Lễ 49 ngày của mẹ bỗng biến thành cuộc cãi vã dữ dội vì… 5 chiếc phong bì phúng viếng. Chị dâu kiên quyết bảo đó là tiền của nhà thông gia và phải thuộc về chị. Nhưng khi tôi mở từng phong bì ra sự thật bên trong khiến chị ta câ;;m ní;n, còn anh trai thì…
Tôi là con trai thứ hai trong gia đình ba anh em. Mẹ mất đột ngột vì t;ai b:iến, 49 ngày diễn ra trong không khí nặng nề, tưởng ai cũng thương nhớ mẹ. Nhưng không…
Chỉ vì 5 chiếc phong bì phúng viếng mà buổi lễ, lẽ ra là để cầu siêu cho mẹ, lại biến thành cuộc khẩu chiến ầm ĩ.
Người khơi mào là chị dâu cả.
– “Tại sao nhà thông gia gửi phong bì mà để lẫn với phong bì họ hàng? Chỗ đó phải đưa riêng cho vợ chồng tôi chứ!”
Anh cả đập bàn:
– “Tiền phúng của thông gia là tiền của cả gia đình, mắc gì của riêng nhà em?”
Chị dâu cả không chịu:
– “Thông gia viếng là vì con dâu cả, không phải vì mấy người!”
Em dâu út cũng không vừa:
– “Ủa? Bố mẹ chồng của ai mất thì thông gia đi viếng thôi! Sao giành?”
Tra/nh c/ãi mỗi lúc một lớn. Mọi người quên mất bát nhang của mẹ vẫn nghi ngút khói phía sau.
Tôi nhìn mà nghẹn.
Tôi chán, định gom phong bì lại để tính sau.
Nhưng chị dâu cả nói to:
– “Bây giờ mở từng cái ra trước mặt mọi người. Xem ai đúng!”
Anh cả và em dâu út đồng thanh:
– “Mở!”
Cả nhà quay sang nhìn tôi – người đang cầm 5 phong bì.
Tôi thở dài, nhưng cũng gật đầu. Đã vậy thì mở.
Tôi không ngờ, bên trong những chiếc phong bì… lại khiến ba anh em tôi đứng hình, còn hai chị dâu thì cúi gằm mặt, đỏ bừng vì x/ấu h/ổ 👇 👇👇
Anh Hai hít một hơi thật sâu, cảm giác như lồng ngực mình đang bị nén chặt bởi ánh mắt dò xét của tất cả mọi người. Anh run rẩy khui chiếc phong bì đầu tiên. Mọi ánh mắt đổ dồn vào, chờ đợi những tờ tiền polyme xanh đỏ sẽ lộ diện, đặc biệt là Chị dâu cả và Em dâu út, hai người đã không ngừng đòi hỏi.
Nhưng không.
Bên trong phong bì không phải cọc tiền dày cộp như họ mường tượng, mà là một mảnh giấy đã úa màu thời gian. Anh Hai cẩn thận rút ra, lật mở. Đó là một bức thư tay, nét chữ thanh mảnh nhưng đã phai mờ, thấm đẫm sự cũ kỹ.
Anh Hai đọc nhỏ từng câu, giọng anh nghèn nghẹn, từng chữ như bị mắc lại trong cổ họng:
“Gửi chị Mẹ,
Em là Hà đây. Nghe tin chị đi rồi, lòng em đau như cắt. Cả đời em không quên được ơn chị đã cưu mang gia đình em lúc khó khăn nhất. Nếu không có chị, vợ chồng em đã không vực dậy được. Đây là chút lòng thành, dù chẳng đáng là bao so với những gì chị đã làm cho chúng em. Mong chị yên nghỉ…”
Cả căn phòng bỗng chìm vào một sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Chị dâu cả đang ngẩng cao đầu, nét mặt tham lam không giấu giếm, bỗng cứng đờ. Đôi mắt bà ta chớp chớp, như không tin vào những gì mình vừa nghe. Em dâu út, người ban nãy còn hùng hổ đòi chia phần, cũng há hốc mồm. Cô ta và Chị dâu cả chậm rãi quay sang nhìn nhau, ánh mắt đầy vẻ bối rối, ngượng ngùng. Cái nét hớn hở, giành giật tiền bạc trên mặt họ dần biến mất, thay vào đó là sự thất vọng pha lẫn chút xấu hổ không nói nên lời. Anh cả, từ nãy đến giờ vẫn cau có, nhìn bức thư với vẻ mặt ngạc nhiên tột độ. Anh không thốt nên lời.
Cả căn phòng vẫn còn ngập trong sự tĩnh lặng nặng nề. Anh Hai hít một hơi, nuốt khan, ánh mắt đảo qua những gương mặt đang biến sắc xung quanh. Anh cảm thấy một sự cay đắng dâng lên. Không ai nói một lời, nhưng bầu không khí như muốn nổ tung. Anh Hai không vội vàng, bàn tay anh từ từ cầm lấy chiếc phong bì thứ hai. Chiếc phong bì này không mới, có vẻ như đã được cất giữ cẩn thận.
Động tác của Anh Hai chậm rãi như cố tình kéo dài sự chờ đợi, sự căng thẳng tột độ. Anh cẩn thận xé mép phong bì, kéo ra một vật gì đó. Không phải tiền, cũng không phải giấy. Một sợi dây chuyền bạc cũ kỹ, đã hơi xỉn màu, nằm gọn trong lòng bàn tay anh. Kèm theo đó là một mẩu giấy nhỏ, được viết vội vàng.
