“Ba người chúng tôi cùng trở thành cha trong một ngày — nhưng chỉ một tin nhắn đã thay đổi tất cả…
Tôi, Duy, Hưng và Minh – ba thằng bạn chí cốt từ đại học – luôn gắn bó như anh em ruột. Ra trường, đi làm, cưới vợ, thậm chí còn lên kế hoạch sinh con gần nhau để con cái sau này… dễ rủ nhau đi chơi.
Và rồi một điều kỳ lạ đã thực sự xảy ra:
Ngày 22 tháng 10 năm ngoái, cả ba đứa chúng tôi cùng trở thành… cha.
Chúng tôi gọi video call ngay đêm hôm đó, dù ai cũng mệt rã rời.
Minh ôm đứa con gái nhỏ, mặt sáng rỡ:
– “Bố đời chính thức lên chức ông ngoại trong tương lai rồi nhé!”
Hưng cười rạng rỡ, tay bồng thằng cu đỏ hỏn:
– “Thằng này giống tao y đúc!”
Còn tôi thì chỉ biết nhìn đứa bé trong tay mình – nhỏ xíu, nhăn nheo – và thấy tim mình tràn ngập thứ cảm xúc chưa từng có: tình yêu vô điều kiện.
Một tuần sau…
Tôi đang bế con thì điện thoại rung. Một tin nhắn lạ hiện lên màn hình.
Không tên. Không lời chào.
Chỉ đúng một câu:
“Đứa bé không phải con mày.”…”
Tôi đọc đi đọc lại tin nhắn, tay run lên bần bật. Màn hình điện thoại nhòe đi trong nước mắt chực trào. Đầu óc tôi trống rỗng, không thể tin vào mắt mình. Có cái gì đó sắc nhọn vừa đâm thẳng vào lồng ngực, cảm giác kinh hoàng lan khắp cơ thể. Tôi lẩm bẩm, giọng lạc đi, như thể đang nói với chính mình: “Không thể nào… chuyện này là sao?”. Đứa bé vẫn nằm im trong vòng tay tôi, ngủ say, không biết rằng thế giới của bố nó vừa sụp đổ chỉ bằng một dòng tin nhắn lạnh lẽo.
“hít một hơi thật sâu, cố gắng đẩy lùi cảm giác kinh hoàng đang bao trùm. Tay vẫn còn hơi run, Tôi nhìn lại màn hình điện thoại. Ánh sáng xanh hắt lên khuôn mặt đầy lo lắng. Tôi lướt xuống, tìm số điện thoại vừa gửi tin nhắn. Nó hiển thị một dãy số lạ hoắc, không có tên trong danh bạ. Sự lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. “”Số lạ ư?”” Tôi tự hỏi thầm, giọng khẽ như gió thoảng, cảm giác bất an dâng lên dữ dội.
Tôi lập tức nhấn vào biểu tượng gọi. Tiếng “”tút…
tút…”” kéo dài như vô tận. Không có ai nhấc máy. Tôi gọi lại lần nữa. Lần này, một giọng tổng đài tự động vang lên, báo số thuê bao không liên lạc được hoặc tạm thời khóa chiều gọi đến. Cảm giác sợ hãi ban đầu giờ đây pha lẫn với sự tức giận và hoang mang tột độ. Đầu Tôi quay cuồng, không thể hiểu chuyện gì đang xảy ra. Kẻ nào lại có thể độc ác đến mức này? Tôi nghiến răng, mắt nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại vô hồn, cảm giác như mình đang bị một thế lực vô hình nào đó trêu đùa một cách tàn nhẫn. “”Kẻ nào dám đùa ác thế này?”” Tôi thì thầm, giọng đầy căm phẫn và bất lực. Chiếc điện thoại như một vật thể mang đến điềm gở, phá tan đi sự bình yên vừa có được. Sự việc ngày càng trở nên bí ẩn và đáng sợ.”
Tôi gạt phăng chiếc điện thoại lên giường, cảm giác ghê tởm lan ra từ vật vô tri ấy. Hắn đứng dậy, bước về phía chiếc nôi đặt cạnh giường. Đứa bé đang ngủ say, khuôn mặt nhỏ nhắn, ngây thơ đến nao lòng. Tôi khẽ bế con lên, cảm nhận hơi ấm mềm mại từ sinh linh bé bỏng. Tình yêu thương vô bờ bến lẽ ra phải tràn ngập lồng ngực, nhưng lúc này, nó lại bị xuyên thủng bởi một cảm giác lạnh lẽo, xa lạ và đầy nghi ngờ. Hắn nhìn chằm chằm vào khuôn mặt con, soi thật kỹ từng đường nét: đôi mắt nhắm nghiền, sống mũi nhỏ, đôi môi chúm chím. Hắn cố gắng, tuyệt vọng, tìm kiếm sự giống nhau giữa con và mình, rồi lại tìm kiếm sự giống nhau giữa con và Vợ của Tôi. Mỗi đường nét quen thuộc lại bị phủ một lớp sương mờ của sự bất an. Một câu hỏi, như một nhát dao, cứa sâu vào tâm trí hắn. *Liệu… có thật không?* Nghĩ đến đó, cổ họng Tôi nghẹn lại, nước mắt chực trào ra, nóng hổi. Hắn siết chặt đứa bé hơn một chút, vừa muốn bảo vệ, vừa cảm thấy hoang mang tột độ về sự thật đằng sau sinh linh bé nhỏ này.
“Anh siết chặt đứa bé hơn một chút, vừa muốn bảo vệ, vừa cảm thấy hoang mang tột độ về sự thật đằng sau sinh linh bé nhỏ này. Tiếng cửa phòng khẽ mở. Vợ của Tôi bước vào, nụ cười ấm áp vẫn còn đọng lại trên môi. Cô nhìn về phía anh, rồi dừng lại khi thấy khuôn mặt tái mét của chồng.
“”Anh sao thế?”” Vợ của Tôi hỏi, giọng đầy lo lắng, “”Mặt anh tái mét à?””
Tôi giật mình, động tác cứng đờ. Nhanh như cắt, anh buông con xuống nôi, nhẹ nhàng nhất có thể, rồi quay lưng lại, vội vã giấu chiếc điện thoại đang sáng màn hình vào túi quần. Anh cố gắng nở một nụ cười thật gượng gạo, cảm giác như cơ mặt đóng băng lại.
