“Đúng lúc nửa đêm, quan tài bất ngờ bị đánh tráo, con mèo đen kêu rú lên 1 tiếng rồi lao qua giữa nhà, 30 phút sau người đàn ông trong nhà sùi bọt mép, hóa ra…
Đám ta-ng ông Nghĩa – trưởng họ của cả một dòng tộc – diễn ra trong âm thầm lặng lẽ theo đúng nguyện vọng của ông lúc sinh thời: “Không rườm rà, không khóc lóc, đưa đi trong đêm cho kịp giờ lành.”
Gia đình chuẩn bị chu đáo, mọi thứ đều được đặt lịch rõ ràng, quan tài đóng k;/ín, chờ đến nửa đêm là đưa ra đồng.
Nhưng đúng 0h, cả nhà g-iật mình khi con mèo đen trong nhà – vốn được nu-ôi để b/ắt chuột – đột nhiên tru lên một tiếng r;/ợn người, rồi lao thẳng qua chính giữa gian thờ, đạp đổ cả cây nến đỏ đang ch-áy dở.
Một luồng gió lạnh ập vào.
Tưởng là gió, ai cũng lặng lẽ dọn dẹp, cho đến khoảng 30 phút sau, ông Phúc – em trai ông Nghĩa – đang ngồi nhắm rượu trước giờ đưa ta-ng thì bất ngờ sùi bọt mép, gục xuống sàn, hai mắt tr-ợn tr;/ừng.
Cả nhà hốt hoảng gọi cấp cứu. Nhưng trong lúc người cháu trai cõng ông Phúc ra xe, nắp quan tài bỗng kêu “”c-ạch”” một tiếng, hé ra một chút khiến người cầm đuốc phải quay lại kiểm tra.
Và chính lúc đó – tất cả chế/t lặng… 👇👇”
“…tất cả chết lặng.
Người cầm đuốc là ông Lân, một người bà con xa của gia đình. Ông cũng vừa chứng kiến cảnh tượng Ông Phúc sùi bọt mép ngã xuống sàn, nhưng tiếng động bất ngờ từ quan tài ở ngay phía sau lưng đã khiến ông quay phắt lại. Ánh đuốc run rẩy trong tay ông hắt lên chiếc quan tài đen bóng, làm hiện rõ một khe hở nhỏ ngay ở phần nắp. Chiếc nắp vốn dĩ đã được đóng kín mít từ chiều.
Ông Lân nuốt nước bọt, cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng, không chỉ vì luồng gió lạ ban nãy mà còn là một nỗi sợ vô hình. Mọi người phía sau vẫn đang nhao nhao tìm cách cứu Ông Phúc, tiếng hô hoán, tiếng chân người chạy loạn xạ. Người cháu trai lúc này đã cõng Ông Phúc đi ra hướng cửa.
“”Có chuyện gì thế, ông Lân?”” Một tiếng gọi vội vã từ phía xa vọng lại, nhưng ông Lân không đáp.
Toàn bộ sự chú ý của ông đổ dồn vào chiếc quan tài.
Bàn tay cầm đuốc của ông run càng lúc càng mạnh hơn. Ông Lân chậm rãi bước từng bước nặng nhọc về phía quan tài, đầu óc trống rỗng, chỉ có tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực. Khe hở đó… sao nó lại xuất hiện được? Ai đã mở nó? Hay… chính nó tự mở? Ý nghĩ đó làm ông rùng mình.
Ông đứng sát bên quan tài. Ánh đuốc gần hơn, ông có thể nhìn rõ hơn khe hở. Nó không quá lớn, chỉ vừa đủ để lọt ánh sáng yếu ớt vào trong. Một mùi hương là lạ phảng phất, không phải mùi nhang khói hay mùi gỗ quan tài quen thuộc.
Ông Lân hít một hơi thật sâu, cố gắng lấy lại bình tĩnh. Dù sợ hãi đến tột độ, ông biết mình cần phải xem bên trong có gì. Lẽ nào có kẻ gian đột nhập vào nhà lúc gia đình đang rối loạn? Hay là… một chuyện gì đó kinh khủng hơn?
Ông chậm rãi đưa tay về phía nắp quan tài. Những ngón tay ông chạm vào lớp gỗ lạnh lẽo. Cả người ông căng thẳng tột độ, chuẩn bị dùng hết sức để đẩy mạnh chiếc nắp ra…”
“…để đẩy mạnh chiếc nắp ra.
Ông Lân dồn sức, đẩy nhẹ chiếc nắp quan tài. Gỗ cũ kẽo kẹt lên tiếng phản đối. Khe hở nhỏ ban nãy được nới rộng thêm một chút, đủ để lọt hẳn một luồng ánh sáng từ ngọn đuốc đang run rẩy trong tay ông. Ông khom người, đưa cây đuốc sát lại, cố gắng nhìn vào khoảng không tối tăm bên trong. Ông kỳ vọng sẽ thấy tấm vải liệm trắng phủ lên thi thể đã được chuẩn bị kỹ lưỡng. Nhưng không.
Dưới ánh đuốc lập lòe, thứ đập vào mắt ông Lân không phải là sự yên nghỉ. Là một khuôn mặt. Khuôn mặt của Ông Nghĩa, nhưng hoàn toàn biến dạng vì sự kinh hoàng. Đôi mắt của Ông Nghĩa không nhắm nghiền như người chết, mà trợn ngược trắng dã, tròng mắt gần như biến mất, chỉ còn lại một màu trắng đục rợn người. Và đáng sợ hơn cả, đôi mắt ấy không nhìn vào khoảng không vô định, mà nhìn thẳng ra ngoài, nhìn thẳng vào ông Lân, như thể vẫn còn sự sống, như thể đang nhìn xuyên qua nắp quan tài lạnh lẽo.
Một tiếng hét thất thanh xé tan màn đêm, phát ra từ chính cổ họng ông Lân. Nó không chỉ là tiếng hét vì sợ hãi, mà là tiếng hét của lý trí bị đè bẹp bởi một thứ vượt quá mọi sự hiểu biết. Tay ông run lẩy bẩy, buông thõng. Cây đuốc bốc cháy nổ lách tách, rơi xuống nền đất lạnh giá, hắt lên những tia sáng cuối cùng trước khi lịm dần. Không gian xung quanh chiếc quan tài bỗng chìm trong bóng tối mịt mùng, chỉ còn lại tiếng thở dốc hổn hển của ông Lân và nỗi kinh hoàng tột độ đang bủa vây lấy ông.”
“Tiếng hét kinh hoàng của ông Lân vẫn còn văng vẳng trong màn đêm tĩnh mịch. Cây đuốc của ông đã lụi tàn, chỉ còn lại một đốm than đỏ lập lòe dưới đất trước khi tắt hẳn, kéo theo bóng tối dày đặc trùm xuống quanh chiếc quan tài. Không khí đặc quánh nỗi sợ hãi và sự hoang mang tột độ. Các thành viên gia đình khác, ban nãy còn đứng xa rụt rè, giờ đây dù hai chân như nhũn ra, tim đập thình thịch đến muốn nhảy khỏi lồng ngực, vẫn cố gắng lấy hết can đảm bước lại gần hơn.
