Chị gái ruột m:;ất mới tròn 49 ngày, anh rể đã muốn tìm người chăm sóc cơm nước cho mình, tôi đến thắ:p hư::ơng chị g:ái thì cháu lao đến chợt gọi tôi là mẹ, anh rể thì thầm đúng 3 từ với tôi và rồi cả đêm hôm ấy…
Chị gái ruột của tôi vừa mất tròn 49 ngày, nỗi đau còn chưa nguôi thì đã nghe hàng xóm xì xào: “Anh rể mày đang bóng gió tìm người mới lo cơm nước đấy!” Tim tôi nhói lên, vừa thương chị, vừa giận anh rể quá chóng vánh.
Hôm đó, tôi lặng lẽ sang thắp nén hương cho chị. Ngờ đâu, vừa bước vào cửa, đứa cháu gái mới lên 4 tuổi bất chợt lao đến ôm chầm lấy tôi, miệng gọi to hai chữ làm tôi đứng chết lặng:
“Mẹ ơi!”
Cả căn nhà im phăng phắc. Tôi vội vàng quỳ xuống ôm con bé, nước mắt ràn rụa. Anh rể thì từ trong buồng bước ra, đôi mắt đỏ hoe, giọng nghẹn lại, thì thầm với tôi đúng ba từ:
Tôi run bắn người, không hiểu nên khóc hay nên giận. Và rồi cả đêm hôm ấy, chuyện không ai trong dòng họ có thể tưởng tượng lại xảy ra… 👇👇
“Làm vợ anh!”
Ba từ ấy như sét đánh ngang tai Vy, khiến cô sững sờ, hai chân muốn khuỵu xuống. Tim Vy đập thình thịch, một tiếng trống rền vang trong lồng ngực. Cô không tin vào tai mình, cảm thấy lạnh toát sống lưng dù đang đứng giữa căn nhà ấm cúng. Nước mắt của Anh rể vẫn chảy dài trên gò má hốc hác, đôi mắt anh ta nhìn Vy đầy cầu khẩn và một sự tuyệt vọng đến đáng sợ.
Vy lùi lại một bước, nuốt khan. Cô muốn hét lên, muốn đẩy anh ta ra, nhưng cơ thể dường như đóng băng. Đứa Cháu gái nhỏ vẫn còn ôm chặt lấy chân Vy, ngước đôi mắt tròn xoe nhìn hai người lớn, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Sự hồn nhiên của con bé càng khiến Vy thêm hoang mang, bối rối. Cô cố gắng thốt lên lời, nhưng cổ họng nghẹn ứ.
“Anh… anh nói gì vậy?” Giọng Vy lí nhí, run rẩy.
Anh rể không trả lời, chỉ chậm rãi tiến lại gần Vy, đôi mắt van lơn vẫn không rời. Bàn tay anh ta vươn ra, định chạm vào cánh tay Vy, nhưng cô lập tức giật phắt lại. Căn phòng bỗng trở nên ngột ngạt, không khí nặng trĩu. Vy cảm thấy như có một gọng kìm vô hình đang siết chặt lấy mình. Cái chết của chị gái, nỗi đau mất mát, và giờ là lời cầu hôn kinh hoàng này, tất cả như muốn nhấn chìm Vy. Cô cần phải thoát khỏi đây ngay lập tức.
Vy lùi lại hai bước nữa, kéo chặt Cháu gái nhỏ vào lòng. Cơ thể cô run lên bần bật, cảm giác ghê tởm dâng trào. Cô không thể tin vào những gì mình vừa nghe, vào đôi mắt cầu xin đến đáng sợ của Anh rể. Trong đầu Vy chỉ vang lên một câu hỏi: “Anh ta điên rồi sao? Chị mình vừa mới mất chưa lâu!”. Nỗi đau mất chị gái còn chưa nguôi, giờ đây lại là sự xúc phạm tột cùng này.
Vy nuốt nước bọt, cố gắng giữ cho giọng nói không run rẩy quá mức.
“Anh… anh nói gì vậy? Chị ấy… chị ấy vừa mới mất. Mới 49 ngày thôi!” Vy thì thầm, cố gắng dùng lý trí để ngăn chặn cơn hoảng loạn đang nhấn chìm mình. Cô nhìn quanh, muốn tìm một lối thoát, nhưng căn phòng dường như đang thu hẹp lại.
Anh rể không hề nao núng. Anh ta vẫn giữ nguyên ánh mắt tuyệt vọng ấy, đôi môi khô khốc khẽ mấp máy. “Vy, anh cần em. Căn nhà này không thể thiếu một người phụ nữ. Cháu gái nhỏ cần có mẹ. Em là dì của con bé, em hiểu mà.”
