Bữa tiệc sinh nhật của tôi đã trôi qua hơn một tiếng.
Món ăn trên bàn nguội ngắt, nhân viên phục vụ cũng đã hỏi mấy lượt: “Mình mang bánh ra nhé?”
Tôi ngồi lặng ở vị trí chủ tiệc, ánh mắt dán chặt vào màn hình điện thoại, nơi cuộc trò chuyện giữa tôi và Hạo Phong vẫn dừng ở dòng tin nhắn từ sáng sớm:
“Hôm nay là sinh nhật em, anh đến được không?”
Bố mẹ tôi ngồi bên phải, sắc mặt mỗi lúc một thêm khó chịu.
Phía trái tôi là mẹ Hạo Phong, vẫn giữ nụ cười nhã nhặn, như thể cố gắng níu lại sự bình thản giữa một không khí đang dần trở nên ngột ngạt.
“Sắp đến rồi, mẹ có gọi cho nó, nó bảo đang trên đường.”
Gần nửa tháng qua, Hạo Phong không một lần xuất hiện trước mặt tôi.
Hai tháng trước, chính anh là người báo tin Kỳ Ninh trở về nước. Còn gửi kèm một bức ảnh cô ấy bước ra từ sân bay, kèm theo lời bình:
“Cô ấy vẫn đẹp như xưa, thời gian thật biết cách ưu ái người.”
Giọng điệu anh mang theo ý trêu chọc, còn ánh mắt thì lấp lánh một điều gì đó khiến lòng bàn tay tôi lạnh ngắt.
Kể từ ngày kết hôn, chưa từng có giây phút nào Hạo Phong ngừng tiếc nuối.
Cánh cửa phòng bỗng bật mở.
Hạo Phong sải bước vào, tay vẫn ôm nhẹ vòng eo của Kỳ Ninh.
Bố tôi đứng phắt dậy, ánh mắt bàng hoàng như thể không thể tin nổi những gì đang hiện ra trước mắt.
Mẹ tôi siết chặt lấy cánh tay ông, nhưng dù có giữ lại, cũng chẳng làm nên chuyện gì khác biệt.
Giọng bố tôi run rẩy:
“Hạo Phong, chuyện này là thế nào?”
Hạo Phong khẽ cười, kéo ghế cho Kỳ Ninh ngồi xuống.
Rồi anh cũng thong thả ngồi cạnh, tay vắt nhẹ qua lưng ghế cô ấy, thân mật đến trơ tráo.
“Bố à, chẳng phải vợ con chưa nói với bố sao? Trước đây, con từng yêu một người con gái.”
Trái tim tôi như bị ai bóp nghẹt, đau đến nỗi mỗi nhịp thở cũng trở nên khó khăn.
Mẹ Phong nghiêm giọng, gương mặt sầm lại:
“Dù có chuyện gì, cũng nên lựa lời mà nói. Hôm nay là sinh nhật của Hân Hân.”
Hạo Phong cười nhạt, tay đặt lên bụng Kỳ Ninh, như muốn công khai một điều gì đó không thể che giấu:
“Chẳng phải mọi người đều đang có mặt sao? Vậy thì nói rõ một lần cho xong.”
Ánh mắt anh ta nhìn thẳng vào tôi, chẳng chút né tránh:
“Cô ấy đang mang thai. Em tính thế nào đây, vợ?”
Từ lúc bước vào, Kỳ Ninh chỉ cúi đầu, đôi má ửng đỏ, không nói một lời.
Tôi đặt hai tay xuống dưới bàn, móng tay bấu chặt đến mức bật máu, nhưng khuôn mặt vẫn giữ nguyên vẻ điềm tĩnh đến lạnh lùng.
Hạo Phong ngả người tựa lưng vào ghế, ánh mắt lười nhác lướt qua tôi:
“Em biết mình nên làm gì rồi, đúng không?”
Bố tôi đổ sập xuống ghế, chẳng thốt nên lời.
Những ánh mắt quanh bàn đồng loạt đổ dồn về phía tôi, chờ đợi phản ứng của tôi như thể chờ đợi cao trào từ một vở kịch.
Không ai mở lời, không ai lên tiếng vì tôi.
Tôi cúi đầu, môi cong lên thành một nụ cười nhẹ, như gió thoảng:
“Chúc mừng.”
Hạo Phong nhìn bàn tiệc đã nguội, chau mày rồi búng tay gọi phục vụ:
“Cho thêm vài món thanh đạm, và một nồi cháo nóng.”
Anh quay sang nhìn Kỳ Ninh, ánh mắt dịu dàng như đang nâng niu báu vật:
“Cô ấy nghén, ăn gì cũng phải cẩn thận, để tôi lo.”
Nụ cười của anh ta, ánh mắt đầy che chở ấy chẳng khác gì thanh sắt nung đỏ, chầm chậm thiêu qua làn da tôi, thiêu thẳng vào tận tim.
Kỳ Ninh hơi cúi mặt, dường như vẫn ngại ngùng khi anh ta gắp thức ăn cho mình.
Mẹ Phong im lặng rất lâu rồi mới đứng dậy, giọng trầm xuống:
“Hạo Phong, ra đây mẹ có chuyện muốn nói.”
Hạo Phong khẽ nhếch môi, buông đũa:
“Nói gì thì cứ nói tại đây.”
