Đó là câu hỏi tôi nhận được vào mỗi tối trước khi đi ngủ của vợ mình.
Tôi phát chán khi ngày nào cô ấy cũng lặp đi lặp lại một câu nói, đến mức câu trả lời tưởng chừng không thể ngắn gọn hơn là “có” để làm hài lòng cô ấy tôi cũng không thể cất thành lời.
Hoặc… Một phần nào đó trong tôi không dám đối diện với chính mình để trả lời câu hỏi đó.
“Muộn rồi, em ngủ đi”
Tôi trả lời một cách lấp liếm rồi lập tức tắt đèn đi ngủ.
Không gian bị bóng tối nuốt chửng, dần dần đắm chìm vào sự yên tĩnh tới ngột ngạt. Tôi đợi khoảng 30 phút thì nghe thấy tiếng thở đều của vợ và không thấy vợ chở mình, chắc mẩm em đã ngủ rồi tôi mới lặng lẽ rút điện thoại ra nhăn tin với “cô ấy”.
“Em ngủ chưa?”
“Em đang đợi anh, vợ anh ngủ chưa?”
“Cô ấy ngủ rồi, em đừng bận tâm làm gì”
“Chúng ta cứ vung trộm thế này mãi sao?”
“Em đừng lo, một tháng nữa cô ấy sẽ sinh con, khi ấy anh và em sẽ chính thức công khai”
….
….
….
Tôi và vợ tôi… Yêu nhau 8 năm, cưới nhau được hơn 1 năm. Tôi hơn em 8 tuổi, tôi quen em khi em là tiểu thư trong một gia đình quyền quý, còn tôi chỉ là thằng nhà nghèo xuất thân từ nhà nông lên thành phố học đại học. Tôi được thuê về để dạy gia sư môn toán cho em. Ngày đó, gia đình em cấm chúng tôi qua lại với nhau, nhưng em không quản ngại khó khăn để đến với tôi. Đó là thời kì gian khó nhất đời tôi, không tiền, hai bàn tay trắng đi lên, tôi thậm chí còn không mua nổi một bó hoa tặng em nhân dịp ngày phụ nữ, ngay cả hộp socola rẻ tiền nhất tặng em vào ngày valentine cũng không thể…. Ngày sinh nhật em, tôi cố gắng gom góp từng đồng tiền lương từ việc dạy kèm thêm để đưa em đi ăn. Vậy mà em còn từ chối, em chủ động mua đồ về nấu ăn cho tôi. Tôi nợ em một quãng thanh xuân tươi đẹp của người con gái, tôi không có tiền, thời gian cũng không… Tôi chỉ biết cắm mặt vào học và đi làm. Tôi biết em có rất nhiều cơ hội để đến với những người con trai khác để có một cuộc sống tốt hơn… Nhưng em lại từ chối hết và chọn tôi. Vì vậy tôi luôn tự nhủ phải cố gắng đến cùng để sau này em có một tương lai tốt đẹp.
Tôi thành công vào năm 27 tuổi, sự nghiệp càng lúc càng thăng tiến, dần dần tôi mua được nhà, mua được oto. Thế nhưng… Tình yêu tôi dành cho em càng lúc càng phai nhạt…
Tôi không biết tình cảm của mình và em đã rạn nứt từ khi nào, chỉ biết tôi cầu hôn em chỉ vì hai từ “trách nhiệm”.
Còn em, em vẫn yêu tôi, tình cảm của em không hề vơi đi… Khi nhìn vào đôi mắt em, nó vẫn chứa chan tình cảm như những ngày đầu tiên chúng tôi yêu nhau. Tôi luôn tự hỏi, tại sao em vẫn duy trì được tình yêu của mình, khi mà thời đó, mỗi ngày tôi chỉ nhắn cho em hai tin, “chào buổi sáng” và “chúc em ngủ ngon”. Có lúc tôi đặt mình vào vị trí của em, nếu tôi là em tôi đã bỏ quách đi một thằng đàn ông như tôi, tại sao? Em có nhiều người đàn ông tuyệt vời như vậy, tại sao lại là tôi cơ chứ? Nhưng tôi không thể phủ nhận… Nếu ngày ấy, em không cố gắng để đến với tôi, có lẽ “tôi” của ngày hôm nay sẽ không được sinh ra…
Tôi đã hỏi em vì sao em vẫn yêu tôi, em lắc lư cái đầu nhỏ bé của mình và trả lời
“Có lẽ vì anh không buông tay chăng?”
Em nói vậy rồi cười thật nhí nhảnh. Em luôn trả lời một cách khó hiểu và hồn nhiên như vậy… Hoặc là do tôi chưa hiểu hết con người của em.
Tôi đã suy nghĩ về lý do tại sao tôi chán em… Là do thời gian tôi dành cho em không nhiều? Hay bởi vì vây quanh tôi có quá nhiều cô gái nóng bỏng? Tôi không biết…
Nhưng điều mà tôi chắc chắn…. Đó là tôi là một gã tồi!
Tôi quen Anh Thư trước một năm em và tôi cưới nhau, cô ấy là thư ký của tôi. Thân hình và khuôn mặt của Thư là một thứ độc dược. Khác với vợ tôi, cô ấy mang một vẻ đẹp quyến rũ, thông minh và trưởng thành…
Cô ấy luôn biết cách khiến một người đàn ông như tôi cảm thấy hứng thú. Từ công việc cho tới chuyện “trên giường”, cô ấy luôn hoàn thành nó một cách hoàn hảo.