Mỗi lời anh ta nói ra như một nhát dao cứa vào lòng Vy. Cô cảm thấy ghê tởm tột độ, xen lẫn một chút thương hại mơ hồ. Thương hại cho sự điên rồ của một người đàn ông vừa mất vợ, hay thương hại cho chính bản thân cô khi phải đối mặt với tình huống trớ trêu này? Vy ôm chặt Cháu gái nhỏ, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể con bé, và nhận ra trách nhiệm nặng nề đang đè lên vai mình. Cô không thể để con bé chứng kiến thêm bất cứ điều gì kinh khủng hơn nữa. Vy phải đưa con bé ra khỏi đây.
Anh rể không từ bỏ, ánh mắt anh ta vẫn dán chặt vào Vy, đầy vẻ ám ảnh. Anh ta tiến thêm một bước, rồi bất ngờ khuỵu gối xuống, tấm lưng gầy gò đổ sập như một cái cây bị gió vùi dập. Vy sững sờ, cố gắng lùi lại nhưng Cháu gái nhỏ trong tay khiến cô chững lại. Anh rể nhanh chóng vươn tay, những ngón tay lạnh lẽo siết chặt lấy cổ tay Vy.
**ANH RỂ**
(Giọng anh ta run rẩy, đầy tuyệt vọng và cầu xin, đôi mắt đỏ ngầu)
Vy… Anh… anh không thể sống thiếu người chăm sóc con được. Cháu gái nhỏ… con bé… cần một người mẹ!
**VY**
(Cả người Vy cứng đờ, cổ họng nghẹn ứ, cô giật mạnh tay ra nhưng bất thành. Sự ghê tởm và phẫn nộ bùng lên)
Anh bị điên rồi! Anh… anh đang nói cái quái gì vậy? Chị ấy mới mất, mới 49 ngày thôi!
**ANH RỂ**
(Ánh mắt cầu xin thảm thiết, cố gắng giữ chặt tay Vy, nước mắt bắt đầu chực trào)
Vy, em là dì của con bé mà! Em thấy đấy, căn nhà này trống vắng quá. Anh không thể một mình quán xuyến mọi thứ. Anh cần em!
**VY**
(Nước mắt bắt đầu trào ra vì căm phẫn và tủi nhục, cô gằn giọng)
Anh câm đi! Buông tôi ra!
Vy giật mạnh tay, bất chấp Cháu gái nhỏ đang thút thít trong vòng tay. Sự căm phẫn và ghê tởm khiến cô có thêm sức mạnh. Anh rể dường như sững sờ trước phản ứng dữ dội của Vy, bàn tay anh ta lỏng ra một thoáng. Ngay lập tức, Vy giật phắt cổ tay ra khỏi bàn tay lạnh lẽo của Anh rể, lùi lại vài bước, như thể anh ta là một thứ gì đó ghê tởm không thể chạm vào. Cháu gái nhỏ nức nở trong lòng Vy, đưa tay dụi mắt.
Vy nhìn chằm chằm vào Anh rể, ánh mắt tóe lửa nhưng cũng đầy sự hoang mang, rồi bất chợt, ánh mắt cô dán chặt lên bàn thờ của chị gái mình. Khói hương vẫn còn vấn vít. Bức ảnh chị mỉm cười hiền lành, đôi mắt trong veo như thầm trách móc, hiện lên rõ mồn một trong tâm trí Vy. Một cơn sóng tội lỗi và chua chát dâng trào, nhấn chìm cô trong sự bất lực.
Vy ôm chặt Cháu gái nhỏ vào lòng, cảm thấy trái tim mình như bị bóp nghẹt. Cô quay lưng lại với Anh rể, quay về phía bàn thờ, như thể đang tìm kiếm một lời giải đáp từ người chị đã khuất. Trong đầu Vy vang lên tiếng nói nghẹn ngào, run rẩy.
**VY**
(Trong tâm trí)
Chị ơi, em phải làm sao đây? Chuyện này sao mà có thể xảy ra?
Cháu gái nhỏ khẽ ngẩng đầu khỏi lồng ngực Vy, đôi mắt vẫn còn đỏ hoe vì khóc, dụi dụi vào vạt áo Vy. Bé nhìn Vy, rồi lại nhìn lên bàn thờ, giọng nói bi bô non nớt vang lên giữa không gian tĩnh lặng, như một tiếng sét đánh ngang tai.
**CHÁU GÁI NHỎ 4 TUỔI**
Mẹ ơi… con đói!
