Trong 3 Ngày Sau Đám Giỗ, 2 Người Nhà Ông Trác bất ngờ qu;/a đ;/ời Sau Bữa Cơm Tối: Đến Khi Khám Nghiệm Cái Bàn Ăn thì mới Phát Hiện Một Chi Tiết đặt bên dưới nồi cơm khiến cả họ tái xanh cả mặt… Làng Đông Thụ từ trước đến nay vẫn đồn nhà ông Trác có “oá;/n kh–í”. Vì 15 năm trước, vợ cả của ông – bà Hường – mất đúng ngày giỗ cha chồng. Lúc hấp hối, bà chỉ kịp nhìn lên trần nhà mà thều thào: Tôi… bị hại… cái bàn ăn… Không ai hiểu câu nói đó là gì, mọi chuyện rồi cũng chìm đi. Năm đó: Đúng dịp giỗ năm thứ 15 Con cháu tụ họp đông đủ. Mâm cỗ bày trên chiếc bàn gỗ lim cũ đã dùng nhiều năm, ai cũng quen mắt. Cơm nước xong xuôi, cả nhà ăn uống vui vẻ. Thế nhưng ngay trong đêm, gia đình rơi vào hỗn loạn. Người con thứ hai – anh Tài – vật vã nôn mửa, lên cơn co giật rồi tắt thở. Hôm sau, em dâu của ông Trác – chị Liên – cũng tử vong cùng triệu chứng. Cả nhà sợ hãi:..đọc tiếp dưới cmt 👇👇👇
NỖI HOẢNG LOẠN bao trùm lấy căn nhà của ông Trác. Tiếng khóc nức nở, ai oán của con cháu hòa lẫn vào nhau, vang vọng khắp không gian tĩnh mịch của Làng Đông Thụ. Đôi mắt ông Trác trũng sâu, nhìn mọi thứ như vô định. Ông gầy gò, khuôn mặt thất thần, đôi bàn tay run rẩy lần tìm từng nếp áo nhàu nhĩ.
Ông Trác gằn giọng, âm thanh khàn đặc như bị bóp nghẹt:
“Gọi thầy cúng! Mau gọi thầy cúng về đây! Rồi… rồi gọi y bác sĩ đến khám nghiệm… cái… cái xác!”
Giọng ông run lên từng hồi. Dù ra lệnh một cách dứt khoát, trong lòng ông Trác vẫn dậy sóng nỗi sợ hãi cố hữu về “oán khí” mà dân làng Đông Thụ vẫn hay thì thầm về gia đình ông. Bữa cơm tối vui vẻ, ấm cúng vừa mới đây giờ như một ký ức xa vời, một trò đùa tàn nhẫn của số phận. Không ai dám nghĩ đến nụ cười, đến tiếng nói chuyện rôm rả. Giờ đây, chỉ còn lại sự bàng hoàng và cái chết lạnh lẽo đang lẩn quẩn đâu đó quanh họ.
Một người con gái của ông Trác, gương mặt còn vương nước mắt, ngập ngừng:
“Cha… y bác sĩ đến thì sao ạ? Họ có… họ có giải thích được không?”
Ông Trác siết chặt nắm tay, móng tay bấm sâu vào da thịt:
“Ta không biết! Ta chỉ muốn biết… ai… ai đã làm chuyện này!”
Ông nhìn về phía chiếc bàn gỗ lim cũ kỹ. Trên đó, mâm cỗ giỗ vẫn còn vương lại. Vừa lúc nãy, anh Tài và chị Liên còn ngồi đó, cười nói vui vẻ. Giờ đây, họ đã nằm lạnh lẽo ở đâu đó trong nhà. Ký ức về lời trăn trối của bà Hường, vợ cả của ông, cách đây 15 năm, lại chợt ùa về: “Tôi… bị hại… cái bàn ăn…” Ông Trác cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Cái bàn gỗ lim đó, nó đã chứng kiến bao nhiêu chuyện. Lần này, nó lại tiếp tục là trung tâm của một bi kịch mới. Ông Trác lẩm bẩm:
“Bàn ăn… bà Hường… bà ấy đã thấy gì? Đã biết gì?”
Không khí trong nhà càng trở nên nặng nề, ngột ngạt hơn bao giờ hết. Ai nấy đều tự hỏi, liệu ác mộng này sẽ dừng lại ở đâu? Liệu “oán khí” mà dân làng đồn thổi có thực sự ám lên gia đình ông Trác?
Ngoài sân, tiếng còi xe cứu thương rít lên xé toạc màn đêm tĩnh mịch của Làng Đông Thụ. Dưới ánh đèn vàng vọt của chiếc đèn pin, một vị bác sĩ địa phương với vẻ mặt nghiêm nghị đang cẩn trọng khám nghiệm sơ bộ hai thi thể nằm bất động trên nền đất lạnh. Ông Trác đứng sững nhìn, đôi mắt trũng sâu đầy tuyệt vọng, cố nén lại nỗi ám ảnh kinh hoàng đang bao trùm lấy căn nhà.
Bác sĩ lắc đầu, giọng trầm buồn: “Không có dấu hiệu rõ ràng của bệnh tật hay bất kỳ tác động ngoại lực nào. Tôi chỉ có thể kết luận nguyên nhân tử vong ban đầu là do ngộ độc cấp tính chưa rõ nguyên nhân.”
Lời kết luận như một nhát dao cứa vào lòng ông Trác. “Ngộ độc cấp tính… chưa rõ nguyên nhân…” Nó càng tô đậm thêm sự mơ hồ, bí ẩn và sự lan truyền nhanh chóng của nỗi sợ hãi về “oán khí” trong nhà ông. Những lời đồn đại rợn người mà dân làng Đông Thụ vẫn hay thì thầm giờ đây càng thêm phần khủng khiếp.
Một người hàng xóm, mặt mày tái mét, thì thầm với người bên cạnh: “Tôi đã nói rồi! Chắc chắn là do cái lời nguyền 15 năm trước rồi! Cái ngày bà Hường chết…”
Những lời ấy như kim châm vào tâm can ông Trác. Ông nhìn về phía căn phòng khách, nơi chiếc bàn gỗ lim cũ kỹ vẫn còn đó, ám ảnh và lặng lẽ. Chiếc bàn đã chứng kiến bà Hường, vợ cả của ông, trăn trối những lời cuối cùng đầy ám ảnh: “Tôi… bị hại… cái bàn ăn…” Giờ đây, nó lại là tâm điểm của một bi kịch mới, là nơi anh Tài và chị Liên, con cháu ông, đã gục ngã sau bữa giỗ.
Ông Trác run rẩy quay sang con gái, giọng khàn đặc: “Gọi người đến xem lại cái nồi cơm. Xem dưới đáy nồi có gì không.”
Sự việc càng trở nên kỳ lạ. Dù bác sĩ đã đưa ra kết luận ban đầu, nhưng nỗi sợ hãi trong lòng ông Trác và dân làng càng dâng cao. “Oán khí” không chỉ còn là lời đồn, nó đang dần trở thành hiện thực tàn khốc bủa vây lấy gia đình ông Trác.
Ông Trác đứng thẫn thờ bên chiếc bàn ăn cũ kỹ, ánh mắt dán chặt vào bề mặt gỗ sờn cũ. Mười lăm năm trôi qua, nhưng hình ảnh người vợ cả, bà Hường, trong những giây phút cuối đời vẫn hiện lên rõ mồn một trong tâm trí ông. Bà nằm đó, trên chiếc giường đã cũ, hơi thở đứt quãng, đôi mắt nhìn trân trối lên trần nhà, cố gắng thốt lên lời cuối cùng: “Tôi… bị hại… cái bàn ăn…”. Giọng bà yếu ớt, nhưng chứa đựng sự oan khuất tột cùng. Ông Trác nhớ như in cái lạnh lẽo chạy dọc sống lưng mình khi nghe lời trăn trối ấy, một cảm giác dự báo bất an mà giờ đây, khi anh Tài và chị Liên cũng đã lần lượt ra đi một cách bí ẩn sau bữa giỗ, lại trùm lên ông một lần nữa, lạnh lẽo hơn, tàn khốc hơn.
Trong đầu ông Trác vang lên tiếng thì thầm của những người hàng xóm, cái tin đồn về “oán khí” trong nhà ông mà dân làng Đông Thụ vẫn hay rỉ tai nhau. Mười lăm năm trước, cái chết của bà Hường đã gieo mầm cho những lời đồn đại ấy. Nay, hai cái chết liên tiếp trong đêm giỗ lại một lần nữa thổi bùng lên ngọn lửa sợ hãi, cho rằng lời nguyền xưa cũ đã quay trở lại. Ông Trác nhìn chằm chằm vào chiếc bàn gỗ lim, nơi mâm cỗ giỗ đã được dọn dẹp, giờ chỉ còn lại sự tĩnh lặng đầy ám ảnh. Chiếc bàn ấy đã chứng kiến quá nhiều biến cố, chứng kiến sự sống và cái chết, chứng kiến cả những bí mật kinh hoàng.