Họ lần mò trong bóng tối, vài người run rẩy bật đèn pin từ điện thoại, ánh sáng yếu ớt và chập chờn. Người cháu trai vẫn đang cõng ông Phúc, người vẫn mê man sùi bọt mép, không dám đến quá sát, chỉ đứng ở vòng ngoài. Những người còn lại, run rẩy nhưng quyết tâm, chiếu thẳng luồng sáng trắng lạnh lẽo vào khe hở nhỏ trên nắp quan tài. Ánh sáng rọi vào bên trong, xua đi một phần bóng tối bí ẩn. Họ nín thở nhìn vào, chờ đợi khung cảnh rùng rợn mà ông Lân vừa nhìn thấy.
Nhưng rồi, một tiếng thở dốc đồng loạt vang lên. Tiếp theo là những tiếng kêu khẽ, nghẹn lại trong cổ họng. Khung cảnh trước mắt họ không phải là khuôn mặt trợn trừng của ông Nghĩa như ông Lân miêu tả, dù điều đó vốn đã đủ kinh hoàng. Thứ nằm trong quan tài, được ánh đèn pin chiếu rọi, là một thi thể hoàn toàn xa lạ. Đó là một người đàn ông, nhưng mặt mũi đã biến dạng khủng khiếp, da tím tái, sưng phù, trông như đã ngâm nước hoặc đã chết từ rất lâu rồi, hoàn toàn không phải là ông Nghĩa, người vừa qua đời chỉ vài ngày trước và còn nguyên vẹn.
Một sự thật còn khủng khiếp hơn, phi lý hơn cả những gì họ vừa chứng kiến bắt đầu len lỏi vào tâm trí họ. Nếu người nằm trong quan tài không phải ông Nghĩa, vậy… ông Nghĩa đâu?”
“Một sự thật còn khủng khiếp hơn, phi lý hơn cả những gì họ vừa chứng kiến bắt đầu len lỏi vào tâm trí họ. Nếu người nằm trong quan tài không phải ông Nghĩa, vậy… ông Nghĩa đâu?
Cả đám người như hóa đá. Chiếc đèn pin trên tay ai đó run rẩy, luồng sáng dịch chuyển loạn xạ trong bóng tối.
“”Ai… ai thế này?”” Một người phụ nữ lắp bắp, giọng lạc đi.
“”Không phải… không phải cụ Nghĩa…”” Một người đàn ông khác thì thào, giọng đầy kinh hãi. “”Ông ấy… ông ấy đâu?””
Sự hoang mang dâng lên như thủy triều. Tiếng xì xào, hỏi han lẫn lộn vang lên. Ai đó bật thêm đèn pin, cố gắng soi rõ hơn cái thi thể kinh dị bên trong. Nó thật sự không phải là ông Nghĩa. Khuôn mặt biến dạng đến mức khó nhận ra, da dẻ tím bầm như thể đã ngâm nước hàng tuần lễ.
“”Quan tài… quan tài này không phải!”” Người cầm đuốc ban nãy, sau khi trấn tĩnh lại đôi chút, giờ tiến đến gần hơn, nhìn chằm chằm vào chiếc quan tài. “”Quan tài… bị tráo rồi!””
Cả đám người giật mình. Tráo? Ai mà lại đi tráo quan tài vào đúng đêm đưa tang? Và mục đích là gì? Quan trọng hơn hết, quan tài của ông Nghĩa, và cả thi thể của ông, đang ở đâu?
Những câu hỏi không lời đáp bủa vây tâm trí mỗi người, đẩy nỗi sợ hãi ban đầu sang một cung bậc hoàn toàn khác: sự ngờ vực và hoảng loạn tột cùng. Họ nhìn nhau, ánh mắt đầy nghi hoặc. Ai trong số họ có thể làm chuyện này? Ai biết rõ lịch trình đưa tang?
Người cháu trai vẫn đứng xa, cõng ông Phúc, người đang gồng mình, hai mắt trợn trừng nhìn chằm chằm vào khoảng không, tiếng rên khè khè vẫn thoát ra từ cổ họng sùi bọt mép. Tình cảnh của ông Phúc càng làm tăng thêm sự rùng rợn, như một điềm báo kinh khủng cho những gì đang diễn ra.
“”Ai? Ai đã làm chuyện này?”” Một tiếng hét đầy giận dữ và sợ hãi vang lên, xé tan màn đêm. “”Ông Nghĩa đâu rồi?””
Sự tĩnh lặng chỉ còn là dĩ vãng. Nơi này, giờ đây, chỉ còn lại những tiếng thở dốc, tiếng lẩm bẩm kinh hoàng, và sự ám ảnh khôn nguôi về chiếc quan tài trống rỗng không chứa đựng người thân của họ. Một trò đùa bệnh hoạn? Hay một âm mưu khủng khiếp hơn rất nhiều đang ẩn giấu? Họ không biết. Họ chỉ biết rằng, cái đêm đưa tang định mệnh này đã biến thành một cơn ác mộng kinh hoàng, mở ra một bí ẩn đen tối mà không ai dám nghĩ tới.”
“Giữa lúc sự hoảng loạn lên đến đỉnh điểm, tiếng xì xào bàn tán và những câu hỏi không lời đáp bủa vây không gian, một người phụ nữ lớn tuổi, tay run rẩy bám vào vai chồng, đột nhiên kêu lên một tiếng thất thanh.
“”Kia… cái gì thế kia?”” Bà chỉ tay run rẩy xuống sàn nhà lát gạch tàu cũ kỹ.
Mọi ánh mắt đổ dồn theo hướng tay bà chỉ. Dưới ánh đèn pin và ánh đuốc chập chờn, một vệt đen sì, nhớp nháp kéo dài từ ngưỡng cửa chính, đi ngang qua gian giữa và dừng lại cách quan tài vài bước chân. Nó không phải là bụi bẩn thông thường. Vệt đen đó trông đặc quánh, như thể một chất lỏng đậm màu đã bị kéo lê trên sàn.
“”Ôi trời ơi…”” Một người khác lẩm bẩm, lùi lại vô thức.
Một mùi tanh tưởi, khó tả lập tức xộc vào cánh mũi mọi người. Đó là thứ mùi kinh khủng chưa từng ngửi thấy bao giờ, như mùi máu khô lẫn với mùi xác chết đang phân hủy, lạnh lẽo và ghê tởm. Mùi hương quái đản đó lan tỏa nhanh chóng trong không khí tĩnh mịch của đêm khuya, làm dạ dày nhiều người quặn lại.
“”Mùi gì… kinh khủng quá…”” Một người đàn ông bịt mũi, giọng khàn đặc.
Một người trẻ tuổi hơn, lấy hết can đảm, cầm chiếc đèn pin rọi sát xuống vệt đen. Ánh sáng phản chiếu lại một màu đen mờ đục, bề mặt hơi lợn cợn như thể có những vụn nhỏ lẫn vào. Dưới ánh sáng đó, vệt đen càng thêm rùng rợn, như một con trăn khổng lồ đen ngòm bò qua sàn nhà.
“”Nó… nó kéo dài từ ngoài cửa vào…”” Anh ta lắp bắp, tay cầm đèn pin run lẩy bẩy.
Những thành viên gia đình còn lại, dù đang sợ hãi tột độ vì chuyện quan tài bị tráo, giờ đây lại càng thêm kinh hãi khi chứng kiến dấu vết rùng rợn này. Nó quá phi lý, quá ghê sợ để có thể giải thích bằng lẽ thường. Vệt nước đen sì này là gì? Tại sao nó lại xuất hiện? Và quan trọng hơn, nó có liên quan gì đến sự biến mất bí ẩn của thi thể ông Nghĩa và cái xác lạ trong quan tài?
