“Gia đình 3 người ra đi vì đu//ối nước, đang tổ chức l/ễ t/ang thì đứa bé bật dậy khiến cả làng s//ửng s//ốt, sự thật k/inh ho/àng dần dần h/é l/ộ…
Chiều muộn ngày chủ nhật, cả làng Tân Xá ch///ấn độ///ng khi nghe tin anh Hùng – công nhân xây dựng – cùng vợ và con trai 7 tuổi đuối nước tại khu vực đập Láng Sim. Người dân phát hiện th//i th//ể cả ba chỉ cách nhau vài mét. Theo lời kể, gia đình anh Hùng đi picnic cuối tuần nhưng không may trư/ợt chân trong lúc chơi gần mép nước.
Nỗ/i đ/au như xé lòng bao trùm căn nhà nhỏ nơi ba cỗ quan tài được đặt cạnh nhau. Cờ tang treo trắng sân, tiếng kèn trống ai oá/n vang khắp ngõ nhỏ. Người mẹ già của anh Hùng khó/c ngất bên linh cữu con trai, con dâu, và đứa cháu nội duy nhất.
Thế nhưng, khi nghi lễ khâm liệm đang diễn ra, một chuyện k//inh hoà//ng xảy ra…”
“Những người khâm liệm cẩn thận đặt chiếc khăn liệm cuối cùng lên người đứa bé 7 tuổi. Không khí nén lại, chỉ còn tiếng nấc nghẹn của Mẹ già của anh Hùng và tiếng tụng kinh trầm buồn. Hai người đàn ông chuẩn bị nâng nắp quan tài để đóng lại vĩnh viễn. Đúng lúc đó, một tiếng động rất nhẹ vang lên từ bên trong quan tài, tựa như một hơi thở khẽ khàng. Những người làm lễ khâm liệm khựng lại, nhìn nhau khó hiểu.
Rồi, trong ánh nến vàng vọt, mọi người sững sờ nhìn thấy đôi mắt của đứa bé khẽ hé mở. Đồng tử vẫn đục ngầu nhưng rõ ràng là đang nhìn. Toàn thân đứa bé từ từ cựa quậy một cách yếu ớt. Một tiếng hét thất thanh vang lên từ đám đông người dân làng Tân Xá đứng xung quanh. Ai nấy đều lùi lại, mặt tái mét vì sợ hãi và không tin vào mắt mình.
“”Trời ơi… Cái gì vậy?””
“”Thằng bé… thằng bé…””
Một người đàn ông run rẩy chỉ vào quan tài, lắp bắp không thành lời. Tiếng kèn đám ma im bặt. Nỗi u buồn đột ngột nhường chỗ cho sự kinh hoàng tột độ. Mẹ già của anh Hùng đang khóc bỗng chốc im lặng, đôi mắt mở trừng trừng nhìn vào quan tài cháu trai, khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy.
Giữa không
gian tĩnh lặng đáng sợ ấy, một giọng nói lạc đi vì sợ hãi vang lên: “”Thằng bé… nó sống lại rồi!”””
“Giữa tiếng tĩnh lặng kinh hoàng sau lời nói “Thằng bé… nó sống lại rồi!”, một tiếng hét *thất thanh* hơn nữa xé tan không khí. Đó là giọng của người đàn ông trực tiếp phụ trách việc khâm liệm. Mặt ông ta trắng bệch, mắt mở trừng trừng nhìn vào quan tài đứa bé.
Như bị luồng điện giật, tất cả những người có mặt trong nhà tang giật bắn mình. Nỗi sợ hãi và hoang mang tột độ khiến họ quên đi sự kính cẩn. Mọi người từ phía sau xô tới, chen lấn, cố gắng luồn qua những người phía trước để nhìn rõ cảnh tượng bên trong chiếc quan tài nhỏ. Tiếng xì xào, tiếng thở dốc vang lên xen lẫn sự sợ hãi.
“Cái gì thế? Thật à?”
“Tránh ra! Để tôi xem với!”
“Trời đất ơi, có chuyện gì vậy?”
Trong đám đông hỗn loạn đó, Mẹ già của anh Hùng, người trước đó đã ngất lịm đi vì đau đớn và sốc, bỗng nhiên choàng tỉnh. Bà cảm nhận được sự náo loạn bất thường. Đôi mắt mờ đục vì nước mắt và nỗi đau từ từ ngước lên, hướng thẳng về phía chiếc quan tài của cháu trai. Khuôn mặt nhăn nheo, hằn sâu nỗi đau tột cùng giờ đây bỗng xuất hiện một tia sáng lạ lẫm – tia sáng của hy vọng. Nhưng cùng với tia hy vọng mong manh ấy là một nỗi sợ hãi mơ hồ, lạnh lẽo lan khắp cơ thể bà. Bà run rẩy, không thể cất lời, chỉ biết nhìn chằm chằm vào đứa cháu mà bà tưởng như đã mất vĩnh viễn, giờ lại đang nằm đó, cựa quậy yếu ớt giữa vòng khăn liệm trắng.”
“Trong đám đông chen lấn, xô đẩy, một vài người thân có vẻ bạo dạn hơn, hoặc có lẽ tình thương đã lấn át nỗi sợ, cố gắng luồn lách đến gần chiếc quan tài nhỏ. Họ cẩn thận quỳ xuống, khuôn mặt vẫn còn trắng bệch vì kinh hãi nhưng đôi mắt lại ánh lên sự do dự xen lẫn hy vọng. Một bàn tay run rẩy đưa ra, chạm nhẹ vào gò má lạnh lẽo của đứa bé 7 tuổi.
“Cháu ơi… cháu có nghe thấy bà không?” một người phụ nữ trung niên thì thào, giọng lạc đi vì nghẹn ngào và sợ hãi.
Những người khác cũng bắt đầu sờ nhẹ vào tay, chân đứa bé qua lớp vải liệm. Giữa sự tĩnh lặng đột ngột của đám đông đang nín thở theo dõi, một tiếng kêu nhỏ đầy ngạc nhiên vang lên.
“Ấm… ấm hơn rồi!”
Một người đàn ông đặt ngón tay lên cổ đứa bé. Ông nheo mắt, dán chặt tai vào lồng ngực nhỏ bé. Khoảnh khắc im lặng kéo dài như vô tận. Rồi, ông ngẩng phắt đầu lên, khuôn mặt đầy vẻ kinh ngạc tột độ.
“Mạch… có mạch!” ông run rẩy lắp bắp. “Yếu… nhưng rõ ràng!”
Tiếng xì xào bỗng chốc bùng lên như ong vỡ tổ, nhưng vẫn kìm nén trong sự sợ hãi. Không ai dám tin vào mắt mình. Nỗi sợ hãi về điều siêu nhiên, điều bất thường đè nặng lên không khí tang thương.
Mẹ già của anh Hùng, vẫn chưa hoàn hồn sau cú sốc, được người ta dìu lại gần. Bà đưa đôi tay gầy guộc, run rẩy sờ vào chân cháu. Hơi ấm mờ nhạt truyền đến từ lớp vải khiến tim bà đập dữ dội. Bà khóc nấc lên, không thể thốt nên lời nào ngoài những tiếng gọi tên cháu trai đứt quãng.
Ai đó trong đám đông vội vàng hô lên: “Gọi bà y tá Phượng! Nhanh lên! Bà y tá Phượng ở cuối xóm!”
Ngay lập tức, vài thanh niên chạy vội ra khỏi nhà tang. Chẳng mấy chốc, bà y tá Phượng, một cụ bà đã về hưu với mái tóc bạc phơ, được dìu vào. Khuôn mặt bà lộ rõ vẻ hoang mang khi nhìn thấy cảnh tượng hỗn loạn và 3 chiếc quan tài. Bà không kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ được đám đông giải thích trong vội vã và tiếng khóc lóc.
Bà Phượng run rẩy tiến lại gần quan tài đứa bé. Đôi tay từng quen với việc chăm sóc người bệnh, giờ đây run lên bần bật vì sợ hãi và bất ngờ. Bà cẩn thận vén nhẹ lớp khăn liệm ở cổ đứa bé, đặt các ngón tay vào đúng vị trí. Bà cúi sát xuống, lắng nghe hơi thở.
Tất cả mọi người nín thở chờ đợi. Chỉ còn nghe thấy tiếng gió hiu quạnh và tiếng nấc nghẹn ngào của Mẹ già anh Hùng.
Sau một lúc căng thẳng, bà Phượng ngẩng đầu lên. Đôi mắt già nua, đục mờ vì tuổi tác và sự xúc động, nhìn thẳng vào đám đông đang mong chờ câu trả lời. Giọng bà lạc đi, run rẩy đến mức khó nghe, nhưng từng lời nói lại như sét đánh ngang tai.
“Thằng bé… nó… nó còn sống thật rồi!”
Câu nói đó như ngòi nổ, phá tan bầu không khí căng như dây đàn. Cả nhà tang như vỡ òa trong một trận bão cảm xúc kinh hoàng. Tiếng khóc vang lên, không phải tiếng khóc đau thương vì mất mát, mà là tiếng khóc lẫn lộn giữa niềm vui mừng không thể tin nổi rằng đứa bé còn sống, và nỗi sợ hãi tột cùng trước sự việc kỳ lạ, phi thường, gần như ma quái này. Họ không biết, là nên vui hay nên sợ nữa.”