Cách để đọc full truyện ( Chắc chắn đọc được , nếu làm đúng như hướng dẫn ạ )
Bước 1 : Lai bài viết
Bước 2 : Để lại một lời nhận xét góp ý , sau đó tìm tất cả các bình luận sẽ thấy linh đọc ạ.
Linh đọc full sẽ có sau 30 phút
Mẹ Hạo Phong sững sờ. Đôi mắt bà mở to, không thể tin nổi vào sự bất kính mà con trai mình vừa thể hiện. Một thoáng thất vọng, xen lẫn tức giận, hiện rõ trên gương mặt vốn luôn giữ vẻ điềm tĩnh của bà. Hạo Phong không hề chớp mắt, thách thức nhìn thẳng vào mẹ mình.
Bà nhìn Hạo Phong, lồng ngực phập phồng, muốn nói nhưng lại nghẹn lời. Nỗi nhục nhã và bất lực cuộn trào trong lòng Mẹ Hạo Phong. Bà đưa mắt nhìn một lượt quanh bàn tiệc, những ánh mắt tò mò và phán xét như kim châm vào da thịt.
Rồi Mẹ Hạo Phong quay đầu về phía Hân Hân. Ánh mắt bà dừng lại trên gương mặt điềm tĩnh đến đáng sợ của cô con dâu. Trong đôi mắt Mẹ Hạo Phong giờ đây là một mớ cảm xúc hỗn độn: sự ái ngại sâu sắc dành cho Hân Hân, sự giận dữ tột cùng với Hạo Phong, và nỗi bất lực vô hạn trước tình cảnh trớ trêu này. Bà muốn nói lời xin lỗi, nhưng lại chẳng thể thốt nên lời. Bà chỉ có thể thở dài, cố gắng kiềm chế cơn giận đang bốc lên.
Không khí trong bữa tiệc sinh nhật vốn đã ngột ngạt nay càng trở nên đặc quánh, nặng nề hơn bao giờ hết. Bố Hân Hân và Mẹ Hân Hân vẫn ngồi đó, sự im lặng của họ còn đáng sợ hơn bất cứ tiếng la mắng nào. Hân Hân vẫn giữ nụ cười nhẹ trên môi, nhưng đôi mắt cô lại sâu thẳm, thăm thẳm, không ai có thể đọc được suy nghĩ của cô. Kỳ Ninh vẫn cúi đầu, bàn tay khẽ đặt lên bụng, như muốn ẩn mình trong góc khuất.
Trong không khí căng như dây đàn, Hân Hân vẫn điềm nhiên như không. Cô không buồn nhìn về phía Hạo Phong hay Kỳ Ninh, nhưng sự hiện diện của cô lại chiếm trọn mọi sự chú ý. Bàn tay thon dài của Hân Hân từ tốn nhấc tách trà men xanh lên, từng động tác đều chậm rãi và đầy chủ ý. Hơi nóng từ tách trà phả nhẹ vào gương mặt cô, nhưng không làm thay đổi vẻ mặt tĩnh lặng đến đáng sợ của Hân Hân. Đôi mắt Hân Hân lướt qua Hạo Phong và Kỳ Ninh, chậm rãi, đầy lạnh lẽo, như thể họ chỉ là những bóng ma vật vờ trong không gian bữa tiệc, hoàn toàn vô hình. Hân Hân nhấp một ngụm trà nhỏ, tiếng nước nuốt vào cổ họng cô nghe rõ mồn một trong sự im lặng chết người đang bao trùm. Cô không nói một lời nào, nhưng sự im lặng ấy lại nặng nề hơn vạn lời mắng nhiếc, siết chặt lấy cổ họng Hạo Phong và Kỳ Ninh. Hạo Phong cảm thấy sống lưng lạnh toát, nỗi sợ hãi len lỏi. Kỳ Ninh khẽ rụt người lại, bàn tay vô thức siết chặt chiếc túi xách, cố gắng thu mình hơn nữa vào góc khuất. Cả hai kẻ phản bội cảm thấy như bị đóng băng tại chỗ, bị Hân Hân dùng sự thờ ơ lạnh lùng để trừng phạt.
Hạo Phong và Kỳ Ninh vẫn đang trong trạng thái đóng băng dưới cái nhìn lạnh lẽo của Hân Hân. Nhưng rồi, Hạo Phong đột ngột nhếch mép, một nụ cười bất cần hiện rõ, như thể muốn xé tan bầu không khí ngột ngạt mà Hân Hân đã tạo ra. Anh ta cầm đũa lên, thản nhiên gắp một miếng tôm to vào đĩa của Kỳ Ninh.
“Em ăn thêm chút nữa đi, món này hợp khẩu vị em,” Hạo Phong nói, giọng điệu ngọt ngào khác hẳn với vẻ lạnh lùng anh ta vừa dành cho Hân Hân. Kỳ Ninh ngước nhìn anh ta, đôi mắt ngập ngừng nhưng rồi cũng khẽ gật đầu.
Mẹ Hạo Phong không thể chịu đựng thêm nữa. Bà hắng giọng thật mạnh, trừng mắt nhìn con trai: “Hạo Phong! Con đang làm cái trò gì vậy hả? Sinh nhật của Hân Hân đấy!”
Nhưng Hạo Phong hoàn toàn phớt lờ. Anh ta quay sang Kỳ Ninh, đôi mắt tràn đầy sự lo lắng giả tạo. “Em thấy sao? Có muốn ăn thêm món khác không? Anh gọi thêm nhé?”