Người cháu trai vẫn đứng đó, cõng ông Phúc trên lưng, nhìn chằm chằm vào vệt đen. Ông Phúc trên lưng anh ta vẫn gồng mình, hai mắt trợn ngược, tiếng rên khè khè đều đặn như một chiếc đồng hồ chết chóc, như thể chính ông ta đang nhìn thấy thứ gì đó còn kinh hoàng hơn cả vệt đen trên sàn nhà.
Không khí đặc quánh sự sợ hãi, kinh tởm và những câu hỏi không lời đáp. Vệt đen sì trên sàn nhà như một lời nguyền, một dấu hiệu chết chóc, báo trước rằng cơn ác mộng của cái đêm định mệnh này còn lâu mới kết thúc. Nó giống như một sợi chỉ đen nối liền tất cả những sự kiện kỳ lạ vừa xảy ra, từ tiếng tru của con mèo đen, nến đổ, gió lạnh, ông Phúc sùi bọt mép, quan tài hé mở, đến thi thể xa lạ và sự biến mất của ông Nghĩa.”
“Vệt đen quái dị trên sàn nhà còn chưa kịp nguội, những lời bàn tán và sợ hãi còn đang nghẹn lại trong cổ họng, thì đúng lúc đó, giữa không gian tĩnh mịch và đáng sợ của đêm khuya, một tiếng gõ cửa dồn dập vang lên.
Cốc! Cốc! Cốc! Cốc!
Tiếng gõ rất mạnh, như thể ai đó đang dùng cả nắm đấm đập vào cánh cửa gỗ cũ kỹ. Âm thanh khô khốc, đột ngột này xé tan màn đêm, vang vọng trong căn nhà đang chìm trong hỗn loạn.
Tất cả mọi người đều giật mình thon thót. Những khuôn mặt vốn đã tái nhợt giờ càng thêm trắng bệch. Những đôi mắt trợn tròn vì sợ hãi nhìn nhau, không ai dám hé răng nói một lời.
Tiếng gõ vẫn tiếp tục, dồn dập hơn, mạnh hơn.
Cốc Cốc Cốc Cốc!
Nó giống như một lời đòi hỏi, một sự giận dữ đang đập vào ngưỡng cửa.
Không ai trong số các thành viên gia đình có mặt dám bước lại gần cánh cửa chính. Cái đêm kinh hoàng này đã liên tục ném vào họ những nỗi sợ hãi không thể giải thích nổi, từ tiếng mèo tru, nến đổ, gió lạnh, Ông Phúc phát bệnh, quan tài mở, xác chết lạ, cho đến vệt nước đen sì trên sàn. Giờ đây, tiếng gõ cửa kia giống như đỉnh điểm của tất cả những điềm gở đó.
Người cháu trai vẫn đứng sững sờ, cõng Ông Phúc đang gồng mình run rẩy trên lưng. Ông Phúc vẫn phát ra tiếng rên khè khè đều đặn, hai mắt vẫn trợn trừng vô hồn nhìn về phía trước, dường như không mảy may phản ứng với tiếng gõ cửa. Hay có lẽ, ông ta đang nhìn thấy thứ gì đó kinh hoàng hơn cả cánh cửa kia?
Tiếng gõ cửa cứ vang lên, không ngừng nghỉ, ám ảnh và đầy đe dọa. Nó đập vào không chỉ cánh cửa gỗ, mà còn đập mạnh vào lồng ngực đang đập loạn xạ của mỗi người có mặt trong căn nhà tang lễ đầy rẫy những điều bí ẩn và chết chóc này.”
“Tiếng gõ cửa vẫn vang lên đều đặn, như một nhát búa bổ vào sự tĩnh lặng đáng sợ của căn nhà. Nó không còn là sự giận dữ đơn thuần, mà nhuốm màu đe dọa, thách thức. Căn nhà chìm trong một bầu không khí nghẹt thở, chỉ còn tiếng gõ và tiếng thở dốc yếu ớt của những người đang chết trân vì sợ hãi.
Người cháu trai, dù đang oằn lưng cõng Ông Phúc nặng trịch và quằn quại, vẫn cố gắng giữ bình tĩnh. Anh khẽ nuốt nước bọt, ánh mắt đảo quanh nhìn những khuôn mặt trắng bệch của các thành viên gia đình. Không ai nói lời nào, chỉ có sự im lặng chết chóc và những ánh mắt cầu cứu.
Cuối cùng, như lấy hết can đảm, một người trong đám đông, một người phụ nữ trung niên có vẻ ngoài yếu đuối, từ từ lùi lại phía sau. Bà khẽ luồn qua đám người đang đứng sững sờ, tiến lại gần cánh cửa chính một cách dè dặt, từng bước, từng bước như đi trên than hồng.
Bà run rẩy đưa tay, không phải để mở cửa, mà là để ghé mắt vào khe cửa nhỏ giữa hai cánh cửa gỗ đã cũ kỹ, nơi vẫn còn nhìn thấy ánh sáng đèn từ bên ngoài hắt vào.
Ánh mắt bà dán chặt vào cái khe hẹp đó. Tim bà đập thình thịch trong lồng ngực. Phía ngoài, tiếng gõ cửa tạm dừng, thay vào đó là sự im lặng còn đáng sợ hơn.
Qua khe cửa, tầm nhìn bị hạn chế, nhưng bà vẫn thấy rõ một bóng dáng. Đó là bóng dáng của một người đàn ông, đứng thẳng lưng đối diện với cánh cửa. Dáng người đó gầy gò, cao lêu nghêu, thấp thoáng trong bóng tối mờ ảo bên ngoài. Không có ánh sáng nào đủ mạnh để thấy rõ mặt người đó, chỉ là một hình hài đen sì, lập lờ giữa đêm khuya thanh vắng.
Bóng đen ấy không nhúc nhích. Nó chỉ đứng đó, im lặng, như một pho tượng dựng trong bóng tối, càng khiến cảm giác rợn người dâng lên gấp bội. Bà căng mắt nhìn, cố gắng nhận ra dù chỉ là một chi tiết quen thuộc, nhưng vô ích. Dáng người đó hoàn toàn xa lạ, hoặc ít nhất là không thể nhận diện trong tình cảnh này.
Cảm giác bất an tột độ lan tỏa từ bóng đen đó. Bà cảm thấy lạnh sống lưng, không phải vì gió lạnh, mà vì nỗi sợ hãi vô hình đang bóp nghẹt trái tim. Đó là ai? Sao lại đứng đây vào giờ này? Tại sao lại gõ cửa một cách hung hãn như vậy rồi lại đứng im lặng?
Đám đông phía sau nín thở chờ đợi. Họ thấy rõ vẻ mặt hoảng sợ của người phụ nữ đang nhìn qua khe cửa. Bà quay đầu lại, khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy, ánh mắt mở to chứa đầy sự kinh hoàng và bối rối.
“”Ai… ai vậy?”” Một giọng nói run rẩy vang lên từ phía sau.