“”Anh không sao…”” anh đáp, giọng lạc đi một chút, “”Chỉ hơi đau đầu thôi.””
Anh quay hẳn người lại, chống tay vào tường, giả vờ mệt mỏi. Đôi mắt anh né tránh ánh nhìn soi mói của Vợ của Tôi. Mỗi giây phút kéo dài như một thế kỷ. Lời nói dối thoát ra thật dễ dàng, nhưng gánh nặng tội lỗi và sự bất lực vì phải che giấu lại đè nặng lên lồng ngực anh. Anh cảm thấy mình đang lún sâu hơn vào một mớ hỗn độn.”
“Đôi mắt anh vẫn còn vương nét hoảng loạn khi cố gắng giữ vẻ bình tĩnh trước mặt Vợ của Tôi. Cô nhìn anh một lúc lâu, ánh mắt đầy lo lắng, rồi khẽ thở dài.
“”Thôi anh nghỉ đi,”” cô nói khẽ, tiến lại gần nôi, “”Em trông con cho.””
Vợ của Tôi cúi xuống nhìn con, nụ cười dịu dàng trở lại trên môi. Anh gật đầu, cảm thấy một chút nhẹ nhõm khi cô không tiếp tục truy vấn, nhưng gánh nặng trong lòng thì không giảm đi chút nào. Anh quay người bước về phía giường, bàn tay vẫn vô thức sờ vào chiếc điện thoại trong túi quần. Tin nhắn đó như một vết bỏng, nhắc nhở về sự thật kinh hoàng có thể đang ẩn giấu.
Vừa ngồi xuống mép giường, điện thoại lại rung lên. Lần này là một cuộc gọi video từ Hưng. Anh thoáng giật mình. Hưng và Minh, hai người bạn thân cùng anh lên chức bố vào đúng một ngày định mệnh cách đây một tuần. Bây giờ, họ chắc hẳn đang ngập tràn trong hạnh phúc.
Anh ngần ngại một chút, rồi hít sâu, điều chỉnh lại nét mặt. Anh cố gắng nở một nụ cười thật tươi, nhấn nút chấp nhận cuộc gọi.
Màn hình hiện lên khuôn mặt rạng rỡ của Hưng. Phía sau anh ta là Vợ của Hưng, đang bế một em bé quấn khăn cẩn thận.
“”Ê mày!”” Hưng reo lên, giọng đầy phấn khích, “”Đoán xem ai đây này!””
Anh nhìn thấy em bé trên tay Vợ của Hưng. Đứa bé đang ngủ say, trông thật bình yên và đáng yêu.
“”Ôi! Chào con nhé!”” anh cố gắng nói với giọng vui vẻ nhất có thể, “”Trộm vía, bụ bẫm thế!””
Hưng quay màn hình lại gần hơn, khoe từng ngón tay nhỏ xíu của con mình. “”Nó đấy! ‘Thằng cu’ nhà tao. Mới có một tuần thôi mà trông như ‘thằng lớn’ rồi.””
Anh nhìn cảnh tượng hạnh phúc trên màn hình, tim anh thắt lại. Hạnh phúc đơn giản, trọn vẹn của một người cha. Anh đã từng nghĩ mình cũng đang có thứ hạnh phúc đó.
“”Vợ Hưng khỏe không?”” anh hỏi thêm, cố gắng lấp đầy khoảng trống cảm xúc đang trào dâng.
“”Khỏe re mày ơi! Về nhà là đòi chăm con luôn. May mà có bà ngoại sang giúp.”” Hưng cười lớn, quay sang nhìn vợ với ánh mắt trìu mến.
Anh nhìn thấy tình cảm và sự gắn bó giữa Hưng và Vợ của Hưng. Rồi anh nghĩ đến Vợ của Tôi đang ở ngay sau lưng mình, bên cạnh đứa bé của anh. Anh cảm thấy một sự tủi thân vô bờ bến, cùng với đó là nỗi sợ hãi lớn hơn nữa. Liệu anh có còn xứng đáng với hạnh phúc này không? Liệu bí mật kia có hủy hoại tất cả?
“”Mày thấy chưa?”” Hưng tiếp tục, giọng tự hào, “”Nhìn nó giống tao như đúc ấy nhỉ?””
Anh cười gượng gạo. “”Ừ, giống! Giống bố rồi.””
Vợ của Hưng khẽ nói gì đó với Hưng, và Hưng gật gù.
“”À, Vợ của Hưng bảo hỏi Vợ của Tôi với con sao rồi? Khỏe cả chứ?”” Hưng hỏi.
“”À, khỏe… khỏe cả,”” anh đáp, giọng hơi vấp, “”Vợ của Tôi cũng về nhà rồi. Con thì… trộm vía ngoan lắm.””
Anh không dám quay đầu lại nhìn Vợ của Tôi. Anh sợ cô sẽ nhận ra điều gì đó bất thường trong giọng nói hay ánh mắt của anh.
“”Thế là chuẩn bài rồi nhé!”” Hưng hồ hởi, “”Ba ‘ông bố bỉm sữa’ cùng nhau. Hôm nào rảnh làm bữa ‘ăn mừng’ nhỉ?””
“”Ờ… ừ, nhất trí!”” anh cố gắng tỏ ra hào hứng, “”Khi nào tiện thôi.””
Hưng lại quay camera về phía con. “”Nó đang ngủ ngon quá. Mày có ảnh ‘thằng ku’ nhà mày không? Cho tao xem với!””
Tim anh đập mạnh. Ảnh con trai anh? Anh có hàng trăm cái trong điện thoại. Nhưng bây giờ, nhìn những bức ảnh đó, tâm trí anh lại hiện lên dòng tin nhắn chết tiệt kia. ‘Đứa bé không phải con mày.’
“”À… ờ… tao… tao vừa gửi cho Vợ của Tôi giữ hết rồi,”” anh lắp bắp, lời nói dối lại thoát ra một cách tự nhiên đáng sợ, “”Lúc nào… lúc nào có gì tao gửi qua sau nhé.””
Hưng không để ý đến sự lúng túng của anh. Anh ta vẫn đang ngắm nhìn con mình. “”Thôi, không sao. Lúc nào rảnh gửi nhé. Nhớ giữ gìn sức khỏe cả hai mẹ con đấy.””
