Chồng để mặc tì///nh n///hân tú//m t//óc người vợ ma//ng th//ai trên chuyên cơ – nhưng người anh trai tỷ phú đã khiến họ phải tr/ả gi/á đ/ắt
Sân bay quốc tế một buổi sớm mùa đông chìm trong màn sương lạnh. Những hạt mưa nhỏ li ti bay lất phất quanh chiếc chuyên cơ hạng sang của tập đoàn Trịnh Gia Group—một đế chế nổi tiếng khắp Hà Nội, Sài Gòn và cả giới đầu tư quốc tế.
Bên trong khoang máy bay, Lan Anh, đang ma/ng th/ai sáu tháng, ngồi lặng bên ô cửa sổ, hai tay đặt lên bụng đầy l/o lắ//ng. Cô nhận lời tham gia chuyến bay này chỉ vì chồng cô—Trịnh Minh—nói rằng đây là “cuộc họp gia đình quan trọng”. Nhưng cả buổi sáng, Minh trá/nh nhìn vào mắt vợ.
Trong lòng Lan Anh, một li/nh cả/m xấ///u dần lớn lên.
Đúng lúc đó, tiếng giày cao gót vang lên s/ắc lạnh dọc lối đi.
Một cô gái xuất hiện—mặc áo khoác đỏ hàng hiệu, đôi môi cong lên đ/ắc th/ắng.
Hà Vy.
Tim Lan Anh thắt lại. Cô biết cái tên này. Cô từng thấy nó trên màn hình điện thoại của Minh vào những đêm muộn. Cô hỏi—nhưng Minh đã chối.
Giờ thì Hà Vy đang đứng đây, bước vào chuyên cơ gia đình như thể thuộc về nơi này.
“Minh,” Hà Vy cười ngọt, cúi xuống chạm má anh, “anh không nói với cô ấy là em sẽ đi cùng sao?”
Lan Anh chế////t s////ững.
Minh chỉ lúng túng: “Chúng ta cứ bay đi rồi nói sau.”
Lan Anh thì thào: “Anh đưa cô ta theo? Trên chuyến bay gia đình? Minh, em đang ma//ng th//ai.”
Chưa dứt câu, Hà Vy lập tức đảo mắt, tiến lại gần và nói đầy m///ỉa m////ai:
“Đừng lên cơn làm quá như mấy bà bầu.”
Rồi bấ/t n/gờ, cô ta tú//m lấy tóc Lan Anh và gi///ật m//ạnh.
“A!!” Lan Anh kêu lên, tay nắm chặt thành ghế.
“Mày không xứng với anh ấy,” Hà Vy gằn giọng. “Không xứng với gia đình này, cũng chẳng xứng với cuộc sống—”
Một tiếng qu///át vang rền từ cuối khoang máy bay:
“Ở đây có chuyện gì vậy?”
Không gian lập tức đông cứng.
Đứng ở cửa khoang là…
Trịnh Gia (anh trai tỷ phú), trong bộ vest đen lịch lãm, đứng sừng sững, thân hình cao lớn như bức tường chắn ở cửa khoang. Đôi mắt anh ta lạnh như băng, quét một lượt qua Trịnh Minh và Hà Vy đang cứng đờ, rồi dừng lại ở Lan Anh đang ôm bụng bầu, nước mắt lưng tròng. Khí chất áp đảo từ Trịnh Gia tỏa ra khiến toàn bộ khoang máy bay sang trọng bỗng chốc im phăng phắc, không một tiếng động. Ngay cả tiếng gió bên ngoài cũng dường như ngừng lại.
Trịnh Minh và Hà Vy hóa đá tại chỗ. Nụ cười đắc thắng trên môi Hà Vy vụt tắt, thay vào đó là vẻ mặt tái mét vì kinh hãi. Tay cô ta vẫn còn bám vào tóc Lan Anh, nhưng đã buông lỏng ra.
Lan Anh ngước nhìn Trịnh Gia (anh trai tỷ phú). Trong đôi mắt ngấn nước của cô, một tia hy vọng mỏng manh le lói, như ánh sáng cuối đường hầm. Cô siết nhẹ tay lên bụng, cảm nhận sự tồn tại của đứa con, và thầm cầu nguyện.
Trịnh Gia không nói một lời. Ánh mắt anh ta lại lướt qua Hà Vy, dừng lại thật lâu ở bàn tay cô ta đang lơ lửng gần tóc Lan Anh, rồi chuyển sang Trịnh Minh, người đang cúi gằm mặt.
Cả khoang máy bay vẫn chìm trong sự im lặng đáng sợ, nặng nề đến nghẹt thở.
Trịnh Gia không nói một lời, nhưng ánh mắt sắc lạnh của anh ta khiến Trịnh Minh và Hà Vy như bị đóng băng tại chỗ. Bất ngờ, Trịnh Gia bước thẳng đến bên Lan Anh, từng bước chân mạnh mẽ dứt khoát xé tan bầu không khí nặng nề. Hà Vy giật mình lùi lại, đôi mắt mở to đầy kinh hãi khi Trịnh Gia đi lướt qua cô ta như một cơn bão.
