Con trai tôi ᴍᴜᴀ ɴʜà 3 tỷ rồi đón bố mẹ vợ tới sống cùng, một hôm tôi lên chơi đúng giờ cơm tối, con trai liền ᴛᴏ ᴛɪếɴɢ: Sao bố lên không nói trước với con?.
Đêᴍ đó ʟạ nhà nên tôi không ngủ được, dậy đi vệ sinh ngang qua phòng con trai liền vô tình nghe thấy cuộc hội thoại giữa 2 vợ chồng nó. Sáng hôm sau tôi ʟặɴɢ ʟẽ ᴠề ǫᴜê sớᴍ không nói với con một lời…
Nguyễn Văn Tâm, 𝟼𝟾 ᴛᴜổɪ, sống ở một làng quê ven sông Lam, nơi ʟũ ᴛʀẻ ᴄᴏɴ vẫn chơi thả diều mỗi chiều và ɴɢườɪ ɢɪà ᴛʜᴏɴɢ ᴛʜả chẻ tre làm giàn mướp.
Sau khi ᴠợ ᴍấᴛ sớᴍ, ông một mình ɢà ᴛʀốɴɢ ɴᴜôɪ ᴄᴏɴ trai là Nam ăn học nên người. Ông không ᴛáɪ ʜôɴ, ᴛấᴛ ᴄả ᴛìɴʜ ᴛʜươɴɢ đều dồn cho ᴛʜằɴɢ ᴄᴏɴ, mong một ngày nó thành đạt, có nhà Hà Nội, có vợ hiền con ngoan.
Mười năm sau, ước nguyện thành sự thật. Nam – giờ là kỹ sư công trình, cưới vợ là Hoa, cô giáo tiểu học ʜɪềɴ ʟàɴʜ, hai người mới ᴍᴜᴀ được căn chung cư 3 tỷ ở Hà Đông. Khi nghe tin ấy, ông Tâm mừng ʀơɪ ɴướᴄ ᴍắᴛ. Lần đầu lên thủ đô, ông ʙốɪ ʀốɪ trước thang máy, tay ʀᴜɴ ʀᴜɴ ôᴍ ᴍớ ǫᴜà ǫᴜê: bắp ngô nếp, chục quả trứng gà và chai ʀượᴜ ɴếᴘ.
Nhưng chính cái bữa cơm tối hôm ấy, mọi thứ trong ông như ᴠỡ ʀᴀ.
Hôm đó, ông Tâm không báo trước. Ông nghĩ: “Con trai mình, ᴍáᴜ ᴍủ ʀᴜộᴛ ʀà, ᴄầɴ ɢì ᴋʜáᴄʜ sáᴏ?”
Xe khách cập bến lúc 5 giờ chiều, ông ʙắᴛ xᴇ ôᴍ tới thẳng khu chung cư. Cửa vừa mở, Hoa thoáng ɢɪậᴛ ᴍìɴʜ khi thấy ông. Nam từ trong phòng bước ra, thoáng ᴄʜộᴛ ᴅạ ʀồɪ ᴄᴀᴏ ɢɪọɴɢ:
– Bố lên mà không gọi con trước? Giờ này đang giờ cơm, lỡ ʙọɴ ᴄᴏɴ ʙậɴ thì sao?
Ông Tâm ᴄườɪ ɢượɴɢ, ʟí ɴʜí:
– Ờ… bố tiện đường… nên lên thăm, có ít ngô với trứng quê…
Hoa lịch sự mời ông vào, mâm cơm được ᴅọɴ ᴠộɪ, ᴄó ʙᴀ ᴍóɴ đơɴ ɢɪảɴ: canh rau dền, thịt kho, trứng rán. Không ai ɴóɪ ɴʜɪềᴜ. Nam ᴄʜăᴍ ᴄʜú ʙấᴍ đɪệɴ ᴛʜᴏạɪ, ʜᴏᴀ ăɴ íᴛ rồi vào phòng con. Ông Tâm ngồi tʀơ ᴛʀọɪ, ɴʜᴀɪ ᴍɪếɴɢ ᴄơᴍ ɴʜạᴛ ɴʜẽᴏ, ʟòɴɢ ɴặɴɢ ᴛʀĩᴜ.
Tối hôm đó, ông được xếp cho một tấm đệm nằm ở ngoài phòng khách, sát cửa ra ban công. Căn hộ ᴄʜậᴛ, ông biết, nên không ᴛʜᴀɴ ᴘʜɪềɴ. Nhưng cả đêm ông không sao ngủ được. Phần vì lạ chỗ, phần vì câu nói của Nam cứ vang lên: “Bố lên mà không nói trước?” như ᴍộᴛ ᴄú ᴛáᴛ âᴍ ᴛʜầᴍ.
Gần 2 giờ sáng, ông dậy đi ᴠệ sɪɴʜ. Vừa bước qua ᴘʜòɴɢ ɴɢủ của vợ chồng Nam, ông nghe thấy tiếng thì thầm vọng ra.
– Anh thấy chưa? Em nói rồi. Bố anh mà lên là ᴘʜɪềɴ ᴘʜứᴄ ʟắᴍ. Nhìn ôɴɢ ấʏ ǫᴜê ᴍùᴀ, khách tới nhà còn tưởng mình ở ɴôɴɢ ᴛʜôɴ ᴍớɪ ʀᴀ. Giọng Hoa nhỏ nhưng rõ ràng.
– Ừ, mai để anh nói bố về sớm. Ở ʟâᴜ ʟạɪ ᴍệᴛ. Nhà này đâᴜ ᴄó ʀộɴɢ. Giọng Nam ᴛʜở ᴅàɪ.
ᴛɪᴍ ôɴɢ ᴛâᴍ ɴʜóɪ ʟêɴ. Ôɴɢ ᴋʜẽ ʟùɪ ʙướᴄ, ᴛựᴀ ʟưɴɢ ᴠàᴏ ᴛườɴɢ, ʙàɴ ᴛᴀʏ ʀᴜɴ ʀẩʏ ʙáᴍ ᴠàᴏ ᴛʜàɴʜ ɢʜế.