Bà lắc đầu, không nói nên lời. Bà không biết. Cái bóng đen ngoài kia quá mờ ảo, quá đáng sợ. Bà quay lại nhìn chằm chằm vào cánh cửa, nơi cái bóng vẫn đang đứng im lìm trong bóng tối. Không ai dám nói ra suy nghĩ của mình, nhưng trong đầu mỗi người đều hiện lên một câu hỏi: Liệu đây có phải là kẻ đã gây ra tất cả những chuyện kinh hoàng đêm nay?
Và quan trọng hơn hết, họ tuyệt đối không dám mở cửa.”
“Giữa không khí căng như dây đàn, tiếng thở hổn hển của người cháu trai át đi phần nào sự tĩnh lặng chết chóc. Anh vẫn đang oằn mình, cố gắng thực hiện hô hấp nhân tạo cho Ông Phúc. Đôi tay anh ấn mạnh vào ngực người chú, rồi cúi xuống thổi hơi vào miệng ông, lặp đi lặp lại một cách vô vọng. Ông Phúc vẫn nằm đó, thân thể mềm oặt, hai mắt trợn trừng đáng sợ, bọt mép vẫn sùi ra một cách ghê rợn.
“”Chú ơi… chú cố lên!”” Người cháu trai vừa làm vừa khẩn cầu, giọng lạc đi vì sợ hãi và mệt mỏi. Anh biết mình cần gọi thêm người, cần xe cấp cứu, nhưng điện thoại của anh thì ở đâu đó ngoài sân, còn điện thoại của chú thì…
Anh vội vàng luồn tay vào túi áo của Ông Phúc, định tìm chiếc điện thoại để gọi trợ giúp. Các thành viên khác của gia đình vẫn đứng chết trân, đôi mắt dõi theo anh và Ông Phúc, không ai đủ can đảm để lại gần hay nhúc nhích. Họ vẫn bị ám ảnh bởi cảnh tượng ghê rợn vừa xảy ra và cái bóng đứng im lìm ngoài cửa.
Ngón tay người cháu trai miết vào lớp vải túi áo dày cộm, tìm kiếm. Rồi anh cảm thấy. Một vật gì đó nằm sâu bên trong túi. Nó lạnh ngắt, cứng đờ và có một lớp trơn tuột đáng sợ bên ngoài. Cảm giác kinh tởm và ghê rợn ngay lập tức ập đến. Nó không phải điện thoại. Không giống bất kỳ thứ gì anh biết.
Anh đột ngột rụt phắt tay lại như bị điện giật. Lông tơ trên khắp cơ thể dựng đứng. Cái lạnh không đến từ vật thể đó, mà đến từ nỗi sợ hãi vừa trào dâng trong lòng anh. Vật gì thế này? Tại sao chú Phúc lại mang theo thứ kinh tởm đó trong người?
Anh nhìn chằm chằm vào túi áo Ông Phúc như nhìn một con rắn độc cuộn mình bên trong. Trái tim đập thình thịch. Cảm giác ghê rợn lan tỏa khắp cơ thể, lấn át cả sự lo lắng cho tình trạng của Ông Phúc. Giữa lúc sinh tử như thế này, phát hiện ra thứ đó càng khiến anh thêm bấn loạn và sợ hãi tột độ. Chuyện gì đang xảy ra vậy?”
“Anh nhìn chằm chằm vào túi áo Ông Phúc như nhìn một con rắn độc cuộn mình bên trong. Trái tim đập thình thịch. Cảm giác ghê rợn lan tỏa khắp cơ thể, lấn át cả sự lo lắng cho tình trạng của Ông Phúc. Giữa lúc sinh tử như thế này, phát hiện ra thứ đó càng khiến anh thêm bấn loạn và sợ hãi tột độ. Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Nhưng nỗi sợ hãi cho sinh mạng của chú ruột cuối cùng cũng chiến thắng sự ghê rợn. Anh không còn lựa chọn nào khác. Phải tìm thấy điện thoại. Phải gọi người đến cứu. Lấy hết can đảm, anh hít một hơi thật sâu, lần nữa đưa tay vào túi áo Ông Phúc. Ngón tay anh chạm lại vào vật lạnh lẽo, kinh tởm đó. Anh nắm lấy nó, cảm nhận lớp vải trơn tuột dưới đầu ngón tay. Anh kéo mạnh ra.
Một vật nhỏ rơi vào lòng bàn tay anh. Đó là một chiếc túi vải đen, chỉ to hơn ngón tay cái một chút, buộc chặt bằng một sợi chỉ đỏ thẫm. Nó nhẹ bẫng, nhưng sức nặng của sự bí ẩn và đáng sợ dường như khiến tay anh run rẩy. Anh nhìn chằm chằm vào chiếc túi, những câu hỏi xoáy sâu trong đầu. Cái gì đây? Tại sao chú Phúc lại mang thứ này trong người?
Bất chấp cảm giác rợn người, sự tò mò và nhu cầu phải hiểu chuyện gì đang xảy ra thúc đẩy anh. Anh dùng hai tay, cẩn thận gỡ nút thắt sợi chỉ đỏ. Nút thắt chặt như thể đã được buộc từ rất lâu. Cuối cùng, sợi chỉ được nới lỏng. Anh từ từ, run rẩy mở miệng chiếc túi vải đen.
Bên trong… là thứ kinh khủng hơn anh tưởng tượng. Một nắm đất đen sì, ẩm ướt, trộn lẫn với những sợi tóc rối bết lại. Và vài lá bùa nhỏ xíu được gấp gọn, trên đó vẽ những ký tự màu đỏ bằng thứ mực quái lạ, trông giống như máu khô. Mùi hương ngai ngái, khó chịu tỏa ra từ chiếc túi, khiến anh muốn nôn khan.
Các thành viên gia đình đứng xung quanh, im lặng theo dõi từng cử động của anh. Khi chiếc túi vải đen và những thứ bên trong nó được phơi bày, một tiếng thở dốc đồng loạt vang lên. Những người lớn tuổi nhất trong nhà, những người từng trải, đột ngột tái mặt đi trông thấy. Đôi mắt họ mở to kinh hãi, nhìn chằm chằm vào chiếc túi bùa ngải trong tay người cháu trai như nhìn thấy ma quỷ. Một bà lão thậm chí còn lùi lại vài bước, tay run rẩy đưa lên che miệng. Sự sợ hãi trong mắt họ còn khủng khiếp hơn cả cảnh tượng Ông Phúc đang nằm quằn quại.”
“Đôi mắt họ mở to kinh hãi, nhìn chằm chằm vào chiếc túi bùa ngải trong tay người cháu trai như nhìn thấy ma quỷ. Một bà lão thậm chí còn lùi lại vài bước, tay run rẩy đưa lên che miệng. Sự sợ hãi trong mắt họ còn khủng khiếp hơn cả cảnh tượng Ông Phúc đang nằm quằn quại.
“”Trời ơi… thứ này… thứ này là bùa ngải!”” Một cụ ông run giọng thốt lên, chỉ tay về phía chiếc túi đen. “”Đúng là ngải thuật rồi! Không sai vào đâu được!””
Những tiếng xì xào, bàn tán bắt đầu lan nhanh như lửa cháy. Khuôn mặt ai nấy đều trắng bệch. Họ nhìn nhau đầy lo lắng, rồi lại hướng ánh mắt về phía di ảnh Ông Nghĩa trên bàn thờ.
“”Nó đây rồi… Dấu hiệu đây rồi!”” Một bà cụ khác lẩm bẩm, giọng đầy kinh hoàng. “”Thứ này… người ta dùng để yểm, để hãm hại đó con ơi!””
