Vợ giám đốc đến công ty chơi, bị chồng ch///ê qu//ê m//ùa đu///ổi đi – 10 phút sau anh ta nhận cái kết ki/nh ho/àng…
Trưa hôm đó, Mai mặc chiếc áo hoa tím nhạt, quần vải đen giản dị và đi đôi dép nhựa, tay xách giỏ cóc xoài ổi cô tự muối. Biết chồng thích ăn đồ chua cay vào giờ nghỉ, Mai tranh thủ ghé công ty anh sau khi đi chợ về.
Cô đứng dưới sảnh công ty, hỏi lễ tân:
– Cho chị gặp anh Quân – giám đốc công ty em nhé, chị mang đồ ăn anh ấy thích.
Lễ tân nhìn cô từ đầu tới chân, rồi bấm máy gọi. Ít phút sau, Quân bước xuống. Anh mặc vest xám, sơ mi trắng, giày tây bóng loáng. Nhìn thấy vợ, anh khựng lại, rồi liếc nhanh xung quanh. Vài nhân viên đang x/ì xà/o, mấy cô gái trẻ thì cười khúc khích.
Mai vui vẻ giơ giỏ đồ:
– Em mua cóc ổi muối cho anh nè, anh ăn cho đỡ bu/ồn miệ/ng.
Nhưng Quân không cười. Anh hạ giọng g/ay g/ắt:
– Em đến đây làm gì? Em có biết đây là công ty anh không? Ăn mặc kiểu này mà cũng vác mặt tới?
Mai sữ/ng s/ờ, giọng r/un r/un:
– Em… em chỉ muốn mang đồ anh thích thôi mà.
Quân nhíu mày, quay sang bảo vệ:
– Anh, đuổi cô này ra ngoài giùm tôi. Đừng để cô ta làm phiền nhân viên tôi.
Mai nghe mà tim đ//au n//hói. Cô cúi đầu, hai tay siết chặt quai giỏ. Một anh bảo vệ ái ngại nắm tay cô kéo đi:
– Thôi chị ơi, chị ra ngoài đi, sếp không muốn gặp…
Bị đẩy ra cổng, Mai đứng lặng, nước mắt rơi trên đôi dép nhựa cũ. Cô ngước nhìn tòa nhà cao tầng lộng lẫy, nơi chồng mình là giám đốc được bao người kính nể, vậy mà cô – vợ anh – lại bị đối xử chẳng khác gì k//ẻ ă//n xi//n.
Cô xoay lưng bước đi, giỏ cóc ổi muối đung đưa bên hông, sóng sánh nước mắm ớt tỏi thơm nồng mà anh từng thích mê.
Chưa đầy 10 phút sau, cả công ty rú//ng độ//ng…
Bị đẩy ra Cổng công ty, Mai đứng lặng, nước mắt rơi trên đôi dép nhựa cũ. Cô ngước nhìn Tòa nhà cao tầng lộng lẫy, nơi chồng mình là giám đốc được bao người kính nể, vậy mà cô – vợ anh – lại bị đối xử chẳng khác gì kẻ ăn xin. Cô xoay lưng bước đi, giỏ cóc ổi muối đung đưa bên hông, sóng sánh nước mắm ớt tỏi thơm nồng mà anh từng thích mê.
Chưa đầy 10 phút sau, cả công ty rúng động…
Mai đứng khuất sau một gốc cây bàng lớn gần Cổng công ty. Nước mắt vẫn còn vương trên má, nhưng ánh mắt Mai giờ đây đã không còn vẻ yếu đuối, cam chịu. Một sự kiên quyết lạ thường bỗng nhiên rực cháy trong đôi mắt ấy. Mai đưa tay lau nhanh những giọt nước còn sót lại, hít một hơi thật sâu. Cô lấy chiếc điện thoại cũ trong giỏ cóc ổi ra, ngón tay lướt nhanh tìm kiếm một số liên lạc.
Tiếng chuông đổ dài. Đầu dây bên kia nhấc máy.
Mai giữ chặt điện thoại, giọng nói không còn chút run rẩy nào, thay vào đó là sự lạnh lùng và dứt khoát:
– Bác Hùng à, con Mai đây. Con cần bác giúp con một việc.
Mai cất điện thoại vào giỏ cóc ổi. Một nụ cười khó đoán thoáng hiện trên môi Mai khi cô nhìn về phía Tòa nhà cao tầng, nơi Quân đang ngồi trong phòng làm việc sang trọng. Ánh mắt Mai giờ đây không còn chút ủy mị nào, chỉ còn lại sự quyết đoán lạnh lùng.
Chưa đầy năm phút sau cuộc gọi của Mai.