Anh ta quỳ một chân xuống bên Lan Anh, đôi tay rắn rỏi cẩn thận đỡ lấy cánh tay cô. “Em có sao không, Lan Anh?” Giọng anh trầm ấm, thoát khỏi vẻ lạnh lùng ban nãy, ẩn chứa sự lo lắng sâu sắc.
Lan Anh ngẩng lên, đôi mắt mờ lệ chạm vào ánh nhìn đầy quan tâm của Trịnh Gia. Một cảm giác ấm áp, an toàn lan tỏa trong cô. Anh nhẹ nhàng vuốt mái tóc rối bù của Lan Anh, khẽ nghiêng đầu kiểm tra vết sước nhỏ trên trán cô, động tác đầy dịu dàng và tỉ mỉ. Lan Anh nghẹn ngào, mọi tủi hờn, đau đớn bỗng chốc vỡ òa thành những giọt nước mắt lăn dài. Được Trịnh Gia quan tâm lúc này khiến cô cảm thấy như cả thế giới đang quay lưng lại bỗng chốc có một điểm tựa vững chắc.
Trịnh Gia từ tốn đứng dậy, ánh mắt lạnh lẽo như băng giá từ từ lướt qua Lan Anh đang nức nở trong vòng tay Trịnh Minh. Anh không thèm nhìn Trịnh Minh, chỉ thẳng thắn quay người, đôi mắt sâu thẳm đột ngột khóa chặt vào Hà Vy, sắc lạnh như những lưỡi dao vừa mài bén. Cả khoang chuyên cơ bỗng chốc im phăng phắc, chỉ còn tiếng nức nở nhỏ bé của Lan Anh và tiếng thở dốc khó nhọc của Hà Vy.
Anh trai tỷ phú của tập đoàn Trịnh Gia Group gằn từng tiếng, giọng nói trầm khàn nhưng đầy uy lực, xé toạc sự tĩnh lặng: “Cô là ai và sao dám làm càn trên chuyên cơ của Trịnh Gia Group?”
Câu hỏi như một tảng băng khổng lồ giáng xuống đầu Hà Vy. Từ thái độ kiêu ngạo, đầy vẻ thách thức chỉ vài phút trước, cô ta lập tức tái mét. Đôi mắt mở to, lắp bắp không thành lời, hai bàn tay siết chặt vào nhau đến trắng bệch. Sức ép từ ánh mắt và giọng nói của Trịnh Gia khiến Hà Vy run rẩy không kiểm soát, mọi sự tự tin bỗng chốc tan biến như làn khói. Cô ta như con thú nhỏ bị dồn vào đường cùng, sợ hãi đến cực độ. Trịnh Minh đứng cạnh Hà Vy, khuôn mặt cũng trắng bệch không kém, mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm lưng áo.
Trịnh Gia không chờ đợi Hà Vy trả lời thêm bất cứ lời nào. Ánh mắt lạnh lùng của anh lập tức rời khỏi Hà Vy, xoay phắt sang Trịnh Minh, sắc như dao. Lan Anh vẫn còn nức nở nhẹ, nép trong vòng tay Trịnh Minh, nhưng sự im lặng đột ngột khiến cô cũng ngước nhìn. Trịnh Gia sải bước lại gần hơn, khoảng cách giữa hai anh em thu hẹp lại, áp lực vô hình bao trùm cả khoang chuyên cơ.
“Minh, anh giải thích đi.” Trịnh Gia gằn từng tiếng, giọng nói không còn trầm khàn mà đã chuyển sang sự tức giận bị kìm nén, “Cô ta là ai và tại sao dám động đến vợ anh?”
Câu hỏi như một nhát dao đâm thẳng vào tim Trịnh Minh. Cả người anh ta cứng đờ, khuôn mặt tái xanh ban nãy giờ chuyển sang trắng bệch như tờ giấy. Trịnh Minh cố gắng mở miệng, lắp bắp vài tiếng vô nghĩa, nhưng cổ họng như bị nghẹn lại, không một âm thanh hoàn chỉnh nào có thể thoát ra. Anh ta cúi gằm mặt xuống, đôi mắt lấm lét đảo quanh, tuyệt vọng tìm cách tránh né ánh mắt tóe lửa giận dữ của Trịnh Gia. Mồ hôi lạnh tiếp tục túa ra, ướt đẫm từng sợi tóc, báo hiệu một tai họa không thể tránh khỏi. Hà Vy đứng cạnh Trịnh Minh, bỗng chốc trở thành một bức tượng đá, hoàn toàn mất đi vẻ kiêu ngạo.
Trịnh Gia nhìn thẳng vào Trịnh Minh thêm vài giây, ánh mắt đầy sự khinh miệt và tức giận bị kìm nén. Rồi, như một tia chớp, anh ta xoay người, ánh mắt quét qua khuôn mặt vẫn còn tái nhợt của Lan Anh, người đang nép trong vòng tay Trịnh Minh. Dù biểu cảm lạnh lùng vẫn không thay đổi, một thoáng lo lắng thoáng qua trong đáy mắt anh. Trịnh Gia lập tức quay sang phía phi hành đoàn, người đang đứng bất động, căng thẳng chờ đợi mệnh lệnh.