Anh Hai nheo mắt đọc, giọng anh nhỏ dần khi đọc những dòng chữ viết tay trên mẩu giấy:
“Xin phép được phúng viếng bằng kỷ vật ý nghĩa nhất của mẹ.”
Nghe xong, tất cả mọi người như bị một cú sốc điện. Em dâu út suýt chút nữa bật cười thành tiếng vì sự trớ trêu, nhưng cô ta kịp thời kìm lại, chuyển thành một tiếng hắng giọng gượng gạo. Anh Hai ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc như dao cau nhìn thẳng vào Chị dâu cả. Anh cả, người đang đứng cạnh vợ, đột ngột nhíu mày, quay phắt sang nhìn Chị dâu cả bằng một ánh mắt không thể tin được.
Khuôn mặt Chị dâu cả, vốn đã xanh mét sau lá thư đầu tiên, giờ đây hoàn toàn tái nhợt như tờ giấy. Môi bà ta run run, không nói nên lời. Bà ta vội vàng cúi gằm mặt xuống, tránh đi ánh mắt dò xét, trách móc của chồng và những người xung quanh, đặc biệt là ánh mắt lạnh lùng của Anh Hai. Một sự im lặng khác lại bao trùm, nhưng lần này nó chứa đựng sự ngượng ngùng, xấu hổ và cả sự tức giận ngấm ngầm.
Anh Hai, với vẻ mặt không cảm xúc, đưa tay cầm lấy chiếc phong bì thứ ba. Mọi ánh mắt đổ dồn vào anh, dù vẫn còn sững sờ sau cú sốc vừa rồi. Anh Hai từ từ xé miệng phong bì, rút ra bên trong không phải tiền, cũng không phải giấy tờ quan trọng như di chúc. Đó là một cuốn sổ nhỏ, cũ kỹ, bìa đã ngả màu ố vàng.
Anh Hai lật mở cuốn sổ. Những dòng chữ viết tay ngay ngắn, cẩn thận hiện ra. Anh Hai bắt đầu đọc, giọng đều đều nhưng mỗi từ anh thốt ra đều găm thẳng vào không khí đang đặc quánh.
“Sổ ghi chép các khoản tiền mẹ đã cho vay và những người mẹ đã giúp đỡ.”
Cả phòng im phắc. Chị dâu cả ngẩng đầu lên một chút, ánh mắt lóe lên tia hy vọng mong manh. Nhưng Anh Hai tiếp tục lật trang, ngón tay anh dừng lại ở một trang giấy đã hơi nhàu. Anh Hai đọc rõ từng chữ:
“Ngày X, tháng Y, năm Z… Em dâu út vay mẹ 150 triệu để sửa nhà. Hứa cuối năm trả lại.”
Lời Anh Hai vừa dứt, một tiếng “hự” nhỏ xíu thoát ra từ Em dâu út. Khuôn mặt cô ta, vốn dĩ đang giãn ra vì tưởng đã thoát nạn, bỗng chốc trắng bệch như tờ giấy. Đồng tử co rút lại, Em dâu út lập tức cúi gằm mặt xuống, hai tay siết chặt vào nhau đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Cô ta không dám ngẩng đầu nhìn bất kỳ ai, đặc biệt là ánh mắt lạnh băng của Anh Hai đang nhìn thẳng vào mình. Anh út, ngồi bên cạnh vợ, ngạc nhiên nhìn Em dâu út rồi lại nhìn cuốn sổ, vẻ mặt bối rối, không thể tin được. Sự im lặng lại bao trùm, nhưng lần này nặng nề và đầy tức giận hơn bao giờ hết.
Sự im lặng lại bao trùm, nhưng lần này nặng nề và đầy tức giận hơn bao giờ hết. Anh Hai không nói gì, chỉ liếc nhìn Em dâu út đang cúi gằm mặt, rồi thản nhiên đặt cuốn sổ cũ kỹ xuống bên cạnh chiếc phong bì thứ ba đã mở. Anh Hai đưa tay cầm lấy chiếc phong bì thứ tư. Cảm giác lạnh lẽo của lớp giấy chạm vào đầu ngón tay anh. Không ai dám lên tiếng. Chị dâu cả ngồi thẳng lưng, ánh mắt dán chặt vào từng động tác của Anh Hai, nỗi hoài nghi vẫn còn đó nhưng sự căng thẳng đã đạt đến đỉnh điểm.
Anh Hai xé mép phong bì. Lần này, bên trong không phải là tiền, cũng không phải một cuốn sổ. Anh Hai rút ra một tấm thẻ ghi nhớ nhỏ, đã hơi nhàu, và vài tờ hóa đơn viện phí xếp gọn gàng. Anh Hai cầm tấm thẻ lên trước. Những dòng chữ viết tay nhỏ, rõ ràng trên đó. Anh Hai bắt đầu đọc, giọng đều đều nhưng từng chữ lại như một nhát dao:
“Mẹ đi khám tim mạch tại bệnh viện X, ngày A, tháng B, năm C…”
Anh Hai dừng lại, lật mặt sau của tấm thẻ.