Tại Cổng công ty của Quân, nơi Mai vừa bị đẩy ra, không khí vốn đang yên ắng bỗng chốc bị xé toạc bởi một tiếng động cơ mạnh mẽ. Một chiếc xe siêu sang màu đen bóng loáng, mang cờ hiệu của một tập đoàn lớn mà bất kỳ ai trong giới kinh doanh cũng phải kiêng nể, đột ngột lao vun vút đến. Tiếng phanh rít nhẹ, chiếc xe dừng lại ngay trước cổng, uy nghi và đầy quyền lực.
Bảo vệ đang đứng gác giật mình, vội vàng chỉnh lại trang phục. Anh chưa từng thấy chiếc xe nào hoành tráng đến vậy đậu trước cổng công ty, chứ đừng nói là cờ hiệu quyền lực đến thế. Các Nhân viên công ty đang đi ăn trưa hoặc đang đứng nói chuyện phiếm gần đó đều lập tức nín bặt. Họ tròn mắt, dán chặt ánh nhìn vào chiếc xe bí ẩn, không dám chớp mắt. Sự ngạc nhiên nhanh chóng biến thành tò mò pha lẫn kinh ngạc. Ai đã đến? Tại sao một nhân vật tầm cỡ như vậy lại ghé thăm công ty một cách đường đột? Cả không khí tại Cổng công ty bỗng trở nên căng thẳng, đầy dự cảm về một điều gì đó sắp xảy ra.
Cửa chiếc siêu sang bật mở nhẹ nhàng. Một bàn chân đi giày tây bóng loáng từ tốn đặt xuống mặt đường, tiếp theo là toàn thân một người đàn ông lớn tuổi, phong thái quyền uy, bước ra. Ông ta mặc một bộ vest vải cao cấp màu đen, chiếc cà vạt lụa thắt chặt, và mái tóc muối tiêu được chải gọn gàng không một sợi lệch lạc. Mọi ánh nhìn của các Nhân viên công ty và Bảo vệ đều đổ dồn vào ông ta, không dám nhúc nhích. Ánh mắt ông ta sắc lạnh, đầy quyền lực, quét một lượt từ đỉnh Tòa nhà cao tầng chọc trời xuống đến Cổng công ty. Trên khuôn mặt điềm tĩnh của ông ta, một vẻ khó chịu sâu sắc, gần như là sự khinh miệt, hiện rõ, khiến không khí tại Cổng công ty càng thêm nặng nề và căng thẳng.
Ông ta sải bước đầy quyền lực, tiến thẳng vào Sảnh công ty. Từng bước chân dứt khoát của ông ta vang vọng trên nền đá hoa cương, thu hút mọi ánh nhìn. Ngay lập tức, tất cả Nhân viên công ty đang lướt qua, hay ngồi sau bàn làm việc, đều khựng lại, đôi mắt mở to. Người Lễ tân trẻ tuổi đang mải mê với máy tính cũng giật mình ngẩng lên. Một không khí căng thẳng bao trùm, và đồng loạt, tất cả Bảo vệ, Nhân viên công ty và Lễ tân đều cúi đầu thật sâu, bày tỏ sự kính cẩn tuyệt đối.
Người Lễ tân, với khuôn mặt tái mét vì bất ngờ và lo lắng, cố gắng lấy lại bình tĩnh. Cô ta lắp bắp, giọng nói lí nhí: “Dạ… dạ thưa bác, bác… bác tìm ai ạ?”
Người đàn ông không hề liếc nhìn cô ta, ánh mắt lạnh như băng thẳng tắp về phía trước. Giọng ông ta trầm khàn, vang lên rõ ràng trong Sảnh công ty tĩnh lặng, đầy uy quyền: “Tôi muốn gặp Giám đốc Quân.”
Lễ tân tái mặt, lắp bắp nuốt khan. Cô ta không dám chần chừ một giây nào, run rẩy vươn tay nhấn nhanh nút gọi nội bộ. Giọng cô líu ríu qua điện thoại, gần như không thành tiếng: “Dạ… dạ Giám đốc Quân ạ. Có… có khách muốn gặp Giám đốc ạ. Rất… rất quan trọng ạ!”
Trên tầng cao, Quân vừa kết thúc cuộc gọi với phòng bảo vệ, xác nhận Mai đã bị đuổi ra khỏi Cổng công ty. Nụ cười mãn nguyện vẫn còn vương trên môi khi anh ta cất điện thoại. *Cuối cùng cũng xong!* anh thầm nghĩ. Anh ta chỉnh lại cà vạt vest xám, vênh váo bước ra khỏi văn phòng. Khi nghe tiếng Lễ tân gọi, anh nhướng mày, nghĩ bụng chắc là đối tác nhỏ nào đó. Anh ta sải bước tự tin về phía thang máy, hình ảnh Mai quần vải đen, dép nhựa và giỏ cóc xoài ổi tự muối nhếch nhác vẫn còn ám ảnh trong tâm trí anh ta, càng làm anh ta cảm thấy mình “sáng suốt” biết bao.