Kỳ Ninh rụt rè lắc đầu, ánh mắt thoáng lướt qua vẻ mặt trắng bệch của Hân Hân. Hân Hân vẫn ngồi đó, tách trà đã hạ xuống, đôi mắt vẫn tĩnh lặng nhưng Hạo Phong có thể cảm nhận được cơn bão đang gầm thét bên trong.
Hạo Phong vẫn cứ như không thấy gì, anh ta đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve lọn tóc mai của Kỳ Ninh đang xõa xuống. Hành động thân mật ấy như một cái tát trời giáng vào giữa mặt Hân Hân và Mẹ Hạo Phong. Mẹ Hạo Phong tức giận đến mức mặt đỏ tía tai, bàn tay siết chặt thành nắm đấm dưới gầm bàn. Bố Hân Hân và Mẹ Hân Hân chỉ biết câm lặng, ánh mắt bất lực xen lẫn căm phẫn nhìn đứa con rể trơ trẽn.
Hân Hân cảm thấy trái tim mình như bị ai đó bóp nghẹt, nỗi đau buốt giá lan tỏa. Cô nhìn bàn tay Hạo Phong đang vuốt tóc Kỳ Ninh, cảm giác như những ngón tay ấy đang siết chặt lấy cổ họng cô, khiến cô không thở nổi. Môi Hân Hân mím chặt, đôi mắt vẫn giữ sự lạnh lùng đến đáng sợ, nhưng sâu thẳm bên trong, một ngọn lửa căm phẫn đang cháy dữ dội. Hạo Phong thậm chí còn cúi người thì thầm vào tai Kỳ Ninh, nở một nụ cười ấm áp mà anh ta chưa bao giờ dành cho Hân Hân.
Mẹ Hạo Phong cảm thấy lồng ngực mình như muốn nổ tung, nỗi uất ức dâng trào đến tận cổ họng. Bà nắm chặt tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay đau điếng. Hít một hơi thật sâu, bà cố gắng nén xuống cơn giận đang sôi sục, buộc mình phải giữ bình tĩnh. Bà từ từ ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc như dao găm trực diện nhìn thẳng vào Hạo Phong.
“Con có biết con đang làm gì không, Hạo Phong?” Giọng bà trầm xuống, chứa đựng sự kiên quyết đến lạnh lùng, hoàn toàn trái ngược với vẻ mặt đỏ bừng ban nãy. “Mẹ không chấp nhận chuyện này! Tuyệt đối không!”
Hạo Phong đang cúi người thì thầm với Kỳ Ninh thì khựng lại. Nụ cười trên môi anh ta dần tắt ngấm, thay vào đó là vẻ khó chịu xen lẫn ngạc nhiên khi mẹ mình lại bùng nổ đến mức này. Kỳ Ninh cũng rụt rè cúi mặt xuống, cố gắng né tránh ánh mắt phẫn nộ từ Mẹ Hạo Phong. Cô ta cảm thấy lo sợ.
Hân Hân vẫn ngồi im lìm, đôi mắt tĩnh lặng như mặt hồ đóng băng, nhưng khóe môi cô khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt khó nhận ra. Cô biết, cơn sóng dữ chỉ mới bắt đầu. Bố Hân Hân và Mẹ Hân Hân nhìn nhau, một tia hy vọng mong manh lóe lên trong ánh mắt đầy bất lực của họ. Liệu Mẹ Hạo Phong có đủ sức lay chuyển đứa con trai ngỗ ngược này? Hạo Phong đưa mắt nhìn mẹ, trong ánh mắt anh ta không hề có sự hối lỗi, mà chỉ là vẻ thách thức.
Ánh mắt thách thức của Hạo Phong như ngòi nổ cuối cùng. Bố Hân Hân cảm thấy lồng ngực mình muốn nổ tung. Ông đột ngột đập mạnh bàn, một tiếng “RẦM” lớn vang lên khô khốc, khiến chén đĩa trên bàn ăn rung lên bần bật, vài chiếc suýt nữa thì rơi xuống đất. Tiếng động chói tai làm cả căn phòng tiệc đang ngột ngạt bỗng im bặt, mọi ánh mắt đổ dồn về phía ông. Ánh mắt Bố Hân Hân đỏ ngầu, căm phẫn nhìn chằm chằm Hạo Phong. Ông run rẩy chỉ thẳng tay vào mặt anh ta, từng ngón tay run lẩy bẩy như muốn bóp nghẹt sự tức giận đang trào dâng.
“Cậu, cậu quá đáng!” Giọng Bố Hân Hân khản đặc, nghẹn ứ nhưng đầy uy lực. “Cậu đừng hòng bước chân vào nhà tôi nữa!”
Hạo Phong giật mình, vẻ thách thức trên mặt anh ta vụt tắt, thay vào đó là sự sững sờ. Anh ta không ngờ Bố Hân Hân lại phản ứng mạnh mẽ đến vậy. Kỳ Ninh bên cạnh cũng tái mét, rụt người lại như muốn tan biến vào không khí. Mẹ Hạo Phong thở phào nhẹ nhõm, một tia hy vọng vừa nhen nhóm lại bị dập tắt bởi sự căng thẳng tột độ mới. Bà nhìn Bố Hân Hân, rồi lại nhìn đứa con trai trơ tráo của mình, bất lực. Mẹ Hân Hân vội vã nắm lấy tay chồng, cố gắng trấn an nhưng bàn tay bà cũng run rẩy không kém. Hân Hân khẽ nghiêng đầu, nụ cười nhạt trên môi cô giờ đây đã thoáng ẩn chứa một sự hài lòng khó tả. Kịch hay, chỉ mới bắt đầu.