Tiếng gọi hồn nhiên, trong trẻo của đứa cháu gái mới bốn tuổi như một nhát dao sắc lẹm đâm thẳng vào trái tim Vy. Cô nghẹn ứ, toàn thân run rẩy. Tay Vy siết chặt Cháu gái nhỏ hơn, nước mắt chực trào nhưng cô cố kìm lại. Trái tim Vy như bị hàng ngàn sợi dây thắt chặt, đau đớn và rối bời đến tột độ. Hình ảnh chị gái hiện lên rõ ràng hơn bao giờ hết, nụ cười hiền lành giờ đây như một lời chất vấn. Cô không biết phải làm gì, không biết phải đối mặt với thực tại nghiệt ngã này ra sao. Anh rể vẫn đứng im phía sau, một sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy căn phòng. Vy cảm thấy như mình đang đứng giữa một vực sâu thăm thẳm, không lối thoát.
Đêm hôm đó, Vy nằm trằn trọc trên chiếc giường lạnh lẽo. Bóng đêm đặc quánh nhưng đôi mắt Vy mở thao láo, không chút buồn ngủ. Căn phòng yên tĩnh đến đáng sợ, chỉ có tiếng gió lùa qua khe cửa và tiếng tim Vy đập thình thịch. Những lời Anh rể thì thầm như tẩm độc, cứ văng vẳng bên tai Vy, xoáy sâu vào tâm trí cô. Vy nhắm mắt lại, cố xua đi hình ảnh người đàn ông đó đứng im lìm phía sau, nhưng vô vọng.
Rồi tiếng gọi non nớt, trong trẻo của Cháu gái nhỏ 4 tuổi lại vọng về: “Mẹ ơi… con đói!” Tiếng gọi ấy không chỉ là sự ngây thơ của một đứa trẻ thiếu thốn tình thương mà còn là một gánh nặng vô hình đè lên vai Vy. Vy trằn mình, lòng quặn thắt. Cô đau đớn nghĩ về Người chị gái đã khuất, về nụ cười hiền hậu của chị. Giờ đây, Vy đang đứng trước một ngã rẽ cuộc đời, một quyết định có thể thay đổi tất cả.
Hệ lụy của những lời Anh rể quá lớn. Vy không thể nào hình dung nổi tương lai mịt mờ phía trước sẽ ra sao nếu cô đồng ý. Liệu cô có thể thay thế chị mình? Liệu cô có thể trở thành “Mẹ” của Cháu gái nhỏ 4 tuổi, như cái cách bé vẫn gọi một cách vô tư? Hay cô sẽ mãi mãi bị giằng xé giữa tình thương và sự hổ thẹn? Vy thở dài nặng nề, nước mắt lăn dài trên gò má. Đêm cứ thế trôi đi trong vô vàn những suy nghĩ rối bời, không lối thoát của Vy.
Sáng hôm sau, khi ánh bình minh nhạt nhòa len qua khung cửa, Vy đã thức dậy với một quyết tâm nặng trĩu. Cả đêm không ngủ khiến đôi mắt cô thâm quầng, nhưng gương mặt lại hiện rõ sự cương nghị hiếm thấy. Cô biết mình phải đối mặt với Anh rể, phải chấm dứt mọi chuyện trước khi nó đi quá xa.
Vy đến căn nhà của chị gái/anh rể, bước chân nặng trĩu trên con đường quen thuộc. Căn nhà vẫn im lìm, mang theo mùi hương trầm thoang thoảng của những ngày tang lễ chưa dứt. Cháu gái nhỏ 4 tuổi đang ngồi chơi một mình trong góc sân, đôi mắt ngây thơ nhìn Vy bước vào. Anh rể đang ngồi ở bàn uống nước, vừa thấy Vy, một nụ cười khó hiểu chợt nở trên môi hắn, rồi vụt tắt.
Vy đứng đối diện Anh rể, cố gắng kìm nén mọi cảm xúc hỗn loạn đang trào dâng trong lòng. Cô hít một hơi thật sâu, giọng nói dù cố giữ bình tĩnh nhưng vẫn ẩn chứa sự run rẩy nhẹ.
“Anh à,” Vy bắt đầu, đôi mắt nhìn thẳng vào hắn, “em không thể làm chuyện đó được.”
Anh rể nhíu mày, vẻ mặt như không hiểu. “Chuyện gì cơ Vy? Em đang nói gì vậy?”
Vy siết chặt bàn tay đang đặt trên gối, lòng cô như có lửa đốt. “Anh biết em đang nói chuyện gì mà. Chị em mới mất chưa lâu, như vậy là không đúng đạo lý! Em không thể, và sẽ không bao giờ làm điều đó.” Lời Vy dứt khoát, nhưng trái tim cô như bị hàng ngàn mũi kim châm, đau đớn đến tận cùng. Cô muốn giữ thể diện cho chị mình, cho cả gia đình, nhưng lời đề nghị của Anh rể đã vượt quá mọi giới hạn.