“Chuẩn bị hạ cánh khẩn cấp tại sân bay gần nhất,” Trịnh Gia ra lệnh, giọng nói trầm khàn nhưng chứa đầy uy lực, vang vọng khắp khoang chuyên cơ. “Sắp xếp một xe riêng đưa Lan Anh về nhà ngay lập tức. Cô ấy cần được nghỉ ngơi và kiểm tra sức khỏe.”
Các thành viên phi hành đoàn không dám chậm trễ nửa giây. Viên cơ trưởng, cùng các tiếp viên, vội vã cúi đầu đồng loạt, rồi nhanh chóng tản ra thực hiện mệnh lệnh. Tiếng loa thông báo nhỏ vang lên khe khẽ trong khoang, báo hiệu sự thay đổi đột ngột của hành trình bay. Trịnh Minh ngẩng phắt đầu lên, vẻ mặt trắng bệch giờ lại ánh lên sự hoảng loạn tột cùng, nhưng anh ta không dám thốt ra nửa lời. Hà Vy vẫn đứng như trời trồng, hai tay siết chặt vào nhau, cả người run rẩy không ngừng. Lan Anh khẽ thở dài, cảm thấy có một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, dù cô vẫn còn choáng váng.
Trịnh Minh, với vẻ mặt trắng bệch, vừa hé môi định thốt ra lời nào đó, bàn tay bất giác siết chặt hơn lên cánh tay của Lan Anh. Ánh mắt Trịnh Minh ngập tràn sự cầu xin và hoảng loạn, nhưng chưa kịp bật thành tiếng, Trịnh Gia đã lạnh lùng cắt ngang.
“Anh không có quyền lên tiếng.” Giọng Trịnh Gia trầm hẳn xuống, mang theo hơi thở lạnh giá của quyền lực. “Mọi chuyện sẽ được tính sổ sau.”
Lời nói sắc như dao, găm thẳng vào sự phản kháng vừa nhen nhóm trong Trịnh Minh. Anh ta lập tức im bặt, như một con thú bị dồn vào đường cùng, không còn dám ngẩng đầu. Hai mắt Trịnh Minh cúi gằm xuống sàn khoang máy bay, hàm răng cắn chặt, cả người run rẩy không dám cựa quậy. Sự hèn nhát và bất lực hiện rõ mồn một trên gương mặt anh ta. Hà Vy đứng bên cạnh, chứng kiến cảnh tượng này, nỗi sợ hãi càng dâng lên tột độ, cô ta gần như mất thăng bằng.
Lan Anh, dựa vào vai Trịnh Minh, cảm nhận rõ sự run rẩy của anh ta. Mặc dù đầu óc vẫn còn quay cuồng vì cơn choáng váng, nhưng một cảm giác nhẹ nhõm đến lạ lùng bất ngờ len lỏi trong lòng cô. Cô biết, ít nhất lúc này, cô và đứa bé đã an toàn hơn một chút. Cơn đau âm ỉ nơi bụng dưới dường như cũng dịu đi phần nào, nhường chỗ cho sự thanh thản hiếm hoi.
Trịnh Gia quay người lại, ánh mắt sắc lạnh như băng xuyên thẳng vào Hà Vy. Cô ả vẫn đứng bất động, từng thớ thịt trên người căng cứng vì nỗi kinh hoàng. Cái nhìn của Trịnh Gia không chỉ là sự giận dữ, mà là lời tuyên án không thể chối cãi. Hắn bước chậm rãi về phía Hà Vy, mỗi bước chân như gõ vào nhịp đập hoảng loạn của trái tim cô ta.
“Cô vừa ký vào bản án của chính mình,” Trịnh Gia buông lời, giọng nói đều đều nhưng nặng trịch như chì, vang vọng khắp khoang chuyên cơ sang trọng. Hắn dừng lại ngay trước mặt Hà Vy, cúi nhẹ xuống một chút, đủ để ánh mắt họ chạm nhau trong gang tấc. “Tôi sẽ đảm bảo cô phải trả giá đắt cho hành động này.”
Từng chữ thốt ra đều mang theo sự lạnh lẽo của quyền lực tuyệt đối. Hà Vy cảm nhận rõ không khí xung quanh như đặc quánh lại, siết chặt lấy cô ta. Nỗi sợ hãi tột độ bỗng chốc ập đến, đánh gục toàn bộ sức lực trong cơ thể Hà Vy. Hai chân cô ta mềm nhũn ra, khuỵu xuống một cách vô thức. Đôi môi run rẩy, mở hé, định cầu xin một lời tha thứ, nhưng cổ họng như bị nghẹn ứ, không tài nào thốt nên lời. Cô ta chỉ có thể đứng đó, sụp đổ, chìm trong tuyệt vọng. Trịnh Minh vẫn cúi gằm mặt, không dám nhìn thẳng vào cảnh tượng kinh hoàng đang diễn ra. Lan Anh lặng lẽ quan sát, một cảm giác lạnh người thoáng qua khi chứng kiến sự yếu ớt cùng cực của Hà Vy.
Trịnh Gia quay người, bỏ mặc Hà Vy đang co rúm trên sàn và Trịnh Minh vẫn cúi gằm mặt. Hắn bước đến bên Lan Anh, người đang đứng lặng lẽ cách đó vài bước. Ánh mắt Trịnh Gia nhìn xuống bụng Lan Anh, nơi đứa bé đang lớn dần. Một thoáng dịu dàng hiếm hoi lướt qua vẻ mặt sắc lạnh của hắn.