Người cháu trai nghe vậy, tay cầm chiếc túi run lên bần bật. Anh nhìn từ chiếc túi sang gương mặt tái mét của chú Phúc, rồi lại nhìn những người lớn tuổi đang xôn xao xung quanh. Một suy nghĩ kinh hoàng nảy ra trong đầu anh, lạnh lẽo và tăm tối như chính nắm đất trong chiếc túi vải.
“”Không lẽ nào…”” Một cụ ông nheo mắt, nhìn chăm chú vào chiếc túi. “”Cái chết của ông Nghĩa… Không phải do tuổi già sức yếu thật sao?””
Câu hỏi như một cú sét giáng xuống. Cả gian nhà đang ồn ào bỗng chốc chìm vào sự im lặng chết chóc. Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về di ảnh Ông Nghĩa, sự nghi ngờ và sợ hãi lan tràn trong không khí. Phải chăng, cái chết đột ngột của vị trưởng họ đáng kính này không phải là sự ra đi theo lẽ tự nhiên, mà có liên quan đến thứ tà thuật đáng sợ vừa được phát hiện trong túi áo Ông Phúc? Bóng ma của một âm mưu đen tối bắt đầu lởn vởn, bao trùm lấy đám tang đang chìm trong bi thương.”
“Cả gian nhà đang ồn ào bỗng chốc chìm vào sự im lặng chết chóc. Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về di ảnh Ông Nghĩa, sự nghi ngờ và sợ hãi lan tràn trong không khí. Phải chăng, cái chết đột ngột của vị trưởng họ đáng kính này không phải là sự ra đi theo lẽ tự nhiên, mà có liên quan đến thứ tà thuật đáng sợ vừa được phát hiện trong túi áo Ông Phúc? Bóng ma của một âm mưu đen tối bắt đầu lởn vởn, bao trùm lấy đám tang đang chìm trong bi thương.
Họ nhìn nhau, không ai dám thốt lên lời nào. Sự thật có thể còn kinh hoàng hơn những gì họ tưởng tượng. Rồi, ánh mắt sợ hãi của họ lại chuyển về phía Ông Phúc, người vẫn đang nằm co giật, sùi bọt mép trên nền nhà. Cái miệng ông méo xệch, hai mắt trợn trừng trắng dã.
“”Cái bùa này… vừa lôi ra là ông ấy bị ngay!”” Người cháu trai, giọng run rẩy, chỉ vào túi bùa, rồi sang chú mình. “”Lúc sáng ông ấy vẫn khỏe mạnh… Chỉ sau khi nó xuất hiện…””
“”Đúng rồi!”” Một người phụ nữ trung tuổi lắp bắp. “”Vừa vặn… vừa vặn với lúc con mèo đen lao qua… với luồng gió lạnh đó!””
Họ nhớ lại cảnh tượng rùng rợn chỉ khoảng ba mươi phút trước: tiếng tru kinh hoàng của con mèo đen, việc nó lao như tên bắn qua gian thờ, hất đổ cây nến đỏ, và luồng gió lạnh bất thường ập đến. Ngay sau đó là tiếng động lớn từ phía quan tài và tình trạng kinh hoàng của Ông Phúc.
“”Còn cái quan tài…”” Một người đàn ông đột nhiên lên tiếng, giọng nhỏ như tiếng gió thì thầm. “”Lúc nãy… lúc con mèo lao qua… nó… nó bị hé ra…””
Một làn sóng lạnh chạy dọc sống lưng tất cả những người có mặt. Chiếc bùa trong túi Ông Phúc, tình trạng sùi bọt mép của ông, con mèo đen, luồng gió lạnh, và chiếc quan tài của Ông Nghĩa bất ngờ hé mở. Tất cả không thể chỉ là sự trùng hợp. Mọi thứ đang xâu chuỗi lại một cách rùng rợn, vẽ nên một bức tranh đầy ma mị và chết chóc.
“”Có liên quan… chắc chắn có liên quan!”” Một cụ bà thều thào, mắt nhìn đăm đăm vào Ông Phúc như thể ông đang bị một thế lực nào đó điều khiển. “”Cái thứ trong người ông Nghĩa… và cái bùa này… chúng đang kéo nhau ra hay sao vậy trời?””
Sự sợ hãi giờ đây đã vượt ra ngoài việc Ông Phúc bị trúng độc hay ngã bệnh. Nó là sự sợ hãi trước thứ tà thuật, trước một thế lực vô hình đang thao túng mọi thứ trong cái đêm tang lễ định mệnh này. Họ nhìn chiếc bùa, nhìn Ông Phúc, rồi lại nhìn chiếc quan tài đang nằm lạnh lẽo trong góc nhà, sự kinh hoàng dâng lên tột độ. Rốt cuộc, điều gì đã xảy ra với Ông Nghĩa? Và thứ gì đang xảy ra với Ông Phúc ngay lúc này?”
“Sự kinh hoàng dâng lên tột độ. Họ nhìn chiếc bùa, nhìn Ông Phúc, rồi lại nhìn chiếc quan tài đang nằm lạnh lẽo trong góc nhà. Rốt cuộc, điều gì đã xảy ra với Ông Nghĩa? Và thứ gì đang xảy ra với Ông Phúc ngay lúc này?
Giữa màn đêm tĩnh mịch đầy sợ hãi, tiếng gõ cửa khô khốc từ bên ngoài bỗng vang lên, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về thế giới thực đang chờ đợi. Nhưng trong nhà, tâm trí họ chỉ còn xoay quanh ba thứ: cái chết của Ông Nghĩa, tình trạng của Ông Phúc, và chiếc quan tài bí ẩn.
Những người đàn ông trong họ bắt đầu nhìn nhau. Trong ánh nến lập lòe, gương mặt ai nấy đều tái nhợt, nhưng ẩn sâu trong ánh mắt là một sự quyết tâm cứng rắn. Họ là trụ cột của gia đình, của dòng tộc. Dù sợ hãi đến đâu, họ không thể bỏ mặc sự thật, không thể để gia đình sống trong hiểm nguy không rõ nguồn gốc.
Một người đàn ông trung niên, có vẻ là anh em với Ông Phúc, hít một hơi thật sâu. “”Không được!”” ông nói khẽ, giọng khàn đặc. “”Chúng ta không thể cứ ngồi đây chờ đợi được.””
Những người khác gật đầu đồng tình. Tiếng gõ cửa bên ngoài vẫn vang vọng đều đặn, như tiếng trống tang điểm nhịp cho sự căng thẳng trong nhà.
“”Nhưng… nhưng đụng vào cái này…”” Một người khác ngập ngừng, chỉ tay về phía chiếc quan tài. “”Nó… nó là thứ gì đó không bình thường.””
Người cháu trai vừa cõng Ông Phúc, vẫn còn run rẩy nhưng ánh mắt đầy kiên định. “”Cháu nghĩ… chúng ta phải xem. Phải xem bên trong rốt cuộc là gì. Quan tài của ông cháu… và cái này…”” Cậu không nói hết câu, nhưng ai cũng hiểu ý. Cái cảm giác chiếc quan tài bị đánh tráo ngày càng trở nên chắc chắn.
