“Người phụ nữ qu/a đ/ời rồi đột ngột sống lại giữa đám t/ang mình, 1 tuần sau người con gái phát hiện trong tủ quần áo của mẹ 1 xấp giấy rách nát…
Người ta phát hiện bà Thục nằm b/ất đ/ộng trong căn nhà nhỏ cuối con ngõ vào một sáng sớm tháng Ba. Mắt nhắm nghiền, da tái xanh, tim ng/ừng đ/ập. Bà sống một mình đã hơn chục năm, kể từ khi chồng m/ất và con gái duy nhất bỏ đi biệt xứ sau một trận cãi vã.
Người hàng xóm gọi bác sĩ, rồi gọi công an. Giấy báo t/ử được ký trong buổi chiều. Bà Thục, 67 tuổi, t/ử v/ong do nhồi máu cơ tim.
Đám t/ang được tổ chức chóng vánh. Hàng xóm, bạn cũ, vài người họ hàng xa đến th/ắp n/én hương. Người ta bàn tán: “Tội nghiệp, sống cả đời không ai bên cạnh, ch/ết cũng cô đơn.”
Quan t:ài đặt giữa gian nhà, nắp khép hờ. Những người đến vi:ếng lục tục ra về khi trời sẩm tối. Chỉ còn ông Tư — bạn vong niên với bà Thục — ngồi lại canh q:uan t:ài cùng hai người phụ trách hậu sự.
Khi kim đồng hồ điểm 11 giờ đêm, tiếng va chạm khẽ vang lên. Ông Tư giật mình nhìn quanh.
Rồi… một tiếng đ:ập mạnh.
Chiếc nắp q:uan t:ài bật lên………………………..”
…tạo ra một tiếng động lớn xé tan không khí yên tĩnh của đêm. Ông Tư và hai người phụ trách hậu sự chết điếng tại chỗ. Mắt họ trợn tròn, đồng tử giãn hết cỡ, dán chặt vào bên trong quan tài. Sự sợ hãi tột độ đông cứng mọi cử động. Một trong hai người phụ trách hậu sự, người trẻ tuổi hơn, không kìm được. Anh ta hét lên một tiếng thất thanh, chói tai rồi khuỵu gối ngã vật xuống sàn nhà lạnh lẽo, miệng lắp bắp không thành lời. Ông Tư, dù cứng rắn hơn, cũng tái mét mặt, tay run rẩy chỉ vào vật thể đang cựa quậy bên trong.
Bàn tay nhợt nhạt, gầy guộc, với những ngón tay xương xẩu, run rẩy bám vào thành quan tài sơn màu đỏ sẫm. Ánh đèn lờ mờ từ chiếc bóng đèn treo tạm hắt xuống, tạo nên những vệt sáng tối ghê rợn. Từ từ, bàn tay ấy lấy sức chống đỡ, kéo theo một phần thân người đang cựa quậy. Một mái đầu bạc phơ lọt vào tầm mắt, lấm tấm bụi vải
từ liệm. Mái đầu ấy ngẩng lên chầm chậm, một khuôn mặt trắng bệch, lạnh lẽo như đá từ từ hiện rõ. Đó là Bà Thục. Đôi mắt bà mở hờ, con ngươi lờ đờ, dường như vẫn còn chưa thoát khỏi cơn mê sảng hay sự bàng hoàng từ cõi chết trở về. Khuôn mặt không chút máu khiến những người chứng kiến gần như đông cứng.
Ông Tư lảo đảo lùi lại, gương mặt già nua trắng bệch như tờ giấy. Đôi mắt ông mở to hết cỡ, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt tái nhợt đang ngẩng lên từ chiếc quan tài đỏ sẫm. Miệng ông mấp máy, cố gắng thốt ra một tiếng động nào đó, nhưng chỉ có những luồng hơi lạnh lẽo thoát ra, hoàn toàn vô nghĩa. Cổ họng ông khô khốc, nghẹn lại. Hai người phụ trách hậu sự, những người đã quen với cái chết, giờ đây lại chính là những kẻ kinh hoàng nhất. Người thanh niên trẻ tuổi bật dậy như một cái lò xo bị bung nắp. Anh ta không kịp định thần, chỉ có một suy nghĩ duy nhất trong đầu: chạy thoát. Anh ta lao về phía cửa chính với tốc độ chóng mặt, tiếng chân thình thịch trên nền nhà gỗ cũ kỹ như tiếng trống giục chạy trốn. Người đàn ông lớn tuổi hơn thì không còn đủ sức lực để chạy. Ông ta rú lên một tiếng kinh hoàng, rồi khuỵu xuống đất, hai tay ôm chặt lấy đầu gối. Cơ thể ông ta run lên bần bật, từng thớ thịt như đang nhảy múa theo nhịp đập loạn xạ của trái tim. Ông thu mình lại, cố gắng làm cho bản thân nhỏ bé nhất có thể, như thể muốn tan biến vào sàn nhà lạnh lẽo. Cả căn nhà nhỏ cuối con ngõ đột nhiên chìm trong một bầu không khí điên loạn. Chiếc quan tài vẫn nằm đó, Bà Thục vẫn nằm đó, đôi mắt lờ đờ nhìn lên trần nhà. Nỗi sợ hãi vô hình, phi lý lan tỏa, bóp nghẹt không gian, khiến hơi thở của những người còn lại trở nên khó khăn.
Ông Tư vẫn dán mắt vào bà, sự kinh hoàng đóng băng trên gương mặt. Người phụ trách hậu sự lớn tuổi co rúm lại, chỉ dám hé mắt nhìn qua kẽ tay đang che mặt. Bà Thục từ từ, rất chậm chạp, chống đôi bàn tay xương xẩu xuống đáy quan tài, cố gắng lấy lực đẩy cơ thể lên. Tiếng kẽo kẹt nhỏ từ chiếc quan tài cũ vang lên trong không gian tĩnh mịch, nghe rợn người. Hơi thở của bà nặng nhọc, gấp gáp, từng nhịp như kéo dài ra vô tận. Khuôn mặt tái nhợt, khô héo giờ đây thấm đẫm một tầng mồ hôi lạnh. Đôi mắt lờ đờ ban nãy bắt đầu có chút sự sống, nhưng là sự sống của một linh hồn đang lạc lõng. Bà run rẩy, khó nhọc nhấc từng chân ra khỏi thành quan tài. Chiếc tất chân màu xám cũ kỹ và ống quần vải bạc màu thò ra, tìm kiếm điểm tựa vô hình. Chân bà chạm xuống sàn nhà xi măng lạnh lẽo, một tiếng “bụp” nhỏ vang lên. Bà chống tay lên thành quan tài, cố gắng đứng thẳng dậy. Cơ thể bà chao đảo, lảo đảo như một con rối đứt dây. Bà buông tay, đứng không vững, nghiêng ngả tưởng chừng sẽ đổ gục xuống bất cứ lúc nào. Nhưng rồi, với một sức mạnh khó hiểu, bà giữ thăng bằng được, dù dáng đứng vẫn xiêu vẹo đến đáng sợ. Bà bắt đầu bước đi. Từng bước chân chậm chạp, lê lết trên sàn nhà. Tiếng dép lê quệt trên nền nhà khô khốc vang vọng khắp căn phòng. Dáng đi của bà cứng nhắc, đầu hơi cúi xuống, hai tay buông thõng. Bà trông như một người mất hồn, một cái bóng đang di chuyển trong màn đêm. Bà không nhìn về phía Ông Tư hay người đàn ông đang run rẩy dưới đất, chỉ bước thẳng về phía cuối căn phòng, nơi ánh trăng mờ ảo hắt vào từ ô cửa sổ nhỏ.