“Cả nhà tang như vỡ òa trong một trận bão cảm xúc kinh hoàng. Tiếng khóc vang lên, không phải tiếng khóc đau thương vì mất mát, mà là tiếng khóc lẫn lộn giữa niềm vui mừng không thể tin nổi rằng đứa bé 7 tuổi còn sống, và nỗi sợ hãi tột cùng trước sự việc kỳ lạ, phi thường, gần như ma quái này. Họ không biết, là nên vui hay nên sợ nữa.
Bà Mẹ già của anh Hùng đổ gục xuống, nước mắt giàn giụa, bà liên tục gọi tên cháu trai trong sự nghẹn ngào tột độ. Bà Phượng lúng túng không biết làm gì, chỉ cố gắng vén khăn liệm cẩn thận hơn, tìm cách kiểm tra kỹ lưỡng cho đứa bé. Đám đông lúc này lại bắt đầu chen lấn, xô đẩy dữ dội hơn lúc nãy, không còn là sự sợ hãi ngăn cách mà là sự hiếu kỳ, sự bàng hoàng muốn tận mắt chứng kiến phép màu, hay điềm gở.
Một vài người phụ nữ bật khóc nức nở, vừa mừng cho đứa bé, vừa xót xa cho số phận nghiệt ngã của anh Hùng và Vợ anh Hùng. Nhưng ngay sau đó, trong đám đông bắt đầu xuất hiện những tiếng xì xào bàn tán nhỏ lẻ, ban đầu chỉ là sự kinh ngạc, sau đó là những câu hỏi đầy hoài nghi.
“Sao lại thế được? Thằng bé chết đuối mấy tiếng đồng hồ rồi cơ mà?”
“Bác sĩ trên huyện xác nhận rồi còn gì? Bảo là không cứu được nữa…”
“Đúng đấy, đưa về đây đã cứng đờ cả người rồi…”
“Thế này là thế nào? Chết đi sống lại à?”
Những câu hỏi tuôn ra như vòi rồng, đè nén niềm vui mừng ngắn ngủi. Khuôn mặt những người dân làng Tân Xá từ ngạc nhiên chuyển dần sang nghi ngại, rồi sợ hãi thật sự. Cái chết đuối đã là một bi kịch, nhưng việc một người chết rồi sống lại ngay giữa lễ tang lại là điều nằm ngoài mọi lý giải, mọi hiểu biết thông thường. Nó khiến họ rợn tóc gáy.
“Liệu có phải… có phải vong linh người thân…?” một giọng đàn ông run rẩy cất lên, thu hút sự chú ý.
Ngay lập tức, những lời đồn đoán ma mị bắt đầu len lỏi trong đám đông. Người thì nói do oan hồn anh Hùng hoặc Vợ anh Hùng thương con nên đã nhập vào giúp đứa bé sống lại. Người khác lại đồn rằng đứa bé bị ma da ở Đập Láng Sim bắt đi, rồi vì lý do nào đó lại thả về. Không khí từ chỗ tang thương, rồi kinh hoàng, giờ lại chuyển sang một màu sắc ma quái, huyền bí.
Bà Phượng lúc này đã đỡ Mẹ già của anh Hùng ngồi xuống ghế, cố gắng giữ bình tĩnh giữa sự hỗn loạn. Bà quay sang nhìn đứa bé đang nằm trong quan tài, đôi mắt nhăn nheo đầy lo lắng. Đứa bé vẫn nằm im, mắt nhắm nghiền, nhưng hơi thở đã rõ ràng hơn một chút, dù vẫn yếu ớt.
Những người thân ban nãy còn vui mừng giờ lại đứng lùi lại, nhìn chiếc quan tài với ánh mắt sợ sệt. Cái chết là chuyện thường tình, nhưng sự sống lại này thì quá bất thường. Nó gieo rắc vào tâm trí họ một hạt giống ngờ vực và sợ hãi khủng khiếp.
“Hay là… lúc đưa lên nhầm lẫn gì đó?” một người dè dặt hỏi.
“Nhầm lẫn gì? Bác sĩ khám rồi, đưa về đây lạnh ngắt, còn làm lễ nhập quan rồi cơ mà!” một người khác gạt đi, giọng đầy vẻ không tin nổi.
Họ nhìn nhau, không ai đưa ra được câu trả lời hợp lý. Tại sao? Điều gì đã xảy ra ở Đập Láng Sim mà lại dẫn đến cảnh tượng khó tin này? Những câu hỏi đó lởn vởn trong tâm trí mọi người, trộn lẫn với sự sợ hãi về thế giới tâm linh, biến buổi lễ tang thành một màn kịch đầy ám ảnh và bí ẩn.
Đám đông bắt đầu chia thành từng nhóm nhỏ, thì thầm bàn tán, khuôn mặt ai cũng trắng bệch và hoang mang tột độ. Niềm vui ngắn ngủi khi thấy đứa bé sống lại nhanh chóng bị che lấp bởi màn sương dày đặc của sự khó hiểu và nỗi sợ hãi vô hình.”
“Đám đông vẫn chưa hết bàng hoàng và sợ hãi. Bà Phượng, run rẩy nhưng cố gắng, khẽ cúi xuống, dịu dàng bế đứa bé ra khỏi chiếc quan tài lạnh lẽo, đặt vào vòng tay run rẩy của Mẹ già của anh Hùng.
Mẹ già của anh Hùng ôm chặt lấy cháu trai, nước mắt lại trào ra như suối. Bà khẽ vỗ về lưng đứa bé, gọi tên nó trong tiếng nấc nghẹn.
“”Cháu ơi… cháu của bà…””
Trong vòng tay quen thuộc của bà nội, đứa bé run lên từng hồi. Ánh mắt nó vẫn còn thất thần, dường như vẫn lơ lửng giữa hai thế giới. Nhưng rồi, một tiếng nấc bật ra, sau đó là những tiếng khóc tức tưởi, nức nở. Nó vùi mặt vào vai bà nội, khóc đến đỏ cả mặt, ướt đẫm vạt áo tang của bà.
Những người xung quanh nín thở theo dõi. Tiếng khóc của đứa bé vừa xé lòng, vừa mang một sự giải tỏa nào đó, phá tan không khí nặng nề, ma quái lúc nãy. Nhưng ai cũng hiểu, đây mới là khởi đầu. Đứa bé đã sống lại, và nó mang theo điều gì đó từ cõi chết trở về.
Khi tiếng khóc dần nhỏ lại chỉ còn những tiếng thút thít, bà Mẹ già của anh Hùng nhẹ nhàng nâng mặt cháu lên.
“”Cháu nói cho bà nghe… chuyện gì đã xảy ra?””
Đứa bé nhìn bà, đôi mắt vô hồn chớp nhẹ. Nó hít một hơi run rẩy, giọng nói yếu ớt, đứt quãng như vừa vượt qua một quãng đường rất xa để về lại đây.
“”…nước… nhiều lắm…”” Nó thều thào. “”…Papa… Mama… đâu?””
Bà Mẹ già của anh Hùng lại nghẹn lại, không nói nên lời.
“”Cháu… cháu nhớ gì không? Chiều hôm ấy…””
Đứa bé lại im lặng một lúc, như đang cố gắng lục lại những mảnh vụn ký ức tan nát. Nó khẽ rùng mình, siết chặt lấy bà nội.
“”…lạnh… lắm… có… cái gì… kéo chân…””
Đám đông lại xôn xao. “”Cái gì kéo chân?”” Một sự sợ hãi mơ hồ lan ra. “”Ma da à?”” Ai đó thì thầm.
“”Kéo chân… ai cháu?”” Mẹ già của anh Hùng cố gắng trấn tĩnh, hỏi.
“”Không biết… ở dưới…”” Đứa bé đáp, giọng run bần bật. “”…Papa… la lên… Mama… kêu…””
Nó đột ngột dừng lại, đôi mắt mở to hơn một chút, nhưng lại nhìn vào khoảng không vô định, như thấy lại cảnh tượng kinh hoàng đó.
“”…con… con thấy… cái bóng… to lắm… dưới nước… nó… nó… ôm lấy…”” Giọng nó lạc đi, lại bật khóc nức nở. “”…Con sợ… tối lắm… con… con không thở được…””
Lời kể đứt quãng, rời rạc của đứa bé như những nhát dao cứa vào tim người nghe. Cái bóng to lớn dưới nước? Ôm lấy ai? Anh Hùng? Vợ anh Hùng? Sự việc có vẻ không đơn giản là trượt chân nữa rồi. Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng mọi người. Câu chuyện bắt đầu rẽ sang một hướng khác, u tối và đáng sợ hơn nhiều. Cái chết đuối giờ đây không chỉ là tai nạn, mà dường như có một thế lực nào đó, bí ẩn và chết chóc, đã nhúng tay vào.”
“Mẹ già của anh Hùng ôm chặt lấy đứa cháu, khuôn mặt nhăn nhó vì đau đớn và hoang mang. Bà cố gắng giữ giọng bình tĩnh nhất có thể.
“”Cái bóng…? Dưới nước ư? Nhưng… nhưng mọi người nói… con chỉ trượt chân thôi mà?””
Đứa bé ngước đôi mắt đỏ hoe lên nhìn bà nội, vẻ mặt vẫn còn sợ hãi tột độ. Nó khẽ lắc đầu.