Tôi và Thư đã vượt quá giới hạn trước ngày đẹp nhất của đời em…
Em không hề hay biết chuyện gì, em ở nhà, giống như con mèo nhỏ của tôi, em ngoan ngoãn và không đòi hỏi. Em làm tất cả việc nhà, luôn chờ đợi tôi về để cùng ăn bữa cơm gia đình… Dù cho, tôi ít khi ăn cơm cùng em!
________
“Chồng à, hôm nay anh về nhà ăn cơm nhé?”
Em kiễng chân, vừa thắt caravat cho tôi vừa nói.
Tôi nhìn vào đôi mắt trong sáng của em, tôi biết ở trong đó nhiêu là tình cảm có bao nhiêu là hy vọng dành cho tôi…
“Xin lỗi, tối nay anh có một cuộc họp quan trọng, em ăn cơm sớm rồi đi ngủ đi nhé, không phải đợi anh đâu”
Đôi mắt của em… Nó lại buồn rồi…
“Vâng… Em hiểu rồi!”
Tôi lạnh lùng lướt qua em, cầm lấy xấp tài liệu rồi nhanh chóng rời đi… Bỏ lại em trong căn nhà trống vắng tới lạnh lẽo…
Tối nay là sinh nhật của Anh Thư… Xin lỗi em…
Và… Tôi cũng đã quên mất điều quan trọng… Hôm nay cũng là sinh nhật em!
CHương 2 dưới bì..nh Luậ..n , Ai muốn đọc cmt bên dưới em gửi ạ
Chiếc xe hơi sang trọng của Minh lướt qua cổng nhà hàng dát vàng, âm nhạc sôi động dội ra tới tận con đường lớn. Anh tài xế mở cửa, Minh bước xuống, ném chìa khóa cho nhân viên valet, rồi chỉnh lại áo vest. Mỗi bước chân tiến vào sảnh tiệc, tiếng nhạc càng lớn, ánh đèn disco lấp lánh như muốn nuốt chửng mọi suy nghĩ nặng nề của Minh. Không khí ở đây hoàn toàn trái ngược với căn nhà lạnh lẽo mà anh vừa rời đi. Mùi rượu vang đắt tiền, nước hoa quyến rũ và tiếng cười nói rộn ràng bao trùm mọi giác quan của Minh, khiến anh cảm thấy choáng ngợp.
Giữa đám đông náo nhiệt, Minh nhanh chóng nhận ra Anh Thư. Cô nổi bật trong một chiếc váy ôm sát màu đỏ rực, khoe trọn những đường cong quyến rũ, mái tóc xoăn bồng bềnh đổ trên vai. Cô đang trò chuyện vui vẻ với vài người đồng nghiệp, nhưng khi nhìn thấy Minh, đôi mắt cô lập tức sáng lên. Anh Thư mỉm cười đầy mời gọi, vẫy tay chào anh từ xa. Nụ cười ấy giống như một lời cam kết cho một đêm nồng nhiệt, nhưng sâu thẳm trong lòng Minh, một sự nặng nề không tên bỗng trỗi dậy.
Minh cố nặn ra một nụ cười, bước nhanh về phía Anh Thư. “Anh đến rồi,” anh khẽ nói, khi khoảng cách giữa hai người chỉ còn vài bước chân.
Anh Thư lập tức ôm lấy cánh tay Minh, tựa đầu vào vai anh một cách thân mật. “Em tưởng anh không đến chứ. Vui quá, anh đến là trọn vẹn rồi.” Cô thì thầm vào tai anh, giọng nói ngọt ngào quyện với hương nước hoa nồng nàn, khiến Minh cảm thấy vừa kích thích vừa khó chịu.
Minh nhìn thẳng vào mắt Anh Thư. “Sao anh có thể bỏ lỡ sinh nhật em được chứ?” Lời nói của anh nghe có vẻ nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt anh lại mơ hồ lướt qua những gương mặt xa lạ, cố gắng xua đi cảm giác tội lỗi đang cồn cào trong dạ.
Minh vừa dứt lời, Anh Thư lập tức ôm chầm lấy anh, vòng tay siết chặt quanh eo. Cô ghé sát tai Minh, hương nước hoa nồng nàn quyện vào hơi thở ấm nóng của cô. “Anh đến muộn, nhưng em biết anh sẽ đến mà,” Anh Thư thì thầm, giọng nói ngọt ngào như mật rót. Không đợi Minh kịp phản ứng, cô ngẩng mặt lên, đôi môi đỏ mọng chủ động tìm đến môi anh, trao cho anh một nụ hôn nồng cháy giữa không khí ồn ã của buổi tiệc. Ánh mắt Anh Thư nhìn Minh chứa đầy sự chiếm hữu, như muốn khẳng định chủ quyền của mình. Minh cố gắng đáp lại nụ hôn ấy, nhưng một cảm giác nặng nề vẫn bủa vây anh. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, tâm trí anh thoáng hiện lên hình ảnh đôi mắt buồn rười rượi của Ngọc, cùng với sự trống rỗng trong căn nhà lạnh lẽo mà anh vừa rời đi. Khi nụ hôn dứt, Anh Thư mỉm cười rạng rỡ, tựa đầu vào vai Minh. “Em rất vui vì có anh ở đây,” cô nói, sự mãn nguyện hiện rõ trong từng lời.
