Chị gái ruột m:;ất mới tròn 49 ngày, anh rể đã muốn tìm người chăm sóc cơm nước cho mình, tôi đến thắ:p hư::ơng chị g:ái thì cháu lao đến chợt gọi tôi là mẹ, anh rể thì thầm đúng 3 từ với tôi và rồi cả đêm hôm ấy…
Chị gái ruột của tôi vừa mất tròn 49 ngày, nỗi đau còn chưa nguôi thì đã nghe hàng xóm xì xào: “Anh rể mày đang bóng gió tìm người mới lo cơm nước đấy!” Tim tôi nhói lên, vừa thương chị, vừa giận anh rể quá chóng vánh.
Hôm đó, tôi lặng lẽ sang thắp nén hương cho chị. Ngờ đâu, vừa bước vào cửa, đứa cháu gái mới lên 4 tuổi bất chợt lao đến ôm chầm lấy tôi, miệng gọi to hai chữ làm tôi đứng chết lặng:
“Mẹ ơi!”
Cả căn nhà im phăng phắc. Tôi vội vàng quỳ xuống ôm con bé, nước mắt ràn rụa. Anh rể thì từ trong buồng bước ra, đôi mắt đỏ hoe, giọng nghẹn lại, thì thầm với tôi đúng ba từ:
Tôi run bắn người, không hiểu nên khóc hay nên giận. Và rồi cả đêm hôm ấy, chuyện không ai trong dòng họ có thể tưởng tượng lại xảy ra… 👇👇
Anh rể vừa dứt lời thì thầm, Vy đứng sững sờ, cảm giác như có sét đánh ngang tai. Ba từ anh vừa nói ra xoáy sâu vào tâm trí Vy, kéo theo một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Vy run rẩy, lùi lại vài bước, cố gắng định thần nhưng vô vọng. Trong đầu Vy, hình ảnh chị gái mình bỗng hiện lên rõ mồn một, nụ cười hiền lành quen thuộc giờ đây như đang trách móc. Nước mắt Vy cứ thế tuôn rơi lã chã, hòa vào nỗi đau và sự bàng hoàng khó tả. Vy không thể tin vào những gì mình vừa nghe, cổ họng nghẹn ứ, cuối cùng, cô gắng gượng thốt ra: “Anh vừa nói gì vậy… Anh rể?”
Vy đứng sững sờ, cố gắng đối mặt với hiện thực. Anh rể không chờ đợi câu trả lời, anh ta đã bước thêm một bước, khoảng cách giữa hai người dường như bị rút ngắn đột ngột. Bàn tay anh rể từ từ đưa ra, cố gắng nắm lấy tay Vy, nhưng Vy rụt phắt lại, như chạm phải một vật nóng bỏng. Cô lùi thêm một bước, ánh mắt vẫn đầy hoang mang và sợ hãi.
Anh rể thấy vậy, đôi mắt anh ta trùng xuống, tràn đầy vẻ thống khổ. Anh ta khẽ quay đầu nhìn về phía bé An đang dụi mắt trên ghế sofa, giọng nói nghẹn ngào, yếu ớt như đang tự dằn vặt chính mình.
“Vy à…” Anh rể bắt đầu, tiếng nói như vỡ ra. “Chị con đi rồi, bé An cần một người mẹ… con bé mới có bốn tuổi thôi.” Anh ta quay lại nhìn Vy, ánh mắt cầu xin. “Anh không thể để con bé thiếu thốn tình thương, không thể để nó lớn lên mà không có hơi ấm của một người mẹ bên cạnh.”
Anh rể tiến thêm một bước nữa, lần này không cố chạm vào Vy, chỉ đứng yên đó, nhìn thẳng vào mắt cô. “Em biết mà, bé An là con của chị ấy. Anh biết em yêu thương con bé nhiều thế nào. Vì tương lai của bé An, vì con bé xứng đáng có một gia đình trọn vẹn… Em hãy suy nghĩ đi Vy. Anh biết điều này khó khăn, nhưng con bé cần em…”
Vy đứng im, trái tim cô như bị bóp nghẹt. Lời nói của anh rể xoáy vào nỗi đau của cô, nhưng cũng gieo vào lòng cô một sự bối rối tột cùng. Cô nhìn bé An, rồi lại nhìn anh rể, không biết phải phản ứng thế nào trước lời đề nghị không tưởng này.
Vy đứng sững sờ thêm vài giây, rồi cô xoay lưng lại, vội vàng tránh đi ánh mắt đầy cầu xin của anh rể. Cả người Vy run rẩy, cô cố gắng hít thở thật sâu, kìm nén những cảm xúc đang cuộn trào bên trong. Trái tim cô như bị xé làm đôi.
Trong tâm trí Vy, hình ảnh chị gái hiện lên rõ mồn một. Giọng nói yếu ớt của chị văng vẳng bên tai, những lời dặn dò cuối cùng trước khi lìa đời: “Vy à, chị đi rồi, em phải thay chị chăm sóc bé An nhé… Con bé còn nhỏ dại quá… đừng để nó phải khổ…”. Lời hứa thiêng liêng ấy như một gánh nặng, một lời nguyền, đang đè nén Vy đến nghẹt thở ngay lúc này.