“Mẹ nằm viện vì tai biến, từ ngày D đến ngày E…”
Anh Hai chậm rãi đặt tấm thẻ xuống, rồi cầm lên những tờ hóa đơn viện phí. Anh Hai lướt nhanh qua các con số, rồi dừng lại ở phần tên người chi trả.
“Những hóa đơn này… là do nhà thông gia bên Em dâu út chi trả.”
Cả căn phòng như nín thở. Em dâu út vừa ngẩng mặt lên một chút, ánh mắt đầy sự lo lắng pha lẫn bẽ bàng, khi nghe Anh Hai đọc tên. Cô ta không thể tin được điều mình vừa nghe. Anh Hai tiếp tục đọc, giọng anh như đang khoan sâu vào từng mạch cảm xúc của Em dâu út. Anh Hai cầm lên một mảnh giấy nhỏ, gấp tư, được kẹp cẩn thận giữa các tờ hóa đơn. Anh Hai mở ra và đọc to, rõ ràng từng chữ:
“Xin được thay mẹ trả ơn những ngày mẹ nằm viện.”
Lời Anh Hai vừa dứt, Em dâu út giật bắn người, đôi mắt mở to. Khuôn mặt cô ta từ trắng bệch chuyển sang đỏ bừng vì xấu hổ, rồi lại tái mét. Nước mắt đã bắt đầu lưng tròng, nhưng không phải vì tủi thân, mà vì sự bẽ bàng tột cùng. Cô ta đã nghĩ, nếu có chuyện gì về mẹ, thì chính cô ta là người con dâu tận tâm nhất. Nhưng sự thật đang phơi bày một cách tàn nhẫn trước mặt mọi người. Anh út bên cạnh, giờ đây không chỉ bối rối mà còn lộ rõ vẻ ngạc nhiên và khó hiểu. Anh út nhìn Em dâu út, như muốn hỏi một câu, nhưng lại không thể cất lời. Không khí trở nên đặc quánh, nặng nề đến mức khó thở.
Cả căn phòng vẫn đặc quánh bởi sự bẽ bàng và nỗi bối rối. Ánh mắt Anh Hai lướt qua bốn chiếc phong bì đã mở, rồi dừng lại ở chiếc cuối cùng. Anh Hai đưa tay, cầm lấy chiếc phong bì thứ năm, nhẹ nhàng hơn rất nhiều so với những lần trước. Không khí căng thẳng đến tột độ, nhưng là một kiểu căng thẳng khác, một sự chờ đợi nghẹt thở cho điều cuối cùng sẽ được phơi bày.
Anh Hai chậm rãi xé mép phong bì. Không có tiền, không có giấy tờ, cũng không có hóa đơn. Anh Hai rút ra một bức ảnh đã ngả màu thời gian, giấy đã hơi ố vàng. Đó là Mẹ lúc trẻ, gương mặt phúc hậu rạng rỡ, đứng giữa ba cậu con trai bé bỏng đang cười tươi tắn, tay ôm lấy vai từng đứa. Họ đứng cạnh nhau, một gia đình nhỏ bé nhưng tràn đầy hạnh phúc. Anh Hai lật mặt sau của bức ảnh. Nét chữ của Mẹ, run rẩy nhưng rõ ràng, hiện lên dòng chữ đơn giản:
“Yêu các con nhiều lắm.”
Lời Anh Hai vừa dứt, cả căn phòng lập tức chìm vào sự im lặng tuyệt đối. Không một tiếng động. Không một hơi thở nặng nề. Không một tiếng xì xào. Chỉ còn lại ánh mắt của ba anh em, của Chị dâu cả và Em dâu út, dán chặt vào tấm ảnh, vào dòng chữ, vào nhau. Sự tham lam, những lời trách móc, những nghi ngờ… tất cả đều tan biến trong khoảnh khắc đó, chỉ còn lại sự trống rỗng và một nỗi buồn sâu thẳm.
Anh cả, người vốn ít khi bộc lộ cảm xúc, hai mắt đỏ hoe. Anh út, người em út hiếu động, giờ đứng lặng như pho tượng, đôi vai khẽ run lên. Anh Hai vẫn giữ chặt bức ảnh, ngón cái vuốt nhẹ lên nét chữ của Mẹ, như thể đang chạm vào chính bàn tay bà. Chị dâu cả và Em dâu út cúi gằm mặt, không dám nhìn thẳng vào ai, sự bẽ bàng và hối hận giằng xé trong lòng họ.
Ánh mắt của ba anh em chầm chậm lướt qua những thứ đã nằm gọn gàng trên bàn. Chiếc hóa đơn thuốc, cuốn sổ ghi nợ nhỏ của hàng xóm, những lá thư cảm ơn thô mộc, và giờ là bức ảnh gia đình cũ kỹ. Không một tờ bạc nào. Không một mảnh giấy tờ giá trị vật chất nào. Chỉ là những mẩu ký ức, những gánh nặng Mẹ đã gánh, những yêu thương Mẹ đã trao, và những lời gửi gắm cuối cùng.
Họ đã từng nghĩ Mẹ gom góp những phong bì này để chia cho các con sau khi mất, một khoản tiền an ủi, một món hời. Nhưng giờ đây, từng thứ một đều bóc trần sự thật cay đắng: Mẹ không để lại tiền của. Mẹ để lại tình cảm. Mẹ để lại ân nghĩa. Mẹ để lại những bằng chứng về một cuộc đời tần tảo, hy sinh, không một phút giây nghĩ cho riêng mình, mà chỉ lo toan cho người khác, cho con cái.