Anh rể im lặng một lúc, đôi mắt hắn nhìn Vy như thể vừa bị tổn thương sâu sắc. Hắn đặt tay lên bàn, khẽ siết lại, rồi thở dài một tiếng thật nặng nề. Gương mặt Anh rể chợt chuyển sang vẻ buồn bã, ánh mắt nhuốm màu đau khổ. Hắn nhìn Vy, giọng nói thì thầm, đầy vẻ thấu hiểu và cầu xin.
“Vy à,” Anh rể bắt đầu, lời nói như rỉ ra từ tận đáy lòng, “anh biết em đang nghĩ gì. Nhưng hãy nghĩ cho con bé.” Hắn hướng ánh mắt về phía Cháu gái nhỏ 4 tuổi đang ngồi chơi một mình trong sân. “Chị em… chị ấy cũng sẽ muốn con bé có người chăm sóc tốt nhất, phải không? Một người yêu thương nó như ruột thịt.”
Anh rể tiến lại gần hơn một chút, ánh mắt đầy thành khẩn. “Em là dì nó, Vy. Em yêu thương nó như con ruột của mình. Em đã luôn quan tâm đến nó hơn bất cứ ai khác. Chẳng phải đó là điều tốt nhất sao? Cho con bé, cho linh hồn của chị em, và cho cả em nữa?” Lời nói của hắn như một lưỡi dao sắc bén, khéo léo đâm vào sâu thẳm trái tim Vy, nơi chất chứa tình yêu vô bờ bến dành cho đứa cháu gái nhỏ.
Vy cảm thấy lạnh toát sống lưng. Lời lẽ của Anh rể, gói gọn trong tình thương của cô dành cho Cháu gái nhỏ 4 tuổi, như một lưỡi dao sắc bén đâm vào tận tim Vy, đồng thời cũng mở ra một vực thẳm đầy rẫy những ám ảnh. Cô ngước nhìn Anh rể, ánh mắt không còn sự hoang mang mà thay vào đó là sự sợ hãi tột độ. Anh rể không chỉ muốn một người chăm sóc cháu gái, hắn muốn điều gì đó kinh khủng hơn nhiều.
“Con… con phải về nhà mẹ con.” Vy lắp bắp, giọng cô run rẩy. Cô đứng bật dậy, không dám nhìn lại Anh rể, chỉ lao ra khỏi cửa như chạy trốn khỏi một bóng ma. Tiếng “Dì Vy ơi!” yếu ớt của Cháu gái nhỏ 4 tuổi vọng lại phía sau, nhưng Vy không thể dừng lại. Cô cần phải thoát khỏi nơi này, ngay lập tức.
Vy chạy trong đêm tối, nước mắt đã chảy thành dòng. Quãng đường về Nhà mẹ đẻ của Vy chưa bao giờ xa đến thế. Cô cảm thấy kiệt sức, toàn thân rã rời nhưng vẫn không dám chậm lại. Nỗi sợ hãi tột cùng bủa vây Vy.
Khi cánh cửa Nhà mẹ đẻ của Vy mở ra, Mẹ của Vy đứng đó, gương mặt bà ngạc nhiên tột độ khi thấy Vy. “Vy? Sao con lại đến đây giờ này? Sao con khóc?”
Vy không nói nên lời, cô lao vào lòng Mẹ của Vy, ôm chặt lấy bà. Tiếng nấc nghẹn ngào vỡ òa, ướt đẫm vai áo mẹ. “Mẹ ơi… Con sợ quá…”
Mẹ của Vy vội vàng đỡ Vy vào nhà, kéo cô ngồi xuống ghế sofa. “Có chuyện gì, nói mẹ nghe nào con?” Giọng Mẹ của Vy đầy lo lắng, đôi mắt bà nhìn xoáy vào Vy, tìm kiếm câu trả lời.
Vy hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh. Cô ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe. “Anh rể… Anh rể đã nói với con những điều rất kỳ lạ, mẹ ơi.” Cô kể lại tất cả, từ cái đêm tang lễ đầy ám ảnh, những lời Hàng xóm bàn tán, đến những hành động, ánh mắt và đặc biệt là ba từ Anh rể đã thì thầm vào tai cô tối nay. Cô kể trong sự sợ hãi tột độ, từng câu chữ như cứa vào lòng cô.
Mẹ của Vy lắng nghe, gương mặt bà từ ngạc nhiên chuyển sang sững sờ, rồi kinh hoàng. Bà không thể tin những gì mình vừa nghe. Nỗi đau mất con gái chưa nguôi, giờ lại đến nỗi sợ hãi tột cùng này.
Khi Vy kết thúc, cô gục đầu vào lòng Mẹ của Vy, khóc nấc. “Con phải làm sao bây giờ, mẹ ơi? Con sợ lắm!”