**TRỊNH GIA**
Đừng lo, mọi chuyện có anh lo. Em và đứa bé phải thật an toàn.
Lan Anh ngước nhìn anh chồng, những giọt nước mắt lăn dài trên má. Cô gật đầu, cố nén tiếng nức nở. Trong khoảnh khắc đó, cô cảm nhận được một sự ấm áp lạ thường lan tỏa trong lồng ngực, từ người anh chồng vốn dĩ luôn xa cách và lạnh lùng. Hắn không hề giống Trịnh Minh, yếu đuối và bạc nhược.
Trịnh Gia nhẹ nhàng đỡ lấy cánh tay Lan Anh, dẫn cô ra khỏi khoang chuyên cơ. Từng bước chân của Lan Anh dường như vẫn còn nặng trĩu những ám ảnh, nhưng ánh mắt kiên định của Trịnh Gia như một điểm tựa vững chắc. Cánh cửa chuyên cơ hạng sang của tập đoàn Trịnh Gia Group bật mở, đón lấy không khí lạnh buốt của một buổi sớm mùa đông tại sân bay quốc tế. Bên ngoài, một dàn vệ sĩ đã đứng chờ sẵn, áo vest đen và thần thái nghiêm nghị.
Khi Lan Anh được đưa xuống thang máy bay, Trịnh Gia không rời mắt khỏi cô. Hắn ra hiệu bằng một cái gật đầu dứt khoát về phía một vệ sĩ cao lớn. Người này lập tức bước đến bên Lan Anh, giữ khoảng cách vừa đủ để không làm cô khó chịu nhưng cũng đảm bảo mọi di chuyển đều được che chắn an toàn. Hắn muốn chắc chắn an toàn tuyệt đối cho Lan Anh và đứa bé trong bụng cô, lúc này cái bụng đã lộ rõ qua lớp áo khoác dày, chứng tỏ Lan Anh đang mang thai sáu tháng.
Lan Anh không quay đầu lại, cô bước đi theo sự hướng dẫn của vệ sĩ, hướng về phía một chiếc xe sang trọng đang chờ sẵn. Trịnh Gia đứng lặng lẽ ở cửa chuyên cơ, thân hình cao lớn nổi bật giữa màn sương sớm còn vương lại. Ánh mắt hắn sắc lạnh, dõi theo từng bước chân của Lan Anh, cho đến khi bóng dáng cô khuất hẳn sau hàng xe và những vệ sĩ hộ tống, tan vào màn sương mờ ảo của sân bay quốc tế. Vẻ mặt hắn trở lại lạnh lùng, nhưng đâu đó vẫn còn vương vấn một sự lo lắng khó tả.
Trịnh Gia đứng lặng lẽ ở cửa chuyên cơ, thân hình cao lớn nổi bật giữa màn sương sớm còn vương lại. Ánh mắt hắn sắc lạnh, dõi theo từng bước chân của Lan Anh, cho đến khi bóng dáng cô khuất hẳn sau hàng xe và những vệ sĩ hộ tống, tan vào màn sương mờ ảo của sân bay quốc tế. Vẻ mặt hắn trở lại lạnh lùng, nhưng đâu đó vẫn còn vương vấn một sự lo lắng khó tả. Sau khi chắc chắn Lan Anh đã an toàn, Trịnh Gia từ từ xoay người, bước vào bên trong chuyên cơ.
Không khí bên trong khoang hạng sang bỗng chốc đặc quánh lại, nặng nề đến nghẹt thở. Trịnh Minh và Hà Vy vẫn đứng đó, mặt cắt không còn một giọt máu, không dám cử động. Hà Vy siết chặt tay Trịnh Minh, ánh mắt đầy hoảng sợ. Trịnh Minh, dù cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, đôi tay cũng khẽ run lên.
Trịnh Gia bước đến, dừng lại đối diện với hai người họ. Vẻ mặt hắn nghiêm nghị đến đáng sợ, đôi mắt ánh lên sự thất vọng tột cùng, như một tảng băng trôi khổng lồ đang sừng sững trước mặt. Hắn không cần nói thêm một lời, nhưng áp lực từ sự hiện diện của hắn đã đủ khiến không khí trong khoang chuyên cơ trở nên bức bối.
Cuối cùng, hắn lên tiếng, giọng nói trầm thấp nhưng chứa đựng sự tức giận bị kìm nén, vang vọng khắp khoang máy bay sang trọng: “Trịnh Minh, anh đã khiến tôi quá thất vọng.” Trịnh Minh giật bắn người, cố gắng ngẩng đầu nhìn anh trai, nhưng không dám đối mặt trực tiếp. “Anh biết rõ cô ấy là ai và đang mang trong mình giọt máu của Trịnh gia.” Lời Trịnh Gia như một nhát dao sắc lẹm, đâm thẳng vào tâm trí cả hai. Hà Vy ngỡ ngàng, đôi mắt trợn tròn nhìn Trịnh Minh, sắc mặt tái mét như tờ giấy. Cô ta không thể tin vào những gì mình vừa nghe thấy.