Anh Hai hít một hơi thật sâu, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt phúc hậu của Mẹ trong bức ảnh. Anh Hai hiểu ra. Những phong bì này không phải là tài sản để chia chác. Đây là di sản. Di sản của một tình yêu thương vô bờ bến, của lòng vị tha và sự bao dung. Mẹ muốn họ nhìn vào đó, để hiểu Mẹ đã sống như thế nào, và Mẹ muốn họ tiếp tục sống như thế nào.
Anh cả đặt tay lên vai Anh Hai, giọng nói lạc hẳn đi:
“Mẹ… Mẹ không muốn chúng ta tranh giành. Mẹ muốn chúng ta nhớ đến những điều này.”
Anh út gục đầu, nước mắt bắt đầu rơi.
“Chúng con đã… đã quá ngu ngốc.”
Sự im lặng trở lại, nhưng lần này là một sự im lặng chất chứa nỗi đau, sự hối hận và một sự giác ngộ muộn màng. Họ đã nhìn thấy, cuối cùng thì họ cũng đã nhìn thấy, không phải những gì họ muốn thấy, mà là những gì Mẹ muốn họ thực sự nhìn thấy.
Chị dâu cả và Em dâu út đứng đó, cứng đờ như hai bức tượng. Khuôn mặt họ đỏ bừng, nóng ran như bị lửa đốt, không phải vì tức giận, mà vì xấu hổ tột cùng. Mọi lời qua tiếng lại, mọi sự tranh giành kịch liệt về 5 chiếc phong bì phúng viếng mà họ vừa làm ban nãy, giờ đây như một vở kịch hề lố bịch vừa được trình diễn trước vong linh Mẹ và ba người chồng.
Họ lúng túng nhìn xuống đất, nhìn vào những vân gạch cũ kỹ trong căn Nhà riêng, nhìn vào bất cứ thứ gì miễn là không phải ánh mắt của ba người đàn ông đang đứng đó, cũng không phải chiếc bàn chất đầy những “di sản” không tiền bạc. Trong tâm trí họ, mỗi tờ hóa đơn, mỗi cuốn sổ nợ, mỗi lá thư cảm ơn thô mộc như một lưỡi dao sắc lẹm, xé toạc lớp vỏ bọc tham lam và ích kỷ của chính họ. Những gì Mẹ để lại không chỉ là câu chuyện cuộc đời bà, mà còn là tấm gương soi chiếu sự trần trụi, đáng khinh của hai người con dâu.
Từng tiếng nấc nghẹn của Anh út, từng hơi thở nặng nề của Anh cả, và sự im lặng đầy thấu hiểu của Anh Hai như những mũi kim châm vào da thịt họ. Chị dâu cả cắn chặt môi, cảm giác muốn độn thổ ngay lập tức. Em dâu út thì tay run rẩy, bất giác nắm chặt vạt áo dài, ước gì có thể biến mất khỏi Lễ 49 ngày đầy ô nhục này. Cuộc tranh cãi về tiền bạc, về chia chác, về quyền thừa kế giờ đây chỉ còn là một tiếng vang trống rỗng, một vết nhơ không thể gột rửa. Họ cảm thấy như mình đang đứng giữa quảng trường, bị Mẹ, bị chồng, và cả những người phúng viếng đã khuất phán xét, với lòng tham vô đáy được phơi bày ra một cách không thương tiếc.
Không gian trong Nhà riêng vẫn đặc quánh sự hổ thẹn, từng giây trôi qua như một lưỡi dao cứa vào da thịt Chị dâu cả và Em dâu út. Ba người đàn ông đứng đó, mỗi người một nỗi niềm, nhưng cùng chung sự thất vọng đến tột cùng. Anh cả, người nãy giờ chỉ lặng im trút từng hơi thở nặng nề, giờ đây cuối cùng cũng cất tiếng. Giọng anh trầm khàn, nặng trĩu nỗi buồn và sự phẫn nộ kìm nén.
“Các người đã làm cái gì vậy?” Anh cả nói, lời nói không lớn nhưng vang vọng, như búa bổ vào tai hai người phụ nữ. “Ngay cả ngày 49 của Mẹ cũng không để yên!”
Chị dâu cả và Em dâu út giật mình, ngẩng phắt dậy, nhưng ngay lập tức cúi gằm mặt xuống. Họ không dám đối diện với ánh mắt của anh. Lời nói của Anh cả như một cái tát trời giáng, xé toạc chút hy vọng cuối cùng về sự thông cảm. Anh Hai khẽ lắc đầu, ánh mắt lạnh lùng quét qua hai người phụ nữ, không nói thêm lời nào. Anh út thì nấc cụt, khuôn mặt anh vẫn còn đỏ hoe vì khóc, vì uất ức.
Anh cả nhìn chằm chằm vào khoảng không, như thể đang nhìn thấy những ảo ảnh của Mẹ, của một gia đình từng bình yên. Ánh mắt anh tràn ngập sự mỏi mệt và ghê tởm. Anh không muốn nhìn họ nữa, không muốn phải đối mặt với bộ mặt thật của những người anh từng nghĩ là gia đình.