Cánh cửa thang máy mở ra, Quân bước xuống Sảnh công ty. Ánh mắt anh ta lướt qua đám Nhân viên công ty đang cúi rạp người. Anh ta cau mày, nghĩ thầm không biết có chuyện gì mà ai cũng căng thẳng như vậy. Rồi ánh mắt anh ta chạm vào người đàn ông đang đứng sừng sững giữa sảnh. Toàn thân Quân cứng đờ lại. Nụ cười trên môi anh ta vụt tắt, mặt biến sắc trắng bệch như tờ giấy. Mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra sau gáy khi anh ta nhận ra khuôn mặt lạnh lùng, đầy uy quyền ấy. Đó chính là CHỦ TỊCH TẬP ĐOÀN HÙNG THỊNH! Vị cổ đông lớn nhất, người sở hữu phần lớn cổ phần công ty anh ta, một huyền thoại trong giới kinh doanh. Quân nuốt khan, hai chân như muốn khuỵu xuống.
Quân đứng sững sờ, hai chân như đóng đinh xuống sàn. Hàng trăm ánh mắt Nhân viên công ty đổ dồn về phía anh ta và Chủ tịch Hùng, tạo nên một sự im lặng chết chóc trong Sảnh công ty. Quân cảm thấy lồng ngực mình thắt lại, trái tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Anh ta lắp bắp, cố gắng gượng cười lấy lòng. “Dạ… dạ thưa Chủ tịch… ngài… ngài đến ạ? Sao không báo trước để… để chúng tôi sắp xếp ạ?”
Chủ tịch Hùng không đáp lời. Ánh mắt ông ta sắc lạnh, xoáy thẳng vào Quân, như một mũi dao xuyên thấu. Gương mặt uy nghiêm của ông ta không một chút cảm xúc, nhưng sự giận dữ ẩn chứa bên trong lại khiến cả không khí trong Sảnh công ty trở nên nặng nề, ngột ngạt. Ông ta không vòng vo, không chút xã giao. Quân hoàn toàn lạc lõng giữa luồng cảm xúc ấy. Giọng nói trầm đục, đầy uy lực của ông ta chợt vang lên, dứt khoát và rõ ràng khắp sảnh, khiến tất cả Nhân viên công ty phải giật mình, cúi rạp người hơn nữa, không dám ngẩng đầu.
“Anh Quân,” Chủ tịch Hùng cất tiếng, mỗi từ như một nhát búa giáng xuống. “Anh có biết mình vừa làm gì không?”
Quân nuốt khan, sống lưng lạnh toát. Anh ta cảm thấy có điều gì đó rất tệ đang đến. Toàn bộ cơ thể anh ta run lên bần bật. “Dạ… dạ thưa Chủ tịch… tôi… tôi không hiểu ý ngài ạ.”
Chủ tịch Hùng khinh miệt nhìn Quân, ánh mắt chứa đựng sự phẫn nộ không thể kìm nén. Ông ta hít một hơi sâu, rồi nói lớn, giọng điệu đanh thép vang vọng đến tận góc khuất nhất của Sảnh công ty. “Anh vừa đuổi con gái tôi ra khỏi công ty!”
Lời nói của Chủ tịch Hùng như một tiếng sét đánh ngang tai, xé toạc sự yên tĩnh chết chóc của Sảnh công ty. Hàng trăm Nhân viên công ty nín thở, mọi ánh mắt sửng sốt đồng loạt đổ dồn về phía Quân. Sắc mặt anh ta trắng bệch, đôi môi run rẩy, lắp bắp không thành lời. Mồ hôi lạnh túa ra trên trán, chảy dọc thái dương, thấm ướt cổ áo sơ mi trắng. Trái tim Quân đập thình thịch trong lồng ngực, không phải vì sợ hãi mà là sự kinh hoàng tột độ khi nhận ra thảm kịch vừa giáng xuống cuộc đời mình. Anh ta cảm thấy đầu óc quay cuồng, mọi thứ xung quanh dường như biến thành một vòng xoáy hỗn loạn.
“Dạ… dạ con… con không biết ạ,” Quân lí nhí, giọng anh ta lạc đi, nghe yếu ớt đến thảm hại giữa không gian tĩnh lặng. Anh ta cố gắng tìm kiếm một lời giải thích, một lý do để chối bỏ, nhưng tất cả chỉ là sự trống rỗng và nỗi sợ hãi tột cùng. Đôi mắt anh ta vô hồn nhìn Chủ tịch Hùng, cầu xin một tia hy vọng mong manh.
Quân lí nhí, giọng anh ta lạc đi, nghe yếu ớt đến thảm hại giữa không gian tĩnh lặng. Anh ta cố gắng tìm kiếm một lời giải thích, một lý do để chối bỏ, nhưng tất cả chỉ là sự trống rỗng và nỗi sợ hãi tột cùng. Đôi mắt anh ta vô hồn nhìn Chủ tịch Hùng, cầu xin một tia hy vọng mong manh.