Anh Thư vẫn tựa đầu vào vai Minh, tận hưởng khoảnh khắc ngọt ngào bên anh giữa tiếng nhạc xập xình của buổi tiệc. Tay Minh khẽ đặt lên eo cô, cố gắng đáp lại sự nồng nhiệt nhưng tâm trí anh vẫn còn vương vấn hình ảnh Ngọc. Đúng lúc đó, một rung động khẽ từ túi quần khiến anh giật mình. Minh vờ như đang tìm thứ gì đó trong túi, nhanh chóng rút điện thoại ra. Màn hình sáng lên với tin nhắn từ Ngọc.
Minh lập tức cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Dòng chữ “Ngọc: Chúc mừng sinh nhật anh yêu!” đập vào mắt anh, khiến ly rượu vang trên tay Minh như nặng trĩu. Anh đọc tiếp: “Em biết anh bận, nhưng em vẫn yêu anh rất nhiều. Mong anh về an toàn nhé.”
Minh nuốt khan, cảm giác tội lỗi đột ngột dâng trào, lan khắp từng tế bào trong cơ thể. Tim anh như bị ai đó bóp nghẹt. Giữa không khí ồn ào của buổi tiệc sinh nhật Anh Thư, lời chúc của Ngọc vang vọng trong đầu anh, nhắc nhở Minh về người vợ đang mang nặng đẻ đau ở nhà. Bàn tay anh siết chặt ly rượu, cố gắng che giấu cảm xúc hỗn loạn đang nhấn chìm mình. Anh Thư ngẩng mặt lên, đôi mắt lấp lánh nhìn anh.
Minh giật mình khi Anh Thư ngẩng mặt lên. Đôi mắt lấp lánh của cô như muốn xuyên thấu tâm can anh, nhưng Minh chỉ thấy một mảng trống rỗng. Dòng tin nhắn của Ngọc vẫn hiển thị trên màn hình, như một lời buộc tội câm lặng, kéo Minh về một buổi sinh nhật nghèo khó ngày xưa, khi anh và Ngọc vẫn còn là hai sinh viên gắn bó không rời.
Minh nhớ lại cái ngày ấy. Đó là sinh nhật Ngọc, nhưng túi tiền Minh trống rỗng. Anh đã cố gắng nhịn ăn sáng suốt một tuần để dành dụm đủ mua cho cô một que kem dâu duy nhất từ gánh hàng rong trước cổng trường. Que kem tan chảy nhanh trong cái nắng oi ả của Sài Gòn, nhưng ánh mắt Ngọc khi đón lấy nó lại rạng rỡ hơn bất kỳ viên kim cương nào. Nụ cười của em tươi như đóa hoa vừa hé nở, không một chút gợn buồn hay tủi thân.
“Anh chỉ cần có em bên cạnh là đủ rồi,” Ngọc đã nói vậy, giọng nói trong trẻo như tiếng chuông gió, khi hai người ngồi tựa vào nhau trên băng ghế đá công viên, nhìn dòng người qua lại. “Đời mình còn dài mà, rồi anh sẽ thành công, em tin anh!” Lời nói ấy, nụ cười ấy, ánh mắt ấy… giờ đây bỗng hiện rõ mồn một trong tâm trí Minh, sắc nét đến tàn nhẫn.
Một cơn đau nhói quặn thắt trái tim Minh. Anh nhìn Anh Thư đang tựa đầu vào vai mình, rồi lại nghĩ đến Ngọc đang mang thai ở nhà. Ngọc ngày ấy và Ngọc bây giờ, liệu có khác biệt? Hay chính anh, Minh của ngày hôm nay, đã biến chất thành một kẻ hoàn toàn xa lạ với chàng trai năm xưa chỉ mong muốn mang lại hạnh phúc giản dị cho người con gái mình yêu? Cảm giác tội lỗi như một mũi kim sắc lạnh đâm xuyên, khiến ly rượu trên tay Minh run lên bần bật. Tiếng nhạc xập xình và những tiếng cười nói xung quanh bỗng trở nên vô nghĩa, chỉ còn lại sự trống rỗng và hối hận đang nuốt chửng lấy anh.
Minh khẽ lắc đầu, cố gạt phăng những hình ảnh xưa cũ và cảm giác tội lỗi đang bóp nghẹt anh. Anh hít một hơi sâu, đẩy ly rượu đang run rẩy xuống bàn, rồi quay sang Anh Thư, nặn ra một nụ cười gượng gạo. Anh biết mình không thể để cảm xúc che mờ lý trí trong những khoảnh khắc thế này.
Anh Thư, như chưa hề nhận ra sự thay đổi thoáng qua trên gương mặt Minh, vẫn rạng rỡ kể những câu chuyện hài hước, kéo theo tiếng cười giòn tan của nhóm bạn. Cô không ngừng nghiêng người về phía Minh, thỉnh thoảng lại vỗ nhẹ lên cánh tay anh, hay khẽ chạm vào bàn tay Minh khi cùng cầm một món đồ ăn. Mỗi cái chạm đều mang theo một sự tinh tế, một lời mời gọi không lời, khiến Minh cảm thấy mình như đang chìm đắm trong dòng chảy quyến rũ của cô.
