Sau khi những bức ảnh riêng tư của tôi bị bạn trai — một thiếu tướng trong quân khu — phát tán lên mạng, tôi đã giấu nhẹm tất cả mọi người, lặng lẽ hoàn tất thủ tục xuất ngũ rồi nộp đơn xin tham gia đoàn viện trợ quốc tế.
Mười năm sau, tôi gặp lại Tần Mặc Lâm trong một buổi họp mặt cựu chiến hữu.
Những người bạn cũ quanh bàn đều đã yên bề gia thất, chỉ riêng anh — từ ngày chia tay tôi — vẫn sống một mình.
“Nhã Lan, chắc là Tần Mặc Lâm vẫn chờ cậu đấy! Bao năm qua anh ấy chẳng yêu ai, cũng chưa từng kết hôn.”
Bộ quân phục trên người anh phẳng phiu, sắc bén, khí thế trầm tĩnh khiến tất cả ánh nhìn đều bất giác hướng về.
Mười năm không gặp, anh vẫn tuấn tú như thuở nào, chỉ là trong ánh mắt đã không còn nét bốc đồng của chàng sĩ quan trẻ năm xưa, mà thay vào đó là sự điềm đạm, từng trải của một người từng đi qua nhiều giông bão.
Biết rõ mối quan hệ giữa tôi và anh, mọi người cố ý sắp xếp cho hai người ngồi cạnh nhau.
Người đàn ông ấy lặng lẽ nhìn tôi hồi lâu, ánh mắt như chứa đựng ngàn vạn điều muốn nói, song cuối cùng chỉ hóa thành một lời chào dịu dàng:
“Nhã Lan, lâu rồi không gặp.”
“Ừm, lâu rồi không gặp.”
Tôi đáp lại, giọng điềm tĩnh như mặt hồ không gợn sóng, không một chút cảm xúc của cuộc tái ngộ sau mười năm xa cách.
Trong khoảnh khắc ấy, ký ức cũ chợt ùa về — buổi tối trước kỳ tuyển chọn đặc nhiệm, những bức ảnh riêng tư của tôi bất ngờ bị tung lên mạng.
Chỉ qua một đêm, danh tiếng sụp đổ, tư cách dự tuyển cũng bị tước bỏ.
Mà những bức ảnh đó, chính là do Tần Mặc Lâm năm ấy đã dỗ dành mãi tôi mới chịu chụp.
Tôi hoảng loạn chạy đến tìm anh để hỏi cho ra lẽ, nhưng khi tay còn chưa kịp chạm vào nắm cửa, tiếng cười nói từ bên trong đã khiến tôi sững người lại.
“Lâm ca, chiêu này của anh đúng là tuyệt đỉnh! Vừa tung mấy tấm ảnh đó ra, Nhã Lan lập tức thân bại danh liệt, mất luôn tư cách dự tuyển. Xem lần này cô ta còn dám tranh với Dao Linh nữa không!”
Một giọng khác cười phụ họa:
“Chỉ vậy thôi à? Nếu cô ta biết ba năm qua anh với cô ta yêu nhau mà anh chưa từng có tình cảm thật, thậm chí vì chán ghét nên chẳng muốn chạm vào, ban ngày chỉ qua loa cho xong, ban đêm toàn để em song sinh của anh đi thay, chắc cô ta sụp đổ mất, ha ha ha!”
Những lời đó vang lên như tiếng sét giữa trời quang, từng chữ đâm thẳng vào tim tôi.
Người vừa nói xong còn cười hềnh hệch, dùng cùi chỏ huých vào vai chàng trai đứng cạnh Tần Mặc Lâm:
“Này, Hạo Vũ, lén lút ngủ với bạn gái anh trai suốt ba năm, cảm giác thế nào?”
Thiếu niên được gọi là Tần Hạo Vũ, gương mặt giống hệt Tần Mặc Lâm như hai giọt nước. Cậu ta nhếch môi, cầm ly rượu nâng lên cười cợt:
“Cũng thú vị đấy chứ. Da trắng, eo thon, t***g r*n nghe cũng dễ chịu lắm.”
Rồi cậu ta ngả người ra ghế, giọng hờ hững:
“Tôi đang tính chuyển về quân khu thủ đô, tiện để sau này gặp cô ta thường xuyên hơn.”
Lúc này, người đàn ông vẫn im lặng từ đầu — Tần Mặc Lâm — cuối cùng cũng cất tiếng. Giọng anh trầm lạnh, từng chữ như viên đạn xuyên qua ngực tôi:
“Mấy ngày này cứ tranh thủ đi. Đợi Dao Linh lấy được suất tuyển chọn, tôi sẽ chia tay cô ta, rồi chính thức theo đuổi Dao Linh.”
Đám anh em lập tức nhao nhao tán thưởng:
“Lâm ca, anh nên làm vậy từ sớm rồi! Ai mà không biết anh thích Dao Linh chứ? Từ nhỏ đã xem cô ấy như bảo bối. Vì giúp cô ấy lấy suất đặc nhiệm, anh còn chịu khó đi yêu người có khả năng cạnh tranh cao nhất là Nhã Lan… Lần này anh nhất định ôm mỹ nhân về rồi!”
Từng câu, từng chữ đều như búa tạ nện thẳng vào lồng ngực tôi.
Toàn thân tôi tê dại, hơi thở nghẹn lại, máu trong người như đông cứng. Hóa ra tất cả dịu dàng năm đó chỉ là dối trá, còn sự thật lại tàn nhẫn đến vậy.
Tôi quay người bỏ chạy, loạng choạng như con thú bị thương.
Đúng lúc ấy, điện thoại reo vang. Đầu bên kia, giọng cha tôi lạnh lẽo pha lẫn tức giận:
“Nhã Lan! Mấy tấm ảnh trên mạng là chuyện gì? Chính ủy đã gọi thẳng về nhà rồi đấy! Con đúng là làm mất mặt cả dòng họ! Ta đã xin cho con nhiệm vụ viện trợ nước ngoài, lập tức ra nước ngoài cho ta! Đợi khi nào chuyện này lắng xuống rồi hãy quay về!”
Trái tim tôi rơi xuống đáy vực. Tôi nắm chặt điện thoại, giọng khản đặc:
“Được, con sẽ đi. Nhưng cả đời này, con sẽ không bao giờ quay lại nữa.”
Tắt máy xong, tôi như cái xác không hồn trở về khu nhà quân đội — nơi tôi và Tần Mặc Lâm từng sống chung.
Tôi bắt đầu thu dọn đồ một cách vô cảm, toàn bộ những món quà anh tặng suốt ba năm qua: mặt dây chuyền hình đầu đạn, huy chương, thú bông, son môi… từng thứ một tôi ném hết vào thùng rác.
Vừa quăng xong tấm huy chương cuối cùng, tiếng khóa cửa bật lên.
Người bước vào không phải Tần Mặc Lâm, mà là Tần Hạo Vũ.