Vy nghiến răng, hai tay cô siết chặt vào nhau. Chăm sóc bé An thì Vy sẽ làm, cả đời này Vy cũng sẽ chăm sóc cháu gái mình. Nhưng việc chấp nhận lời đề nghị vô lý, tàn nhẫn và điên rồ này của anh rể thì không thể nào. Đau xót khi chị gái vừa nằm xuống, Vy lại cảm thấy phẫn nộ tột độ. Anh rể nghĩ gì mà có thể thốt ra những lời đó? Anh ta coi Vy là gì? Và tình yêu thương mà anh ta dành cho chị gái của Vy, cho người vợ quá cố của mình, rốt cuộc là nông cạn đến mức nào? Vy không thể, không bao giờ có thể chấp nhận.
Vy vẫn đứng đó, cơ thể run rẩy vì phẫn nộ. Cô không tài nào chấp nhận được sự tàn nhẫn này. Đột nhiên, một tiếng động khe khẽ vang lên. Vy giật mình quay lại. Bé An, với mái tóc rối bời, đôi mắt còn ngái ngủ, vừa tỉnh giấc. Con bé ngơ ngác nhìn quanh, rồi thấy Vy, đôi mắt bé xíu lập tức sáng lên. Nó lảo đảo chạy đến, ôm chặt lấy chân Vy.
Vy cúi xuống, tim cô thắt lại khi đôi bàn tay nhỏ bé của bé An níu lấy quần mình. Con bé ngẩng khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt to tròn, trong veo nhìn thẳng vào Vy.
“Mẹ ơi,” bé An líu lo, giọng nói ngây thơ như một nhát dao đâm thẳng vào tim Vy, “Mẹ ơi, mẹ đừng đi!”
Vy sững sờ. Toàn thân cô như đóng băng. Từng lời, từng chữ của bé An lặp lại, “Mẹ ơi, mẹ đừng đi!” như tiếng chuông báo hiệu số phận nghiệt ngã. Cô nhìn sâu vào đôi mắt bé An, thấy cả một thế giới mồ côi và thiếu thốn đang chờ đợi. Sự giận dữ, phẫn nộ trong Vy tan biến, thay vào đó là một nỗi đau nhức nhối, quặn thắt. Cô không thể nào dứt ra khỏi vòng tay bé An, cũng không thể nào quay lưng lại với ánh mắt ngây thơ ấy. Trách nhiệm, lời hứa với chị gái, và giờ là lời van nài của bé An, tất cả như một gánh nặng khổng lồ đè nén lên đôi vai Vy, khiến cô nghẹt thở. Vy cảm thấy mình đang bị kéo vào một vực thẳm mà cô không có lối thoát.
Vy vẫn ôm chặt bé An, nước mắt giàn giụa. Cô cảm thấy mọi cánh cửa đang đóng sập lại, không còn lối thoát. Đằng sau lưng Vy, Anh rể khẽ thở dài, tiếng thở dài đầy vẻ nặng nề, như thể chất chứa một nỗi niềm không thể giãi bày. Vy không cần quay lại cũng biết ánh mắt của Anh rể đang nhìn chằm chằm vào mình, đầy vẻ dò xét và toan tính.
“Em cứ suy nghĩ kỹ đi, Vy,” Anh rể trầm giọng, cố gắng giữ bình tĩnh đến lạ thường, từng chữ thoát ra đầy vẻ thấu hiểu nhưng cũng ẩn chứa một sự ép buộc khó tả. Anh rể bước lại gần hơn, đứng sau lưng Vy một khoảng vừa đủ để cô cảm nhận được sự hiện diện của anh ta. “Anh biết đây là chuyện khó. Rất khó cho em.”
Vy siết chặt lấy bé An, trái tim cô đập thình thịch trong lồng ngực. Cô nghe rõ từng lời của Anh rể, mỗi từ như một tảng đá vô hình đè nặng lên ngực Vy, khiến cô nghẹt thở.
“Nhưng em thấy đó,” Anh rể tiếp tục, giọng nói nhỏ dần nhưng lại mang một sức nặng uy lực, “bé An… con bé cần một người mẹ. Nó chỉ mới bốn tuổi thôi. Và căn nhà này… cũng không thể thiếu bóng dáng phụ nữ mãi được.”
Vy cứng đờ. Căn nhà của chị gái, giờ đây trống vắng đến lạ thường, như thể linh hồn đã bị rút cạn. Bé An, đứa cháu nhỏ dại cần một người mẹ. Cô nhìn xuống bé An đang dụi đầu vào mình, cảm nhận được hơi ấm nhỏ bé đang run rẩy. Những lời của Anh rể như một vòng xiềng xích vô hình, thít chặt lấy Vy, khiến cô không thể kháng cự. Vy cảm thấy mình đang bị dồn vào chân tường, vô cùng áp lực. Không gian xung quanh như thu hẹp lại, chỉ còn lại cô và gánh nặng khổng lồ này, không có lối thoát.