Trời sáng, ông dậy từ 5 giờ, ʟặɴɢ ʟẽ gấp chăn, xếp đồ. Không muốn làᴍ ᴘʜɪềɴ ᴀɪ, ôɴɢ ᴛự ɢọɪ xᴇ ôᴍ xuống bến xe. Căn nhà phía sau khép kín, không ai biết ông ʀờɪ đɪ.
Trên xe khách, ông Tâm ngồi gần cửa sổ. Trời Hà Nội ᴍù sươɴɢ, ông nhìn ᴍôɴɢ ʟᴜɴɢ, ᴍắᴛ đỏ ʜᴏᴇ. ᴛừɴɢ ɢɪọᴛ ɴướᴄ ᴍắᴛ ʟăɴ xᴜốɴɢ ᴍá, ᴛʜấᴍ ᴠàᴏ ɴếᴘ ɴʜăɴ ᴄủᴀ ᴛᴜổɪ ɢɪà, ᴄủᴀ ɴʜữɴɢ ɴăᴍ ᴛʜáɴɢ ʜʏ sɪɴʜ ᴍà ɢɪờ đâʏ ʜóᴀ ʀᴀ ᴄʜỉ ʟà… ᴠô ʜìɴʜ.
Điện thoại rung lên. Là Nam.
– Bố đang ở đâu đấy ạ?
– Bố về rồi.
– Sao bố không đợi con dậy? Bố ɢɪậɴ con à?
Ông không trả lời. Giọng Nam bên kia máy ʟặɴɢ đi. Rồi bất ngờ cất tiếng: ….
Đọc cái kết dưới phần bình luận
Nam đứng giữa phòng khách căn chung cư 3 tỷ ở Hà Đông, tay run rẩy siết chặt điện thoại áp sát tai. Giọng hắn run run, vỡ vụn từng chữ. Hoa đứng sát bên, ngón tay nắm chặt cổ tay Nam đến mức khớp xương trắng bệch, đầu cúi gầm, má đỏ bừng xấu hổ.
– Bố ơi, Hoa mang bầu 3 tháng, hôm qua bác sĩ bảo phải nghỉ ngơi, con với Hoa lo quá nên lỡ lời, bố đừng giận con.
Đầu dây bên kia, ông Tâm ngồi trên xe khách về quê, bàn tay chai sần vừa lau nước mắt bỗng khựng lại. Mắt ông trừng lên, tròng đen lồi ra không tin nổi. Chục năm nuôi con, bao vất vả chưa từng trách, vậy mà con trai phải nói dối xin lỗi.
Nam đứng chờ, lòng đập thình thịch. Hoa siết chặt cổ tay Nam, vai run lên nhè nhẹ.
Mười giây im lặng, tiếng thở dài của ông Tâm vang qua điện thoại. Giọng ông khàn đặc, lạnh lẽo:
– Nam à, bố không giận. Bố chỉ không ngờ con sợ bố đến mức phải nói dối trắng trợn.
– Bố nói gì thế? Con không sợ bố, con thật lòng lo cho Hoa… Nam hoảng hốt.
– Thôi, bố biết hết. Hôm qua 2 giờ sáng, bố nghe hết cuộc nói chuyện của hai con. Ông Tâm ngắt lời, giọng run nhưng rành rọt. Bố về quê rồi, sau này hai con cứ lo chăm sóc mình, đừng bận tâm lên thăm bố.
Hoa nghe đến đó, chân khuỵu xuống sàn, hai tay che mặt khóc nức nở. Nam đứng chết trân, điện thoại áp sát tai mà không nói nên lời, chỉ nghe tiếng tút tút báo hiệu ông Tâm đã cúp máy.
Tiếng tút tút từ điện thoại vẫn văng vẳng trong không gian căn chung cư 3 tỷ, xoáy sâu vào tai Nam. Hoa ngồi bệt trên sàn gỗ, hai tay che mặt, vai rung lên bần bật từng cơn nghẹn ngào. Nam đứng chết trân, ngón tay siết chặt chiếc điện thoại đến mức các đốt ngón tay trắng bệch, môi mấp máy hoài nhưng không thốt nên lời nào. Hắn biết, lời nói dối về cái thai 3 tháng đã vỡ tan, và mối quan hệ cha con giữa hắn với Nguyễn Văn Tâm cũng theo đó mà rạn nứt, có lẽ không bao giờ hàn gắn được nữa.
Cách đó không xa, trên chiếc xe khách chạy hướng về Nghệ An, Nguyễn Văn Tâm gập máy điện thoại, ngón tay chai sần run rẩy vuốt nhẹ màn hình đã tối đen. Ông ngồi bần thần ở hàng ghế cuối cùng, lưng tựa vào thành xe lạnh ngắt, ánh mắt mờ đục nhìn qua cửa kính mờ sương mù Hà Nội. Dòng người hối hả trên phố, đèn xe nhấp nháy trong màn sương trắng xóa, tất cả đều mờ nhạt, xa vời đến lạ.
Không một lời thoại thoát ra từ miệng ông, chỉ tiếng thở dài khàn đặc vang lên trong khoang xe. Lời dặn của vợ mười năm trước bất chợt ùa về, rõ mồn một như vừa mới hôm qua. Bà nằm trên giường bệnh, da bọc xương, bàn tay gầy guộc siết chặt tay ông, mắt nhòe lệ dặn: “Tâm ơi, mình không còn bao lâu nữa. Anh hứa với tôi, một mình cũng phải nuôi Nam khôn lớn, thành người tử tế. Sau này dù nó có giàu sang phú quý đến đâu, đừng để khoảng cách giàu nghèo ngăn cách tình cha con. Anh đừng là gánh nặng cho nó, nghe chưa…”
Nguyễn Văn Tâm nhắm nghiền mắt, nước mắt rỉ ra khóe mắt hằn sâu những nếp nhăn. Bà ấy đã biết, bà ấy đã lường trước tất cả. Ông tự trách mình, trách cái tính nông dân quê mùa, trách mình đã lặn lội lên tận Hà Đông, mang theo ngô nếp, trứng gà, rượu nếp – những thứ ngon nhất của làng quê ven sông Lam, ngỡ rằng con trai thành đạt, cha con sẽ được sum vầy. Ai ngờ, ông lại là cái gai trong mắt con dâu, là gánh nặng khiến Nam phải lo toan, phải nói dối trắng trợn.