Một cuộc bàn bạc nhanh chóng diễn ra. Ai sẽ là người đối diện với nỗi sợ hãi lớn nhất? Ai sẽ đủ can đảm để lại gần, kiểm tra chiếc quan tài đang hé mở một cách đáng sợ kia? Tiếng gõ cửa bên ngoài dường như càng lúc càng dồn dập hơn, hối thúc họ phải đưa ra quyết định.
“”Tôi đi.”” Một người đàn ông lớn tuổi hơn, có lẽ là một bậc chú bác, cuối cùng lên tiếng. Ông ấy trông có vẻ yếu ớt, nhưng giọng nói chứa đựng sức nặng của trách nhiệm.
“”Không được, bác yếu rồi,”” người cháu trai nói ngay. “”Để cháu. Cháu khỏe hơn.””
Một vài người khác cũng tình nguyện. Cuối cùng, họ thống nhất, sẽ có hai hoặc ba người cùng tiến lại gần. Người cầm đuốc được cử đi tìm thêm một cây đuốc nữa, chuẩn bị chiếu sáng cho công việc đáng sợ sắp tới. Dù chưa biết bên trong chứa đựng thứ gì, chỉ nghĩ đến việc chạm vào chiếc quan tài lạ trong đêm tang lễ này thôi cũng đủ khiến sống lưng họ lạnh buốt. Nhưng vì sự an toàn của cả nhà, họ không còn lựa chọn nào khác.”
“Tiếng gõ cửa vẫn vọng lại, nhưng tâm trí họ giờ đã hoàn toàn dồn vào vật nằm giữa nhà. Hai người đàn ông, một trong số đó là người cháu trai khỏe mạnh, tiến lại gần chiếc quan tài. Người cầm đuốc soi sáng đường đi. Hai cây đuốc lập lòe đổ bóng lên những gương mặt căng thẳng.
Họ dừng lại cạnh quan tài, hít một hơi lấy can đảm. Chiếc nắp gỗ trông nặng nề và lạnh lẽo. “”Cẩn thận,”” người cháu trai khẽ nói, giọng lạc đi.
Họ bắt đầu dùng tay, cẩn thận luồn vào khe hở ở đầu quan tài, nơi nó đã tự hé mở một cách kỳ lạ. Gỗ sần sùi, bụi bặm bám đầy. Cần thêm sức. Vài người đàn ông khỏe mạnh khác trong nhà lập tức tiến tới, đặt tay vào mép nắp.
“”Một… hai… ba!””
Họ cùng ghì xuống, dùng hết sức để nhấc tấm ván nặng nề. Tiếng kẽo kẹt khô khốc vang lên, nghe rợn người trong không gian tĩnh mịch. Tấm nắp dường như dính chặt, như không muốn rời đi. Mồ hôi lấm tấm trên trán họ.
“”Cố lên!””
Họ lại gồng mình. Cuối cùng, tấm nắp bật lên được vài phân nữa. Họ tranh thủ luồn tay sâu hơn, cố gắng lật nó sang một bên. Tấm ván nặng trịch nghiêng dần. Với sự phối hợp và sức lực của những người đàn ông trong họ, họ từ từ, cực kỳ cẩn thận, lật tấm nắp quan tài ra hoàn toàn. Nó đổ sập xuống sàn đất với một tiếng động khô khốc, khiến cả nhà giật mình.
Ánh sáng từ hai cây đuốc lập tức chiếu thẳng vào bên trong quan tài. Cảnh tượng trước mắt khiến tất cả những người chứng kiến đều rùng mình, không ai kìm được tiếng kêu khe khẽ.
Bên trong là cái xác của Ông Nghĩa, hay ít nhất là trông giống Ông Nghĩa, nhưng chỉ được phủ lên một lớp vải liệm trắng mỏng manh, có vẻ như được quấn qua loa. Không phải bộ đồ tang lễ trịnh trọng. Và cái vải liệm đó… nó trông cũ kỹ và khác lạ. Cảm giác về một “”cái xác lạ”” như mô tả chợt hiện về trong tâm trí họ, lạnh buốt.
Trong lúc mọi người còn đang ngỡ ngàng nhìn lớp vải liệm sơ sài và gương mặt tái nhợt của người quá cố (hay của cái xác), người cháu trai, với ánh mắt sắc sảo hơn, đã phát hiện ra thứ gì đó. Dưới lưng của cái xác, ẩn mình dưới lớp vải liệm mỏng, nhô lên một vật nhỏ.
“”Cái gì đây?”” cậu lẩm bẩm, đưa tay lại gần.
Người cầm đuốc lập tức soi kỹ vào điểm đó. Mấy người đàn ông đang đứng gần cũng cúi xuống nhìn. Cẩn thận dùng đầu ngón tay, người cháu trai luồn xuống dưới lớp vải liệm, cảm nhận vật thể đó. Nó là một hộp gỗ nhỏ.
Tay cậu run run khi kéo vật đó ra khỏi vị trí giấu kín. Ánh đuốc chiếu rõ lên vật thể. Đó là một chiếc hộp gỗ nhỏ, vuông vắn, nhưng bề mặt của nó được khắc đầy những hình thù kỳ dị, uốn lượn, trông vô cùng đáng sợ và cổ quái. Quanh thân hộp còn buộc chặt bằng vài vòng dây gai khô khốc, thô ráp.
Họ nhìn chiếc hộp, nhìn cái xác, rồi lại nhìn Ông Phúc đang nằm vật vã gần đó. Một cảm giác kinh hoàng tột độ ập đến. Thứ này là gì? Tại sao nó lại được giấu kín trong quan tài của Ông Nghĩa, dưới lớp vải liệm của một “”cái xác lạ””? Những hình thù trên hộp… chúng có ý nghĩa gì? Và nó có liên quan gì đến tình trạng của Ông Phúc không? Câu hỏi dồn dập trong đầu họ, nặng trĩu nỗi sợ hãi.”
“Những người đàn ông nhìn nhau, mặt tái mét. Chiếc hộp gỗ với những hình thù kỳ dị trong tay người cháu trai như một vật thể đến từ thế giới khác. Cả nhà im lặng như tờ, chỉ còn tiếng Ông Phúc rên rỉ yếu ớt phía góc nhà.
“”Mở ra đi,”” Ông Phúc bất ngờ cất tiếng, giọng khản đặc và run rẩy, như thể chính ông bị thôi thúc bởi thứ gì đó từ chiếc hộp.
Người cháu trai lưỡng lự nhìn ông chú đang vật vã. Những người khác cũng đồng loạt hướng ánh mắt vào chiếc hộp. Sự tò mò và sợ hãi tranh giành trong lòng họ. Dây gai buộc quanh hộp trông vừa cũ kỹ vừa chắc chắn.
“”Cẩn thận,”” một người đàn ông đứng gần đó nhắc.
Người cháu trai gật đầu, đặt chiếc hộp xuống cạnh quan tài. Tay cậu run run khi cẩn thận gỡ những vòng dây gai thô ráp. Dây dường như đã khô mục theo năm tháng, dễ dàng đứt ra từng đoạn.
Sau khi gỡ hết dây, cậu dùng đầu ngón tay dò theo khe hở trên nắp hộp. Chiếc nắp không khóa, nhưng có vẻ như được đóng rất khít. Cậu hít một hơi sâu, dùng lực nhẹ nhàng cậy nắp.
Tiếng kẽo kẹt rất nhỏ vang lên khi chiếc nắp gỗ được nâng lên. Tất cả mọi ánh mắt đều đổ dồn vào bên trong. Ánh đuốc chập chờn chiếu rõ cảnh tượng bên trong chiếc hộp.