Minh nhìn Anh Thư. Cô thật sự rất đẹp, từng đường nét trên gương mặt đều sắc sảo, đôi mắt lấp lánh thông minh, nụ cười quyến rũ chết người. Cô tự tin, rực rỡ, là tâm điểm của mọi ánh nhìn trong bữa tiệc xa hoa này. Anh Thư có tất cả những yếu tố mà một người đàn ông thành đạt như anh hằng mong muốn ở một người tình. Nhưng rồi, giữa những tiếng cười và ánh đèn lấp lánh, Minh vẫn cảm thấy một khoảng trống lạnh lẽo, một hố sâu thăm thẳm trong lòng mà ngay cả vẻ đẹp lôi cuốn đến mức nào của Anh Thư cũng không thể nào lấp đầy nổi. Anh vẫn đang lạc lõng, giữa hai thế giới, và cảm giác đó thật sự ám ảnh.
Ánh đèn trong Nhà hàng/Địa điểm tổ chức sinh nhật đã chuyển sang tông màu dịu nhẹ, báo hiệu buổi tiệc gần kết thúc. Khách khứa bắt đầu thưa dần, vài người vẫy tay chào Anh Thư trước khi rời đi. Anh Thư mỉm cười tiễn khách, nhưng ánh mắt cô không rời khỏi Minh.
Khi chỉ còn lại vài người lác đác, Anh Thư tiến lại gần Minh, đặt tay lên cánh tay anh, ngón tay khẽ miết nhẹ. Hơi thở ấm nóng của cô phả vào tai anh, mang theo mùi hương quyến rũ đặc trưng.
“Đêm nay anh đừng về nhé,” Anh Thư thì thầm, đôi mắt lấp lánh như chứa đựng cả ngàn vì sao. Giọng cô ngọt ngào nhưng cũng đầy thách thức. “Ở lại với em đi. Hoặc… chúng ta đi đâu đó riêng tư hơn?”
Tim Minh đập mạnh. Dục vọng và lý trí kịch liệt giằng xé. Một bên là Anh Thư quyến rũ chết người, một bên là hình ảnh Ngọc cùng lời hứa “tháng sau” đã trót buông. Lý trí gào thét, bắt anh phải giữ lấy trách nhiệm.
Minh cố gắng hít một hơi thật sâu, dứt khoát rút tay lại. “Anh xin lỗi, Anh Thư,” anh nói, giọng khô khốc. “Anh không thể.”
Anh Thư khẽ nhíu mày, một thoáng thất vọng lướt qua trên gương mặt cô, nhưng chỉ trong tích tắc. Cô nhanh chóng lấy lại vẻ điềm tĩnh, nụ cười vẫn nở trên môi, càng thêm phần bí ẩn. “Không sao đâu, Minh,” cô nhẹ nhàng đáp. “Vậy hẹn anh tháng sau nhé. Em sẽ đợi tin vui của chúng ta.”
Cô nhấn mạnh từ “tin vui”, ánh mắt đầy ẩn ý nhìn thẳng vào Minh, như một lời nhắc nhở về giao kèo mà họ đã ngầm định. Minh cảm thấy toàn thân mình lạnh toát. Lời hứa đó, giờ đây, không còn là một lựa chọn, mà là một gánh nặng sắp đè lên anh.
Minh bước vội ra khỏi nhà hàng, không thèm ngoảnh lại. Không khí lạnh buốt của đêm cuối thu Hà Nội lập tức ập vào, như một gáo nước dội thẳng vào những dục vọng còn đang sôi sục trong anh. Anh hít một hơi thật sâu, cố xua đi mùi nước hoa nồng nàn của Anh Thư vẫn còn vương vấn trên áo.
Chiếc xe hơi sang trọng đỗ sẵn đợi anh. Minh mở cửa, ngồi phịch xuống ghế lái, cảm thấy toàn thân mỏi nhừ. Anh không khởi động xe ngay, chỉ dựa đầu vào ghế, nhìn ra màn đêm đặc quánh bên ngoài cửa kính. Ánh đèn đường lướt qua, tạo thành những vệt sáng ảo ảnh trên mặt kính xe.
Một cảm giác bứt rứt, khó chịu và cả sự mệt mỏi xâm chiếm Minh. Anh vừa trải qua một buổi tối “vui vẻ” đúng nghĩa đen, nhưng trong lòng lại trống rỗng hơn bao giờ hết. Lời thì thầm ngọt ngào của Anh Thư, nụ cười bí ẩn và cái nháy mắt đầy ẩn ý về “tin vui” tháng sau cứ lởn vởn trong tâm trí anh, như một lời nguyền định đoạt. Anh biết, đó không phải là một “tin vui” mà là một bản án.
Minh đưa tay day thái dương, lầm bầm một tiếng không rõ ràng. “Một tháng nữa… một tháng nữa.” Từ ngữ đó vang vọng trong đầu anh, mang theo sức nặng ngàn cân. Một tháng nữa, Ngọc sẽ sinh con. Một tháng nữa, anh phải lựa chọn.