Ông cúi xuống nhìn túi đồ đặt cạnh chân: ngô nếp còn nguyên vẹn, trứng gà bọc kỹ trong rơm khô, chai rượu nếp cắm sâu trong túi vải sờn cũ. Tất cả đều là tấm lòng của ông dành cho con trai, mong nấu cho Nam bữa cơm canh rau dền, thịt kho, trứng rán như ngày xưa ở quê. Nhưng giờ, tất cả đều vô nghĩa.
Tiếng còi xe khách hú lên giữa màn sương, kéo ông về thực tại. Hà Nội mù sương vẫn trôi, căn chung cư 3 tỷ ở Hà Đông vẫn sừng sững đâu đó, nhưng với Nguyễn Văn Tâm, nơi đó không còn là nhà. Ông ngồi bần thần, tiếng tim đập thình thịch trong ngực, mỗi nhịp đều là lời tự trách: “Tại mình, tại mình đã để Nam phải vất vả, phải một mình bươn chải ở phố thị, phải chịu đựng lời chê bai của vợ vì cái thân già quê mùa này…”
Xe khách rít còi dừng lại ở trạm cuối cùng, cổng làng quê ven sông Lam hiện ra sau lùm tre già. Nguyễn Văn Tâm xách túi đồ đứng dậy, đôi chân tê cứng sau quãng đường dài ngồi liền. Nguyễn Văn Tâm bước xuống đường làng, lướt qua đám trẻ con thả diều, người già chẻ tre làm giàn mướp, những cảnh quen thuộc hàng chục năm chẳng đổi thay, nhưng chẳng còn chút sức sống nào với Nguyễn Văn Tâm.
Nguyễn Văn Tâm đẩy cánh cổng gỗ mục của ngôi nhà, nơi một mình sinh sống từ khi vợ quá cố mất mười năm trước. Không bật điện, Nguyễn Văn Tâm ngồi bệt xuống giường nệm cũ, đặt túi ngô nếp, trứng gà, rượu nếp lên bàn cạnh, tay run rẩy mò dưới gối lấy ra cuốn album ảnh bọc trong tấm vải hoa sờn – kỷ vật duy nhất còn lại của vợ quá cố.
Nguyễn Văn Tâm mở album, trang giấy vàng ố xào xạc. Trang đầu là ảnh Nam hồi 5 tuổi, chân trần chạy sau cánh diều màu đỏ, nụ cười hở lợi đầy vô tư. Nguyễn Văn Tâm dùng ngón tay chai sần vuốt nhẹ gương mặt nhỏ nhắn của Nam, cổ họng nghẹn lại. Trang kế là ảnh Nam lúc nhận bằng tốt nghiệp kỹ sư công trình, mặc áo choàng xanh, tay siết chặt tấm bằng, mắt sáng rực nhìn thẳng vào ống kính – ngày đó Nam đã hứa sẽ mua cho Nguyễn Văn Tâm căn nhà lầu ở quê, để Nguyễn Văn Tâm không phải đi làm mướn nữa.
Một giọt nước mắt rơi xuống trang album, làm nhòe nụ cười của Nam trong tấm ảnh tốt nghiệp. Nguyễn Văn Tâm không lau, giọt nước mắt tiếp theo lại rơi, rồi thêm nữa, im lặng, nóng hổi, thấm vào giấy. Nguyễn Văn Tâm cúi đầu, vai rung nhẹ. Thương Nam – mình nuôi lớn từng ấy năm. Tủi thân cho chính mình – mười năm chắt chiu, cuối cùng lại thành gánh nặng cho Nam.
3 ngày trôi qua kể từ đêm Nguyễn Văn Tâm ôm cuốn album ảnh khóc thương cho những tháng năm nuôi con trai trưởng thành. Ánh bình minh rọi qua khe cửa sổ nhà tranh tại làng quê ven sông Lam, Nguyễn Văn Tâm đang quét sân lá rụng thì tiếng chuông chiếc điện thoại phím bấm cũ vang lên từ trong nhà.
Nguyễn Văn Tâm để chổi dựa vào tường, bước nhanh vào trong, nhấc máy đưa lên tai.
Nam (giọng vọng qua loa, hào hứng): “A lô? Bố có nghe con nói không ạ?”
Nguyễn Văn Tâm: “Nghe rõ, Nam à. Có việc gì mà sáng sớm gọi bố?”
Nam: “Bố ạ, Hoa nó mang bầu được 3 tháng rồi. Con hiện tại đang chạy nước rút dự án công trình, ngày đi làm 12 tiếng, tối về mệt lả, không ai nấu cơm chăm sóc Hoa được. Bố lên Hà Nội với con nhé, ở lại chăm sóc Hoa mấy tháng bầu này. Con hứa, con sẽ sửa lại cái phòng khách sát ban công thành phòng riêng cho bố, mua giường nệm mới, lắp điều hòa, bố ở trên đó thoải mái như ở quê, không phải ngủ đệm cũ nữa.”
Nguyễn Văn Tâm nhớ lại đêm 2h sáng tại chung cư Hà Đông, Hoa giọng chua ngoa chê ông quê mùa, Nam đứng cạnh gật gù đồng ý để ông về quê sớm. Nỗi tủi thân dâng lên, ông siết chặt đầu ngón tay khô khốc, quyết tâm không để bản thân rơi vào tình cảnh bị coi thường thêm lần nữa.
Nguyễn Văn Tâm (giọng trầm, kiên định): “Bố ở quê quen rồi, các con tự lo.”