“Bà Thục lê bước, tiếng dép quệt trên sàn nhà khô khốc vang vọng. Bà dừng lại giữa căn phòng quen thuộc, nơi chỉ vài giờ trước còn ngập tràn tiếng khóc than và khói hương. Ánh trăng mờ ảo từ ô cửa sổ hắt lên gương mặt nhăn nheo, tái nhợt của bà, khiến nó càng thêm xa lạ. Đôi mắt lờ đờ nhìn quanh quật khắp căn nhà. Đây là gian thờ, kia là bộ bàn ghế cũ kỹ, góc kia là chiếc tủ quần áo sờn bạc. Mọi thứ đều là của bà, đều gắn liền với cuộc đời bà sáu mươi bảy năm qua. Nhưng giờ đây, chúng hiện ra dưới ánh mắt bà như những vật thể xa lạ, không gợi chút ký ức nào.
Bà chậm rãi đưa bàn tay khô héo lên chạm vào gò má, ngón tay lạnh ngắt sượt qua làn da lạnh lẽo. Bà cảm giác như đang chạm vào mặt một người hoàn toàn khác. Một cảm giác không tin vào những gì đang xảy ra lan tỏa khắp cơ thể bà. Cơ thể này… không phải của bà? Hay nơi này… không phải nhà bà?
Một tiếng thì thầm khô khốc bật ra từ cổ họng bà, âm thanh vỡ vụn và yếu ớt như tiếng lá khô rơi:
“”Đây là đâu… Chuyện gì vậy?””
Giọng bà lạc lõng, đầy hoang mang, như một linh hồn vừa bị quăng vào một thế giới hoàn toàn mới. Bà nhìn xuống bàn tay mình, rồi nhìn lại căn phòng. Khuôn mặt bà hiện rõ sự bối rối tột độ. Bà nghiêng đầu, đôi mắt nheo lại cố gắng nhận diện, nhưng dường như mọi cố gắng đều vô ích. Bà đứng đó, một thân hình gầy gò, xiêu vẹo, hoàn toàn mất phương hướng giữa chính căn nhà của mình.”
“Bà Thục vẫn đứng đó, thân hình gầy gò chao đảo, đôi mắt trống rỗng quét quanh căn phòng như tìm kiếm một điều gì đó vô vọng. Từ góc khuất sau cánh cửa buồng, Ông Tư nín thở nhìn cảnh tượng trước mắt. Toàn thân ông run lẩy bẩy, mồ hôi lạnh túa ra. Bà Thục… bà ấy… bà ấy đã chết rồi cơ mà? Ông đã thấy bà nằm trong quan tài, đã thắp hương viếng bà, đã nghe bác sĩ xác nhận. Thế nhưng giờ đây, bà đang đứng sờ sờ ngay trước mặt ông, vẫn trong bộ đồ liệm trắng toát. Sự sợ hãi tột cùng bóp nghẹt tim ông. *Không thể nào! Ma… ma sao?* Suy nghĩ đó vụt qua đầu ông, khiến ông muốn quay lưng bỏ chạy.
Nhưng rồi, ánh mắt ông dừng lại trên khuôn mặt thất thần của bà Thục. Vẫn là khuôn mặt già nua, khắc khổ mà ông quen thuộc bao năm qua. Nghĩa tình bạn bè, những câu chuyện, những lần sẻ chia lúc khó khăn bỗng ùa về. Nỗi sợ hãi dần nhường chỗ cho một cảm giác phức tạp hơn: sự bàng hoàng xen lẫn xót xa. Dù chân vẫn run lẩy bẩy, ông Tư siết chặt nắm đấm, lấy hết can đảm trong người. Ông hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân.
Ông Tư chậm rãi bước ra từ chỗ nấp, tiếng dép lê quệt nhẹ trên nền nhà tĩnh mịch như muốn xé toạc không gian im lặng đáng sợ. Mỗi bước chân tiến lại gần bà Thục là một sự đấu tranh nội tâm dữ dội. Ông dừng lại cách bà khoảng vài bước chân, khuôn mặt tái nhợt không còn giọt máu. Ông cố gắng giữ cho giọng nói không vỡ vụn, nhưng âm thanh bật ra vẫn run rẩy đầy hoang mang.
“”Bà Thục… bà… bà còn sống sao?”” Ông lắp bắp, đôi mắt mở to nhìn chằm chằm vào bà như thể đang nhìn một ảo ảnh. “”Sao có thể… Tôi… Tôi đã thấy…””
Ông Tư không thể nói tiếp. Ông chỉ đứng đó, miệng hé mở, hoàn toàn không thể tin vào những gì tai mình vừa hỏi và mắt mình vừa thấy. Cả thế giới trong ông như đang đảo lộn.”
“Bà Thục vẫn đứng đó, thân hình gầy gò chao đảo, đôi mắt trống rỗng quét quanh căn phòng như tìm kiếm một điều gì đó vô vọng. Từ góc khuất sau cánh cửa buồng, Ông Tư nín thở nhìn cảnh tượng trước mắt. Toàn thân ông run lẩy bẩy, mồ hôi lạnh túa ra. Bà Thục… bà ấy… bà ấy đã chết rồi cơ mà? Ông đã thấy bà nằm trong quan tài, đã thắp hương viếng bà, đã nghe bác sĩ xác nhận. Thế nhưng giờ đây, bà đang đứng sờ sờ ngay trước mặt ông, vẫn trong bộ đồ liệm trắng toát. Sự sợ hãi tột cùng bóp nghẹt tim ông. *Không thể nào! Ma… ma sao?* Suy nghĩ đó vụt qua đầu ông, khiến ông muốn quay lưng bỏ chạy.
Nhưng rồi, ánh mắt ông dừng lại trên khuôn mặt thất thần của bà Thục. Vẫn là khuôn mặt già nua, khắc khổ mà ông quen thuộc bao năm qua. Nghĩa tình bạn bè, những câu chuyện, những lần sẻ chia lúc khó khăn bỗng ùa về. Nỗi sợ hãi dần nhường chỗ cho một cảm giác phức tạp hơn: sự bàng hoàng xen lẫn xót xa. Dù chân vẫn run lẩy bẩy, ông Tư siết chặt nắm đấm, lấy hết can đảm trong người. Ông hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân.