Trịnh Minh giật bắn người, cố gắng ngẩng đầu nhìn anh trai, nhưng không dám đối mặt trực tiếp. “Anh biết rõ cô ấy là ai và đang mang trong mình giọt máu của Trịnh gia.” Lời Trịnh Gia như một nhát dao sắc lẹm, đâm thẳng vào tâm trí cả hai. Hà Vy ngỡ ngàng, đôi mắt trợn tròn nhìn Trịnh Minh, sắc mặt tái mét như tờ giấy. Cô ta không thể tin vào những gì mình vừa nghe thấy. Trịnh Gia không cho Trịnh Minh bất kỳ cơ hội nào để phản kháng hay biện minh. Hắn lập tức rút điện thoại ra, ngón tay lướt nhanh trên màn hình.
“Alo, Tổng giám đốc à?” Trịnh Gia lên tiếng, giọng nói trầm lạnh như băng, đủ sức đóng băng cả không khí đang đặc quánh. “Tôi muốn anh lập tức phong tỏa toàn bộ tài khoản cá nhân và các tài khoản liên quan đến Trịnh Minh trong tập đoàn. Đồng thời, đình chỉ mọi quyền hạn, chức vụ của cậu ta kể từ giây phút này. Không cần chờ đợi bất kỳ quyết định nào khác. Thực hiện ngay và báo cáo lại cho tôi trong vòng năm phút.”
Từng lời của Trịnh Gia như những nhát búa giáng mạnh vào tâm trí Trịnh Minh. Hắn đứng sững, đôi mắt trợn trừng, không thể tin vào tai mình. Tài khoản… quyền hạn… đình chỉ… Tất cả những thứ mà hắn đã dành cả đời để xây dựng, để dựa vào, đang tan biến trong chốc lát chỉ vì một cuộc điện thoại.
“Không! Anh à! Không thể nào! Anh không thể làm thế!” Trịnh Minh bật thốt, chất giọng run rẩy đến thảm hại. Hắn lảo đảo tiến lại gần anh trai, khuôn mặt cắt không còn một giọt máu, sự hoảng loạn tột độ hiện rõ trong từng ánh nhìn, từng cử chỉ. “Anh không thể tước đoạt tất cả mọi thứ của em! Em là em trai của anh mà!”
Trịnh Gia không thèm liếc nhìn Trịnh Minh. Hắn cúp máy, ánh mắt sắc lạnh vẫn dán vào hư vô, như thể Trịnh Minh chỉ là một vật cản vô hình. Hà Vy đứng bên cạnh, bàn tay vẫn nắm chặt cánh tay Trịnh Minh nhưng giờ đây lực siết đã buông lỏng. Cô ta nhìn Trịnh Minh bằng ánh mắt kinh hoàng, như đang nhìn một người xa lạ, một kẻ trắng tay, và tất cả ảo vọng về tiền tài, địa vị bỗng chốc sụp đổ hoàn toàn. Khuôn mặt cô ta tái mét, nhận ra mình đã đẩy Trịnh Minh vào hố sâu vực thẳm không thể quay đầu.
Trịnh Minh cảm thấy chân mình nhũn ra, đầu óc quay cuồng. Cả thế giới dường như đang quay lưng lại với hắn. Hắn hoảng loạn tột độ, không còn quan tâm đến sự có mặt của Hà Vy hay vẻ mặt lạnh lùng của anh trai. Tất cả những gì hắn thấy là tương lai mịt mờ, trống rỗng, không một chút ánh sáng.
Trịnh Minh cảm thấy chân mình nhũn ra, đầu óc quay cuồng. Cả thế giới dường như đang quay lưng lại với hắn. Hắn hoảng loạn tột độ, không còn quan tâm đến sự có mặt của Hà Vy hay vẻ mặt lạnh lùng của anh trai. Tất cả những gì hắn thấy là tương lai mịt mờ, trống rỗng, không một chút ánh sáng.
Hà Vy đứng trân trân nhìn Trịnh Minh, đôi mắt cô ta ngập tràn sự hoảng loạn. Bóng hình người đàn ông trước mắt giờ đây không còn là Trịnh Minh quyền quý, đầy hứa hẹn mà cô ta từng mơ tưởng, mà chỉ là một kẻ trắng tay, thảm hại. Nhận ra mọi ảo vọng về tiền tài, địa vị bỗng chốc sụp đổ hoàn toàn, cô ta cảm thấy một nỗi sợ hãi tột cùng bao trùm lấy mình. Tương lai giàu sang đã tan tành mây khói, và giờ đây, cô ta sắp phải đối mặt với hậu quả khủng khiếp.
Đôi mắt cô ta đảo nhanh, tìm kiếm một lối thoát. Bằng một phản xạ bản năng, Hà Vy bất ngờ buông tay Trịnh Minh, hai chân cô ta nhũn ra và đổ sụp xuống sàn chuyên cơ lạnh lẽo. Cô ta quỳ gối, hai tay chắp lại run rẩy, ngẩng mặt nhìn Trịnh Gia, gương mặt đã không còn một giọt máu.