Cậu ta cố tình hạ giọng, bắt chước âm điệu của anh trai:
Nụ cười trên môi Tần Hạo Vũ khựng lại trong chốc lát, rồi vội vàng lảng sang chuyện khác:
“Em khóc à? Vì mấy tấm ảnh kia hả? Đừng buồn nữa, anh cho người xóa hết rồi. Kẻ tung ảnh cũng bị tống giam. Không ai dám bàn ra tán vào đâu. Suất tuyển chọn mất thì thôi, ba năm nữa lại có đợt mới mà.”
Mỗi lời hắn nói ra đều như kim châm vào tim. Tôi nắm chặt bàn tay, móng tay đâm sâu vào da đến bật máu. Hai anh em bọn họ, đúng là một cặp kẻ tung người hứng, đều là diễn viên bậc thầy.
Đêm đó, Tần Hạo Vũ tắm xong rồi trèo lên giường, ôm lấy tôi từ phía sau.
Hết chương 1, chương 2 dưới phần bình luận, bấm like và để lại 1 chấm để nhận thông báo ↧
Tần Hạo Vũ vòng tay ôm lấy Nhã Lan từ phía sau. Hơi thở nóng hổi của hắn phả vào gáy cô, khiến Nhã Lan như bị điện giật, toàn thân đông cứng. Mùi sữa tắm quen thuộc của Tần Mặc Lâm, nhưng lại toát ra từ kẻ đã lừa dối cô suốt ba năm, khiến dạ dày Nhã Lan cuộn thắt lại vì ghê tởm tột độ. Cô như hóa đá, không thể cựa quậy, mọi giác quan tê liệt trong nỗi sợ hãi và nhục nhã tột cùng. Đôi mắt Nhã Lan mở trừng trừng trong bóng tối, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định, nhưng tâm trí cô trống rỗng, không thể suy nghĩ bất cứ điều gì.
“Sao thế? Em vẫn còn shock à? Anh cứ nghĩ em đã quen với việc này rồi chứ.” Hắn thì thầm, giọng nói đầy ám muội và chế giễu.
Nhã Lan vẫn không động đậy, ngay cả một tiếng nấc cũng không thể thoát ra khỏi cổ họng đang tắc nghẹn. Cô muốn hét lên, muốn đẩy hắn ra, nhưng cơ thể phản bội lại ý chí, hoàn toàn bất động. Cô cảm thấy mình như một con búp bê vải, bị vứt bỏ, bị chế giễu, bị chà đạp mà không thể làm gì. Mồ hôi lạnh thấm ướt lưng áo.
Tần Hạo Vũ đặt cằm lên vai Nhã Lan, nhẹ nhàng hôn lên tóc cô, rồi lại thầm thì:
“Không sao đâu, anh sẽ nhẹ nhàng thôi. Em biết đấy, anh luôn chiều chuộng em mà, khác hẳn cái tên khô khan Tần Mặc Lâm kia.”
Hắn cười khúc khích, đầy vẻ khinh miệt. “Giờ em đã biết, ai là người yêu em thật lòng chưa?”
Cơn buồn nôn dâng lên cổ họng Nhã Lan. Cô nín thở, cố gắng không để bất kỳ âm thanh nào phát ra, dù chỉ là một tiếng thở dài. Sự nhục nhã dâng trào như thủy triều, nhấn chìm cô trong một vực sâu không đáy. Cô căm hờn, căm ghét Tần Hạo Vũ, căm ghét Tần Mặc Lâm, và cả chính bản thân mình nữa. Ngay cả phản kháng cũng không thể.
Tần Hạo Vũ cười khẩy, hắn ghé sát hơn, hơi thở nóng rực phả vào vành tai Nhã Lan. Mùi sữa tắm quen thuộc mà cô cứ ngỡ là của Tần Mặc Lâm, giờ đây lại mang theo sự ghê tởm, quấn chặt lấy cô. “Anh Mặc Lâm của em… hắn có bao giờ ngọt ngào được như tôi không? Ba năm qua, em cứ ngỡ là Mặc Lâm, nhưng lại là tôi đấy.”
Nhã Lan rùng mình dữ dội, máu trong huyết quản như đóng băng. Từng lời hắn nói như những mũi dao găm sâu vào tim cô, cứa nát từng mảnh ký ức. Ba năm. Toàn bộ tình yêu, niềm tin và những đêm nồng cháy của cô đều là một sự dối trá bệnh hoạn. Cô đã trao cả trái tim cho một bóng ma, một sự thay thế đê tiện.
Hắn hôn nhẹ lên dái tai cô, đầu lưỡi lướt qua một cách chậm rãi, rồi thì thầm bằng giọng điệu đặc sệt sự tự mãn và khinh miệt: “Nghe cũng dễ chịu đấy chứ, đêm nay để tôi chiều em nhé.”
Toàn thân Nhã Lan đông cứng thành đá. Nước mắt không thể rơi, tiếng khóc không thể bật ra khỏi cổ họng đang tắc nghẹn. Cô chỉ có thể cảm nhận sự ghê tởm đang gặm nhấm tâm can mình, biến cô thành một cái xác không hồn. Hắn ta, kẻ đã cướp đi tất cả của cô, giờ lại còn dám chế giễu cô trắng trợn như vậy, tận hưởng nỗi đau và sự nhục nhã tột cùng của cô.
Nhã Lan cảm nhận bàn tay lạnh lẽo của Tần Hạo Vũ trượt xuống eo mình, siết chặt. Mặc dù cơ thể Nhã Lan đã hóa đá vì sốc và ghê tởm, bản năng sinh tồn yếu ớt vẫn trỗi dậy. Cô bắt đầu vùng vẫy, nhưng động tác chỉ là sự co giật vô lực, chậm chạp như con cá mắc cạn. Tinh thần Nhã Lan đã kiệt quệ đến tận cùng, mỗi thớ thịt dường như không còn nghe theo lệnh của não bộ.
Hơi thở nặng nề và mùi hương ghê tởm của Tần Hạo Vũ quẩn quanh. Nhã Lan cựa quậy, cố gắng đẩy hắn ra, nhưng cánh tay cô mềm nhũn, vô dụng. Cô nghiến chặt răng, một tiếng rít khinh bỉ cố gắng thoát ra khỏi cổ họng khô khốc.
Tần Hạo Vũ bật cười khẩy, giọng nói đầy chế giễu.
TẦN HẠO VŨ
(Thì thầm, mặt hắn áp sát hơn)
Vùng vẫy gì chứ? Em yếu ớt thế này mà. Hay em đang cố làm màu thôi? Chẳng phải đêm nào em cũng ngoan ngoãn trong vòng tay tôi sao?
Lời nói của Tần Hạo Vũ như một cú tát thẳng vào mặt Nhã Lan. Sự nhục nhã và phẫn uất bùng lên, nhưng cơ thể Nhã Lan vẫn không thể phản kháng mạnh mẽ. Nhã Lan cố gắng ngẩng đầu lên, trừng mắt nhìn hắn, ánh mắt rực lửa căm hờn và ghê tởm, muốn thiêu rụi hắn thành tro bụi.