Vy cúi xuống nhìn bé An, con bé đã ngủ say tự lúc nào, gương mặt thơ ngây dụi vào hõm vai cô. Hơi thở đều đều của cháu gái phả vào cổ Vy, ấm nóng và mong manh đến lạ. Làm sao cô có thể bỏ đi lúc này? Cánh cửa nặng trĩu đóng sập trong tâm trí Vy, nhưng cánh cửa phòng của bé An thì không. Cô không thể rời xa đứa bé này.
“Thôi được rồi,” Vy khẽ nói, giọng cô mệt mỏi nhưng cũng pha chút kiên quyết. Cô vẫn không nhìn Anh rể, chỉ tập trung vào bé An. “Đêm nay, con bé cần người ở lại. Em sẽ ở lại.”
Anh rể khẽ thở ra một hơi, như trút được gánh nặng. Ánh mắt anh ta lướt qua Vy, rồi dừng lại trên gương mặt bé An đang ngủ. Một nụ cười nhẹ, khó hiểu, thoáng qua trên môi Anh rể.
“Em cứ tự nhiên,” Anh rể nói, giọng anh ta dịu dàng hơn hẳn, “Để anh lấy chăn gối cho An.”
Vy gật đầu, nhưng tay cô vẫn ôm chặt bé An, không buông. Cô đứng dậy, cẩn thận đặt cháu gái xuống chiếc giường nhỏ trong phòng An. Vy biết mình đã quyết định đúng khi ở lại với cháu, nhưng lời đề nghị của Anh rể vẫn ám ảnh cô như một bóng ma. Cô sẽ không bao giờ, không bao giờ đồng ý với chuyện đó. Tình cảm ruột thịt với bé An không thể nào biến thành một thứ giao kèo đáng sợ như vậy.
Sau khi Anh rể đặt chăn cho bé An, Vy lập tức đứng dậy, đi ra phía sofa trong phòng khách. Cô sẽ ngủ ở đó. Một khoảng cách rõ ràng, một ranh giới không thể vượt qua. Anh rể nhìn theo bóng Vy, ánh mắt lại trở nên sâu xa, khó đoán định. Đêm nay, dù Vy đã ở lại, nhưng lòng cô vẫn như tơ vò, từng sợi vướng víu vào nhau, tự nhủ lòng một lần nữa: “Không thể được!”
Vy nằm trên sofa, cuộn mình trong tấm chăn mỏng. Căn nhà của chị gái, nơi từng tràn ngập tiếng cười và mùi thức ăn quen thuộc, giờ đây chìm trong sự tĩnh lặng đến rợn người. Ánh trăng xuyên qua khung cửa sổ, đổ một vệt sáng bạc lên những món đồ lỉnh kỉnh, bám bụi trong góc phòng. Dù đã rất mệt mỏi sau một ngày dài, mắt Vy vẫn thao thức. Từng lời nói, từng ánh mắt của Anh rể cứ luẩn quẩn trong đầu cô, xen lẫn với hình ảnh bé An thơ ngây đang say ngủ.
Cô Vy khẽ trở mình. Một bóng người lặng lẽ di chuyển ra phòng khách. Là Anh rể. Anh ta không bật đèn, chỉ ngồi phịch xuống chiếc ghế đối diện bàn thờ chị gái, nơi di ảnh chị mỉm cười hiền hậu. Ánh sáng lờ mờ từ đèn thờ hắt lên gương mặt Anh rể, khắc sâu những nét mệt mỏi và đau khổ. Anh ta cúi gằm mặt, đôi vai bắt đầu run rẩy từng chặp. Vy nằm im, nín thở quan sát. Cô nghe thấy tiếng Anh rể khẽ nấc lên, nghẹn ngào. Tiếng nấc vỡ òa trong màn đêm, xé toạc không gian tĩnh mịch.
Vy lặng lẽ quét mắt nhìn quanh. Căn nhà từng được chị gái cô chăm chút tỉ mỉ, giờ đây bừa bộn đến đáng thương. Những chồng bát đĩa chưa rửa chất cao trong bồn, quần áo vương vãi trên ghế, đồ chơi của bé An nằm lăn lóc khắp sàn nhà. Mùi ẩm mốc và sự vô vị của không khí cứ thế len lỏi vào từng ngóc ngách, bóp nghẹt lồng ngực Vy. Một nỗi trống trải, hụt hẫng đến tột cùng ập đến, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Chị gái cô đã thật sự ra đi. Gia đình nhỏ này đã mất đi một người phụ nữ quán xuyến, một người mẹ, một người vợ.