Ông Tư chậm rãi bước ra từ chỗ nấp, tiếng dép lê quệt nhẹ trên nền nhà tĩnh mịch như muốn xé toạc không gian im lặng đáng sợ. Mỗi bước chân tiến lại gần bà Thục là một sự đấu tranh nội tâm dữ dội. Ông dừng lại cách bà khoảng vài bước chân, khuôn mặt tái nhợt không còn giọt máu. Ông cố gắng giữ cho giọng nói không vỡ vụn, nhưng âm thanh bật ra vẫn run rẩy đầy hoang mang.
“”Bà Thục… bà… bà còn sống sao?”” Ông lắp bắp, đôi mắt mở to nhìn chằm chằm vào bà như thể đang nhìn một ảo ảnh. “”Sao có thể… Tôi… Tôi đã thấy…””
Ông Tư không thể nói tiếp. Ông chỉ đứng đó, miệng hé mở, hoàn toàn không thể tin vào những gì tai mình vừa hỏi và mắt mình vừa thấy. Cả thế giới trong ông như đang đảo lộn.
Bà Thục từ từ quay ánh mắt vô định về phía ông. Đôi mắt đờ đẫn của bà khẽ lay động, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt hốc hác của người đàn ông trước mặt. Phải mất vài giây, sự trống rỗng trong mắt bà dường như mới tan đi đôi chút. Bà nheo mắt lại, như đang cố gắng nhận ra ông là ai giữa mịt mờ. Một nét khó hiểu lướt qua khuôn mặt trắng bệch của bà. Bà khẽ lắc đầu, một cái lắc đầu nhẹ nhưng như phủ nhận tất cả.
Ông Tư nhìn ánh mắt xa lạ đó, tim ông thắt lại. Ông nuốt khan, cổ họng đau rát. Sự bàng hoàng trong ông giờ pha lẫn nỗi xót xa. Ông cố gắng kìm nén cảm xúc đang trào dâng, giọng nói càng lúc càng nghẹn lại, run rẩy hơn bao giờ hết.
“”Bà Thục… bà Thục à…”” Ông bắt đầu nói, từ từ từng chữ. “”Bà… bà không nhớ gì sao?””
Bà Thục vẫn nhìn ông, cái nhìn đầy bối rối.
Ông Tư hít một hơi thật sâu, như thể sắp phải thốt ra điều gì đó kinh khủng nhất đời. Nước mắt bắt đầu lăn dài trên má ông. Ông đưa tay run rẩy chỉ vào chiếc quan tài lạnh lẽo đang đặt giữa nhà, chỉ vào những vòng hoa trắng muốt, chỉ vào không khí tang tóc bao trùm.
“”Bà Thục à,”” Giọng ông vỡ òa, nghẹn lại trong cổ họng. “”Bà… bà đã qua đời rồi. Bà… bà chết rồi…””
Mỗi lời nói của ông như một nhát dao đâm thẳng vào khoảng không đang bao phủ lấy tâm trí Bà Thục.
“”Đây… đây là đám tang của bà…”” Ông Tư nói nốt câu cuối cùng, nước mắt giàn giụa. “”Tôi… tôi đến viếng bà…””
Khuôn mặt vốn đã trắng bệch của Bà Thục giờ đây chuyển sang màu tái mét đến đáng sợ. Đôi mắt đờ đẫn của bà bỗng mở to hết cỡ, con ngươi co rút lại đầy kinh hoàng. Bà từ từ nhìn theo cánh tay run rẩy của Ông Tư chỉ về phía quan tài, rồi nhìn lại căn nhà tang tóc. Môi bà mấp máy như muốn nói gì đó, nhưng không một âm thanh nào bật ra. Toàn thân bà bắt đầu run rẩy dữ dội hơn cả Ông Tư lúc nãy. Cái lắc đầu bối rối ban nãy giờ biến thành sự chối bỏ tuyệt vọng. Bà như không thể tin vào tai mình, không thể tin vào mắt mình, không thể tin vào sự thật tàn khốc vừa được thốt ra từ miệng Ông Tư. Bà lùi lại một bước, bàn tay xương xẩu đưa lên ôm chặt lấy ngực, nơi trái tim bà dường như đang ngừng đập lần thứ hai. Hơi thở của bà trở nên gấp gáp, hổn hển, nghe như tiếng rên rỉ đầy đau đớn và kinh hãi.”
“Bà Thục lùi lại một bước, bàn chân vô thức vấp phải thành quan tài lạnh lẽo đặt ngay sau lưng. Bà giật mình ngã khuỵu xuống nền nhà, nhưng hai tay vẫn chống vội, đôi mắt kinh hoàng dán chặt vào nắp hòm gỗ sơn đen. Cả người bà co rúm lại. Không thể nào! Những lời Ông Tư nói, cái khung cảnh tang tóc này… tất cả như một cơn ác mộng tàn khốc.
“”Không thể nào!”” Bà Thục hét lên, giọng khản đặc, tràn ngập sự phủ nhận. “”Sao lại thế được? Tôi… tôi chỉ đang ngủ thôi mà!””
Bà đưa hai bàn tay gầy guộc, run rẩy ôm lấy đầu. Một cơn đau nhói chạy dọc thái dương. Bà cố gắng lục lọi trong tâm trí, tìm kiếm ký ức về khoảnh khắc cuối cùng trước khi “”ngủ””. Nhưng tất cả chỉ là một khoảng trống rỗng mênh mông, không có hình ảnh, không có âm thanh, không có cảm giác gì cả. Chỉ có khoảng không tối đen đáng sợ.
Khuôn mặt bà Thục giờ đây không còn là sự bối rối hay trống rỗng nữa, mà là nỗi sợ hãi tột cùng. Nó hiện rõ mồn một trong ánh mắt mở to, trong từng thớ thịt run rẩy trên gò má hốc hác. Toàn thân bà chấn động, như một sợi dây đàn bị kéo căng quá mức, sẵn sàng đứt phựt bất cứ lúc nào. Bà không nhớ gì cả. Bà không nhớ mình đã “”chết”” thế nào, không nhớ cảm giác trước khi “”chết””. Điều duy nhất bà cảm nhận được lúc này là sự lạnh lẽo từ nền nhà thấm vào da thịt và nỗi kinh hoàng đang bóp nghẹt lồng ngực.