Chậm rãi, nặng nề, Anh cả quay lưng lại, hoàn toàn không muốn nhìn mặt hai người vợ nữa. Anh bước vài bước, lưng thẳng tắp nhưng vai trĩu nặng, như thể đang vác cả gánh nặng của sự tan vỡ lên đôi vai mình. Hình ảnh anh quay đi, không một lời trách móc nặng nề nào nữa, lại càng khiến Chị dâu cả và Em dâu út cảm thấy nhục nhã tột cùng, như một bản án không lời nhưng đầy sức nặng.
Anh Hai im lặng quan sát. Anh không nói thêm lời nào, chỉ khẽ hít một hơi sâu, rồi cúi xuống. Bàn tay anh nhẹ nhàng, nhưng dứt khoát thu lại 5 chiếc phong bì phúng viếng còn đang nằm lăn lóc trên sàn nhà. Anh cũng cẩn thận nhặt lên những mảnh giấy rơi vãi, những thứ mà Chị dâu cả và Em dâu út đã vứt bỏ trong cơn điên loạn vì tiền. Từng cử chỉ của Anh Hai đều toát lên sự trân trọng đến lạ thường, như thể anh đang nâng niu chính những kỷ vật thiêng liêng nhất của Mẹ.
Anh Hai chậm rãi tiến về phía bàn thờ, nơi di ảnh Mẹ vẫn mỉm cười hiền hậu, như đang nhìn xuống mọi chuyện. Anh nhẹ nhàng đặt những chiếc phong bì, những mảnh giấy trở lại vị trí cũ, ngay ngắn bên cạnh bát hương đang tỏa khói nghi ngút. Mỗi vật phẩm được đặt xuống, dường như lại chất thêm một gánh nặng lên tâm trí anh.
Anh đứng đó, nhìn vào đôi mắt hiền từ trong di ảnh Mẹ. Khóe mắt anh dần đỏ hoe, rồi rưng rưng. Một giọt nước mắt lăn dài trên má, mang theo cả nỗi đau xót vô hạn và sự thất vọng tột cùng.
“Mẹ ơi,” Anh Hai thầm thì, giọng nghẹn lại. “Mẹ dạy con nhiều điều quá… Mẹ dạy con về tình người, về sự bao dung, về cách sống có hiếu nghĩa… Nhưng sao, sao những người ở lại lại khó học đến vậy hả Mẹ?”
Anh siết chặt nắm tay, trái tim anh như bị ai bóp nghẹt. Sự đau đớn về cái chết của Mẹ, về những gì Mẹ phải chịu đựng, giờ đây lại trộn lẫn với một cảm giác khinh miệt sâu sắc. Anh khinh miệt sự tham lam trơ trẽn của Chị dâu cả và Em dâu út, những người đã biến ngày 49 của Mẹ thành một vở kịch lố lăng, bất chấp mọi lễ nghĩa. Anh thầm nghĩ, có lẽ Mẹ ở trên trời cũng đang đau lòng lắm.
Anh Hai vẫn đứng đó, lưng quay về phía Chị dâu cả và Em dâu út. Tiếng nức nở bất ngờ vang lên, làm tan đi bầu không khí tĩnh lặng nặng nề. Em dâu út ngồi thụp xuống ghế, hai tay ôm mặt, những tiếng khóc nghẹn ngào bật ra không kiểm soát. Cô lắc đầu lia lịa, dường như đang cố rũ bỏ một nỗi ô nhục nào đó đang bủa vây. Mùi tiền ám ảnh giờ đây trộn lẫn với mùi nhục nhã, khiến Em dâu út gần như không thở nổi.
Chị dâu cả nghe tiếng Em dâu út khóc, cơ thể cô khẽ giật mình. Cô lập tức quay đầu lại nhìn, đôi mắt đỏ hoe cố gắng che giấu cảm xúc thật. Tay Chị dâu cả siết chặt vào nhau, móng tay hằn sâu vào da thịt, run rẩy không ngừng. Một sự cứng rắn giả tạo vẫn còn trên gương mặt cô, nhưng khóe mắt đã ướt đẫm, phản bội lại nỗ lực kìm nén của bản thân. Những lời của Anh Hai, và cả tiếng khóc nức nở của Em dâu út, như những nhát dao đâm thẳng vào lương tâm của Chị dâu cả. Cô cảm thấy xấu hổ tột cùng.
Em dâu út ngẩng mặt lên, đôi mắt sưng húp, nhìn Anh Hai bằng ánh mắt cầu xin. Cô muốn nói, muốn giải thích, nhưng cổ họng nghẹn ứ, chỉ có thể bật ra từng tiếng nấc.
“Anh Hai ơi… em… em xin lỗi…” Em dâu út bật ra, “Em… em sai rồi…”
Chị dâu cả vẫn im lặng, nhưng bờ môi cô mím chặt, cố gắng nuốt ngược những giọt nước mắt chực trào. Lồng ngực cô như có tảng đá đè nặng.
Những người họ hàng ngồi xung quanh, chứng kiến toàn bộ màn kịch, giờ đây đều nhìn Chị dâu cả và Em dâu út bằng ánh mắt không thể nào che giấu được sự ái ngại, pha lẫn vẻ khinh thường đến tột độ. Họ lắc đầu ngao ngán, dường như không thể tin nổi vào những gì mình vừa nghe và thấy. Tiếng nức nở của Em dâu út và sự im lặng đầy xấu hổ của Chị dâu cả càng làm tăng thêm cảm giác nhục nhã, không chỉ cho hai cô mà cho cả không khí lễ tang.