Bố Hân Hân đã gầm lên. Kỳ Ninh, đang tái mét, giật bắn mình. Cô rụt cổ lại, đôi mắt nhắm nghiền như cố gắng thu mình nhỏ bé nhất có thể. Cô cúi gằm mặt xuống, mái tóc xoã che đi phần lớn khuôn mặt. Đôi vai cô khẽ run lên bần bật, từng nhịp thở dường như cũng muốn vỡ oà thành tiếng nấc. Cô muốn nói gì đó, muốn biện minh, nhưng lời nói như mắc kẹt trong cổ họng, không thể thốt ra. Sự sợ hãi và xấu hổ bủa vây lấy cô.
Trong khi đó, Hạo Phong vẫn đứng yên, ánh mắt anh ta chỉ lướt qua vẻ mặt giận dữ của Bố Hân Hân một cách hờ hững. Anh ta nhẹ nhàng đưa tay ra, đặt lên eo Kỳ Ninh, kéo cô sát vào người mình như một hành động che chở đầy công khai. Động tác ấy như đổ thêm dầu vào lửa. Bố Hân Hân trừng mắt, hai hàm răng nghiến chặt, gân xanh trên trán nổi rõ. Mẹ Hân Hân thở hắt ra, ánh mắt đau đớn xen lẫn thất vọng nhìn Hạo Phong. Mẹ Hạo Phong chỉ biết nắm chặt vạt áo, không dám nhìn thẳng vào ai. Hân Hân vẫn giữ nguyên nụ cười nhạt. Cô dõi theo bàn tay Hạo Phong đặt trên eo Kỳ Ninh, rồi lại nhìn thẳng vào đôi mắt sững sờ của bố mình. Kịch tính giờ đây đã được đẩy lên một nấc thang mới, đúng như Hân Hân mong đợi.
Hân Hân vẫn giữ nguyên nụ cười nhạt. Cô dõi theo bàn tay Hạo Phong đặt trên eo Kỳ Ninh, rồi lại nhìn thẳng vào đôi mắt sững sờ của bố mình. Kịch tính giờ đây đã được đẩy lên một nấc thang mới, đúng như Hân Hân mong đợi. Và rồi, không một lời báo trước, Hân Hân khẽ đẩy ghế, đứng dậy. Tiếng ghế ma sát với sàn nhà làm mọi ánh mắt đổ dồn về phía cô. Nụ cười nhạt trên môi cô biến mất, thay vào đó là ánh mắt sắc lạnh như băng quét qua từng người trong bàn, từ Bố Hân Hân đang giận dữ, Mẹ Hân Hân đang đau khổ, đến Mẹ Hạo Phong đang cúi gằm mặt. Cuối cùng, ánh mắt cô dừng lại ở Hạo Phong, nơi anh ta vẫn đang ôm chặt Kỳ Ninh. Hạo Phong ngẩng đầu lên, đối diện với đôi mắt Hân Hân, có một thoáng ngạc nhiên lướt qua vẻ mặt anh ta. Hân Hân từ từ nhếch mép, giọng nói cô khẽ cất lên, tuy nhẹ nhàng nhưng lại đầy uy lực, khiến không khí trong phòng như ngưng đọng.
“Có lẽ, chúng ta nên nói chuyện riêng một lát, Hạo Phong.”
Hạo Phong giật mình, đôi mắt anh ta mở to. Anh ta không ngờ Hân Hân lại nói ra câu đó một cách công khai, đầy thách thức như vậy. Bàn tay anh ta vô thức rời khỏi eo Kỳ Ninh. Kỳ Ninh, cảm nhận được sự thay đổi, ngẩng đầu lên nhìn Hạo Phong, rồi lại liếc xéo Hân Hân với vẻ khó chịu.
Tiếng thì thầm rộ lên khắp căn phòng. Những ánh mắt tò mò, xen lẫn kinh ngạc và hả hê, bắt đầu đổ dồn về phía bàn tiệc chính, nơi Hân Hân đang đứng. Người ta bắt đầu đoán già đoán non, những câu hỏi không thành tiếng như “Chuyện gì đang xảy ra vậy?”, “Có phải vợ chồng họ đang cãi nhau?”, “Cô gái kia là ai?” lướt qua tâm trí của từng vị khách. Họ từng cố gắng làm lơ màn kịch căng thẳng vừa rồi, nhưng giờ đây, không ai có thể giấu được sự xôn xao. Không khí ngột ngạt bao trùm cả bữa tiệc sinh nhật.
Bố Hân Hân nắm chặt tay dưới gầm bàn, gương mặt ông đanh lại vì giận dữ và lo lắng cho con gái. Mẹ Hân Hân đưa tay lên che miệng, những giọt nước mắt chực trào. Mẹ Hạo Phong cúi gằm mặt xuống, dường như muốn biến mất khỏi tầm mắt mọi người. Bà biết, mọi chuyện đã vượt quá tầm kiểm soát.