Ông Tư vẫn đứng đó, chứng kiến toàn bộ sự suy sụp của bà. Nỗi sợ ma quỷ ban đầu đã hoàn toàn tan biến, thay vào đó là sự thương cảm và bàng hoàng đến tê dại. Ông chưa từng thấy ai trải qua điều khủng khiếp đến thế. Ông muốn bước tới giúp bà dậy, nhưng chân ông như bị đóng đinh xuống đất, không thể cử động. Ông chỉ có thể nhìn, nhìn người bạn già đang vật lộn với một sự thật tàn khốc mà ngay cả ông cũng không thể lý giải nổi. Bà Thục ngước nhìn Ông Tư, đôi mắt ngập nước mắt và sự cầu cứu. Bà hy vọng ông sẽ nói rằng tất cả chỉ là nhầm lẫn, rằng bà vẫn ổn, rằng bà chưa chết. Nhưng khuôn mặt tái nhợt và ánh mắt bất lực của Ông Tư chỉ càng xác nhận sự thật tàn khốc: bà thật sự đã chết, và đang sống lại ngay trong đám tang của mình. Bà lùi lại một lần nữa, lưng đập nhẹ vào thành quan tài, cảm giác lạnh buốt ấy như nhắc nhở bà về cái nơi mà bà vừa thoát ra, hay vừa trở về. Hơi thở của bà càng lúc càng hổn hển, những tiếng nấc nghẹn ngào bắt đầu vỡ òa.”
“Những tiếng nấc nghẹn ngào của bà Thục như xé toạc màn đêm tĩnh mịch trong căn nhà nhỏ cuối con ngõ. Ông Tư giật mình khỏi cơn tê liệt, đôi mắt nhìn quanh. Quan tài lạnh lẽo, tấm liễn trắng treo hờ hững, và hai chiếc ghế trống không của hai người phụ trách hậu sự vừa bỏ chạy thục mạng.
Ông Tư nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc. Chuyện này… chuyện này hoàn toàn nằm ngoài sức tưởng tượng của ông. Sinh lão bệnh tử là lẽ thường, nhưng chết rồi sống lại ngay trong đám tang của mình thì quả là quái gở. Quái gở đến mức hai gã đàn ông to khỏe cũng sợ mất vía mà biến mất không dấu vết.
Bây giờ phải làm sao đây? Đầu ông quay cuồng. Gọi công an ư? Nói sao đây? “”À, người chết nhà tôi sống dậy rồi, trong quan tài ấy ạ””? Họ sẽ nghĩ ông bị điên, hoặc tệ hơn, có liên quan đến chuyện gì đó khuất tất. Gọi bác sĩ ư? Bác sĩ đã ký giấy báo tử rồi. Ông ấy sẽ nghĩ gì khi thấy cái xác mình vừa tuyên bố qua đời lại đang ngồi khóc lóc? Và quan trọng hơn, y học hiện đại giải thích thế nào về chuyện này? Hay giữ bí mật? Bí mật về một người ‘chết’ đang sống trong nhà mình? Chuyện này sao mà giấu cho được?
Ông Tư nhìn sang bà Thục. Bà vẫn ngồi bệt dưới đất, co ro, run rẩy, đôi mắt ngấn nước và đầy hoang mang nhìn ông như cầu cứu. Sự yếu ớt và tuyệt vọng của bà bóp nghẹt sự sợ hãi ban đầu trong lòng ông. Ma quỷ gì chứ, đây là Thục mà, người bạn già bao năm của ông. Bà ấy đang khổ sở, đang sợ hãi tột cùng. Bỏ mặc bà ấy lúc này ư? Không thể được.
Một quyết định chợt lóe lên trong đầu Ông Tư, một quyết định tạm thời, giải quyết cái khó trước mắt. Tạm thời thôi. Ông hít sâu, lấy lại chút bình tĩnh ít ỏi còn sót lại.
Ông Tư bước lại gần, nhẹ nhàng đỡ bà Thục dậy. Tay bà lạnh toát và run bần bật.
“”Thục à,”” Ông Tư nói, giọng khẽ khàng, cố gắng trấn an. “”Bình tĩnh nào. Có Tư đây rồi.””
Bà Thục không nói gì, chỉ bám chặt lấy cánh tay ông, cơ thể vẫn run như cầy sấy. Bà quá sợ hãi, quá bàng hoàng để có thể suy nghĩ hay phản ứng gì khác ngoài sự sợ hãi bản năng.
“”Đi nào,”” Ông Tư nói tiếp, dìu bà tránh xa cái quan tài đen ngòm. “”Mình vào nhà đã. Cứ đứng đây mãi sao được. Từ từ tính sau.””
Ông Tư dìu bà Thục, từng bước chậm rãi, rời khỏi phòng khách ngập tràn hơi lạnh lẽo và mùi nhang khói. Ông đưa bà vào trong nhà, cánh cửa phòng khách đóng lại, như thể cố gắng giấu đi cái sự thật kinh hoàng đang tồn tại phía sau nó, như thể có thể nhốt lại sự sống và cái chết trong cùng một căn phòng. Bên ngoài, màn đêm tháng Ba vẫn bao trùm lấy căn nhà nhỏ cuối con ngõ, tĩnh mịch và vô tri. Ông Tư biết, ông vừa đưa vào nhà một bí mật động trời, một bí mật có thể thay đổi tất cả. Và ông hoàn toàn không biết phải làm gì tiếp theo.”
“Ông Tư dìu Bà Thục vào sâu hơn trong nhà, tránh xa khỏi không gian ngột ngạt của phòng khách và cái quan tài trống trơn. Bà Thục vẫn run rẩy, bước chân loạng choạng, như thể bà chưa hoàn toàn thuộc về thế giới này. Ánh đèn vàng yếu ớt từ bóng đèn cũ rọi xuống, làm căn nhà vốn quen thuộc trở nên xa lạ và đầy ám ảnh.
“”Thục ngồi xuống đây đi,”” Ông Tư nói, giọng vẫn còn chút run rẩy nhưng đã cố gắng giữ bình tĩnh hơn. Ông dìu bà ngồi xuống chiếc ghế gỗ cũ trong góc nhà, cách xa cánh cửa phòng khách như cố ý. “”Để tôi tìm cho bà bộ đồ khác.””
Bà Thục không đáp lời, chỉ ngồi yên, ánh mắt trống rỗng lướt qua từng vật dụng trong nhà: chiếc bàn thờ nhỏ với di ảnh người chồng đã khuất hơn chục năm, bộ ấm chén bạc màu trên bàn, bức tranh phong cảnh cũ treo tường. Mọi thứ vẫn như cũ, nhưng bà thì không. Bà đã đi qua ranh giới của sự sống và cái chết, và giờ trở về đây, trong bộ đồ liệm lạnh lẽo.
Ông Tư đi về phía tủ quần áo gỗ sẫm màu đặt ở cuối phòng. Ông mở cánh tủ kẽo kẹt, mùi vải cũ và thuốc chống ẩm thoảng ra. Ông tìm kiếm một lúc, chọn ra một bộ quần áo bà thường mặc ngày xưa – một bộ bà ba giản dị màu nâu nhạt. Ông quay lại phía bà Thục.
“”Bà thay đồ đi, bộ này lạnh lẽo lắm,”” Ông Tư nói khẽ, đặt bộ đồ vào tay bà. Bà Thục chỉ nhìn chằm chằm vào bộ quần áo, rồi lại nhìn xuống bộ đồ liệm mình đang mặc. Đôi mắt bà dần tụ lại một chút cảm xúc, không còn hoàn toàn trống rỗng nữa, thay vào đó là một nỗi buồn sâu sắc và sự bàng hoàng khó tả.