Đầu dây bên kia im lặng một lúc, giọng Nam đầy thất vọng: “Bố ơi, sao bố cứng đầu thế? Con là con trai duy nhất của bố, giờ con gặp khó khăn, bố không giúp một tay à? Căn chung cư 3 tỷ con mua, rộng thênh thang, bố lên ở cùng cho vui mắt vui tai chứ.”
Nguyễn Văn Tâm nghĩ thầm: Giờ các con đã coi mình là gánh nặng, lên đó làm gì nữa để bị chê bai thêm. Ông đáp: “Bố nói thật, ở quê có đồng ruộng, có hàng xóm láng giềng, bố quen rồi. Hoa là giáo viên tiểu học, nghỉ đẻ có thời gian tự chăm sóc bản thân được. Các con tự lo cho nhau nhé.”
Nam: (giọng cáu kỉnh, thất vọng tột độ) “Thế bố quyết định thế à? Đừng hối hận đấy bố.”
Nguyễn Văn Tâm: “Bố không hối hận. Các con cố gắng.”
Nguyễn Văn Tâm nhấn nút cúp máy, tay vẫn run nhẹ. Nhìn ra sân, đám trẻ con vẫn thả diều, người già vẫn chẻ tre làm giàn mướp, mọi thứ vẫn y nguyên, nhưng lần này, Nguyễn Văn Tâm không còn cảm thấy cô đơn nữa. Ông đã quyết định, không làm phiền đến cuộc sống đắt đỏ, xa hoa của con trai mình nữa.
Một tháng trôi qua.
Chiều tà, nắng vàng rực rỡ nhuộm đẫm làng quê ven sông Lam. Nguyễn Văn Tâm ngồi trên chiếc ghế mây cũ trước hiên nhà, nhìn đám trẻ con đuổi theo cánh diều vải đủ màu trên bãi đất trống, nghe tiếng chẻ tre lách cách vọng từ xóm dưới lên. Kể từ ngày cúp máy Nam, ông sống những ngày tháng yên ả, sáng dậy quét sân, tưới rau, tối ngồi nhìn sông Lam đếm sao, không còn lo âu về cuộc sống xa hoa ở căn chung cư 3 tỷ Hà Đông.
Tiếng động cơ xe taxi vang lên ở đầu ngõ, kéo Nguyễn Văn Tâm khỏi dòng suy nghĩ. Ông đứng dậy, nhìn về phía cổng tre thấy một người đàn ông bước xuống chiếc xe, mặc áo sơ mi nhăn nhúm, quần tây bụi bặm, tay xách một chiếc túi vải to. Đó là Nam.
Nam bước vào sân, chân khựng lại khi ánh mắt chạm phải Nguyễn Văn Tâm. Mắt anh đỏ hoe, nước mắt đã trào ra từ khi còn ngồi trên taxi. Anh không nói một lời, đột ngột quỳ xuống đất, bụi bặm bay mù trước hiên nhà.
Nguyễn Văn Tâm giật mình lùi lại nửa bước, trái tim già nua thắt lại. Ông chưa kịp nói gì thì Nam đã khóc nức nở, vai run bần bật, giọng nghẹn ngào vỡ vụn:
“Bố ơi, con hối lỗi vì lời nói hôm đó, bố tha lỗi cho con nhé.”
Nguyễn Văn Tâm lập tức cúi xuống, đôi tay thô ráp run rẩy đỡ lấy vai Nam, kéo con trai đứng dậy. Nước mắt ấm nóng của Nam thấm qua lớp áo sơ mi cũ kỹ, chảy xuống cổ tay ông. Ông thầm nhủ: Con trai mình vẫn còn biết hối lỗi.
Tiếng dép lê cao su dẫm lên sỏi sắc ken két vang lên từ hướng cổng tre, ngắt phắt khoảng lặng vừa ngự trị giữa hai cha con. Nguyễn Văn Tâm ngẩng lên, tròng mắt trùng xuống khi thấy Hoa đứng tựa vào thanh cổng tre mục, một tay bấu chặt vào gỗ, tay kia ôm lấy bụng bầu nảy nở nhô cao, trán lấm tấm mồ hôi, ngực phập phồng hơi thở dồn dập.
Nam lập tức quay đầu, giọng còn nghẹn đặc vì khóc: “Hoa? Sao em lại lên đây được? Bác sĩ dặn kỹ em không được đi xa mà, nguy hiểm cho thai nhi lắm!”
Hoa không đáp, bước từng bước chậm chạp nặng nề vào sân, mắt hướng xuống đất, không dám nhìn thẳng vào Nguyễn Văn Tâm. Cô dừng lại cách hai cha con hơn một mét, hai tay xoa nhẹ bụng bầu, cúi gập người thật sâu, lưng chiếc áo bà ba cũ ướt đẫm mồ hôi.
“Cháu lỡ lời vì lo cho thai nhi, không có ý coi thường bác.” Giọng Hoa run rẩy, nghẹn ngào, hai hàng nước mắt lăn dài trên gò má nhợt nhạt. “Đêm hôm đó cháu nói bậy, cháu sợ ông nghe thấy lại buồn, cháu hối lỗi lắm…”
Nguyễn Văn Tâm đứng yên tại chỗ, đôi tay thô ráp nắm chặt gấu áo sơ mi cũ. Ký ức về đêm 2h sáng ở căn chung cư 3 tỷ Hà Đông, giọng Hoa chê ông quê mùa, bảo ông nên về sớm, văng vẳng quay lại trong đầu ông. Nhưng nhìn thấy cái bụng bầu lớn của con dâu, nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe đầy hối lỗi của cô, lồng ngực già nua của Nguyễn Văn Tâm bỗng dịu xuống.
Ông bước tới, tay khẽ đỡ vai Hoa cho cô ngẩng đầu lên. “Thôi, ông biết. Trẻ con trong bụng mới quan trọng, cháu lo cho cháu nó là phải.”
Hoa vẫn cúi đầu, gật nhẹ, vai run bần bật. Nam đưa tay lau nước mắt cho vợ, nhìn sang Nguyễn Văn Tâm, ánh mắt đầy biết ơn.