“”Ờ, tao biết rồi,”” anh đáp, cảm ơn, “”Mày với Vợ của Hưng cũng thế nhé. Chúc mừng hai vợ chồng một lần nữa.””
Anh nhìn màn hình, cố gắng mỉm cười chân thành. Nụ cười đó chắc chắn rất gượng gạo, nhưng Hưng có vẻ không nhận ra.
“”Okie mày. Thế thôi nhé. Tao cho vợ con nghỉ ngơi đây.”” Hưng nói, rồi vẫy tay chào.
“”Ừ, bye mày.””
Anh kết thúc cuộc gọi. Màn hình điện thoại tắt ngúm, nhưng hình ảnh em bé của Hưng và nụ cười hạnh phúc của Vợ của Hưng vẫn còn đọng lại trong tâm trí anh. Anh cảm thấy như mình đang ở dưới một tảng băng khổng lồ, lạnh lẽo và nặng nề. Hạnh phúc của bạn bè càng làm nổi bật lên sự khốn cùng và bí mật của anh. Anh siết chặt điện thoại trong tay, cảm giác cô đơn chưa bao giờ lớn đến thế.”
“Anh kết thúc cuộc gọi. Màn hình điện thoại tắt ngúm, nhưng hình ảnh em bé của Hưng và nụ cười hạnh phúc của Vợ của Hưng vẫn còn đọng lại trong tâm trí anh. Anh cảm thấy như mình đang ở dưới một tảng băng khổng lồ, lạnh lẽo và nặng nề. Hạnh phúc của bạn bè càng làm nổi bật lên sự khốn cùng và bí mật của anh. Anh siết chặt điện thoại trong tay, cảm giác cô đơn chưa bao giờ lớn đến thế. Anh vẫn ngồi trên mép giường, không thể nhúc nhích. Bóng tối trong phòng như nuốt chửng anh.
Đêm đó, anh trằn trọc. Bên cạnh, Vợ của Tôi và đứa bé ngủ say, hơi thở đều đều. Tiếng khóc thút thít của con thỉnh thoảng vang lên, nhưng anh không còn cảm thấy sự bình yên quen thuộc. Tâm trí anh là một chiến trường hỗn loạn. Dòng tin nhắn chết tiệt đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu, như một lời nguyền độc địa: “”Đứa bé không phải con mày.””
Nó là thật hay giả? Một trò đùa ác ý? Hay sự thật phũ phàng? Nếu là thật, ai là người gửi? Một kẻ thù? Một người quen biết? Một người biết rõ về anh, về vợ anh, về mối quan hệ của họ?
Và quan trọng nhất… Vợ của Tôi. Liệu cô ấy có biết gì đó? Liệu cô ấy đã giấu anh điều gì?
Anh nằm im, cố gắng xua đi những suy nghĩ đen tối, nhưng chúng cứ bám riết. Anh bắt đầu tua lại mọi thước phim trong ký ức, từ ngày họ quyết định có con, những lần đi khám thai, những lời nói, cử chỉ của Vợ của Tôi suốt chín tháng mười ngày qua. Anh cố gắng tìm một dấu hiệu, một lời nói dối, một hành động bất thường.
Nhớ lại Vợ của Tôi hay mệt mỏi bất thường, hay cáu gắt không lý do. Nhớ lại những lần cô ấy né tránh nhắc đến quá trình mang thai, hay chỉ nói qua loa khi anh hỏi về kết quả siêu âm. Nhớ lại những ánh mắt thoáng buồn bã mà anh từng nghĩ là do mệt mỏi thai kỳ. Giờ đây, dưới ánh sáng tăm tối của dòng tin nhắn kia, mọi thứ bỗng trở nên đáng nghi ngờ.
Mỗi ký ức được lôi ra đều bị soi chiếu bằng ánh mắt đầy hoài nghi và sợ hãi. Cái bụng lớn dần, những lần đạp của con trong bụng, những đêm anh thức cùng cô ấy khi cô ấy khó ngủ… Tất cả những khoảnh khắc từng là minh chứng cho tình yêu và sự mong chờ, giờ đây lại trở thành những dấu hỏi lớn, chĩa thẳng vào trái tim anh. Liệu tất cả chỉ là một màn kịch?
Anh trở mình, vùi mặt vào gối. Cảm giác bị phản bội, bị lừa dối, dù chưa có bằng chứng nào xác thực, đã bắt đầu ăn mòn tâm trí anh. Anh không thể ngủ. Hàng ngàn câu hỏi cứ quay cuồng, ám ảnh anh trong màn đêm tĩnh mịch.”
“Anh trở mình, vùi mặt vào gối. Cảm giác bị phản bội, bị lừa dối, dù chưa có bằng chứng nào xác thực, đã bắt đầu ăn mòn tâm trí anh. Anh không thể ngủ. Hàng ngàn câu hỏi cứ quay cuồng, ám ảnh anh trong màn đêm tĩnh mịch.
Anh nằm đó, mắt nhìn trân trân lên trần nhà, cố gắng hít thở thật sâu. Nhưng mỗi hơi thở chỉ mang thêm sự nặng nề và nghi ngờ. Anh quay sang nhìn Vợ của Tôi. Cô ấy vẫn ngủ say, gương mặt thanh thản trong ánh sáng lờ mờ từ khe cửa. Đứa bé nằm giữa hai người, đôi khi lại khẽ cựa mình.
Trong khoảnh khắc ấy, một ý nghĩ lóe lên. Chiếc điện thoại. Điện thoại của Vợ của Tôi. Mọi thứ cần tìm, có lẽ đều nằm trong đó. Lịch sử cuộc gọi, tin nhắn, mạng xã hội… Tất cả những manh mối mà anh cần để biết sự thật, hoặc ít nhất là tìm ra điểm bắt đầu.
Sự nghi ngờ lớn dần, lấn át cả nỗi sợ hãi bị phát hiện. Anh không thể sống trong cảnh thấp thỏm, bị dày vò bởi câu nói kia nữa. Anh cần biết. Phải biết được sự thật, dù nó có đau đớn đến đâu.