Nhã Lan muốn gào lên, muốn xé xác hắn ra từng mảnh, nhưng cổ họng cô chỉ phát ra một âm thanh khẹt khẹt đầy tuyệt vọng. Nhã Lan dùng chút sức lực cuối cùng, đẩy mạnh hắn ra. Khoảng cách mong manh tạo ra ngay lập tức bị Tần Hạo Vũ xóa bỏ. Hắn giữ chặt lấy Nhã Lan, mỉm cười đầy hiểm ác.
TẦN HẠO VŨ
Đêm nay, tôi sẽ cho em biết thế nào là “nhục nhã tột cùng” mà em đang cảm nhận.
Nhã Lan tiếp tục vùng vẫy yếu ớt hơn, nhưng vô vọng. Nước mắt cuối cùng cũng trào ra, lăn dài trên má Nhã Lan, không phải vì đau đớn, mà vì sự khinh bỉ tột độ dành cho kẻ đang giam cầm mình và sự ghê tởm chính bản thân Nhã Lan đã bị lừa dối một cách bệnh hoạn suốt ba năm.
Tần Hạo Vũ nhìn Nhã Lan chằm chằm, đôi mắt hắn lấp lánh sự thích thú bệnh hoạn khi thấy cô chìm trong nước mắt. Hắn siết chặt vòng tay, bẻ gập người Nhã Lan về phía sau một cách dễ dàng, khiến cô như một con búp bê vải mềm oặt, hoàn toàn không còn sức phản kháng. Những tiếng nức nở nghẹn ngào của Nhã Lan lẩn quất trong không khí lạnh lẽo, tuyệt vọng.
TẦN HẠO VŨ
(Cười khẩy, ghé sát tai Nhã Lan)
Em đừng vờ ngây thơ nữa, Nhã Lan. Anh biết em cũng thích mà. Cảm giác này… em đâu có ghét bỏ nó.
Nhã Lan cố gắng gượng dậy, nhưng cơ thể cô đã bị khóa chặt, hoàn toàn bất lực. Sự tuyệt vọng nhấn chìm Nhã Lan vào một vực sâu không đáy. Mắt Nhã Lan mở to, vô hồn nhìn vào khoảng không trước mặt, ý chí sống dường như đã bị rút cạn. Nhã Lan không thể khóc thêm được nữa. Nỗi đau đã hóa thành sự tê liệt.
Đột nhiên, cả căn phòng chìm vào bóng tối đặc quánh. Một tiếng “tách” nhỏ vang lên, rồi mọi thứ im lặng đến đáng sợ. Chỉ còn lại hơi thở nặng nề của Tần Hạo Vũ và tiếng tim đập dồn dập trong lồng ngực Nhã Lan. Nhã Lan cảm nhận được hơi thở ấm nóng của hắn phả vào cổ mình, một sự hiện diện ghê tởm bao trùm.
Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai len lỏi qua khe rèm, nhưng Nhã Lan không cảm nhận được chút hơi ấm nào. Cô tỉnh dậy, thấy mình nằm một mình trên chiếc giường lạnh lẽo, tấm ga trải giường nhàu nát như chính tâm hồn cô. Toàn thân Nhã Lan rã rời, mỗi thớ thịt như bị xé toạc, đau đớn đến tận xương tủy.
Đôi mắt Nhã Lan mở to, vô hồn nhìn trần nhà trắng bệch. Căn phòng trống rỗng, không một bóng người, chỉ có mùi rượu nhạt và mùi mồ hôi ám ảnh. Ký ức vụn vỡ như những mảnh kính sắc nhọn, cứa vào tâm trí Nhã Lan. Cô nhớ lại tiếng cười khẩy ghê tởm của Tần Hạo Vũ, hơi thở nóng hổi, và sự bất lực tuyệt vọng khi bóng tối nhấn chìm tất cả.
Một cảm giác nhục nhã và ô uế cuồn cuộn dâng lên, bóp nghẹt lồng ngực Nhã Lan. Nước mắt không còn rơi được nữa, chỉ còn lại sự trống rỗng và một nỗi đau vô bờ bến. Cô cố gắng ngồi dậy, nhưng cả cơ thể nặng trĩu, không chút sức lực. Nhã Lan chỉ muốn biến mất, muốn xóa sạch tất cả những gì đã xảy ra. Cái tên Tần Mặc Lâm, Tần Hạo Vũ, tất cả đều là ác mộng, một vết nhơ không thể gột rửa.
Nhã Lan nghiến răng, một luồng sức mạnh lạ lẫm bỗng dội về từ tận sâu thẳm tâm can. Cô gượng ép cơ thể rã rời ngồi bật dậy, từng khớp xương kêu lên răng rắc, đau đớn nhói buốt. Nhưng Nhã Lan không còn cảm thấy gì, ngoài sự lạnh lẽo đến cực điểm, bao trùm lên mọi giác quan.
Đôi mắt Nhã Lan quét qua căn phòng, lạnh lẽo không mang chút cảm xúc. Tất cả những gì còn sót lại của cô, những thứ thuộc về “tình yêu” ba năm với Tần Mặc Lâm, giờ đây đều trở thành những vật cản ghê tởm cần phải bị đào thải. Cô lê bước tới tủ quần áo, vơ lấy vài bộ đồ đơn giản của mình, ném vào chiếc vali đã phủ bụi.
Kế đến, ánh mắt Nhã Lan dừng lại trên chiếc kệ nhỏ, nơi Tần Mặc Lâm đã cẩn thận đặt những món quà “tình yêu” thuở nào. Chiếc mặt dây chuyền hình đầu đạn mà anh từng tặng, biểu tượng cho lời thề son sắt của một người lính. Một chiếc huy chương giả mạo, tưởng chừng là chiến công hiển hách. Con thú bông cũ kỹ mà anh nói đại diện cho sự ngây thơ của cô, và cả cây son môi màu đỏ mà anh thích cô dùng. Từng món, từng món một, Nhã Lan không chút do dự, vơ lấy rồi thẳng tay ném mạnh vào thùng rác. TIẾNG VA ĐẬP LẠNH LẼO vang lên, mỗi âm thanh như một tiếng cắt đứt dứt khoát với quá khứ.
Cô không dừng lại. Những tấm ảnh chụp chung, những lá thư viết vội, từng tin nhắn yêu thương giả dối, tất cả đều bị Nhã Lan gom lại, xé vụn thành từng mảnh, rồi cũng ném thẳng vào thùng. Từng mảnh giấy bay lả tả như những cánh bướm tan tác, không còn ý nghĩa gì. Khi nhìn thấy bộ quân phục của Tần Mặc Lâm vẫn còn vương lại trong góc tủ, mùi hương quen thuộc từng khiến cô mê đắm giờ chỉ còn là sự ghê tởm, Nhã Lan nắm chặt. Không một tiếng động, cô xé toạc tấm vải xanh quân phục ấy, từng sợi vải rách rời như chính trái tim đã vụn vỡ của cô.