Nguyễn Văn Tâm nhìn theo bóng Nam dìu Hoa vào nhà, thở dài một hơi. Tiếng xin lỗi của con dâu vẫn văng vẳng bên tai, nhưng ký ức về đêm 2h sáng ở căn chung cư 3 tỷ kia vẫn rỉ máu trong lòng. Thế nhưng, máu mủ đứt không ra, ông chẳng đành lòng để con cái lo lắng. Nam quay lại, ánh mắt khẩn cầu: “Bố ạ, bố lên Hà Nội ở thử một tháng nhé? Hoa bây giờ chỉ nghe lời bố thôi. Bác sĩ bảo tránh để sản phụ bị stress.”
Nguyễn Văn Tâm gật đầu, nặng nề: “Ừ, bố đi.”
Một tuần sau, tại sảnh Chung cư Hà Đông, Nam hớn hở chạy ra đón cha. Nguyễn Văn Tâm xách cái làn nhựa cũ, bên trong là ngô nếp, trứng gà và chai rượu nếp – những thứ quê nhất mà ông mang lên để cố gắng hòa nhập vào thế giới xa hoa của con trai.
Đứng trước cửa căn hộ, Nam lấy chìa khóa mở cửa. Tiếng click nhẹ vang lên, cánh cửa khẽ hé. Nam xoay người, mỉm cười: “Bố vào nhà đi, con đã dọn xong phòng cho bố.”
Nguyễn Văn Tâm bước qua ngưỡng cửa. Căn phòng khách sát ban công nay đã được kê một chiếc giường đơn mới tinh, chăn ga phẳng phiu. Không còn là chiếc đệm cũ nát nằm cạnh lối đi như những lần trước. Sự thay đổi nhỏ ấy khiến lồng ngực ông ấm lên lạ thường.
Nam chỉ tay vào chiếc giường, giọng vui vẻ: “Giường mới này thoáng mát lắm bố ạ, ngủ sẽ ngon hơn đệm cũ hôm trước. Bố ở lại đây một tháng nhé!”
Hoa cũng từ trong bếp đi ra, trên tay cầm đĩa trứng rán thơm phức, nở nụ cười hiền từ: “Cháu vừa nấu canh rau dền, thịt kho, bác vào rửa mặt rồi ăn cơm.”
Nguyễn Văn Tâm nhìn đứa con trai thành đạt, nhìn căn nhà 3 tỷ lộng lẫy, rồi nhìn chiếc giường kê riêng cho mình. Ông không nói gì, chỉ gật đầu, một nụ cười hiếm hoi nở trên môi. Có lẽ, ở tuổi 68, ông cũng xứng đáng được hưởng chút bình yên này.
Nguyễn Văn Tâm trằn trọc trên chiếc giường mới. Ánh bình minh qua rèm cửa kính căn chung cư 3 tỷ chưa kịp rạng thì ông đã lục tục dậy. Ông không quen nằm nướng.
Tiếng dép lẹp xẹp dẫn ra gian bếp khép kín. Nguyễn Văn Tâm mở cái làn nhựa cũ mang từ quê lên. Ông lấy ra mớ rau dền đỏ tươi rói, mấy lát thịt ba chỉ và quả trứng gà vừa mới nhặt quanh nhà.
Nam và Hoa cũng dậy. Thấy người cha già đã quẩn quanh nồi niêu, vợ chồng Nam nhìn nhau. Hoa lên tiếng trước, giọng nhẹ nhàng: “Bố để cháu nấu chứ, bố nghỉ ngơi đi ạ.”
Nguyễn Văn Tâm lắc đầu, đôi tay gầy guộc thoăn thoắt thái thịt: “Bố làm quen rồi, các cháu cứ đi rửa mặt đi.”
Mùi thơm của thịt kho tứa nước mắm, vị chua thanh của canh rau dền nhanh chóng lấn át mùi sơn mới của căn hộ. Nam ngồi xuống bàn, thản nhiên bỏ điện thoại xuống kệ. Hoa cũng làm theo. Không còn cảnh cắm cúi dán mắt vào màn hình như mọi khi.
Mâm cơm đơn sơ nhưng nóng hổi được dọn ra. Nam gắp miếng thịt kho mềm nhừ, chan nước canh rau dền vào bát cơm, ăn ngon lành. Hoa cũng gắp một miếng trứng rán, bất giác khen: “Bố nấu ăn ngon như hồi mẹ nấu ạ.”
Nguyễn Văn Tâm đang cầm đũa, nghe đến đó khựng lại. Ông nhìn Hoa, rồi nhìn Nam. Lời khen ấy cứ như một cái tát nhẹ vào ký ức đêm 2h sáng. Nhưng rồi, ông chỉ mỉm cười, gật đầu: “Ừ, mẹ nó cũng thích nấu món này cho con trai.”
Không khí trông có vẻ ấm cúng. Tiếng bát đĩa lanh canh hòa với tiếng cười nói nhỏ nhẹ. Nhưng trong lòng Nguyễn Văn Tâm, ông biết sự ấm áp này chỉ là lớp vỏ mỏng manh phủ lên những lời chê bai quê mùa mà ông từng nghe lỏm.
Ánh nắng sớm len lỏi qua kính cửa ban công căn chung cư 3 tỷ ở Hà Đông, chiếu xuống tấm đệm mỏng trải sát lan can phòng khách – chỗ ngủ của Nguyễn Văn Tâm suốt hai tháng qua. Tiếng nước chảy từ vòi rửa bát vọng ra từ phòng bếp, lẫn mùi cháo gạo tẻ thơm nhẹ.
Nguyễn Văn Tâm đứng bên bồn rửa, tay thoăn thoắt vò mớ áo bà ba của con dâu Hoa, vết bột sữa dính trên vải tan dần trong nước xà phòng. Nguyễn Văn Tâm quệt mồ hôi trán, nhìn sang nồi cháo đang sôi lục bục trên bếp, thầm nghĩ: “Cháu nội sinh ra, bố chăm chút chút gì cũng đáng.”