“Anh Trịnh Gia… xin anh… xin anh hãy tha thứ cho em!” Giọng Hà Vy lạc đi vì sợ hãi, từng lời cầu xin như xé ra từ lồng ngực. Nước mắt lã chã tuôn rơi, làm nhòe đi lớp trang điểm trên gương mặt cô ta. “Em bị lừa… em thực sự bị Trịnh Minh lừa dối! Hắn ta nói hắn chưa có gia đình, nói sẽ cho em một tương lai tốt đẹp! Em không hề biết… không hề biết anh ấy đã có Lan Anh và đứa bé!” Hà Vy vội vàng giải thích, đẩy toàn bộ tội lỗi về phía Trịnh Minh, cố gắng biến mình thành nạn nhân trong câu chuyện bi hài này. Cô ta khẩn khoản, van nài, mong cầu một tia hy vọng từ người đàn ông quyền lực trước mặt.
Trịnh Gia vẫn đứng đó, bất động, khuôn mặt lạnh lùng như tượng đá. Ánh mắt sắc như dao của hắn quét qua Hà Vy, không hề có một chút cảm xúc nào, chỉ có sự khinh thường ẩn hiện. Hắn im lặng nhìn cô ta quỳ gối, van xin, như thể đang xem một vở kịch rẻ tiền. Đến khi Hà Vy ngừng lời, tiếng nấc nghẹn ngào còn đứt quãng trong không khí, Trịnh Gia mới cất giọng, chậm rãi nhưng đầy uy lực.
“Tất cả lời giải thích của cô,” hắn nói, từng chữ như đóng băng không khí, “sẽ dành cho cảnh sát và tòa án.”
Câu nói của Trịnh Gia như một nhát dao cuối cùng đâm thẳng vào tim Hà Vy. Cô ta sững sờ, đôi mắt trợn tròn nhìn chằm chằm vào hắn, mọi lời nói nghẹn lại nơi cổ họng. Khuôn mặt trắng bệch giờ đây càng thêm tái nhợt, đôi môi mấp máy không thốt nên lời nào. Cô ta hoàn toàn tuyệt vọng. Không còn đường lui.
Hà Vy vẫn còn sững sờ, gương mặt tái nhợt như tờ giấy, đôi môi mấp máy không thành lời. Mọi hy vọng vừa nhen nhóm lập tức vụt tắt, để lại một vực thẳm tuyệt vọng. Cô ta ngẩng đầu nhìn Trịnh Gia, cầu xin một tia thương xót cuối cùng, nhưng chỉ đối diện với sự lạnh lùng đến tột độ.
Trịnh Gia không nói thêm một lời nào. Hắn chỉ khẽ nhếch môi, ánh mắt sắc lẹm lướt qua Hà Vy, rồi đưa tay lên ra hiệu cho hai vệ sĩ đang đứng nghiêm trang ở góc khoang. Ngay lập tức, hai người đàn ông cao lớn, lực lưỡng tiến đến, dáng vẻ lạnh lùng như những cái bóng.
Hà Vy cảm nhận được sự đe dọa đang bao trùm. Cô ta hoảng loạn tột độ, cố gắng lùi lại, nhưng không gian chuyên cơ quá chật hẹp, và đôi chân cô ta vẫn còn nhũn ra sau cú sốc.
“Không! Các người không được chạm vào tôi!” Hà Vy gào lên, giọng lạc đi vì sợ hãi, hai tay vùng vẫy chống cự một cách yếu ớt khi hai vệ sĩ áp sát.
Nhưng phản kháng của cô ta hoàn toàn vô ích. Hai vệ sĩ kẹp chặt hai bên cánh tay Hà Vy, khống chế cô ta đứng dậy một cách dễ dàng. Cô ta cố gắng giằng co, toàn thân run rẩy, đôi mắt trợn trừng nhìn về phía Trịnh Gia, cầu cứu một cách tuyệt vọng. Trịnh Minh vẫn đứng đó, như một cái xác không hồn, hoàn toàn không phản ứng. Lan Anh chỉ im lặng quan sát, ánh mắt phức tạp.
Trịnh Gia nhìn Hà Vy bị áp giải, gương mặt vẫn không gợn sóng. Hắn nhấc điện thoại lên, ra lệnh một cách dứt khoát: “Giao cô ta cho an ninh sân bay. Yêu cầu họ xử lý nghiêm khắc theo pháp luật về hành vi hành hung người đang mang thai. Đảm bảo mọi bằng chứng được bảo toàn.”
Câu nói của Trịnh Gia như giáng một đòn chí mạng vào Hà Vy. Cô ta chợt hiểu ra toàn bộ sự việc. Không chỉ là bị lừa dối, cô ta còn bị buộc tội hành hung. Nỗi sợ hãi tột cùng khiến cô ta gào thét cuồng loạn.
“Không! Tôi không có! Anh Trịnh Gia, tôi không có! Tôi không cố ý! Xin anh tha cho tôi! Tôi sẽ đi thật xa! Tôi không cần gì hết! Xin anh…”
Tiếng gào thét của Hà Vy vang vọng trong khoang chuyên cơ, nhưng lời cầu xin tuyệt vọng của cô ta bị những bước chân nặng nề của vệ sĩ áp chế. Họ không chút do dự, lôi cô ta đi thẳng về phía cửa chuyên cơ. Hà Vy bị kéo lê đi, tóc tai rũ rượi, quần áo xộc xệch, cố gắng níu kéo bất cứ thứ gì trong tầm tay nhưng đều vô vọng.