Một người đàn ông trong làng, khuôn mặt khắc khổ, run rẩy nói với đám đông tụ tập bên ngoài hàng rào: “Cái ngày giỗ cha chồng bà Hường cũng là ngày bà ấy chết. Mười lăm năm sau, lại đúng ngày giỗ cha chồng, con cháu lại gặp chuyện. Ai bảo không phải ‘oán khí’ chứ?” Những lời đó như những nhát dao cứa vào tâm can ông Trác, ông cảm thấy mình đang bị đẩy vào một vòng xoáy tội lỗi và ám ảnh không lối thoát.
Ông Trác vội vàng quay sang người con gái út, giọng khàn đặc vì xúc động và sợ hãi: “Con… con gọi người khác xem lại cái nồi cơm xem. Xem có cái gì lạ dưới đáy nồi không.” Ông biết, có điều gì đó bất thường đang diễn ra, và chiếc bàn ăn cũ kỹ này, cùng với những lời trăn trối của bà Hường, đang trở thành tâm điểm của mọi sự nghi vấn. Sự thật dường như đang ẩn mình đâu đó, chờ đợi thời cơ để phơi bày. Ông Trác cảm thấy một nỗi sợ hãi tê tái bao trùm lấy mình.
Ông Trác run rẩy mở nắp nồi cơm. Dưới đáy nồi, lọt thỏm giữa lớp gạo còn vương hơi ấm, là một vật thể lạ. Không phải là mảnh sành, không phải là nhựa, mà là một mảnh kim loại nhỏ, sáng bóng đến bất thường, với những hoa văn kỳ quái khắc sâu trên bề mặt. Nó nằm im lìm, như đang chờ đợi. Ông Trác nhìn nó, rồi lại nhìn chiếc bàn gỗ lim cũ kỹ, như thể hai thứ đó có một sợi dây liên kết vô hình.
Trong lúc đó, ở một góc khác của căn nhà, anh Hải, con trai cả của ông Trác, đang cố gắng trấn an những người em và họ hàng còn đang bàng hoàng. Khuôn mặt anh cương nghị, ánh mắt đầy quyết tâm.
ANH HẢI
(Giọng dứt khoát)
Đủ rồi! Chúng ta không thể cứ mãi tin vào những lời đồn ma quỷ đó. Chuyện anh Tài và chị Liên đã xảy ra quá nghiêm trọng. Không thể để chuyện này trôi qua như một tai nạn thông thường được! Chúng ta phải tìm ra nguyên nhân, không thể tin vào ‘oán khí’ mãi được!
Anh quay sang một vài người họ hàng đáng tin cậy, giọng nói hạ thấp hơn nhưng không kém phần kiên định.
ANH HẢI
Tôi quyết định sẽ đến cơ quan điều tra huyện ngay bây giờ. Chúng ta sẽ trình báo toàn bộ sự việc, yêu cầu họ mở một cuộc điều tra chính thức. Đặc biệt, tôi sẽ yêu cầu khám nghiệm tử thi kỹ lưỡng hơn cho anh Tài và chị Liên. Chúng ta cần sự thật, dù nó có đáng sợ đến đâu.
Anh Hải nhìn những gương mặt còn đầy sợ hãi của người thân, ánh mắt anh ánh lên sự kiên định hiếm thấy. Ông Trác, từ phía chiếc bàn ăn, nhìn thấy hành động của con trai. Một tia hy vọng mỏng manh lóe lên trong lòng ông. Có lẽ, sự thật kinh hoàng kia, cuối cùng cũng sẽ được phơi bày.
Cảnh chuyển sang bên ngoài nhà ông Trác, nơi một vài người dân làng Đông Thụ vẫn còn tụ tập, bàn tán xôn xao.
NGƯỜI LÀNG 1
(Thì thầm)
Thấy chưa, tôi đã bảo rồi mà. Cái nhà ông Trác có cái gì đó không ổn.
NGƯỜI LÀNG 2
Mười lăm năm trước bà Hường chết bí ẩn, giờ lại đến lượt hai người nữa. Toàn là vào cái dịp giỗ chạp này nữa chứ.
NGƯỜI LÀNG 3
Người ta đồn cái bàn gỗ lim cũ ấy là nơi phát ra “oán khí”. Nhìn nó thôi đã thấy rờn rợn rồi.
Những lời bàn tán này, dù không trực tiếp nghe thấy, vẫn ám ảnh tâm trí ông Trác, làm tăng thêm nỗi sợ hãi đang bao trùm lấy ông. Anh Hải khoác vội chiếc áo, dặn dò mọi người ở nhà cẩn thận rồi nhanh chóng bước ra khỏi cổng, hướng thẳng về phía ủy ban huyện. Phía sau anh, những ánh mắt theo dõi đầy nghi ngại và sợ hãi. Cuộc chiến tìm kiếm sự thật của gia đình ông Trác, giờ đây, chính thức bắt đầu.
Ngoài sân nhà ông Trác, những tiếng xì xào, bàn tán của người làng Đông Thụ vẫn vang vọng, len lỏi vào từng góc nhà, từng kẽ tai ông. Dù không trực tiếp nghe rõ, nhưng những lời đồn đoán về “oán khí” từ chiếc bàn gỗ lim cũ kỹ dường như đã in sâu vào tâm trí ông, nuôi dưỡng nỗi sợ hãi đang bao trùm lấy gia đình. Anh Hải khoác vội chiếc áo, dặn dò mọi người ở nhà cẩn thận rồi nhanh chóng bước ra khỏi cổng, hướng thẳng về phía ủy ban huyện. Phía sau anh, những ánh mắt theo dõi đầy nghi ngại và sợ hãi. Cuộc chiến tìm kiếm sự thật của gia đình ông Trác, giờ đây, chính thức bắt đầu.
Cảnh tiếp theo là bên ngoài nhà ông Trác. Sáng hôm sau.
Ánh nắng ban mai le lói chiếu qua những tán lá cây, nhưng không xua tan được không khí nặng nề bao trùm lấy khu nhà. Đội điều tra, với những bộ đồng phục màu xanh tím than quen thuộc, đã có mặt tại nhà ông Trác. Xe chuyên dụng với thiết bị pháp y lỉnh kỉnh được đưa vào sân. Ông Trác đứng lặng lẽ bên cạnh bàn gỗ lim cũ, đôi mắt dõi theo từng hành động của lực lượng chức năng. Bên cạnh ông là những thành viên còn lại trong gia đình, ai nấy đều mang một vẻ mặt căng thẳng, xen lẫn chút hy vọng mong manh.
Một vài cán bộ pháp y cẩn thận mở những chiếc túi đựng đồ nghề. Họ bắt đầu quy trình thu thập mẫu vật. Từng chiếc đũa, đôi bát, rồi đến từng món ăn còn sót lại trên bàn đều được đặt vào các túi zip chuyên dụng. Từ món thịt kho tàu đậm đà, đĩa rau luộc xanh mướt, cho đến chén cơm trắng ngần và bát canh nóng hổi. Tất cả đều được đánh dấu cẩn thận, chuẩn bị cho công tác phân tích tại phòng thí nghiệm.
Ông Trác nhìn những người thân yêu của mình, rồi lại nhìn xuống chiếc bàn gỗ lim. Ông nhớ lại lời trăn trối của bà Hường, vợ cả của ông, cách đây 15 năm: “Tôi… bị hại… cái bàn ăn…”. Câu nói úp mở đó, bao năm qua vẫn ám ảnh ông. Giờ đây, với sự xuất hiện của đội điều tra và những mẫu thức ăn đang được thu thập, ông thầm cầu mong lời giải đáp cho cái chết bí ẩn của vợ mình, và cả hai cái chết đột ngột của anh Tài và chị Liên, sẽ sớm được phơi bày.
Một cán bộ pháp y đang cẩn thận gắp những mảnh thức ăn còn dính trên đáy nồi cơm. Ông ta dừng lại, ánh mắt chăm chú nhìn vào một vật thể nhỏ nằm ẩn sâu dưới lớp gạo.
CÁN BỘ PHÁP Y
(Giọng đều đều, chuyên nghiệp)
Ông Trác, gia đình mình, các anh nhìn xem. Dưới đáy nồi cơm này có gì lạ.
Ông Trác vội bước tới, trái tim đập thình thịch. Anh Tài và chị Liên đã tử vong với những triệu chứng vật vã, nôn mửa rồi lên cơn co giật. Liệu đây có phải là manh mối đầu tiên?
Ánh mắt mọi người đổ dồn về phía cán bộ pháp y. Anh ta cẩn thận dùng nhíp gắp vật thể đó ra. Nó là một mảnh kim loại nhỏ, sáng bóng, với những hoa văn kỳ quái được khắc sâu trên bề mặt. Không giống bất kỳ vật dụng gia đình nào mà ông Trác từng thấy. Nó im lìm, như đang ẩn chứa một bí mật chết chóc. Ông Trác nhìn nó, rồi lại nhìn chiếc bàn gỗ lim cũ kỹ, như thể hai thứ đó có một sợi dây liên kết vô hình, một lời nguyền cổ xưa đang dần hé lộ.
CÁN BỘ PHÁP Y
(Giọng đều đều, chuyên nghiệp)
Ông Trác, gia đình mình, các anh nhìn xem. Dưới đáy nồi cơm này có gì lạ.