Căn phòng dần trở nên trống rỗng, không còn bất cứ dấu vết nào của Tần Mặc Lâm, không còn bất cứ thứ gì nhắc nhớ về ba năm lừa dối. Nhã Lan đứng giữa căn phòng im lìm, khuôn mặt vô cảm đến đáng sợ. Cô đã cắt đứt. Hoàn toàn. Một tương lai mới, dù là địa ngục hay thiên đường, cũng sẽ không còn Tần Mặc Lâm. Cô biết, đã đến lúc phải rời đi, phải bắt đầu lại. Ở một nơi nào đó thật xa, nơi không ai biết đến cái tên Nhã Lan này.
Nhã Lan bước ra khỏi căn phòng trống rỗng, cánh cửa gỗ nặng nề khẽ kêu kẹt một tiếng rồi đóng sập lại, như chôn vùi toàn bộ quá khứ tăm tối bên trong. Cô không ngoảnh đầu nhìn lại. Không một giây phút do dự.
Đôi chân Nhã Lan lê dọc hành lang quen thuộc, nơi từng in dấu bao kỷ niệm giả dối. Mỗi bước đi dứt khoát, nặng trĩu nhưng kiên định, như gánh chịu cả ngàn cân hờn căm, đau đớn. Bóng lưng cô lẻ loi in hằn trên vách tường vôi cũ kỹ, nhỏ bé nhưng toát ra một thứ khí chất sắt đá, không gì có thể lay chuyển.
Cô xuống cầu thang, từng bậc thang vang vọng tiếng bước chân đơn độc, lạnh lẽo. Không một giọt nước mắt nào rơi, chỉ có sự lạnh băng đến cực điểm bao trùm lấy mọi giác quan. Nhã Lan không còn là cô gái yếu đuối, mê muội ngày nào. Cô đã chết đi một lần, và giờ đây, cô sẽ hồi sinh từ đống tro tàn đó.
Khi cánh cổng sắt nặng nề của khu nhà quân đội dần khép lại phía sau, Nhã Lan cũng không mảy may liếc nhìn. Cả một thời tuổi trẻ, cả một tình yêu bị phản bội, cả những mơ ước về một gia đình hạnh phúc, tất cả đều bị cô vứt lại phía sau cánh cổng ấy. Nơi này, từng là tổ ấm, giờ chỉ là một nhà tù giam giữ linh hồn cô.
Nhã Lan sải bước nhanh hơn, hòa mình vào dòng người hối hả trên đường phố. Ánh nắng ban mai như xé toạc màn đêm u tối trong tâm hồn cô. Dù biết tương lai phía trước mờ mịt, nhưng Nhã Lan vẫn tin rằng bất cứ nơi đâu cũng sẽ tốt hơn địa ngục trần gian này. Cô cần phải rời xa, cần phải bắt đầu lại. Ở một nơi nào đó thật xa, nơi không còn cái tên Tần Mặc Lâm, không còn bóng dáng Tần Hạo Vũ, và không ai biết đến cái tên Nhã Lan này. Một cuộc đời mới, hoàn toàn khác, đang chờ đợi. Cô sẽ tự tay xây dựng nó.
Nhã Lan không dừng lại một giây. Ngay khi ánh mặt trời đầu tiên chiếu rọi con đường, cô đã có mặt tại trụ sở quân khu, nơi từng là một phần cuộc đời cô, giờ đây chỉ còn là gánh nặng. Khuôn mặt Nhã Lan không một chút biểu cảm, ánh mắt sắt lạnh như thể đã đông cứng mọi cảm xúc. Cô sải bước vào văn phòng hành chính, nơi các cán bộ đang bắt đầu ngày làm việc.
Không cần giải thích, không cần kể lể. Nhã Lan chỉ đặt sấp giấy tờ đã chuẩn bị sẵn lên bàn. Đó là đơn xin xuất ngũ khẩn cấp và đơn đăng ký tham gia đoàn viện trợ quốc tế. Viên cán bộ trực ban ngẩng đầu nhìn Nhã Lan, ánh mắt ngạc nhiên pha lẫn chút dò xét. Tin đồn về vụ bê bối của cô đã lan khắp quân khu, nhưng không ai nghĩ cô lại quyết liệt đến thế.
“Đồng chí Nhã Lan,” vị cán bộ dè dặt lên tiếng. “Thủ tục xuất ngũ thì… đồng chí đã hoàn tất đủ giấy tờ. Nhưng còn việc tham gia đoàn viện trợ quốc tế này…”
Nhã Lan không để viên cán bộ nói hết. Giọng cô lạnh lùng và dứt khoát, từng lời như được khắc tạc vào không khí.
“Tôi muốn đi càng xa càng tốt.”
Viên cán bộ sửng sốt. Ông nhìn vào đôi mắt Nhã Lan, không thấy một chút do dự, một chút lưu luyến nào. Chỉ có sự trống rỗng và một quyết tâm đáng sợ. Giọng điệu của cô không cho phép bất kỳ sự thương hại hay can ngăn nào. Nó là một mệnh lệnh đối với chính bản thân cô, và cô chỉ đang thông báo cho ông ta biết.
“Tôi sẽ đi bất cứ đâu, miễn là không còn ở đây.” Nhã Lan nhấn mạnh, ánh mắt cô lướt qua khung cửa sổ, nơi xa xa là những mái nhà quen thuộc của khu tập thể quân đội. Đó là nơi Tần Mặc Lâm đã lừa dối cô, nơi Tần Hạo Vũ đã sỉ nhục cô, và nơi cha cô đã ruồng bỏ cô. Cô không muốn nhìn thấy bất cứ điều gì liên quan đến nơi này thêm một giây phút nào nữa.
Viên cán bộ khẽ rùng mình trước khí chất lạnh lẽo toát ra từ Nhã Lan. Ông ta gật đầu, lặng lẽ cầm lấy hồ sơ, bắt đầu các thủ tục cần thiết. Ông ta biết, một khi người phụ nữ này đã quyết định, không ai có thể thay đổi được. Nhã Lan đã tự mình chặt đứt mọi sợi dây liên kết với quá khứ, không chút hối tiếc.
Nhã Lan bước ra khỏi văn phòng hành chính, không một lời chào hay ngoảnh đầu lại. Khí chất lạnh lùng của cô khiến không khí xung quanh dường như ngưng đọng. Cô đi thẳng đến cổng quân khu, nơi một chiếc taxi đã chờ sẵn. Cánh cửa xe đóng lại, mang theo hình bóng cô gái đã từng tràn đầy nhiệt huyết nhưng giờ chỉ còn là một khối băng di động, rời xa nơi đã từng giam cầm trái tim và tuổi thanh xuân của cô.