“”Không phải… trượt chân…”” Giọng nói của nó nhỏ xíu như tiếng gió thì thầm. “”Con… con đang ngồi… ở mép nước…””
Nó ngừng lại, run rẩy như bị cơn lạnh cũ ập đến.
“”…Rồi… rồi có… tiếng động…””
Đám đông lại nín thở lắng nghe. Tiếng động gì? Không phải chỉ là tiếng nước vỗ hay tiếng vui đùa của buổi picnic sao?
“”Tiếng động gì cháu?”” Mẹ già của anh Hùng vội vàng hỏi.
Đứa bé mím chặt môi, như đang cố gắng nhớ lại một điều gì đó rất đáng sợ.
“”…Như… như có ai… đi tới…”” Nó lắp bắp. “”Rồi… rồi con thấy… cái bóng đó… nó… nó ở gần con lắm…””
Một luồng điện chạy dọc sống lưng những người chứng kiến. Cái bóng đó không chỉ ở dưới nước, mà còn “”ở gần”” đứa bé?
“”Ai? Ai ở gần con?”” Bà Mẹ già của anh Hùng gần như hét lên trong vô thức, sự sốc và sợ hãi lấn át nỗi đau.
Đứa bé lại lắc đầu. “”Con… con không nhìn rõ… tối lắm… nhưng… nhưng con nghe… tiếng cười…””
Tiếng cười? Tại một buổi picnic cuối tuần? Cạnh đập nước? Ai lại cười vào cái khoảnh khắc kinh hoàng ấy?
“”Tiếng cười?”” Một người dân làng lặp lại, giọng đầy vẻ hoài nghi và sợ hãi. “”Không lẽ… có ai khác ở đó?””
Đứa bé khẽ gật đầu, đôi mắt lại nhìn vào khoảng không vô định. “”Có… có người ở đó… gần chỗ con…”” Nó nói, giọng đã ổn định hơn một chút nhưng vẫn đầy ám ảnh.
Và rồi, một chi tiết khiến tất cả mọi người sững sờ.
“”…Con… con chưa kịp đứng lên… đã thấy… cái tay… nó… nó đẩy con xuống…””
“”Đẩy?””
Hàng trăm ánh mắt đổ dồn về phía đứa bé, giờ đây không còn chỉ là thương xót hay bàng hoàng vì sự sống lại, mà là sự kinh hãi tột độ và một sự nghi ngờ lạnh lẽo.
“”Cái tay? Đẩy con xuống nước?”” Mẹ già của anh Hùng run rẩy lặp lại, không tin vào tai mình.
Đứa bé gật đầu xác nhận, cái run rẩy giờ đây là từ một nỗi sợ hãi khác, một nỗi sợ hãi có hình thù rõ ràng hơn là ‘cái bóng’ hay ‘cái kéo chân’.
“”Vâng… con bị đẩy…”” Giọng đứa bé khẳng định một cách chắc nịch, mặc dù vẫn yếu ớt. “”Không phải… không phải con trượt chân…””
Không khí trong nhà tang bỗng đặc quánh lại. Cái chết của gia đình anh Hùng không phải là một tai nạn trượt chân đơn thuần. Có người đã ở đó. Có tiếng cười. Có một bàn tay đã đẩy đứa bé xuống nước. Và rất có thể, bàn tay đó cũng liên quan đến cái chết của anh Hùng và vợ anh Hùng.
Sự thật bắt đầu lộ ra những kẽ hở rợn người. Ai là kẻ đã ở đó? Ai đã cười? Và tại sao lại đẩy đứa bé xuống nước? Những câu hỏi không lời vang vọng trong đầu mỗi người dân làng Tân Xá, xua tan đi sự huyền bí của việc ‘chết đi sống lại’, thay vào đó là một nỗi sợ hãi thực tế và tàn khốc hơn nhiều: Một án mạng. Ngay tại ngôi làng bình yên của họ.”
“Không khí trong nhà tang vẫn còn nặng trĩu, nhưng giờ đây không chỉ là nỗi buồn mà còn là sự căm phẫn và nghi ngờ lạnh lẽo. Mẹ già của anh Hùng ôm chặt đứa cháu, đôi mắt bà nhìn chằm chằm vào khoảng không, như đang hình dung lại khung cảnh kinh hoàng bên đập nước.
“”Không thể nào…”” Bà lẩm bẩm, giọng run rẩy. “”Không thể nào là tai nạn…””
Một vài người dân làng Tân Xá nhìn nhau, ánh mắt đầy quyết tâm. Lời nói của đứa bé đã gieo một hạt mầm đáng sợ vào tâm trí họ. Nếu không phải trượt chân, nếu có kẻ đã ra tay…
“”Chúng ta phải đến đó,”” một người đàn ông trung niên, hàng xóm thân thiết của anh Hùng, lên tiếng, giọng dứt khoát. “”Đến đập Láng Sim ngay bây giờ.””
Vài người khác lập tức hưởng ứng. Họ không thể ngồi yên chờ đợi. Cảnh sát có thể điều tra, nhưng họ, những người dân làng, những người hàng xóm, lại cảm thấy một trách nhiệm cấp bách hơn. Họ muốn tự mình tìm hiểu, muốn thấy tận mắt nơi bi kịch xảy ra dưới một góc nhìn hoàn toàn mới – góc nhìn của sự nghi ngờ.
Mẹ già của anh Hùng cố gắng đứng dậy, nhưng chân bà run rẩy. “”Cho tôi đi với…”” Bà yếu ớt nói.
“”Bà cứ ở nhà với cháu ạ,”” người hàng xóm kia nhẹ nhàng đỡ lấy bà. “”Chúng cháu sẽ đi. Đi xem có dấu vết gì không.””
Một nhóm khoảng chục người dân làng Tân Xá, chủ yếu là đàn ông và một vài phụ nữ quyết đoán, nhanh chóng rời khỏi nhà anh Hùng. Khuôn mặt ai nấy đều căng thẳng, ánh mắt không còn vẻ đau buồn thuần túy mà thay vào đó là sự dò xét, thậm chí là phẫn nộ ngấm ngầm. Họ đi bộ hoặc dùng xe máy, hướng thẳng về phía Đập Láng Sim. Chiều đã ngả bóng, không khí nơi xảy ra vụ tai nạn vẫn còn hơi lạnh lẽo.
Đến nơi, quang cảnh vẫn y nguyên như chiều hôm đó, chỉ vắng bóng những tiếng cười đùa và sự nhộn nhịp của buổi picnic. Chỗ gia đình anh Hùng ngồi vẫn còn dấu vết chiếu bạt, vài vỏ chai nước vương vãi. Nhóm người tản ra, đôi mắt săm soi từng bụi cây, từng mỏm đá gần mép nước. Họ cúi xuống nhìn mặt đất, tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu bất thường nào: một vết giày lạ, một vật thể rơi vãi không thuộc về buổi picnic, hay thậm chí là dấu hiệu của một cuộc vật lộn nhẹ.
“”Chỗ này đây… thằng bé bảo nó ngồi ở đây,”” một người chỉ vào một mỏm đất hơi trũng gần mép nước.
Họ quỳ xuống xem xét kỹ lưỡng. Mặt đất ẩm ướt nhưng không quá lầy lội. Không có dấu chân nào thực sự rõ ràng, có lẽ đã bị xáo trộn hoặc bị nước làm nhòe. Tuy nhiên, họ để ý thấy một vài đám cỏ gần đó bị dập nát bất thường, không giống như bị dẫm lên do ngồi hay đi lại bình thường.
“”Thằng bé nói có ‘cái tay’ đẩy nó xuống…”” một người lẩm bẩm, nhìn chằm chằm vào mặt nước tĩnh lặng.
Họ ngẩng lên nhìn xung quanh. Khu vực này khá vắng vẻ, chỉ có một vài lùm cây thấp và bãi đất trống. Nếu có ai ở đó, họ có thể nấp ở đâu? Họ đưa mắt tìm kiếm bóng người, bất kỳ ai có mặt ở đây vào buổi chiều định mệnh đó.
“”Có ai ở đây không?”” một người cất tiếng gọi, giọng hơi cao và cảnh giác.
Một lúc sau, một vài người câu cá gần đó, những người đã có mặt vào chiều hôm đó, ngẩng lên nhìn họ với vẻ ngạc nhiên. Nhóm người dân làng Tân Xá tiến lại gần.
“”Xin lỗi… mấy bác có mặt ở đây chiều hôm qua không?”” người dẫn đầu hỏi, giọng hơi gấp gáp.
Những người câu cá xác nhận là có.
“”Lúc xảy ra chuyện… lúc nhà anh Hùng bị đuối nước ấy… các bác có thấy ai lạ không?””
Những người câu cá nhìn nhau. Họ nhớ lại. Buổi chiều đó khá đông người picnic. Họ chỉ tập trung câu cá, không để ý nhiều đến xung quanh.
“”Lạ á? Không thấy ai lạ đâu,”” một người đáp. “”Người đi chơi đông mà. Chỉ thấy lúc đấy có tiếng la hét rồi mọi người chạy ra cứu thôi.””
“”Có tiếng cười không?”” người dân làng Tân Xá hỏi, giọng gằn xuống. Lời đứa bé nói về tiếng cười vẫn văng vẳng trong đầu họ.