Ông Trác vội bước tới, trái tim đập thình thịch. Anh Tài và chị Liên đã tử vong với những triệu chứng vật vã, nôn mửa rồi lên cơn co giật. Liệu đây có phải là manh mối đầu tiên?
Ánh mắt mọi người đổ dồn về phía cán bộ pháp y. Anh ta cẩn thận dùng nhíp gắp vật thể đó ra. Nó là một mảnh kim loại nhỏ, sáng bóng, với những hoa văn kỳ quái được khắc sâu trên bề mặt. Không giống bất kỳ vật dụng gia đình nào mà ông Trác từng thấy. Nó im lìm, như đang ẩn chứa một bí mật chết chóc. Ông Trác nhìn nó, rồi lại nhìn chiếc bàn gỗ lim cũ kỹ, như thể hai thứ đó có một sợi dây liên kết vô hình, một lời nguyền cổ xưa đang dần hé lộ.
Sau nhiều giờ phân tích kỹ lưỡng tại hiện trường và trong phòng thí nghiệm, kết quả sơ bộ được các chuyên gia pháp y thông báo:
CÁN BỘ PHÁP Y
(Vẫn giữ giọng đều đều)
Xin thông báo với ông Trác và gia đình. Mẫu thức ăn chúng tôi thu thập được từ bàn ăn, bao gồm các món còn lại và nước dùng, đều không phát hiện độc tố cấp tính hay bất kỳ chất gây hại nào có thể dẫn đến tử vong đột ngột. Kết quả phân tích cho thấy mọi thứ đều bình thường.
Thông tin này như một gáo nước lạnh tạt vào niềm hy vọng mong manh của gia đình ông Trác. Vẻ mặt căng thẳng, khắc khoải của họ giờ đây biến thành sự tuyệt vọng. Ông Trác sụp xuống một chút, đôi vai trĩu nặng. Bà Lan, người con dâu còn lại, đưa tay ôm mặt nấc nghẹn.
Ông Trác ngước nhìn lên, ánh mắt mông lung nhìn quanh căn nhà quen thuộc. Nơi đây từng vang vọng tiếng cười nói, giờ chỉ còn sự im lặng đáng sợ và những câu hỏi không lời đáp. Ông nhìn sang những người làng Đông Thụ vẫn còn lảng vảng bên ngoài, ánh mắt dò xét, bàn tán. Cái tin về “oán khí” từ chiếc bàn gỗ lim lại trỗi dậy mạnh mẽ trong tâm trí ông, lần này còn ám ảnh hơn.
Trong khi các nhà điều tra vẫn đang miệt mài với các phân tích sâu hơn, thì bên trong căn nhà, nỗi sợ hãi và sự hoang mang bao trùm lấy gia đình. Họ lại quay về với những suy đoán tâm linh, những lời thì thầm về một thế lực vô hình đang trừng phạt gia đình.
Ông Trác nhìn vào di ảnh bà Hường trên bàn thờ, đôi mắt đỏ hoe. Lời trăn trối năm xưa của bà: “Tôi… bị hại… cái bàn ăn…” giờ đây vang vọng như một lời tiên tri khủng khiếp. Phải chăng oan hồn bà đang đòi nợ? Phải chăng cái bàn gỗ lim kia, biểu tượng của sự sung túc, giờ lại là nơi chứng kiến bao bi kịch của gia đình? Ông không còn biết tin vào điều gì nữa. Khoa học dường như đã bó tay, và chỉ còn lại bóng tối của những nghi vấn.
Con cháu ông Trác nhìn nhau, không ai dám lên tiếng. Sự im lặng kéo dài, nặng nề hơn bao giờ hết. Bầu không khí trong nhà giờ đây đặc quánh, như thể có một sợi dây vô hình siết chặt lấy cổ họng mỗi người. Họ biết, cuộc chiến tìm kiếm sự thật vẫn còn rất dài và đầy rẫy những bí ẩn chưa được phơi bày.
Cán bộ pháp y trao đổi với nhau, gương mặt vẫn giữ vẻ chuyên nghiệp nhưng ẩn chứa sự trăn trở. Họ xem xét lại các thiết bị, các mẫu vật một lần nữa. Mảnh kim loại nhỏ với hoa văn kỳ quái kia vẫn nằm gọn trong túi đựng mẫu, là vật chứng duy nhất có vẻ khả nghi, nhưng lại chưa có bất kỳ liên hệ rõ ràng nào với nguyên nhân cái chết.
Ông Trác thở dài, một hơi thở nặng nề, như đang cố gắng đẩy lùi những suy nghĩ tiêu cực. Tuy nhiên, những câu hỏi cứ vây lấy ông: Tại sao mẫu thức ăn lại bình thường? Tại sao lại có những triệu chứng tử vong giống nhau đến vậy? Và cái mảnh kim loại kia, nó từ đâu ra? Tất cả dường như đang dẫn ông đến một ngõ cụt.
Bên ngoài, mặt trời đã lên cao, nhưng bóng tối dường như vẫn bao trùm lấy ngôi nhà. Làng Đông Thụ bao đời nay vẫn tồn tại những câu chuyện về “oán khí”, về những lời nguyền. Giờ đây, câu chuyện của gia đình ông Trác đang trở thành tâm điểm, nuôi dưỡng thêm những lời đồn thổi, càng khiến sự thật trở nên xa vời.
Ông Trác khẽ vuốt ve chiếc bàn gỗ lim cũ. Chiếc bàn đã chứng kiến bao thế hệ, bao câu chuyện. Giờ đây, nó lại là tâm điểm của một bi kịch mới. Lời trăn trối của bà Hường, vụ án mạng mới đây, và kết quả phân tích không tìm thấy độc tố. Tất cả tạo thành một bức tranh kỳ lạ, khó hiểu. Ông biết mình không thể gục ngã. Ông phải tiếp tục tìm kiếm câu trả lời, dù nó có đáng sợ đến đâu.
Cán bộ pháp y bắt đầu thu dọn đồ đạc, chuẩn bị rời đi. Họ hứa sẽ tiếp tục phân tích sâu hơn, nhưng sự mong manh trong lời hứa đó khiến ông Trác cảm thấy trống rỗng.
CÁN BỘ PHÁP Y
Chúng tôi sẽ tiếp tục phân tích mẫu, ông Trác ạ. Có thể cần thời gian. Bất kỳ phát hiện mới nào, chúng tôi sẽ thông báo ngay.
Ông Trác chỉ gật đầu, không nói gì. Ánh mắt ông dõi theo chiếc xe chuyên dụng lăn bánh. Ông biết, mình không thể trông chờ vào ai khác ngoài chính mình và những người thân yêu còn lại. Nỗi ám ảnh về lời nguyền “oán khí” càng lúc càng lớn, che mờ đi lý trí, và cuộc tìm kiếm sự thật của ông Trác càng trở nên gian nan hơn bao giờ hết.
Ông Trác lẳng lặng nhìn theo chiếc xe của đội pháp y khuất dần phía cuối con đường đất. Căn nhà giờ đây như chìm vào một màu xám xịt, nặng nề. Những người làng Đông Thụ cũng đã lác đác ra về, chỉ còn lại vài ánh mắt tò mò, bàn tán xôn xao từ xa.
Thành, điều tra viên trẻ tuổi với mái tóc rối bù và ánh mắt sắc sảo, vẫn còn nán lại. Anh vốn không tin vào những chuyện ma quỷ hay lời nguyền, nhưng sự kiện vừa rồi đã khiến anh không khỏi băn khoăn. Anh quyết định dành chút thời gian xem xét kỹ lưỡng lại khu vực ăn uống, nơi bữa cơm cuối cùng của anh Tài và chị Liên đã diễn ra.
Ánh mắt Thành lướt qua căn phòng khách bài trí giản dị, rồi dừng lại trên chiếc bàn gỗ lim cũ kỹ. Chiếc bàn sừng sững, mang trên mình dấu ấn của thời gian, như một chứng nhân thầm lặng cho bao nhiêu biến cố của gia đình ông Trác. Anh nhớ lại lời đồn đại, rằng bà Hường, người vợ cả của ông Trác, đã thều thào những lời cuối cùng trước khi trút hơi thở tại chính nơi này, 15 năm về trước. “Tôi… bị hại… cái bàn ăn…”
Thành nhíu mày. “Trùng hợp sao?” Anh bước đến gần hơn, chạm tay vào bề mặt gỗ sần sùi của chiếc bàn. Cảm giác lành lạnh lan tỏa qua đầu ngón tay. Anh thầm nghĩ: “Chắc chắn phải có thứ gì đó ở đây, không thể nào là trùng hợp được.”
Anh cúi xuống, quan sát kỹ từng góc cạnh của chiếc bàn, từng vết xước, từng mảng màu loang lổ. Anh nhớ lại mảnh kim loại nhỏ với hoa văn kỳ quái mà đội pháp y đã thu thập được dưới đáy nồi cơm. Liệu nó có liên quan đến chiếc bàn này? Liệu lời trăn trối của bà Hường có phải là lời cảnh báo về một âm mưu tàn độc đã được ủ mưu từ 15 năm trước?
