Vợ giám đốc đến công ty chơi, bị chồng ch///ê qu//ê m//ùa đu///ổi đi – 10 phút sau anh ta nhận cái kết ki/nh ho/àng…
Trưa hôm đó, Mai mặc chiếc áo hoa tím nhạt, quần vải đen giản dị và đi đôi dép nhựa, tay xách giỏ cóc xoài ổi cô tự muối. Biết chồng thích ăn đồ chua cay vào giờ nghỉ, Mai tranh thủ ghé công ty anh sau khi đi chợ về.
Cô đứng dưới sảnh công ty, hỏi lễ tân:
– Cho chị gặp anh Quân – giám đốc công ty em nhé, chị mang đồ ăn anh ấy thích.
Lễ tân nhìn cô từ đầu tới chân, rồi bấm máy gọi. Ít phút sau, Quân bước xuống. Anh mặc vest xám, sơ mi trắng, giày tây bóng loáng. Nhìn thấy vợ, anh khựng lại, rồi liếc nhanh xung quanh. Vài nhân viên đang x/ì xà/o, mấy cô gái trẻ thì cười khúc khích.
Mai vui vẻ giơ giỏ đồ:
– Em mua cóc ổi muối cho anh nè, anh ăn cho đỡ bu/ồn miệ/ng.
Nhưng Quân không cười. Anh hạ giọng g/ay g/ắt:
– Em đến đây làm gì? Em có biết đây là công ty anh không? Ăn mặc kiểu này mà cũng vác mặt tới?
Mai sữ/ng s/ờ, giọng r/un r/un:
– Em… em chỉ muốn mang đồ anh thích thôi mà.
Quân nhíu mày, quay sang bảo vệ:
– Anh, đuổi cô này ra ngoài giùm tôi. Đừng để cô ta làm phiền nhân viên tôi.
Mai nghe mà tim đ//au n//hói. Cô cúi đầu, hai tay siết chặt quai giỏ. Một anh bảo vệ ái ngại nắm tay cô kéo đi:
– Thôi chị ơi, chị ra ngoài đi, sếp không muốn gặp…
Bị đẩy ra cổng, Mai đứng lặng, nước mắt rơi trên đôi dép nhựa cũ. Cô ngước nhìn tòa nhà cao tầng lộng lẫy, nơi chồng mình là giám đốc được bao người kính nể, vậy mà cô – vợ anh – lại bị đối xử chẳng khác gì k//ẻ ă//n xi//n.
Cô xoay lưng bước đi, giỏ cóc ổi muối đung đưa bên hông, sóng sánh nước mắm ớt tỏi thơm nồng mà anh từng thích mê.
Chưa đầy 10 phút sau, cả công ty rú//ng độ//ng…
Mai tiếp tục bước đi, nhưng từng bước chân của cô giờ nặng trĩu không chỉ vì nỗi tủi hổ mà còn vì một ngọn lửa đang âm ỉ cháy. Nước mắt vẫn lăn dài trên gò má, thấm vào đôi dép nhựa cũ, nhưng ánh mắt Mai đã dần thay đổi. Nỗi đau bị Quân sỉ nhục trước mặt bao nhiêu người bỗng hóa thành một dòng năng lượng dữ dội, một sự phẫn uất tột cùng mà cô chưa từng cảm nhận. Mai siết chặt quai giỏ cóc ổi, móng tay hằn sâu vào lớp nhựa mỏng.
Đúng lúc đó, Mai bỗng dừng phắt lại. Cô ngẩng đầu lên, không nhìn tòa nhà cao tầng lộng lẫy nữa, mà nhìn thẳng về phía trước, nơi con đường trải dài tăm tắp. Một tia sáng lạnh lùng lóe lên trong đôi mắt Mai, thay thế hoàn toàn vẻ cam chịu, buồn bã trước đó. Khuôn mặt cô giờ đây mang một vẻ cương nghị, quyết đoán đến đáng sợ. Bàn tay Mai run run đưa vào túi xách. Cô rút điện thoại ra. Màn hình điện thoại phản chiếu gương mặt Mai, không còn giọt nước mắt nào, chỉ còn lại sự kiên quyết tột cùng. Mai mở khóa màn hình, ngón tay lướt nhanh trên danh bạ.
Mai mở khóa màn hình, ngón tay lướt nhanh trên danh bạ. Cô dừng lại ở một cái tên đặc biệt, một cái tên mà Mai chỉ gọi khi mọi chuyện đã vượt quá giới hạn. Hít một hơi thật sâu, Mai nhấn nút gọi. Tiếng tút dài vang lên, xen lẫn nhịp tim đập thình thịch trong lồng ngực Mai. Nỗi đau và sự tủi nhục đang dần biến thành ngọn lửa giận dữ. Đầu dây bên kia nhanh chóng nhấc máy.