Chủ tịch Hùng không thèm bận tâm đến sự van xin vô vọng ấy. Ánh mắt lạnh lùng của ông quét qua Quân, rồi chậm rãi quay sang Mai, người đã đứng cạnh ông từ lúc nào, như một bức tượng sống động nhưng hoàn toàn không biểu lộ cảm xúc. Khuôn mặt Mai vẫn bình thản lạ lùng, không chút dao động, đôi mắt tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng giữa cơn bão táp xung quanh. Sự hiện diện của Mai ở đó, lặng lẽ và đầy bí ẩn, càng khiến Quân cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.
“Mai, con nói cho anh ta biết, con là ai và có vị trí gì ở đây,” Chủ tịch Hùng cất giọng, từng lời nói dứt khoát và nặng trĩu quyền lực, như một bản án đã được định đoạt. Ông không hề gọi Quân bằng tên, chỉ dùng đại từ “anh ta”, một sự khinh miệt rõ ràng, cắt đứt mọi mối quan hệ, mọi sự tôn trọng từng có. Các Nhân viên công ty nuốt khan, không ai dám chớp mắt. Tất cả đều biết, giờ phút định mệnh đã đến.
Mai từ tốn bước lên một bước, vẻ mặt cô vẫn giữ sự bình thản nhưng ánh mắt lại sắc lạnh như lưỡi dao, găm thẳng vào Quân. Quân lùi lại nửa bước, miệng há hốc, toàn thân run rẩy khi đối diện với đôi mắt tĩnh lặng nhưng đầy uy quyền của Mai. Các Nhân viên công ty nín thở, không khí căng như dây đàn.
Mai cất giọng, từng lời nói vang lên rõ ràng, dứt khoát, xuyên thấu không gian tĩnh mịch của Sảnh công ty, như một bản án được tuyên bố.
MAI
(Giọng mạnh mẽ, dứt khoát, ánh mắt không rời Quân)
Quân, anh nói tôi quê mùa, nhưng anh có biết, công ty này là một phần của tập đoàn Hùng Thịnh, và tôi là người thừa kế duy nhất của nó không?
Những lời của Mai như một tiếng sét đánh ngang tai. Quân đứng chết lặng, đôi mắt anh ta trợn trừng, đồng tử co rút lại vì kinh hoàng tột độ. Anh ta lảo đảo, suýt ngã quỵ xuống sàn, sắc mặt trắng bệch không còn một giọt máu.
Toàn bộ Nhân viên công ty như hóa đá, không ai dám cựa quậy. Tiếng xì xào bắt đầu len lỏi, lan nhanh như lửa cháy rừng. Từ ngạc nhiên đến bàng hoàng, rồi vỡ lẽ. Họ nhìn Mai, người phụ nữ mà họ vừa mới khinh thường, nhìn Chủ tịch Hùng đang đứng trầm mặc cạnh cô, rồi lại nhìn Quân với ánh mắt khó tin pha lẫn thương hại. Nụ cười chế nhạo, những lời xì xầm về Mai lúc nãy giờ hóa thành nỗi hổ thẹn, nỗi sợ hãi tột cùng đang bóp nghẹt từng hơi thở.
Quân nghe những lời của Mai, như một tiếng sét đánh thẳng vào tận xương tủy. Não bộ anh ta quay cuồng, cố gắng xử lý những gì vừa nghe thấy. Hình ảnh Mai đứng đó, kiêu hãnh và đầy uy quyền, đối lập nghiệt ngã với người vợ quê mùa mà anh ta vừa sỉ vả, bỗng chốc đập mạnh vào tâm trí, xé nát mọi thứ. Chân anh ta mềm nhũn, đôi mắt trợn trừng vô hồn khi cả cơ thể bất ngờ khuỵu xuống sàn đá cẩm thạch lạnh lẽo của Sảnh công ty. Tiếng đầu gối va vào nền nhà vang lên khô khốc, như một nhát dao cứa vào sự kiêu hãnh cuối cùng của Quân.
Toàn bộ Nhân viên công ty, từ Lễ tân cho đến Bảo vệ, đều sững sờ chứng kiến cảnh tượng đó. Từ tiếng xì xào ban nãy, giờ đây tất cả đều chìm vào sự choáng váng tột độ, không ai dám cất lời. Họ trợn mắt nhìn Quân, người Giám đốc quyền lực, đang quỳ gối trước người phụ nữ mà họ vừa mới khinh rẻ. Ánh mắt của họ đều đồng loạt đổ dồn về Mai, xen lẫn kinh ngạc tột độ, sợ hãi tột cùng và một chút… hả hê không thể che giấu. Những lời bàn tán bắt đầu râm ran trở lại, không còn là những lời thì thầm nữa, mà là những câu nói lắp bắp, đầy hoảng loạn:
NHÂN VIÊN 1
(Thì thầm, mắt mở to, lắp bắp)
Trời… trời ơi… cô ấy là… là người thừa kế Hùng Thịnh thật sao? Giám đốc Quân…
NHÂN VIÊN 2
(Sắc mặt tái mét, giọng run rẩy)
Không thể nào… Người vợ quê mùa của Giám đốc… lại là chủ tịch tương lai của chúng ta ư?