Một người dì khẽ thở dài, đứng dậy, lặng lẽ bước ra cửa. Sau đó, một người chú khác cũng đứng lên, chỉ kịp liếc nhìn Anh Hai một cái đầy thông cảm, rồi rời đi. Từng người, từng người một, họ dần dần bỏ đi, không một lời từ biệt, không một câu an ủi. Mỗi bước chân rời khỏi Nhà riêng như mang theo một phần sự tôn trọng cuối cùng dành cho gia đình, để lại sự trống rỗng và lạnh lẽo.
Chỉ trong ít phút, căn phòng đông đúc người họ hàng đã trở nên vắng vẻ đến rợn người. Ánh nắng chiều tà xuyên qua khung cửa sổ, chiếu xiên vào những hạt bụi li ti lơ lửng trong không khí, càng khiến không gian thêm phần u ám. Mùi hương trầm vẫn còn đó, nhưng giờ đây nó trộn lẫn với mùi nhục nhã, mùi sự thất vọng và cả sự cô đơn tột cùng. Không khí tang lễ, vốn đã nặng nề, nay càng trở nên ngột ngạt và bí bách hơn bao giờ hết, đè nặng lên vai ba con người đang chìm trong sự hổ thẹn và nỗi đau không thể thốt nên lời. Anh Hai vẫn đứng đó, lưng quay về phía hai người phụ nữ, như một bức tượng bất động.
Anh Hai vẫn đứng đó, lưng quay về phía hai người phụ nữ, như một bức tượng bất động. Không gian lặng như tờ, chỉ có tiếng gió lùa khẽ qua khe cửa, mang theo chút hơi lạnh của buổi chiều muộn. Chị dâu cả và Em dâu út vẫn ngồi sụp xuống, không dám ngẩng đầu. Nỗi xấu hổ và sự nhục nhã giờ đây đã ngấm sâu vào từng thớ thịt.
Bỗng, Anh cả, người nãy giờ vẫn đứng tựa vào khung cửa, thở dài một tiếng nặng nề. Anh quay người lại, ánh mắt quét qua một lượt những khuôn mặt đang chìm trong sự im lặng, rồi dừng lại trên bàn thờ Mẹ. Năm chiếc phong bì phúng viếng vẫn nằm chỏng chơ trên nền nhà, như những lời buộc tội câm lặng. Anh cả bước đến, cúi xuống nhặt từng chiếc phong bì lên, bàn tay anh run nhẹ.
“Thôi được rồi,” Anh cả lên tiếng, giọng nói trầm và kiên quyết, phá vỡ sự tĩnh mịch đáng sợ. “Mọi người về hết rồi. Bây giờ, chỉ còn lại anh em và dâu con trong Nhà riêng.”
Anh Hai lúc này mới từ từ quay lại, ánh mắt lạnh lẽo nhìn thẳng vào Anh cả, rồi lướt qua Chị dâu cả và Em dâu út. Anh út vẫn đứng nép vào một góc, không dám nhìn ai, nét mặt tái mét.
“Từ giờ phút này,” Anh cả nói tiếp, giọng anh đanh thép, không cho phép bất kỳ sự phản đối nào. Anh cầm chặt năm chiếc phong bì trong tay. “Những phong bì này… sẽ được đặt trang trọng trên bàn thờ Mẹ.”
Anh cả không đợi ai lên tiếng, bước thẳng đến bàn thờ Mẹ, cẩn thận đặt năm chiếc phong bì ngay ngắn cạnh bát hương. Mùi trầm hương thoảng nhẹ, như một lời nhắc nhở về sự thanh tịnh mà họ đã cố tình làm vấy bẩn trong Lễ 49 ngày của Mẹ.
“Không ai được động vào nữa,” Anh cả nhấn mạnh, quay lại nhìn thẳng vào Chị dâu cả và Em dâu út, ánh mắt đầy răn đe. “Tuyệt đối không một ai.”
Chị dâu cả và Em dâu út rụt người lại, lí nhí không dám nói lời nào. Anh Hai đứng đó, im lặng quan sát, ánh mắt phức tạp, không rõ là đồng tình hay bất mãn.
“Chuyện còn lại,” Anh cả khẽ thở dài, dường như muốn gác lại gánh nặng này tạm thời, “chúng ta sẽ tính sau.”
Anh cả quay lưng đi, bước về phía cửa, như muốn thoát khỏi không khí nặng nề đang đè nén căn phòng. Anh Hai vẫn đứng đó, nhìn chăm chú vào bàn thờ Mẹ và năm chiếc phong bì, rồi lại nhìn sang hai người phụ nữ đang cắm mặt xuống đất. Sự căng thẳng vẫn chưa hề vơi bớt, mà trái lại, nó còn lơ lửng, chờ đợi một cuộc bùng nổ khác.
Anh Hai nhìn chằm chằm vào Chị dâu cả và Em dâu út, ánh mắt như xuyên thấu tâm can họ. Chị dâu cả từ từ ngẩng đầu, ánh mắt trống rỗng và đầy vẻ tủi hổ. Em dâu út cũng chậm rãi ngẩng lên, hai gò má đỏ bừng vì xấu hổ. Họ không nói một lời nào.