Chuyến bay đêm đưa Nhã Lan đến một chân trời xa lạ, nơi những thách thức mới đang chờ đợi. Mười năm sau đó, cái tên Nhã Lan không còn là cô gái ngây thơ, yêu đời của quân khu ngày nào. Cô không cho phép bản thân yếu đuối, không một phút giây nào để quá khứ ám ảnh. Cô lao vào công việc của đoàn viện trợ quốc tế như một con thiêu thân, đến những vùng đất nguy hiểm nhất, đối mặt với chiến tranh, bệnh tật và đói nghèo.
Ở những nơi ấy, Nhã Lan đã phải học cách sinh tồn. Cô rèn luyện thể chất đến giới hạn, từ kỹ năng tự vệ đến việc thuần thục các loại vũ khí cơ bản, không phải để chiến đấu mà để bảo vệ bản thân và những người cô đang giúp đỡ. Trí óc cô được mài sắc qua hàng ngàn tình huống hiểm nghèo, những quyết định sinh tử đã tôi luyện cô thành một người phụ nữ trầm ổn, không nao núng trước bất kỳ khó khăn nào. Ánh mắt cô giờ đây chứa đựng sự sắc sảo của một người từng trải, cái nhìn thấu đáo mọi âm mưu và toan tính.
Mười năm đó, Nhã Lan đã không chỉ hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ mà còn vươn lên một cách phi thường. Từ một thành viên đoàn viện trợ, cô trở thành người đứng đầu các dự án lớn, có tiếng nói và tầm ảnh hưởng trong cộng đồng quốc tế. Tài năng lãnh đạo, sự quyết đoán và cái nhìn chiến lược của cô được bạn bè quốc tế ngưỡng mộ, nể trọng. Cô không chỉ thành công về mặt sự nghiệp mà còn tích lũy được khối tài sản đáng kể, trở thành một người phụ nữ quyền lực, độc lập.
Mỗi vết sẹo trên cơ thể, mỗi nếp nhăn trên khóe mắt đều là minh chứng cho những thử thách nghiệt ngã mà cô đã vượt qua. Nhã Lan giờ đây là một con người hoàn toàn mới – một bông hồng thép gai góc nhưng đầy quyến rũ, một nữ hoàng của chính cuộc đời mình. Cô không còn khóc than hay oán hận, thay vào đó là sự lạnh lùng, một ý chí kiên định và một kế hoạch được ấp ủ từ rất lâu. Cô biết, đã đến lúc quay về.
Mười năm sau đó, chiếc xe màu đen bóng loáng đỗ xịch trước cổng khu nhà hàng tổ chức Buổi họp mặt cựu chiến hữu. Cánh cửa xe mở ra, một bóng hình cao ráo, thanh lịch bước xuống. Đó là Nhã Lan. Cô khoác lên mình chiếc đầm dạ hội màu đen tinh tế, ôm sát những đường cong quyến rũ, tôn lên vóc dáng thon gọn nhưng đầy đặn. Mái tóc đen nhánh uốn nhẹ nhàng, buông xõa trên vai, lộ ra chiếc cổ cao kiêu sa. Khuôn mặt cô trang điểm nhẹ nhàng nhưng sắc sảo, đôi môi đỏ mọng khẽ mím lại, và đặc biệt là ánh mắt, không còn sự ngây thơ của mười năm trước mà thay vào đó là sự lạnh lùng, thâm sâu và đầy toan tính.
Khi Nhã Lan bước vào sảnh chính, một luồng không khí lạnh lẽo dường như lan tỏa khắp căn phòng. Mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía cô. Tiếng xì xào nổi lên rồi đột ngột tắt lịm. Các Bạn bè cũ/Cựu chiến hữu đều sững sờ trước sự thay đổi kinh ngạc của cô. Không ai có thể nhận ra cô gái từng yếu đuối, đau khổ ngày nào. Giờ đây, Nhã Lan đứng đó, như một nữ hoàng, một đóa hồng đen đầy gai góc và quyến rũ, mỗi bước đi đều toát ra vẻ quyền uy không thể xâm phạm.
Tần Mặc Lâm, đang trò chuyện với một nhóm người ở góc phòng, cũng không khỏi ngẩn người. Hắn sững sờ nhìn chằm chằm vào Nhã Lan, đôi mắt giãn ra vì kinh ngạc, bộ quân phục trên người dường như cũng mất đi vẻ oai phong thường thấy. Dao Linh đứng bên cạnh hắn, cau mày khó hiểu khi thấy Tần Mặc Lâm bỗng dưng im bặt, ánh mắt dán chặt vào bóng hình đang tiến vào. Tần Hạo Vũ cũng lén lút quan sát, nụ cười chế giễu ngày nào đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự bất ngờ và tò mò.
Nhã Lan lướt qua đám đông, ánh mắt điềm tĩnh không hề vướng bận bất kỳ ai, nhưng cô biết rõ từng ánh nhìn đang đổ về mình, từng suy nghĩ đang lẩn khuất trong đầu họ. Cô không vội vàng, mỗi bước chân đều nhẹ nhàng, uyển chuyển, toát lên vẻ tự tin tuyệt đối. Cô duy trì một khoảng cách nhất định với mọi người xung quanh, tạo thành một vòng tròn vô hình đầy quyền lực. Đến giữa phòng, cô dừng lại, quét một lượt ánh mắt sắc lạnh qua những gương mặt quen thuộc, bao gồm cả Tần Mặc Lâm và Tần Hạo Vũ đang đứng gần đó.
Một nụ cười khẩy, gần như không thể nhận ra, lướt qua môi Nhã Lan. Cô cất lời, giọng nói vẫn trầm ấm nhưng mang theo chút lạnh lẽo, vang vọng khắp căn phòng đang im phăng phắc, kéo theo sự chú ý tuyệt đối của tất cả mọi người: “Chào mọi người, lâu rồi không gặp.”
Lời Nhã Lan vừa dứt, cả căn phòng như bị đóng băng. Các Bạn bè cũ/Cựu chiến hữu nhìn nhau, ánh mắt đầy ngạc nhiên pha lẫn bối rối. Họ không ngờ Nhã Lan lại có thể bình thản đến vậy sau mười năm biệt tích.
Một người bạn cũ, khuôn mặt tròn trịa và nụ cười gượng gạo, vội vàng lên tiếng phá vỡ sự im lặng: “Lan đó hả? Trời ơi, không ngờ là cậu! Lâu quá rồi không gặp, cậu vẫn xinh đẹp như ngày nào!”
Những người khác cũng vội vã phụ họa, tiếng xì xào bắt đầu lớn dần, cố gắng tạo ra một bầu không khí có vẻ thân thiện.
“Đúng vậy, Nhã Lan càng ngày càng đẹp!”
“Nghe nói cậu ra nước ngoài làm viện trợ quốc tế, giỏi quá đi mất!”