Chậm rãi, từng chút một, anh cựa quậy, cố gắng không gây ra tiếng động nào. Anh đưa tay về phía chiếc bàn nhỏ cạnh giường, nơi chiếc điện thoại của Vợ của Tôi đang nằm. Tay anh run run. Tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Mồ hôi lạnh lấm tấm trên trán. Anh liếc nhìn Vợ của Tôi, sợ cô ấy đột ngột tỉnh giấc. Cô ấy vẫn ngủ.
Các ngón tay run rẩy chạm vào vật lạnh ngắt. Anh nhấc điện thoại lên, cẩn thận đến mức như đang cầm một quả bom hẹn giờ. Màn hình tối đen. Anh đưa ngón tay cái lên, áp vào cảm biến vân tay, nơi anh biết cô ấy thường dùng để mở khóa. Chết tiệt, mật khẩu! Anh nhớ mình chưa bao giờ biết mật khẩu số của cô ấy, cô ấy luôn dùng vân tay hoặc Face ID.
Anh thử đặt ngón tay lên màn hình để mở khóa bằng vân tay một lần nữa, hy vọng hệ thống sẽ nhận. Không được. Điện thoại vẫn khóa. Anh nhìn lại Vợ của Tôi. Cô ấy đang ngủ say, không có dấu hiệu gì của sự tỉnh giấc.
Trong đầu anh chỉ còn văng vẳng một ý nghĩ duy nhất: Phải biết được. Anh phải mở khóa chiếc điện thoại này. Bằng mọi giá. Anh đưa điện thoại lại gần hơn, ánh mắt đầy quyết tâm pha lẫn sợ hãi, nhìn chằm chằm vào màn hình khóa.”
“Anh nhìn chằm chằm vào màn hình khóa, đầu óc quay cuồng tìm cách mở. Anh thử nhấn nút nguồn, rồi nút tăng giảm âm lượng, rồi nút home (nếu có). Vô ích. Chiếc điện thoại vẫn kiên quyết không hé lộ bí mật. Anh liếc nhìn Vợ của Tôi lần nữa. Cô ấy vẫn ngủ, không hề hay biết về cơn bão đang giày vò anh.
Anh nhẹ nhàng đặt chiếc điện thoại trở lại bàn, cảm giác bất lực và giận dữ dâng trào. Điện thoại không được. Vậy còn gì nữa?
Anh bắt đầu lục lọi xung quanh. Cẩn thận hết sức, anh tìm kiếm trong túi xách của Vợ của Tôi đặt trên ghế, trong ngăn kéo tủ đầu giường. Anh mở tủ quần áo, lướt qua từng ngăn kéo nhỏ, từng túi áo khoác. Tim anh đập thình thịch, mỗi tiếng động nhỏ cũng khiến anh giật mình. Anh kiểm tra cả những chỗ anh nghĩ cô ấy có thể giấu thứ gì đó nhạy cảm – dưới đệm, trong hộp đựng trang sức.
Thời gian trôi qua chậm chạp. Anh lật tung những thứ không đáng kể, tìm kiếm một dấu vết, một manh mối nhỏ nhất. Cảm giác bồn chồn, lo lắng ngày càng tăng. Anh mồ hôi nhễ nhại, dù trời không nóng.
Sau một hồi lục soát căng thẳng và cẩn trọng, anh dừng lại. Không có gì cả. Không một lá thư, không một cuốn sổ bí mật, không một hóa đơn khả nghi, không gì bất thường trong ví hay túi xách. Mọi thứ dường như đều bình thường đến đáng sợ.
Anh đứng đó, giữa căn phòng ngủ yên tĩnh, với đống đồ đạc đã bị xáo trộn một chút. Cảm giác nhẹ nhõm thoáng qua khi không tìm thấy bằng chứng nào rõ ràng. Nhưng rồi, một cảm giác bế tắc lớn hơn ập đến. Nếu không có gì ở đây, thì tin nhắn kia là sao? Liệu Vợ của Tôi thực sự cao tay, giấu kỹ mọi thứ đến mức anh không thể tìm thấy? Hay tệ hơn, tin nhắn đó chỉ là một trò đùa ác ý, một sự nhầm lẫn tàn nhẫn, và anh đã hành động như một kẻ điên?
Sự nghi ngờ vẫn còn đó, như một vết thương hở. Anh nhìn đứa bé đang ngủ say giữa hai người, rồi lại nhìn Vợ của Tôi, lòng rối bời. Anh đặt tay lên trán, day day thái dương.
“”Mình đang phát điên lên mất,”” anh khẽ lẩm bẩm, giọng đầy tuyệt vọng. Anh không biết phải làm gì tiếp theo. Con đường tìm kiếm sự thật dường như đã đi vào ngõ cụt, nhưng tâm trí anh vẫn không thể chấp nhận sự yên bình giả tạo này.”
“Anh đứng đó, giữa căn phòng ngủ yên tĩnh, với đống đồ đạc đã bị xáo trộn một chút. Cảm giác nhẹ nhõm thoáng qua khi không tìm thấy bằng chứng nào rõ ràng. Nhưng rồi, một cảm giác bế tắc lớn hơn ập đến. Nếu không có gì ở đây, thì tin nhắn kia là sao? Liệu Vợ của Tôi thực sự cao tay, giấu kỹ mọi thứ đến mức anh không thể tìm thấy? Hay tệ hơn, tin nhắn đó chỉ là một trò đùa ác ý, một sự nhầm lẫn tàn nhẫn, và anh đã hành động như một kẻ điên?
Sự nghi ngờ vẫn còn đó, như một vết thương hở. Anh nhìn đứa bé đang ngủ say giữa hai người, rồi lại nhìn Vợ của Tôi, lòng rối bời. Anh đặt tay lên trán, day day thái dương.
“”Mình đang phát điên lên mất,”” anh khẽ lẩm bẩm, giọng đầy tuyệt vọng. Anh không biết phải làm gì tiếp theo. Con đường tìm kiếm sự thật dường như đã đi vào ngõ cụt, nhưng tâm trí anh vẫn không thể chấp nhận sự yên bình giả tạo này.
Sự căng thẳng và mớ hỗn độn trong đầu anh không ngừng gặm nhấm. Những ngày sau đó, bầu không khí trong nhà của Tôi dần trở nên nặng nề. Tôi dễ cáu kỉnh hơn, những chuyện nhỏ nhặt cũng khiến anh bực bội. Nụ cười trên môi anh thưa thớt dần.