Mẹ của Vy ôm chặt con gái, đôi tay bà vuốt ve mái tóc rối bù của Vy. Bà không nói nên lời, cổ họng như nghẹn lại, chỉ biết siết chặt Vy vào lòng. Gương mặt Mẹ của Vy giờ đây đầy lo lắng, một nỗi sợ hãi lạnh lẽo cũng bắt đầu xâm chiếm tâm trí bà. Nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo của bà. Bà biết, mọi chuyện đã vượt quá giới hạn mà bà có thể tưởng tượng.
Vy vẫn gục đầu vào lòng Mẹ của Vy, những tiếng nấc nghẹn ngào dần dịu đi, nhưng nỗi sợ hãi vẫn bủa vây cô. Mẹ của Vy ôm chặt con gái, đôi mắt bà nhìn xa xăm vào khoảng không, cố gắng tiêu hóa những điều kinh khủng Vy vừa kể. Lòng bà quặn thắt, không chỉ vì sự lo lắng cho Vy, mà còn vì thương xót cho Cháu gái nhỏ 4 tuổi. Đứa bé vô tội ấy, giờ đã mất mẹ, liệu có phải đối mặt với những điều còn kinh hoàng hơn?
Mẹ của Vy hít một hơi thật sâu, đôi tay bà vuốt ve mái tóc rối bời của Vy. Giọng bà cất lên, chứa đựng sự chua xót đến tận cùng nhưng cũng thấu hiểu sâu sắc nỗi lòng con gái.
“Con ơi, đạo lý là một chuyện, nhưng nhìn con bé không mẹ thì tội quá.” Mẹ của Vy nói, lời bà như một gánh nặng đè lên vai Vy. Bà dừng lại một chút, như thể chính bà cũng đang vật lộn với mớ cảm xúc hỗn độn. “Con phải suy nghĩ thật kỹ, mọi chuyện rất khó khăn!”
Vy ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn Mẹ của Vy. Cô cảm nhận được sự giằng xé trong từng lời mẹ nói. Đúng vậy, đạo lý mách bảo cô phải chạy trốn khỏi Anh rể, phải phẫn nộ với những lời đề nghị ghê tởm ấy. Nhưng tình thương dành cho Cháu gái nhỏ 4 tuổi, đứa bé mất mẹ từ quá sớm, đứa bé đã quen hơi cô dì, lại là một xiềng xích vô hình, níu giữ bước chân Vy. Ý nghĩ bỏ mặc Cháu gái nhỏ 4 tuổi lại một mình với người cha có ánh mắt đầy ám ảnh đó khiến lòng Vy quặn đau. Cô không biết phải làm sao, không biết nên nghe theo lý trí hay trái tim mình. Nỗi sợ hãi và tình thương, hai thái cực đối lập, đang giày vò tâm can Vy.
Trái tim Vy vẫn không ngừng giằng xé giữa nỗi sợ hãi và tình thương. Nhưng rồi, hình ảnh Cháu gái nhỏ 4 tuổi với ánh mắt ngây thơ, buồn bã lại hiện lên rõ mồn một trong tâm trí Vy. Cô không thể bỏ mặc con bé. Lý trí mách bảo cô phải chạy trốn, nhưng lòng trắc ẩn lại níu giữ. Cuối cùng, Vy hít một hơi thật sâu, đôi chân tự động quay về Căn nhà của chị gái/anh rể.
Cánh cửa gỗ mục nặng nề khẽ mở ra. Vy bước vào, không khí bên trong căn nhà như đặc quánh lại, nặng trĩu nỗi u buồn và sự trống rỗng đến lạnh lẽo. Mùi nhang trầm và hơi ẩm mốc quyện vào nhau, ám vào từng ngóc ngách. Ánh sáng yếu ớt từ ô cửa sổ không đủ xua đi vẻ ảm đạm bao trùm. Vy lặng lẽ nhìn quanh.
Trên chiếc ghế sofa đã sờn cũ giữa phòng khách, Anh rể ngồi đó, lưng khom, đôi vai rũ xuống. Anh ta nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định, ánh mắt vô hồn và đờ đẫn, như thể đã mất hết linh hồn. Khuôn mặt hốc hác, râu ria lởm chởm, toát lên vẻ tiều tụy, suy sụp đến đáng sợ. Một bức tượng sống giữa căn nhà đổ nát.
Cạnh chân Anh rể, trên sàn gạch lạnh lẽo, Cháu gái nhỏ 4 tuổi đang ngồi một mình. Con bé cúi đầu, miệt mài xếp từng khối đồ chơi gỗ đã bạc màu. Không một tiếng cười đùa, không một âm thanh hồn nhiên nào vọng ra từ đôi môi nhỏ. Đôi mắt to tròn của con bé ánh lên vẻ buồn bã, trống rỗng đến nao lòng. Mái tóc tết lệch, quần áo cũ kỹ, dường như đã lâu không được thay mới. Đôi vai nhỏ gầy cứ run lên bần bật mỗi khi con bé cố gắng lắp ghép một mảnh ghép không khớp, như thể thế giới xung quanh đã ngừng tồn tại.