Họ vây quanh Nhã Lan, những lời khen ngợi liên tục tuôn ra, nhưng ánh mắt lại không ngừng dò xét. Nhã Lan chỉ khẽ gật đầu, nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi, nhưng ánh mắt vẫn lạnh lùng, không bộc lộ chút cảm xúc nào. Cô biết rõ những lời nói đó chỉ là vỏ bọc cho sự tò mò và phán xét.
Tần Mặc Lâm vẫn đứng đó, đôi mắt dán chặt vào Nhã Lan, không thể rời đi. Hắn như một pho tượng, quên cả việc trả lời Dao Linh đang thì thầm bên cạnh. Dao Linh liếc nhìn Nhã Lan, ánh mắt sắc lạnh và đầy vẻ đề phòng. Tần Hạo Vũ, từ xa, lại khẽ nhếch môi, ánh mắt lóe lên sự thích thú đầy nguy hiểm.
Một người bạn khác, có vẻ cố tình hoặc vô ý, kéo Nhã Lan đến một chiếc bàn trống gần Tần Mặc Lâm. “Ngồi đây đi Lan, tiện nói chuyện với mọi người.”
Nhã Lan không phản đối, cô thong thả bước tới, ngồi xuống chiếc ghế được sắp xếp sẵn. Vị trí này hoàn hảo để cô có thể bao quát toàn bộ căn phòng, và cũng đủ gần để cô nghe rõ mọi lời nói xung quanh Tần Mặc Lâm.
Sau vài câu hỏi thăm xã giao về cuộc sống ở nước ngoài, chủ đề dần chuyển sang những câu chuyện cũ.
“Lan đi mười năm rồi nhỉ? Thời gian trôi nhanh thật.” Một người bạn thở dài.
“Mà nói mới nhớ,” một người khác xen vào, liếc nhìn Tần Mặc Lâm đang đứng không xa, “Tần Mặc Lâm vẫn vậy đó. Cậu ấy vẫn sống một mình, không lấy vợ, cứ cắm đầu vào công việc ở Quân khu.”
Một giọng khác tiếp lời, đầy vẻ cảm thán: “Đúng đó, hình như vẫn còn chờ đợi ai đó thì phải. Nhớ ngày xưa cậu ấy với Nhã Lan đẹp đôi biết bao.”
“Nghe nói cậu ấy còn giữ lại mấy món đồ cũ của Lan nữa đó. Đúng là chung tình!”
Những lời nói đó lọt vào tai Nhã Lan, rõ mồn một. Cô chỉ khẽ nhếch môi, ánh mắt lóe lên sự khinh miệt và chế giễu sâu sắc. Chờ đợi cô? Chung tình? Thật nực cười. Nhưng khuôn mặt cô vẫn giữ vẻ bình thản, không một gợn sóng cảm xúc nào lộ ra. Trong thâm tâm, Nhã Lan cảm thấy một sự hả hê khó tả, cái cảm giác khi con mồi tự nguyện bước vào bẫy, hoàn toàn không biết gì. Cô không thể chờ đợi để chứng kiến gương mặt hắn sẽ ra sao khi sự thật được phơi bày.
Nhã Lan khẽ nhếch môi, ánh mắt lóe lên sự khinh miệt và chế giễu sâu sắc khi những lời tán dương về lòng chung thủy của Tần Mặc Lâm lọt vào tai. Chờ đợi cô? Chung tình? Thật nực cười. Nhưng khuôn mặt Nhã Lan vẫn giữ vẻ bình thản, không một gợn sóng cảm xúc nào lộ ra. Trong thâm tâm, cô cảm thấy một sự hả hê khó tả, cái cảm giác khi con mồi tự nguyện bước vào bẫy, hoàn toàn không biết gì. Nhã Lan không thể chờ đợi để chứng kiến gương mặt hắn sẽ ra sao khi sự thật được phơi bày.
Đúng lúc đó, cánh cửa phòng họp vốn đang khép hờ đột ngột mở rộng. Tần Mặc Lâm bước vào, bộ quân phục phẳng phiu, quân hàm Thiếu tướng lấp lánh trên vai, ánh mắt quét một lượt quanh căn phòng, rồi dừng lại. Cả căn phòng như nín thở.
Ánh mắt Tần Mặc Lâm và Nhã Lan chạm nhau trong khoảnh khắc, như hai dòng điện đối cực hút lấy nhau, rồi lập tức đẩy lùi. Không khí trong phòng như đông đặc lại, một sự căng thẳng vô hình bao trùm. Tiếng xì xào ngớt hẳn. Dao Linh đứng sau Tần Mặc Lâm, cô ta khẽ nhíu mày, nhận ra sự thay đổi đột ngột trong ánh mắt của hắn. Tần Hạo Vũ từ xa vẫn quan sát, nụ cười tự mãn trên môi càng rộng hơn.
Tần Mặc Lâm không nói một lời, chỉ đứng yên tại chỗ, đôi mắt hắn dán chặt vào Nhã Lan. Ánh mắt đó chất chứa quá nhiều cảm xúc: sự ngạc nhiên, nỗi day dứt, xen lẫn một tia khó tin. Hắn không ngờ cô lại xuất hiện ở đây, trong bộ dạng điềm tĩnh và xa cách đến vậy. Nhã Lan vẫn giữ nguyên nụ cười nhạt trên môi, ánh mắt cô lạnh như băng, nhưng sâu thẳm bên trong lại ẩn chứa một ngọn lửa của sự khinh thường và quyết tâm. Cô không tránh né, thậm chí còn đối diện thẳng thừng, như một lời thách thức không tiếng nói.
Một sự im lặng nặng nề bao trùm lấy không gian. Những người bạn cũ nhìn nhau, cố gắng đọc vị cảm xúc của hai người, nhưng đều bất lực. Ai cũng cảm thấy một luồng điện chạy qua căn phòng, một cuộc đối đầu không tiếng súng vừa được khai màn. Tần Mặc Lâm khẽ nuốt khan, như thể đang cố gắng tìm lại nhịp thở. Hắn dường như không thể tin vào mắt mình, hoặc không dám tin rằng người con gái hắn từng phản bội lại có thể trở về, đứng ngay trước mặt hắn với vẻ kiêu hãnh đến vậy. Nhã Lan chỉ bình thản nhìn lại, khoé môi khẽ nhếch lên một độ, đủ để hắn cảm nhận được sự mỉa mai sâu cay trong ánh mắt cô.
Nhã Lan vẫn giữ nguyên nụ cười nhạt trên môi, đối diện thẳng thừng với ánh mắt kinh ngạc của Tần Mặc Lâm. Hắn đứng đó, Tần Mặc Lâm tuấn tú của mười năm về trước, khí chất quân nhân rắn rỏi vẫn vẹn nguyên, thậm chí còn thêm phần uy nghiêm của một Thiếu tướng. Bộ quân phục phẳng phiu, quân hàm sáng lấp lánh như muốn phô bày sự thành công và quyền lực. Nhưng trong mắt Nhã Lan, tất cả vẻ hào nhoáng ấy chẳng qua chỉ là lớp vỏ bọc giả dối, che đậy một tâm hồn tàn nhẫn và mục ruỗng.