Anh vô thức tạo ra khoảng cách với Vợ của Tôi. Khi cô ấy lại gần, anh thường tìm cớ lảng tránh. Khi nhìn Con của Tôi, ánh mắt anh không còn chỉ là sự yêu thương, mà ẩn chứa một nét dò xét, một nỗi bất an khó gọi tên. Anh bỗng dưng chú ý đến những điểm không giống anh ở đứa bé – một cái mũi nhỏ, một khuôn miệng chúm chím… Những suy nghĩ đó như những mũi kim đâm vào lồng ngực anh.
Vợ của Tôi nhanh chóng nhận ra sự thay đổi đáng lo ngại. Anh trầm lặng hơn, hay thở dài, và ánh mắt thì lúc nào cũng xa xăm hoặc khó chịu.
Một buổi tối, khi Con của Tôi đã ngủ, Vợ của Tôi ngồi xuống bên cạnh anh trên sô pha. Cô khẽ đặt tay lên cánh tay anh.
“”Anh à, dạo này em thấy anh lạ lắm,”” Vợ của Tôi nói, giọng đầy lo lắng. “”Anh có chuyện gì không? Có phải công việc áp lực quá không?””
Anh giật mình một cái, lùi nhẹ người lại. Anh không muốn đối diện với ánh mắt quan tâm của cô ấy.
“”Không… không có gì,”” Tôi trả lời cộc lốc, không nhìn cô ấy. “”Anh chỉ hơi mệt thôi.””
“”Mệt thế nào? Anh ít nói hẳn đi, với lại… trông anh cứ bồn chồn ấy. Có chuyện gì anh cứ nói với em đi mà. Đừng giữ trong lòng.””
Cô ấy cố gắng nhìn thẳng vào mắt anh, nhưng anh quay mặt đi. Nỗi nghi ngờ, sự tức giận và cả cảm giác tội lỗi vì đã lục lọi đồ đạc của cô khiến anh không thể đối diện.
“”Anh đã bảo là không có gì rồi mà,”” Tôi gằn giọng, sự kiên nhẫn đã cạn kiệt. “”Anh chỉ mệt thôi mà, đừng nghĩ nhiều.””
Anh đứng dậy, bỏ dở câu chuyện. Khoảng cách vô hình giữa hai người bỗng chốc trở nên thật rõ ràng, lạnh lẽo. Vợ của Tôi nhìn theo bóng lưng anh, ánh mắt ngập tràn băn khoăn và tổn thương. Anh đi về phía cửa sổ, đứng đó, quay lưng lại với cô, để lại sự im lặng nặng trĩu trong căn phòng.”
“Anh đứng bên cửa sổ, bóng lưng cô đơn quay về phía Vợ của Tôi, nhưng tâm trí anh còn xa hơn thế. Lời nói đầy lo lắng của cô như những mũi kim châm vào lòng anh, không phải vì sự quan tâm, mà vì sự bất lực của chính anh. Anh không thể nói ra sự thật, sự thật mà anh không dám chắc chắn, sự thật đang gặm nhấm anh mỗi phút giây. Căn phòng chìm trong im lặng, nhưng trong đầu anh là một cơn bão.
Những ngày tiếp theo trôi qua như địa ngục. Nỗi ám ảnh về tin nhắn và hình ảnh đứa bé cứ quẩn quanh, không cho anh phút nào bình yên. Anh ngủ ít hơn, ăn không ngon miệng, và lúc nào cũng có cảm giác như đang đi trên dây. Vợ của Tôi cố gắng bắt chuyện, hỏi han, nhưng anh chỉ đáp lại bằng những câu cụt lủn hoặc im lặng. Anh biết cô ấy đang tổn thương, nhưng anh không còn tâm trí nào để xoa dịu. Anh đang chiến đấu với con quỷ trong lòng mình.
Sau một đêm mất ngủ trắng đêm, ngồi nhìn trân trân lên trần nhà, một suy nghĩ chợt lóe lên, tàn nhẫn nhưng là tia sáng duy nhất trong bóng tối hỗn độn. Xét nghiệm ADN. Đó là cách duy nhất. Cách duy nhất để kết thúc sự dằn vặt này, dù kết quả có là gì đi nữa.
Anh biết, đây là con đường đau đớn nhất. Nếu kết quả khẳng định nỗi sợ hãi của anh, cuộc sống của anh, của Vợ của Tôi, và của đứa bé sẽ sụp đổ hoàn toàn. Nhưng nếu kết quả phủ định, thì sao? Anh đã nghi ngờ vợ mình, đã khiến cô ấy đau lòng, đã tự biến mình thành một kẻ hoang tưởng. Dù thế nào, đây cũng là một ván cược sinh tử.
Anh nằm đó, nhìn ánh nắng sớm mai yếu ớt lọt qua khe cửa, lòng nặng trĩu. “”Chỉ có cách này thôi,”” anh lẩm bẩm, giọng khàn đặc. “”Phải làm rõ mọi thứ.””
Quyết định đã được đưa ra. Giờ là lúc hành động. Việc đầu tiên là tìm hiểu. Anh chờ đến khi Vợ của Tôi đưa Con của Tôi đi chơi hoặc ngủ say. Anh lén lút mở laptop, xóa lịch sử duyệt web cẩn thận. Đầu tiên, anh tìm kiếm các trung tâm xét nghiệm ADN uy tín ở Việt Nam. Hàng chục kết quả hiện ra. Anh đọc kỹ các đánh giá, so sánh giá cả, dịch vụ, và đặc biệt là độ bảo mật. Anh cần một nơi kín đáo tuyệt đối.
Tiếp theo là vấn đề lấy mẫu. Lấy mẫu thế nào để Vợ của Tôi không phát hiện ra? Máu? Nước bọt? Tóc? Anh đọc các hướng dẫn. Tóc có chân tóc là tốt nhất, hoặc dùng tăm bông quẹt vào niêm mạc miệng của đứa bé khi đang ngủ. Đây là phần khó khăn nhất. Anh phải thật cẩn thận, không để lại bất kỳ dấu vết nào.