NHÂN VIÊN 3
(Nuốt khan, lùi lại một bước)
Vậy là… chúng ta vừa… vừa khinh thường chủ tịch tương lai sao? Chết rồi, tiêu rồi!
Mai vẫn đứng đó, đôi mắt bình thản nhưng đầy uy lực nhìn Quân đang quỵ ngã, không một chút thương hại nào. Khuôn mặt cô vẫn không biến sắc, như thể mọi thứ đang diễn ra đều nằm trong tính toán của cô. Cô quay nhẹ đầu, quét ánh mắt sắc lạnh qua toàn bộ Nhân viên công ty, những người đang co rúm lại, cúi gằm mặt dưới cái nhìn đó. Không khí trong sảnh càng lúc càng ngột ngạt, nặng trĩu bởi sự hối hận và nỗi sợ hãi tột cùng.
Quân ngẩng đầu lên, đôi mắt tuyệt vọng, cố gắng thốt lên điều gì đó với Mai, nhưng cổ họng anh ta như bị nghẹn lại, không một âm thanh nào thoát ra. Toàn bộ thế giới của anh ta sụp đổ chỉ trong khoảnh khắc.
Mai’s gaze quét qua Quân một lần nữa. Anh ta vẫn quỳ gối, đầu ngẩng lên, đôi mắt tuyệt vọng đến tột cùng. Mọi lời nói, mọi cảm xúc đều bị nghẹn ứ lại trong cổ họng, chỉ còn lại những tiếng thở dốc đầy thống khổ. Không khí trong Sảnh công ty nặng trĩu, đến mức khiến Nhân viên công ty phía sau cũng cảm thấy ngạt thở. Họ nín thinh, sợ hãi trước cảnh tượng sụp đổ của một tượng đài quyền lực mà họ từng tôn sùng.
Mai nhìn thẳng vào mắt Quân, ánh mắt cô không chút gợn sóng. Giọng nói cô cất lên, vẫn bình thản, nhưng mỗi từ ngữ lại mang theo sức nặng của một lời phán quyết cuối cùng.
MAI
(Giọng điệu điềm tĩnh, nhưng dứt khoát)
Anh Quân. Anh còn điều gì muốn nói nữa không? Hay để tôi nói nốt cho anh nghe.
Quân lắc đầu lia lịa, tuyệt vọng đến mức không thể phát ra âm thanh nào ngoài tiếng “ứ ự” trong cổ họng. Khuôn mặt anh ta trắng bệch, mồ hôi lạnh túa ra.
MAI
(Không đợi phản hồi, cô tiếp tục, giọng nói sắc lạnh như dao)
Và điều anh cần biết nữa, Quân… tôi đã ký quyết định cách chức anh ngay sau khi anh đuổi tôi ra khỏi đây.
Cả Sảnh công ty như ngừng thở. Quân ngớ người ra, đôi mắt anh ta trợn trừng, không thể tin vào tai mình. Toàn thân anh ta đột nhiên cứng đờ, rồi đổ gục xuống một cách vô lực.
MAI
(Nhấn mạnh từng chữ, chậm rãi và rõ ràng)
Anh không còn là giám đốc nữa.
Tiếng “bịch” khô khốc khi cơ thể Quân hoàn toàn mất kiểm soát, ngã sõng soài trên nền đá cẩm thạch lạnh lẽo, vang lên giữa không gian tĩnh lặng đến đáng sợ. Chiếc vest xám của anh ta nhăn nhúm, và đôi giày tây bóng loáng giờ đây dính đầy bụi bẩn của sự thất bại. Các Nhân viên công ty chứng kiến cảnh tượng đó đều rùng mình. Lễ tân ôm miệng, đôi mắt mở to kinh hoàng. Bảo vệ đứng như trời trồng, khuôn mặt thất thần. Họ nhìn Mai, giờ đây không còn là người phụ nữ quê mùa bị khinh miệt, mà là hiện thân của một quyền lực tối thượng, không thể chạm tới. Mai vẫn đứng đó, đôi mắt lạnh lùng nhìn Quân, không một chút thương xót, không một chút do dự. Mọi thứ đã đi theo đúng kế hoạch của cô.
Mai vẫn đứng đó, đôi mắt lạnh lùng nhìn Quân, không một chút thương xót, không một chút do dự. Mọi thứ đã đi theo đúng kế hoạch của cô.
Quân nằm sõng soài trên nền Sảnh công ty, cơ thể co giật nhẹ rồi từ từ ngẩng đầu lên. Gương mặt anh ta trắng bệch, mồ hôi vã ra như tắm, đôi mắt đỏ ngầu giờ đây tràn ngập nỗi sợ hãi và sự hối hận tột cùng. Mọi kiêu căng, ngạo mạn ngày nào đã biến mất, chỉ còn lại sự tuyệt vọng ghê gớm.