“Alo?” Giọng một người đàn ông trầm ấm, đầy uy lực vang lên.
Mai cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng âm sắc vẫn còn nghẹn ngào, pha lẫn sự căm phẫn. “Chú Ba… là con, Mai đây.”
Đầu dây bên kia im lặng một chút, rồi giọng nói trở nên nghiêm túc hơn. “Mai à? Có chuyện gì mà cháu gọi cho chú giờ này? Giọng cháu sao vậy?”
Mai siết chặt điện thoại. Từng lời nói như vỡ òa ra, dù giọng còn nghẹn nhưng chất chứa quyền uy, sự căm phẫn. “Chú Ba, con có chuyện cần chú giúp. Kẻ đó dám sỉ nhục cháu gái của chú ngay giữa công ty! Hắn ta đuổi con ra khỏi đó như một kẻ ăn xin!”
Điện thoại bên kia đột ngột vang lên một tiếng động nhẹ, như thể có vật nặng vừa được đặt xuống bàn. Giọng Chú Ba giờ đây không còn sự điềm tĩnh, mà thay vào đó là sự lạnh lùng đến đáng sợ. “Hắn ta? Là ai? Nói rõ cho chú nghe!”
Mai hít một hơi, ánh mắt như xuyên thấu khoảng không, nhìn về phía tòa nhà cao tầng lộng lẫy. “Là Quân… Quân đó, Chú Ba!”
Mai vừa dứt lời, một khoảng lặng chết chóc bao trùm qua điện thoại. Sự tĩnh lặng ấy còn đáng sợ hơn bất kỳ tiếng gầm gừ nào. Rồi, giọng Chú Ba vang lên, không còn là sự lạnh lùng ban nãy, mà là một ngọn núi lửa đang phun trào.
“Quân?” Giọng nói trầm ổn bỗng hóa thành tiếng gầm gừ đầy uy quyền, mỗi chữ như chứa đựng ngàn cân sức nặng. “Cái tên khốn đó dám động vào cháu gái của ta sao? Con bé, nói cho chú nghe, có chuyện gì cụ thể? Kẻ nào dám động vào cháu gái của Chú Ba, ta sẽ cho hắn biết mùi vị của địa ngục! Để ta xem hắn có mấy cái mạng mà dám chọc giận ta!”
Mai giật mình bởi sự cuồng nộ trong giọng nói của Chú Ba. Điện thoại như rung lên trong tay cô. Cô cảm nhận được sự bảo bọc, nhưng cũng thấy rợn người trước cơn thịnh nộ đang bùng lên. Nước mắt Mai lại chực trào, nhưng lần này không phải vì tủi nhục, mà là sự uất ức được giải tỏa, và cả một chút sợ hãi trước sức mạnh vô biên của người chú.
Mai (giọng nghẹn ngào, run rẩy): “Hắn… hắn đuổi con… trước mặt bao nhiêu người… hắn còn bảo con không xứng…”
Chú Ba: “Đủ rồi!” Tiếng “Đủ rồi” như một lưỡi dao sắc bén cắt ngang lời Mai. “Cháu đang ở đâu? Đừng đi đâu cả. Chú sẽ giải quyết mọi chuyện. Cứ chờ đó, Quân à, mày đã gây ra sai lầm lớn nhất đời mình rồi!”
Trong khi đó, tại Sảnh công ty thuộc Tòa nhà cao tầng lộng lẫy, không khí vẫn đặc quánh những lời xì xào bàn tán. Những Nhân viên công ty, dù bề ngoài tỏ ra bận rộn, nhưng tai thì vểnh lên, mắt láo liên nhìn nhau, chờ đợi một cơ hội để buôn chuyện.
Một nhóm nữ Nhân viên công ty, đứng gần quầy Lễ tân, che miệng cười khúc khích.
Nhân viên công ty 1 (thì thầm): “Mấy cô thấy chưa? Anh Quân đẹp trai, giàu có vậy mà lấy cô vợ quê một cục.”
Nhân viên công ty 2 (mỉa mai): “Hôm qua còn tới đây làm loạn, mặc bộ áo hoa tím nhạt, quần vải đen, dép nhựa rách rưới, cầm cái giỏ cóc xoài ổi cô tự muối. Trông cứ như bà bán hàng rong ấy. Bảo sao anh Quân không đuổi thẳng cổ.”
Lễ tân (nhếch mép): “Thật đấy, nhìn mà tôi còn thấy xấu hổ thay. Không biết Mai làm cách nào mà câu được sếp mình.” Cô ta lắc đầu, vẻ khinh bỉ hiện rõ trên khuôn mặt trang điểm kỹ lưỡng.
Các Nhân viên công ty khác nhao nhao thêm vào, mỗi người một câu, phác họa hình ảnh Mai như một người phụ nữ lạc lõng, quê mùa không thể chấp nhận được trong thế giới thượng lưu của Quân. Cả căn sảnh tràn ngập những tiếng cười giễu cợt, những lời bình phẩm ác ý.