Minh khởi động xe, tiếng động cơ gầm nhẹ trong đêm. Anh điều khiển chiếc xe lướt đi trên con đường vắng. Mỗi mét bánh xe lăn, gánh nặng trong lòng anh dường như càng chồng chất. Anh nghĩ về Ngọc, về căn nhà lạnh lẽo mà anh hiếm khi trở về sớm. Có lẽ Ngọc đã ngủ rồi. Hay cô vẫn thức, chờ đợi anh, người chồng mà cô tin tưởng tuyệt đối? Hình ảnh Ngọc với cái bụng bầu lớn, gương mặt ngây thơ và đôi mắt chất chứa tình yêu thương vô điều kiện chợt hiện lên, khiến Minh rùng mình. Anh cảm thấy mình như một kẻ hèn nhát, bị mắc kẹt giữa hai con đường, và cả hai đều dẫn đến vực sâu.
Anh tăng tốc, muốn thoát khỏi những suy nghĩ bủa vây, muốn về đến căn nhà của Minh và Ngọc càng nhanh càng tốt, dù biết rằng nơi đó cũng chẳng mang lại cho anh sự bình yên nào.
Minh siết chặt vô lăng, ánh mắt vô hồn nhìn thẳng về phía trước. Tiếng động cơ đều đều vang lên trong không gian tĩnh mịch của đêm khuya, nhưng không thể xua đi tiếng gầm rú trong tâm trí anh. Anh Thư với nụ cười bí ẩn về “tin vui” tháng tới, Ngọc với cái bụng bầu và ánh mắt tin tưởng tuyệt đối – hai hình ảnh luân phiên tra tấn anh. Minh cảm thấy mình như một con rối, bị giật dây bởi những ham muốn và trách nhiệm mà anh không tài nào gỡ bỏ.
Anh lướt qua những con phố quen thuộc của Hà Nội. Từng cột đèn cao áp rọi ánh sáng vàng vọt xuống, nhưng hôm nay, chúng chẳng thể làm Minh thấy ấm áp. Thay vào đó, chúng vẽ nên những mảng sáng tối nhập nhoạng, khiến cảnh vật xung quanh trở nên méo mó, xa lạ. Căn nhà của Minh và Ngọc đang chờ đợi anh, nhưng nơi đó giờ đây chẳng khác nào một nhà tù vô hình, giam giữ lương tâm đang dần mục ruỗng của anh.
Minh đưa mắt nhìn vào gương chiếu hậu. Hình ảnh phản chiếu của chính anh hiện ra: gương mặt phờ phạc, đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ và chất chứa một sự uất ức khó tả. Đó là ánh mắt của kẻ đang đánh mất chính mình. Anh nhếch mép cười cay đắng.
“Mình đang làm gì vậy?” Minh lẩm bầm, giọng nói lạc đi trong tiếng gió rít qua khe cửa xe. “Mình đang đi về đâu?”
Câu hỏi đó vang vọng trong không gian chật hẹp, không một lời đáp. Anh tiếp tục nhấn ga, chiếc xe lao đi như một mũi tên xé toạc màn đêm, nhưng trong lòng Minh, màn đêm ấy vẫn đặc quánh, vô tận. Anh không biết. Anh thực sự không biết.
Minh đậu xe vào gara, tắt máy. Cả căn nhà chìm trong bóng tối và sự tĩnh lặng đến rợn người, hoàn toàn trái ngược với ánh đèn rực rỡ và tiếng nhạc xập xình nơi Anh Thư vừa tổ chức sinh nhật. Anh bước xuống, tiếng khóa cửa lạch cạch vang vọng, nghe như một âm thanh lạc lõng giữa màn đêm.
Anh nhẹ nhàng tra chìa vào ổ, vặn chốt. Cánh cửa hé mở, để lộ không gian bên trong tối om. Một luồng khí lạnh lùa qua, khiến Minh khẽ rùng mình. Anh bước vào, nương theo chút ánh sáng yếu ớt từ ngoài hắt vào, cẩn thận đóng cửa lại, sợ làm vỡ tan bầu không khí tĩnh mịch.
Mắt anh dần quen với bóng tối. Và rồi, Minh nhìn thấy. Trên chiếc sofa giữa phòng khách, Ngọc đang nằm co ro, ngủ thiếp đi. Cô vẫn mặc nguyên bộ đồ ở nhà giản dị, mái tóc buông xõa che đi một phần gương mặt. Cái bụng bầu nhô cao rõ rệt dưới lớp áo.
Ánh mắt Minh dịch chuyển xuống chiếc bàn trước mặt cô. Một mâm cơm vẫn còn nguyên vẹn, thức ăn đã nguội lạnh. Bát đũa được bày sẵn hai phần, ngay ngắn và chỉn chu như thể đang chờ đợi một người. Kế bên, một chiếc bánh sinh nhật nhỏ, giản dị, vẫn nằm im lìm trong hộp, không hề được chạm đến. Trên chiếc bánh, một ngọn nến nhỏ đã cháy hết, sáp nến chảy dài, khô cứng. Nó báo hiệu rằng cô đã chờ đợi, đã thắp nến, và rồi tắt nến trong cô đơn.
Trái tim Minh như bị bóp nghẹt. Một cảm giác tội lỗi ghê gớm dâng lên, siết chặt lồng ngực anh. Anh đứng đó, bất động, mắt dán chặt vào hình ảnh người vợ đang mang thai nằm ngủ say và mâm cơm lạnh tanh kia, cùng chiếc bánh sinh nhật chưa hề được cắt.
Minh không dám bước tới, cũng không dám cất tiếng. Cả không gian như đông cứng lại, chỉ còn tiếng tích tắc yếu ớt của chiếc đồng hồ treo tường và tiếng thở đều đều của Ngọc. Minh thầm nguyền rủa chính mình. Anh là một kẻ khốn nạn.