Anh ta nhìn Mai, như thể đang nhìn thấy vị cứu tinh cuối cùng. Bằng tất cả sức lực còn sót lại, Quân khẽ cựa quậy, rồi dùng hai tay chống xuống sàn, lê lết từng chút một. Chiếc vest xám nhăn nhúm, đôi giày tây bóng loáng giờ đây dính đầy bụi bẩn, càng làm nổi bật sự thảm hại của anh ta. Mọi ánh mắt trong Sảnh công ty đổ dồn vào Quân, nhìn anh ta bò đến chân Mai. Lễ tân khẽ nấc lên, Bảo vệ mặt cắt không còn giọt máu, còn các Nhân viên công ty khác thì đứng như tượng, không dám nhúc nhích.
Quân cuối cùng cũng bò đến được trước Mai. Anh ta không ngần ngại, lập tức níu chặt lấy chiếc váy hoa tím nhạt của cô, gương mặt ngước lên đầy van lơn, nước mắt dàn dụa.
QUÂN
(Giọng khản đặc, nghẹn ngào, run rẩy)
Mai ơi… anh xin lỗi! Anh không biết! Em tha lỗi cho anh! Anh xin em đó, Mai!
Anh ta cứ thế nắm chặt lấy váy Mai, đầu gục xuống chân cô, toàn thân run rẩy như muốn vỡ vụn. Từng lời van xin bật ra đầy thảm hại, phá vỡ sự im lặng chết chóc trong Sảnh công ty. Mai vẫn đứng đó, chiếc giỏ cóc xoài ổi tự muối trên tay cô dường như nặng thêm, nhưng biểu cảm trên gương mặt cô không hề thay đổi. Cô lạnh lùng nhìn xuống đỉnh đầu Quân, như thể đang nhìn một kẻ xa lạ.
Mai vẫn đứng đó, chiếc giỏ cóc xoài ổi tự muối trên tay cô dường như nặng thêm, nhưng biểu cảm trên gương mặt cô không hề thay đổi. Cô lạnh lùng nhìn xuống đỉnh đầu Quân, như thể đang nhìn một kẻ xa lạ.
Một nụ cười khẩy thoáng qua trên môi Mai, nhanh đến mức không ai kịp nhìn thấy. Cô từ từ, dứt khoát rút chân ra khỏi tay Quân. Bàn tay anh ta bỗng chới với trong không trung, như mất đi điểm tựa cuối cùng, rồi rơi phịch xuống sàn. Mai lùi lại một bước, ánh mắt vẫn không chút cảm xúc, nhìn Quân như một món đồ đã cũ nát, vô dụng.
Quân ngước nhìn theo Mai, tuyệt vọng gọi tên cô, nhưng cổ họng anh ta nghẹn lại, chỉ còn những âm thanh khò khè vô nghĩa. Các Nhân viên công ty khác thì nín thở, không dám ho he, như thể chỉ một tiếng động nhỏ cũng có thể phá vỡ bầu không khí căng như dây đàn này.
Mai quay hẳn người lại, hướng về phía Bảo vệ đang đứng chết trân ở gần đó. Cô đưa tay lên, ngón trỏ mảnh mai chỉ thẳng vào Quân đang nằm co ro dưới sàn, giọng nói lạnh lùng, dứt khoát vang vọng khắp Sảnh công ty.
MAI
(Thản nhiên, nhưng đầy uy lực)
Làm ơn, mời vị ‘giám đốc cũ’ này ra khỏi công ty. Đừng để anh ta làm phiền nhân viên của tôi nữa.
Cả Sảnh công ty chìm trong một sự im lặng chết chóc. Quân dường như không tin vào tai mình, đôi mắt đỏ ngầu mở to nhìn Mai, không thể thốt nên lời. Lễ tân đưa tay lên che miệng, suýt bật khóc. Bảo vệ giật mình, run rẩy, nhưng nhìn vào ánh mắt sắc lạnh của Mai, anh ta biết mình không có lựa chọn nào khác. Đây không còn là cô gái quê mùa bị đuổi đi ngày nào nữa. Đây là một người phụ nữ hoàn toàn khác.
Bảo vệ (người vừa nhận lệnh) nhìn Mai một giây, rồi ánh mắt anh ta vụt biến đổi từ sự ái ngại sang vẻ nghiêm nghị và dứt khoát. Anh ta gật đầu, một cái gật đầu không phải cho Mai mà là cho chính quyết định của mình.
BẢO VỆ
(Giọng dứt khoát, nhưng vẫn giữ sự tôn trọng)
Mời anh Quân ra ngoài.
Quân, vẫn còn nằm co ro dưới sàn, trừng mắt nhìn Mai, rồi quay sang Bảo vệ, đôi môi lắp bắp những lời không rõ ràng. Anh ta cố gắng gượng dậy, nhưng dường như sức lực đã cạn kiệt, chỉ còn lại sự hoảng loạn.
