Chồng cũ tay trong tay tình mới, tôi mang bầu con anh ta… Chạm mặt ở bệnh viện, ai ngờ!

Sáng thứ Hai, tôi vẫn đến công ty như mọi ngày. Vừa đặt chân đến bàn làm việc, tôi đã đưa bản báo cáo cho Thẩm Mặc. Anh ấy liếc qua một lượt rồi nở nụ cười nhạt, giọng điệu trêu chọc vang lên

“Ly hôn rồi mà chất lượng báo cáo của em lại tốt lên hẳn đấy”

Nghe vậy, tôi chỉ cười nhẹ trong lòng. Đúng, Thẩm Mặc không chỉ là sếp của tôi mà còn là chồng cũ của tôi. Nói cho chính xác thì anh ấy giờ đã là người chồng cũ thật sự. Sau hai tháng căng thẳng, cuối cùng cuộc hôn nhân ba năm giữa tôi và anh ấy đã chấm dứt. Anh từng bảo tôi không yêu anh, còn tôi cũng cảm thấy anh không hề yêu tôi, thế là chúng tôi quyết định ly hôn.

Nhưng công việc thì vẫn phải tiếp tục. Ít nhất là cho đến khi tôi tìm được một công việc khác tốt hơn, bởi lương ở công ty của Thẩm Mặc so với mặt bằng chung cũng khá ổn.

Hôm đó, sau giờ tan làm, Thẩm Mặc mời cả nhóm đi ăn tối ở nhà hàng dưới lầu. Mọi người đều háo hức chọn đồ uống, riêng anh thì thản nhiên liếc qua thực đơn rồi nói với nhân viên phục vụ

“Cho thêm một ly nước cam”

Nhân viên nhanh nhẹn đáp lại “Vâng, thưa anh”. Lúc này, một đồng nghiệp mới tò mò hỏi “Sếp gọi nước cam cho ai thế ạ?”

Thẩm Mặc không trả lời. Tôi ngẩng đầu, giơ tay lên nhỏ giọng nói “Tôi không uống được rượu”. Thấy mọi người bắt đầu rục rịch trêu chọc, tôi vội vàng bổ sung “Tôi vừa mới nói với sếp xong, chắc mọi người không để ý”

Mọi người nghe vậy chỉ cười xòa rồi tiếp tục câu chuyện của họ.

Chuyện tôi từng là vợ của Thẩm Mặc, không ai trong công ty biết cả. Tôi đã không muốn công khai, vì sợ ảnh hưởng đến công việc, còn anh thì chỉ gật đầu đồng ý mà không thắc mắc gì thêm.

Đồ ăn rồi đồ uống dần dần được bưng lên. Một đồng nghiệp ngồi cạnh thấy buổi trưa tôi chẳng ăn gì, liền bóc sẵn một con tôm cho vào bát của tôi. Tôi vừa gắp con tôm lên chưa kịp đưa vào miệng thì cơn đau quặn thắt nơi dạ dày ập đến. Tôi vội vàng đứng bật dậy, cau mày chạy nhanh vào nhà vệ sinh.

Ra ngoài, cơn buồn nôn vẫn chưa dứt hẳn, tôi ôm ngực, bước chầm chậm ra cửa thì bắt gặp Thẩm Mặc đang đứng đó, trên tay anh cầm sẵn một lọ thuốc. Thấy tôi đến gần, anh bước lại, giơ lọ thuốc ra trước mặt tôi

“Uống thuốc đi. Em lại không ăn sáng đúng không?”

Tôi liếc nhìn anh, giọng lạnh lùng vang lên “Không cần anh lo”

Thẩm Mặc khẽ cười, ánh mắt anh lúc đó nhìn tôi như thể nhìn một người xa lạ

“Em nghĩ nhiều rồi. Tôi chỉ sợ em bị gì đó rồi ảnh hưởng đến công việc ngày mai”

À, phải rồi. Tôi quên mất, anh ấy lúc nào cũng phân định rạch ròi giữa công việc và cuộc sống riêng. Nhớ hồi tôi bị sốt cao, chóng mặt đến mức không đứng vững, tôi đã gọi điện cho anh. Dù gì anh cũng là chồng tôi khi đó, tôi nghĩ anh sẽ không bỏ mặc tôi. Nhưng đầu dây bên kia chỉ vang lên một câu hờ hững

“Đang bận, lát nữa nói chuyện sau”

Sau một tuần làm việc căng thẳng, chỉ cần nhắm mắt lại, gương mặt của Thẩm Mặc lại hiện lên trong đầu tôi, khiến tôi không thể nào ngủ ngon được. Cuối cùng, cơ thể tôi đổ bệnh.