Cô nhìn thẳng vào đôi mắt mà mười năm trước cô từng tin tưởng, từng trao gửi cả trái tim, giờ đây chỉ thấy hình ảnh kẻ phản bội đã hủy hoại cuộc đời cô. Một cảm giác ghê tởm dâng trào, lan tỏa khắp cơ thể cô như một dòng điện lạnh buốt. Tần Mặc Lâm, người đã lừa dối cô suốt ba năm, người đã âm thầm sắp đặt mọi thứ để cô phải gánh chịu mọi tai tiếng, hắn lại dám xuất hiện với vẻ mặt tiếc nuối và day dứt này ư? Thật nực cười. Nhã Lan khẽ nhếch môi, ánh mắt chất chứa đầy sự khinh bỉ. Cô tự nhủ, thời gian và địa vị không thể rửa sạch được tội lỗi của một kẻ giả dối.
Ánh mắt Nhã Lan lướt qua bộ quân phục, dừng lại trên gương mặt Tần Mặc Lâm, khắc sâu thêm sự khinh bỉ. Cô tự nhủ, dù hắn có khoác lên mình bao nhiêu vinh quang, bản chất dối trá vẫn không thể nào che giấu được. Ngay lúc ấy, tiếng ồn ào từ nhóm cựu chiến hữu vang lên, cắt ngang sự căng thẳng giữa hai người.
“Ôi chao! Ai cũng đứng cả thế này thì bao giờ mới ổn định được?” Một người lên tiếng, giọng điệu thân mật quá mức.
“Đúng rồi, đúng rồi! Mọi người vào chỗ đi chứ. Tối nay còn nhiều chuyện để hàn huyên lắm!” Một người khác hùa theo, ánh mắt liếc nhìn Tần Mặc Lâm và Nhã Lan đầy ẩn ý.
Trong chớp mắt, một vài cựu chiến hữu nhanh chóng xúm lại, đẩy nhẹ Nhã Lan và Tần Mặc Lâm về phía một chiếc bàn trống, nơi chỉ còn hai chiếc ghế cạnh nhau. “Nhã Lan, Tần Mặc Lâm, hai người ngồi đây đi! Vị trí đẹp nhất đấy, tiện nói chuyện cũ,” một cựu chiến hữu cười khúc khích, cố tình nhấn mạnh từ “chuyện cũ”.
Nhã Lan không nói một lời. Vẻ mặt cô lạnh lùng như băng, không một chút cảm xúc dao động, như thể cô đang đối diện với một tảng đá vô tri chứ không phải là những kẻ từng thân thiết. Cô nhẹ nhàng kéo ghế, ngồi xuống mà không thèm nhìn Tần Mặc Lâm dù chỉ một giây. Động tác của cô dứt khoát và đầy xa cách, như thể một bức tường vô hình vừa dựng lên giữa cô và thế giới xung quanh.
Tần Mặc Lâm đứng cạnh đó, rõ ràng là bối rối. Khóe môi hắn mím chặt, đôi mắt sâu thẳm dõi theo từng cử chỉ của Nhã Lan. Ánh mắt hắn phức tạp, chất chứa sự hối tiếc, chút bất lực, và cả một ẩn ý khó đoán định, như muốn níu kéo điều gì đó đã mất. Hắn chần chừ một lúc, rồi cũng miễn cưỡng kéo ghế ngồi xuống, giữ một khoảng cách vô hình nhưng rõ ràng với Nhã Lan. Bầu không khí quanh chiếc bàn đột nhiên trở nên đặc quánh, nặng nề, khác hẳn với sự náo nhiệt giả tạo của buổi họp mặt.
Tần Mặc Lâm lặng lẽ dõi theo Nhã Lan. Ánh mắt hắn chầm chậm lướt qua gương mặt cô, dừng lại ở đôi môi lạnh lùng, rồi lại quay về đôi mắt đã không còn chút tình cảm nào dành cho hắn. Hắn giữ im lặng, như đang cố gắng tìm kiếm hình bóng người con gái của mười năm trước trong dáng vẻ xa cách hiện tại. Buổi họp mặt ồn ào xung quanh dường như tan biến, chỉ còn lại khoảnh khắc đối mặt căng thẳng giữa hai người. Một lúc lâu sau, hắn khẽ hít sâu, giọng nói dịu dàng, trầm thấp vang lên, phá vỡ bầu không khí đặc quánh:
“Nhã Lan, lâu rồi không gặp.”
Nhã Lan vẫn không nhìn hắn. Cô ngước mắt nhìn thẳng về phía trước, ánh mắt lướt qua những gương mặt cựu chiến hữu đang giả vờ trò chuyện nhưng thực chất đang dỏng tai nghe ngóng. Giọng cô cất lên điềm tĩnh đến đáng sợ, không một chút gợn sóng cảm xúc, như đang nói chuyện với một người xa lạ mà cô vô tình gặp trên đường.
“Ừm, lâu rồi không gặp.”
Tần Mặc Lâm khẽ nhíu mày, rõ ràng là bất ngờ trước sự lạnh nhạt đến cùng cực của cô. Hắn cứ nghĩ sau mười năm, ít nhiều Nhã Lan cũng sẽ có chút dao động, dù là hận thù hay oán giận. Nhưng không, cô chỉ đáp lại như một nghĩa vụ, một câu xã giao vô vị. Hắn chợt thấy lòng mình trĩu nặng, cảm giác hối tiếc dâng lên mạnh mẽ, như muốn nói thêm điều gì đó, muốn giải thích, muốn níu kéo. Hắn nhìn chằm chằm vào sườn mặt lạnh lùng của Nhã Lan, như muốn xuyên thủng lớp băng giá ấy để tìm lại cô gái của ngày xưa.
Trong lòng Nhã Lan, mỗi từ ngữ Tần Mặc Lâm nói ra chỉ như những viên đá vô tri ném vào mặt hồ đã đóng băng. Mười năm xa cách không làm cô nguôi ngoai, trái lại còn giúp cô mài giũa thêm lớp vỏ bọc kiên cố. Cô nhìn hắn như nhìn một kẻ đã chết trong tâm trí mình. `Lâu rồi không gặp?` Cô thầm cười mỉa. `Đúng vậy, mười năm trôi qua, ta đã không còn là Nhã Lan ngu ngốc của ngày xưa nữa.` Ánh mắt cô vẫn phẳng lặng, không chút xao động, như một tấm gương phản chiếu chính sự vô cảm của mình. Cô biết hắn đang bối rối, đang đau khổ, và điều đó chỉ khiến trái tim cô thêm vững vàng. Đây mới chỉ là khởi đầu.