Những ngày sau đó, anh sống trong trạng thái cảnh giác cao độ. Anh quan sát mọi cử động của Vợ của Tôi và Con của Tôi, tìm kiếm cơ hội. Mỗi khi nhìn thấy Con của Tôi, lòng anh lại quặn thắt. Anh yêu đứa bé này, đó là sự thật. Nhưng tình yêu đó giờ đây bị che phủ bởi lớp màn nghi ngờ và nỗi sợ hãi. Anh cảm thấy mình như một điệp viên trong chính ngôi nhà của mình, lên kế hoạch cho một nhiệm vụ bí mật và đau lòng nhất. Con đường này cô độc và đầy chông gai, nhưng anh biết mình không thể dừng lại. Anh phải có được câu trả lời. Bằng mọi giá.”
“Những ngày tìm kiếm cơ hội để hành động đầy căng thẳng. Anh quan sát Vợ của Tôi và Con của Tôi với một ánh mắt khác, ánh mắt của một kẻ đang chờ thời cơ, chứ không phải là tình thương yêu thuần túy. Anh cảm thấy mình thật hèn hạ.
Cuối cùng, cơ hội đến. Đó là vào một buổi tối muộn, sau khi Vợ của Tôi đã tắm và cho Con của Tôi bú sữa, Con của Tôi ngủ thiếp đi trên chiếc cũi nhỏ. Vợ của Tôi vào nhà tắm, tiếng nước chảy rì rầm vọng ra. Đây rồi. Thời khắc quyết định.
Anh đứng ở cửa phòng, hít một hơi thật sâu. Lòng bàn tay anh ướt đẫm mồ hôi. Anh bước nhẹ vào phòng. Ánh đèn ngủ mờ ảo hắt lên khuôn mặt thiên thần của Con của Tôi. Đứa bé ngủ say sưa, không hề hay biết về cuộc đấu tranh nội tâm của người cha.
Tay anh run run. Cảm giác tội lỗi bủa vây. Anh đang làm gì thế này? Đang phản bội lại sự tin tưởng của vợ, đang nghi ngờ chính giọt máu của mình. Anh cúi xuống, nhẹ nhàng nhặt vài sợi tóc vương trên ga trải giường gần đầu đứa bé. Không đủ, anh cần sợi có chân tóc. Anh lại gần hơn, cẩn thận luồn ngón tay vào tóc Con của Tôi, tìm kiếm. Tim anh đập thình thịch như trống trận. Chỉ cần một sợi… chỉ một sợi thôi. Anh rút nhẹ một sợi tóc nhỏ. Đứa bé khẽ cựa mình, làm anh giật nảy mình, đứng hình như tượng đá. May mắn thay, Con của Tôi chỉ trở mình rồi lại chìm vào giấc ngủ.
Tiếp theo là của anh. Anh kéo một sợi tóc từ đầu mình, cảm giác đau nhói khiến anh tỉnh táo hơn một chút.
Gói ghém mẫu. Anh đã chuẩn bị sẵn một chiếc túi ziplock nhỏ. Anh đặt hai sợi tóc vào đó, cẩn thận niêm phong lại. Hành động lén lút này khiến anh cảm thấy mình như một tên trộm đang đánh cắp thứ quý giá nhất trong chính ngôi nhà của mình.
Anh nắm chặt chiếc túi nhỏ trong tay, đứng nhìn Con của Tôi đang ngủ. Một giọt nước mắt lăn dài trên má anh. Anh khẽ thì thầm, giọng nghẹn lại: “”Xin lỗi con… xin lỗi em…””
Vợ của Tôi bước ra khỏi nhà tắm. Anh lập tức giấu chiếc túi vào túi quần, quay người lại, cố gắng tỏ ra bình thường. “”Em xong rồi à?”” anh hỏi, giọng hơi khàn.
“”Ừm,”” Vợ của Tôi đáp, không để ý sự khác lạ của anh. “”Anh trông mệt mỏi quá. Đi ngủ sớm đi.””
“”Ừ… anh vào ngay đây.””
Anh chờ Vợ của Tôi đi vào phòng ngủ, rồi nhẹ nhàng ra khỏi phòng Con của Tôi, mang theo bằng chứng (hay sự phủ nhận) đang giấu kín trong túi quần. Nhiệm vụ đầu tiên đã hoàn thành. Giờ là lúc mang mẫu đi xét nghiệm. Anh biết, chặng đường phía trước còn kinh khủng hơn nhiều.”
“Anh bước ra khỏi phòng Con của Tôi, chiếc túi ziplock đựng hai sợi tóc cẩn thận giấu trong túi quần. Bóng tối nuốt chửng anh khi anh nhẹ nhàng đóng cửa lại, sau lưng là tiếng ngáy đều đều của Vợ của Tôi từ phòng ngủ. Không một giây chần chừ, anh vội vã rời khỏi Nhà của Tôi.
Thời gian chờ đợi bắt đầu từ khoảnh khắc anh gửi mẫu đi xét nghiệm. Nhân viên phòng lab nói sẽ mất vài ngày. Vài ngày? Với anh, đó là cả một thập kỷ. Mỗi giờ trôi qua nặng nề như chì.
Điện thoại rung. Tim anh lập tức đập thình thịch. Anh vội vã chộp lấy, hy vọng, rồi lại thất vọng. Chỉ là tin nhắn quảng cáo. Lần khác, email báo có thư mới. Anh run rẩy mở ra. Lại là công việc. Không phải kết quả. Không bao giờ là kết quả.
Anh không thể tập trung vào bất cứ điều gì. Công việc đình trệ. Những cuộc họp trở nên vô nghĩa. Anh ngồi đó, nhưng tâm trí lơ lửng ở một nơi nào đó không xác định, chỉ xoay quanh một suy nghĩ duy nhất: kết quả xét nghiệm.
Giấc ngủ trở thành điều xa xỉ. Anh trằn trọc trên giường, mắt thao láo nhìn trần nhà. Mọi âm thanh nhỏ nhất trong đêm đều khiến anh giật mình, tưởng như là tiếng chuông báo tin dữ. Khi bình minh hé rạng, sự mệt mỏi và lo lắng bủa vây anh như một lớp sương mù dày đặc.
Anh nhìn Vợ của Tôi, nhìn Con của Tôi. Ánh mắt vẫn đầy yêu thương, nhưng giờ đây trộn lẫn cả sự nghi ngờ và nỗi sợ hãi tột cùng. Nụ cười của Con của Tôi không còn chỉ mang đến niềm hạnh phúc thuần túy, mà còn là một câu hỏi nhức nhối. Anh cảm thấy mình đang diễn kịch, đang che giấu một bí mật kinh khủng ngay trong chính ngôi nhà của mình.