Đột nhiên, tầm mắt Thành dừng lại ở một khe hở nhỏ, nơi mặt bàn nối liền với chân bàn. Nó nằm khuất ở phía sau, ít ai để ý. Với sự tò mò nghề nghiệp trỗi dậy, anh thò tay vào đó. Ngón tay anh chạm phải một vật gì đó cứng và nhẵn. Anh cố gắng dùng hết sức kéo nó ra.
Một vật thể nhỏ, bằng gỗ, được chạm khắc tinh xảo hiện ra. Nó không giống bất kỳ đồ vật nào anh từng thấy trong gia đình. Trên bề mặt, những ký hiệu lạ lùng được khắc sâu, trông như một thứ ngôn ngữ cổ xưa bí ẩn. Thành lật vật thể gỗ lên, và bên dưới đáy, anh nhìn thấy một cái tên được ghi bằng thứ mực đã phai màu theo năm tháng: **”Hường”**.
Trái tim Thành đập mạnh. Anh ngẩng phắt lên, nhìn chằm chằm vào di ảnh bà Hường trên bàn thờ, rồi lại nhìn xuống mảnh gỗ trong tay. Lời trăn trối của bà, mảnh kim loại, và giờ là vật thể gỗ này. Tất cả dường như đang kết nối lại, hé mở một phần sự thật khủng khiếp đằng sau những cái chết bí ẩn.
Ông Trác, vốn đang ngồi trầm mặc trong góc nhà, bỗng nghe tiếng động. Ông ngước lên, thấy Thành đang đứng gần chiếc bàn gỗ lim với vẻ mặt cực kỳ nghiêm trọng.
ÔNG TRÁC
(Giọng yếu ớt)
Cậu… tìm thấy gì vậy?
Thành bước nhanh về phía ông Trác, bàn tay nắm chặt vật thể gỗ.
THÀNH
(Giọng dồn dập, căng thẳng)
Thưa ông, tôi nghĩ… tôi đã tìm thấy một manh mối cực kỳ quan trọng. Liên quan đến bà Hường và… chiếc bàn này.
THÀNH
(Giọng dồn dập, căng thẳng)
Thưa ông, tôi nghĩ… tôi đã tìm thấy một manh mối cực kỳ quan trọng. Liên quan đến bà Hường và… chiếc bàn này.
Ông Trác nhìn sâu vào mắt Thành, ánh mắt dò hỏi. Ông chậm rãi đứng dậy, bước lại gần chiếc bàn gỗ lim. Bàn tay nhăn nheo của ông run run chạm vào vết nứt nhỏ trên mặt bàn mà Thành vừa chỉ. Vết nứt tưởng chừng vô hại, nhưng giờ đây, với sự hé lộ của vật thể gỗ kia, nó lại mang một ý nghĩa rợn người.
Dưới đáy nồi cơm điện, nơi Thành vừa đặt nó xuống sau khi nhấc lên, ánh mắt anh tập trung vào chính cái vết nứt ấy. Anh dùng ngón tay khéo léo miết dọc theo đường nứt. Có một sự bất thường tinh vi. Bề mặt gỗ ở đây không hoàn toàn phẳng phiu như những chỗ khác. Dường như có một lớp mỏng đã bị cạy lên, rồi lại được dán lại một cách vụng về.
Thành nheo mắt, nhìn chằm chằm vào vết nứt. Anh nhớ lại mảnh kim loại nhỏ với hoa văn kỳ quái mà đội pháp y đã thu thập dưới đáy nồi. Mảnh kim loại đó, với những cạnh sắc bén, hoàn toàn có thể được sử dụng để cạy mở thứ gì đó.
ÔNG TRÁC
(Thều thào)
Cái bàn này… Hường nó quý lắm. Ngày xưa, tôi đi rừng sâu, kiếm được khúc gỗ lim này, mang về làm cho nó cái bàn ăn. Nó bảo, cái bàn này là thứ quý giá nhất nó có.
Thành cẩn thận đặt mảnh gỗ khắc tên “Hường” lên trên mặt bàn, ngay cạnh vết nứt. Anh nhìn quanh căn phòng, rồi lại nhìn vào di ảnh bà Hường. Ánh mắt anh dừng lại ở bức ảnh bà Hường đang mỉm cười hiền hậu. Một nụ cười mà giờ đây, khi đối diện với bí ẩn đang dần hé mở, trở nên méo mó và đầy ám ảnh.
THÀNH
Ông ơi, bà Hường nói gì nữa không? Trước lúc bà mất ấy ạ? Bà có vẻ rất đau đớn, và cái tên “bàn ăn” được bà nhắc đến, nó là một lời cảnh báo.
Ông Trác lắc đầu, đôi mắt đờ đẫn nhìn xa xăm.
ÔNG TRÁC
Nó chỉ lặp đi lặp lại “Tôi… bị hại… cái bàn ăn…” rồi cứ thế…
Đột nhiên, Thành nảy ra một ý nghĩ. Anh quay sang nhìn chiếc nồi cơm điện.
THÀNH
Chỗ đáy nồi cơm ấy, chỗ có mảnh kim loại được tìm thấy. Nó có thể là công cụ để…
Thành dùng ngón tay ấn nhẹ vào một điểm nhất định trên vết nứt. Một tiếng “cạch” rất khẽ vang lên. Một phần nhỏ của mặt bàn, nằm gọn trong phạm vi vết nứt, đột ngột bật lên một chút. Bên dưới lớp gỗ đó là một khoảng trống nhỏ, vừa đủ để giấu một vật gì đó.
Ông Trác sững sờ nhìn cảnh tượng trước mắt. Tim ông đập thình thịch.
Thành cẩn thận dùng hai ngón tay nhấc phần gỗ vừa bật lên ra. Bên trong, lọt thỏm trong một cái hốc được khoét tỉ mỉ, là một phong bì thư cũ kỹ, đã ngả màu vàng úa.
THÀNH
(Giọng run run)
Đây rồi… Thưa ông, có lẽ đây là những gì bà Hường muốn gửi lại.
Thành cầm phong bì thư lên. Bề mặt phong bì không có bất kỳ ký hiệu hay địa chỉ nào. Chỉ có duy nhất một cái tên được viết bằng thứ mực tím đã phai màu: **”Trác”**.
Ông Trác đưa tay đón lấy phong bì. Bàn tay ông run rẩy, gần như không thể giữ vững. Ánh mắt ông nhìn chằm chằm vào cái tên khắc trên phong bì, rồi nhìn sang Thành, rồi lại nhìn vào di ảnh bà Hường. Một làn sóng cảm xúc phức tạp dâng trào trong ông: sự bàng hoàng, đau đớn, và một nỗi sợ hãi mơ hồ bắt đầu len lỏi.
THÀNH
Ông hãy mở ra xem đi ạ. Tôi tin rằng lời giải đáp cho tất cả những chuyện này, nằm ở bên trong lá thư đó. Nó có thể là lời khai, hoặc bằng chứng bà Hường để lại để tố cáo kẻ đã hãm hại bà.
Ông Trác hít một hơi sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Ông chậm rãi bóc lớp keo đã khô cứng của phong bì. Mùi giấy cũ xộc lên mũi. Bên trong là một xấp giấy được viết tay cẩn thận. Dòng chữ trên cùng hiện lên rõ ràng, khiến ông Trác như chết lặng:
“Gửi Trác, chồng yêu của em…”
THÀNH
(Giọng run run)
Đây rồi… Thưa ông, có lẽ đây là những gì bà Hường muốn gửi lại.
Thành cầm phong bì thư lên. Bề mặt phong bì không có bất kỳ ký hiệu hay địa chỉ nào. Chỉ có duy nhất một cái tên được viết bằng thứ mực tím đã phai màu: “Trác”.
Ông Trác đưa tay đón lấy phong bì. Bàn tay ông run rẩy, gần như không thể giữ vững. Ánh mắt ông nhìn chằm chằm vào cái tên khắc trên phong bì, rồi nhìn sang Thành, rồi lại nhìn vào di ảnh bà Hường. Một làn sóng cảm xúc phức tạp dâng trào trong ông: sự bàng hoàng, đau đớn, và một nỗi sợ hãi mơ hồ bắt đầu len lỏi.
THÀNH
Ông hãy mở ra xem đi ạ. Tôi tin rằng lời giải đáp cho tất cả những chuyện này, nằm ở bên trong lá thư đó. Nó có thể là lời khai, hoặc bằng chứng bà Hường để lại để tố cáo kẻ đã hãm hại bà.
Ông Trác hít một hơi sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Ông chậm rãi bóc lớp keo đã khô cứng của phong bì. Mùi giấy cũ xộc lên mũi. Bên trong là một xấp giấy được viết tay cẩn thận. Dòng chữ trên cùng hiện lên rõ ràng, khiến ông Trác như chết lặng:
“Gửi Trác, chồng yêu của em…”
Ông Trác bắt đầu đọc. Giọng ông nghẹn ngào, run rẩy, nhưng vẫn cố gắng phát âm rõ từng chữ.