Hạo Phong nhìn Hân Hân, cố gắng lấy lại bình tĩnh. Anh ta không muốn mọi chuyện bị đẩy đi quá xa, đặc biệt là trước mặt đông người như thế này.
“Hân Hân, em nói gì vậy? Có gì thì về nhà rồi nói.” Hạo Phong hạ giọng, cố gắng xoa dịu.
Hân Hân nở một nụ cười lạnh lùng. “Về nhà? Anh nghĩ chúng ta còn có thể ‘về nhà’ như trước nữa sao?” Giọng cô vang vọng, đủ lớn để mọi người trong phòng đều có thể nghe thấy. “Mọi chuyện đã xảy ra ở đây, thì chúng ta sẽ giải quyết ở đây.”
Ánh mắt Hân Hân sắc lạnh lướt qua Kỳ Ninh, dừng lại một giây trên chiếc bụng hơi nhô của cô ta, rồi quay lại nhìn thẳng vào Hạo Phong, không chút nhân nhượng. Cô không cho anh ta bất kỳ cơ hội nào để thoái thác.
Hạo Phong, sau giây phút bối rối, bỗng nhếch mép cười khẩy. Anh ta vẫn ngồi yên tại chỗ, ung dung khoanh tay trước ngực, đôi mắt thách thức nhìn thẳng vào Hân Hân, như thể cô chỉ đang làm trò cười. Không khí ngột ngạt trong phòng tiệc càng lúc càng đông đặc, tiếng thì thầm lúc nãy bỗng im bặt, nhường chỗ cho sự im lặng chết chóc.
“Có gì thì cứ nói ở đây, vợ,” Hạo Phong thản nhiên cất lời, giọng anh ta chứa đầy vẻ mỉa mai, cố tình kéo dài chữ “vợ”. Anh ta liếc một vòng qua các vị khách, ánh mắt dừng lại ở bàn của hai bên gia đình. “Mọi người đều là người nhà cả mà.”
Kỳ Ninh nở một nụ cười nửa miệng, ánh mắt cô ta lướt qua Hân Hân với vẻ khinh thường. Bố Hân Hân nắm chặt tay đến mức các khớp xương trắng bệch, nỗi giận dữ dâng lên tận cổ họng. Mẹ Hân Hân bật khóc nấc nhẹ, không dám nhìn thẳng vào con gái. Mẹ Hạo Phong chỉ biết cắm mặt xuống bàn, ước gì mình có thể tàng hình. Bà biết, lời nói của Hạo Phong chính là đổ thêm dầu vào lửa, đẩy mọi chuyện đi đến bước đường không thể cứu vãn.
Hân Hân đứng đó, mọi lời nói của Hạo Phong như những nhát dao đâm thẳng vào tim. Tai cô ù đi, mắt cô mờ nhạt nhìn xuyên qua dáng vẻ bất cần của anh ta. Giữa không gian ngột ngạt và những ánh nhìn tò mò, một thước phim cũ bỗng chốc quay ngược trong tâm trí Hân Hân. Cô nhớ lại ngày cưới của mình. Tiếng nhạc du dương, những lời chúc phúc ấm áp. Hạo Phong nắm chặt tay Hân Hân trên lễ đường, ánh mắt anh ta rạng rỡ, tràn đầy tình yêu. “Anh thề sẽ yêu em, bảo vệ em suốt đời, Hân Hân. Mãi mãi là của riêng mình chúng ta.” Giọng anh ta lúc đó thật chân thành, lời thề non hẹn biển ấy dường như vẫn còn văng vẳng bên tai cô.
Vậy mà giờ đây, trước mặt Hân Hân là một Hạo Phong hoàn toàn khác. Một Hạo Phong ung dung bên người tình cũ, công khai mọi thứ, nhẫn tâm chà đạp lên lời thề năm xưa. Nụ cười của Hạo Phong và ánh mắt khinh miệt của Kỳ Ninh, cùng với vẻ mặt đau khổ của Bố Hân Hân, Mẹ Hân Hân, tất cả như xé nát trái tim cô. Một dòng nước mắt nóng hổi lăn dài trên má Hân Hân, nhưng cô nhanh chóng quay đi, nuốt ngược vị mặn chát vào trong. Trên môi Hân Hân bỗng nở một nụ cười, một nụ cười cay đắng đến tột cùng, méo mó và đầy uất hận. Ánh mắt cô nhìn thẳng vào Hạo Phong, không còn chút tình cảm nào, chỉ còn lại sự căm ghét lạnh lẽo.
Hân Hân nở một nụ cười cay đắng đến tột cùng, méo mó và đầy uất hận. Ánh mắt cô nhìn thẳng vào Hạo Phong, không còn chút tình cảm nào, chỉ còn lại sự căm ghét lạnh lẽo.
Mẹ Hạo Phong, ngồi cạnh Hạo Phong, cảm thấy lồng ngực mình như bị bóp nghẹt. Bầu không khí ngột ngạt tại Bữa tiệc sinh nhật không chỉ đến từ sự im lặng chết chóc mà còn từ ánh mắt rực lửa căm phẫn của Hân Hân. Bà không thể chịu đựng thêm một giây phút nào nữa. Đột ngột, Mẹ Hạo Phong đứng bật dậy, gương mặt tái mét vì lo lắng và xấu hổ. Bà vội vàng nắm chặt lấy cánh tay Hạo Phong, cố gắng kéo anh ta ra khỏi bàn tiệc.