Chứng kiến cảnh tượng ấy, lòng Vy quặn thắt, một nỗi đau xót xa bủa vây cô. Nỗi sợ hãi Anh rể bỗng chốc mờ đi, nhường chỗ cho một cảm giác thương cảm tột cùng. Cô nhìn Cháu gái nhỏ 4 tuổi, đứa bé vô tội ấy, mới chỉ 4 tuổi, giờ đây đã mất đi sự hồn nhiên, mất đi nụ cười. Lòng trắc ẩn trong Vy trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, thiêu đốt mọi sự dè chừng, mọi nghi ngờ. Vy biết, cô không thể nào bỏ mặc đứa bé này. Cô sẽ không bao giờ làm điều đó.
Vy nhìn Cháu gái nhỏ 4 tuổi, đôi mắt vô hồn của con bé như xuyên thẳng vào tim Vy. Bỗng, một hình ảnh chợt lóe lên trong tâm trí Vy, rõ ràng như vừa xảy ra ngày hôm qua.
Đó là khung cảnh trong căn phòng bệnh viện lạnh lẽo, mùi thuốc sát trùng nồng nặc. Người chị gái đã khuất nằm đó, thân hình gầy yếu, xanh xao, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên vẻ lo lắng, tha thiết. Chị nắm chặt tay Vy, hơi thở yếu ớt, từng câu từng chữ như bị xé ra từ lồng ngực.
“Vy… em… chị đi rồi…” Giọng chị gái thều thào, đứt quãng, nhưng từng âm tiết như khắc sâu vào tâm trí Vy. “Nhớ… trông nom con bé… hộ chị nhé…”
Câu nói ấy, tưởng chừng đã vùi sâu vào quên lãng giữa những ngày tang tóc đau thương, giờ đây bỗng vang vọng rõ mồn một trong đầu Vy, mạnh mẽ đến thấu xương. Nước mắt Vy bất chợt tuôn rơi lã chã, nóng hổi lăn dài trên má, hòa cùng nỗi xót xa chất chứa bấy lâu. Cơn nghẹn ứ nơi cổ họng khiến Vy không nói nên lời.
Vy sững sờ, nhìn Cháu gái nhỏ 4 tuổi đang cặm cụi với đống đồ chơi cũ. Đó không chỉ là một lời dặn dò đơn thuần. Đó phải chăng là một lời ủy thác thiêng liêng, một lời gửi gắm tận đáy lòng của Người chị gái đã khuất, trước khi chị rời xa thế gian này mãi mãi? Một trách nhiệm mà Vy không thể, và không bao giờ được phép, chối bỏ. Một sứ mệnh mà giờ đây Vy mới thực sự nhận ra, rõ ràng hơn bao giờ hết.
Vy hít một hơi thật sâu, cố gắng nén lại nỗi đau đang trào dâng. Đôi mắt Vy vẫn còn đỏ hoe nhưng giờ đây đã ánh lên một sự kiên định lạ thường. Cô chậm rãi quay sang Anh rể, người vẫn đứng đó, im lặng chờ đợi, với ánh mắt khó đoán.
“Em… em cần thời gian suy nghĩ.” Vy nói, giọng cô khẽ run nhưng rõ ràng. Cô ngừng lại một chút, như đang gom góp hết dũng khí. “Nhưng… vì Cháu gái nhỏ 4 tuổi, vì lời dặn dò của chị ấy…”
Vy liếc nhìn Cháu gái nhỏ 4 tuổi đang vô tư chơi đùa ở góc phòng, rồi lại nhìn thẳng vào Anh rể.
“…Em sẽ cố gắng cân nhắc mọi chuyện.”
Lời nói của Vy không phải là một lời đồng ý hoàn toàn, nhưng nó mang theo một trọng lượng khác, một lời hứa mà chính Vy cũng không ngờ mình có thể thốt ra. Anh rể khẽ nhíu mày, như thể đang phân tích từng câu chữ. Một tia hy vọng le lói trong ánh mắt anh ta, nhưng cũng có chút thận trọng. Vy cảm thấy như một cánh cửa vừa hé mở trong tâm trí mình, không phải cho sự chấp nhận dễ dàng, mà là cho một trách nhiệm mà cô biết mình không thể lẩn tránh.
Từ hôm đó, căn nhà của chị gái/anh rể lại có thêm một bóng hình tảo tần sớm hôm. Vy đến thường xuyên hơn, những buổi chiều lo bữa cơm, những buổi sáng dọn dẹp nhà cửa, và hơn hết là những giờ phút chơi đùa cùng Cháu gái nhỏ 4 tuổi. Cô bé dường như đã quen với sự có mặt của dì mình, tiếng cười hồn nhiên của cô bé đôi khi xua tan đi sự u ám trong không khí.