Tiếng gỗ lịch kịch vang lên từ phòng ngủ, Hoa, cô giáo tiểu học, bế đứa bé đi ra, mái tóc còn hơi bù xù. Cô nhìn đống quần áo ướt phơi trên giàn, rồi nhìn ông bố chồng đang gập áo, nở nụ cười hiền: “Có bố chăm sóc, cháu không vất vả chút nào.”
Nguyễn Văn Tâm đứng bật dậy, tay lau vạt áo, nụ cười hằn sâu lên nếp nhăn quanh mắt. Nguyễn Văn Tâm bước sang bếp, múc bát cháo đặc để lên bàn gỗ, cạnh mâm cơm đã dọn sẵn: canh rau dền đỏ au, thịt kho mềm nhừ, trứng rán vàng ươm.
“Mâm này bố nấu cả sáng đấy.” Nguyễn Văn Tâm chỉ vào đĩa trứng, “Hoa ăn đi, cho nhiều sữa. Cháu nội ngủ ngoan không?”
Nam từ phòng làm việc bước ra, tay còn cầm chiếc thước kỹ sư, nhìn bố rồi nhìn vợ, gật đầu: “Bố ở lại chơi mãi đi, con với Hoa bận rộn thế này, có bố giúp đỡ nhàn hẳn.”
“Vui lắm, ở đây nhìn cháu lớn từng ngày, vui hơn về quê một mình.” Nguyễn Văn Tâm nhìn đứa cháu nội đang ngủ gật trên tay Hoa, trong lòng trào dâng hạnh phúc. Nguyễn Văn Tâm nhớ đến gói quà mang từ quê ven sông Lam lên: bắp ngô nếp còn xanh, trứng gà vỏ hồng, chai rượu nếp ủ mười ngày, tất cả đều là đặc sản Nguyễn Văn Tâm gửi lên chăm sóc con cháu.
Gia đình quây quần bên mâm cơm, tiếng cười nói vang lên giữa căn phòng cao tầng, dường như mọi khoảng cách giàu nghèo, định kiến trước đây đều tan biến. Nguyễn Văn Tâm cầm đũa gắp miếng thịt kho cho Hoa, lòng nhẹ nhõm: “Vợ mất mười năm, một mình nuôi Nam từ cậu bé lấm lem thành kỹ sư, giờ được nhìn con cháu hạnh phúc, thế là đủ.”
Nguyễn Văn Tâm đặt đũa xuống, lòng nhẹ nhõm vì thấy con cháu hạnh phúc. Bữa cơm kết thúc, ông đứng dậy thu dọn mâm bát, lau sạch mặt bàn gỗ.
Mấy hôm sau, Nam về nhà sớm hơn mọi ngày, tay cầm hai tờ hoá đơn, giọng hào hứng: “Bố ơi, tháng này bên công trình thưởng lương thêm hai tháng, con vừa đặt mua tủ lạnh hai cánh với máy giặt sấy tự động, sang tuần là chuyển về lắp đặt.”
Nguyễn Văn Tâm đang rửa bát dưới vòi nước, tay dừng lại, quay đầu nhìn Nam. “Mua làm gì tốn tiền, mấy cái cũ vẫn dùng tốt mà.”
“Mấy cái cũ dùng lâu rồi, bố giặt đồ, trữ thức ăn mệt lắm.” Nam bước đến, đưa hoá đơn cho Nguyễn Văn Tâm xem. “Cái mới này tiện, dành riêng cho bố dùng.”
Đúng lúc đó, Hoa từ phòng ngủ bước ra, tay cầm một chiếc túi vải, nụ cười hiền lành thường nhật. “Em cũng có quà cho bố nè.” Hoa rút ra chiếc áo ấm bông dày, màu xám trắng, form rộng. “Hôm qua đi mua sắm, thấy áo này ấm, hợp với bố mặc. Bố dùng đỡ vất vả, cháu cực kỳ biết ơn bố.”
Nguyễn Văn Tâm lau tay khô, cầm chiếc áo, vải mềm mại ấm áp. Ông thầm nhớ lại mười năm vợ mất, một mình nuôi Nam từ cậu bé lấm lem thành kỹ sư, giờ được Hoa thương, cháu nội ngoan, lòng nghẹn lại.
Hai hàng nước mắt lăn dài trên má Nguyễn Văn Tâm, rơi xuống mặt áo mới. Ông gật đầu, siết nhẹ tay Nam rồi Hoa, bàn tay gân guốc run rẩy vì xúc động.
Một năm sau, sức khỏe của Nguyễn Văn Tâm suy yếu nhanh chóng. Căn phòng bệnh tại viện luôn thoang thoảng mùi thuốc kháng sinh, nơi ông nằm mệt mỏi với những ống truyền dịch cắm đầy tay.
Nam ngồi bên cạnh, tay cầm bát cháo nóng, cẩn thận đỡ lấy đầu Nguyễn Văn Tâm để ông húp từng thìa. Hoa thì đứng ở góc phòng, thay phiên nhau lau người, thay ga trải giường cho ông mỗi ngày. Suốt một tuần nay, vợ chồng Nam như một cái bóng, lúc nào cũng túc trực bên giường bệnh.
Nam nhìn vết chân chim nơi khóe mắt người cha gầy gò, nụ cười hiếu thảo nở trên môi. Anh đặt bát cháo xuống, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay gân guốc của Nguyễn Văn Tâm.
“Bố cứ yên tâm dưỡng bệnh, mọi việc đã có con lo.”
Nguyễn Văn Tâm mở bừng mắt, ánh nhìn lờ đờ nay bỗng trở nên sáng rực. Ông nhìn Nam, rồi lại nhìn Hoa đang cúi đầu tất bật dọn dẹp, lòng trào dâng một niềm mãn nguyện khôn tả. Những tưởng mình chỉ là cái bóng quê mùa, là gánh nặng tốn kém trong căn chung cư 3 tỷ ấy, nhưng giờ đây, khi thập tử nhất sinh, chính đứa con trai và nàng con dâu ấy đã ở bên chăm sóc chu đáo như vậy.