ÔNG TRÁC
(Đọc to)
“Trác ơi, khi em viết những dòng này, em biết mình không còn nhiều thời gian nữa. Em đã nhìn thấy rồi, anh ạ. Cái đêm định mệnh ấy, em đã nhìn thấy… nó. Cái bàn này… không phải là món quà bình thường. Anh có nhớ cái người thợ mộc mà anh đã thuê làm nó không? Cái gã kỳ lạ, mắt lúc nào cũng như nhìn thấu tâm can người khác ấy. Chính hắn đã làm ra cái bẫy này.
Hắn đặt một vật gì đó vào bên dưới lớp gỗ, một thứ tà vật mà em không hiểu rõ. Nó phát ra thứ oán khí ghê gớm. Mỗi lần em nấu ăn trên bàn, mỗi lần chúng ta quây quần ăn cơm, thứ đó lại hút cạn sinh khí của em. Em đã cố gắng chống cự, nhưng sức lực em ngày càng yếu đi.
Anh còn nhớ lời trăn trối của em không? ‘Tôi… bị hại… cái bàn ăn…’ Em muốn nói với anh rằng em không chết vì bệnh tật, không phải do tai nạn. Em bị hại. Bị hại bởi chính cái bàn mà em từng yêu quý, bởi thứ tà khí mà kẻ nào đó đã cố tình gài vào đó.
Em nghi ngờ… em nghi ngờ là [tên của kẻ tình nghi trong các phần trước, ví dụ: Lão Hạc, hoặc một nhân vật phụ bí ẩn nào đó]. Hắn ta từng đến nhà mình chơi, từng khen cái bàn này nức nở. Ánh mắt hắn lúc đó, em không thể quên. Hắn là kẻ biết về những thứ ma thuật, tà thuật.
Trác ơi, anh phải tìm ra sự thật. Đừng để kẻ thủ ác kia nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật. Hãy bảo vệ các con của chúng ta. Đừng để chúng phải chịu chung số phận với em. Em sợ… em sợ cái chết của anh Tài và chị Liên không phải là sự trùng hợp. Em sợ cái bàn đó vẫn còn sức mạnh. Hãy phá hủy nó, Trác ạ. Hãy tiêu hủy nó đi.
Em yêu anh. Bà Hường của anh.”
Đến đây, ông Trác không thể đọc tiếp được nữa. Giọng ông lạc đi, nước mắt giàn giụa. Ông buông xấp giấy xuống, nhìn chằm chằm vào vết nứt trên bàn, rồi nhìn vào vật thể lạ mà Thành vừa lấy ra. Vật thể ấy, giờ đây, được bọc trong lớp vải cũ kỹ, ẩm ướt, trông càng thêm ghê rợn.
Thành nhìn thấy vẻ mặt đau khổ của ông Trác, cũng như sự kinh hoàng hiện lên trong mắt ông. Anh hiểu rằng, bí mật của cái bàn, và có lẽ cả bí mật về cái chết của bà Hường cũng như của anh Tài và chị Liên, đã dần hé lộ. Lời trăn trối của bà Hường không chỉ là lời tố cáo, mà còn là một lời cảnh báo khủng khiếp.
THÀNH
Ông Trác… Bà Hường đã thực sự bị hại. Và thủ phạm… có thể là người mà ông vẫn tin tưởng.
Ông Trác gật đầu, nước mắt vẫn rơi. Ông đưa tay chạm nhẹ vào vật thể lạ. Một luồng khí lạnh lẽo dường như tỏa ra từ đó, khiến ông rùng mình.
ÔNG TRÁC
Cái bàn này… Hường nó yêu nó lắm. Tôi không ngờ… không ngờ nó lại là thứ mang đến tai họa.
Thành nhìn quanh phòng, ánh mắt dừng lại ở chiếc nồi cơm điện, rồi lại nhìn sang di ảnh bà Hường. Anh bắt đầu suy nghĩ về cách thức hành động của kẻ thủ ác, và lý do tại sao lại gài bẫy bà Hường bằng chính chiếc bàn mà bà yêu quý.
THÀNH
Ông Trác, chúng ta phải xem xét kỹ vật thể này. Có thể nó chứa đựng bằng chứng quan trọng hơn nữa. Và chúng ta cũng cần phải tìm hiểu xem ai là kẻ đã bán thứ tà vật này cho người thợ mộc.
Ông Trác nhìn Thành, ánh mắt đầy sự tin tưởng và một tia hy vọng le lói.
ÔNG TRÁC
Ông tin cậu, Thành ạ. Giúp tôi… giúp tôi tìm ra sự thật. Đừng để Hường và các con tôi chết oan.
Thành gật đầu chắc nịch. Anh biết, cuộc điều tra này chỉ mới bắt đầu, và nó sẽ còn dẫn đến nhiều bí ẩn động trời hơn nữa. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm buông xuống dày đặc. Bóng tối dường như đang che giấu rất nhiều thứ, và anh phải là người vén bức màn đó lên.
THÀNH
Chúng ta sẽ làm được, ông Trác. Chúng ta sẽ tìm ra sự thật.
Cảnh quay chuyển sang khung cảnh căn phòng khách u ám của nhà ông Trác. Không khí đặc quánh, nặng nề hơn cả màn đêm ngoài kia. Chiếc bàn gỗ lim cũ kỹ, với vết nứt vẫn còn đó như một vết sẹo hằn sâu, giờ đây trở thành tâm điểm của mọi sự chú ý. Đội điều tra, với vẻ mặt nghiêm nghị, đang tập trung vào vật thể mà Thành vừa lấy ra từ bên dưới nồi cơm.
THÀNH
(Giọng chắc nịch, tay cầm chiếc găng cao su)
Ông Trác, đây có lẽ là “vật thể bí ẩn” mà bà Hường nhắc đến trong lá thư.
Thành cẩn thận gỡ lớp vải bọc đã sờn cũ, để lộ ra một chiếc lọ thủy tinh nhỏ. Chiếc lọ đã ngả màu ố vàng theo thời gian, trên bề mặt còn thấy rõ những vệt loang lổ, có vẻ như đã từng bị rò rỉ một phần. Ánh mắt của mọi người trong phòng đồng loạt đổ dồn vào bên trong chiếc lọ.
Bên trong, một lượng nhỏ chất lỏng màu đục, sền sệt đang bám chặt vào đáy và thành lọ. Từ chiếc lọ, một mùi hôi thối, khó chịu bốc lên, lan tỏa khắp căn phòng, khiến vài người phải nhăn mặt, cố gắng kìm nén cơn buồn nôn.
CON CHÁU ÔNG TRÁC
(Thì thầm, giọng kinh hãi)
Trời ơi… cái gì thế này? Mùi gì mà ghê quá!
Ông Trác đứng sững sờ, đôi mắt mở to, nhìn chằm chằm vào chiếc lọ. Linh cảm về một điều tồi tệ, một sự thật khủng khiếp đang dần hé lộ, bóp nghẹt lấy lồng ngực ông. Ông nhớ lại lời trăn trối của bà Hường: “Tôi… bị hại… cái bàn ăn…” và lời cảnh báo về “oán khí” mà người làng Đông Thụ hay đồn đại.
BÀ HƯỜNG
(Trong ký ức ông Trác, giọng yếu ớt nhưng đầy ám ảnh)
…nó phát ra thứ oán khí ghê gớm. Mỗi lần em nấu ăn trên bàn, mỗi lần chúng ta quây quần ăn cơm, thứ đó lại hút cạn sinh khí của em…
Ông Trác đưa tay lên bịt mũi, cố gắng tránh xa mùi hôi thối kia, nhưng hình ảnh chất lỏng sền sệt màu đục và mùi hương kinh tởm kia cứ ám ảnh lấy tâm trí ông. Ông nhìn sang di ảnh bà Hường, đôi mắt chất chứa nỗi đau, sự day dứt và cả sự sợ hãi tột độ.
ANH TÀI VÀ CHỊ LIÊN
(Trong ký ức ông Trác, hình ảnh mờ ảo, giọng nói yếu ớt)
Ba ơi… con khó thở quá… đau bụng quá ba ơi…
Ông Trác rùng mình. Cái chết của anh Tài và chị Liên với triệu chứng vật vã nôn mửa, lên cơn co giật rồi tắt thở, giờ đây dường như có một sợi dây liên kết rợn người với chiếc lọ và cái bàn gỗ lim kia.
THÀNH
(Giọng nghiêm túc, quay sang ông Trác)
Ông Trác, đây không chỉ là một vật chứng. Có thể đây chính là thứ đã đầu độc bà Hường, và có lẽ, cũng là thứ gây ra cái chết của anh Tài và chị Liên. Cái mùi này… nó giống như một loại độc dược cổ xưa.
Ông Trác gật đầu, không thốt nên lời. Cả đội điều tra và những người thân trong gia đình ông Trác đều nín thở. Không khí trong phòng trở nên căng thẳng đến nghẹt thở. Họ cảm nhận được rằng, sự thật đang dần được phơi bày, một sự thật đen tối và tàn khốc, ẩn chứa trong chiếc lọ thủy tinh ố vàng kia.
Người làng Đông Thụ với những lời đồn thổi về “oán khí” chợt hiện về trong tâm trí ông Trác, như một lời cảnh báo đã được đưa ra từ rất lâu. Có lẽ, mọi chuyện không chỉ đơn giản là một tai nạn hay một căn bệnh.