“”Để tôi lấy nước cho bà,”” Ông Tư nói thêm, cảm thấy không khí quá nặng nề. Ông vội vã đi vào bếp, rót một ly nước lọc rồi mang ra.
Khi Ông Tư trở lại, Bà Thục vẫn ngồi yên, bộ đồ bà ba vẫn đặt trong lòng. Bà vẫn chưa thay đồ. Bà đang nhìn chằm chằm vào một điểm vô định trên bức tường. Có lẽ, những ký ức đang ùa về như một cơn lũ. Ký ức về những ngày còn chồng con, về tiếng cười nói trong căn nhà này, về người con gái duy nhất đã bỏ đi sau trận cãi vã định mệnh. Tất cả hiện về, đối lập với cảnh tượng bà vừa trải qua – nằm trong quan tài, nghe tiếng khóc than của chính mình.
Bà Thục khẽ đưa tay lên chạm vào ngực, nơi cảm giác đau thắt dữ dội đã mang bà đi chỉ mới vài tiếng trước. Sự nhồi máu cơ tim trên giấy báo tử. Nhưng giờ đây, bà lại ngồi đây, sống lại, trong chính căn nhà mà bà đã ‘chết’ đi.
Ông Tư đặt ly nước lên bàn cạnh bà. “”Uống chút nước đi, Thục. Bà… bà vừa trải qua chuyện kinh khủng quá.””
Bà Thục chậm rãi đưa tay đón lấy ly nước, nhưng tay bà vẫn run rẩy. Bà nhìn Ông Tư, đôi mắt đầy sự biết ơn nhưng cũng không giấu được sự lạc lõng, hoang mang tột độ. Bà chưa nói một lời nào kể từ khi tỉnh lại. Có lẽ, bà vẫn chưa thể chấp nhận được sự thật này. Sự thật rằng bà đã chết, và giờ đã trở về. Trở về từ cõi chết, chỉ để đối mặt với căn nhà trống vắng, những ký ức đau lòng, và một bí mật kinh hoàng mà chỉ có hai người biết.”
“Một tuần sau, nơi một thành phố xa lạ cách hàng trăm cây số, Người con gái nhận được cuộc gọi. Màn hình điện thoại hiện lên một cái tên quen thuộc từ quê nhà, một người bạn cũ. Cô lưỡng lự một chút, rồi nhấn nghe, lòng không khỏi bồn chồn.
“”Alo… Mai à?”” Giọng cô khẽ khàng.
Đầu dây bên kia là tiếng thở dài nặng nề. “”Hương hả… Bà Thục… mẹ cậu…””
Người con gái sững người. Trái tim cô như ngừng đập. Cô nắm chặt điện thoại, giọng run run: “”Mẹ tớ… làm sao?””
“”Bà mất rồi, Hương à,”” người bạn cũ nói, giọng đầy thương cảm. “”Cách đây một tuần rồi… Bệnh đột ngột quá.””
“”Mất… mất rồi?”” Từ ngữ này như một nhát dao cứa vào tâm can cô. Đầu óc Người con gái quay cuồng. Mẹ cô mất rồi sao? Bà Thục, người mẹ mà cô đã cãi vã kịch liệt rồi bỏ đi biệt xứ, giờ đã không còn trên đời nữa.
Một cơn sóng cảm giác ập đến. Ban đầu là sự bàng hoàng, khó tin. Rồi ngay lập tức, một nỗi day dứt khủng khiếp trào dâng. Cô đã bỏ đi. Cô đã giận mẹ. Cô đã không liên lạc. Và giờ… mẹ cô đã ra đi mãi mãi mà cô không hề hay biết, không ở bên cạnh.
Nước mắt Người con gái bắt đầu lăn dài. Cô không còn nghe rõ người bạn cũ đang nói gì nữa. Chỉ còn tiếng vọng của từ “”mất rồi”” lặp đi lặp lại trong đầu. Hình ảnh mẹ, lúc giận dữ, lúc lo lắng, lúc già nua… tất cả hiện về. Cô nhớ lại lần cuối cùng hai mẹ con nói chuyện, những lời nặng nhẹ, sự bướng bỉnh của cả hai. Cô đã bỏ đi mà không một lần quay đầu lại.
“”Hương… Hương nghe không? Bà mất rồi… Mọi người lo hậu sự xong hết rồi…”” Giọng người bạn cũ từ xa vọng lại.
“”Mình… mình nghe…”” Người con gái nghẹn ngào. Một sự thật tàn khốc. Mẹ đã mất, và cô thậm chí còn không kịp nhìn mặt lần cuối, không kịp lo liệu cho bà. Đám tang đã xong xuôi, trong khi cô vẫn đang ở nơi đất khách quê người, ôm lấy cái tôi ích kỷ và nỗi giận hờn ngu ngốc.
Cảm giác tội lỗi cắn xé tâm can cô. Nỗi day dứt như hàng ngàn mũi kim đâm vào trái tim. Cô gục xuống ghế, nức nở. Mẹ đã chịu đựng một mình, ra đi một mình, trong căn nhà nhỏ cuối con ngõ. Còn cô, người con gái duy nhất, lại vắng mặt.
“”Mình… mình sẽ về,”” Người con gái nói qua tiếng khóc. Quyết định được đưa ra ngay lập tức, không chút do dự. Dù muộn màng, cô vẫn phải về. Về để thắp cho mẹ nén hương, để đứng trước mộ bà, để nói lời xin lỗi mà có lẽ mẹ không còn nghe thấy nữa.
Cô cúp máy, người vẫn run rẩy. Tội lỗi, hối hận, và một nỗi đau mất mát không gì bù đắp được. Cô vội vàng bắt đầu thu xếp hành lý, chỉ mang theo vài thứ cần thiết nhất. Đầu óc trống rỗng, chỉ còn lại ý nghĩ duy nhất: phải về nhà. Về căn nhà nhỏ cuối con ngõ, nơi mẹ cô đã ‘chết’ đi, nơi những ký ức đau lòng nhất đang chờ đợi cô. Con đường trở về đầy rẫy sự ăn năn và nỗi sợ hãi phải đối diện với căn nhà không còn bóng dáng mẹ. Lòng cô nặng trĩu như đeo đá, mỗi bước chân trên hành trình trở về đều là sự dằn vặt.”