Minh hít một hơi sâu, từng bước chân nặng nề tiến về phía chiếc bàn. Anh cúi xuống, ánh mắt lướt qua mâm cơm nguội lạnh. Từng món ăn đều là những thứ anh yêu thích nhất: canh sườn nấu sấu chua thanh, thịt kho tàu béo ngậy, đĩa rau muống luộc xanh mướt. Ngọc đã tốn bao nhiêu công sức để chuẩn bị. Một cảm giác chua chát dâng lên trong cổ họng Minh.
Anh lặng lẽ bắt đầu dọn dẹp. Minh cầm từng chiếc đĩa, cảm nhận hơi lạnh toát ra từ chúng. Bát đũa đã được Ngọc sắp đặt cẩn thận cho hai người giờ đây trống hoác một bên, như một lời tố cáo không lời. Mỗi cử động của Minh đều chậm rãi, nặng trĩu sự day dứt. Anh đặt bát đĩa vào bồn rửa, tiếng lạch cạch nhỏ xíu vang lên trong không gian tĩnh mịch.
Tiếp đến là chiếc bánh sinh nhật nhỏ. Ngọn nến đã cháy hết, sáp nến khô cứng chảy dài như dòng nước mắt. Minh nhẹ nhàng nhấc chiếc bánh khỏi bàn, lòng anh quặn thắt. Anh đưa mắt nhìn Ngọc thêm một lần nữa, cô vẫn ngủ say, không hề hay biết về sự trở về muộn màng của anh hay nỗi lòng đang giằng xé anh lúc này.
Minh mở tủ lạnh, đặt chiếc bánh vào một góc, như thể giấu đi một bằng chứng của tội lỗi. Anh đóng cánh cửa tủ lạnh, tiếng “cạch” khô khốc vang lên. Minh đứng thẳng dậy, nhìn căn bếp gọn gàng vừa được anh dọn dẹp. Căn phòng bây giờ càng thêm lạnh lẽo, vắng lặng.
“Em đã chờ anh lâu lắm rồi phải không?” Anh khẽ tự hỏi, giọng nói chỉ đủ cho mình nghe thấy, một nỗi xót xa như vết dao cứa vào tim. Anh là một kẻ tồi tệ, quên đi sinh nhật của người vợ đang mang nặng đẻ đau chỉ để chạy theo một cuộc tình vụng trộm.
Minh hít sâu một hơi, cố gắng đẩy lùi cảm giác tội lỗi đang bóp nghẹt lồng ngực. Anh nhẹ nhàng bước vào phòng ngủ, căn phòng tối mịt chỉ có ánh sáng lờ mờ từ đèn ngủ nhỏ hắt lên. Ngọc vẫn nằm đó, cuộn tròn trong chăn, khuôn mặt thanh tú chìm vào giấc ngủ say. Anh khẽ khàng đi tới bên giường, cảm giác bàn chân nặng trịch.
Minh từ từ nằm xuống, chừa một khoảng trống vừa đủ để không đánh thức cô. Anh nằm thẳng, ánh mắt nhìn trân trân lên trần nhà, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Bất chợt, Ngọc khẽ cựa mình, một tiếng rên nho nhỏ thoát ra từ cổ họng. Cô vô thức xoay người, cánh tay trắng nõn dò tìm trong bóng đêm rồi nhẹ nhàng ôm lấy cánh tay Minh.
“Anh về rồi…” Ngọc lầm bầm trong mơ, giọng nói pha lẫn chút mệt mỏi và niềm hạnh phúc mơ hồ. Hơi ấm từ cơ thể cô, mùi hương quen thuộc của tóc và da thịt cô, cùng với cái ôm vô thức đó, lan tỏa một sự an ủi kỳ lạ. Minh cảm nhận được nhịp thở đều đều của vợ, cảm thấy có thứ gì đó dịu dàng xoa dịu trái tim đang cồn cào của mình.
Nhưng ngay lập tức, cảm giác tội lỗi lại dâng trào mạnh mẽ hơn. Anh nhìn xuống vòng tay cô đang siết lấy mình, cảm nhận sự tin tưởng tuyệt đối mà cô dành cho anh. Minh nhắm chặt mắt, hình ảnh Anh Thư lại hiện lên, nụ cười quyến rũ và ánh mắt đầy khiêu khích. Anh Thư và Ngọc, hai người phụ nữ ở hai thái cực hoàn toàn khác nhau, lại cùng tồn tại trong cuộc đời anh một cách sai trái. Minh biết, mình đang đùa với lửa, và Ngọc, người vợ ngây thơ đang mang thai, sẽ là người phải chịu tổn thương nhiều nhất.
Minh nằm im thin thít, cảm nhận rõ hơi thở đều đều của Ngọc phả vào cánh tay. Sự bình yên giả tạo trong căn phòng tối mịt càng khiến lồng ngực Minh quặn thắt. Anh siết chặt mi mắt, cố gắng xua đi hình ảnh Anh Thư vừa mờ ảo vừa rõ nét, nhưng mọi nỗ lực đều vô ích. Ngược lại, một câu hỏi quen thuộc, đã từng khiến anh chết lặng vài giờ trước, lại vang vọng trong tâm trí anh, rõ ràng như một lời nguyền rủa: “Anh có yêu em không?”