“Tốt… tốt lắm.” Nguyễn Văn Tâm thì thào, hơi thở yếu ớt nhưng ấm áp. Ông khẽ siết lại tay Nam, một nụ cười hạnh phúc rạng rỡ trên môi. Tựa như mười năm một mình nuôi con trai khôn lớn, chắt chiu từng đồng nuôi Nam ăn học đến ngày thành kỹ sư, tất cả giờ đây đều không uổng. Ông thấy mình như đã hoàn thành sứ mệnh, và những giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống, nhưng lần này là nước mắt của sự an tâm tuyệt đối.
Một tuần sau, bầu trời trong xanh bao phủ lấy thành phố. Nguyễn Văn Tâm đã có thể tự bước đi vững vàng, dáng vẻ gầy gò ngày nào giờ đã cường tráng trở lại. Ánh nắng nhẹ nhàng chiếu qua cửa sổ kính lớn của căn chung cư 3 tỷ,_phản chiếu niềm vui khó tả trên khuôn mặt ông.
Tại sân chung cư rộng rãi, Nguyễn Văn Tâm đứng đó, tay nắm chặt sợi dây diều. Phía trước là đứa cháu nhỏ đang chạy nháo nhác, tiếng cười giòn tan vang lên giữa không gian ngột ngạt của bê tông. Cánh diều màu sắc vút lên cao, lượn lờ trên những tòa nhà cao tầng, gợi nhớ về những buổi chiều thả diều bên bờ sông Lam năm xưa.
Hoa xuất hiện từ thang máy, tay cầm một khay trà nóng. Nụ cười của cô hiền dịu hơn bao giờ hết khi bước đến gần Nguyễn Văn Tâm.
“Uống chút trà nóng đi bố, cháu ngoan lắm, để bố nghỉ chút.” Hoa rót trà ra chén, khói bốc lên nghi ngút.
Nguyễn Văn Tâm gật đầu, ánh mắt ông dừng lại trên đôi bàn tay đang pha trà của con dâu. Ông cảm thấy lòng mình ấm áp lạ thường. Từ ngày mua căn nhà 3 tỷ này, ông vẫn luôn tự coi mình là kẻ ăn nhờ ở đậu, nhưng giờ đây, tất cả những nghi ngại dường như tan biến.
Tiếng cửa mở khóa vang lên. Nam bước vào, lấm tấm mồ hôi sau giờ làm việc nhưng khuôn mặt rạng rỡ. Anh nhìn thấy bố mình đang cười, cháu mình đang chạy, và vợ mình đang rót trà. Một bức tranh gia đình mà anh đã mất mười năm để xây dựng.
Nam bước nhanh đến, tay vỗ nhẹ vào vai Nguyễn Văn Tâm.
“Bố khỏe chưa? Hôm nay công trình xong sớm đấy. Tối nay con về sớm chơi với con nhé bố.”
Nguyễn Văn Tâm quay lại, ánh mắt ông rạng ngời hạnh phúc. Ông nâng chén trà mà Hoa vừa trao, hương thơm của trà quyện với mùi nắng chiều, tạo nên một cảm giác viên mãn tuyệt đối. Người đàn ông 68 tuổi ấy ngỡ như mình đang nằm mơ, rằng mọi sự hy sinh thầm lặng suốt mười năm qua đã được đền đáp xứng đáng bằng chính sự bình yên này.
Hai năm trôi qua, căn chung cư 3 tỷ ở Hà Đông hôm nay rực rỡ hơn bao giờ hết. Những dải băng đỏ thắt ngang phòng khách rộng lớn, bánh kem khổng lồ đặt chính giữa bàn tiệc. Nguyễn Văn Tâm ngồi ghế chủ tọa, mái tóc bạc phơ được chải chuốt cẩn thận, dáng vẻ phúc hậu sau quãng thời gian dưỡng bệnh. Hôm nay, ông bước sang tuổi 70.
Nam, nay đã là kỹ sư công trình vững vàng, đứng lên khỏi ghế. Xung quanh là hàng chục vị khách quý: những người hàng xóm cũ từ làng quê ven sông Lam, các thầy cô giáo đã từng dạy dỗ Nam thuở thiếu thời. Không khí vừa trang trọng vừa ấm cúng.
Nam cầm ly rượu nếp cụ Tấm mang lên từ quê, ánh mắt rạng ngời nhìn xuống người cha già.
“Có bố, con mới có ngày hôm nay,” Nam nói, giọng run run trước đám đông. “Từ căn nhà 3 tỷ này đến mọi thành công của con, tất cả đều bắt nguồn từ sự hy sinh thầm lặng của bố. Mười năm bố chắt chiu từng đồng gửi lên thành phố, chịu đựng bao nhọc nhằn để con có được cơ ngơi này. Con cả đời biết ơn bố.”
Nguyễn Văn Tâm nhìn con trai, rồi nhìn những gương mặt quen thuộc xung quanh. Ký ức ùa về: những buổi chiều thả diều bên bờ sông Lam, những lúc ông ngủ đệm ở phòng khách sát ban công để không làm phiền vợ chồng con, và cả những đêm ông lắng nghe tiếng chê bai sau lưng của Hoa.
Hoa đứng cạnh Nam, nụ cười hiền lành vẫn thường trực trên môi, tay khéo léo rót trà cho khách khứa. Thế nhưng, đôi mắt cô vô tình lướt qua mâm cơm đơn sơ có canh rau dền, thịt kho mà ông Tâm tự tay nấu với vẻ thờ ơ quen thuộc, dù cô vẫn luôn tỏ ra là người con dâu mẫu mực nhất.
Nhưng lúc này, với Nguyễn Văn Tâm, tất cả những điều đó tan biến. Giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má ông. Mười năm nuôi con khôn lớn, mười năm chịu đựng tiếng ra tiếng vào, cuối cùng cũng đọng lại ở câu nói này. Ông khóc, không phải vì đau khổ, mà vì sự mãn nguyện tột cùng của một người cha. Có lẽ, mọi sự hy sinh thầm lặng suốt mười năm qua đã thực sự được đền đáp xứng đáng.