Bảo vệ không nói thêm lời nào, nhanh chóng tiến đến bên Quân. Ngay lập tức, một Bảo vệ khác đang đứng gần khu vực thang máy, nghe thấy tiếng động và nhìn thấy tình hình, cũng vội vã chạy đến. Hai người nhìn nhau, không cần ra hiệu, đã hiểu ý. Họ cùng cúi xuống, mỗi người một bên, túm lấy cánh tay Quân.
QUÂN
(Vùng vẫy, gào thét)
Thả tôi ra! Các người không biết tôi là ai sao? Tôi là giám đốc! Đây là công ty của tôi! Mai, cô điên rồi!
Quân vùng vẫy như một con thú bị dồn vào đường cùng, đá chân, vặn người, cố gắng thoát khỏi sự kìm kẹp. Nhưng hai Bảo vệ, với sức khỏe và sự tuân thủ tuyệt đối mệnh lệnh, không hề nao núng. Họ kéo lê Quân đang chống cự và la hét, từng bước nặng nề qua Sảnh công ty.
Mỗi tiếng gào thét của Quân, mỗi bước chân bị kéo lê, là một mũi dao đâm vào lòng tự trọng của anh ta. Quân cảm thấy nhục nhã tột cùng, gương mặt đỏ bừng vì xấu hổ và tức giận. Anh ta nhìn quanh, cầu cứu ánh mắt của các Nhân viên công ty đang đứng sững sờ, nhưng tất cả đều tránh né, không ai dám nhìn thẳng vào anh ta. Họ quá đỗi ngỡ ngàng trước cảnh tượng chưa từng thấy này. Vị giám đốc quyền uy bỗng chốc trở thành kẻ bị đuổi khỏi chính công ty mình, dưới mệnh lệnh của người vợ bị anh ta ruồng bỏ.
Mai vẫn đứng đó, tựa như một bức tượng sống động, lặng lẽ nhìn Quân bị kéo đi. Trên gương mặt cô không có lấy một chút hả hê, chỉ là sự lạnh lùng và dứt khoát.
Hai Bảo vệ vẫn giữ chặt Quân, mặc cho anh ta liên tục chửi bới, chống cự, họ vẫn không ngừng bước. Tiếng gào thét của Quân dần nhỏ lại khi anh ta bị kéo qua cánh cửa chính, ra khỏi Sảnh công ty.
Bầu không khí trong Sảnh công ty đặc quánh lại. Mọi người vẫn đứng đó, ngây người nhìn theo hướng Quân vừa bị kéo đi, không ai tin được vào mắt mình.
Bầu không khí trong Sảnh công ty đặc quánh lại, mọi người vẫn đứng đó, ngây người nhìn theo hướng Quân vừa bị kéo đi, không ai tin được vào mắt mình. Sự im lặng bao trùm, nặng nề đến nghẹt thở.
Mai, người vẫn đứng đó tựa như một bức tượng sống động, lặng lẽ nhìn cánh cửa chính vừa đóng lại, chậm rãi quay người lại. Ánh mắt cô lướt qua đám đông Nhân viên công ty đang sững sờ, rồi dừng lại ở một vị trí trang trọng hơn trong sảnh, nơi một người đàn ông lớn tuổi, mái tóc điểm bạc, đang đứng đó với vẻ mặt trầm ngâm. Đó chính là Chủ tịch Hùng.
Một nụ cười nhẹ, không chút gượng gạo, từ từ nở trên đôi môi của Mai. Đó không phải là nụ cười của sự hả hê, mà là sự tự tin và quyết đoán đến lạ thường. Mai cất tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng đầy quyền lực, vang vọng khắp Sảnh công ty, phá tan sự tĩnh lặng chết chóc.
MAI
(Nhìn thẳng vào Chủ tịch Hùng, mỉm cười nhẹ)
Bố à, con sẽ trực tiếp điều hành công ty này từ hôm nay.
Cả sảnh công ty rúng động. Tiếng xì xào bắt đầu lan ra như lửa cháy, từ ngạc nhiên tột độ đến choáng váng không thể tin nổi. Nhưng chỉ trong tích tắc, tiếng xì xào nhường chỗ cho những tiếng vỗ tay rầm rộ, bắt đầu từ một vài nhân viên, rồi nhanh chóng lan khắp sảnh. Tiếng vỗ tay không chỉ là sự tán thành, mà còn xen lẫn sự kính nể và ngưỡng mộ tột cùng dành cho Mai, người phụ nữ mà chỉ cách đây ít phút còn bị khinh miệt, nay đã đứng lên nắm giữ vận mệnh của cả một tập đoàn.