Bỗng, một tiếng động cơ trầm đục, mạnh mẽ vang vọng từ phía xa, xuyên qua lớp kính cường lực của Tòa nhà cao tầng lộng lẫy. Âm thanh ấy ngày càng lớn, rồi dừng lại đột ngột, chói tai.
Anh bảo vệ, đang đứng nghiêm trang ở Cổng công ty, đột nhiên cứng người, ánh mắt căng thẳng nhìn ra ngoài.
Một đoàn xe sang trọng, màu đen bóng loáng, không phải một mà là ba chiếc, nối đuôi nhau lướt đến, đỗ xịch gọn gàng trước Cổng công ty. Mỗi chiếc xe đều toát lên vẻ uy quyền, bí ẩn. Kính xe màu đen tối sầm, không thể nhìn thấu bên trong.
Toàn bộ Sảnh công ty lập tức rơi vào im lặng chết chóc. Những tiếng cười, lời xì xào bàn tán lập tức ngưng bặt như bị một nút khóa vô hình chặn lại. Hàng chục ánh mắt hiếu kỳ, xen lẫn ngạc nhiên và cả chút sợ hãi, đổ dồn về phía đoàn xe bí ẩn. Không ai trong số họ nhớ từng thấy đoàn xe này đến đây bao giờ. Ai có thể đến đây với một phong thái quyền lực đến vậy? Lẽ nào lại là một đối tác lớn, hay một nhân vật tầm cỡ nào đó mà họ chưa từng biết? Một luồng khí lạnh lướt qua sống lưng của tất cả Nhân viên công ty, dự cảm về một sự kiện trọng đại sắp xảy ra.
Đoàn xe vừa dừng hẳn, cánh cửa sau của chiếc xe đầu tiên từ từ mở ra, hé lộ một đôi giày da đen bóng loáng. Tiếp đó, một người đàn ông cao lớn, dáng vẻ uy nghiêm, bước xuống. Ông ta không mặc vest đen như những người còn lại mà mặc một bộ vest xám đậm, sơ mi trắng, cà vạt đỏ đô, toát lên khí chất lạnh lùng đến đáng sợ. Theo sau ông là ba người đàn ông khác, tất cả đều mặc vest đen, đeo kính râm đen, khuôn mặt lạnh như tiền, không biểu lộ chút cảm xúc nào. Cả nhóm, mỗi người cách nhau một khoảng đều đặn, bước đi dứt khoát, không một tiếng động, tiến thẳng vào Sảnh công ty.
Anh bảo vệ, vẫn còn đứng cứng người ở Cổng công ty, muốn tiến lại hỏi nhưng ánh mắt sắc lạnh của người dẫn đầu khiến anh ta không dám nhúc nhích.
Không khí trong Sảnh công ty vốn đã im lặng, giờ đây lại càng thêm nặng nề, như thể có một luồng băng giá vừa tràn vào. Các Nhân viên công ty, từ những người đang xì xào bàn tán cho đến những người đang làm việc, đều bất giác nín thở, mắt dán chặt vào nhóm người lạ mặt. Họ cảm thấy một sự đe dọa vô hình, một quyền lực mà họ chưa từng chứng kiến.
Người đàn ông dẫn đầu, với ánh mắt quét một lượt quanh Sảnh công ty, dừng lại ở quầy Lễ tân. Khuôn mặt Lễ tân từ trắng bệch dần chuyển sang xanh mét. Cô ta, vốn đang còn bàng hoàng, đột nhiên cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng khi ánh mắt lạnh lẽo của ông ta chạm vào mình.
Người dẫn đầu (giọng trầm, vang vọng, không một chút biểu cảm): “Tôi muốn gặp Giám đốc Quân.”
Lễ tân (lắp bắp, cố gắng giữ bình tĩnh): “Dạ… dạ, quý khách đã có hẹn trước chưa ạ?”
Người dẫn đầu (nét mặt không đổi, nhưng ánh mắt sắc lạnh như dao): “Không. Tôi không cần hẹn trước. Gọi anh ta xuống đây ngay.”
Lễ tân (cảm thấy áp lực đè nặng, mồ hôi lạnh toát ra): “Dạ… nhưng… sếp Quân đang có cuộc họp quan trọng ạ… không tiện xuống bây giờ…” Cô ta cố gắng giải thích, nhưng giọng nói ngày càng nhỏ dần, lạc đi trong không khí căng thẳng. Tim cô đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô ta chưa bao giờ thấy ai có phong thái đáng sợ đến vậy.
Một trong ba người mặc vest đen phía sau người dẫn đầu, tiến lên một bước nhỏ, ánh mắt sắt đá nhìn thẳng vào Lễ tân. Cô ta giật mình lùi lại.