Ánh đèn vàng ấm áp tràn ngập căn phòng khách của chung cư Hà Đông. Trên bàn ăn bày sẵn mâm cơm đạm bạc nhưng đầy đủ: canh rau dền, thịt kho, trứng rán, cùng hũ rượu nếp cái hoa vàng Nguyễn Văn Tâm mang từ quê lên.
Nam cầm hũ rượu nếp, rót đầy chén sứ nhỏ đặt trước Nguyễn Văn Tâm. Đôi tay kỹ sư vốn quen cầm bản vẽ nay hơi run, Nam nhìn Nguyễn Văn Tâm, lòng dằn vặt mãnh liệt về cuộc hội thoại lúc 2h sáng cách đó mấy tuần, khi Nam đồng ý với Hoa để Nguyễn Văn Tâm về quê sớm.
Hoa ngồi bên cạnh, tay bế đứa cháu hơn một tuổi, dáng vẻ hiền lành như mọi khi nhưng ánh mắt tránh né không dám nhìn thẳng vào Nguyễn Văn Tâm. Hoa nhớ lại những lời mình nói sau lưng: “Ông ấy quê mùa, đi lại kẽo cục, làm xấu hổ căn chung cư 3 tỷ này”, lòng thấy nhói đau.
Nguyễn Văn Tâm nhìn chén rượu nếp, mùi thơm nồng nàn gợi nhớ lại gian bếp đất của vợ quá cố, mười năm một mình nuôi Nam khôn lớn. Nguyễn Văn Tâm cầm chén, nhấp một ngụm, vị ngọt bùi lan tỏa.
Nam lên tiếng, giọng khàn khàn: “Bố uống nhiều vào, rượu này bố làm kỹ lắm phải không?”
Hoa đẩy đứa cháu vào lòng Nguyễn Văn Tâm, giọng nhẹ nhàng: “Bố bế cháu nhé, cháu nó suốt ngày đòi ông bế.”
Nguyễn Văn Tâm cẩn thận đỡ lấy đứa cháu, đôi bàn tay chai sần vì chẻ tre làm giàn mướp nay vuốt ve má đứa trẻ mềm mại. Cháu bé cười tít mắt, vỗ tay đùa: “Ông ơi, cháu thích ở với ông lắm.”
Nguyễn Văn Tâm bật cười, nếp nhăn trên trán rạng rỡ. Nam thấy thế, rót thêm rượu, giọng nghẹn: “Bố ở lại đây mãi, con và Hoa đã thu xếp xong phòng ngủ phía trong, không để bố ngủ đệm ở phòng khách nữa.”
Hoa gật đầu, mắt đỏ hoe: “Con xin lỗi bố, mấy tuần trước con nói những lời không phải. Bố ở lại, cháu nó cần ông.”
Gió nhẹ thổi qua ban công căn chung cư 3 tỷ, mang theo mùi ngô nếp từ quê lên. Mâm cơm dần hết, tiếng cười nói của gia đình hòa cùng tiếng xe cộ phía dưới, không còn khoảng cách giàu nghèo, chỉ còn tình thân máu mủ.
Rồi những ngày sau đó, Nguyễn Văn Tâm không còn ngủ đệm ở phòng khách sát ban công nữa. Căn phòng ngủ phía trong được Nam và Hoa sắp xếp lại, đặt chiếc giường gỗ chắc chắn, cạnh cửa sổ có chậu mướp đắng giống Nguyễn Văn Tâm mang từ quê lên, leo giàn xanh mướt. Sáng sớm, Nguyễn Văn Tâm dậy sớm nấu bát phở cho cháu, mùi hành phi thơm lừng khắp căn chung cư vốn chỉ toàn mùi cà phê hòa tan và bánh mì công nghiệp. Hoa về nhà sau giờ dạy ở trường tiểu học, thường ngồi cùng Nguyễn Văn Tâm nhặt rau, nghe ông kể chuyện trẻ con thả diều bên bờ sông Lam, chuyện người già chẻ tre làm giàn mướp. Những khoảng cách từng ngăn cách họ – cái căn chung cư 3 tỷ, cái mác kỹ sư, cái danh giáo viên, cái vẻ quê mùa chân chất – dần tan biến trong những bữa cơm sum họp, trong tiếng cười của đứa trẻ, trong sự thấu hiểu giản đơn nhất về tình thân.
Nguyễn Văn Tâm vẫn giữ thói quen sáng sớm ra ban công tập thể dục, nhìn xuống dòng người hối hả phía dưới. Ông hiểu rằng, giàu sang phú quý rốt cuộc cũng chỉ là vật ngoài thân, không gì quý hơn được quây quần bên con cháu, được nghe tiếng cháu gọi “ông ơi” mỗi ngày. Hoa cũng rút ra bài học cho riêng mình: đừng bao giờ lấy địa vị, vật chất để đo lường giá trị của một con người, bởi sau những lớp vỏ hào nhoáng kia, thứ bền vững nhất vẫn là tình người, là sự tử tế chân thành. Nam đôi khi ngồi bên cạnh Nguyễn Văn Tâm, nghe ông kể về vợ quá cố, về những ngày vất vả một mình nuôi con, lòng tràn đầy hối hận về những thiếu sót đã qua, nhưng cũng biết rằng, từ nay về sau, Nguyễn Văn Tâm sẽ không còn phải bắt xe ôm về quê một mình nữa, mà luôn có gia đình bên cạnh.
Cuộc sống vẫn tiếp diễn với những bộn bề lo toan, nhưng căn chung cư 3 tỷ ấy giờ đây luôn tràn ngập tiếng cười, không còn những cuộc hội thoại thì thầm sau lưng, không còn những khoảng cách vô hình. Mọi sóng gió đã qua đi, nhường chỗ cho sự bình yên giản đơn, thứ mà ai trong chúng ta cũng khao khát, nhưng đôi khi lại vô tình đánh mất trên hành trình chạy đua với vật chất.