“Đừng làm loạn nữa, Hạo Phong!” Giọng bà khẽ gằn, xen lẫn sự van nài, “Nghe lời mẹ! Về thôi!”
Hạo Phong nhíu mày, ánh mắt vẫn chưa rời khỏi Hân Hân, nhưng bàn tay anh ta đã bị mẹ mình lôi đi. Kỳ Ninh vẫn ngồi im, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười thản nhiên, như thể mọi chuyện đang diễn ra không hề liên quan gì đến cô ta.
Hạo Phong và mẹ hắn lảo đảo rời đi dưới ánh mắt lạnh lùng của Hân Hân. Kỳ Ninh vẫn ngồi đó, nụ cười nửa miệng tự mãn như một nhát dao đâm vào trái tim Hân Hân. Lúc này, Bố Hân Hân và Mẹ Hân Hân, những người đã chứng kiến tất cả từ đầu đến cuối, không thể đứng yên thêm nữa. Cơn giận và nỗi xót xa trào dâng trong lòng họ.
Bố Hân Hân đứng bật dậy, gương mặt đỏ bừng vì phẫn nộ, nhưng đôi mắt ông lại chất chứa sự đau đớn tột cùng khi nhìn Hân Hân. Mẹ Hân Hân cũng vội vã lao đến bên Hân Hân, nước mắt đã lăn dài trên gò má.
“Hân Hân con ơi!” Mẹ Hân Hân thốt lên, giọng nghẹn lại trong cổ họng.
Cả Bố Hân Hân và Mẹ Hân Hân cùng vươn tay ôm chặt lấy Hân Hân, như thể muốn che chở cô khỏi mọi giông bão. Hân Hân, vốn đang gồng mình chịu đựng, bỗng chốc vỡ òa trong vòng tay quen thuộc ấy. Nước mắt cô tuôn rơi như mưa, thấm đẫm vai áo mẹ.
Mẹ Hân Hân vỗ về tấm lưng run rẩy của Hân Hân, giọng nói run rẩy nhưng đầy kiên quyết: “Con gái mẹ, con đã chịu đựng đủ rồi. Đừng sợ, có bố mẹ ở đây.”
Bố Hân Hân siết chặt con gái vào lòng, ánh mắt ông sắc như dao, quét qua bóng lưng Hạo Phong đang khuất dần và dừng lại ở Kỳ Ninh đang ngồi đó với vẻ mặt đầy thách thức. Một tia lửa căm phẫn bùng lên trong đáy mắt ông.
Hân Hân vẫn run rẩy trong vòng tay của bố mẹ, nhưng từng lời nói kiên định của Mẹ Hân Hân như một luồng điện xẹt qua, đánh thức ý chí mạnh mẽ ẩn sâu bên trong cô. Dòng nước mắt vẫn còn ướt đẫm gò má, nhưng ánh mắt Hân Hân dần thay đổi, từ đau đớn chuyển sang một sự kiên cường đến lạnh lùng. Cô nhẹ nhàng gỡ những ngón tay đang run rẩy của Mẹ Hân Hân khỏi cánh tay mình, động tác dứt khoát nhưng đầy sự tôn trọng. Hân Hân ngẩng đầu, lau vội khóe mắt, rồi quay người lại. Ánh mắt cô xuyên qua đám đông đang xì xào, ghim chặt vào bóng lưng Hạo Phong và Mẹ Hạo Phong đang lảo đảo bước ra khỏi phòng tiệc, gần như đã khuất.
Mẹ Hân Hân và Bố Hân Hân nhìn con gái với ánh mắt vừa lo lắng vừa tự hào. Họ cảm nhận được một sự thay đổi mạnh mẽ ở Hân Hân. Cô hít một hơi thật sâu, lồng ngực phập phồng kìm nén mọi cảm xúc hỗn độn. Hân Hân bước một bước tới trước, giọng nói không còn nghẹn ngào mà vang lên rõ ràng, từng tiếng như nhát dao sắc lẹm cứa vào không khí căng như dây đàn, đủ lớn để Hạo Phong phải khựng lại ngay ngưỡng cửa và tất cả mọi người trong phòng đều nghe thấy rõ mồn một.
“Hạo Phong!” Hân Hân gọi, giọng cô đầy sức nặng, khiến Mẹ Hạo Phong cũng phải quay đầu nhìn lại đầy sửng sốt.
Hạo Phong quay người, ánh mắt hắn chạm vào ánh mắt kiên định của Hân Hân, một tia bàng hoàng lóe lên trong mắt hắn. Kỳ Ninh, đang ngồi ở bàn, nghe thấy lời Hân Hân gọi, nụ cười tự mãn trên môi cô ta tắt ngúm, đôi mắt mở to khó tin.
“Vậy thì tôi sẽ nói rõ ràng tại đây.” Hân Hân tiếp tục, từng chữ thốt ra dứt khoát, không một chút do dự, “Chúng ta ly hôn.”
Không khí trong phòng tiệc như đông đặc lại. Tiếng xì xào ngưng bặt. Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về Hân Hân, người vừa tuyên bố một quyết định động trời ngay trong chính ngày sinh nhật của mình, trước mặt gia đình, bạn bè và cả “kẻ thứ ba” trơ trẽn. Hạo Phong đứng sững sờ, gương mặt trắng bệch. Mẹ Hạo Phong há hốc mồm, ánh mắt từ bất ngờ chuyển sang căm phẫn. Kỳ Ninh, sau một thoáng bàng hoàng, bỗng nhếch mép cười nhạt, một nụ cười đầy ẩn ý và có phần hả hê.