Câu hỏi của Ngọc như lưỡi dao vô hình đâm thẳng vào trái tim Minh, khoét sâu thêm vết thương tội lỗi. Anh mở mắt, trân trân nhìn lên trần nhà đen kịt. Cái bóng đèn ngủ nhỏ xíu giờ đây hóa thành một con mắt quỷ quái đang nhìn chằm chằm vào sự hèn hạ của anh. Minh biết mình đã lừa dối Ngọc một cách tàn nhẫn, đã lợi dụng sự ngây thơ và tình yêu sâu đậm của cô. Cô, người đã yêu anh suốt tám năm, hy sinh tất cả khi anh còn nghèo khó, giờ đây lại đang mang trong mình giọt máu của anh, sắp sửa làm mẹ. Vậy mà anh, người chồng, người cha tương lai, lại nằm đây, thao thức vì một người phụ nữ khác.
Một cảm giác khinh bỉ chính mình dâng lên trong lòng Minh. Anh là một kẻ hèn hạ, yếu đuối. Anh không đủ dũng khí để đối diện với sự thật phũ phàng rằng trái tim anh đã không còn thuộc về Ngọc trọn vẹn. Anh cũng không đủ tàn nhẫn để buông bỏ một trong hai người phụ nữ ấy. Tình yêu với Anh Thư bùng cháy như ngọn lửa hoang dại, thiêu đốt lý trí anh. Còn Ngọc, cô là một phần máu thịt, là trách nhiệm, là ân tình mà anh không thể nào phủ nhận. Anh quay đầu nhìn sang Ngọc, cô vẫn say ngủ, môi khẽ hé nụ cười mãn nguyện trong mơ. Nụ cười ấy càng khiến Minh thêm thống khổ. Anh muốn hét lên, muốn xé toạc sự giả dối này, nhưng không thể. Anh chỉ có thể nằm đó, nhìn trần nhà, mặc cho câu hỏi ám ảnh kia tiếp tục hành hạ tâm trí anh suốt một đêm dài vô tận.
Sáng hôm sau, ánh bình minh nhè nhẹ len qua khung cửa sổ, chiếu vào căn phòng vẫn còn vương vấn sự ngột ngạt của đêm dài. Minh vẫn thao thức, đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ, nhưng anh giả vờ nhắm nghiền khi cảm nhận được hơi thở của Ngọc khẽ dịch chuyển bên cạnh. Ngọc thức dậy sớm như mọi khi, nhẹ nhàng rời giường, bụng bầu đã khá lớn khiến mỗi cử động của cô đều chậm rãi, cẩn trọng. Minh nghe tiếng cô thoăn thoắt dưới bếp, tiếng dao thớt lạch cạch, mùi thơm của món trứng ốp la quen thuộc bắt đầu lan tỏa khắp căn nhà.
Ngọc đặt đĩa đồ ăn nóng hổi trước mặt Minh, cốc sữa ấm đặt cạnh. Cô không hỏi han gì về buổi tối qua, về việc anh về muộn, hay về sự im lặng bất thường của anh. Thay vào đó, Ngọc chỉ mỉm cười dịu dàng, đôi mắt trong veo nhìn anh đầy trìu mến. Nụ cười ấy, ánh mắt ấy như ngàn mũi kim châm vào tim Minh. Anh cúi gằm mặt xuống đĩa thức ăn, cố gắng tránh đi cái nhìn của vợ. Mỗi miếng ăn như nghẹn lại nơi cổ họng, vừa mặn chát của sự hối lỗi, vừa đắng ngắt của sự hèn nhát. Anh không dám ngẩng đầu, không dám đối diện với người phụ nữ đang mang cốt nhục của mình, người đã hy sinh tất cả vì anh. Cảm giác tội lỗi như một khối đá đè nặng, khiến Minh không thể nào thở nổi.
Minh cố gắng nuốt xuống những miếng ăn cuối cùng, cảm giác khó chịu vẫn quặn thắt trong lồng ngực. Anh đặt đũa xuống, đứng dậy, chuẩn bị rời đi làm. Ngọc, vẫn ngồi đối diện, nhẹ nhàng cất tiếng, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng trong Căn nhà của Minh và Ngọc.
NGỌC
(Nhìn Minh, ánh mắt đầy hy vọng nhưng cũng có vẻ cam chịu)
Hôm nay em sẽ đi khám thai định kỳ, anh có muốn đi cùng em không?
Minh khựng lại. Anh quay lưng về phía Ngọc, đôi vai hơi trùng xuống. Anh không dám nhìn vào mắt cô.
MINH
(Ngập ngừng, nói khẽ)
Anh… anh có cuộc họp quan trọng. Em đi một mình cẩn thận nhé.
Một thoáng thất vọng lướt qua ánh mắt Ngọc, nhưng rồi cô chỉ mỉm cười buồn bã.
NGỌC
Vâng, em hiểu rồi.
Minh vội vàng bước ra cửa, không ngoái lại. Cánh cửa căn nhà của Minh và Ngọc đóng sập lại, để lại Ngọc một mình với sự trống vắng. Minh, trên đường đến Văn phòng/Công ty, cảm thấy lòng mình nặng trĩu. “Cuộc họp quan trọng” đó chỉ là cái cớ để anh tránh né trách nhiệm, để anh không phải đối mặt với ánh mắt của Ngọc, ánh mắt chất chứa cả sự hy vọng và nỗi đau. Anh biết mình đang dấn sâu vào vũng lầy của sự dối trá, nhưng anh không thể dừng lại.