“Người con gái, tên là Hương, đứng trước căn nhà nhỏ cuối con ngõ. Cánh cổng sắt hoen gỉ khép hờ, như một nụ cười méo mó giữa không gian tĩnh mịch. Ngôi nhà quen thuộc giờ đây trông xa lạ đến nao lòng. Vắng vẻ, im lìm, không một tiếng động, không một ánh đèn. Cô bước qua cổng, giày dép lẹp xẹp trên lối đi trải đá quen thuộc. Từng bước chân nặng trĩu nỗi ân hận và đau đớn. Hương dừng lại trước cửa chính. Cánh cửa gỗ đã bạc màu, vẫn im lìm như chưa từng có ai ra vào. Một cảm giác lạnh lẽo, trống rỗng len lỏi vào da thịt cô ngay cả khi chưa chạm tay vào nắm cửa. Cô khẽ đẩy. Cánh cửa kẽo kẹt mở ra, tiếng động vang vọng trong không gian tĩnh lặng như tiếng khóc ai oán.
Hương bước vào nhà. Một luồng khí lạnh lẽo, ẩm thấp ập đến, khác hẳn với cái nóng oi ả bên ngoài. Mùi hương trầm, mùi nến tàn, mùi hoa héo… tất cả quyện vào nhau, tạo nên một không khí nặng nề, u ám. Không khí của một đám tang vừa kết thúc, vẫn còn vương vấn, ám ảnh khắp nơi. Cô nhìn quanh. Mọi thứ vẫn ở đó, như thể thời gian đã ngừng lại kể từ ngày mẹ cô nằm xuống. Những chiếc ghế được kê gọn lại, nhưng vị trí trống trải khiến người ta dễ dàng hình dung ra cảnh quàn quại vừa qua. Bàn thờ lạnh lẽo, chỉ còn vài nén hương tàn cắm nghiêng ngả.
Hương thở dài, tiếng thở bật ra nghẹn ngào. Nước mắt lại bắt đầu chực trào. Cô cố kìm nén, không muốn khóc ngay lúc này. Cô cần phải đối diện với sự thật, với căn nhà này, với ký ức về mẹ. Cô bắt đầu bước đi chậm rãi trong nhà. Bàn tay cô lướt nhẹ trên mặt bàn bụi bặm, chạm vào chiếc ấm trà cũ kỹ mẹ hay dùng. Cô dừng lại trước khung ảnh gia đình trên tường. Ảnh mẹ, ảnh bố, ảnh cô lúc còn nhỏ. Nụ cười của mẹ trong ảnh vẫn hiền từ, nhưng ánh mắt lại chất chứa nỗi lo toan mà khi xưa cô đã không thấu hiểu.
Cô đi vào phòng khách, nơi mẹ và cô đã có cuộc cãi vã cuối cùng. Từng góc nhà, từng món đồ đều gợi lại một kỷ niệm nào đó. Chiếc ghế bành nơi mẹ thường ngồi đọc báo, cái tủ ly cũ nơi mẹ cất những món đồ sứ quý giá. Hương đi tiếp vào bếp. Nơi đây vẫn còn vương mùi thức ăn đã nguội lạnh. Chiếc nồi trên bếp, chiếc chén trên bàn… tất cả đều như đang chờ đợi một bàn tay quen thuộc sắp đặt lại.
Lòng Hương quặn thắt. Cô đã bỏ đi. Cô đã để mẹ ở lại một mình trong căn nhà này, vật lộn với tuổi già, với bệnh tật, và rồi ra đi cô độc. Cảm giác tội lỗi như một tảng đá đè nặng lên ngực cô. Cô di chuyển sang phòng ngủ của mẹ. Căn phòng nhỏ vẫn gọn gàng, tươm tất một cách đau lòng. Chiếc giường được trải phẳng phiu, chiếc gối vẫn còn in hằn vết lõm quen thuộc. Mùi hương của mẹ vẫn thoang thoảng đâu đây.
Cô đi lại trong phòng, ngắm nhìn những kỷ vật cũ của mẹ. Chiếc lược gỗ đặt trên bàn trang điểm, lọ dầu gió mẹ hay dùng khi trở trời, chồng sách báo cũ được xếp ngay ngắn. Mỗi món đồ đều kể một câu chuyện về cuộc đời giản dị, tần tảo của mẹ. Mắt Hương dừng lại ở chiếc tủ quần áo cũ kỹ đặt ở góc phòng. Chiếc tủ mà cô vẫn nhớ mẹ thường khóa lại cẩn thận. Nó trông vẫn y nguyên, im lìm, như đang che giấu một bí mật nào đó.
Hương tiến lại gần chiếc tủ quần áo, bàn tay run rẩy chạm vào cánh tủ gỗ. Không biết vì sao, chiếc tủ này luôn gợi cho cô một cảm giác tò mò lẫn e sợ. Cô nhớ lại những lần mẹ cau mày khi cô định chạm vào nó. Giờ đây, mẹ không còn ở đây nữa, chiếc tủ vẫn đứng đó, lạnh lẽo và bí ẩn. Cảm giác day dứt về mẹ, về cuộc đời bà, về lý do cô bỏ đi và sự ra đi đột ngột của bà… tất cả hòa quyện lại, thôi thúc cô khám phá.”
“Hương lùi lại một bước khỏi chiếc tủ quần áo, hít sâu, cố xua đi cảm giác rờn rợn. Cô cần phải làm gì đó. Không thể cứ đứng đây chìm đắm trong tiếc nuối mãi được. Cô quyết định sẽ dọn dẹp căn nhà, đồng thời tìm kiếm những giấy tờ tùy thân quan trọng của mẹ hoặc bất cứ kỷ vật nào đáng giá.
Cô bắt đầu từ phòng khách. Mở những chiếc hộp bìa cũ xếp dưới gầm bàn, chỉ thấy toàn báo cũ, tạp chí nhàu nát. Lật xem từng cuốn sách trên giá, phần lớn là sách thuốc, sách về cây cảnh, chẳng có gì đặc biệt. Căn nhà vắng tanh, tiếng lạch cạch của cô vang vọng, càng làm tăng thêm sự cô độc. Cô di chuyển sang các phòng khác, lục lọi nhẹ nhàng, như sợ làm xáo trộn giấc ngủ ngàn thu của mẹ. Tìm trong ngăn kéo bàn trang điểm, trong hộc tủ bếp, dưới đệm ghế… Chỉ thấy những món đồ quen thuộc, cũ kỹ, không có gì là “”giấy tờ quan trọng”” theo đúng nghĩa đen.
Cuối cùng, bước chân lại đưa cô trở về phòng ngủ của mẹ, đứng trước chiếc tủ quần áo cũ kỹ ấy. Ánh mắt cô dán chặt vào cánh tủ gỗ sẫm màu, như thể có một lực hút vô hình nào đó kéo cô lại. Cô nhớ lại mẹ thường cẩn thận cất giữ đồ đạc trong này, đặc biệt là những món đồ quý giá hoặc mang nhiều kỷ niệm. Có lẽ, nếu có bất kỳ giấy tờ quan trọng nào, nó sẽ ở đây.