Thành khẽ cầm chiếc lọ lên, cẩn thận cho vào một túi đựng vật chứng. Anh biết rằng, mình vừa chạm vào một bí mật có thể thay đổi hoàn toàn cuộc sống của gia đình ông Trác, và có lẽ, còn vạch trần một tội ác tày trời.
Thành cẩn thận cho chiếc lọ vào túi đựng vật chứng. Không khí trong căn phòng giờ đây đặc quánh, không chỉ vì mùi hôi thối của chất lỏng bí ẩn mà còn vì sự im lặng nặng nề, ám ảnh. Ông Trác, với khuôn mặt biến sắc, như bị đông cứng tại chỗ. Đôi mắt ông mở to, nhìn chằm chằm vào chiếc bàn gỗ lim cũ kỹ, nơi mọi bi kịch dường như bắt đầu.
Bà Hường, người vợ quá cố của ông, hiện lên trong tâm trí ông với lời trăn trối cuối cùng: “Tôi… bị hại… cái bàn ăn…”. Lời nói đó, giờ đây, không còn là một lời cảnh báo mơ hồ mà là một lời tiên tri kinh hoàng đang ứng nghiệm ngay trước mắt. Một cảm giác ghê tởm và kinh hoàng dâng lên trong ông, bóp nghẹt lồng ngực.
Anh Hải, con trai thứ hai của ông, lắp bắp, giọng nói run rẩy vì sốc. “Không thể nào!” Mắt anh mở to, không tin vào những gì mình đang chứng kiến. Chiếc lọ thủy tinh ố vàng, mùi hôi thối nồng nặc, và sự liên kết bất ngờ với cái chết đột ngột của anh Tài và chị Liên chỉ trong vòng một đêm sau đám giỗ. Triệu chứng vật vã nôn mửa, lên cơn co giật rồi tắt thở – những điều đã ám ảnh cả gia đình, giờ đây dường như có một lời giải thích tàn khốc.
Ông Trác lùi lại, đôi chân run lẩy bẩy. Ông nhớ lại những lời đồn thổi của người làng Đông Thụ về “oán khí” bao quanh căn nhà này, về lời nguyền nào đó đã đeo bám gia đình ông suốt nhiều năm qua. Bao nhiêu năm, ông đã bỏ ngoài tai những lời đó, cho rằng đó chỉ là mê tín dị đoan của người quê. Nhưng giờ đây, khi nhìn thấy chiếc lọ bí ẩn, ông hiểu rằng, mọi chuyện không hề đơn giản.
Bà Hường, trong ký ức của ông, hiện lên với khuôn mặt xanh xao, giọng nói yếu ớt: “…nó phát ra thứ oán khí ghê gớm. Mỗi lần em nấu ăn trên bàn, mỗi lần chúng ta quây quần ăn cơm, thứ đó lại hút cạn sinh khí của em…”. Lời nói của bà giờ đây như một lời nguyền rủa, một lời cảnh báo mà ông đã bỏ lỡ.
Khung cảnh căn nhà trở nên u ám, lạnh lẽo hơn bao giờ hết. Sự tụ họp gia đình trong đám giỗ đã biến thành một buổi trình diễn của nỗi kinh hoàng và sự mất mát. Ai đã gây ra điều này? Ai đã đặt chiếc lọ độc hại đó dưới đáy nồi cơm, ngay trên chiếc bàn gỗ lim chứng kiến bao thế hệ gia đình quây quần?
Chị Liên, người em dâu của ông, người đã cùng anh Tài ra đi một cách bí ẩn. Nỗi đau đớn và sự trống rỗng trong tim ông Trác càng nhân lên gấp bội. Ông nhìn quanh, những gương mặt con cháu đều tái mét, ánh mắt đầy hoang mang và sợ hãi. Họ đang cùng ông đối diện với một bí mật đen tối, một tội ác có thể đã tồn tại suốt 15 năm qua, từ cái chết bí ẩn của bà Hường.
Thành, trưởng nhóm điều tra, nhìn ông Trác, giọng nói nghiêm túc nhưng cũng đầy cảm thông. “Ông Trác, chúng tôi tin rằng đây là bằng chứng quan trọng nhất. Chiếc lọ này, thứ chất lỏng bên trong, có thể là thứ đã đầu độc bà Hường, và giờ đây, có lẽ là cả anh Tài và chị Liên.”
Ông Trác chỉ biết gật đầu, cổ họng nghẹn lại. Mùi hôi thối từ chiếc lọ dường như bám chặt lấy ông, ám ảnh ông vào một quá khứ đau thương và một tương lai mờ mịt. Sự thật đang dần hé lộ, một sự thật tàn khốc hơn bất kỳ lời đồn đại nào của người làng Đông Thụ.
Chuyên gia pháp y nhìn thẳng vào Ông Trác, giọng nói nặng trĩu. “Ông Trác, chất lỏng trong chiếc lọ này là một loại độc tố hữu cơ cực mạnh. Nó có thể gây ngộ độc mãn tính hoặc cấp tính, tùy thuộc vào liều lượng. Và nguy hiểm hơn, nó rất khó phát hiện trong các xét nghiệm thông thường nếu chúng ta không biết chính xác nó là gì.” Ông ta ngừng lại, ánh mắt đầy vẻ nghiêm trọng. “Đây chính là nguyên nhân gây ra các cái chết.”
Không khí trong căn phòng như đông đặc lại. Ông Trác lảo đảo lùi về sau, cảm giác kinh hoàng dâng lên trong lòng. Mồ hôi lạnh túa ra trên trán ông. Ông nhìn chằm chằm vào chiếc bàn gỗ lim cũ kỹ, nơi mọi thứ bi kịch dường như bắt đầu. Lời trăn trối của Bà Hường, vợ ông, vang vọng trong tâm trí: “Tôi… bị hại… cái bàn ăn…”. Lời nói đó, giờ đây, không còn là một lời cảnh báo mơ hồ mà là một lời tiên tri kinh hoàng đang ứng nghiệm ngay trước mắt.
Anh Hải, con trai thứ hai của Ông Trác, đứng sững sờ, lắp bắp không thành lời. “Không thể nào!” Mắt anh mở to, không tin vào những gì mình đang chứng kiến. Chiếc lọ thủy tinh ố vàng, mùi hôi thối nồng nặc, và sự liên kết bất ngờ với cái chết đột ngột của Anh Tài và Chị Liên chỉ trong vòng một đêm sau đám giỗ. Triệu chứng vật vã nôn mửa, lên cơn co giật rồi tắt thở – những điều đã ám ảnh cả gia đình, giờ đây dường như có một lời giải thích tàn khốc.
Ông Trác run rẩy, ký ức về Bà Hường hiện về rõ nét. Bà đã từng thì thầm với ông, giọng yếu ớt, đôi mắt đầy ám ảnh: “…nó phát ra thứ oán khí ghê gớm. Mỗi lần em nấu ăn trên bàn, mỗi lần chúng ta quây quần ăn cơm, thứ đó lại hút cạn sinh khí của em…”. Lời nói của bà giờ đây như một lời nguyền rủa, một lời cảnh báo mà ông đã cố tình bỏ qua. Những lời đồn thổi của Người làng Đông Thụ về “oán khí” bao quanh căn nhà này, về lời nguyền nào đó đã đeo bám gia đình ông suốt nhiều năm qua, bỗng nhiên trở nên ám ảnh đến rợn người. Bao nhiêu năm, ông đã bỏ ngoài tai những lời đó, cho rằng đó chỉ là mê tín dị đoan của người quê. Nhưng giờ đây, khi nhìn thấy chiếc lọ bí ẩn, ông hiểu rằng, mọi chuyện không hề đơn giản.
Khung cảnh căn nhà giờ đây càng thêm u ám, lạnh lẽo. Sự tụ họp gia đình trong đám giỗ đã biến thành một buổi trình diễn của nỗi kinh hoàng và sự mất mát. Ai đã gây ra điều này? Ai đã đặt chiếc lọ độc hại đó dưới đáy nồi cơm, ngay trên chiếc bàn gỗ lim chứng kiến bao thế hệ gia đình quây quần? Chị Liên, người em dâu của ông, người đã cùng Anh Tài ra đi một cách bí ẩn. Nỗi đau đớn và sự trống rỗng trong tim Ông Trác càng nhân lên gấp bội. Ông nhìn quanh, những gương mặt con cháu đều tái mét, ánh mắt đầy hoang mang và sợ hãi. Họ đang cùng ông đối diện với một bí mật đen tối, một tội ác có thể đã tồn tại suốt 15 năm qua, từ cái chết bí ẩn của Bà Hường.
Thành, trưởng nhóm điều tra, nhìn Ông Trác, giọng nói nghiêm túc nhưng cũng đầy cảm thông. “Ông Trác, chúng tôi tin rằng đây là bằng chứng quan trọng nhất. Chiếc lọ này, thứ chất lỏng bên trong, có thể là thứ đã đầu độc Bà Hường, và giờ đây, có lẽ là cả Anh Tài và Chị Liên.”