“”Nhanh lên đi… làm ơn nhanh lên…”” Anh tự lẩm bẩm, giọng khản đặc, nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại trống rỗng. Anh biết, chỉ khi có kết quả, dù tốt hay xấu, anh mới thoát khỏi địa ngục của sự chờ đợi này. Nhưng khoảnh khắc nhận được nó… anh không chắc mình đã sẵn sàng. Cảm giác lơ lửng, không biết tương lai sẽ ra sao, hành hạ anh từng giây phút. Những ngày này, anh sống trong sợ hãi, trong sự không chắc chắn, trong nỗi đau gặm nhấm từ bên trong. Kết quả, dù là gì, cũng sẽ vĩnh viễn thay đổi cuộc đời anh.”
“Anh ngồi trước màn hình máy tính, ánh mắt dán chặt vào hộp thư đến. Sự chờ đợi đã biến anh thành một bóng ma vật vờ trong chính ngôi Nhà của Tôi. Mỗi giây trôi qua là một cực hình. Anh liên tục làm mới trang, hy vọng, rồi lại chìm vào thất vọng.
Đột nhiên, một thông báo bật lên ở góc màn hình. Một email mới. Từ phòng lab.
Tim anh nhảy lên đập thình thịch trong lồng ngực, dữ dội như muốn vỡ tung. Anh đứng phắt dậy, cả người run lên bần bật. Đầu óc trống rỗng, chỉ còn lại tiếng máu dồn dập trong tai. Anh vội vã đi về phía phòng làm việc, kéo mạnh cánh cửa, bước vào và chốt chặt lại. Cả thế giới bên ngoài bỗng chốc bị đẩy lùi, chỉ còn lại anh và sự thật đang chờ đợi trong cái email kia.
Anh ngồi phịch xuống ghế, tay run đến mức khó điều khiển chuột. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng lấy lại bình tĩnh, nhưng chỉ thấy lồng ngực như bị bóp nghẹt. Ngón tay run rẩy di chuyển con trỏ đến dòng tiêu đề email. Nó đây rồi. Kết quả đây rồi.
Không thể chần chừ hơn được nữa. Anh chậm rãi mở email. Một tập tin PDF đính kèm hiện ra, mang cái tên lạnh lùng: “”Kết quả xét nghiệm…””
Anh nhìn chằm chằm vào tên tập tin, mồ hôi lấm tấm trên trán. Cả người anh căng như dây đàn. Chỉ một cú click này thôi, cuộc đời anh sẽ rẽ sang một hướng hoàn toàn khác. Không còn sự lơ lửng, không còn nghi ngờ dày vò. Chỉ còn sự thật, trần trụi và có thể tàn nhẫn.
“”Đây rồi… sự thật đây rồi…”” Anh thầm thì, giọng khản đặc.
Tay anh run rẩy đưa chuột đến biểu tượng tập tin đính kèm. Ngón tay cuối cùng cũng ấn xuống. Click.
Màn hình chuyển sang trạng thái đang tải. Chỉ vài giây nữa thôi… Vài giây định mệnh.”
“Màn hình tải xong. Tập tin PDF mở ra, hiển thị một trang giấy trắng với những dòng chữ, biểu đồ và ký hiệu khoa học lạnh lẽo. Anh lướt nhanh qua những thuật ngữ phức tạp, tìm kiếm phần kết luận. Ánh mắt anh dán chặt vào từng từ, từng dòng. Lồng ngực anh căng như dây đàn, mỗi nhịp thở đều trở nên khó khăn.
Anh đến phần cuối cùng. Dòng chữ in đậm, không thể chối cãi.
**KẾT LUẬN:**
**… KHÔNG CÓ QUAN HỆ HUYẾT THỐNG.**
Cả thế giới của anh như sụp đổ. Tiếng máu dồn dập trong tai bỗng chốc im bặt, thay vào đó là một khoảng không tĩnh lặng đến đáng sợ. Anh nhìn chằm chằm vào dòng chữ đó, không thể tin vào mắt mình. Đầu óc trống rỗng, chỉ còn lại một ý nghĩ duy nhất lặp đi lặp lại, đau đớn và tàn nhẫn.
“”Không phải con mình…””
Anh lẩm bẩm, giọng khản đặc.
“”Thật sự… không phải con mình…””
Anh không biết mình đã ngồi đó bao lâu, như một pho tượng đá, ánh mắt vô hồn dán chặt vào màn hình. Dòng chữ “”KHÔNG CÓ QUAN HỆ HUYẾT THỐNG”” như vết dao cứa sâu vào tim anh, xoáy mạnh từng chút một. Không khí trong phòng dường như đặc quánh lại, đè nặng lên lồng ngực khiến anh không thể thở.
Cơn sốc ban đầu dần qua đi, nhường chỗ cho một nỗi đau thấu xương, cùng với sự hỗn loạn tột cùng. Nếu đứa bé không phải con anh, vậy con anh ở đâu? Ai là người đã gửi tin nhắn đó? Và tại sao…?
Những câu hỏi ào ạt xông vào tâm trí anh, dữ dội như một cơn bão. Anh siết chặt tay, móng tay găm sâu vào lòng bàn tay đến bật máu. Sự thật tàn khốc hơn bất kỳ cơn ác mộng nào. Đứa con mà anh yêu thương, mà anh chăm sóc bấy lâu nay… không phải con anh.”
“Anh đứng dậy, tấm bản xét nghiệm DNA nhàu nát trong tay. Anh rời khỏi phòng làm việc, bước chân nặng trịch như đeo đá. Khuôn mặt anh trắng bệch, ánh mắt đỏ ngầu đầy tổn thương và căm giận, lồng ngực phập phồng những hơi thở khó nhọc.
Anh tìm thấy Vợ của Tôi đang ngồi ở phòng khách. Cô ấy mỉm cười khi thấy anh, nhưng nụ cười nhanh chóng tắt ngúm khi cô nhìn thấy vẻ mặt của anh. Một nỗi sợ hãi lan nhanh trong ánh mắt cô.
Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ bước đến, bàn tay run rẩy đưa tờ giấy đến trước mặt Vợ của Tôi. Giọng nói anh nghẹn lại trong cổ họng, khó khăn lắm mới bật ra thành tiếng.