Hương chìa tay ra, ngón tay chạm vào mặt gỗ hơi sần. Hơi lạnh từ cánh tủ lan tỏa vào đầu ngón tay. Cô do dự một chút, nhớ lại vẻ mặt nghiêm khắc của mẹ mỗi lần cô mon men đến gần chiếc tủ này. Nhưng giờ đây, mẹ không còn ở đây nữa. Chiếc tủ này, hơn bao giờ hết, trở thành một cánh cổng dẫn vào những bí mật cuối cùng của cuộc đời mẹ mà cô chưa bao giờ được biết.
Lấy hết can đảm, Hương dùng hai tay nắm lấy quai cửa tủ. Hít một hơi thật sâu, cô kéo mạnh. Cánh cửa kẽo kẹt mở ra, phát ra âm thanh khô khốc như tiếng xương cốt chuyển động. Bên trong tủ, quần áo của mẹ được treo gọn gàng, vẫn còn vương vấn mùi vải và mùi hương quen thuộc của bà. Có vài chiếc hộp nhỏ đặt ở đáy tủ, một vài túi vải cũ.
Cô bắt đầu lục lọi. Lật từng lớp quần áo, sờ nắn từng chiếc túi. Chỉ thấy những món đồ đơn giản, giản dị như chính con người mẹ. Áo dài cũ, bộ bà ba bạc màu, vài chiếc khăn rằn. Không có nữ trang đắt tiền, không có tiền bạc giấu giếm. Cô đưa tay xuống đáy tủ, chạm vào những chiếc hộp giấy đã ố màu thời gian. Mở từng hộp ra, chỉ thấy những tấm ảnh cũ đã ngả vàng, vài lá thư tay từ người thân ở quê xa, những thứ lặt vặt không tên.
Rồi tay cô chạm phải một vật gì đó lọt thỏm giữa đống quần áo ở góc tủ sâu bên trong. Mềm mềm, nhàu nát, như được nhét vội vào đó từ rất lâu. Tò mò, cô kéo vật đó ra. Đó là một xấp giấy cũ kỹ, bị buộc lỏng lẻo bằng một sợi dây chun đã giãn hết cỡ. Giấy đã bạc màu, hơi ẩm và có vẻ như bị rách viền ở nhiều chỗ. Tim Hương đập nhanh hơn. Cảm giác bí ẩn bao trùm lấy cô. Đây có phải là thứ cô đang tìm kiếm? Thứ mà mẹ đã cất giấu kỹ lưỡng trong chiếc tủ này? Với bàn tay run rẩy, Hương mở xấp giấy ra, chuẩn bị đối diện với bất ngờ.”
“Tay Người con gái chạm vào vật gì đó cứng, lỉnh kỉnh, lọt thỏm ở ngăn dưới cùng của chiếc tủ quần áo cũ kỹ. Dưới lớp quần áo sờn bạc màu của Bà Thục, nó được giấu kín đáo, như thể không muốn ai tìm thấy. Tò mò và run rẩy, cô lần mò kéo vật đó ra. Đó là một bọc được quấn sơ sài, hình dáng không đều đặn, bên ngoài buộc bằng một sợi dây thừng cũ, xơ xác.
Tim cô đập thình thịch. Đây chắc chắn là thứ gì đó quan trọng. Thứ mà mẹ cô đã cất giấu bấy lâu nay. Hít một hơi thật sâu, Người con gái cẩn thận tháo sợi dây thừng đã mục ra. Lớp vải bọc bên ngoài đã ngả màu, sờ vào thấy cứng và giòn. Cô mở bọc ra.
Bên trong, đúng như cảm giác ban đầu, là một xấp giấy. Nhưng không phải giấy tờ tùy thân hay sổ tiết kiệm như cô hình dung. Đó là một xấp giấy đã cũ nát, ngả màu vàng ố vì thời gian, một số chỗ bị rách viền, sờn góc, như thể đã trải qua rất nhiều biến cố. Giấy dày và khô khốc, tỏa ra mùi ẩm mốc đặc trưng của những thứ bị giấu kín lâu ngày.
Người con gái cẩn thận cầm xấp giấy lên. Nó nặng hơn cô nghĩ, và khi lật nhẹ, cô thấy chữ viết tay lờ mờ trên đó. Chữ viết của mẹ cô! Nhận ra nét chữ quen thuộc, bàn tay Người con gái càng run rẩy hơn. Toàn bộ sự chú ý của cô giờ dồn hết vào xấp giấy bí ẩn này. Đây là gì? Tại sao mẹ lại cất giấu nó kỹ đến vậy? Hàng loạt câu hỏi xoay mòng trong đầu cô. Với trái tim đập loạn xạ, Người con gái bắt đầu đọc những dòng chữ đã mờ đi vì năm tháng.”
“Người con gái ngồi hẳn xuống sàn nhà lạnh ngắt, xấp giấy rách nát được đặt cẩn thận lên đùi. Bàn tay cô phủi nhẹ lớp bụi mốc bám trên từng trang giấy, rồi từ từ lật mở trang đầu tiên. Đôi mắt cô bắt đầu lướt trên những dòng chữ viết tay nhòe nhoẹt của Bà Thục. Ban đầu, cô nhíu mày, cố gắng giải mã những từ ngữ đã phai màu, những câu văn rời rạc có vẻ không mạch lạc. Có lẽ chỉ là những ghi chép linh tinh của tuổi già?
Nhưng rồi, khi đọc sang trang thứ hai, thứ ba, sự khó hiểu dần biến mất, thay vào đó là một cảm giác ngạc nhiên lớn dần. Những dòng chữ này không phải là nhật ký vu vơ hay giấy tờ liên quan đến tài sản. Chúng kể về… những điều hoàn toàn khác biệt. Về những con người, những sự việc mà cô chưa từng biết. Về những bí mật được chôn vùi.
Ngạc nhiên chuyển thành kinh ngạc. Người con gái quên mất mọi thứ xung quanh, tâm trí hoàn toàn chìm đắm vào câu chuyện đang dần hé lộ qua từng trang giấy cũ. Tay cô run lên khi lật nhanh hơn, đôi mắt mở to. Khuôn mặt cô dần biến sắc, từ bối rối sang sững sờ, rồi đến tột độ kinh ngạc. Những dòng chữ đó đang phơi bày một sự thật khủng khiếp, một bí mật động trời mà mẹ cô đã mang theo bấy lâu nay, giấu kín trong đáy tủ quần áo cũ kỹ này. Càng đọc, lòng cô càng thắt lại, hơi thở dồn dập, không thể tin vào những gì mình đang thấy. Đây rốt cuộc là cái gì?”
“… không thể tin vào những gì mình đang thấy. Đây rốt cuộc là cái gì?
Tay cô run rẩy khi lật tiếp, đôi mắt hoa lên vì những dòng chữ gấp gáp, vội vã như thể được viết trong sợ hãi. Xấp giấy đó không chỉ là nhật ký. Đó là lời thú tội, là ghi chép về một quá khứ bị chôn vùi, về một sai lầm khủng khiếp mà Bà Thục đã mắc phải từ rất lâu về trước. Từng trang giấy hé lộ một câu chuyện đầy cay đắng, về lý do mẹ cô phải sống một cuộc đời cô độc, về những ám ảnh mà bà mang theo, và cả nguyên nhân sâu xa dẫn đến cuộc cãi vã định mệnh khiến cô bỏ đi.