Chị dâu cả chỉ khẽ gật đầu, một cái gật đầu cam chịu, không còn chút khí thế nào của người đàn bà từng xông xáo tranh giành. Trong lòng cô, một cảm giác chua chát dâng lên. Cô nhận ra tất cả những gì cô đã làm, những lời lẽ cô đã buông ra, chỉ khiến bản thân trở nên thấp hèn trong mắt mọi người, đặc biệt là trong mắt Anh Hai. Cuộc tranh giành 5 chiếc phong bì phúng viếng vô nghĩa này đã phơi bày tất cả sự tham lam và ích kỷ của cô. Cô đã mất đi không chỉ sự tôn trọng của anh em chồng mà có lẽ cả của chính chồng mình, Anh cả.
Em dâu út cũng gật đầu theo, cái gật đầu yếu ớt không kém. Nước mắt lưng tròng, cô thầm ước có thể quay ngược thời gian để không bao giờ động vào những chiếc phong bì ấy. Trong khoảnh khắc này, cô thấy mình nhỏ bé và đáng khinh hơn bao giờ hết. Sự háo thắng, muốn chứng tỏ mình không thua kém chị dâu đã đẩy cô vào hoàn cảnh trớ trêu, bẽ bàng này. Cô đã đánh mất sự tôn trọng mà Anh Hai và Anh cả từng dành cho cô, và có lẽ cả của Anh út nữa. Lợi lộc đâu chẳng thấy, chỉ thấy sự tủi nhục và xấu hổ bao trùm.
Anh Hai vẫn đứng đó, lặng lẽ nhìn hai người phụ nữ cúi gằm mặt. Anh không nói thêm lời nào, nhưng ánh mắt anh đã nói lên tất cả. Sự im lặng của anh còn nặng nề hơn bất kỳ lời trách móc nào. Anh Hai biết, bài học này có lẽ sẽ theo họ suốt cả cuộc đời.
Anh cả, lúc này đã trở lại, đứng cạnh Anh Hai, ánh mắt anh cũng hướng về hai người vợ của mình. Anh thở dài, một tiếng thở dài mệt mỏi và thất vọng. Gia đình anh, cái tổ ấm mà Mẹ anh đã gây dựng, giờ đây tan nát bởi những thứ vật chất tầm thường.
Hai người phụ nữ ngồi đó, không dám ngẩng mặt lên. Họ chỉ biết gật đầu, lầm lũi chấp nhận hình phạt không lời mà chính hành động của họ đã tự mang đến. Nỗi ân hận bắt đầu gặm nhấm tâm can họ, nặng nề và dai dẳng hơn bất kỳ cơn giận dữ nào.
Anh Hai khẽ thở dài, tiếng thở dài đó gần như bị nuốt chửng trong không khí nặng trĩu của sự hối lỗi. Anh xoay người, bước chậm rãi về phía bàn thờ Mẹ. Chị dâu cả và Em dâu út vẫn ngồi đó, vai khẽ run, không dám ngẩng đầu nhìn lên. Anh cả theo sau, im lặng như một cái bóng.
Trên bàn thờ, bên cạnh bát nhang nghi ngút khói, Anh Hai bắt đầu cẩn thận gom góp những vật dụng còn sót lại. Anh nhặt từng bức thư cũ, có lẽ là những lá thư Mẹ nhận được từ người thân, bạn bè. Anh lật giở cuốn sổ nợ đã úa màu thời gian, ghi lại những khoản vay mượn nhỏ của hàng xóm, láng giềng mà Mẹ đã giúp đỡ. Những kỷ vật đơn sơ như chiếc lược ngà, chiếc trâm cài tóc bạc màu, một xấp ảnh đen trắng đã sờn góc, tất cả đều mang đậm dấu ấn của Mẹ.
Anh Hai nhẹ nhàng đặt chúng vào một chiếc hộp gỗ nhỏ, xếp ngay ngắn từng thứ một, như thể đang sắp đặt lại một phần cuộc đời của Mẹ. Khi chiếc hộp đã đầy, anh đặt nó ngay ngắn bên cạnh bát nhang, vị trí trang trọng và gần gũi nhất với di ảnh Mẹ. Anh ngước nhìn di ảnh Mẹ, ánh mắt đong đầy suy tư. Mẹ đã không nói một lời nào trong cuộc tranh cãi vừa rồi, nhưng hành động của bà, cái cách bà sống và những gì bà để lại, đã là một bài học đắt giá nhất. Anh Hai thầm nghĩ, Mẹ đã dạy cho tất cả họ một bài học lớn lao về giá trị thật sự của tình thân, về sự ích kỷ và lòng tham lam có thể hủy hoại mọi thứ như thế nào.
Anh Hai vẫn đứng trước bàn thờ Mẹ một lúc lâu, ánh mắt xa xăm. Chị dâu cả và Em dâu út vẫn ngồi im thin thít, cúi gằm mặt. Anh cả khẽ chạm vai Anh Hai, gương mặt anh hằn lên vẻ mệt mỏi và thất vọng tột cùng. Anh út, nãy giờ cũng chỉ lặng lẽ đứng nép một góc, lúc này mới bước đến gần hơn. Anh Hai quay lại nhìn hai người em trai. Không khí trong căn Nhà riêng giờ đây nặng trĩu một sự chua xót, tủi hổ.
“Chúng ta cần nói chuyện,” Anh Hai lên tiếng, giọng khàn đặc. “Thật lòng với nhau.”