Vy vừa đặt bát cơm lên bàn, mùi canh chua thoảng nhẹ. Cô lau vội bàn tay ướt, liếc nhìn Anh rể đang ngồi đó, lặng lẽ đọc báo. Từ ngày Vy bắt đầu đến phụ giúp, họ dường như đã hình thành một thói quen im lặng đến đáng sợ. Những câu nói thường nhật chỉ vỏn vẹn là “Anh ăn cơm đi,” hoặc “Vy đã về rồi à?”
Một buổi tối, Cháu gái nhỏ 4 tuổi đang say ngủ trên sofa. Vy ngồi gọt hoa quả, tiếng dao gọt nhẹ nhàng phá tan sự tĩnh mịch. Anh rể bước vào phòng khách, thấy Vy, anh khựng lại một chút.
“Vy… đã vất vả rồi.” Anh rể nói, giọng anh trầm đục, như cố gắng tìm kiếm một lời lẽ nào đó.
Vy giật mình, con dao khẽ trượt. Cô ngước lên, ánh mắt họ chạm nhau trong giây lát rồi Vy vội vàng cúi xuống, tim đập nhanh hơn một nhịp.
“Không có gì đâu anh. Em làm cho cháu gái mà.” Vy trả lời, giọng cô nhỏ dần. Cô tự nhủ, mình chỉ đang làm đúng bổn phận của một người dì. Nhưng sự ngượng nghịu giữa hai người thì không thể nào chối bỏ.
Anh rể gật đầu khẽ, rồi quay lưng bước vào bếp, pha một tách trà. Vy có thể cảm nhận được bức tường vô hình giữa họ, một bức tường làm từ sự im lặng, sự hiểu lầm và cả những cảm xúc chưa được gọi tên. Cô thở dài, thầm nghĩ, không biết bao giờ sự căng thẳng này mới kết thúc. Những ánh mắt dò xét từ Hàng xóm, những lời thì thầm to nhỏ đã bắt đầu len lỏi vào tai cô. Vy biết, mình đang đứng trước một lựa chọn khó khăn hơn cô tưởng.
Ngày giỗ 100 ngày của Người chị gái đã khuất diễn ra tại Căn nhà của chị gái/anh rể. Căn nhà vốn dĩ u ám nay lại đông đúc người ra vào, nhưng không khí vẫn nặng trĩu một nỗi buồn dai dẳng. Vy tất bật đi lại, lo liệu mọi thứ chu toàn. Từ việc sắp xếp mâm cỗ, pha trà, đến việc hướng dẫn Hàng xóm và họ hàng thắp hương. Cháu gái nhỏ 4 tuổi níu chặt váy Vy, ánh mắt ngây thơ nhìn những người lớn. Anh rể đứng một góc, lặng lẽ đón khách, đôi lúc liếc nhìn Vy với vẻ phức tạp.
Một nhóm bà cô, những người họ hàng xa của gia đình Anh rể, tụm năm tụm ba ở góc nhà. Ánh mắt họ không ngừng dõi theo từng cử chỉ của Vy.
“Thằng Thanh (Anh rể) số nó may thật đấy, vợ vừa mất đã có người em vợ lo lắng từng li từng tí,” một bà cô thì thầm, tiếng nói đủ lớn để những người xung quanh nghe thấy.
Bà cô khác tiếp lời, giọng đầy vẻ soi mói: “Tận tâm quá mức rồi đấy chứ. Từ việc lớn đến việc nhỏ, cô Vy này quán xuyến hết. Còn hơn cả bà chủ nhà ấy chứ.”
Vy nghe loáng thoáng những lời bàn tán. Cô cố gắng lờ đi, tập trung vào việc dọn dẹp bát đũa. Mỗi động tác của Vy đều được “mấy bà cô” phân tích kỹ lưỡng. Nụ cười gượng gạo nở trên môi cô khi chạm ánh mắt dò xét của họ.
Khi Vy cúi xuống chỉnh lại di ảnh Người chị gái đã khuất trên bàn thờ, một bà cô có tiếng ghê gớm trong họ chợt lên tiếng, không chút nể nang: “Vy này, cháu bận rộn quá nhỉ. Cứ như là chủ nhà không bằng.”
Vy giật mình, ngẩng đầu lên. Ánh mắt cô chạm phải ánh mắt đầy ý tứ của bà cô. Vy cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim chích vào da thịt. Cổ họng cô nghẹn lại, chỉ có thể mỉm cười nhạt nhòa.
“Dạ, cháu chỉ giúp anh chị thôi ạ,” Vy đáp lí nhí, cảm giác bị bao vây bởi những cái nhìn phán xét.