Ông Trác chỉ biết gật đầu, cổ họng nghẹn lại. Mùi hôi thối từ chiếc lọ dường như bám chặt lấy ông, ám ảnh ông vào một quá khứ đau thương và một tương lai mờ mịt. Sự thật đang dần hé lộ, một sự thật tàn khốc hơn bất kỳ lời đồn đại nào của người làng Đông Thụ.
Thành nhìn Ông Trác, giọng nói đều đều nhưng đầy ám ảnh: “Chúng tôi đã điều tra kỹ lưỡng. Về mặt hóa học, chất độc trong chiếc lọ này có thành phần tương tự với một loại thuốc bảo vệ thực vật cổ điển, thứ mà các gia đình nông dân từng sử dụng rộng rãi. Loại này khi tiếp xúc lâu dài hoặc với liều lượng cao có thể gây ra các triệu chứng thần kinh nghiêm trọng, bao gồm cả nôn mửa dữ dội và co giật, dẫn đến tử vong.”
Ông Trác chết lặng. Cái bàn ăn gỗ lim cũ kỹ, chứng nhân bao nhiêu năm tháng của gia đình, giờ đây hiện lên trong tâm trí ông như một quái vật vô hình. Ông nhớ lại dáng vẻ tiều tụy của Bà Hường, những lời thì thầm đầy tuyệt vọng của bà về một “thứ gì đó” trên bàn ăn. “Tôi… bị hại… cái bàn ăn…” – giờ đây, từng mảnh ghép kinh hoàng đã khớp lại. Bà Hường đã nhìn thấy, đã cảm nhận được điều gì đó ẩn giấu, thứ đã âm thầm đầu độc bà suốt nhiều năm, và giờ đây lại tiếp tục gieo rắc tai ương cho thế hệ sau.
Ông Trác quay sang nhìn những người con cháu đang co cụm lại, gương mặt ai cũng đầy hoang mang. Họ đã tụ tập về đây để tưởng nhớ 15 năm ngày giỗ của bà nội, không ngờ lại trở thành nạn nhân của một bi kịch được lên kế hoạch tỉ mỉ. Anh Tài và Chị Liên, hai người con, người con dâu, ra đi đột ngột, chỉ sau một bữa cơm gia đình. Triệu chứng vật vã nôn mửa, lên cơn co giật rồi tắt thở – một bản sao bi thảm của cái chết mà họ đinh ninh là do “oán khí”.
“Oán khí” chỉ là lớp vỏ bọc mỏng manh che đậy một âm mưu tàn độc. Những lời đồn thổi của người làng Đông Thụ, vốn dĩ chỉ là trò mê tín dị đoan, giờ đây lại mang một ý nghĩa ghê rợn. Nó đã vô tình giúp kẻ thủ ác che giấu tội lỗi của mình trong suốt 15 năm dài. Ông Trác nhìn chằm chằm vào chiếc bàn gỗ lim. Dưới lớp sơn đã bạc màu, trên bề mặt sần sùi, liệu còn ẩn chứa điều gì nữa? Liệu có phải trên chiếc bàn ấy, thứ độc tố chết người đã được ngụy trang một cách tinh vi, có lẽ là dưới đáy nồi cơm, chờ đợi thời cơ để phát tác?
Thành tiếp tục: “Chúng tôi tìm thấy một vật thể lạ dưới đáy nồi cơm mà gia đình đã sử dụng trong bữa giỗ. Nó là một loại vật liệu xốp, có khả năng hấp thụ chất lỏng. Và trên bề mặt của nó, chúng tôi đã tìm thấy tàn dư của chính loại độc tố đó.” Ông ta đưa cho Ông Trác xem một bức ảnh chụp vật thể đó.
Ông Trác run rẩy. Ông nhớ lại hình ảnh Bà Hường từng cẩn thận lau chùi, sắp xếp mọi thứ trên bàn ăn, đôi khi còn thì thầm như đang nói chuyện với ai đó. Bà đã cảm nhận được sự hiện diện của kẻ thù, đã cố gắng cảnh báo ông theo cách duy nhất bà có thể. Lời trăn trối của bà không phải là sự hoang tưởng của một người bệnh, mà là lời tố cáo đanh thép.
Những con cháu của Ông Trác nhìn nhau, ánh mắt đầy sợ hãi và căm phẫn. Ai là người đã nhẫn tâm đầu độc bà Hường 15 năm trước và tiếp tục gieo rắc cái chết vào đúng ngày giỗ cha chồng bà? Ai là kẻ đã lặp lại tội ác kinh hoàng đó, biến một ngày tưởng niệm thành một thảm kịch mới? Bí mật đen tối của gia đình Ông Trác, được che giấu dưới lớp vỏ bọc “oán khí” và sự ngây thơ, cuối cùng cũng đã bị phơi bày.
Ông Trác nhìn chằm chằm vào bức ảnh trên tay Thành, hình ảnh vật liệu xốp đen kịt, nhỏ bé nhưng chứa đựng cả một bí mật chết chóc. Nó đã ở đó, ngay dưới đáy nồi cơm gia đình, trong suốt buổi giỗ năm thứ 15 của Bà Hường. Nó đã hấp thụ chất độc, thứ chất độc đã âm thầm ngấm vào thức ăn, vào hơi nóng tỏa ra từ nồi cơm, rồi lan truyền đến hai người con của ông.
“Ai… ai có thể làm thế này?” Ông Trác run rẩy hỏi, giọng lạc đi.
Thành nhìn ông, ánh mắt sắc bén nhưng có phần thông cảm. “Chúng tôi đang xem xét mọi khả năng, thưa ông. Kẻ thủ ác không chỉ nhắm vào hai nạn nhân mới, mà còn đã gieo rắc tai họa này 15 năm trước.”
Lời nói của Thành như một nhát dao cứa vào tim Ông Trác. 15 năm trước, Bà Hường cũng chết trên chiếc bàn gỗ lim này, với lời trăn trối đầy ám ảnh. Phải chăng cái “vật thể lạ” đó cũng đã tồn tại dưới đáy nồi cơm năm ấy? Phải chăng kẻ thủ ác đã cố tình lặp lại tội ác để đánh lạc hướng mọi người, biến cái chết oan nghiệt thành “oán khí” của Bà Hường?
Không khí trong căn nhà gỗ lim bỗng trở nên ngột ngạt đến khó thở. Những gương mặt con cháu đang co cụm lại, không còn sự tụ họp vui vẻ hay nỗi buồn man mác của ngày giỗ, thay vào đó là sự sợ hãi tột độ và những ánh mắt dò xét lẫn nhau. Sự nghi ngờ bắt đầu bao trùm, len lỏi vào từng ngóc ngách của căn phòng.
Chị Liên, người con dâu xấu số, giờ đây chỉ còn là một ký ức lạnh lẽo. Anh Tài, người con trai, cũng đã mãi mãi ra đi. Cả hai đều ăn cùng một mâm cỗ, đều ngồi cùng một chiếc bàn, đều hít thở chung bầu không khí đầy ám ảnh của ngôi nhà này. Ai đã đặt chiếc lọ độc đó dưới bàn ăn? Ai đã tỉ mỉ tính toán để nó xuất hiện vào đúng ngày giỗ của Bà Hường, như một sự tái hiện tàn khốc?
Ông Trác nhìn lướt qua những gương mặt người thân. Ông thấy sự hoang mang trong mắt đứa cháu nội mới lên 5, thấy nỗi đau ẩn sâu trong ánh mắt của con gái út, và thấy một chút gì đó khó dò trong cái nhíu mày của người con trai cả. Ai trong số họ đã mang trong mình một bí mật đen tối đến vậy? Ai đã có đủ sự nhẫn tâm để đầu độc chính những người ruột thịt của mình?
Người làng Đông Thụ vẫn còn đó, vẫn thì thầm về “oán khí” bám theo gia đình ông. Nhưng giờ đây, Ông Trác hiểu rằng, những lời đồn đại đó chỉ là màn che đậy tinh vi cho một âm mưu còn tàn độc hơn thế. Kẻ thủ ác không phải là một thế lực siêu nhiên, mà là một con người, một người có quyền tiếp cận chiếc bàn ăn này, có thể là bất cứ lúc nào.
Thành dời ánh mắt khỏi bức ảnh, nhìn thẳng vào Ông Trác. “Thưa ông, với những gì chúng tôi thu thập được, kẻ thủ ác không thể là người ngoài. Họ phải là một người có thể dễ dàng tiếp cận chiếc bàn này, có thể đã ở đây trong cả hai dịp giỗ, và quan trọng nhất, họ phải biết cách sử dụng loại độc tố này hoặc có được nó.”
Ông Trác cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Ông nhìn quanh, nhìn từng góc nhà, từng vật dụng quen thuộc. Chiếc bàn gỗ lim cũ kỹ, từng là nơi sum họp ấm cúng, giờ đây trở thành trung tâm của một vụ án mạng kinh hoàng. Nó đã chứng kiến quá nhiều, im lặng chịu đựng quá nhiều. Và giờ, nó đang dần hé lộ những bí mật mà con người đã cố gắng chôn vùi suốt bao năm qua.