Anh cả gật đầu nặng nề. Anh út cũng khẽ gật. Ba người đàn ông tìm một góc vắng vẻ trong phòng khách, ngồi xuống đối diện nhau. Chị dâu cả và Em dâu út không dám nhúc nhích, vẫn ngồi nguyên vị trí cũ như những bức tượng đá.
“Mẹ mất vì tai biến,” Anh Hai bắt đầu, “vì suy nghĩ quá nhiều, vì buồn phiền. Và chúng ta… chính chúng ta đã không nhìn thấy, đã không ngăn chặn. Để rồi hôm nay, ngay trong ngày Lễ 49 ngày của Mẹ, cái cảnh tranh giành năm chiếc phong bì phúng viếng lại diễn ra.” Anh Hai ngừng lại, nuốt khan, cố gắng kìm nén sự tức giận đang dâng trào.
Anh cả cúi đầu, hai tay siết chặt. “Là lỗi của anh Hai à… là lỗi của anh, đã không dạy vợ cho ra hồn. Anh thật sự hổ thẹn với Mẹ.” Giọng Anh cả run run.
Anh út ngẩng mặt, đôi mắt đỏ hoe. “Em cũng vậy. Em chưa bao giờ nghĩ Em dâu út lại có thể làm những chuyện như thế. Nó… nó không còn là người mà em từng biết nữa rồi.” Anh út lắc đầu quầy quậy, vẻ đau đớn hiện rõ.
“Bây giờ không phải lúc để đổ lỗi cho riêng ai,” Anh Hai nói, giọng điềm tĩnh hơn nhưng vẫn ẩn chứa sự kiên quyết. “Mẹ đã đi rồi. Nhưng linh hồn Mẹ vẫn ở đây, vẫn nhìn chúng ta. Mẹ mong muốn gia đình mình bình yên, hòa thuận. Chứ không phải cái cảnh tranh chấp từng đồng bạc như thế này.”
“Vậy chúng ta phải làm gì?” Anh cả hỏi, ánh mắt nhìn thẳng vào Anh Hai, như tìm kiếm một lối thoát.
Anh út cũng nhìn Anh Hai đầy mong đợi.
“Chúng ta phải giải quyết triệt để,” Anh Hai khẳng định, đôi mắt nhìn xa xăm về phía bàn thờ Mẹ. “Không thể để tình trạng này tiếp diễn thêm một ngày nào nữa. Vì sự thanh thản của Mẹ ở thế giới bên kia, và vì chính gia đình này, vì con cái chúng ta. Chúng ta không thể để Mẹ phải thêm một lần nào nữa đau lòng vì những chuyện nhỏ nhặt, ích kỷ như thế này.” Anh Hai siết chặt tay. “Chúng ta sẽ tìm một cách, một cách rốt ráo, để mọi chuyện được rõ ràng và công bằng.” Ba người đàn ông nhìn nhau, trong ánh mắt họ là sự thống nhất không lời, cùng một nỗi đau và một quyết tâm.
Anh Hai đứng dậy, bước ra khỏi phòng khách, tìm đến khoảng không gian yên tĩnh nhất trong căn Nhà riêng. Anh đẩy nhẹ cánh cửa ban công, bước ra ngoài. Gió đêm mơn man thổi, mang theo chút hơi lạnh của tháng cuối năm. Anh Hai ngước nhìn bầu trời đêm thăm thẳm, những vì sao lấp lánh như đôi mắt của Mẹ đang dõi theo. Lòng anh nặng trĩu một nỗi đau không thể gọi tên, trộn lẫn với sự day dứt, hổ thẹn.
Mẹ đã ra đi, nhẹ nhàng như một cơn gió thoảng, sau cơn tai biến ập đến bất ngờ. Anh Hai nhắm mắt lại, những kỷ niệm về Mẹ ùa về. Anh nhớ dáng Mẹ tảo tần, nhớ nụ cười hiền hậu và những lời dạy bảo thấm thía. Mẹ không giàu sang, không để lại cho anh em anh những của cải vật chất lớn lao, thứ mà hai người em dâu đã tranh giành một cách đầy thô bạo ngay trong ngày Lễ 49 ngày của Mẹ. Nhưng Mẹ đã để lại một gia tài vô giá khác, một kho tàng tinh thần mà không tiền bạc nào có thể mua được: những bài học sâu sắc về tình người, về lòng biết ơn, và đặc biệt là về sự tha thứ.
Anh Hai hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự thanh khiết của không khí đêm. Anh tự hứa với bản thân, và cũng là một lời thề nguyện với linh hồn Mẹ đang ở cõi vĩnh hằng: anh sẽ sống một cuộc đời trọn vẹn, không bao giờ để đồng tiền làm mờ mắt hay bóp méo nhân cách. Anh sẽ gìn giữ những giá trị mà Mẹ đã vun đắp, sẽ là cây cầu nối để hàn gắn những rạn nứt trong gia đình, vì Mẹ, và vì chính sự bình yên của những đứa con anh. Cuộc sống vốn dĩ là một hành trình dài, với biết bao chông gai và cám dỗ. Nhưng Anh Hai tin rằng, với những gì Mẹ đã trao, anh sẽ đủ sức mạnh để vượt qua, để sống một cuộc đời không hối tiếc, một cuộc đời đúng nghĩa. Ánh mắt Anh Hai nhìn xa xăm vào màn đêm, nơi những vì sao vẫn lặng lẽ tỏa sáng, như tình yêu thương vô bờ bến của Mẹ vẫn còn mãi.