Hạo Phong vẫn đứng sững sờ, gương mặt trắng bệch, nhưng rồi, như một nỗ lực cuối cùng để giữ lại chút thể diện, khóe môi hắn run rẩy nhếch lên, tạo thành một nụ cười nhạt nhẽo, vô cảm. Hắn muốn tỏ ra bất cần, nhưng tia hoang mang trong mắt không thể giấu được.
Kỳ Ninh, sau nụ cười hả hê ban đầu, đã cúi gằm mặt xuống. Một nụ cười tự mãn vẫn còn đọng lại trên môi cô ta, trong đầu đã bắt đầu vẽ ra viễn cảnh Hân Hân bị bẽ mặt, mất đi tất cả.
Hân Hân bước thêm một bước, ánh mắt cô không còn sự đau khổ mà thay vào đó là sự lạnh lùng đến đáng sợ, như một lưỡi dao sắc bén. Cô không nói thêm lời nào, nhưng ánh nhìn đó, găm thẳng vào Hạo Phong, rồi lướt qua Mẹ Hạo Phong, cuối cùng dừng lại ở Kỳ Ninh, mang theo một sức nặng vô hình.
Nụ cười nhếch mép trên môi Hạo Phong bỗng đông cứng lại. Sự bất cần vừa cố gắng tạo ra tan biến, thay vào đó là cảm giác sững sờ, kinh hãi tột độ. Hắn đột nhiên nhận ra lời tuyên bố ly hôn của Hân Hân không phải là sự yếu đuối, mà là khởi đầu cho một màn trả thù tàn khốc hơn.
Kỳ Ninh, từ nãy đến giờ vẫn cúi đầu, bất ngờ ngẩng phắt dậy. Đôi mắt cô ta mở to đến mức lộ rõ lòng trắng, trừng trừng nhìn Hân Hân, tràn ngập kinh ngạc và một nỗi sợ hãi không thể che giấu. Nụ cười chiến thắng trên môi cô ta vụt tắt, gương mặt trắng bệch không còn một giọt máu. Trong khoảnh khắc đó, Kỳ Ninh cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng, nhận ra mình vừa chạm trán một kẻ thù đáng sợ hơn mình tưởng rất nhiều.
Cả căn phòng như bị đông cứng lại bởi một luồng khí lạnh lẽo vô hình. Tiếng nhạc mừng sinh nhật vừa vang lên đã bị cắt đứt đột ngột, nhường chỗ cho sự im lặng đến đáng sợ. Mọi ánh mắt, từ những người khách xa lạ cho đến gia đình Hạo Phong và cả Bố Hân Hân, Mẹ Hân Hân, đều đổ dồn về phía Hân Hân, như thể cô vừa xuất hiện từ một thế giới khác. Không ai, ngay cả những người thân cận nhất, có thể ngờ Hân Hân lại có thể đưa ra quyết định táo bạo và dứt khoát đến vậy. Không khí bữa tiệc, vốn đang tràn ngập tiếng cười và lời chúc tụng, bỗng chốc trở nên căng như dây đàn.
Hạo Phong vẫn đứng đó, bất động, gương mặt cắt không còn giọt máu. Trong đôi mắt hắn, sự sợ hãi tột độ đã hoàn toàn nuốt chửng vẻ bất cần giả tạo. Hắn cảm thấy như một con thú bị dồn vào đường cùng, không thể trốn thoát khỏi cái nhìn lạnh lẽo của Hân Hân. Hắn thầm nghĩ, liệu đây có phải là màn trả thù mà hắn đã đánh giá thấp?
Kỳ Ninh, hai tay run rẩy ôm lấy bụng, đôi mắt vẫn mở to kinh hoàng. Nụ cười tự mãn đã bị thay thế hoàn toàn bằng nỗi sợ hãi tột cùng. Cô ta chưa bao giờ nghĩ Hân Hân lại có thể tàn nhẫn và dứt khoát đến thế. Cô ta cảm thấy như vừa bị tước đoạt mất tất cả hy vọng chỉ trong một khoảnh khắc. Cô ta thầm rủa Hân Hân, nhưng trong lòng lại không khỏi run sợ trước khí chất hoàn toàn khác lạ của người phụ nữ này.
Mẹ Hạo Phong, khuôn mặt bà cứng đờ, đôi môi mím chặt đến trắng bệch. Bà muốn nói điều gì đó, muốn ngăn cản, muốn la mắng Hân Hân, nhưng mọi âm thanh đều bị kẹt lại trong cổ họng. Sự ngạo mạn thường ngày của bà đã biến mất, thay vào đó là sự bàng hoàng và một chút gì đó hoảng loạn. Bà không thể chấp nhận được viễn cảnh Hạo Phong bị ly hôn ngay trong ngày sinh nhật vợ, một sự sỉ nhục không thể nào rửa sạch.