“”Em giải thích đi…”” Anh nói, âm thanh vỡ vụn. “”Cái này… là sao?!””
Vợ của Tôi nhìn chằm chằm vào tờ giấy, khuôn mặt cô ấy lập tức tái mét như không còn giọt máu. Đôi môi cô mấp máy không thành lời, và nước mắt bắt đầu lăn dài trên gò má.”
“Vợ của Tôi sụp xuống sàn nhà, tấm bằng xét nghiệm DNA vẫn còn nằm trên ngực cô ấy, nhăn nhúm. Nước mắt tuôn như suối, những tiếng nấc nghẹn ngào xé tan không khí căng thẳng. Hoặc có lẽ, cô ấy hoàn toàn im lặng, chỉ có đôi mắt mở to, chứa đựng nỗi sợ hãi tột cùng, như một con thú bị dồn vào chân tường.
“”Nói đi!”” Giọng Tôi vỡ vụn, anh không còn kiểm soát được cảm xúc. Anh muốn hét lên, muốn đập phá mọi thứ, nhưng tất cả chỉ đọng lại thành hai tiếng khô khốc, đầy tổn thương.
Vợ của Tôi mấp máy môi, hít một hơi thật sâu, cố trấn tĩnh nhưng thất bại. Giọng nói run rẩy như sắp vỡ tan.
“”Em… em xin lỗi…”” Cô ấy nhìn lên anh, đôi mắt đỏ hoe. “”Em xin lỗi… anh nghe em nói đã…””
Những lời nói như những nhát dao cứa vào tim Tôi. “”Nghe gì nữa?! Còn gì để nói nữa?!””
Cô ấy cụp mắt xuống, nước mắt vẫn rơi lã chã. “”Mọi chuyện… không phải như anh nghĩ…””
“”Không như tôi nghĩ?”” Tôi cười khẩy, một nụ cười đau đớn. “”Vậy thì nó là thế nào? Cái tờ giấy này, con số này, nó là giả à? Hay là em giải thích cho tôi nghe, tại sao… tại sao con của tôi… lại không phải con của tôi?!””
“”Đó là chuyện của quá khứ… rất lâu rồi…”” Vợ của Tôi bắt đầu, giọng nhỏ dần, nhưng mỗi từ lại vang vọng như sấm trong tâm trí anh. “”Trước khi em gặp anh… Thật ra… thật ra em đã từng… có mối quan hệ với… với…””
Cô ấy ngập ngừng, như thể cái tên sắp nói ra là thứ kinh khủng nhất trên đời. Tôi đứng đó, nghẹt thở, cảm giác như cả thế giới đang sụp đổ. Từng lời cô ấy nói ra đều là một cú đấm mạnh vào lồng ngực anh, bóp nghẹt trái tim anh lại.
“”…Với…”” Cô ấy hít một hơi run rẩy. “”Với Hưng…””
Cả căn phòng như xoay tròn. Hưng? Bạn thân của anh? Người cùng anh chia sẻ mọi buồn vui, người cùng anh háo hức chờ đón đứa con đầu lòng trong cùng một ngày?
“”Em nói cái gì?!”” Tôi thốt lên, không tin vào tai mình. “”Em nói là… là Hưng á?!””
Vợ của Tôi gật đầu, nước mắt lại tuôn trào mạnh hơn. “”Đó là chuyện trước đây rất lâu rồi… Hồi còn sinh viên… Lúc đó… lúc đó bọn em chỉ là nhất thời…””
“”Nhất thời? Nhất thời mà ra đứa con này à?!”” Anh cảm thấy cổ họng mình khô khốc, không thể nói thêm lời nào. Sự tức giận và tổn thương trộn lẫn thành một hỗn hợp độc hại, cuộn trào trong anh.
Cô ấy tiếp tục kể, giọng đứt quãng, xen lẫn tiếng nấc. Câu chuyện về một mối quan hệ lầm lỡ thời tuổi trẻ, về sự giấu giếm, về nỗi sợ hãi khi biết mình mang thai, về việc cô ấy đã cố gắng thế nào để chôn vùi nó trong quá khứ. Cô ấy nói về lý do tại sao lại giấu anh, về hy vọng rằng thời gian sẽ xóa nhòa tất cả, về việc cô ấy yêu anh thật lòng và muốn xây dựng một gia đình hạnh phúc với anh.
Nhưng những lời giải thích đó, thay vì xoa dịu, lại chỉ khiến vết thương thêm rỉ máu. Từng chi tiết nhỏ nhặt về mối quan hệ giữa vợ anh và bạn thân anh như những mảnh thủy tinh vỡ, cứa sâu vào tâm can Tôi. Anh nghe, nhưng dường như không thể tiếp nhận được gì nữa. Chỉ còn lại sự trống rỗng và nỗi đau khủng khiếp.
Câu chuyện kết thúc bằng sự im lặng nặng nề. Vợ của Tôi ngồi đó, gương mặt đẫm nước, chờ đợi phán quyết từ anh. Còn Tôi, anh đứng đó, tấm bằng xét nghiệm DNA nhàu nát trong tay, cảm thấy như cả cuộc đời mình vừa bị xé toạc. Những tiếng nấc thút thít của vợ, sự im lặng chết chóc trong căn nhà, tất cả hòa quyện lại thành một bản nhạc bi thương cho cái kết của một bí mật bị phơi bày.
Nhìn lại khoảnh khắc đó, Tôi nhận ra cuộc đời đôi khi là một chuỗi những sự thật nghiệt ngã và những lựa chọn khó khăn. Nỗi đau của sự phản bội và lừa dối bóp nghẹt trái tim Tôi, nhưng ẩn sâu trong đó là một bài học về lòng tin và sự tổn thương mà nó có thể gây ra. Sau cơn bão tố của sự thật phũ phàng, điều còn lại là đống đổ nát của niềm tin và câu hỏi về tương lai. Có thể, thời gian sẽ mang đến sự chữa lành, hoặc ít nhất là sự chấp nhận. Có thể, trong đống tro tàn này, một con đường mới sẽ mở ra, dẫn lối đến sự bình yên, dù không còn trọn vẹn như xưa. Cuộc đời vẫn tiếp diễn, dù có những vết sẹo khó phai.”