Minh điều khiển chiếc xe trên con đường quen thuộc hướng đến Văn phòng/Công ty, nhưng tâm trí anh hoàn toàn không ở đó. Từng nhịp bánh xe lăn đều như gõ vào lồng ngực Minh, nặng trĩu. Tiếng “vâng, em hiểu rồi” của Ngọc từ Căn nhà của Minh và Ngọc cứ văng vẳng bên tai, ám ảnh anh không dứt. Minh siết chặt vô lăng, cảm thấy như có một tảng đá vô hình đang đè nặng lên ngực. Anh biết Ngọc “hiểu” – hiểu rằng anh đang nói dối, hiểu rằng anh đang lẩn tránh, hiểu rằng cô đang phải đối mặt với nỗi cô đơn. Nhưng anh lại không thể làm gì được. Một sự bất lực đến đáng sợ trói buộc Minh. Mỗi mét đường anh đi, mỗi vòng bánh xe lăn, đều nặng nề, tựa như đang gánh vác cả một gánh nặng khổng lồ của sự dối trá, đè nén lên từng thớ thịt, từng nhịp thở của Minh. Anh lao đi trong màn sương mỏng buổi sớm, nhưng bóng tối của những lời nói dối lại càng lúc càng bao trùm lấy Minh.
Minh điều khiển chiếc xe, tốc độ không ngừng tăng lên. Tiếng động cơ gầm rú át đi tiếng vọng của Ngọc trong tâm trí anh. Anh cố gắng đẩy lùi hình ảnh vợ mình, cố gắng chạy trốn khỏi sự thật đang đè nén. Cảnh vật ngoài cửa sổ lướt qua như một thước phim quay nhanh, mờ ảo. Những hàng cây, những tòa nhà, tất cả đều trở thành những vệt màu không rõ hình hài, giống như cuộc đời Minh lúc này – một mớ hỗn độn, không định hình.
Trong sâu thẳm, Minh biết. Anh không thể tiếp tục chuỗi ngày dối trá này mãi được. Nó đang ăn mòn Minh từng chút một, khiến anh trở thành một kẻ mà chính anh cũng không còn nhận ra. Sự bất lực, cảm giác tội lỗi, và nỗi sợ hãi ngày một lớn dần. Đã đến lúc phải đưa ra một quyết định. Một quyết định đau đớn, có thể xé nát mọi thứ, nhưng cần thiết.
Minh siết chặt vô lăng, khớp ngón tay trắng bệch. Anh lẩm bẩm, giọng nói lạc đi trong tiếng gió rít và tiếng xe chạy. “Tháng sau… mọi thứ sẽ kết thúc.” Lời hứa hẹn ấy không phải với Anh Thư, mà là với chính Minh, với lương tâm đang gào thét từng đêm.
Minh nhận ra, mỗi lời nói dối, mỗi sự lảng tránh, đều là một viên gạch anh tự tay xây nên bức tường ngăn cách giữa mình và hạnh phúc thật sự. Anh đã từng nghĩ, tiền tài và địa vị có thể mua chuộc mọi thứ, kể cả lương tâm. Nhưng giờ đây, khi có trong tay tất cả, anh lại thấy mình nghèo nàn hơn bao giờ hết, thiếu thốn đi sự bình yên và thanh thản. Gương mặt Ngọc, với ánh mắt ngây thơ và tình yêu không vụ lợi, lại hiện lên rõ nét trong tâm trí anh. Cô đã đặt trọn niềm tin vào anh, đã hy sinh những tháng năm tuổi trẻ rực rỡ nhất để đồng hành cùng anh khi anh chẳng có gì. Và giờ đây, khi cô đang mang trong mình giọt máu của anh, anh lại đang đứng trước bờ vực của sự phản bội tột cùng.
Nỗi đau không chỉ là của Ngọc, mà còn là nỗi đau tự Minh tạo ra cho chính mình. Anh đã đánh mất chính mình trong mê cung của dục vọng và sự ích kỷ. Quyết định sắp tới, dù là gì, cũng sẽ là một sự giải thoát, một cánh cửa để anh đối diện với những hệ quả đã gây ra. Không thể tiếp tục che đậy, không thể tiếp tục lẩn trốn. Có lẽ, đây là lúc anh phải đối mặt với con quỷ bên trong mình, phải gánh chịu tất cả những gì anh đã gieo trồng. Anh không biết tương lai sẽ ra sao, liệu Ngọc có tha thứ, liệu anh có thể tìm lại được sự thanh thản đã mất. Nhưng một điều chắc chắn, con đường duy nhất dẫn đến sự chữa lành là sự thật. Và dù sự thật ấy có nghiệt ngã đến đâu, anh cũng không thể nào quay đầu lại. Bình minh rồi sẽ lên, và anh, Minh, sẽ phải bước đi trên con đường mới, một mình, mang theo tất cả những vết sẹo của quá khứ, nhưng với một hy vọng mong manh về sự chuộc lỗi. Anh biết, hành trình đó sẽ gian nan hơn bất kỳ cuộc chạy đua nào anh từng tham gia, nhưng ít nhất, đó sẽ là con đường của sự thật.