Cửa chuyên cơ mở ra, đón lấy cái lạnh thấu xương của buổi sớm mùa đông. Phía dưới, vài bóng dáng an ninh sân bay đã đứng chờ sẵn. Hà Vy vẫn không ngừng giãy giụa, tiếng hét “Không! Tha cho tôi!” xé tan không khí lạnh lẽo. Nhưng tất cả những lời van xin, những tiếng gào thét tuyệt vọng đó đều tan biến vào khoảng không vô định, không ai đoái hoài, không ai cứu vớt. Cô ta bị áp giải ra khỏi chuyên cơ, tiến thẳng về phía lực lượng an ninh, như một kẻ phạm tội đang bị dẫn giải đến nơi phán quyết.
Tiếng gào thét của Hà Vy hoàn toàn tắt lịm, chìm vào màn sương lạnh bên ngoài chuyên cơ, để lại một khoảng lặng đáng sợ trong khoang hạng sang. Trịnh Minh vẫn đứng đó, thân thể cứng đờ như một pho tượng. Cơn gió lạnh thấu xương lùa nhẹ qua cửa, khiến anh ta khẽ rùng mình, nhưng dường như chẳng hề cảm nhận được.
Trịnh Gia không đợi thêm một giây nào. Ánh mắt sắc lạnh của hắn chậm rãi chuyển từ cánh cửa vừa khép lại sang gương mặt tái nhợt của Trịnh Minh. Nụ cười nhếch mép lúc nãy đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một vẻ lạnh lùng đến tàn nhẫn. Lan Anh vẫn im lặng, ánh mắt dõi theo mọi diễn biến, trong lòng nặng trĩu những cảm xúc phức tạp.
“Minh,” Trịnh Gia cất tiếng, giọng nói đều đều, không một chút biểu cảm, nhưng lại mang theo sức nặng ngàn cân. Trịnh Minh giật bắn người, đôi mắt vô hồn cuối cùng cũng tập trung vào anh trai mình. Anh ta không nói được lời nào, chỉ nhìn anh trai với một sự sợ hãi tột cùng.
Trịnh Gia bước đến gần Trịnh Minh, chỉ còn cách vài bước chân. Hắn nhìn thẳng vào đôi mắt hoang mang của em trai mình, từng lời thốt ra như những lưỡi dao sắc lẹm. “Tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho anh, Minh.” Trịnh Minh lùi lại một bước, cảm nhận được sự tuyệt vọng đang dâng lên.
“Anh sẽ phải đối mặt với mọi hậu quả, từ việc ly hôn với Lan Anh, cho đến việc bị loại khỏi danh sách thừa kế của Trịnh Gia.”
Câu nói của Trịnh Gia như một cú đánh chí mạng, đánh sập hoàn toàn chút ý chí cuối cùng của Trịnh Minh. Thân thể anh ta loạng choạng, không còn đứng vững. Vẻ mặt anh ta trắng bệch như tờ giấy, đôi môi mấp máy không thành tiếng. Trịnh Minh sụp đổ, hoàn toàn tuyệt vọng. Anh ta quỵ xuống, đôi mắt nhìn vào khoảng không vô định, dường như cả thế giới đã quay lưng lại với mình chỉ trong một buổi sáng mùa đông. Tiếng thở dốc nặng nề của Trịnh Minh vang vọng trong khoang chuyên cơ, chứa đựng sự mất mát không thể vãn hồi.
Tiếng thở dốc của Trịnh Minh vẫn nặng nề, như thể những sợi dây vô hình đang siết chặt lồng ngực anh ta. Trịnh Gia lạnh lùng quay lưng lại với em trai mình, rút chiếc điện thoại đời mới nhất ra. Ngón tay hắn lướt nhanh trên màn hình, ánh mắt không hề dao động dù chỉ một chút. Lan Anh vẫn đứng đó, chứng kiến mọi thứ. Trong lòng cô, một cảm giác khó tả dâng lên, vừa nhẹ nhõm, vừa xót xa.
Trịnh Gia đưa điện thoại lên tai, không đợi đối phương trả lời, giọng nói hắn đã vang lên dứt khoát, mang theo uy quyền không thể nghi ngờ. “Luật sư Kiệt, tôi cần anh gấp. Ngay bây giờ.”
Đầu dây bên kia lập tức có tiếng đáp lại, đầy vẻ chuyên nghiệp và sẵn sàng.
“Tôi muốn anh chuẩn bị hồ sơ ly hôn cho Trịnh Minh và Lan Anh,” Trịnh Gia nói, từng chữ rõ ràng, lạnh lẽo. “Anh phải đảm bảo Lan Anh nhận được tất cả những gì cô ấy xứng đáng, không thiếu một đồng nào.” Hắn dừng lại một chút, như để nhấn mạnh, “Và hơn thế nữa. Tôi muốn mẹ con cô ấy có cuộc sống tốt nhất, an toàn và ổn định tuyệt đối.”
Lan Anh giật mình, ngước nhìn Trịnh Gia. Ánh mắt cô giao với ánh mắt sắc lạnh của hắn, trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, Lan Anh thấy được sự quan tâm chân thành ẩn sâu dưới vẻ ngoài lạnh lùng ấy. Cô không biết mình nên cảm thấy thế nào, bất ngờ, cảm động, hay vẫn còn hoài nghi.