Bí mật đó, được viết ra một cách rời rạc nhưng đầy chân thực, là về một người. Một người mà Bà Thục đã gây ra lỗi lầm tày trời, một lỗi lầm không thể sửa chữa. Người đó không chỉ biến cuộc đời Bà Thục thành địa ngục, mà dường như còn có khả năng… làm những điều phi thường, những điều nằm ngoài lý lẽ thông thường. Hơi thở người con gái nghẹt lại khi cô đọc về sự sợ hãi tột cùng của mẹ mình dành cho người này, về những lời nguyền rủa, những lời đe dọa không chỉ nhằm vào Bà Thục mà còn… hướng đến cả cô.
Tim cô đập thình thịch trong lồng ngực. Mọi mảnh ghép bỗng chốc dường như khớp lại một cách đáng sợ. Sự cô lập của mẹ, sự lạnh lùng đôi khi bất chợt, cuộc cãi vã đầy nước mắt, và cả… cả cái chết và sự “”sống lại”” kỳ lạ kia. Tất cả đều có liên quan đến bí mật khủng khiếp này, đến người đàn ông bí ẩn kia.
Cô lướt nhanh đến những trang cuối cùng, nơi nét chữ của Bà Thục càng thêm xiêu vẹo, như được viết trong những giây phút cuối cùng của sự tuyệt vọng hoặc sợ hãi tột độ. Và rồi, mắt cô dừng lại ở dòng chữ cuối cùng, viết đè lên những dòng khác đã nhòe đi, với một lực rất mạnh, như khắc vào trang giấy. Dòng chữ đó không còn là lời thú tội về quá khứ, mà là một lời cảnh báo, một lời nhắn gửi trực tiếp đến người con gái, liên kết quá khứ của Bà Thục với hiện tại đầy bí ẩn và tương lai không thể đoán trước của cô.
“”Hắn biết… con đã về. Hắn… đang chờ…””
Xấp giấy tuột khỏi tay, rơi xuống sàn nhà lạnh lẽo. Người con gái quỵ hẳn xuống, nước mắt giàn giụa. Cú sốc quá lớn khiến cô không thể thở nổi. Bí mật mà mẹ cô giấu kín không chỉ hủy hoại cuộc đời bà, mà giờ đây, nó còn đổ sập xuống cuộc đời cô. Cái chết và sự sống lại của mẹ không phải là một phép màu, cũng không phải là một hiện tượng y học khó lý giải. Đó là một phần của bí mật này, một động thái của người đàn ông bí ẩn kia. Mẹ cô đã “”chết”” không phải vì bệnh tim, mà là một cách để… để làm gì đó liên quan đến hắn ta? Và việc bà “”sống lại”” nghĩa là gì? Nghĩa là kế hoạch của hắn ta chưa xong? Hay là một tín hiệu cho thấy mọi thứ đã bắt đầu? Và tại sao dòng cuối cùng lại nói về việc hắn biết cô đã về và đang chờ đợi? Cô, đứa con gái bỏ đi biệt xứ, tại sao lại trở thành mục tiêu?
Ngồi giữa đống giấy lộn xộn, giữa căn nhà im lìm và lạnh lẽo, người con gái cảm thấy một nỗi sợ hãi tột độ bủa vây. Nỗi sợ không chỉ đến từ bí mật được hé lộ, mà còn từ cảm giác bị theo dõi, bị cuốn vào một âm mưu nào đó mà cô hoàn toàn không hay biết. Cuộc đời mẹ cô, cô đơn và đầy ẩn ức, giờ đây hiện ra trước mắt cô như một bi kịch khủng khiếp mà bà đã gồng gánh một mình bấy lâu nay. Bà Thục không chỉ là người mẹ mà cô đã giận dỗi và rời bỏ. Bà là một người phụ nữ đầy đau khổ, bị mắc kẹt trong cái bẫy do quá khứ tạo nên, và cuối cùng đã dùng cả cái chết của mình như một phần của cuộc giằng co tàn khốc đó.
Sự tức giận, sự hối hận, nỗi bối rối và sợ hãi hòa quyện vào nhau, tạo thành một cơn lốc cảm xúc nhấn chìm cô. Cái chết giả của mẹ, sự trở về của cô, và dòng chữ cuối cùng trên xấp giấy cũ… tất cả đều là mắt xích của một chuỗi sự kiện đáng sợ. Cô nhìn vào tủ quần áo cũ kỹ, nơi bí mật được cất giấu, và cảm thấy như thể nó vẫn đang tỏa ra một thứ năng lượng u ám, nặng nề. Cuộc sống mà cô tưởng chừng đã tạm ổn sau khi trở về, bỗng chốc vỡ vụn. Mọi thứ giờ đây đều không rõ ràng, đều bị bao trùm bởi sự nguy hiểm tiềm ẩn.
Người con gái lặng lẽ nhặt lại xấp giấy, vuốt phẳng những nếp nhăn, cất giữ cẩn thận như một bằng chứng quý giá, đồng thời cũng là lời giải thích cho tất cả những điều kỳ lạ đã xảy ra. Cô nhìn quanh căn nhà nhỏ, nơi chứa đựng bao kỷ niệm tuổi thơ, giờ đây lại chất chứa một bí mật đen tối đến vậy. Khuôn mặt cô đẫm nước mắt nhưng ánh mắt đã không còn vẻ kinh hoàng tột độ ban đầu. Thay vào đó là một sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Cánh cửa đến quá khứ bí ẩn của mẹ đã mở ra, và giờ cô biết, cô không thể quay lại cuộc sống như trước nữa.
Bóng chiều chạng vạng buông xuống, phủ lên căn phòng một màu xám buồn bã. Người con gái ngồi lặng lẽ trên sàn nhà, xấp giấy trong tay. Không còn tiếng khóc nấc hay hơi thở gấp gáp. Chỉ còn sự tĩnh mịch và cảm giác nặng trĩu trong lồng ngực. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những ánh đèn đường bắt đầu le lói. Cuộc đời mẹ cô, một hành trình dài của cô đơn và sợ hãi, cuối cùng đã được gói gọn trong những trang giấy mục nát này. Cô không trách mẹ nữa. Cô hiểu, ít nhất là phần nào, gánh nặng mà mẹ đã mang. Bí mật này không chỉ giải thích cái chết giả, mà còn là lời giải thích cho cả cuộc đời bà, và có lẽ, cả cuộc đời của cô từ giờ phút này trở đi. Dù tương lai có ra sao, dù người đàn ông bí ẩn kia là ai và muốn gì, việc biết được sự thật này đã thay đổi tất cả. Nó mang đến sự chua xót, nhưng cũng là một sự kết nối muộn màng với người mẹ mà cô tưởng chừng đã mất đi hai lần.”