Bên trong không phải là vàng bạc hay giấy tờ quan trọng như họ lờ mờ đoán. Thay vào đó là vài món đồ cá nhân trông rất cũ kỹ, thậm chí là tồi tàn.
Người cháu trai cẩn thận nhấc từng món lên. Đầu tiên là một chiếc lược gỗ đã gãy mất vài răng. Gỗ ngả màu cũ kỹ, cán lược mòn vẹt. Tiếp theo là một bức ảnh nhỏ, đã hoen ố và bạc màu nghiêm trọng. Dù khó nhìn rõ, họ vẫn nhận ra hình ảnh một người phụ nữ. Gương mặt mờ nhạt, nhưng ánh mắt dường như đang nhìn thẳng vào họ từ quá khứ xa xôi.
Cuối cùng là một mảnh giấy nhỏ, cuộn chặt và buộc bằng một sợi chỉ mỏng. Trông nó như một lá bùa hoặc một mẩu tin nhắn được giấu kín.
Họ nhìn chằm chằm vào những món đồ tầm thường này. Một chiếc lược gãy, một bức ảnh cũ của một người phụ nữ, một mảnh giấy bí ẩn. Chúng nằm ở đây, được giấu kín trong quan tài của Ông Nghĩa (hay của “”cái xác”” kia), bên dưới lớp vải liệm sơ sài, cùng với chiếc hộp khắc hình thù đáng sợ.
“”Cái gì đây?”” Người cầm đuốc hỏi, giọng lạc đi vì bối rối. “”Sao lại là mấy thứ này?””
Người cháu trai giữ chặt mảnh giấy cuộn tròn trong tay. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng cậu. Những món đồ này… chúng không thuộc về Ông Nghĩa. Hoàn toàn không. Chúng quá khác biệt, quá cũ kỹ, và quan trọng nhất, chúng gợi lên hình ảnh một người phụ nữ lạ.
Sự thật rùng rợn từ mô tả “”cái xác lạ”” ban đầu chợt hiện rõ như ban ngày. Thứ nằm trong quan tài này, có lẽ, không phải là Ông Nghĩa như họ tưởng. Hoặc nếu là Ông Nghĩa, thì những món đồ này là manh mối về một bí mật khủng khiếp mà ông đã giấu kín đến chết.
Những món đồ cá nhân cũ kỹ này… chúng dường như đang hé lộ một thân phận khác, một câu chuyện khác, hoàn toàn không liên quan đến đám tang và người quá cố mà họ biết. Và có lẽ, đây chính là lý do tại sao cái xác này nằm ở đây, và tại sao Ông Phúc lại gặp phải chuyện kinh hoàng đó. Manh mối nằm trong mảnh giấy cuộn chặt. Tim họ đập thình thịch khi nhìn vào nó.”
“Người cháu trai, tay vẫn run rẩy, từ từ gỡ sợi chỉ mỏng manh buộc mảnh giấy. Sợi chỉ đứt ra, lộ ra mảnh giấy đã ngả vàng, nhàu nát. Cậu cẩn thận mở nó ra. Những người khác nín thở, dồn hết sự chú ý vào mảnh giấy. Ánh đuốc chập chờn khiến bóng chữ đổ dài, nhảy múa trên mặt giấy.
Vài dòng chữ nguệch ngoạc, viết bằng một loại mực đã nhạt nhòa, hiện ra. Chúng không phải là những dòng di chúc hay ghi chép thông thường. Chúng là những câu mang tính ám chỉ, đầy uẩn khúc và thù hận.
Người cháu trai đọc thầm, rồi lí nhí đọc thành tiếng, giọng cậu run lên: “”Oan khuất chôn vùi dưới đất… máu đổ oan nghiệt… nợ truyền kiếp đòi mạng… lời nguyền dòng họ không thoát… vật thế thân phải trả giá…””
Những lời lẽ khó hiểu, đầy rợn người khiến tất cả rùng mình. Oan khuất? Máu đổ? Lời nguyền dòng họ? Vật thế thân? Chúng có liên quan gì đến Ông Nghĩa? Đến đám tang này? Đến cái xác đang nằm trong quan tài kia?
“”Cái gì thế này?”” Người cầm đuốc lắp bắp. “”Đây không phải… không phải là chữ của Ông Nghĩa.””
Đúng vậy. Nét chữ nguệch ngoạc, có vẻ vội vàng và run rẩy, không hề giống nét chữ ngay ngắn thường ngày của Ông Nghĩa. Hơn nữa, nội dung này… hoàn toàn xa lạ, đầy mùi máu và thù hận của một câu chuyện nào đó từ rất lâu rồi.
Đột ngột, tiếng gõ cửa dồn dập từ bên ngoài bỗng im bặt. Cả nhà giật mình, tai vểnh lên lắng nghe.
Sự im lặng bất thường còn đáng sợ hơn tiếng gõ cửa ban nãy. Nó báo hiệu một sự thay đổi, một bước tiến mới của mối hiểm họa.
Rồi, giữa không gian tĩnh mịch đến nghẹt thở, một âm thanh mới xuất hiện. Tiếng bước chân.
Sột soạt… Sột soạt…
Tiếng bước chân không dồn dập như tiếng gõ cửa, mà chậm rãi, nặng nề. Không phải tiếng giày dép thông thường, mà giống như ai đó đang lê bước trên nền đất khô, hoặc đi qua bụi rậm.
Sột soạt… Sột soạt…
Tiếng bước chân không chỉ ở một chỗ. Nó di chuyển. Đầu tiên dường như ở gần cửa chính, rồi từ từ dịch sang bên hông nhà, tiến về phía sau.
Những người đàn ông nhìn nhau, mắt mở to vì kinh hoàng. Tiếng bước chân… nó đang đi vòng quanh căn nhà! Như thể ai đó, hay thứ gì đó, đang dò xét, tìm kiếm, hoặc đơn giản là đang rình rập họ từ mọi phía.
Họ đứng chết trân tại chỗ, mảnh giấy với lời nguyền ghê rợn vẫn còn trên tay người cháu trai, những món đồ cá nhân cũ kỹ nằm cạnh quan tài. Cảm giác lạnh lẽo ban nãy giờ đây biến thành cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, lan tỏa khắp cơ thể.
Tiếng bước chân sột soạt tiếp tục di chuyển, vòng ra sau nhà, rồi lại chậm rãi trở về phía gian thờ, nơi họ đang đứng.
Sột soạt… Sột soạt…
Nó đến gần hơn. Rất gần. Họ có thể cảm nhận được sự hiện diện đáng sợ đó chỉ cách một bức tường gỗ mỏng manh. Tim họ đập loạn xạ trong lồng ngực, hòa cùng tiếng rên rỉ yếu ớt của Ông Phúc vẫn văng vẳng đâu đó.
Lời nguyền… vật thế thân… oan khuất… và tiếng bước chân sột soạt ngoài kia. Tất cả như đang kết nối với nhau một cách rùng rợn. Thứ đang lảng vảng bên ngoài… có lẽ, chính là chủ nhân của những món đồ này, hay kẻ liên quan đến lời nguyền kia, hoặc tồi tệ hơn, linh hồn của người oan khuất mà mảnh giấy nhắc đến. Và nó đang tìm kiếm cái xác trong quan tài, hay tìm kiếm những người đã vô tình vén màn bí mật khủng khiếp bị chôn vùi.”