Bố Hân Hân và Mẹ Hân Hân, cả hai đều nhìn Hân Hân với một vẻ mặt phức tạp. Có sự ngạc nhiên, có sự lo lắng, nhưng sâu thẳm trong ánh mắt họ, có một niềm tự hào thầm lặng. Họ đã từng nghĩ con gái mình quá yếu đuối, nhưng giờ đây, Hân Hân đứng đó, kiên cường và đầy mạnh mẽ. Mẹ Hân Hân khẽ nắm chặt tay Bố Hân Hân, như muốn truyền cho ông thêm sức mạnh.
Hân Hân, không bận tâm đến những ánh mắt soi mói hay những suy nghĩ hỗn độn xung quanh, cô từ tốn đưa tay lên ngón áp út. Chiếc nhẫn cưới, biểu tượng của cuộc hôn nhân đã vỡ vụn, nằm gọn trên ngón tay cô. Ánh mắt Hân Hân vẫn lạnh lùng, dứt khoát.
Hân Hân ngẩng cao đầu, đôi mắt vẫn ánh lên vẻ kiên định đến lạnh người. Cô từ từ tháo chiếc nhẫn cưới trên ngón tay áp út ra, không một chút do dự, không một thoáng tiếc nuối. Chiếc nhẫn lấp lánh dưới ánh đèn, từng là biểu tượng của tình yêu và lời thề, giờ đây chỉ còn là gánh nặng. Cô đặt nhẹ nhàng chiếc nhẫn xuống mặt bàn tiệc, nơi vừa đặt chiếc bánh kem sinh nhật đã bị hủy hoại, âm thanh nhỏ bé nhưng vang vọng như tiếng chuông báo tử cho một cuộc hôn nhân.
Mọi ánh mắt vẫn dán chặt vào Hân Hân, nhưng cô không bận tâm. Cô hít một hơi thật sâu, như muốn rũ bỏ tất cả bụi bặm và u uất đã bám víu lấy mình trong suốt thời gian qua. Cô quay lưng, bước đi từng bước chậm rãi, vững vàng về phía cánh cửa. Không một lần ngoảnh lại, không một cái liếc nhìn, không một biểu cảm hối tiếc. Cô bước ra khỏi căn phòng ngột ngạt, bỏ lại phía sau Hạo Phong và Kỳ Ninh đứng chết trân giữa bữa tiệc sinh nhật đổ nát, cùng với những ánh mắt kinh ngạc, bàng hoàng của tất cả mọi người.
Hạo Phong như vừa tỉnh giấc từ một cơn ác mộng. Hắn nhìn theo bóng lưng Hân Hân xa dần, rồi nhìn xuống chiếc nhẫn cô vừa đặt trên bàn, một cảm giác trống rỗng và hối hận trào dâng. Hắn muốn níu kéo, muốn giải thích, nhưng cổ họng nghẹn ứ, không tài nào thốt lên lời. Mọi thứ đã sụp đổ quá nhanh, quá dứt khoát.
Kỳ Ninh vẫn ôm bụng, nước mắt bắt đầu lăn dài trên má. Cô ta không thể tin được mọi chuyện lại kết thúc như vậy. Cái cảm giác chiến thắng vừa chớm nở đã bị xé toạc thành từng mảnh vụn. Cô ta nhìn Hạo Phong, mong chờ một sự an ủi, nhưng hắn cũng đang lạc lối trong sự hoảng loạn của chính mình.
Mẹ Hạo Phong, khuôn mặt bà tím tái. Bà lao tới định gọi Hân Hân lại, nhưng Bố Hân Hân đã bước tới chắn ngang, ánh mắt ông nhìn bà đầy lạnh lẽo và khinh thường. Không ai còn có thể ngăn cản bước chân của Hân Hân. Cô đã thật sự giải thoát cho mình.
Khi cánh cửa phòng tiệc đóng lại sau lưng, Hân Hân cảm thấy một luồng gió mát lạnh thổi qua, xua tan đi sự nóng bức và ngột ngạt. Cô đứng đó, giữa hành lang yên tĩnh, trái tim vẫn còn đập mạnh nhưng tâm hồn lại tràn ngập một sự bình yên kỳ lạ. Bước chân cô không còn nặng nề, những gánh nặng vô hình đã trút bỏ. Cuộc hôn nhân này, vốn là một giấc mơ đẹp, đã trở thành một nhà tù không lối thoát. Giờ đây, cô đã tự tay mở cánh cửa đó, dù phải đối mặt với nỗi đau và sự mất mát. Cô nhận ra, tha thứ không phải là việc níu giữ quá khứ hay chấp nhận sự phản bội, mà là buông bỏ để bản thân được tự do. Hân Hân ngẩng mặt nhìn lên trần nhà, ánh đèn hành lang mờ ảo soi rõ những giọt nước mắt lăn dài trên má. Nhưng lần này, đó không phải là nước mắt của đau khổ hay tủi hờn, mà là những giọt nước mắt của sự giải thoát, của một khởi đầu mới. Cô đã chọn con đường khó khăn nhất, nhưng đó lại là con đường duy nhất để tìm lại chính mình. Tương lai phía trước vẫn còn mịt mờ, nhưng Hân Hân tin rằng, với sự mạnh mẽ và kiên cường mà cô vừa tìm thấy, cô sẽ vượt qua tất cả. Cô sẽ xây dựng lại cuộc đời mình, không còn là cái bóng của ai khác, mà là một Hân Hân độc lập, tự chủ và tràn đầy yêu thương, xứng đáng với hạnh phúc đích thực.