Tần Mặc Lâm vẫn nhìn chằm chằm vào Nhã Lan, muốn nói thêm điều gì đó, muốn giải thích, muốn níu kéo. Hắn nhìn sâu vào đôi mắt cô, đôi mắt vẫn phẳng lặng nhưng ẩn chứa một điều gì đó xa xăm, khó hiểu. Khoảnh khắc ấy, cái nhìn của hắn, giọng điệu dịu dàng hắn vừa cất lên, lại vô tình như một cánh cửa mở toang, đẩy Nhã Lan trở về đêm định mệnh mười năm về trước, đêm mà cả thế giới của cô sụp đổ.
PHÒNG (TRONG QUÁ KHỨ) – ĐÊM ĐỊNH MỆNH
Nhã Lan nằm co ro trên giường, cố gắng chìm vào giấc ngủ. Tiếng cười nói khe khẽ từ phòng bên cạnh, nơi Tần Mặc Lâm và Tần Hạo Vũ đang nói chuyện, bỗng lọt vào tai cô. Ban đầu, cô chỉ nghĩ là họ đang bàn công việc quân sự. Nhưng rồi, từng câu, từng chữ, như những nhát dao đâm thẳng vào trái tim Nhã Lan.
TẦN HẠO VŨ (giọng cợt nhả, vang rõ qua vách tường mỏng)
Anh ơi, cô ta ngốc thật đấy. Em giả làm anh, cô ta cũng không nhận ra. Cứ nghĩ là anh thật! Ha ha!
Nhã Lan bỗng giật bắn người. Cả cơ thể cô cứng đờ. Cô bưng chặt miệng, cố nín thở, lắng nghe.
TẦN MẶC LÂM (giọng trầm thấp, lạnh lùng đến đáng sợ)
Tốt. Vậy là kế hoạch thuận lợi. Dao Linh sắp có suất đặc nhiệm rồi. Cái cô Nhã Lan này… chỉ là con cờ.
TẦN HẠO VŨ
Nhưng anh cứ để cô ta bám riết mãi à? Chả mấy chốc là phiền phức đấy. Cô ta cứ tưởng anh yêu cô ta thật lòng, cứ đeo bám như đỉa đói.
TẦN MẶC LÂM
Cứ để đó. Chờ đến khi cô ta không còn giá trị lợi dụng nữa, anh sẽ tự biết cách vứt bỏ. Bây giờ thì cứ giả vờ diễn kịch cho tốt. Với lại, cái vụ ảnh riêng tư, em đã chuẩn bị xong xuôi chưa?
TẦN HẠO VŨ
Xong rồi! Cứ chờ xem, rồi cô ta sẽ bị tước tư cách dự tuyển, phải rời khỏi quân khu. Sẽ không còn làm phiền Dao Linh được nữa. Em nói thật, đóng vai anh đi ngủ với cô ta thấy ghê tởm thật. Suốt ba năm trời!
Nhã Lan quỵ xuống sàn nhà lạnh lẽo, nước mắt trào ra không tiếng động. Tai cô ù đi, tim đau nhói đến tột cùng. Mọi thứ cô từng tin tưởng, những lời yêu thương, những món quà như mặt dây chuyền hình đầu đạn, huy chương, thú bông, son môi, tất cả hóa thành tro bụi. Bộ quân phục Tần Mặc Lâm vẫn thường mặc, tượng trưng cho niềm tin của cô, giờ đây trở thành biểu tượng của sự phản bội ghê tởm. Cô tự cào cấu vào lòng bàn tay, cố gắng cảm nhận một cơn đau khác để thoát khỏi nỗi đau tinh thần tột cùng này. Nỗi đau ấy như một con quái vật, xé nát tâm hồn cô thành từng mảnh vụn.
HIỆN TẠI – BUỔI HỌP MẶT CỰU CHIẾN HỮU
Nhã Lan hít một hơi thật sâu, tâm trí trở lại thực tại. Đôi mắt cô vẫn nhìn thẳng về phía trước, nhưng bên trong dường như có một cơn bão vừa càn quét, giờ đã chuyển hóa thành một ngọn lửa địa ngục. Tần Mặc Lâm vẫn đang nhìn cô, ánh mắt chứa đầy sự hối tiếc và bối rối.
TẦN MẶC LÂM
Nhã Lan, anh…
NHÃ LAN (ngắt lời, giọng điềm tĩnh đến đáng sợ, nhưng sắc lạnh hơn nhiều)
Tôi hiểu.
TẦN MẶC LÂM (khẽ giật mình, bối rối)
Hiểu gì?
Trong lòng Nhã Lan, một nụ cười mỉm lạnh lẽo thoáng qua, nhanh đến mức Tần Mặc Lâm không thể bắt kịp. Bàn tay Nhã Lan siết chặt dưới gầm bàn, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Ngọn lửa căm hờn và quyết tâm trả thù bùng cháy dữ dội, không còn là những tàn tro hờn dỗi, mà là một ngọn lửa không thể dập tắt. Cô nhìn Tần Mặc Lâm, ánh mắt như đang nhìn một con mồi đã lọt vào bẫy, một kẻ sẽ phải trả giá đắt.
NHÃ LAN (thì thầm, chỉ đủ cho chính cô nghe, giọng chắc nịch, đầy hứa hẹn)
Đây mới chỉ là sự khởi đầu của sự kết thúc của anh.
Nhã Lan khẽ chớp mắt, đưa tâm trí trở lại thực tại, nơi tiếng cười nói ồn ào của buổi họp mặt vẫn vang vọng. Cô nhìn Tần Mặc Lâm một lần nữa, nhưng không còn là ánh mắt của kẻ thù sục sôi căm hận. Thay vào đó, một sự điềm tĩnh lạ lùng len lỏi trong cô, như thể những dòng chảy của thù hận đã cạn kiệt, chỉ còn lại một khoảng trống thanh tẩy và một ý chí kiên định. Mười năm đã trôi qua, mười năm sống giữa những miền đất xa lạ, đối diện với những sinh tử mong manh của người khác, đã dạy cho Nhã Lan nhiều hơn về giá trị của sự sống và ý nghĩa của sự bình yên thực sự. Những vết sẹo trong tâm hồn cô không biến mất, nhưng chúng đã không còn rỉ máu. Chúng đã hóa thành những đường nét rắn rỏi, định hình nên con người mạnh mẽ của hiện tại. Cô nhận ra rằng, dù quá khứ có đau đớn đến đâu, việc níu giữ nó mãi mãi chỉ khiến cô là tù nhân của chính mình. Sự trả thù, có lẽ, không phải là việc hủy hoại kẻ khác, mà là việc xây dựng lại chính bản thân mình trên đống tro tàn của những đổ vỡ. Một nụ cười nhẹ, không chút cay đắng, khẽ nở trên môi Nhã Lan. Cô biết, con đường phía trước còn dài, nhưng cô không còn đơn độc trong cuộc chiến của riêng mình. Bình yên không phải là không có bão tố, mà là khả năng tìm thấy sự tĩnh lặng giữa tâm bão. Và đêm nay, giữa những gương mặt cũ kỹ, Nhã Lan đã tìm thấy một phần bình yên ấy, một sự bình yên vững chãi, không thể lay chuyển.