Câu hỏi lớn nhất lúc này là: Ai? Ai trong số những người thân yêu này đã biến căn nhà thành nơi tàn sát, biến ngày tưởng niệm thành ngày báo thù? Sự thật tàn khốc hơn cả “oán khí” đang dần hé lộ, và Ông Trác biết rằng, ông sẽ không bao giờ có thể nhìn những người xung quanh mình như trước đây nữa.
Điều tra viên Thành quay sang ông Trác, giọng nghiêm nghị: “Ông Trác, ông có biết ai là người duy nhất luôn có quyền tiếp cận chiếc bàn này và có khả năng thay đổi, bổ sung chất độc theo thời gian không?”.
Một cái tên chợt lóe lên trong tâm trí ông Trác. Một cái tên mà ông không bao giờ muốn tin. Ông thều thào, khuôn mặt trắng bệch, cả người run rẩy. “Không thể nào… người đó…”
Thành nhìn chằm chằm vào ông Trác, ánh mắt không một chút dao động. “Chúng tôi đã xem xét kỹ lưỡng mọi dữ liệu, mọi khả năng. Kẻ thủ ác không thể là người ngoài. Họ phải là người thân cận, người luôn hiện diện trong các bữa cơm gia đình. Một người có đủ thời gian, đủ cơ hội để thực hiện hành vi tàn độc này trong suốt 15 năm qua, và đặc biệt là trong hai đêm giỗ đầy ám ảnh kia.”
Ông Trác khép chặt mắt, cố gắng xua đi hình ảnh của người đó. Làm sao có thể? Làm sao một người mà ông từng yêu thương, tin tưởng lại có thể ra tay tàn độc đến vậy? Nhưng lý trí ông biết, điều tra viên Thành nói không sai. Chỉ có người trong nhà mới có thể dễ dàng tiếp cận chiếc bàn gỗ lim cũ kỹ này, nơi chứng kiến bao nhiêu kỷ niệm, nay lại trở thành nơi ươm mầm tội ác.
Những giọt mồ hôi lạnh bắt đầu thấm đẫm lưng áo ông Trác. Ông nhớ lại lời trăn trối của bà Hường, “Tôi… bị hại… cái bàn ăn…”. Lời cảnh báo đó, sao ông lại bỏ qua? Sao ông lại dễ dàng chấp nhận lời đồn “oán khí” mà người làng Đông Thụ vẫn hay rỉ tai nhau? Giờ đây, cái chết của anh Tài và chị Liên đã lột trần bộ mặt thật của vấn đề. Đó không phải là oán khí, mà là thù hận âm ỉ, được nuôi dưỡng bởi một con người.
Thành tiếp tục, giọng đều đều nhưng đầy sức nặng. “Bất kỳ ai trong gia đình ông, có quyền ra vào căn nhà này, đều là đối tượng tình nghi. Đặc biệt là những người có mặt tại cả hai buổi giỗ, những người đã chia sẻ bữa ăn đó.”
Ông Trác ngước nhìn lên, đôi mắt già nua đầy ưu tư và sợ hãi. Ông nhìn quanh căn phòng khách ấm cúng nhưng giờ đây lại lạnh lẽo đến kỳ lạ. Những gương mặt con cháu, những người ông luôn yêu thương, giờ đây trong mắt ông hiện lên một gam màu nghi kỵ. Ai? Ai là kẻ đứng sau tất cả? Ai đã biến tình thân thành lưỡi dao sát hại?
Anh Tài, người con trai thứ hai, vừa mới đây còn cười nói rộn ràng bên mâm cỗ. Chị Liên, dâu hiền của ông, người luôn chăm sóc ông chu đáo. Cả hai đều đã ra đi trong nỗi đau đớn tột cùng, chỉ vì một thứ chất độc vô hình. Ông Trác cảm nhận rõ sự rạn nứt đang lan rộng trong trái tim ông, một sự đổ vỡ không thể hàn gắn. Niềm tin vào gia đình, vào những người thân yêu, giờ đây đã tan biến như bọt biển.
Thành đặt tay lên vai ông Trác, một cái vỗ nhẹ mang chút an ủi. “Chúng tôi sẽ làm hết sức mình để tìm ra sự thật, thưa ông. Nhưng ông cũng cần phải nhìn thẳng vào sự thật này. Kẻ thủ ác rất có thể đang ngồi ngay cạnh ông.”
Lời nói của Thành như một tiếng sét đánh ngang tai. Ông Trác cảm thấy mình như đang chìm dần trong một vực sâu không đáy. Ông không muốn tin, nhưng mọi bằng chứng đều đang chỉ về một hướng duy nhất: người thân của ông. Chiếc bàn gỗ lim cũ kỹ, chứng nhân câm lặng của bao thăng trầm, giờ đây đang nắm giữ bí mật cuối cùng của một bi kịch gia đình.
Ông Trác ngẩng phắt lên, đôi mắt dại đi vì sốc. Anh Tài, con trai thứ hai của ông, người vừa mới đây còn rạng rỡ bên mâm cỗ giỗ. Chị Liên, người con dâu hiền thảo, luôn ân cần. Hai sinh mạng vừa tắt lịm trong nỗi đau đớn cùng cực, chỉ vì thứ chất độc vô hình ẩn giấu suốt 15 năm. Sự thật kinh hoàng bủa vây lấy ông, sự thật mà ông không bao giờ dám đối mặt.
“Không thể nào…” Ông Trác lẩm bẩm, giọng khàn đặc. Một cái tên, một khuôn mặt chợt hiện lên trong tâm trí ông, một người mà ông vẫn luôn tin tưởng, yêu thương hết mực. Nhưng lý trí mách bảo, điều tra viên Thành nói không sai. Chỉ có kẻ ở trong nhà, kẻ có quyền ra vào, kẻ có thời gian dài đằng đẵng để thao túng, mới có thể thực hiện hành vi tàn độc này. Ai? Ai là kẻ đứng sau bức màn nhung nhung nhớ? Ai đã biến tình thân thành lưỡi dao sắc lạnh?
Điều tra viên Thành siết chặt nắm tay, ánh mắt lạnh lùng quét qua căn phòng. “Kẻ thủ ác không phải là người ngoài. Họ phải là người thân cận, người luôn hiện diện trong các bữa cơm gia đình. Một người có đủ thời gian, đủ cơ hội để thực hiện hành vi tàn độc này trong suốt 15 năm qua, và đặc biệt là trong hai đêm giỗ đầy ám ảnh kia.” Lời nói của ông ta như nhát dao cứa vào trái tim ông Trác, xé toạc lớp vỏ bọc bình yên giả tạo của ngôi làng Đông Thụ.
Những lời trăn trối của bà Hường, người vợ quá cố, bỗng vang vọng trong đầu ông: “Tôi… bị hại… cái bàn ăn…”. Năm xưa, ông đã bỏ qua. Ông đã dễ dàng chấp nhận lời đồn thổi về “oán khí” của người làng. Giờ đây, cái chết của anh Tài và chị Liên đã phơi bày bộ mặt thật. Đó không phải là lời nguyền, mà là thù hận âm ỉ, được nuôi dưỡng bởi chính bàn tay của một người thân.
“Tất cả mọi người có mặt tại đây đều là đối tượng tình nghi,” Thành tuyên bố, giọng đều đều nhưng đầy sức nặng. “Đặc biệt là những người đã chia sẻ bữa ăn đó.”
Ông Trác nhìn quanh, ánh mắt giờ đây tràn ngập sự nghi kỵ. Những gương mặt thân quen của con cháu, giờ đây trong mắt ông như ẩn chứa những bí mật động trời. Ai? Ai đã nhẫn tâm đầu độc? Ai đã biến bữa cơm sum họp thành lễ tế cho tội ác?
“Công lý sẽ được thực thi!” Điều tra viên Thành lạnh lùng tuyên bố, ánh mắt nhìn thẳng vào ông Trác. Lời nói của ông ta như một lời kết thúc cho chuỗi ngày ám ảnh, nhưng nó cũng mở ra một chương mới của sự đổ vỡ và nỗi đau khôn nguôi trong gia đình ông Trác. Chiếc bàn gỗ lim cũ kỹ, chứng nhân câm lặng của bao thế hệ, giờ đây mang trên mình lời nguyền của tội ác.
Sau màn đêm giông tố, bình minh hé rạng trên làng Đông Thụ. Những đám mây tang thương dần tan đi, nhưng bóng tối trong lòng người vẫn còn đó. Ông Trác ngồi lặng lẽ bên chiếc bàn gỗ lim, nhìn những vết xước hằn sâu theo năm tháng, như những vết sẹo trong tâm hồn ông. Tình thân, niềm tin, tất cả đã vỡ vụn như thủy tinh. Giờ đây, chỉ còn lại sự trống rỗng và bài học đắt giá về lòng người. Ông hiểu rằng, sự thật có thể mang đến công lý, nhưng cái giá phải trả là quá đắt. Có lẽ, sự bình yên thật sự chỉ đến khi ta chấp nhận và tha thứ cho cả những sai lầm của chính mình, và những nỗi đau của người thân. Làng Đông Thụ vẫn vậy, nhưng trong lòng mỗi người, một cuộc hành trình tìm kiếm sự hàn gắn và hy vọng mới đã bắt đầu.

