậy, tất cả giờ đây đều tan biến như bọt biển. Linh nhìn chồng, không còn sự giận dữ hay thất vọng tràn trề như trước. Thay vào đó là một nỗi buồn sâu lắng, một sự thấu hiểu cay đắng về bản chất con người và sự mong manh của hạnh phúc. Cô biết, khoản tiền lễ đen 200 triệu đồng mà mẹ cô đã giữ lại, giờ đây dường như chỉ là một giọt nước trong đại dương nợ nần này. Quan trọng hơn cả là niềm tin đã bị tổn thương, là những lời hứa hẹn đã tan vỡ. Mối quan hệ gia đình, từng tưởng chừng bền chặt, giờ đây cũng rung chuyển dữ dội. Bà Tám và bà Dung, hai người phụ nữ từng có những mâu thuẫn ngầm, nay lại cùng chung một nỗi lo. Họ đã nhìn thấy sự thật trần trụi, và nhận ra rằng, để vượt qua cơn bão này, họ không thể chiến đấu một mình. Tương lai trước mắt là một bức tranh mịt mờ, với những thách thức chồng chất. Nhưng trong ánh mắt của Linh và Tuấn, xen lẫn sự tuyệt vọng, vẫn le lói một tia hy vọng mong manh. Họ biết, một sự thay đổi lớn là điều không thể tránh khỏi. Họ cần phải đối mặt với nhau, đối mặt với quá khứ, và cùng nhau tìm ra con đường để xây dựng lại tất cả, từ đống tro tàn. Cái căn hộ này, tài sản mà họ đang trả góp, giờ đây không chỉ là nơi trú ngụ, mà còn là minh chứng cho khát vọng về một mái ấm. Nhưng để giữ được nó, họ phải học cách gánh vác, học cách tha thứ, và quan trọng nhất, học cách yêu thương nhau theo một cách trưởng thành và chân thật hơn. Cuộc hành trình phía trước sẽ vô cùng gian nan, nhưng họ hiểu rằng, chỉ khi cùng nhau, họ mới có thể tìm thấy ánh sáng cuối con đường.