“Đặc biệt, về phần tài sản, tôi muốn Lan Anh nhận được mọi quyền lợi hợp pháp của một người vợ đã hy sinh vì gia đình,” Trịnh Gia tiếp tục, giọng nói không cho phép bất kỳ sự kháng cự nào. “Anh phải chắc chắn không có bất kỳ rắc rối nào, mọi thứ phải diễn ra nhanh gọn và thuận lợi nhất. Tôi không muốn bất kỳ sự chậm trễ hay tranh chấp không đáng có nào.”
Đầu dây bên kia vang lên tiếng “Vâng, thưa chủ tịch” dứt khoát. Luật sư Kiệt xác nhận đã nắm rõ yêu cầu và sẽ lập tức tiến hành. Trịnh Gia gật đầu một cái, không nói thêm lời nào, rồi dập máy. Hắn nhìn Lan Anh một lần nữa, ánh mắt như muốn nói rằng mọi chuyện đã được an bài.
Trịnh Gia dứt khoát dập máy, ánh mắt lạnh lẽo lướt qua Lan Anh rồi dừng lại ở Trịnh Minh đang thất thần. Trịnh Minh vẫn đứng đó, khuôn mặt tái nhợt như không thể tin vào những gì vừa xảy ra. Trịnh Gia không nói thêm lời nào với em trai, quay lưng đi, tiến về phía cửa sổ chuyên cơ. Chiếc chuyên cơ vẫn đỗ yên trên đường băng, chìm trong màn sương lạnh buổi sớm mùa đông.
Trịnh Gia thở dài, hơi thở nặng nề mang theo nỗi mệt mỏi và gánh nặng. Ánh mắt hắn hướng ra bên ngoài, nhìn những vệt mờ ảo của ánh đèn sân bay xuyên qua lớp sương. Hắn thầm nhủ, đây là việc duy nhất hắn có thể làm, việc hắn *phải* làm. Trịnh Gia sẽ không bao giờ để Lan Anh, người phụ nữ đã chịu đựng quá nhiều, và đứa cháu chưa chào đời của hắn phải chịu khổ. Kẻ lợi dụng như Hà Vy sẽ không có cơ hội trục lợi, và sự yếu đuối của Trịnh Minh sẽ không còn là mối đe dọa. Hắn phải bảo vệ gia đình này, bằng mọi giá, kể cả khi phải dùng đến những biện pháp cứng rắn nhất. Hắn là trụ cột của Trịnh Gia Group, và gia đình chính là nền tảng của đế chế đó.
Lan Anh nhìn theo bóng lưng vững chãi của Trịnh Gia, một cảm xúc phức tạp dâng lên trong lòng. Cô biết, hành động của hắn không chỉ vì công bằng cho cô mà còn là để bảo vệ danh tiếng và lợi ích của tập đoàn Trịnh Gia Group. Nhưng sâu thẳm trong đó, cô cảm nhận được một sự quan tâm, một trách nhiệm mà Trịnh Minh chưa bao giờ có được. Cô khẽ đặt tay lên bụng, cảm nhận hơi ấm của sinh linh bé bỏng, tương lai của cô và con đang được Trịnh Gia định đoạt theo một cách mà cô không hề ngờ tới.
Trịnh Gia vẫn đứng đó, nhìn xa xăm, nhưng ánh mắt hắn dần trở nên dịu đi, không còn vẻ sắc lạnh ban đầu. Những biến cố vừa qua, dù đau đớn, nhưng lại như một cơn giông bão quét sạch những mây mù u ám. Có lẽ, đây là khởi đầu cho một chương mới. Một chương nơi Lan Anh có thể tìm lại bình yên, tìm lại giá trị bản thân và xây dựng một cuộc sống vững chắc cho con mình. Cô đã hy sinh quá nhiều, đã chịu đựng quá đủ. Giờ đây, đã đến lúc cô được đền đáp. Chiếc chuyên cơ vẫn đứng yên, nhưng trong lòng Lan Anh, một hành trình mới đã bắt đầu. Không còn là những chuỗi ngày lo lắng, tủi nhục hay giằng xé. Không còn là bóng ma của sự phản bội và lợi dụng. Cô tin rằng, dù phía trước còn nhiều thử thách, nhưng với sự mạnh mẽ vốn có và sự bảo bọc của Trịnh Gia, cô và con sẽ vượt qua tất cả. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, và sau những cơn mưa rào, cầu vồng sẽ lại xuất hiện, rực rỡ và hứa hẹn một tương lai tươi sáng hơn. Lan Anh khẽ thở phào, một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể. Cô đặt tay lên bụng, mỉm cười, một nụ cười vừa bình yên, vừa đầy hy vọng. Có lẽ, đây là lúc cô nên học cách tha thứ cho chính mình, và tha thứ cho những lỗi lầm đã qua, để đón nhận một khởi đầu mới, không hận thù, chỉ có yêu thương và sự an yên cho hai mẹ con. Cuộc đời vốn dĩ là những chuyến đi không ngừng, và cô, sau tất cả, đã sẵn sàng cho hành trình tiếp theo của riêng mình.