Người dẫn đầu (nhấn mạnh từng chữ, không để lại bất kỳ kẽ hở nào cho sự từ chối): “Tôi nói, gọi Giám đốc Quân xuống. Ngay lập tức.”
Cả Sảnh công ty nín thở. Lễ tân nhìn quanh, cầu cứu. Các Nhân viên công ty khác đều cúi gằm mặt, không ai dám nhìn thẳng vào nhóm người kia. Họ biết rõ, đây không phải là một vị khách thông thường. Đây là một cuộc viếng thăm mang đầy sự uy hiếp. Lễ tân run rẩy, bất lực, cô ta biết mình không thể chối từ.
Trong phòng làm việc riêng, Quân đang tập trung cao độ vào màn hình máy tính. Anh nhíu mày đọc một báo cáo tài chính phức tạp, ánh mắt sắc bén lướt qua từng con số. Tiếng chuông điện thoại bàn bất ngờ vang lên, phá tan sự tĩnh lặng. Anh đưa tay nghe, giọng hơi khó chịu.
QUÂN: Gì vậy? Tôi đang bận họp.
LỄ TÂN (giọng run rẩy, gần như lạc đi): Dạ… dạ sếp Quân… em xin lỗi vì đã làm phiền ạ… nhưng mà… có một… một đoàn người rất lạ… họ… họ nói là muốn gặp sếp về một vấn đề rất quan trọng và khẩn cấp!
Quân ngừng gõ phím. Cảm nhận được sự bất thường trong giọng nói của Lễ tân, anh lập tức nghiêm mặt lại. Anh chưa bao giờ nghe cô ta run rẩy đến vậy.
QUÂN (giọng trở nên trầm hơn): Rất lạ là thế nào? Có hẹn trước không?
LỄ TÂN (cố gắng hít thở, nhưng hơi thở vẫn gấp gáp): Dạ không có hẹn ạ… Họ… họ rất đáng sợ, sếp ơi… Em… em không thể ngăn họ lại được. Họ yêu cầu sếp xuống ngay lập tức.
Quân nhíu chặt mày. Đáng sợ? Yêu cầu xuống ngay lập tức? Một sự tò mò pha lẫn cảnh giác dâng lên trong anh. Chuyện gì đang xảy ra dưới sảnh vậy?
QUÂN (giọng dứt khoát): Được rồi, tôi xuống ngay. Giữ họ lại đó.
LỄ TÂN (gần như thở phào): Dạ… dạ vâng ạ…
Quân đặt mạnh ống nghe xuống, ánh mắt sắc bén nhìn về phía cửa. Anh đứng dậy, cài lại cúc áo vest, trong lòng dấy lên một dự cảm không lành. Anh bước nhanh ra khỏi phòng, sải bước về phía thang máy.
Quân bước ra khỏi thang máy, sải bước vào Sảnh công ty. Ánh mắt anh nhanh chóng lướt qua đám đông người đang đứng ở khu vực tiếp tân. Quả thật, họ rất khác thường, với vẻ ngoài dữ dằn, xăm trổ, và thái độ bất cần, hoàn toàn không giống những đối tác kinh doanh lịch thiệp mà công ty anh thường tiếp đón. Một cảm giác bất an len lỏi, lạnh lẽo chạy dọc sống lưng Quân. Anh cau mày.
QUÂN (thầm nghĩ): Chắc chỉ là đối tác làm ăn nào đó thôi. Hoặc có thể là một vụ làm ăn gì đó không suôn sẻ của một công ty con… Không thể nào liên quan đến mình được. Anh cố gắng trấn an bản thân, nhưng trái tim vẫn đập nhanh hơn một nhịp.
Anh thấy Lễ tân đang đứng nép mình, mặt tái mét, tay run run cầm điện thoại. Vừa nhìn thấy Quân, cô gái vội vã chạy đến.
LỄ TÂN: Sếp Quân! Họ… họ cứ đòi gặp sếp ạ… Em đã cố gắng rồi nhưng…
Quân giơ tay ra hiệu cô gái dừng lại. Anh nhìn thẳng về phía nhóm người kia, ánh mắt sắc lạnh. Anh muốn giữ thế chủ động.
QUÂN: (giọng dứt khoát, ra lệnh) Cho họ lên đây! Phòng họp tầng 15.
Quân bước vào phòng giám đốc, trái tim anh vẫn còn đập thình thịch sau cuộc chạm trán ở sảnh. Anh ném chiếc áo vest lên ghế, nới lỏng cà vạt, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Ai lại có thể phái những kẻ đó đến đây? Anh tự hỏi, ánh mắt vô định nhìn ra cửa sổ kính, nơi Sảnh công ty giờ đây đã không còn bóng dáng những kẻ xăm trổ.