Nhìn Anh rể gục đầu bên bàn thờ chị, đôi vai vẫn run lên bần bật, Vy cảm thấy trái tim mình như bị ai đó bóp nghẹt. Sự kiên quyết, những lời tự nhủ “Không thể được!” từ ban nãy bỗng chốc trở nên yếu ớt. Một cảm giác mềm lòng dâng lên trong cô, thấm vào từng tế bào. Cô đã hứa với chị gái mình sẽ chăm sóc An. Nhưng liệu cô có thể bỏ mặc người đàn ông đang đau khổ đến tột cùng này, bỏ mặc căn nhà tan hoang này không? Dòng nước mắt nóng hổi lặng lẽ chảy dài trên má Vy trong đêm tối.
Dòng nước mắt nóng hổi lặng lẽ chảy dài trên má Vy trong đêm tối. Trái tim cô như bị bóp nghẹt. Nhưng rồi, giữa những giọt nước mắt ấy, một hình ảnh chợt lóe lên, sống động như một thước phim quay chậm. Vy thấy Chị gái mình đang cười rạng rỡ, ôm lấy Anh rể trong căn bếp ấm cúng, tay Anh rể khéo léo giúp chị treo những bức tranh nhỏ lên tường. Chị gái cô đang cẩn thận bày biện những chậu cây xanh mướt trên bệ cửa sổ, còn Anh rể cúi xuống, thì thầm điều gì đó khiến chị bật cười khúc khích, má ửng hồng. Họ cùng nhau sơn sửa lại căn phòng, cùng nhau chọn từng món đồ nội thất, cùng nhau chuẩn bị bữa tối cho bé An, tiếng cười giòn tan vang khắp căn nhà. Đó là một tổ ấm tràn ngập tình yêu và sự vun vén, nơi mỗi góc nhỏ đều thấm đượm hạnh phúc của họ.
Ký ức đẹp đẽ, tưởng chừng như mới hôm qua, bỗng chốc vỡ tan, kéo Vy trở về thực tại tàn khốc. Cô mở choàng mắt, nhìn Anh rể vẫn đang gục đầu bên bàn thờ chị, đôi vai vẫn run rẩy. Một câu hỏi vô vọng xoáy sâu vào tâm trí Vy, gào thét: “Làm sao anh ta có thể quên đi tất cả nhanh đến vậy? Làm sao anh ta có thể quên đi nụ cười ấy, vòng tay ấy, những lời hứa ấy chỉ trong chốc lát?”. Cảm giác đau đớn như bị dao cứa vào tim, hòa lẫn với một sự phẫn nộ tột cùng, thiêu đốt lồng ngực Vy. Cô siết chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, đến mức đau điếng. Nước mắt không còn là sự mềm yếu, mà là những giọt lệ của uất hận.
Vy đứng bật dậy, bước lùi vài bước khỏi ban thờ, như thể ngọn lửa uất hận trong lòng cô đang bùng cháy, đe dọa thiêu rụi mọi thứ. Cô nhìn Anh rể vẫn gục đầu, bóng lưng cô độc và đáng thương, nhưng cảm giác thương xót nhanh chóng bị gạt sang một bên bởi cơn bão trong lòng. “Làm sao mình có thể thay thế chị? Liệu có ai chấp nhận chuyện này?” Vy thầm tự vấn, giọng nói trong tâm trí cô tràn ngập sự tuyệt vọng và hoang mang.
Nước mắt đã khô cạn, thay vào đó là đôi mắt đỏ hoe nhìn trừng trừng vào khoảng không. Cô hình dung ra cảnh những ánh mắt tò mò, những lời xì xào của Hàng xóm, những câu hỏi đầy dò xét của Dì Hai và cả dòng họ. Họ sẽ nói gì? Rằng cô đã vội vàng thế chỗ người chị vừa nằm xuống? Rằng cô đã lợi dụng sự yếu mềm của Anh rể và sự thơ dại của Bé An? Nỗi sợ hãi về sự dị nghị, về những định kiến xã hội nặng nề như một tảng đá đè nát lồng ngực Vy. Cô rùng mình, cảm thấy xấu hổ thay cho một ý nghĩ thậm chí còn chưa thành hình.
Nhưng rồi, trong khoảnh khắc Vy định quay lưng bỏ chạy khỏi căn nhà này, bỏ chạy khỏi mọi thứ, hình ảnh Bé An lại hiện lên rõ mồn một trong tâm trí cô. Đôi mắt to tròn, ngây thơ của cháu gái nhìn cô với sự bám víu, tiếng gọi “Dì Vy ơi!” trong trẻo vang vọng. Bé An vẫn còn quá nhỏ, một đứa trẻ mới 4 tuổi, đang mất mẹ, đang cần một bàn tay chăm sóc, một vòng tay yêu thương. Trái tim Vy thắt lại. Cô bé có tội tình gì mà phải chịu đựng những thiếu thốn ấy? Liệu có ai sẽ yêu thương Bé An như chị gái cô đã từng, như chính Vy vẫn yêu thương? Sự bối rối và giằng xé nội tâm khiến Vy đứng sững, không biết phải làm gì. Cô nhìn lại Anh rể, ánh mắt phức tạp đầy xót xa nhưng cũng ngập tràn sự hoài nghi.
Sáng hôm sau, khi ánh nắng đầu tiên xuyên qua khung cửa sổ, rọi vào căn nhà vẫn còn vương vấn mùi hương trầm, Vy vẫn còn ngồi đó, ánh mắt mệt mỏi nhưng không dứt được khỏi những suy tư. Đêm qua cô không ngủ, những lời nói và hình ảnh của Anh rể, của Bé An cứ xoáy sâu trong tâm trí.
Anh rể xuất hiện, bước ra từ phòng, gương mặt lộ rõ sự khắc khổ sau một đêm mất ngủ. Anh ta nhìn Vy, ánh mắt chất chứa nỗi niềm nhưng cũng ẩn chứa sự quyết đoán lạ thường. Anh tiến đến, ngồi xuống đối diện Vy, không còn vẻ suy sụp như hôm qua mà thay vào đó là sự nghiêm túc đến đáng sợ.
“Vy,” Anh rể bắt đầu, giọng khàn đặc nhưng kiên định, “Đêm qua anh đã suy nghĩ rất nhiều. Anh biết điều anh sắp nói có thể sẽ làm em sốc, nhưng đây là vì Bé An, và cũng là vì tương lai của cả chúng ta.”
Vy nuốt khan, trái tim cô đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô cảm nhận được sự căng thẳng đang bao trùm căn phòng.
Anh rể đưa mắt nhìn về phía phòng ngủ của Bé An, nơi cô bé vẫn đang say giấc. “Bé An cần một người mẹ, một vòng tay chăm sóc. Cháu nó còn quá nhỏ để thiếu thốn tình cảm.” Anh quay lại nhìn thẳng vào Vy, ánh mắt thành khẩn. “Anh biết em thương Bé An hơn bất cứ ai. Em đã ở đây những ngày qua, chăm sóc cháu chu đáo hơn cả anh. Anh cũng thấy em đã hi sinh nhiều như thế nào.”
“Anh… anh định nói gì vậy?” Vy thì thầm, giọng run rẩy. Cô cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng linh cảm về điều tồi tệ nhất đang đến gần khiến cô bất an.
Anh rể hít một hơi sâu, đôi mắt sâu hoắm nhìn xoáy vào Vy. “Anh muốn em chính thức ở lại đây, chăm sóc Bé An. Không phải chỉ là dì, mà là một người mẹ thực sự.” Anh dừng lại, như để Vy có thời gian tiếp nhận lời nói đầu tiên, rồi nói tiếp, chậm rãi và rõ ràng hơn. “Chúng ta cần một danh phận, Vy. Một danh phận để Bé An có một gia đình trọn vẹn, để mọi người không dị nghị, và để em có thể danh chính ngôn thuận làm mẹ của cháu.” Anh rể đặt tay lên tay Vy, siết nhẹ. “Em hãy vì Bé An và vì tình nghĩa mà chấp nhận.”
Vy sững sờ, bàn tay cô lạnh toát khi Anh rể siết nhẹ. Trái tim cô như muốn vỡ ra, đập mạnh đến tức ngực. Cô ngước nhìn Anh rể, ánh mắt anh ta đầy vẻ chân thành nhưng cũng ẩn chứa sự toan tính nào đó mà cô chưa thể gọi tên. Từ trong phòng, tiếng cười lanh lảnh của Bé An vọng ra, như một tia nắng xua đi màn sương mù trong tâm trí Vy. Cô bé con đang say sưa chơi đùa với con búp bê cũ kỹ, mái tóc tơ rối bù.
Vy thở dài một tiếng nặng nề, đôi mắt cô chợt ngấn lệ khi nhìn thấy đứa cháu gái ngây thơ, vẫn vô tư không biết gì về sóng gió đang ập đến. Cô rút tay lại khỏi bàn tay Anh rể, giọng nói vẫn còn run rẩy nhưng đã thêm phần kiên định. “Em… em cần thời gian suy nghĩ, Anh rể à.” Vy đứng dậy, bước đến gần cửa phòng Bé An, cố gắng hít thở sâu để lấy lại bình tĩnh. Cô quay đầu lại, nhìn thẳng vào mắt Anh rể, “Và em… em chỉ ở lại đây vì bé An.”
Anh rể lập tức lộ vẻ mừng rỡ, một nụ cười gần như không thể giấu được nở trên môi anh ta. Anh ta gật đầu lia lịa, ánh mắt lấp lánh như vừa trút bỏ được gánh nặng. Sự mừng rỡ lộ liễu ấy khiến Vy đột nhiên cảm thấy khó chịu đến tột cùng. Cô quay lưng đi, bước vào phòng Bé An, như muốn trốn tránh ánh mắt đầy ẩn ý của người đàn ông ấy.
Vài ngày sau, bầu không khí trong xóm dường như trở nên đặc quánh. Mỗi buổi sáng Vy đưa Bé An ra sân chơi, những ánh mắt người hàng xóm bắt đầu dõi theo cô một cách khác lạ. Không còn những nụ cười chào hỏi xã giao, thay vào đó là những cái nhìn dò xét, đầy ẩn ý.
Một buổi chiều, Vy đang phơi quần áo ngoài sân, bỗng nghe thấy tiếng xì xào từ phía hàng rào. Một người hàng xóm, Dì Năm, người vẫn thường xuyên ghé sang chơi với chị gái cô trước đây, đang đứng nói chuyện với cô Bảy nhà bên cạnh. Vy không nghe rõ nội dung, nhưng ánh mắt Dì Năm liếc nhanh về phía cô, rồi quay sang ghé tai cô Bảy thì thầm. Cô Bảy cũng nhíu mày, nhìn Vy đầy vẻ khó chịu.
Vy cảm thấy sống lưng lạnh toát. Cô vội vàng thu quần áo, tim đập thình thịch. Cô có thể cảm nhận được những lời đồn thổi đang lan truyền như một dịch bệnh vô hình, bủa vây lấy cô. Mỗi khi ra khỏi nhà, cô lại bắt gặp những ánh mắt tò mò, phán xét. Đám trẻ con trong xóm, vốn dĩ yêu quý Bé An, cũng bắt đầu tránh né hai dì cháu.
Cảm giác cô độc và bị soi mói đè nặng lên Vy. Cô muốn hỏi, muốn thanh minh, nhưng không biết phải bắt đầu từ đâu. Những ánh nhìn ấy như hàng ngàn mũi kim châm vào da thịt, khiến cô chỉ muốn trốn vào một góc. Ngay cả khi ở trong chính căn nhà của chị gái mình, Vy cũng cảm thấy như đang sống dưới một kính hiển vi khổng lồ, mọi hành động đều bị đánh giá, mổ xẻ. Cô biết, mọi chuyện rồi sẽ không còn đơn giản nữa.
Vy vẫn còn ám ảnh bởi những ánh mắt phán xét. Cô thu mình hơn, chỉ loanh quanh trong nhà, cố gắng tránh tối đa việc phải ra ngoài. Bé An cũng cảm nhận được sự căng thẳng, con bé ít cười đùa hơn và thường xuyên bám lấy Vy.
Một buổi chiều, khi Vy đang dọn dẹp nhà bếp, tiếng chuông cửa bất ngờ vang lên. Cô giật mình, lòng chợt dấy lên dự cảm không lành. Mở cửa, Vy sững sờ khi thấy Dì Hai, một người họ hàng thân cận, đang đứng đó với vẻ mặt lạnh tanh.
Dì Hai không nói không rằng, ánh mắt sắc như dao cau lướt qua Vy rồi dừng lại ở Anh rể, người đang ngồi đọc báo ở phòng khách. Anh rể ngẩng đầu lên, nét mặt thoáng chút ngạc nhiên.
“Chào dì,” Vy lí nhí, cảm thấy sống lưng lạnh toát trước sự im lặng đáng sợ của Dì Hai.
Dì Hai bước thẳng vào nhà, không một lời thăm hỏi. Bà quay lại, nhìn chằm chằm vào Vy, rồi liếc nhanh sang Anh rể. Khuôn mặt bà lộ rõ vẻ khó hiểu, xen lẫn sự nghi ngờ và phán xét.
“Dì Hai, dì đến chơi sao dì không báo trước?” Anh rể lên tiếng, cố gắng phá tan bầu không khí ngột ngạt.
Dì Hai phớt lờ câu hỏi của Anh rể. Bà lại nhìn thẳng vào mắt Vy, giọng nói trầm và đầy vẻ dò xét khiến Vy cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên ngực.
“Có phải anh rể đang có ý định không hay với con bé không, Vy?” Dì Hai hỏi thẳng, từng chữ như mũi tên đâm vào tim Vy.
Vy choáng váng. Cô tái mặt, đôi môi run rẩy không thốt nên lời. Đầu óc cô trống rỗng, không thể nào tin được câu hỏi đó lại thốt ra từ miệng Dì Hai. Cảm giác bối rối, tủi thân và tuyệt vọng ập đến cùng lúc, nghẹn ứ nơi cổ họng. Cô chỉ biết đứng đó, đôi mắt ngấn lệ, nhìn Dì Hai đầy hoang mang.
Vy cảm thấy đầu óc quay cuồng, mọi thứ xung quanh dường như nhòe đi. Cô nghe tiếng Anh rể vội vàng đáp lời Dì Hai, giọng nói có chút gượng gạo.
“Dì Hai nói gì vậy? Cháu và Vy làm gì có chuyện gì đâu ạ? Cháu chỉ lo cho Bé An và muốn tìm người phụ giúp Vy thôi mà.” Anh rể cố gắng mỉm cười trấn an, nhưng ánh mắt anh ta lại lướt nhanh về phía Vy, lộ rõ vẻ bối rối.
Dì Hai không nói thêm lời nào, chỉ nhìn chằm chằm vào Vy với ánh mắt chứa đầy sự thất vọng và nghi ngờ. Bà lắc đầu nhẹ, rồi lặng lẽ quay gót bước ra khỏi nhà. Cánh cửa khép lại, để lại một khoảng không im lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng tim Vy đập thình thịch trong lồng ngực.
Anh rể quay sang, đặt tay lên vai Vy, giọng nói dịu dàng nhưng Vy cảm thấy ghê tởm. “Vy đừng để ý lời Dì Hai nói. Dì ấy chỉ hơi cổ hủ và suy nghĩ lung tung thôi. Mình là người nhà, hiểu nhau mà.”
Vy giật mình rụt vai lại, né tránh cái chạm của anh rể. Cô không nói được lời nào, chỉ lẳng lặng quay lưng, vội vã chạy lên phòng riêng, khóa chặt cửa. Nước mắt bắt đầu tuôn rơi lã chã. Cô cảm thấy cả thế giới đang sụp đổ dưới chân mình. Những lời Dì Hai, những ánh mắt phán xét, và cả ba từ gây sốc của anh rể đêm hôm ấy, tất cả trộn lẫn thành một mớ hỗn độn, đè nặng lên trái tim cô.
Vy với lấy chiếc điện thoại, đôi tay run rẩy tìm đến số của cô bạn thân. Tiếng chuông dài vang lên, và rồi giọng nói lo lắng của cô bạn vọng lại từ đầu dây bên kia. Vy không kìm được nữa, cô vỡ òa.
“Mình không biết nên làm gì nữa,” Vy nghẹn ngào nói, giọng run rẩy đến tội nghiệp. “Mọi chuyện tệ lắm rồi. Anh rể… Dì Hai… tất cả mọi người… Họ nhìn mình như thể mình là… là loại người tồi tệ nhất. Mình không biết giải thích thế nào. Mình… mình thương bé An lắm, nhưng mình không thể phản bội chị ấy… và cả bản thân mình. Mình phải làm sao đây?” Vy vừa khóc vừa kể lại hết mọi chuyện, từ đêm hôm ấy cho đến những lời Dì Hai vừa nói, nước mắt ướt đẫm cả gối. Cô cảm thấy mình bị giằng xé nội tâm đến tận cùng.
Vy vừa dứt cuộc gọi, nước mắt vẫn lưng tròng. Cô nằm vật ra giường, cảm thấy toàn thân kiệt sức. Đầu óc cô rối bời với mớ cảm xúc hỗn độn: sự ghê tởm, tủi nhục, và nỗi đau vì bị hiểu lầm.
Đột nhiên, một tiếng rên khe khẽ vọng lại từ phòng của Bé An. Vy giật mình, lập tức ngồi bật dậy, lắng tai nghe. Tiếng rên ngày càng rõ hơn, kèm theo những tiếng ho khan nặng nề. Lòng Vy thắt lại. Cô vội vàng mở cửa phòng, lao sang phòng Bé An.
Bé An đang nằm co ro trên giường, chiếc chăn trượt xuống, để lộ gương mặt đỏ bừng. Hơi thở của cháu gấp gáp, mồ hôi lấm tấm trên trán.
“An ơi… con sao vậy?” Vy hốt hoảng hỏi, giọng run rẩy.
Bé An khẽ cựa mình, đôi mắt nhắm nghiền, thều thào gọi: “Mẹ ơi… nóng quá…”
Vy đưa tay sờ trán Bé An, cảm nhận hơi nóng hầm hập. Tim cô như ngừng đập. Toàn bộ những lo lắng, tổn thương và sự giằng xé nội tâm trước đó bỗng chốc tan biến. Giờ phút này, chỉ có Bé An là tất cả.
“Trời đất ơi! An sốt rồi!” Vy thốt lên, ôm cháu vào lòng. Bé An run rẩy, cứ gọi “Mẹ ơi” trong vô thức, khiến lòng Vy càng thêm đau xót.
Vy lập tức bế Bé An, lao nhanh ra khỏi phòng, chạy xuống bếp tìm tủ thuốc. Tay cô run rẩy mở tủ, lục tìm chai thuốc hạ sốt quen thuộc. Vy đổ thuốc vào chén, bế Bé An lên, nhẹ nhàng cho cháu uống từng thìa. Cô vỗ về, thì thầm những lời trấn an, ôm chặt cháu vào lòng, hy vọng hơi ấm của mình có thể làm dịu đi cơn sốt.
Trong khoảnh khắc nhìn gương mặt xanh xao, yếu ớt của Bé An đang thiêm thiếp trong vòng tay mình, một cảm giác mãnh liệt dâng trào trong lòng Vy. Cô nhận ra một điều chắc chắn: mình không thể rời bỏ cháu. Không bao giờ. Dù có phải đánh đổi bất cứ điều gì, dù phải đối mặt với mọi lời đồn thổi hay ánh mắt phán xét, Vy cũng sẽ ở lại để bảo vệ Bé An. Lòng cô Vy trĩu nặng, vừa đau đớn, vừa chất chứa một sự kiên định không gì lay chuyển nổi.
Sáng hôm sau, ánh nắng yếu ớt len lỏi qua ô cửa sổ, phủ lên căn phòng một màu vàng nhạt. Vy ngồi bên giường Bé An, đôi mắt thâm quầng vì thức trắng đêm. Bé An đã hạ sốt, hơi thở đều hơn, khuôn mặt không còn đỏ bừng như tối qua. Vy nhẹ nhàng vuốt tóc cháu, lòng vẫn nặng trĩu những suy nghĩ. Tiếng cửa phòng khách khẽ mở, rồi tiếng bước chân chậm rãi tiến đến. Anh rể đứng ở cửa phòng Bé An, nhìn Vy với ánh mắt dò xét.
Vy ngẩng đầu lên, đối mặt với Anh rể. Gương mặt cô đanh lại, sự kiên quyết hiện rõ từng đường nét, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ẩn chứa một nỗi buồn khó tả, một sự cam chịu vừa mới được định hình.
ANH RỂ
(Giọng khàn khàn, có vẻ đã suy nghĩ rất nhiều)
Vy… em đã nghĩ kỹ chưa? Về chuyện hôm qua… Anh hiểu em khó xử.
Vy đứng dậy, bước chậm về phía Anh rể, ánh mắt không hề né tránh. Cô nhìn thẳng vào anh, như muốn truyền tải tất cả những gì cô đã trải qua, đã đấu tranh trong đêm qua.
VY
(Giọng nói hơi khàn, nhưng chắc chắn)
Em đã nghĩ rất kỹ rồi. Em sẽ ở lại.
Một tiếng thở phào nhẹ nhõm thoát ra từ lồng ngực Anh rể. Vai anh trùng xuống, vẻ căng thẳng dường như biến mất. Anh gật đầu, không nói thêm lời nào, chỉ nhìn Vy với một ánh mắt khó đọc, có vẻ là sự biết ơn, nhưng cũng có gì đó phức tạp hơn.
Vy dõi theo bóng lưng Anh rể quay đi, lòng cô chợt thấy lạnh ngắt. Cô biết, quyết định này không chỉ là sự ở lại đơn thuần. Nó là một sự hy sinh, một dấu chấm hết cho cuộc đời Vy mà cô từng mơ ước, một khởi đầu cho những gánh nặng và trách nhiệm mới mà cô chưa thể hình dung hết. Cuộc đời cô sẽ không còn như trước, không còn là Vy tự do, vô tư nữa. Giờ đây, cô sẽ sống vì Bé An, vì lời hứa với người chị đã khuất, và vì chính sự lựa chọn đầy đau đớn này của mình. Nước mắt Vy lăn dài trên má, nhưng cô không khóc thành tiếng.
Thời gian cứ thế trôi đi, lặng lẽ gieo những hạt mầm mới vào khu vườn tâm hồn đã hoang tàn của Vy. Căn nhà của Anh rể, từng bao trùm bởi không khí tang thương và sự trống rỗng, giờ đây đã dần có lại hơi ấm của sự sống. Vy, người con gái từng mang trong mình khát khao tự do và những ước mơ riêng, đã gác lại tất cả để trở thành trụ cột tinh thần cho một gia đình đang chông chênh. Mỗi ngày trôi qua, cô Vy không còn vội vã chạy theo những dự định cá nhân, thay vào đó là những buổi sáng thức dậy sớm để chuẩn bị bữa ăn, những buổi chiều kiên nhẫn dạy Bé An học, và những đêm dài ru cháu ngủ. Cô học cách quên đi những lời đàm tiếu, những ánh mắt dò xét từ hàng xóm, và cả sự nghi ngờ ẩn chứa trong lời nói của Dì Hai. Ban đầu, có lẽ đó là sự chấp nhận đau đớn, là gánh nặng của trách nhiệm. Nhưng dần dà, trong ánh mắt ngây thơ, tin tưởng của Bé An, Vy tìm thấy một ý nghĩa sâu sắc hơn. Cô nhận ra tình yêu thương vô điều kiện có sức mạnh hàn gắn mọi vết thương, xua tan mọi nỗi sợ hãi. Quyết định ở lại, dẫu là một sự hy sinh, cũng đã mở ra một con đường mới, nơi Vy không chỉ là người em, người dì, mà còn là người mẹ thứ hai, là ngọn lửa giữ ấm cho mái nhà này. Cuộc đời không phải lúc nào cũng trải đầy hoa hồng, nhưng đôi khi, chính trong những sự lựa chọn khó khăn nhất, ta mới tìm thấy giá trị đích thực của lòng vị tha và sức mạnh nội tại. Và Vy biết, dù phía trước có bao nhiêu sóng gió, cô sẽ không bao giờ hối hận về quyết định đã đưa mình đến bến bờ bình yên này, nơi có tiếng cười trong trẻo của Bé An, và một tương lai, dẫu không như cô từng hình dung, nhưng lại trọn vẹn theo một cách riêng.