“Họ đứng chết trân tại chỗ, mảnh giấy với lời nguyền ghê rợn vẫn còn trên tay người cháu trai, những món đồ cá nhân cũ kỹ nằm cạnh quan tài. Cảm giác lạnh lẽo ban nãy giờ đây biến thành cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, lan tỏa khắp cơ thể.
Tiếng bước chân sột soạt tiếp tục di chuyển, vòng ra sau nhà, rồi lại chậm rãi trở về phía gian thờ, nơi họ đang đứng.
Sột soạt… Sột soạt…
Nó đến gần hơn. Rất gần. Họ có thể cảm nhận được sự hiện diện đáng sợ đó chỉ cách một bức tường gỗ mỏng manh. Tim họ đập loạn xạ trong lồng ngực, hòa cùng tiếng rên rỉ yếu ớt của Ông Phúc vẫn văng vẳng đâu đó.
Lời nguyền… vật thế thân… oan khuất… và tiếng bước chân sột soạt ngoài kia. Tất cả như đang kết nối với nhau một cách rùng rợn. Thứ đang lảng vảng bên ngoài… có lẽ, chính là chủ nhân của những món đồ này, hay kẻ liên quan đến lời nguyền kia, hoặc tồi tệ hơn, linh hồn của người oan khuất mà mảnh giấy nhắc đến. Và nó đang tìm kiếm cái xác trong quan tài, hay tìm kiếm những người đã vô tình vén màn bí mật khủng khiếp bị chôn vùi.
Một người đàn ông lớn tuổi nhất trong số họ, khuôn mặt nhăn nheo, ánh mắt lộ rõ vẻ kinh nghiệm và sự lo lắng, chậm rãi bước tới, đón lấy mảnh giấy từ tay người cháu trai. Ông ta đọc lại, lẩm nhẩm từng từ, rồi nhìn sang chiếc quan tài đóng kín chứa cái xác lạ.
“”Oan khuất chôn vùi… máu đổ oan nghiệt… nợ truyền kiếp… lời nguyền dòng họ…”” Ông lặp lại, giọng khản đặc. “”Vật thế thân phải trả giá…””
Một người phụ nữ lớn tuổi khác, nét mặt hằn lên nỗi sợ nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng sợ của người từng trải, lên tiếng: “”Không phải chỉ là tráo quan tài đâu. Cái xác đó… không phải là Ông Nghĩa. Hơn nữa, chuyện con mèo, chuyện ông Phúc…”” Bà ngập ngừng, nhìn về phía Ông Phúc đang vật vã. “”Những thứ này… không phải tự nhiên xảy ra.””
Người đàn ông lớn tuổi gật đầu nặng nề. “”Đúng vậy. Nét chữ này, lời lẽ này… đây là của kẻ mang thù. Thù hằn đã từ rất lâu rồi.”” Ông nhìn quanh, ánh mắt quét qua từng người đang đứng run rẩy. “”Chắc chắn liên quan đến một chuyện gì đó trong quá khứ của dòng họ chúng ta. Một bí mật đen tối nào đó mà tổ tiên đã chôn giấu.””
Người cầm đuốc lắp bắp: “”Nhưng… tại sao lại là bây giờ? Và tại sao lại là Ông Nghĩa? Rồi ông Phúc?””
“”Lời nguyền dòng họ không thoát… vật thế thân phải trả giá…”” Người đàn ông lớn tuổi lại nhìn vào mảnh giấy. “”Ông Nghĩa là trưởng họ. Ông Phúc là em trai ruột. Có lẽ, họ là những người đầu tiên phải trả giá… cho cái oan nghiệt mà mảnh giấy nhắc đến.”” Ông dừng lại, ánh mắt nhìn ra phía cửa, nơi tiếng bước chân sột soạt vẫn đều đặn, ma quái. “”Và thứ đang ở ngoài kia… nó không chỉ muốn cái xác. Nó muốn đòi nợ.””
Không khí đặc quánh lại. Sự thật kinh hoàng dần hiển hiện. Đây không phải một sự cố ngẫu nhiên hay một trò đùa ác ý. Đây là sự trả thù, một lời nguyền từ quá khứ đang tìm đến hiện tại để đòi mạng. Cái giá phải trả không chỉ giới hạn ở Ông Phúc hay Ông Nghĩa. Nó có thể là bất kỳ ai trong cái gia đình này, bất kỳ ai mang dòng máu của cái dòng họ đã gây ra “”oan khuất”” kia.
Tiếng bước chân sột soạt dừng lại.
Hoàn toàn im lặng. Sự im lặng đáng sợ hơn cả tiếng động ban nãy. Nó như một sự chờ đợi, một sự quan sát. Họ biết, họ đang bị theo dõi.
Người đàn ông lớn tuổi siết chặt mảnh giấy trong tay. “”Chúng ta… chúng ta đã vướng vào một chuyện khủng khiếp. Cái giá… cái giá có thể rất đắt.”” Giọng ông run lên, nhưng ánh mắt đầy quyết tâm. “”Nhưng chúng ta không thể lùi bước. Nếu đây là lời nguyền, là nợ truyền kiếp, chúng ta phải tìm cách đối mặt. Dù có phải trả giá bằng bất cứ thứ gì.””
Những người khác nhìn nhau, trong mắt họ vừa có sự sợ hãi tột độ, vừa có một tia kiên cường bừng lên. Họ biết, từ giờ phút này, cuộc chiến của họ không còn chỉ là bảo vệ một đám tang, mà là đối mặt với một thế lực vô hình, đáng sợ từ chính quá khứ đen tối của dòng họ. Và cái giá cho sự thật, cho sự giải thoát… có thể là máu và nước mắt.
Tiếng bước chân lại vang lên. Lần này không sột soạt, mà là tiếng bước chân nặng nề, chậm rãi bước lên bậc tam cấp.
Nó đang đến gần cửa.
Nợ của quá khứ đè nặng lên vai những con người ở hiện tại. Những sai lầm, những tội lỗi mà tổ tiên họ gây ra, giờ đây như bóng ma quay trở lại ám ảnh, đòi nợ, buộc lớp con cháu phải gánh chịu. Họ nhận ra rằng, gieo nhân nào gặp quả ấy. Cái bí mật đen tối bị chôn vùi dưới lớp đất thời gian không hề mục nát đi, mà chỉ âm thầm lớn lên, đợi ngày phá tung lớp vỏ bọc bình yên giả tạo để hiện nguyên hình.
Có lẽ, mỗi bi kịch đều mang trong nó một bài học. Bài học về sự thật thà, về trách nhiệm, về hậu quả của lòng tham và sự tàn nhẫn. Bài học rằng không thể trốn tránh mãi mãi những gì ta đã làm, dù là cá nhân hay là một dòng họ. Thời gian có thể làm mờ đi ký ức, nhưng nó không thể xóa bỏ được nghiệp chướng. Và đôi khi, để tìm thấy sự bình yên, người ta phải đối mặt với cơn bão dữ dội nhất, chấp nhận cái giá khủng khiếp nhất để chuộc lại lỗi lầm không phải của mình, nhưng lại do máu mủ của mình gây ra. Sự lặng yên sau cơn bão, nếu có, sẽ là sự lặng yên đầy chua xót, nhưng ít ra, đó là sự lặng yên được giải thoát.”