Đúng lúc đó, cánh cửa phòng giám đốc bật mở. Quân giật mình quay lại. Một người đàn ông trung niên, tóc muối tiêu chải gọn gàng, vẻ ngoài uy nghiêm trong bộ vest sẫm màu, cùng một luật sư trẻ tuổi, gương mặt lạnh lùng, bước vào. Họ không chờ đợi sự cho phép của anh.
Quân cau mày, trong lòng dâng lên sự khó chịu. “Các vị là ai? Ai cho phép các vị tự tiện vào đây?”
Người đàn ông trung niên nở một nụ cười nhạt, không chút thiện ý. “Chào anh Quân. Chắc anh không biết chúng tôi.” Ông ta liếc nhìn Luật sư. “Chúng tôi đến đây theo yêu cầu của bà Mai… hay đúng hơn là Tiểu thư Mai!”
Quân sững sờ, đứng chết lặng giữa phòng. Cả cơ thể anh cứng đờ, bộ não cố gắng xử lý cụm từ “Tiểu thư Mai”. Mai? Ai là Mai? Anh biết Mai nào cơ chứ? Mai mà anh đã cưới vội vã ba năm trước, người phụ nữ yếu ớt đang hấp hối trong bệnh viện ư? Cô ta sao có thể là “tiểu thư”? Anh chưa bao giờ nghe nhắc đến điều đó.
Người đàn ông trung niên nhếch mép, nụ cười lạnh như băng dần hiện trên khuôn mặt. Ông ta nhìn Quân bằng ánh mắt dò xét, như muốn tận hưởng từng biểu cảm hoang mang tột độ của anh. Vị luật sư trẻ tuổi vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, chỉ có đôi mắt thoáng gợn lên vẻ khinh thường.
“Chắc anh đang rất ngạc nhiên, phải không, Giám đốc Quân?” Người đàn ông trung niên chậm rãi nói, từng lời như cứa vào tai Quân. “Cô ấy chính là Mai – người vợ hợp pháp của anh, người mà anh đã kết hôn ba năm về trước trong hoàn cảnh ‘cấp bách’. Và cô ấy cũng chính là con gái duy nhất của Chủ tịch Tập đoàn, người đã trao cho anh cơ hội trở thành kẻ giàu có như ngày hôm nay. Hơn nữa…” Ông ta ngừng lại một chút, đôi mắt sắc lạnh quét qua Quân, “Cô ấy còn là mẹ kế của anh!”
Quân đứng chết trân, khuôn mặt anh ta tái mét, không còn một chút máu. Hai tai Quân ù đi, lời “mẹ kế của anh” cứ lặp lại, vang vọng như tiếng sét đánh ngang tai. Mai là mẹ kế của anh? Mai là con gái của Chủ tịch Tập đoàn? Tất cả những gì anh ta từng biết, từng tin tưởng về người vợ yếu ớt, mờ nhạt kia sụp đổ hoàn toàn. Quân chợt nhớ lại lời mẹ anh ta đã từng nói, như văng vẳng bên tai: “Con à, con bé Mai ấy, nó là con riêng của mẹ với người chồng trước, ông ấy mất rồi. Mình cưới nó đi, nó yếu ớt nhưng dù sao cũng là máu mủ, rồi con ráng ‘nối dõi’ với nó, mẹ muốn nó có một cuộc sống ổn định.” Quân khi đó chỉ nghĩ mẹ anh ta muốn anh cưới một người vợ hiền lành, dễ bảo, lại có chút “tình nghĩa” gia đình để dễ bề điều khiển. Anh chưa từng nghĩ đến việc Mai lại có thân phận cao quý đến vậy, là con gái độc nhất của một Chủ tịch tập đoàn lẫy lừng, và còn là… mẹ kế của anh. Toàn bộ kế hoạch của Quân và mẹ anh ta giờ đây đều trở thành trò hề, một trò đùa cay nghiệt. Quân cảm thấy anh ta đã bị Mai lừa dối, hay chính anh ta mới là kẻ ngu ngốc bị lừa dối từ đầu đến cuối?
Quân đứng chết trân, đầu óc quay cuồng với những lời vừa nghe. Anh ta cảm thấy như vừa bị một vố đau điếng, không thể tin vào những gì đang diễn ra. Đúng lúc đó, một người đàn ông trung niên, mặc vest lịch lãm, bước đến. Ông ta không phải ai khác mà chính là luật sư riêng của Chủ tịch Tập đoàn, người mà Quân đã từng gặp vài lần trong các sự kiện xã giao. Người luật sư lạnh lùng đặt một xấp tài liệu dày cộp lên chiếc bàn kính gần đó, lật nhanh đến một trang được đánh dấu đặc biệt.
“Thưa anh Quân,” người luật sư cất giọng, ánh mắt sắc như dao cau nhìn thẳng vào Quân, “theo điều khoản hợp đồng hôn nhân mà anh đã ký với bà Mai, nếu anh Quân có hành vi xúc phạm, sỉ nhục hay ngược đãi tinh thần bà Mai tại nơi công cộng…”
Ông ta dừng lại một chút, như để lời nói của mình thấm thía hơn vào tâm trí Quân. Mai, đứng bên cạnh, khuôn mặt vẫn giữ vẻ bình thản đến đáng sợ, chỉ nhẹ nhàng nhìn về phía Quân.
“…anh sẽ lập tức bị cách chức Giám đốc điều hành công ty và mất quyền thừa kế toàn bộ cổ phần liên quan đến tập đoàn.”
Quân nghe đến đây, cơ thể anh ta lảo đảo, hai chân như muốn khuỵu xuống. Cả thế giới trước mắt anh ta như sụp đổ hoàn toàn. Anh ta cố gắng bám vào chiếc bàn để không ngã vật ra sàn. Cái giá phải trả cho những hành động của mình lại kinh khủng đến vậy sao? Toàn bộ sự nghiệp, gia sản, địa vị mà anh ta đã dày công xây dựng, nay chỉ vì một buổi sáng hỗn loạn này, vì những lời lẽ thô tục và sự khinh miệt dành cho Mai, mà bỗng chốc tan thành mây khói. Giờ đây, anh ta mới thực sự hiểu ra, Mai không phải là người vợ yếu ớt, mờ nhạt mà anh ta có thể tùy ý chà đạp. Mai là người cầm trịch, là người nắm giữ vận mệnh của anh ta trong tay. Quân đứng không vững, mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm lưng áo sơ mi trắng.
Quân lảo đảo, cố bám víu vào chiếc bàn kính. Cả thế giới trước mắt anh ta như sụp đổ, tan tành. Anh ta đưa ánh mắt hoảng loạn nhìn Mai, khuôn mặt trắng bệch không còn chút máu. Mai chỉ lặng lẽ quay đi, không nhìn lại. Quân vội vàng bước tới, lắp bắp, giọng nói run rẩy đến thảm hại.
“Không… không thể nào! Mai, em… em xin lỗi! Anh… anh không biết! Mai, em hãy nói gì đi!” Quân van nài, hai tay vươn ra như muốn níu kéo.
Nhưng Mai không hề đáp lời. Cô chỉ nhẹ nhàng bước qua Quân, hướng về phía cửa chính. Vẻ mặt cô vẫn bình thản đến đáng sợ, không một chút biểu cảm hối tiếc hay thương hại.
“Mai! Dừng lại đi! Mai!” Quân gần như hét lên, tiếng nói lạc đi trong sự tuyệt vọng.
Anh ta vội vã rút điện thoại ra, ngón tay run rẩy tìm kiếm tên Mai trong danh bạ. Nhưng khi vừa chạm vào nút gọi, một thông báo lạnh lùng hiện lên màn hình: “Thuê bao quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được.” Điện thoại Mai đã khóa máy.
Toàn bộ hy vọng cuối cùng trong Quân vụt tắt. Anh ta đứng chết lặng giữa sảnh công ty, nơi chỉ vài phút trước còn là sân khấu cho màn kịch hống hách của mình. Giờ đây, những ánh mắt hiếu kỳ, khinh thường của các Nhân viên công ty như những lưỡi dao sắc nhọn đâm thẳng vào tim anh ta. Sự hối hận tột cùng hiện rõ trên khuôn mặt Quân, như một vết nhơ không thể gột rửa, vằn vện nỗi tuyệt vọng và tủi nhục. Anh ta nhìn Mai bước ra khỏi Sảnh công ty, bóng dáng nhỏ bé ấy giờ đây lại trở nên kiên cường và xa cách đến lạ lùng.
Quân vẫn đứng chết trân, chết lặng giữa Sảnh công ty, ánh mắt vô hồn nhìn theo bóng dáng Mai khuất dần sau cánh cửa Cổng công ty. Cả thế giới dường như đóng sập lại trước mắt anh ta.
Đúng lúc đó, như một cơn bão vừa ập đến, tin tức về vụ việc lan nhanh như chớp. Tiếng xì xào bắt đầu nổi lên, ban đầu chỉ là những âm thanh lí nhí, sau đó lớn dần như tiếng ong vỡ tổ. Các Nhân viên công ty, từng người một, bắt đầu rút điện thoại, lướt nhanh trên màn hình, những ngón tay gõ lia lịa. Một Nhân viên công ty thì thầm với người bên cạnh, tay che miệng nhưng ánh mắt lại không che giấu nổi sự hả hê: “Nghe nói… là vợ anh ta đó!” Người khác gật gù, bổ sung: “Vụ ngoại tình bị phanh phui giữa công ty luôn. Kinh khủng thật!”
Những ánh mắt trước đó còn chút tò mò, giờ đây đã chuyển hoàn toàn sang vẻ khinh bỉ tột độ. Họ nhìn Quân như nhìn một thứ rác rưởi, một kẻ đáng bị khinh thường. Một vài người không giấu được nụ cười mỉa mai, một sự hả hê khó tả khi chứng kiến kẻ từng hống hách giờ đây rơi vào thảm cảnh. Quân cảm nhận rõ từng ánh nhìn, từng lời xì xào như hàng ngàn mũi kim châm vào da thịt. Anh ta cúi gằm mặt, không dám đối diện với bất kỳ ai.
Anh bảo vệ, người đã chứng kiến toàn bộ sự việc từ đầu, giờ đây nhìn Quân với vẻ mặt phức tạp. Ánh mắt ông vừa có chút thương hại cho số phận của người đàn ông từng có tất cả, nhưng cũng xen lẫn sự kinh sợ trước những gì Mai đã làm, và hậu quả mà Quân phải gánh chịu. Ông ta quay đi, tránh ánh mắt của Quân, như không muốn dính líu vào bi kịch này. Sảnh công ty ngập tràn tiếng thì thầm, tiếng lướt điện thoại và những tiếng cười khúc khích nhỏ, tất cả đều xoáy sâu vào nỗi nhục nhã của Quân.
Quân vẫn đứng chết trân, chết lặng giữa Sảnh công ty, ánh mắt vô hồn. Tiếng điện thoại reo lên bất ngờ, một âm thanh lạc lõng giữa biển thì thầm và những ánh nhìn phán xét, khiến anh ta giật mình. Quân vội vàng rút điện thoại, màn hình hiện lên một số lạ. Anh ta lưỡng lự một thoáng, linh cảm có điều chẳng lành, rồi chậm rãi ấn nút nghe.
Giọng nói lạnh lùng, dứt khoát vang lên từ đầu dây bên kia, không một chút ấm áp hay hỏi han. “Quân, ta rất thất vọng.”
Quân cứng người. Anh ta nhận ra ngay đó là giọng của Chủ tịch Tập đoàn, mẹ kế của mình. Anh ta muốn nói điều gì đó, muốn biện minh, nhưng cổ họng anh ta nghẹn ứ, không tài nào thốt nên lời.
“Con đã bị cách chức.” Câu nói tiếp theo của bà như một nhát dao chí mạng, đâm thẳng vào tim anh ta.
Đầu óc Quân quay cuồng, mọi thứ xung quanh dường như mất đi trọng lượng. Anh ta cố gắng hít thở, nhưng lồng ngực như bị bóp chặt.
“Mọi tài khoản cá nhân của con cũng sẽ bị phong tỏa ngay lập tức.” Giọng bà vẫn đều đều, không chút dao động, như đang đọc một bản án đã được định sẵn.
Tiếng “tút… tút…” kéo dài sau đó, báo hiệu cuộc gọi đã kết thúc một cách tàn nhẫn. Chiếc điện thoại tuột khỏi bàn tay run rẩy của Quân, rơi xuống sàn Sảnh công ty, vỡ tan thành nhiều mảnh. Anh ta không còn chút sức lực nào giữ vững cơ thể. Quân loạng choạng, đôi chân khụy xuống, rồi ngã quỵ vào một chiếc ghế gần đó, gương mặt trắng bệch như tờ, đôi mắt vô hồn nhìn vào hư không. Thế giới của Quân đã hoàn toàn sụp đổ.
NGOÀI CỔNG CÔNG TY.
Mai đã ngồi trong chiếc xe hơi sang trọng, cửa kính đen khẽ hạ xuống, vừa đủ để cô có thể nhìn rõ khung cảnh bên ngoài. Từ vị trí đó, cô bao quát toàn bộ Tòa nhà cao tầng lộng lẫy, nơi mà chỉ ít phút trước, Quân đã bị phế truất. Khung cảnh ồn ào, hỗn loạn trong Sảnh công ty vẫn chưa hoàn toàn lắng xuống, chỉ còn những tiếng xì xào, bàn tán của các Nhân viên công ty vọng lại. Mai đã chứng kiến tất cả, từ khoảnh khắc Quân bị đẩy ra khỏi văn phòng cho đến khi anh ta gục ngã trong Sảnh công ty.
Một giọt nước mắt lăn dài trên má Mai, nhưng đó không còn là giọt nước mắt của sự tủi thân hay đau khổ. Giờ đây, trong đôi mắt Mai, chỉ còn lại sự nhẹ nhõm, một cảm giác giải thoát đến lạ kỳ. Cô đã chờ đợi khoảnh khắc này, chờ đợi sự sụp đổ của Quân.
Mai khẽ đưa tay lên, ra hiệu cho tài xế. Người tài xế lập tức hiểu ý. Chiếc xe sang trọng từ từ lăn bánh, lướt đi êm ái trên con đường, rời xa Tòa nhà cao tầng lộng lẫy. Mai vẫn nhìn về phía trước, ánh mắt kiên định, không một lần ngoảnh lại, không một lần liếc nhìn về phía sau, nơi quá khứ của cô với Quân vừa bị chôn vùi. Một chương mới đã thực sự bắt đầu.
Trong căn phòng làm việc rộng lớn, giờ đây trống rỗng đến lạ thường. Chiếc bàn giám đốc bề thế bị bỏ lại cùng những tập tài liệu vương vãi, gợi nhắc về một quyền lực vừa sụp đổ. Quân đứng đó, một mình, giữa sự tĩnh lặng đến đáng sợ, hoàn toàn đối lập với khung cảnh ồn ào, náo nhiệt trong Sảnh công ty chỉ vài phút trước. Tiếng xì xào bàn tán của các Nhân viên công ty dường như vẫn còn văng vẳng bên tai, chế giễu sự thất bại ê chề của anh.
Quân chậm rãi bước đến cửa sổ kính trong suốt, nơi trước đây anh thường đứng nhìn xuống thành phố với vẻ kiêu hãnh. Giờ đây, tầm nhìn ấy chỉ càng khoét sâu thêm vào nỗi trống rỗng trong lòng. Ánh mắt anh vô hồn quét qua dòng xe cộ hối hả bên dưới, rồi dừng lại ở một chiếc xe hơi sang trọng đang từ từ lăn bánh, lướt đi êm ái trên con đường, rời xa Tòa nhà cao tầng lộng lẫy. Cửa kính đen khẽ hờ, và Quân biết đó là chiếc xe của Mai. Anh không thể thấy rõ biểu cảm của Mai, nhưng hình ảnh chiếc xe khuất dần sau khúc cua đã khắc sâu vào tâm trí anh một cảm giác mất mát không gì bù đắp được.
Một cảm giác nghẹn đắng trào lên cổ họng Quân. Anh đã mất tất cả. Công ty, sự nghiệp, danh vọng, và cả Mai – người phụ nữ duy nhất đã từng thật lòng yêu thương và ở bên anh. Tất cả chỉ vì một phút kiêu ngạo, một lời sĩ diện hão huyền đã đẩy cô ra xa. Anh nhớ lại hình ảnh Mai trong bộ Áo hoa tím nhạt, quần vải đen, dép nhựa giản dị, tay xách Giỏ cóc xoài ổi cô tự muối, đứng đợi anh ở Sảnh công ty, chỉ để nhận lại sự lạnh nhạt và khinh miệt. Anh nhớ khuôn mặt Mai đau khổ khi anh lớn tiếng đuổi cô đi, sợ hãi ánh mắt dò xét của những Nhân viên công ty. Lúc đó, anh chỉ nghĩ đến cái tôi và địa vị của mình, mà không hề nhận ra mình đang đánh đổi những giá trị quý giá nhất.
Giờ đây, khi mọi thứ tan vỡ, Quân mới cay đắng nhận ra mình đã sai lầm đến nhường nào. Sự hối hận tột cùng gặm nhấm tâm can anh, nhưng đã quá muộn để cứu vãn. Chiếc xe của Mai đã đi khuất. Cuộc đời anh, từng được bao bọc bởi hào quang và quyền lực, giờ chỉ còn lại sự đổ nát và cô đơn.
Quân vẫn đứng đó, lặng lẽ nhìn ra cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đang dần buông xuống, nhuộm đỏ một góc trời. Sự nghiệp mà anh dày công xây dựng, tình yêu mà anh từng coi thường, tất cả đều đã tan biến như bọt biển. Trong khoảnh khắc tĩnh lặng ấy, một sự thật nghiệt ngã hiện rõ: đôi khi, điều quý giá nhất lại là điều chúng ta dễ dàng bỏ qua nhất, vì những phù phiếm của danh vọng và địa vị. Anh đã từng tin rằng tiền bạc và quyền lực sẽ mang lại hạnh phúc, nhưng giờ đây, khi có trong tay tất cả rồi lại đánh mất, anh mới hiểu rằng có những thứ còn quan trọng hơn thế rất nhiều. Sự yêu thương chân thành, lòng tốt không vụ lợi, và một mái ấm yên bình, đó mới chính là những trụ cột vững chắc của một cuộc đời viên mãn. Quân đã vứt bỏ chúng đi một cách không thương tiếc, và cái giá phải trả giờ đây là cả một tương lai trống rỗng. Anh nhận ra rằng, dù cuộc sống có khắc nghiệt đến mấy, dù con người có sa ngã ra sao, thì bài học về lòng kiêu hãnh và sự khiêm nhường vẫn luôn hiện hữu, nhắc nhở chúng ta về ranh giới mong manh giữa thành công và thất bại, giữa hạnh phúc và bi kịch. Màn đêm buông xuống, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng, như cuộc đời anh vừa chìm vào một vực sâu không đáy.