“Giúp thì cũng vừa phải thôi cháu ạ. Nhỡ người ngoài lại đồn thổi, mang tiếng ra thì khổ.” Bà cô nói, ánh mắt vẫn không rời khỏi Vy, như muốn xuyên thủng mọi lớp vỏ bọc mà cô đang cố che giấu. Những lời nói ấy như một cái tát vào mặt Vy, khiến cô đứng sững lại. Anh rể nghe thấy, khẽ cau mày nhưng không nói gì. Vy cảm nhận được không khí nặng nề, những lời thì thầm to nhỏ xung quanh như những lưỡi dao cứa vào lòng cô. Lựa chọn mà cô đang đứng trước, giờ đây, không còn là khó khăn nữa, mà là một gánh nặng.
Vy rời khỏi căn nhà của anh rể với bước chân nặng trĩu. Những lời xì xào, ánh mắt dò xét của mấy bà cô cứ văng vẳng bên tai, đâm sâu vào lòng cô. Gánh nặng trên vai Vy lúc này không chỉ là trách nhiệm với Cháu gái nhỏ 4 tuổi và gia đình, mà còn là nỗi ám ảnh từ những phán xét cay nghiệt. Cô cần một nơi tĩnh lặng để đối diện với chính mình, với mớ bòng bong cảm xúc đang giằng xé.
Vy tìm đến Mộ chị gái. Gió hiu hiu thổi, lay động những cành cây khô bên cạnh bia mộ. Nắng chiều nhạt nhòa đổ xuống, nhuộm một màu vàng u buồn lên không gian. Vy quỳ xuống, chạm tay vào phiến đá lạnh lẽo. Hình ảnh Người chị gái đã khuất hiện rõ mồn một trong tâm trí cô, nụ cười hiền hậu, ánh mắt bao dung. Giờ đây, chỉ còn là một cái tên khắc trên đá, và một khoảng trống mênh mông trong tim Vy.
Nước mắt Vy lăn dài trên má. Cô cảm thấy gánh nặng trên vai mình ngày một lớn, đè nén đến mức Vy gần như không thở nổi. Mọi người nói đúng, cô đã quá tận tâm. Nhưng nếu không phải cô, thì ai? Ai sẽ chăm sóc Cháu gái nhỏ 4 tuổi, ai sẽ lo liệu căn nhà trống vắng này? Lựa chọn mà Anh rể đưa ra, đó là một con đường đầy chông gai, bị bao phủ bởi những lời đàm tiếu và định kiến xã hội.
“Chị ơi,” Vy thì thầm, giọng nghẹn lại trong tiếng nấc, “em không biết mình đã đúng hay sai nữa…”
Vy ngồi lại bên mộ, mặc cho gió thổi lạnh buốt. Thế giới xung quanh dường như ngưng đọng, chỉ còn Vy và những suy tư bất tận. Cô nhớ về những ngày thơ ấu, Người chị gái đã khuất luôn là người che chở, bảo vệ Vy khỏi mọi sóng gió. Giờ đây, chị nằm đó, yên bình dưới lòng đất, còn Vy lại phải gánh vác những trách nhiệm mà cô chưa từng nghĩ mình sẽ đối mặt. Cuộc đời vốn dĩ là một dòng chảy không ngừng, đôi khi mang đến những ngã rẽ bất ngờ, buộc con người phải lựa chọn giữa lý trí và tình cảm, giữa bản thân và những người thân yêu.
Vy nhắm mắt lại, hít thật sâu mùi đất ẩm và cỏ cây. Cô nhận ra rằng, dù cho mọi người có nói gì, dù cho con đường phía trước có khó khăn đến mấy, điều quan trọng nhất vẫn là lắng nghe trái tim mình. Nỗi sợ hãi những lời đồn đại, những cái nhìn soi mói chỉ là phù du. Sẽ có những lúc con người phải tự mình đứng vững, tự mình đưa ra quyết định mà không cần ai phán xét. Tình yêu thương dành cho Cháu gái nhỏ 4 tuổi, lời hứa sẽ bảo vệ gia đình, đó mới là kim chỉ nam thật sự. Có lẽ, hành trình này không phải là tìm kiếm sự đúng-sai tuyệt đối, mà là tìm thấy sự bình yên trong chính lựa chọn của mình, dù nó có vẻ điên rồ đến đâu. Vy đứng dậy, ánh mắt đã vơi bớt đi phần nào sự hoang mang, thay vào đó là một tia kiên định le lói. Cô biết mình còn rất nhiều việc phải làm, và có lẽ, Người chị gái đã khuất cũng muốn cô mạnh mẽ như vậy. Gió vẫn thổi, nhưng lòng Vy đã nhẹ nhõm hơn đôi chút, sẵn sàng đối mặt với những gì sắp tới.