Những người câu cá suy nghĩ một lát. “”Tiếng cười hả? Chơi bời thì chả ai cười. Nhưng… hình như có tiếng cười lúc đầu ấy nhỉ?”” một người lưỡng lự nói. “”Lúc mới đến, có vẻ mấy người kia đang vui vẻ…””
“”Không phải tiếng cười vui vẻ bình thường,”” người dân làng cắt lời, “”là tiếng cười… ác ý ấy.””
Những người câu cá nhìn nhau, vẻ mặt bối rối. Họ không nhớ rõ đến mức đó. Họ chỉ nhớ đến lúc hoảng loạn khi có người chìm.
Nhóm người dân làng cảm ơn họ và tiếp tục tìm kiếm. Họ đi dọc theo mép nước, kiểm tra khu vực cây cối rậm rạp hơn cách đó không xa. Ánh mắt họ soi mói, tìm kiếm điều gì đó không thuộc về tự nhiên. Sự nghi ngờ đang lớn dần trong lòng họ. Cái chết của gia đình anh Hùng không chỉ đơn giản là một vụ tai nạn trượt chân. Đứa bé đã nói ra sự thật. Và giờ đây, họ cần tìm bằng chứng. Bằng chứng của một tội ác. Họ đi chậm rãi, cảnh giác, như những thám tử nghiệp dư đang lần mò theo một manh mối mong manh, nhưng tiềm ẩn sự thật tàn khốc.”
“Nhóm người dân làng Tân Xá trở về từ Đập Láng Sim. Khuôn mặt ai nấy đều trầm trọng hơn lúc đi. Dù không tìm thấy bằng chứng rõ ràng nào ở hiện trường ngoài đám cỏ dập nát bất thường, nhưng sự trống rỗng và lời kể của đứa bé đã gieo rắc một nỗi bất an sâu sắc. Họ đi thẳng về nhà anh Hùng.
Nhưng ngay khi họ bước vào đầu làng, một không khí khác lạ đã bao trùm. Tiếng xì xào, bàn tán vang lên từ các ngõ xóm. Những người đi chợ về, những bà mẹ đứng trước cửa nhà, tất cả đều dừng lại, nhìn nhau, rồi lại nhìn về phía nhà anh Hùng. Tin tức về đứa bé “”sống lại”” và lời kể rợn người của nó đã lan đi với tốc độ chóng mặt, không chỉ trong Làng Tân Xá mà còn sang các xã lân cận.
“”Nghe nói thằng bé con nhà ông Hùng chết rồi lại sống lại thật à?””
“”Thật đấy! Nó còn kể bị người ta đẩy xuống nước cơ!””
“”Ôi trời ơi! Thật hay đùa thế? Ai lại làm cái chuyện tày trời đấy?””
“”Không phải tai nạn ư? Vậy là có án mạng?””
“”Mà sao lại là cả nhà chết, còn mỗi thằng bé sống? Lạ đời thật!””
Sự hiếu kỳ và nỗi sợ hãi trộn lẫn vào nhau, tạo thành một làn sóng tin đồn dữ dội. Người ta kéo đến nhà anh Hùng ngày càng đông. Không còn là những người đến viếng vì tình nghĩa xóm giềng nữa. Giờ đây, đám đông tràn vào sân, chen chúc ngoài cổng với những ánh mắt soi mói, tò mò, và cả nghi ngờ. Họ không đến chia buồn. Họ đến để xem.
Không khí trong nhà anh Hùng càng lúc càng ngột ngạt. Những tiếng khóc nức nở của Mẹ già của anh Hùng như chìm đi trong cả trăm giọng nói thì thầm, xì xào bên ngoài. Bà ngồi đó, ôm chặt lấy đứa bé 7 tuổi, cảm thấy như bị bao vây bởi một bức tường vô hình được tạo nên từ những ánh mắt.
Những ánh mắt ấy không chỉ dừng lại ở bà và đứa bé. Chúng lướt qua những người thân đang lo liệu tang lễ, dừng lại lâu hơn ở nhóm người vừa trở về từ đập Láng Sim. Có vẻ như mọi người đều trở thành đối tượng bị săm soi, bị phán xét.
“”Đúng là cái thằng bé ấy không?”” một người phụ nữ thì thầm với người bên cạnh, chỉ về phía đứa bé.
“”Ừ, nom nó có vẻ thất thần thật.””
“”Nhưng chuyện sống lại… với lại bị đẩy… khó tin quá nhỉ?””
“”Ai biết được… Mấy vụ chết đuối quanh đây cũng lạ lắm rồi…””
Áp lực đè nặng lên vai Mẹ già của anh Hùng. Bà cảm thấy tức nghẹn. Cái chết của con trai, con dâu, cháu nội (dù thằng bé đã sống lại) đã là quá sức chịu đựng. Giờ đây, bà lại phải đối diện với sự tò mò độc ác và cả những nghi ngờ bóng gió từ chính những người hàng xóm, láng giềng. Bà siết chặt đứa cháu hơn, như muốn bảo vệ nó khỏi tất cả những cái nhìn đó.
Đứa bé 7 tuổi nép vào lòng bà, đôi mắt vẫn còn sự sợ hãi của buổi chiều hôm qua, nhưng giờ đây thêm vào đó là sự bối rối khi thấy quá nhiều người lạ vây quanh, chỉ trỏ. Thằng bé không hiểu hết những lời bàn tán, nhưng nó cảm nhận được không khí căng thẳng, sự soi mói đáng sợ.
Nhóm người vừa đi đập về cũng cảm thấy gai người trước những ánh mắt dò xét. Họ hiểu rằng lời kể của đứa bé đã đẩy mọi chuyện đi xa hơn rất nhiều. Giờ đây, không còn là nỗi buồn cho một tai nạn thương tâm. Nó đã biến thành một câu chuyện rợn người về khả năng có một kẻ sát nhân đang lẩn khuất đâu đó, ngay trong hoặc gần cộng đồng này. Và bất kỳ ai có mặt tại hiện trường chiều hôm qua đều có thể trở thành đối tượng bị nghi ngờ.
Sự nghi kỵ bắt đầu nhen nhóm, lan tỏa trong Làng Tân Xá, thay thế cho sự đoàn kết và cảm thông. Mỗi ánh mắt lướt qua đều ẩn chứa câu hỏi: Ai? Tại sao? Và liệu có phải người đang đứng cạnh mình đây, người mà mình vẫn cười nói hàng ngày, lại là kẻ mang trong mình một bí mật tàn khốc? Không ai dám nói thẳng ra, nhưng sự nghi kỵ đã biến thành một đám mây đen, che phủ lên cả ngôi làng nhỏ bé này.”
“Những người vừa đi đập về đứng tụm lại một góc sân. Ánh mắt họ nặng trĩu, không chỉ vì cảnh tang tóc mà còn vì những gì họ vừa trải qua và những gì đang diễn ra xung quanh. Không khí căng như dây đàn. Lời đồn lan đi nhanh hơn cả gió, biến đau thương thành câu chuyện giật gân.
Ông Bảy, người lớn tuổi nhất trong nhóm, khẽ nói, giọng đủ nghe cho những người đứng gần: “”Tôi đã đi khắp cái đập đó. Cái chỗ thằng Tí (Đứa bé 7 tuổi) bảo nó ngồi xem bố mẹ câu cá, xa tít khỏi cái mỏm đá trơn trượt mà mọi người nghĩ là chỗ xảy ra tai nạn ban đầu.””
Bà Tám tiếp lời, giọng chua xót: “”Đúng vậy. Đám cỏ ở gần cái chỗ thằng bé chỉ, dập nát một cách kỳ lạ, như có vật gì đó rất nặng đè lên hoặc kéo lê đi. Chứ không phải là do trượt chân ngã.””
“”Mà còn nữa,”” một thanh niên tên Khoa chen vào, “”cái mỏm đá mà mọi người đoán là nơi anh Hùng và vợ trượt chân ấy, nó hướng về phía hạ lưu. Nếu trượt ở đó, người sẽ bị dòng nước cuốn trôi xuống dưới. Nhưng thi thể anh Hùng và vợ lại được tìm thấy cách nhau vài mét, ở một vị trí khác hẳn, gần bờ hơn và không xa chỗ thằng bé ‘sống lại’ là bao. Như thể… như thể họ được đưa đến đó vậy.””
Một người khác gật gù: “”Chính là điểm lạ đó! Nếu trượt chân, làm sao lại chết ngay gần đó được? Nước đập Láng Sim chảy mạnh lắm chứ!””
“”Nhưng cái lạ nhất là đây,”” Ông Bảy hạ giọng hẳn, nhìn quanh quất như sợ ai đó nghe thấy, “”chúng tôi hỏi han những người đi đánh cá, đi làm đồng gần đập chiều qua. Không một ai, dù chỉ một người, nhìn thấy gia đình anh Hùng chơi ở cái khu vực nguy hiểm đó vào chiều qua cả. Thậm chí là khu vực câu cá mà thằng Tí nói, cũng không ai thấy họ.””
Bà Tám nhíu mày: “”Thế họ ở đâu? Chơi picnic cả buổi chiều mà không ai thấy họ ở cái đập quen thuộc đó sao?””
Khoa đưa tay gãi đầu: “”Thằng bé cứ khăng khăng là bị đẩy. Nó không nói rõ ai, chỉ nói có người. Lời kể của nó, cộng với những gì chúng ta thấy ở đập… Nó không khớp với một vụ tai nạn chút nào.””
Không ai nói gì nữa. Sự im lặng càng làm nổi bật những mâu thuẫn chết người trong câu chuyện ban đầu. Tại sao không ai thấy họ chơi ở đó? Tại sao thi thể không bị dòng nước cuốn đi xa mà lại nằm gần bờ, gần nhau một cách bất thường?
Những câu hỏi không lời ấy lơ lửng trong không khí ngột ngạt của lễ tang. Những ánh mắt tò mò, nghi ngờ của đám đông bên ngoài như dán chặt vào nhóm người vừa đi đập về. Họ biết, những phát hiện của mình, dù chưa rõ ràng, đã chính thức lật lại giả thuyết tai nạn, mở ra một khả năng khủng khiếp hơn nhiều: có kẻ nào đó đã gây ra cái chết cho gia đình anh Hùng. Và kẻ đó, có thể đang ở rất gần đây. Sự thật bắt đầu lộ ra những kẽ hở đáng sợ.”
“Bà nội ngồi cạnh giường, xoa nhẹ lưng đứa cháu. Đứa bé 7 tuổi thỉnh thoảng rên lên khe khẽ trong giấc ngủ chập chờn. Nó vẫn còn quá yếu ớt sau cú sốc.
Ông Bảy đứng bên ngoài cửa sổ, mắt nhìn vào đứa trẻ, lòng nặng trĩu. Ông khẽ thở dài, quay sang nhóm người đang tụm lại.
“”Thằng Tí nhà nó… nó cứ nói lảm nhảm lúc nãy,”” bà nội thì thào, giọng đứt quãng, nước mắt vẫn chảy. “”Nó nói… nói ‘chú ấy giận lắm… chú đẩy…'””
Cả nhóm người chấn động. “”Chú ấy?”” Khoa hỏi vội. “”Thằng bé có nói chú nào không bà?””
Bà nội lắc đầu, nước mắt rơi lã chã. “”Nó chỉ nói vậy thôi… lúc mê man…””
Ông Bảy nhíu mày suy nghĩ. Anh Hùng là công nhân xây dựng. Công việc đó thường xuyên có va chạm, mâu thuẫn về tiền bạc hoặc công trình. Ông nhớ lại một lần Anh Hùng từng than thở về một ông chủ khó tính, nợ tiền công.
“”Thằng Hùng nó có hay làm cho ai không? Gần đây có khúc mắc gì với ai không?”” Ông Bảy hỏi, giọng đột ngột nghiêm trọng.
Bà Tám gật đầu, khuôn mặt chợt hiện lên vẻ lo sợ. “”Có… có lần nó kể làm cho cái ông Hải, chủ thầu ở huyện bên. Nghe nói ông này dữ lắm, hay quỵt tiền công, thợ thuyền ai cũng sợ.””
Khoa chen vào: “”Có khi nào… có khi nào khúc mắc tiền nong mà ra nông nỗi này không? Cái ông Hải đó… tôi cũng nghe danh rồi. Đụng vào là không yên đâu.””
Sự trùng khớp giữa lời lảm nhảm của đứa bé về một “”chú giận”” và những khúc mắc trong công việc của Anh Hùng như một gáo nước lạnh dội vào nhóm người. Giả thuyết về tai nạn đã hoàn toàn sụp đổ, thay vào đó là hình ảnh một âm mưu tàn độc.
Ông Bảy nhìn thẳng vào mắt những người xung quanh. “”Không phải tai nạn rồi.”” Giọng ông khẽ khàng nhưng chắc nịch, mang theo sự thật tàn khốc. “”Có kẻ nào đó đã đưa gia đình thằng Hùng ra đập Láng Sim chiều qua… và ra tay.””
Sự im lặng chết chóc bao trùm. Cả ngôi nhà tang như đông cứng lại. Cái chết của Anh Hùng, vợ anh và suýt chút nữa là Đứa bé 7 tuổi không còn là sự trớ trêu của số phận nữa. Nó là kết quả của một hành động cố ý, tàn bạo. Kẻ đó là ai? Và tại sao lại tàn độc đến vậy?
Những câu hỏi mới đáng sợ hơn nhiều trỗi dậy trong tâm trí họ, lấn át cả nỗi đau. Sự thật kinh hoàng dần lộ diện, tăm tối và ghê rợn hơn bất kỳ lời đồn nào. Cái ác không ở đâu xa lạ. Nó có thể đã rình rập đâu đó trong cuộc sống thường ngày của họ.”
“Ông Bảy, Khoa và vài người thanh niên khỏe mạnh trong làng lặng lẽ rời khỏi nhà Anh Hùng khi trời nhá nhem tối. Nỗi đau vẫn còn đó, nhưng sự phẫn nộ và quyết tâm tìm ra sự thật đã thay thế nỗi bàng hoàng ban đầu. Họ đi thẳng về phía đập Láng Sim. Khu vực này giờ đây mang một vẻ u ám, lạnh lẽo. Cỏ dại mọc um tùm ven bờ, mặt nước đen ngòm phản chiếu bầu trời xám xịt.
Họ tỏa ra tìm kiếm, không bỏ sót một bụi cây hay một mỏm đá nào gần mép nước, đặc biệt là khu vực được cho là nơi gia đình Anh Hùng ngồi picnic. Họ không có kinh nghiệm điều tra, chỉ làm theo bản năng của những người muốn biết sự thật. Khoa cúi xuống, cẩn thận vén từng đám cỏ dày đặc. Ánh mắt cậu lia khắp mặt đất ẩm ướt.
Bỗng, Ông Bảy lên tiếng gọi khẽ: “”Khoa! Lại đây xem này!””
Khoa vội vàng chạy tới. Ông Bảy đang quỳ xuống bên một tảng đá lớn gần mép nước, nơi có vẻ như là điểm tựa lý tưởng để ngồi nhìn ra đập. Ông chỉ vào một vật nhỏ lấp lánh dưới lớp bùn đất mỏng.
Khoa dùng một cành cây khều nhẹ vật đó lên. Nó là một miếng kim loại nhỏ, màu xám xịt, hơi gỉ sét nhưng vẫn còn giữ nguyên hình dạng đặc biệt. Miếng kim loại này cong cong, có một cái móc nhỏ ở đầu và một vài vết răng cưa thô ráp dọc theo một cạnh. Nó không giống bất cứ thứ gì thuộc về đồ dùng đi picnic hay dụng cụ câu cá thông thường. Nó trông giống như một bộ phận nhỏ bị gãy ra từ một loại máy móc hoặc công cụ nào đó.
Cả nhóm người nhìn chằm chằm vào vật lạ trong tay Khoa. Khuôn mặt ai nấy đều sượng lại.
“”Cái gì đây?”” Một người hỏi khẽ.
Ông Bảy đưa tay nhận lấy miếng kim loại. Ông lật đi lật lại, nhíu mày suy nghĩ. “”Cái này… không phải đồ của thằng Hùng. Cũng không phải đồ picnic.””
Khoa chợt nhớ đến lời nói của đứa bé: “”chú ấy giận lắm… chú đẩy…”” Cậu nhìn chằm chằm vào miếng kim loại, rồi nhìn ra mặt đập tĩnh lặng đáng sợ.
“”Ông Bảy… cái này…”” Khoa lắp bắp. “”Liệu có phải… rơi ra lúc giằng co không?””
Sự im lặng lại bao trùm. Miếng kim loại nhỏ bé, vô tri vô giác bỗng trở nên đáng sợ lạ lùng. Nó là bằng chứng vật chất đầu tiên, củng cố cho giả thuyết kinh hoàng đã được đưa ra trong căn nhà tang lễ. Nó không chỉ là một vật rơi lại; nó là dấu hiệu rõ ràng của một cuộc đối đầu, một sự việc không phải tai nạn.
Ông Bảy siết chặt miếng kim loại trong tay. Ánh mắt ông đanh lại, nhìn về phía xa, nơi khuất bóng những căn nhà trong làng Tân Xá.
“”Không phải tai nạn thật rồi,”” Ông Bảy nói, giọng khản đặc. “”Thằng bé nó nói thật.””
Vật chứng nhỏ bé đó như một lời khẳng định lạnh lẽo, xác nhận rằng cái chết thương tâm của gia đình Anh Hùng là một tội ác. Kẻ gây ra tội ác đó đã để lại dấu vết. Sự thật tàn khốc giờ đây không còn là suy đoán nữa, mà là một manh mối hữu hình, đòi hỏi sự trừng phạt. Cuộc săn lùng kẻ thủ ác đã chính thức bắt đầu.”
“Ông Bảy và Khoa quay trở lại Nhà anh Hùng khi đêm đã xuống sâu. Khuôn mặt họ vẫn còn đọng lại vẻ căng thẳng từ chuyến đi đến đập Láng Sim. Miếng kim loại nhỏ, lạnh lẽo vẫn nằm trong túi áo của Ông Bảy, như một lời nguyền nặng trĩu. Họ bước vào căn nhà vẫn còn nồng mùi hương trầm và nước mắt.
Mẹ già của anh Hùng đang ngồi bên cạnh chiếc giường nơi đứa bé nằm. Bà vuốt mái tóc ướt sũng của cháu, ánh mắt dõi theo từng hơi thở. Đứa bé đã tỉnh, đôi mắt nó mở to, nhưng không nhìn bà, không nhìn bất cứ ai trong phòng. Đôi mắt ấy nhìn chằm chằm vào một điểm vô định trên trần nhà, đầy rẫy sự sợ hãi và ám ảnh. Thi thoảng, cơ thể nhỏ bé của nó lại giật bắn lên như vừa nhìn thấy một cảnh tượng kinh hoàng.
Ông Bảy và Khoa lặng lẽ tiến lại gần. Họ nhìn đứa bé, nhìn ánh mắt trống rỗng đầy sợ hãi đó, rồi lại nhìn nhau. Miếng kim loại trong túi áo Ông Bảy như nóng lên.
“”Thằng bé… nó cứ như vậy từ lúc tỉnh,”” Mẹ già của anh Hùng thều thào, giọng đứt quãng vì khóc. “”Cứ nhìn lên trần nhà… rồi giật mình… sợ lắm.””
Khoa cúi xuống nhìn đứa bé. Khuôn mặt non nớt xanh xao, gầy gò, nhưng đôi mắt lại chất chứa nỗi kinh hoàng quá sức chịu đựng của một đứa trẻ 7 tuổi. Cậu nhớ lại lời nói của đứa bé trước khi ngất lịm: “”chú ấy giận lắm… chú đẩy…””
Ông Bảy khẽ đặt tay lên vai Khoa. Ông nhìn đứa bé, rồi lại nhìn ra khoảng không đen đặc ngoài cửa sổ, nơi có đập Láng Sim u ám.
“”Cái mà nó nhìn thấy cuối cùng… chắc phải kinh khủng lắm,”” Ông Bảy nói khẽ, đủ để Khoa và Mẹ già của anh Hùng nghe thấy. “”Nó… nó chứng kiến hết.””
Mẹ già của anh Hùng bật khóc nức nở. Bà ôm chặt lấy cháu trai, nhưng đứa bé vẫn không phản ứng, đôi mắt vẫn dán chặt vào điểm vô hình trên trần nhà.
Khoa siết chặt nắm tay. Cậu không còn nghi ngờ gì nữa. Cái chết của gia đình Anh Hùng không phải là một tai nạn đơn thuần. Ánh mắt đầy ám ảnh của đứa bé, cộng với vật chứng kỳ lạ tìm thấy ở đập Láng Sim, tất cả đều chỉ về một sự thật tàn khốc hơn rất nhiều.
Ông Bảy nhìn Mẹ già của anh Hùng đang đau đớn tột cùng. Lòng ông quặn lại. Ông biết, họ không thể để chuyện này trôi qua. Không thể để kẻ thủ ác nhởn nhơ.
“”Bà cứ ở với cháu,”” Ông Bảy nói với Mẹ già của anh Hùng. “”Chuyện này… chúng tôi sẽ làm rõ.””
Khoa gật đầu kiên quyết. Ánh mắt sợ hãi của đứa bé, hình ảnh người cha, người mẹ nằm lạnh lẽo trong quan tài, và miếng kim loại bí ẩn kia… tất cả trở thành động lực mạnh mẽ nhất, thúc đẩy họ phải tìm ra kẻ đã gây ra bi kịch này. Đứa bé, dù không nói nên lời, chính là nhân chứng sống, là lời nhắc nhở tàn khốc về tội ác cần phải phơi bày. Cuộc tìm kiếm sự thật, giờ đây, càng trở nên cấp bách hơn bao giờ hết.”
“Mẹ già của anh Hùng vẫn ôm lấy đứa cháu, tiếng nấc nghẹn lại. Đứa bé vẫn nhìn trân trân lên trần nhà, đôi mắt mở to. Ông Bảy và Khoa lùi lại vài bước, đứng nép vào một góc phòng để không làm phiền bà cháu.
“”Nó nói ‘chú ấy giận lắm… chú đẩy…’,”” Khoa nhắc lại khẽ, giọng đầy ám ảnh. “”Lúc đó tôi tưởng nó mê sảng… Nhưng bây giờ…””
Ông Bảy cúi xuống nhìn miếng kim loại trong lòng bàn tay. Ánh đèn vàng vọt từ bóng đèn treo lờ mờ chiếu xuống, làm lộ ra những đường rãnh kỳ lạ trên bề mặt. Ông siết chặt tay, miếng kim loại lạnh ngắt.
“”Thằng bé không mê sảng đâu, Khoa,”” Ông Bảy nói chắc nịch, ánh mắt kiên định. “”Nó… nó nói thật. Cảnh tượng đó… nó thấy hết.””
Khoa rùng mình. Cậu nhìn đứa bé đang co rúm lại trên giường, nhìn nỗi sợ hãi tột cùng in hằn trong ánh mắt non nớt. Đó không phải là nỗi sợ của một đứa trẻ vừa thoát chết đuối. Đó là nỗi kinh hoàng khi chứng kiến một thứ gì đó khủng khiếp hơn rất nhiều.
“”Vậy… vậy đây không phải tai nạn?”” Khoa lắp bắp.
Ông Bảy lắc đầu chậm rãi. Khuôn mặt sạm nắng của ông giờ đây đanh lại, đầy vẻ nghiêm trọng. “”Tai nạn… làm sao mà lại có cái này?”” Ông chìa bàn tay ra, miếng kim loại nằm im lìm. “”Một thứ gì đó bị gãy ra… do va chạm mạnh? Do tác động từ bên ngoài?””
Họ nhìn nhau. Không khí trong phòng trở nên ngột ngạt, nặng nề. Mùi hương trầm như quyện với mùi của sự thật tàn khốc sắp được phơi bày.
“”Anh Hùng là công nhân xây dựng… có làm gì đụng chạm với ai không?”” Ông Bảy trầm ngâm.
Khoa suy nghĩ. “”Anh Hùng hiền lành lắm… chỉ biết làm lụng thôi. Nhưng… công việc xây dựng… đôi khi cũng phức tạp…””
“”Động cơ?”” Ông Bảy hỏi. “”Tiền bạc? Mâu thuẫn trong công việc? Hay là thù hằn cá nhân?””
Họ đứng đó, trong căn nhà tang tóc, bên cạnh ba chiếc quan tài lạnh lẽo và một đứa trẻ còn sống nhưng tâm hồn đã bị tổn thương nặng nề. Miếng kim loại trong tay Ông Bảy như một lời tố cáo không lời. Lời nói đứt quãng của đứa bé như một mảnh ghép cuối cùng hoàn thiện bức tranh kinh hoàng. Đây không phải là vụ tai nạn trượt chân định mệnh như mọi người vẫn nghĩ. Đây là một vụ án mạng. Một âm mưu được che đậy dưới vỏ bọc của một bi kịch đau lòng.
Sự thật này còn tàn khốc hơn cả việc đứa bé “”sống lại”” kỳ diệu. Nó chỉ ra rằng, trong bóng tối, một kẻ thủ ác vẫn đang nhởn nhơ, có thể chính là người mà đứa bé đã nhìn thấy, kẻ đã đẩy cả gia đình xuống vực sâu.
Khoa nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm vẫn bao phủ Đập Láng Sim. Một cảm giác ghê tởm và căm phẫn dâng lên trong lòng cậu. Đứa bé cần được bảo vệ. Kẻ thủ ác cần phải bị trừng trị.
“”Chúng ta cần tìm hiểu kỹ hơn về công việc của anh Hùng,”” Khoa nói, giọng quyết tâm. “”Và cái này… cần phải nhờ người xem xét.””
Ông Bảy gật đầu. Ông nhìn đứa bé một lần nữa, ánh mắt xót xa xen lẫn phẫn nộ. Cuộc tìm kiếm sự thật, giờ đây, đã chuyển sang một hướng hoàn toàn khác. Họ không chỉ tìm hiểu về một tai nạn. Họ đang đi tìm kẻ giết người.”
“””Chúng ta cần tìm hiểu kỹ hơn về công việc của anh Hùng,”” Khoa nói, giọng quyết tâm. “”Và cái này… cần phải nhờ người xem xét.””
Ông Bảy gật đầu. Ông nhìn đứa bé một lần nữa, ánh mắt xót xa xen lẫn phẫn nộ. Cuộc tìm kiếm sự thật, giờ đây, đã chuyển sang một hướng hoàn toàn khác. Họ không chỉ tìm hiểu về một tai nạn. Họ đang đi tìm kẻ giết người.
Ông Bảy và Khoa ra ngoài hiên, tránh để tiếng nói ảnh hưởng đến mẹ già và đứa bé. Màn đêm đã buông xuống dày đặc, chỉ còn ánh đèn vàng vọt từ trong nhà hắt ra.
“”Thằng bé nói ‘chú ấy’,”” Ông Bảy nhắc lại, nhìn vào khoảng không tối mịt. “”Không nói là ai. Nhưng chắc chắn đó là người nó quen biết. Người mà anh Hùng và vợ anh cũng quen biết.””
Khoa suy nghĩ. “”Quen biết… Làng Tân Xá này nhỏ thôi. Anh Hùng sống ở đây từ bé. Người quen thì nhiều… hàng xóm láng giềng… bạn bè… người thân… đồng nghiệp…””
“”Đồng nghiệp,”” Ông Bảy ngắt lời. “”Anh Hùng làm công nhân xây dựng. Công trường thì phức tạp hơn cái làng này nhiều. Mâu thuẫn cũng dễ xảy ra hơn.””
“”Anh có nghĩ là liên quan đến công việc không?”” Khoa hỏi.
Ông Bảy vuốt cằm, ánh mắt đăm chiêu. “”Khả năng cao. Cái miếng kim loại này…”” Ông giơ bàn tay, miếng kim loại vẫn nằm đó, lạnh lẽo dưới ánh trăng lờ mờ. “”Nó trông như một mảnh vỡ từ máy móc nào đó… hoặc từ thiết bị công trình.”” Ông khẽ lắc đầu. “”Tôi chỉ đoán vậy thôi, không rành mấy cái này.””
“”Chúng ta cần đưa nó cho người nào biết về máy móc xây dựng,”” Khoa nói. “”Còn về người của anh Hùng… ai có mâu thuẫn với anh ấy gần đây không? Dù là nhỏ thôi?””
“”Thằng Hùng nó hiền lắm,”” Ông Bảy lặp lại, rồi ngập ngừng. “”Nhưng mà… đôi khi người hiền lại bị bắt nạt, bị chèn ép. Nhất là trong công việc làm ăn, dính dáng đến tiền bạc…””
Khoa chợt nhớ ra điều gì đó. “”Lúc làm đám tang, có một vài người lạ đến viếng. Trông họ không giống người làng. Họ chỉ đứng ở xa nhìn một lúc rồi đi.””
“”Người lạ?”” Ông Bảy nheo mắt. “”Họ có nói gì không? Đi với ai?””
“”Không ạ. Chỉ đứng lẳng lặng thôi. Tôi để ý vì họ mặc đồ sạch sẽ hơn người đi làm đồng, nhưng lại không nói chuyện với ai.”” Khoa cố gắng nhớ lại khuôn mặt. “”Một người trông khá bặm trợn… đi cùng một người nữa dáng vẻ lén lút.””
“”Liệu có phải là… liên quan đến công việc xây dựng của thằng Hùng không?”” Ông Bảy thầm thì. “”Giang hồ? Tranh chấp dự án? Hoặc nợ nần?””
Không khí lại chùng xuống. Từ một vụ tai nạn thương tâm, mọi thứ bỗng mở ra một thế giới ngầm đen tối. Kẻ đã ra tay với một gia đình vô tội, lại còn dám để đứa con duy nhất chứng kiến tất cả… Sự tàn nhẫn này vượt quá sức tưởng tượng.
Khoa nhìn về phía Đập Láng Sim trong bóng tối. Nơi đó, chỉ vài ngày trước, là điểm dã ngoại cuối tuần của một gia đình hạnh phúc. Giờ đây, nó là hiện trường của một vụ án mạng kinh hoàng.
“”Chúng ta cần hành động cẩn thận,”” Ông Bảy nói, giọng trầm khàn. “”Nếu thực sự có kẻ thủ ác… nó vẫn đang ở ngoài kia. Thậm chí có thể là người gần gũi với chúng ta.””
Đứa bé vẫn còn sống. Đó là nhân chứng duy nhất, và cũng là mục tiêu tiềm năng. Suy nghĩ đó khiến Khoa rùng mình.
“”Cháu bé cần được bảo vệ,”” Khoa nói. “”Và chúng ta… cần phải tìm ra sự thật, dù nó có tàn khốc đến đâu.””
“”Tôi có vài người bạn làm xây dựng ở huyện,”” Ông Bảy nói. “”Sáng mai tôi sẽ đưa miếng này cho họ xem. Còn về thằng Hùng… chúng ta cần tìm hiểu kỹ hơn về những người nó tiếp xúc gần đây, cả ở quê lẫn ở công trường. Bắt đầu từ những người được coi là ‘quen biết’, những người có khả năng là ‘chú ấy’ trong lời thằng bé.””
Họ quyết định sẽ bắt đầu một cuộc điều tra bí mật. Sự thật ẩn sau bi kịch gia đình anh Hùng đang dần hé lộ, và nó còn kinh hoàng hơn bất kỳ lời đồn thổi nào. Nghi vấn đầu tiên, hướng về một “”chú ấy”” bí ẩn, một người quen có động cơ giết người, đã được đặt ra.”
“Đình làng tĩnh lặng dưới ánh chiều muộn. Ông Bảy và Khoa ngồi trầm tư trên bậc thềm rêu phong, dõi mắt về con đường mòn dẫn vào làng. Vài người dân đứng nép mình ở xa, ánh mắt đầy lo âu và tò mò. Bầu không khí đặc quánh sự chờ đợi căng thẳng.
Một bóng người từ từ tiến lại. Đó là Ông Nam, đốc công ở công trường mà Anh Hùng làm việc. Ông ta bước đi có vẻ vội vàng, nhưng khi đến gần, cố gượng cười để che đi sự lo lắng.
Ông Bảy khẽ nhích người, ánh mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào Ông Nam. “”Chú Nam. Mời chú ngồi.””
Ông Nam ngồi xuống, cố tỏ ra thoải mái nhưng bàn tay lại vặn xoắn vào nhau. “”Có chuyện gì mà các bác gọi con ra đây giờ này? Công việc ngoài kia…””
Khoa cắt lời, giọng điềm đạm nhưng chứa đầy ẩn ý. “”Công việc của anh Hùng… thế nào, chú Nam?””
Mặt Ông Nam khẽ co giật, nhưng ông ta nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh đến đáng sợ. “”À… thằng Hùng ấy à… Tội nghiệp nó quá. Chết oan. Tôi nghe tin mà bàng hoàng. Mới hôm kia còn làm cùng tôi trên công trường…””
Ông Bảy không vòng vo nữa, ánh mắt sắc như dao găm thẳng vào đối phương. “”Chú Nam là đốc công, là người làm cùng thằng Hùng hàng ngày. Nó có hay tâm sự gì với chú không? Chuyện làm ăn, chuyện gì đó?””
Ông Nam lắp bắp. “”Dạ… thì cũng có vài chuyện linh tinh thôi bác. Chuyện công trường, chuyện gia đình… không có gì đặc biệt.””
“”Thằng Hùng có nợ nần ai không?”” Khoa hỏi tiếp, từng lời như xoáy sâu. “”Hoặc có xích mích gì với ai ở công trường gần đây không? Dù là nhỏ thôi?””
“”Làm ăn ai mà chả có lúc này lúc khác.”” Ông Nam nâng giọng, vẻ khó chịu. “”Nhưng nợ nần hay xích mích gì lớn thì tôi không nghe nói. Thằng Hùng nó sống hiền lành mà.””
Ông Bảy lặp lại, giọng trầm khàn. “”Hiền lành… nhưng vẫn chết thảm. Cả vợ cả con… May mà thằng bé sống sót.””
Đứa bé 7 tuổi. Cái tên như một cú đánh mạnh vào tâm lý Ông Nam. Ông ta giật mình rõ rệt, liếc nhìn về phía Nhà anh Hùng xa xa, nơi vẫn còn nghi ngút khói hương.
Khoa tiếp lời, giọng càng thêm lạnh lẽo. “”Chú Nam biết không, thằng bé… nó nhớ lại vài thứ.””
Ông Nam nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc. “”Nhớ… nhớ gì? Nó mới 7 tuổi, nó biết gì đâu… Nó còn nhỏ quá…””
Ông Bảy ghé sát hơn, ánh mắt đầy sức nặng. “”Nó biết… có ‘chú ấy’ ở đó. Ở Đập Láng Sim, chiều hôm Chủ nhật. Lúc sự việc xảy ra.””
Mặt Ông Nam tái mét. Bàn tay ông ta run run siết chặt vào nhau đến trắng bệch.
“”Chú có đi đâu buổi chiều hôm đó không, chú Nam?”” Khoa hỏi, giọng đều đều như đang đọc bản cung.
Ông Nam lắp bắp, giọng lạc hẳn đi. “”Tôi… tôi ở nhà. Nghỉ Chủ nhật mà. Ở nhà với vợ con. Cả buổi chiều…””
“”Vợ chú xác nhận chứ?”” Ông Bảy hỏi lại.
“”Dạ… dạ xác nhận.”” Ông Nam càng lúng túng hơn.
Khoa nhìn thẳng vào mắt Ông Nam. “”Thằng bé nói ‘chú ấy’… là người nó quen. Thậm chí là người thân quen với cả bố mẹ nó. Chú Nam… chú nghĩ ai có thể là ‘chú ấy’ đó?””
Không khí căng như dây đàn. Những người dân đứng xa nín thở theo dõi. Mồ hôi lấm tấm trên trán Ông Nam. Ông ta cúi gằm mặt, thở dốc.
“”Tôi… tôi không biết. Làm sao tôi biết được…””
Ông Bảy không cho Ông Nam đường lùi. “”Chú Nam. Chú và thằng Hùng làm cùng nhau bao lâu rồi? Có chuyện gì giữa hai người không? Chuyện tiền bạc? Hay chuyện tranh giành gì đó? Gần đây, có chuyện gì khiến chú và thằng Hùng xảy ra mâu thuẫn gay gắt không?””
Sự im lặng của Ông Nam là câu trả lời đanh thép hơn bất kỳ lời nói dối nào.
Khoa thấy Ông Nam sắp sụp đổ, liền đẩy thêm. “”Hoặc… có phải anh Hùng biết chuyện gì của chú ở công trường không? Nên chú… muốn anh ấy im lặng?””
Ông Nam bỗng ngẩng phắt dậy, ánh mắt hoảng loạn tột độ, như một con thú bị dồn vào chân tường. “”Không! Không phải tôi! Tôi không… không làm gì cả!””
Ông Bảy nhìn thẳng vào đôi mắt đầy tội lỗi của Ông Nam. “”Thằng bé nó nói… trước khi sự việc xảy ra, có tiếng cãi nhau. Có tiếng vật lộn dưới nước. Không phải chỉ là trượt chân. Nó thấy ‘chú ấy’… cố giữ bố mẹ nó… dưới nước.””
Đòn đánh chí mạng. Ông Nam sụp hẳn xuống, hai tay ôm lấy đầu. Vai ông ta run lên bần bật. Tiếng nấc nghẹn ngào thoát ra, phá tan sự tĩnh lặng của buổi chiều.
“”Tôi… tôi không cố ý…”” Giọng Ông Nam đứt quãng, đầy tuyệt vọng và hối hận. “”Bác Bảy… Khoa… tôi không cố ý…””
Những người dân xa nghe thấy tiếng thú tội mơ hồ, họ bắt đầu xôn xao, bàn tán.
Ông Bảy và Khoa nhìn nhau. Sự thật khủng khiếp đã được hé lộ, dù chỉ qua vài lời đứt đoạn.
“”Sự thật là gì, chú Nam?”” Khoa hỏi, giọng trầm lại, không còn sự sắc bén lúc trước, chỉ còn sự căm phẫn. “”Anh Hùng… và vợ anh ấy… là do chú sao?””
Ông Nam bỏ tay khỏi mặt. Đôi mắt đỏ hoe, tràn đầy nước mắt và nỗi sợ hãi tột cùng.
“”Sự thật là… tôi nợ thằng Hùng một khoản tiền lớn. Tiền công trình… tôi… tôi đã dùng vào việc riêng. Nó biết chuyện và đòi tôi trả lại. Hôm đó… nó hẹn tôi ở đập để nói chuyện. Tôi chỉ muốn… xin nó thêm thời gian. Tôi… tôi năn nỉ nó. Nhưng nó không đồng ý… Chúng tôi cãi nhau… Nó đẩy tôi… Tôi… tôi không kiềm chế được… Chúng tôi vật lộn… Rồi… rồi…”” Ông Nam không nói nên lời, chỉ úp mặt vào tay khóc nức nở, tiếng khóc như xé ruột gan. “”Tôi… tôi không cố ý đẩy cả hai người xuống… Tôi chỉ muốn… muốn nó im lặng… Tôi… tôi xin lỗi…””
Lời thú tội, dù không đầy đủ, đã vạch trần sự thật tàn khốc nhất. Kẻ thủ ác, người mà đứa bé gọi là “”chú ấy””, chính là Ông Nam, đồng nghiệp của bố mình. Bi kịch gia đình anh Hùng không phải là một tai nạn thương tâm, mà là hậu quả khủng khiếp của lòng tham và sự tàn độc.”
“Ông Nam sụp hẳn xuống, hai tay ôm lấy đầu khóc nức nở. Những lời thú tội đứt quãng, đầy tuyệt vọng như một nhát dao cứa vào không khí tĩnh lặng của buổi chiều muộn. Những người dân đứng xa nghe rõ mồn một, tiếng xôn xao, bàn tán lập tức bùng lên, nhanh chóng lan rộng như một đám cháy rừng. Họ không thể tin vào tai mình. Cái chết thương tâm của gia đình anh Hùng không phải do tai nạn. Đó là một tội ác. Tội ác do chính người quen, đồng nghiệp của anh gây ra vì lòng tham.
Ông Bảy và Khoa nhìn Ông Nam, ánh mắt đầy căm phẫn và đau xót. Cơn giận dữ trào dâng, nhưng lý trí buộc họ phải giữ bình tĩnh. Sự thật khủng khiếp đã được phơi bày, trước mắt bao nhiêu người dân.
“”Chú Nam,”” Ông Bảy nói, giọng trầm và lạnh lẽo. “”Chú sẽ phải đối mặt với pháp luật. Và với lương tâm của chú.””
Ông Nam không ngẩng đầu lên, chỉ tiếp tục khóc. Lời thú tội vừa rồi đã rút cạn hết sức lực và sự giả tạo trong ông ta.
Khoa đứng dậy. “”Mọi người đã nghe rõ rồi đấy. Không phải tai nạn. Là giết người. Vì tiền!””
Đám đông dân làng nhốn nháo. Tiếng la ó, tiếng chửi rủa bắt đầu vang lên, nhắm vào Ông Nam. Vài người đàn ông định xông tới, nhưng Ông Bảy và Khoa ra hiệu ngăn lại.
“”Đừng!”” Ông Bảy hô lớn. “”Để pháp luật xử lý. Bây giờ, chúng ta phải lo cho tang lễ của gia đình thằng Hùng và lo cho cháu bé.””
Tiếng xôn xao dịu xuống, nhưng ánh mắt của mọi người nhìn Ông Nam giờ đây đầy khinh bỉ và thù hằn. Vụ việc nhanh chóng được báo cáo lên chính quyền. Chỉ lát sau, công an đã có mặt tại đình làng. Ông Nam, với bộ dạng suy sụp, không còn kháng cự, cúi đầu đi theo họ.
Làng Tân Xá chìm trong sự bàng hoàng và thương tiếc. Tin tức về sự thật tàn khốc lan đi nhanh như gió, xua tan đi không khí tang tóc thông thường, thay vào đó là sự phẫn nộ và xót xa vô hạn. Tại Nhà anh Hùng, ba chiếc quan tài đặt cạnh nhau. Không khí nặng trĩu nỗi đau. Bà mẹ già của anh Hùng, bà nội của đứa bé, gần như ngã quỵ. Bà khóc không thành tiếng, chỉ còn lại những tiếng nấc khô khốc, đau đớn nhìn di ảnh con trai, con dâu và cháu nội bé bỏng mà tưởng chừng đã mất đi.
Đứa bé 7 tuổi ngồi nép mình bên bà nội. Khuôn mặt nó bơ phờ, đôi mắt thất thần nhìn chằm chằm vào ba chiếc quan tài. Nó không khóc nữa, chỉ im lặng một cách đáng sợ. Tâm hồn non nớt của nó đã phải chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng nhất cuộc đời, chứng kiến người mà nó tin tưởng, gọi là “”chú””, đã cướp đi mạng sống của bố mẹ nó. Nó là người sống sót duy nhất, là nhân chứng quan trọng nhất, nhưng cũng là người phải gánh chịu nỗi đau mất mát khủng khiếp nhất. Tương lai của nó, một đứa trẻ mồ côi cả cha lẫn mẹ trong hoàn cảnh bi kịch, trở nên mông lung hơn bao giờ hết. Ai sẽ chăm sóc cho nó khi bà nội đã già yếu? Nỗi ám ảnh về buổi chiều định mệnh ở Đập Láng Sim liệu có bao giờ nguôi ngoai trong tâm trí non nớt ấy?
Những người dân đến viếng, ai cũng rưng rưng nước mắt. Họ nhìn đứa bé với ánh mắt thương cảm vô hạn. Làng Tân Xá đã mất đi ba người con, và giờ đây, một đứa trẻ phải đối mặt với tương lai đầy chông gai. Vụ án mạng kinh hoàng này không chỉ cướp đi sinh mạng, mà còn xé toạc sự yên bình vốn có của làng quê.
Những ngày sau đó, vụ án Ông Nam được điều tra làm rõ. Lời khai của Ông Nam và lời kể của đứa bé là những bằng chứng quan trọng nhất. Kẻ thủ ác phải đối mặt với sự trừng phạt của pháp luật cho tội ác tày trời của mình. Nhưng dù án phạt có thế nào, cũng không thể trả lại được mạng sống cho anh Hùng và vợ, cũng không thể bù đắp được tương lai đã bị đánh cắp của đứa trẻ. Làng Tân Xá đã chứng kiến một bi kịch khủng khiếp, một vết thương không dễ gì lành lại. Sự tin tưởng giữa những người dân bị rạn nứt. Nỗi sợ hãi và ám ảnh bao trùm lên những con đường làng, lên mặt hồ Đập Láng Sim tĩnh lặng đến đáng sợ. Cuộc sống ở làng Tân Xá sẽ không bao giờ còn như trước nữa.
Hoàng hôn buông xuống trên làng quê yên bình, nhưng không còn sự yên bình trong lòng người dân Tân Xá. Vụ án mạng đã để lại một bóng tối u ám, nhắc nhở họ về mặt trái đáng sợ của lòng người và những bi kịch có thể xảy ra ngay trong cộng đồng tưởng chừng thân thuộc nhất. Đứa bé, sống sót sau cơn đại nạn, sẽ lớn lên với vết sẹo không thể xóa nhòa trong tâm hồn, nhưng có lẽ, sự sống sót kỳ diệu của nó mang theo một hy vọng mong manh về sự hồi sinh và vượt lên nghịch cảnh. Cuộc đời vẫn tiếp diễn, dù khắc nghiệt, và dù Làng Tân Xá đã thay đổi mãi mãi, những người còn lại vẫn phải tiếp tục sống, học cách đối mặt với quá khứ đau thương và xây dựng lại tương lai, từng chút một, mang theo bài học đắt giá về tình người, lòng tham, và sự quý giá của mỗi khoảnh khắc được sống. Ánh trăng từ từ lên cao, soi rọi xuống những mái nhà quen thuộc, như một lời nhắc nhở rằng dù màn đêm có tối tăm đến đâu, bình minh vẫn sẽ đến, mang theo hy vọng dù là nhỏ nhoi nhất.”