Cuối tuần đó, tôi đi bệnh viện kiểm tra. Và kết quả cho thấy tôi đã mang thai hai tháng. Tôi thở dài, cũng đoán được là từ lần nào mà ra. Nhớ lại đêm hôm đó, lòng tôi chợt mờ mịt. Rõ ràng chúng tôi vừa cãi vã đến mức gay gắt, vậy mà cơ thể lại không nghe lời lý trí. Chúng tôi châm chọc nhau, rồi lại hôn nhau, như một thói quen khó bỏ suốt bao năm qua.

Nhưng rốt cuộc, mọi thứ cũng đi đến hồi kết.

Cầm tờ kết quả siêu âm, tôi ngồi bệt xuống ghế đá ngoài sảnh bệnh viện, thẫn thờ. Bất chợt, tôi nhìn thấy một bóng người quen thuộc đang bước tới. Thẩm Mặc đang đi cùng một cô gái mặc váy dài, gương mặt anh vẫn lạnh lùng, không chút cảm xúc.

Chỉ vài bước sau, anh đã nhìn thấy tôi. Cô gái đi bên cạnh cũng nhanh chóng phát hiện ra. Tôi định cúi đầu giả vờ không thấy, nhưng hai người họ đã cùng nhau tiến lại chỗ tôi.

“Bệnh rồi mà tự đi bệnh viện một mình à? Ly hôn rồi không còn ai lo cho em nữa sao?”

Tôi đưa tay xoa nhẹ bụng, động tác vô thức ấy khiến anh cau mày. Tôi chỉ lườm anh, giọng bình thản

“Ai nói tôi đi một mình?”

Tôi không hề nói dối. Trong bụng tôi vẫn còn một sinh linh bé bỏng. Còn Thẩm Mặc thì nhanh thật, mới ly hôn hai tháng đã có bạn gái mới bên cạnh rồi.

Nghĩ vậy, tôi thấy nhẹ nhõm. May mà tôi đã ly hôn, nếu không chắc tôi sẽ phát điên lên mất.

Chúng tôi đã từng thỏa thuận sẽ không can thiệp vào cuộc sống của nhau sau khi ly hôn, vậy nên chuyện tôi có con cũng chẳng nhất thiết phải báo cho anh biết. Tôi chỉ cần làm thêm hai tháng nữa, đủ tiền mua sữa cho con rồi sẽ nghỉ việc.

Thẩm Mặc khẽ nhếch môi, đôi mắt đen thẳm nhìn tôi đầy ý tứ

“Nếu em cầu xin tôi, có thể tôi sẽ nghĩ đến chuyện ở lại với em”

“Tốt nhất anh cút đi”

Tôi trả lời ngay, không cần suy nghĩ. Anh dường như đã quá quen với cách nói chuyện này của tôi, chỉ nhướn mày lên, rồi xoay người bỏ đi, không thèm nhìn lại.

Tôi nghỉ ở nhà hai ngày để dưỡng sức, đến khi cảm thấy khá hơn, tôi lại quay trở lại công ty. Buổi chiều hôm đó, vì không có cảm giác thèm ăn, tôi quyết định ngồi lại làm việc tiếp.

Đột nhiên, cánh cửa văn phòng đối diện bật mở. Thẩm Mặc bước ra, dáng người cao lớn phủ một bóng râm xuống bàn làm việc của tôi. Anh nhìn tôi, giọng điệu vẫn lạnh lùng quen thuộc

“Lại không ăn trưa à?”

Tôi ngẩng đầu lên, nhanh miệng trả lời

“Sắp ăn rồi”

Sợ anh lại trêu chọc, tôi vội vàng bổ sung

“Anh yên tâm, sẽ không ảnh hưởng đến công việc đâu”

Thẩm Mặc liếc nhìn tôi, đôi mắt đen thẳm ánh lên tia giễu cợt

“Tôi chỉ sợ em chết đói trong công ty, làm ảnh hưởng đến hình ảnh công ty thôi”

Hết chương 1, chương 2 dưới phần bình luận, bấm like và để lại 1 chấm để nhận thông báo ↧

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Chồng cũ tay trong tay tình mới, tôi mang bầu con anh ta… Chạm mặt ở bệnh viện, ai ngờ!

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt