Hôm nay là sinh nhật con gái, chồng tôi lấy cớ họp công việc để hủy bỏ chuyến đi chơi công viên cùng gia đình. Thấy con gái buồn, tôi đau lòng quá, quyết định đưa con đi du lịch thành cổ ở thành phố bên cạnh.
Vừa đến khách sạn 5 sao, tôi đã thấy giữa sảnh tiệc lộng lẫy, chồng mình đang ôm một bé trai 6 tuổi, tay dắt một quý bà mặc váy đắt tiền. Họ cười đùa thân mật, trông như một gia đình hạnh phúc.
Trên màn hình lớn giữa sảnh, dòng chữ chạy:
[Chúc mừng sinh nhật bé Trương Đồng Đồng 6 tuổi con trai Tập đoàn Hoàn Vũ]
Một nhân viên đi ngang qua, nói với đồng nghiệp:
“Tổng giám đốc Chu thật hào phóng, năm nào cũng mời giới thượng lưu đến chúc mừng sinh nhật con trai, đúng là yêu chiều hết mức.”
Thì ra là vậy. Chu Hằng năm nào cũng vắng mặt trong ngày sinh nhật con gái tôi. Con bé 7 tuổi, hắn đã vắng mặt 6 năm.
Đang lúc tôi chưa kịp định thần, con gái đã nhìn thấy bố, mừng rỡ chạy tới hét lớn:
“Bố ơi! Sao bố cũng ở đây?”
———
1.
Tiếng gọi của con bé lập tức thu hút ánh nhìn của mọi người:
“Đứa trẻ con nhà ai thế? Sao lại gọi Tổng Chu là bố?”
Chu Hằng biến sắc, chưa kịp mở miệng, người phụ nữ bên cạnh đã nhíu mày:
“Chu Hằng, đây là chuyện gì?”
Hắn vội vàng phủ nhận:
“Mỹ Lệ, anh không biết đứa bé này. Chắc là con nhà ai đi lạc, thấy anh giống bố nó.”
Con gái tôi bối rối, chạy tới ôm chặt chân Chu Hằng:
“Bố, con là Vi Vi mà!”
Trương Mỹ Lệ tức giận, kéo con bé ra một cách thô bạo:
“Gọi bừa cái gì? Bẩn thỉu!”
Vi Vi sợ hãi, mắt đỏ hoe:
“Bố… bố sao vậy? Bố không nhận ra con sao?”
Tôi nhanh chóng tới ôm con, lạnh lùng nhìn thẳng vào Chu Hằng:
“Chu Hằng, anh giải thích đi. Tại sao anh ở đây?”
Hắn thoáng hoảng hốt, nhưng không nói gì.
Trương Mỹ Lệ cười nhạt, giọng đầy khinh miệt:
“Thì ra là có người đứng sau xúi giục. Mấy năm nay, đàn bà nhảy vào người chồng tôi không thiếu, nhưng dùng con nít để lừa tình thì đúng là hạ cấp!”
Những ánh mắt khinh bỉ xung quanh đổ dồn vào hai mẹ con tôi.
“Thời buổi này, dùng cả con nhỏ để mưu cầu đàn ông có vợ, đúng là không biết xấu hổ!”
“Nhìn cũng biết, loại đàn bà tham lam, muốn leo cao bằng thủ đoạn bẩn thỉu!”
Tôi hít sâu, giọng lạnh như băng:
“Chu Hằng, anh vẫn không định nói rõ sao? Ai mới là kẻ thứ ba?”
Hắn tránh ánh mắt tôi, thản nhiên nói:
“Giải thích gì? Tôi không quen biết cô. Cô xúi con gái gọi tôi là bố, có ý đồ gì?”
Tôi cười lạnh. Chồng rể họ Tống của tôi dám nuôi tiểu tam, còn dám sỉ nhục hai mẹ con tôi trước mặt thiên hạ? Hắn sống không nhàm chán rồi!
Trương Mỹ Lệ bước tới, đảo mắt nhìn tôi từ đầu đến chân:
“Ngực với mông cũng khá đấy, nhưng chỉ có thế mà dám dụ dỗ chồng tôi?”
Tôi nén cơn tức, bình tĩnh nhìn cô ta:
“Cô là Trương Mỹ Lệ – Chủ tịch Thương Bác Gia Cư, đúng không?”
Cô ta ngạc nhiên: “Cô biết tôi?”
Tất nhiên là biết. Trước đây, khi chọn nhà cung ứng ở thành phố này, Chu Hằng đã nhiệt tình giới thiệu Thương Bác Gia Cư, khen ngợi hết lời.
Dù Chu Hằng là Tổng giám đốc Tập đoàn Hoàn Vũ, nhưng quyền quyết định vẫn nằm trong tay tôi . Để chiều lòng hắn, tôi đã đồng ý hợp tác.
Nhờ đó, Thương Bác Gia Cư từ một công ty nhỏ vươn lên thành doanh nghiệp hàng đầu địa phương.
Nhưng nếu tôi có thể đưa cô ta lên, thì cũng có thể dễ dàng đạp xuống!
Trương Mỹ Lệ cười khẩy:
“Tôi khinh nhất loại đàn bà như cô, chỉ biết dựa vào nhan sắc để leo cao. Đàn ông thành đạt cần một người phụ nữ mạnh mẽ, chứ không phải thứ chỉ biết ăn bám!”
Những người xung quanh cũng hùa theo:
“Đúng vậy! Bà Trương là tấm gương cho phụ nữ chúng ta, làm sao mấy kẻ thấp hèn kia so được?”
Tôi nhìn thẳng vào Chu Hằng, nhưng hắn vẫn im lặng, không một lời bênh vực.
Cuối cùng, tôi mỉm cười, nắm tay con gái:
“Đúng rồi, tôi và con gái nhận nhầm người.”
2.
Tôi quay lưng bước đi, tiếng cười chế nhạo vang lên sau lưng:
“Xem kìa, bị lật tẩy rồi còn giả vờ nhận nhầm! Đúng là trò hề!”
“Gặp bà Trương thì chỉ có nước cúi đầu, loại đàn bà thế này đáng bị đuổi cổ!”
Tôi không quan tâm, bởi trò hay mới chỉ bắt đầu .
Tôi bấm điện thoại, gọi 4 cuộc gọi quan trọng .
Sau đó, tôi đặt một phòng riêng ở tầng 2, có thể nhìn thẳng xuống sảnh tiệc.
Đúng lúc buổi tiệc sinh nhật lên cao trào, Chu Hằng cùng Trương Mỹ Lệ và con trai cắt bánh, nâng ly chúc mừng.
Cậu bé được mọi người vây quanh, nhận quà và lời chúc.
Vi Vi buồn bã nhìn xuống, giọng nhỏ:
“Mẹ ơi… Sao bố không nhận con? Bố không đi sinh nhật con, nhưng lại đi sinh nhật bạn khác? Con không phải con gái bố sao?”
Tôi ôm con vào lòng, thủ thỉ:
“Mẹ ở đây rồi. Tối nay, mẹ sẽ tặng con một bữa tiệc sinh nhật thật lớn, được không?”
Con bé gật đầu, an tâm nép vào người tôi.
Đúng lúc đó, một giọng nữ quen thuộc vang lên:
“Bà Trương tổ chức tiệc mà không mời tôi, đúng là không coi ai ra gì!”
Mọi người xôn xao. Đó là Kiều Na – Nữ chủ tịch hiệp hội thương mại thành phố, một người phụ nữ quyền lực và khó tính!
Trương Mỹ Lệ vội chạy tới đón, mặt mày hớn hở.
Kiều Na cười, liếc nhìn tôi rồi nói:
“Tôi nghe nói chồng bà là Tổng giám đốc Tập đoàn Hoàn Vũ? Tiệc hôm nay có vẻ chưa xứng tầm, khách sạn này có nhiều rượu quý đấy!”
Trương Mỹ Lệ ngượng ngùng, nhưng vẫn gật đầu: “Đúng vậy.”
Chu Hằng vội ra lệnh mở thêm 100 chai rượu cao cấp , trị giá hơn 10 tỷ đồng .
Nhưng khi thanh toán, thẻ của hắn bị khóa .
“Thẻ của ngài đã bị vô hiệu hóa!”
Cả hội trường chết lặng.
Trương Mỹ Lệ vẫn cố chữa: “Chắc do lỗi ngân hàng!”
Nhưng Chu Hằng mặt tái mét. Tất cả thẻ của hắn đều là thẻ phụ do tôi cấp. Chỉ một cuộc gọi, tôi có thể đóng băng tất cả.
CHương 2 dưới bì..nh Luậ..n , Ai muốn đọc cmt bên dưới em gửi ạ
“Thẻ của ngài đã bị vô hiệu hóa!”
Tiếng thông báo từ máy quẹt thẻ như một nhát dao đâm thẳng vào Chu Hằng. Mặt hắn tái mét, đôi mắt mở to đầy kinh hãi, hai tay nắm chặt lấy chiếc thẻ trống rỗng. Mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra trên trán hắn. Hắn biết rõ, đây không phải là lỗi ngân hàng.
Trương Mỹ Lệ đứng cạnh, nụ cười trên môi đông cứng. Cô ta cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, nhanh chóng nở một nụ cười gượng gạo với nhân viên khách sạn.
“À, chắc là lỗi ngân hàng rồi! Anh xem lại giúp chúng tôi nhé.” Giọng Trương Mỹ Lệ cố gắng giữ bình tĩnh nhưng không giấu nổi sự run rẩy, ánh mắt cô ta cầu cứu nhìn Chu Hằng.
Chu Hằng vẫn cứng họng, môi mấp máy không nói nên lời.
Cả sảnh tiệc vốn đang náo nhiệt bỗng chùng xuống một cách đột ngột. Những tiếng xì xào bàn tán bắt đầu vang lên, len lỏi qua không gian.
“Chuyện gì vậy? Tổng giám đốc Chu lại bị khóa thẻ ngay giữa bữa tiệc thế này?”
“Không thể tin được, một người giàu có như vậy mà lại xảy ra chuyện này. Có lẽ nào…”
“Có chuyện gì ẩn giấu phía sau không? Đột ngột quá!”
Ánh mắt tò mò, xen lẫn nghi ngờ và cả một chút hả hê bắt đầu đổ dồn vào Chu Hằng và Trương Mỹ Lệ. Không khí vui vẻ ban nãy hoàn toàn tan biến, nhường chỗ cho sự căng thẳng và những lời bàn tán thì thầm. Mọi ánh mắt soi mói khiến cặp đôi cảm thấy như bị lột trần giữa đám đông.
Trên tầng 2, Vy ngồi trên ghế sofa sang trọng, một tay ôm Vi Vi đang ngủ say trong lòng. Ánh mắt cô lạnh lùng nhìn xuống sảnh tiệc hỗn loạn bên dưới. Nụ cười nhạt nhẽo nở trên môi Vy. Chiếc điện thoại trên tay cô hiển thị dòng chữ “Đã đóng băng tài khoản thành công.” Đây mới chỉ là khởi đầu. Vy hài lòng với đòn trả đũa đầu tiên, một màn kịch mở màn hoàn hảo cho những gì sắp tới.
Chu Hằng vẫn đứng sững sờ, cố gắng nuốt khan. Hắn đưa tay run rẩy vào túi áo vest, rút ra thêm vài chiếc thẻ tín dụng khác, hy vọng đây chỉ là sự cố với một chiếc thẻ cụ thể. Hắn đưa chiếc thẻ tiếp theo cho nhân viên khách sạn, ánh mắt lộ rõ vẻ cầu khẩn.
“Thử lại… thử lại chiếc này xem sao…” Giọng hắn khô khốc, lạc đi.
Nhân viên khách sạn cúi đầu nhận lấy, lướt qua máy quẹt. Tiếng “Bíp” quen thuộc vang lên, nhưng sau đó là thông báo lạnh lùng: “Thẻ của ngài đã bị vô hiệu hóa.”
Mặt Chu Hằng cắt không còn một hạt máu. Hắn vội vàng giật lấy chiếc thẻ, lóng ngóng đưa chiếc thứ ba, rồi thứ tư. Từng tiếng thông báo “Vô hiệu hóa”, “Vô hiệu hóa” vang lên như những nhát búa giáng mạnh vào đầu hắn, xé toang vẻ ngoài tự mãn ban nãy. Mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra như tắm, thấm ướt lưng áo sơ mi. Hắn cảm thấy lồng ngực mình thắt lại, khó thở.
“Chuyện gì thế này? Tất cả đều bị khóa? Không thể nào!” Hắn lẩm bẩm, đôi mắt thất thần đảo quanh.
Ánh mắt hắn đột ngột dừng lại trên tầng hai, nơi Vy đang ngồi tĩnh lặng. Cô vẫn ôm Vi Vi, nhưng đôi mắt sắc lạnh của cô dường như đang xuyên thấu qua đám đông, nhìn thẳng vào hắn. Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng Chu Hằng. Sự nghi ngờ biến thành nỗi sợ hãi tột cùng. Hắn đã biết, đây không phải là lỗi ngân hàng, mà là một đòn tấn công có chủ đích. Hắn bất giác lùi lại một bước, toàn thân run rẩy.
Trương Mỹ Lệ đứng cạnh, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng, từ vẻ bàng hoàng đến hoảng loạn của Chu Hằng. Cô ta nhíu mày, khó chịu.
“Anh làm cái trò gì vậy Chu Hằng? Sao tự nhiên lại như người mất hồn thế? Có chuyện gì đang xảy ra?” Giọng cô ta gằn xuống, đầy tức giận. Cô ta không thể hiểu nổi sự hoảng loạn vô cớ của hắn, chỉ thấy hắn đang tự biến mình thành trò cười trước mặt tất cả quan khách. Ánh mắt cô ta lườm Chu Hằng như muốn ăn tươi nuốt sống hắn.
Đứng trước ánh mắt dò xét của Trương Mỹ Lệ, Chu Hằng cảm thấy mọi lời nói đều nghẹn lại trong cổ họng. Hắn không thể giải thích, không dám thừa nhận rằng toàn bộ tài khoản của hắn đã bị phong tỏa. Trong đầu hắn chỉ vang vọng tiếng “Vô hiệu hóa” và ánh mắt lạnh lùng của Vy.
Đúng lúc đó, một giọng nói sang trọng nhưng đầy vẻ ngạc nhiên vang lên từ phía sau, thu hút sự chú ý của toàn bộ khách mời và đặc biệt là Trương Mỹ Lệ.
“Ồ, Tổng giám đốc Chu Hằng đây mà! Lâu rồi không gặp.”
Kiều Na, nữ chủ tịch hiệp hội thương mại thành phố, bước tới, ánh mắt lướt qua vẻ mặt trắng bệch của Chu Hằng rồi dừng lại trên bàn rượu đắt tiền. Gương mặt cô ta lộ vẻ “ngạc nhiên tột độ”, dù thực chất cô ta đã được Vy thông báo trước về “màn kịch” này.
“Sao vậy Chu Hằng? Anh trông có vẻ không được khỏe lắm? Mà… tôi vừa nghe loáng thoáng bên ngoài có tin đồn ‘Tập đoàn Hoàn Vũ’ đang gặp một chút khó khăn về tài chính, có đúng không? Thẻ tín dụng của anh… có lẽ nào?” Kiều Na nhấp nhô đôi lông mày, ra vẻ thắc mắc nhưng câu hỏi lại như một nhát dao đâm thẳng vào nỗi nhục của Chu Hằng và Trương Mỹ Lệ.
Nghe những lời đó, Trương Mỹ Lệ cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim châm vào mặt. Cô ta cứng đờ người, cả khuôn mặt nóng bừng lên vì xấu hổ. Cô ta quay phắt sang Chu Hằng, đôi mắt tóe lửa. Lời đồn về khó khăn tài chính của Hoàn Vũ sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến danh tiếng của công ty cô ta, Thương Bác Gia Cư, vốn đang phụ thuộc vào mối liên hệ với Chu Hằng. Không thể tin nổi, trong bữa tiệc sinh nhật xa hoa này, lại có người dám công khai nghi ngờ về tài chính của Chu Hằng!
Chu Hằng đứng đó, như một pho tượng. Hắn muốn nói, muốn phủ nhận, nhưng mọi lời lẽ đều vô nghĩa trước sự thật phơi bày và ánh mắt dò xét của mọi người. Hắn cảm thấy từng tế bào trong cơ thể đang run lên vì nhục nhã và sợ hãi.
Trên tầng hai, Vy khẽ siết chặt tay Vi Vi. Con bé vẫn còn nép vào lòng mẹ, đôi mắt ngấn lệ nhìn xuống Chu Hằng. Nó không hiểu những gì đang xảy ra, chỉ biết bố mình không nhận nó, và bây giờ bố lại đang bị nhiều người nhìn chằm chằm.
“Mẹ ơi…” Vi Vi khẽ thút thít, “Con buồn quá.”
Vy nhẹ nhàng xoa đầu con gái, cảm nhận được sự ấm áp và nỗi đau nhỏ bé của con. Cô hôn lên mái tóc thơm tho của Vi Vi. Nhìn xuống sảnh tiệc, nhìn Chu Hằng đang đứng chết lặng và Trương Mỹ Lệ đang bẽ mặt, một ngọn lửa quyết tâm cháy rực trong lòng Vy. Cô thầm hứa sẽ không bao giờ để con gái phải chịu đựng nỗi đau này nữa. Mọi thứ chỉ mới bắt đầu.
Chu Hằng đứng đó, máu trong người như đóng băng. Hắn không thể chịu đựng thêm bất kỳ ánh mắt dò xét nào nữa. Giữa tiếng xì xào bàn tán của đám đông và ánh nhìn hằm hằm của Trương Mỹ Lệ, hắn cố gắng trấn tĩnh, miễn cưỡng nở một nụ cười gượng gạo rồi quay lưng, đi nhanh ra một góc khuất hơn trong sảnh tiệc.
Tay hắn run rẩy rút điện thoại, bấm gọi cho thư ký riêng. Tiếng chuông kéo dài, nhưng không ai bắt máy. Chu Hằng nghiến răng, gọi lại lần nữa. Lần này, đầu dây bên kia nhấc máy, nhưng chỉ là một giọng nói yếu ớt, ngập ngừng: “Alo… Giám đốc… tôi… tôi đang có việc bận ạ…” Rồi tiếng “tút tút” lạnh lùng vang lên. Hắn chưa kịp nói gì, cô ta đã dập máy.
Cơn giận bốc lên tận não, nhưng một nỗi lo sợ còn lớn hơn đang bắt đầu len lỏi. Hắn vội vàng lướt danh bạ, tìm số trưởng phòng tài chính. Đầu dây bên kia nhanh chóng bắt máy, nhưng giọng nói lại mang vẻ lảng tránh đến khó chịu.
“Alo… Giám đốc Chu Hằng à?”
“Tài khoản của tôi bị làm sao? Mau kiểm tra ngay! Tại sao thẻ tín dụng của tôi lại bị khóa?” Chu Hằng nói như gằn từng chữ, cố gắng kìm nén sự hoảng loạn.
“Dạ… thưa giám đốc… bên ngân hàng họ… họ bảo là đang có trục trặc kỹ thuật ạ. Chúng tôi đang cố gắng liên hệ để làm rõ…” Giọng nói lắp bắp, không dứt khoát.
“Trục trặc kỹ thuật? Cả thẻ tín dụng, cả thư ký của tôi cũng không nghe máy? Đây không phải trục trặc kỹ thuật!” Chu Hằng rít lên, không giữ nổi bình tĩnh. Hắn cảm thấy sống lưng lạnh toát. “Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra? Ai đứng sau vụ này?”
Đầu dây bên kia im lặng một lát, rồi khẽ khàng: “Chúng tôi… chúng tôi cũng không rõ ạ. Nhưng… giám đốc cũng nên chuẩn bị tinh thần…”
“Chuẩn bị tinh thần cái gì?” Chu Hằng gào lên, nhưng đối phương đã cúp máy.
Hắn đứng sững sờ, điện thoại vẫn áp vào tai dù đã không còn tín hiệu. Từng lời nói, từng thái độ lảng tránh của nhân viên như những mảnh ghép kinh hoàng vụt hiện trong đầu hắn. Đây không còn là lỗi ngân hàng thông thường, đây rõ ràng là một sự can thiệp có chủ đích, một đòn đánh được tính toán kỹ lưỡng.
Trong khoảnh khắc đó, ánh mắt Vy cùng nụ cười lạnh lùng của cô vụt qua tâm trí Chu Hằng. Một dự cảm chẳng lành, lạnh buốt như lưỡi dao, xuyên thẳng vào tim hắn. Tất cả mọi thứ, từ việc Vy đột nhiên xuất hiện, đến lời nói của Kiều Na, và bây giờ là sự phong tỏa tài khoản… Chúng không phải là ngẫu nhiên. Chu Hằng bắt đầu run rẩy. Hắn biết mình đã rơi vào bẫy, một cái bẫy chết người do chính người vợ mà hắn đã phản bội giăng ra.
Vy mỉm cười nhạt. Cô khẽ vuốt mái tóc tơ của Vi Vi, đứa con gái đang ngủ say trong lòng mình. Ánh mắt Vy vẫn dán vào sảnh tiệc phía dưới, nơi Chu Hằng đang đứng sững sờ như một pho tượng. Chuông điện thoại cô khẽ rung. Là tin nhắn từ trợ lý. Vy mở ra, dòng chữ hiện lên rõ ràng: “Thưa Chủ tịch, tất cả tài khoản cá nhân và tài khoản cấp dưới của Chu Hằng tại Tập đoàn Hoàn Vũ đã bị đóng băng hoàn toàn, theo đúng chỉ thị.” Vy đọc xong, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười lạnh. Cô cúi xuống, thì thầm vào tai Vi Vi, giọng nói lạnh lùng, đầy ý vị: “Trò vui sắp bắt đầu rồi con gái.”
Vy bước xuống từ cầu thang dát vàng, mỗi bước chân vững chãi như gõ nhịp trên nền đá cẩm thạch. Chiếc đầm đen sang trọng tôn lên khí chất lạnh lùng, mạnh mẽ của một nữ hoàng. Mọi ánh mắt trong sảnh tiệc đều đổ dồn về phía Vy, sự ồn ào lập tức lắng xuống, thay vào đó là những tiếng xì xào kinh ngạc. Vy tiến thẳng đến bục phát biểu, nơi Chu Hằng đang đứng bần thần, mặt mày tái mét sau sự cố thẻ tín dụng. Nàng giật lấy micro từ tay hắn, ánh mắt sắc như dao cau lướt qua Chu Hằng rồi dừng lại ở Trương Mỹ Lệ đang sững sờ dưới khán phòng.
“Chào mừng quý vị đã đến dự buổi tiệc hôm nay,” giọng Vy vang vọng, “Tuy nhiên, tôi xin phép được công bố một vài điều quan trọng.” Nàng dừng lại, quét ánh mắt kiên định khắp lượt khách mời. “Với tư cách là Chủ tịch Hội đồng quản trị Tập đoàn Hoàn Vũ, tôi chính thức tuyên bố bãi nhiệm chức vụ Tổng giám đốc của Chu Hằng kể từ giờ phút này.”
Một làn sóng xôn xao bùng lên khắp sảnh tiệc. Chu Hằng đứng như trời trồng, không thốt nên lời. Gương mặt hắn từ tái mét chuyển sang trắng bệch. Trương Mỹ Lệ dưới khán phòng há hốc mồm, những người có mặt bắt đầu thì thầm bàn tán.
Vy không để ai kịp phản ứng, nàng tiếp tục, giọng nói vẫn điềm tĩnh nhưng chứa đầy quyền uy: “Ngoài ra, tôi cũng xin thông báo Tập đoàn Hoàn Vũ sẽ chính thức thu mua lại Thương Bác Gia Cư.” Nàng nhìn thẳng vào Trương Mỹ Lệ, ánh mắt không chút dao động. “Do Thương Bác Gia Cư đã vi phạm nghiêm trọng các điều khoản hợp đồng hợp tác, có hành vi gian lận tài chính, gây thiệt hại lớn cho Tập đoàn Hoàn Vũ, nên Thương Bác Gia Cư sẽ được thu mua lại với giá 0 đồng.”
Lời tuyên bố như sét đánh ngang tai, khiến cả hội trường lặng như tờ. Trương Mỹ Lệ, người đang ngẩng mặt lên đầy vẻ khó tin, bỗng chao đảo. Đôi mắt nàng trợn tròn, lảo đảo vài bước rồi khuỵu xuống sàn, cả người như mất hết sức lực. Chiếc ly rượu trên tay nàng rơi loảng xoảng, vỡ tan tành trên mặt đất. Máu huyết trong người Trương Mỹ Lệ như ngừng chảy, đầu óc quay cuồng với con số “0 đồng” đang ám ảnh. Chu Hằng vội vàng lao xuống đỡ lấy Trương Mỹ Lệ, nhưng hắn cũng không khác gì một cái xác không hồn, cả hai chìm trong sự tuyệt vọng cùng cực. Vy nhìn cảnh tượng đó, trên môi hé nở một nụ cười khẩy đầy ẩn ý.
Vy vẫn đứng trên bục phát biểu, tay vẫn cầm micro. Nụ cười khẩy đầy ẩn ý trên môi Vy biến mất, thay vào đó là một vẻ mặt lạnh lùng và kiên định. Ánh mắt nàng lướt qua Chu Hằng và Trương Mỹ Lệ đang vật vờ dưới sàn, rồi quét một lượt khắp các vị khách mời. Sự tĩnh lặng bao trùm sảnh tiệc vẫn chưa tan biến.
“Và bây giờ,” giọng Vy vang dội, đầy uy lực, “buổi tiệc sinh nhật cho Trương Đồng Đồng xin phép được kết thúc tại đây.”
Cả sảnh tiệc như có một luồng điện chạy qua, những tiếng xì xào lại nổi lên nhưng nhanh chóng bị giọng nói của Vy át đi. Chu Hằng ngẩng đầu lên nhìn Vy, đôi mắt hắn tràn đầy sự kinh hãi và khó hiểu. Trương Mỹ Lệ vẫn ngồi bệt dưới sàn, hoàn toàn bơ phờ, không còn khả năng phản ứng.
Vy tiếp tục, giọng nói của nàng bỗng chuyển sang một tông ấm áp hơn, nhưng vẫn đủ vang vọng để mọi người đều nghe rõ từng lời. Một nụ cười nhẹ nhàng, đầy tình yêu thương hé nở trên môi nàng.
“Thay vào đó,” Vy quay đầu nhìn về phía một góc sảnh, nơi một cô bé đang đứng cạnh một nhân viên khách sạn, “tôi xin mời tất cả quý vị khách quý ở lại để chung vui sinh nhật cùng con gái tôi, Vi Vi.”
Đúng lúc đó, Vi Vi, cô bé đang mặc một chiếc váy công chúa lấp lánh, lập tức reo lên sung sướng. “A! Mẹ!” Con bé chạy vọt ra, gương mặt rạng rỡ như một thiên thần nhỏ, ánh mắt lấp lánh niềm vui. Vi Vi chạy nhanh đến bên Vy, ôm chầm lấy chân nàng, không thể che giấu niềm hạnh phúc tột độ. Vy cúi xuống, dịu dàng xoa đầu Vi Vi, ánh mắt tràn đầy yêu thương, khác hẳn với vẻ lạnh lùng khi đối mặt với Chu Hằng và Trương Mỹ Lệ.
Khán phòng bắt đầu vỡ òa trong những tiếng ồ lên ngạc nhiên, rồi dần chuyển thành những tràng pháo tay lác đác. Sự thay đổi đột ngột này khiến các vị khách không khỏi kinh ngạc. Họ nhìn nhau, rồi nhìn về phía Vy và Vi Vi, sau đó lại liếc sang Chu Hằng và Trương Mỹ Lệ, những người đang chìm trong sự nhục nhã và tuyệt vọng. Sự tương phản giữa hai khung cảnh không thể rõ ràng hơn.
Ngay lập tức, khi Vy cúi xuống ôm lấy Vi Vi, ánh mắt sắc lạnh của nàng lướt qua Chu Hằng và Trương Mỹ Lệ một lần nữa. Chu Hằng vẫn đang cố gắng gượng dậy, bộ dạng thảm hại. Trương Mỹ Lệ ngồi bệt, gương mặt trắng bệch vì sốc và nhục nhã. Bốn nhân viên an ninh của Khách sạn 5 sao, trong bộ đồng phục đen lịch sự, tiến đến gần hai người họ với những bước chân dứt khoát.
Một người trong số đó, vẻ mặt nghiêm nghị nhưng thái độ vẫn giữ được sự chuyên nghiệp, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát lên tiếng.
NHÂN VIÊN KHÁCH SẠN
(Giọng điệu chuẩn mực)
Xin mời ông Chu Hằng, bà Trương Mỹ Lệ và cháu bé rời khỏi sảnh tiệc. Buổi lễ đã kết thúc theo yêu cầu của Chủ tịch Hội đồng quản trị Tập đoàn Hoàn Vũ.
Chu Hằng trừng mắt nhìn nhân viên an ninh, hắn còn chưa kịp mở miệng phản bác thì Trương Mỹ Lệ đã vội vàng kéo tay hắn.
TRƯƠNG MỸ LỆ
(Giọng run rẩy, nước mắt lưng tròng)
Hằng… Chúng ta đi thôi…
Chu Hằng như một con rối bị giật dây, toàn thân hắn rệu rã. Sự sỉ nhục này quá lớn, hắn không thể chấp nhận được. Nhưng khi nhìn thấy ánh mắt kiên quyết của đội an ninh, và cảm nhận được hàng trăm ánh nhìn khinh bỉ từ các vị khách mời đang đổ dồn vào mình, hắn chỉ còn biết câm nín. Trương Đồng Đồng đứng cạnh Trương Mỹ Lệ, đôi mắt to tròn ngấn nước, gương mặt non nớt lộ rõ vẻ sợ hãi và bối rối. Cậu bé không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Hai nhân viên an ninh khác nhẹ nhàng nhưng không kém phần cương quyết mời Trương Đồng Đồng rời đi.
Đội an ninh Khách sạn 5 sao làm việc chuyên nghiệp, lịch sự nhưng vô cùng dứt khoát. Họ dẫn Chu Hằng, Trương Mỹ Lệ và Trương Đồng Đồng đi thẳng về phía cửa ra, biến mất khỏi tầm mắt của mọi người.
Trong khi đó, không khí trong sảnh tiệc bắt đầu chuyển biến một cách ngoạn mục. Những tiếng xì xào ban đầu về sự ngạc nhiên, rồi hoài nghi, giờ đây đã tan biến hoàn toàn. Thay vào đó, một tràng pháo tay giòn giã bắt đầu vang lên từ một vài vị khách, rồi nhanh chóng lan ra khắp cả sảnh tiệc. Từ những tiếng vỗ tay lác đác, nó dần trở thành một bản giao hưởng của sự tán thưởng nhiệt liệt, vang dội như một tiếng reo hò chiến thắng. Các vị khách, từ những người chỉ trích ngầm đến những người chỉ đơn thuần tò mò, đều nhìn Vy với ánh mắt ngưỡng mộ và thán phục. Họ không chỉ vỗ tay tán thưởng tài trí và sự mạnh mẽ của Vy, mà còn như thể đang ăn mừng cho một sự trừng phạt đích đáng.
Vy vẫn đứng trên bục, bàn tay dịu dàng vuốt tóc Vi Vi đang ôm chặt lấy chân nàng. Vi Vi ngẩng đầu lên nhìn mẹ, đôi mắt lấp lánh như hàng ngàn vì sao. Trên môi con bé nở một nụ cười rạng rỡ, hạnh phúc nhất mà con bé từng có trong đời. Đây chính là khoảnh khắc mà Vi Vi luôn mong ước, có mẹ ở bên trong ngày sinh nhật của mình.
Một số vị khách quan trọng, đặc biệt là Kiều Na, Chủ tịch hiệp hội thương mại thành phố, cùng một vài đối tác lớn, tiến thẳng đến bục phát biểu để chúc mừng Vy.
KIỀU NA
(Vươn tay bắt chặt tay Vy, nở nụ cười tươi tắn)
Chúc mừng Vy! Một màn ra mắt tuyệt vời và đầy ấn tượng. Cô xứng đáng với tất cả những gì đang có.
Một vị đối tác lớn khác cũng tiếp lời, giọng đầy tán thưởng.
ĐỐI TÁC
(Cười lớn)
Thật sự không hổ danh là Chủ tịch Hội đồng quản trị Tập đoàn Hoàn Vũ! Bản lĩnh của cô Vy khiến tôi vô cùng kính phục.
Vy chỉ mỉm cười, ánh mắt nàng vẫn không rời khỏi Vi Vi, con bé đang nép mình vào chân mẹ, gương mặt rạng rỡ và tràn ngập niềm hạnh phúc. Đối với Vy, sự chúc mừng lớn nhất chính là nụ cười của con gái mình.
Vy chỉ mỉm cười, ánh mắt nàng vẫn không rời khỏi Vi Vi, con bé đang nép mình vào chân mẹ, gương mặt rạng rỡ và tràn ngập niềm hạnh phúc. Đối với Vy, sự chúc mừng lớn nhất chính là nụ cười của con gái mình. Nàng khẽ cúi xuống, dịu dàng vuốt ve má Vi Vi. Con bé lập tức ôm chặt lấy hông mẹ, những ngón tay bé xíu siết lấy vạt váy lụa.
VY
(Giọng nói nhẹ nhàng, trìu mến)
Vi Vi, con đã sẵn sàng chưa?
Vi Vi ngẩng đầu lên, đôi mắt trong veo lấp lánh dưới ánh đèn, gật đầu lia lịa, nụ cười tươi rói vẫn nở trên môi.
VI VI
(Giọng trong trẻo, đầy hào hứng)
Con sẵn sàng rồi ạ!
Vy mỉm cười, nắm chặt bàn tay nhỏ bé của con gái. Nàng hít một hơi thật sâu, thu lại tất cả những cảm xúc hỗn độn đang trào dâng trong lòng. Ánh mắt Vy lướt qua đám đông một lần cuối, một tia kiêu hãnh và sự mãn nguyện hiện rõ. Với mỗi bước đi, nàng cảm thấy như gánh nặng bao năm đã được trút bỏ. Trận chiến đã kết thúc, và nàng đã giành chiến thắng không chỉ cho bản thân, mà còn cho Vi Vi, cho những năm tháng bị lãng quên và nỗi đau âm ỉ.
Vy ngẩng cao đầu, cùng Vi Vi từng bước vững chãi bước xuống bậc thang của bục phát biểu, giữa những tràng pháo tay vang dội như sấm. Âm thanh tán thưởng không ngớt, hòa cùng tiếng nhạc nhẹ nhàng đã được điều chỉnh lại, tạo nên một không khí trang trọng và ấm cúng. Những ánh mắt thán phục, ngưỡng mộ đổ dồn vào hai mẹ con. Không còn sự khinh miệt hay ngờ vực, chỉ còn sự tôn trọng và cảm phục dành cho người phụ nữ bản lĩnh vừa đứng lên giành lại công lý.
Trong khoảnh khắc ấy, Vy cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay bé nhỏ đang nắm chặt lấy tay mình. Nàng nhìn xuống Vi Vi, thấy đôi mắt con bé ngời sáng niềm vui, không còn chút buồn bã hay tủi thân nào. Đối với Vy, đây chính là thành quả ngọt ngào nhất, chính là khởi đầu thực sự cho một cuộc sống mới của hai mẹ con.
Những nhân viên khách sạn nhanh chóng di chuyển để sắp xếp lại sảnh tiệc, các món ăn mới được mang ra, những chai rượu hảo hạng khác được mở. Bánh sinh nhật lộng lẫy, nhiều tầng, rực rỡ sắc màu được đẩy ra giữa sảnh, thu hút mọi ánh nhìn. Tiếng cười nói vui vẻ lại rộn ràng, nhưng lần này là tiếng cười của sự thư thái và hạnh phúc chân thành. Buổi tiệc sinh nhật của Vi Vi, sau bao biến cố kịch tính, cuối cùng đã thực sự bắt đầu.
Khi Vy nhìn Vi Vi cười rạng rỡ, nàng biết đây không chỉ là sự kết thúc của một màn trả thù, mà còn là khởi đầu của một cuộc đời mới, nơi công lý đã được thực thi và tình yêu thương là nền tảng vững chắc nhất. Những năm tháng chịu đựng, những giọt nước mắt thầm lặng giờ đây đã biến thành sức mạnh và sự kiên cường, tô điểm cho vẻ đẹp của một người phụ nữ đã vượt qua tất cả. Nàng không còn bị trói buộc bởi hận thù, mà được giải phóng để sống trọn vẹn từng khoảnh khắc bên con gái. Ánh đèn lấp lánh của sảnh tiệc, tiếng cười giòn tan của Vi Vi, và những ánh mắt ấm áp từ những người bạn, đối tác đã ở lại, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của hạnh phúc và sự bình yên. Vy hiểu rằng, chiến thắng lớn nhất không nằm ở việc tước đoạt tài sản hay địa vị của kẻ khác, mà là ở việc giữ vững phẩm giá, bảo vệ những gì mình yêu thương và tìm lại sự bình yên trong tâm hồn. Con đường phía trước có thể vẫn còn nhiều thử thách, nhưng với Vi Vi bên cạnh, với trái tim đã được chữa lành và đôi mắt nhìn về tương lai đầy hy vọng, Vy tin rằng họ sẽ luôn tìm thấy ánh sáng, tìm thấy một tương lai tươi đẹp hơn.