Trong Sảnh công ty, những tràng vỗ tay vẫn còn vang vọng không ngớt, nhưng bên ngoài Cổng công ty, Quân đã bị hai Bảo vệ đẩy mạnh ra vỉa hè, chẳng khác gì một kẻ tội đồ vừa bị tống khứ. Bộ vest xám đắt tiền của anh ta giờ đây nhăn nhúm thảm hại, cổ áo sơ mi trắng lệch đi, đôi giày tây bóng loáng giờ lấm lem bụi bẩn của vỉa hè. Anh ta lảo đảo mấy bước, rồi đứng sững lại, như một bức tượng giữa dòng người tấp nập qua lại không mảy may quan tâm. Nắng buổi trưa gay gắt hắt thẳng vào mặt, làm mắt anh ta cay xè, nhưng không cay bằng nỗi nhục nhã đang thiêu đốt bên trong.
Quân ngẩng đầu, ánh mắt vô hồn dán chặt lên Tòa nhà cao tầng sừng sững trước mặt. Tòa nhà ấy, biểu tượng của quyền lực và thành công mà anh ta từng tự hào là một phần trong đó, nay lại trở thành bức tường vô hình ngăn cách anh ta với tất cả những gì anh ta từng sở hữu. Từ tầng cao nhất đến sảnh chính, mọi thứ đều sáng choang, lấp lánh như đang chế giễu sự thảm hại của anh ta.
Hình ảnh Mai, trong chiếc áo hoa tím nhạt, quần vải đen và dép nhựa, tay xách giỏ cóc xoài ổi tự muối, chợt hiện rõ mồn một trong tâm trí Quân. Lời anh ta mắng mỏ, tiếng chê bai cô quê mùa, sự khinh miệt anh ta dành cho người vợ của mình – tất cả như lưỡi dao sắc bén cứa vào tim. Anh ta nhớ lại nụ cười tự mãn khi đẩy Mai ra khỏi cuộc đời mình, tin rằng cô sẽ mãi mãi là kẻ thua cuộc, không đáng để anh ta phải bận tâm.
Giờ đây, sự thật phũ phàng đập vào mặt anh như một cú trời giáng. Mai không chỉ là vợ anh, mà còn là con gái của Chủ tịch Hùng, người nắm giữ vận mệnh của công ty này. Anh ta, một giám đốc kiêu ngạo, đã tự tay đánh đổi tất cả: sự nghiệp lẫy lừng, danh tiếng bấy lâu vun đắp, và cả người vợ quyền lực mà anh ta từng rẻ rúng. Tất cả tan biến như bong bóng xà phòng, chỉ vì sự kiêu căng, coi thường người khác và những phán xét nông cạn. Quân đứng đó, cảm thấy cả thế giới đang quay cuồng, một sự trống rỗng, vô vọng bao trùm lấy anh. Anh ta đã tự tay hủy hoại cuộc đời mình, trở thành kẻ trắng tay, không còn gì ngoài nỗi ân hận muộn màng. Bóng anh ta đổ dài trên vỉa hè, cô độc và lạc lõng đến thảm thương.
Cuộc đời vốn dĩ là một dòng chảy không ngừng nghỉ, nơi mỗi cá nhân đều là một con thuyền nhỏ, có thể buồm căng gió lộng nhưng cũng có thể chìm nghỉm bởi một cơn sóng bất ngờ. Câu chuyện của Quân và Mai không chỉ là bi kịch cá nhân của một kẻ ngạo mạn, mà còn là lời nhắc nhở sâu sắc về giá trị thực sự của con người. Quyền lực, tiền bạc hay địa vị xã hội có thể mang lại danh vọng nhất thời, nhưng chính lòng trắc ẩn, sự khiêm tốn, lòng tốt và cái nhìn thấu đáo mới là nền tảng vững chắc cho mọi mối quan hệ và thành công bền vững. Mai, từ một người vợ bị khinh rẻ, bị miệt thị, đã vươn lên không chỉ bằng bản lĩnh kiên cường mà còn bằng trí tuệ và sự nhẫn nại ẩn sâu bên trong. Cô đã không chọn con đường trả thù nghiệt ngã, mà thay vào đó, cô chọn cách khẳng định giá trị của bản thân, tự tay nắm giữ vận mệnh của mình và cả một tập đoàn to lớn. Bài học về sự tự phụ, sự coi thường người khác và những phán xét vội vàng đã được trả giá đắt. Nhưng sau tất cả giông bão, khi bụi trần lắng xuống, điều còn lại là sự thanh thản trong tâm hồn, là niềm tin vào lẽ phải và sự công bằng cuối cùng sẽ chiến thắng. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, mang theo những hy vọng mới và những bài học không bao giờ cũ về tình người, về sự tha thứ và về sức mạnh nội tại giúp ta vượt qua mọi khó khăn. Có lẽ, chính từ những đổ vỡ, người ta mới tìm thấy con đường dẫn đến bình yên đích thực, nơi giá trị con người không được đo đếm bằng những phù phiếm bên ngoài, mà bằng sự chân thành và lòng nhân ái.

