Sáng thứ Hai, tôi vẫn đến công ty như mọi ngày. Vừa đặt chân đến bàn làm việc, tôi đã đưa bản báo cáo cho Thẩm Mặc. Anh ấy liếc qua một lượt rồi nở nụ cười nhạt, giọng điệu trêu chọc vang lên
“Ly hôn rồi mà chất lượng báo cáo của em lại tốt lên hẳn đấy”
Nghe vậy, tôi chỉ cười nhẹ trong lòng. Đúng, Thẩm Mặc không chỉ là sếp của tôi mà còn là chồng cũ của tôi. Nói cho chính xác thì anh ấy giờ đã là người chồng cũ thật sự. Sau hai tháng căng thẳng, cuối cùng cuộc hôn nhân ba năm giữa tôi và anh ấy đã chấm dứt. Anh từng bảo tôi không yêu anh, còn tôi cũng cảm thấy anh không hề yêu tôi, thế là chúng tôi quyết định ly hôn.
Nhưng công việc thì vẫn phải tiếp tục. Ít nhất là cho đến khi tôi tìm được một công việc khác tốt hơn, bởi lương ở công ty của Thẩm Mặc so với mặt bằng chung cũng khá ổn.
Hôm đó, sau giờ tan làm, Thẩm Mặc mời cả nhóm đi ăn tối ở nhà hàng dưới lầu. Mọi người đều háo hức chọn đồ uống, riêng anh thì thản nhiên liếc qua thực đơn rồi nói với nhân viên phục vụ
“Cho thêm một ly nước cam”
Nhân viên nhanh nhẹn đáp lại “Vâng, thưa anh”. Lúc này, một đồng nghiệp mới tò mò hỏi “Sếp gọi nước cam cho ai thế ạ?”
Thẩm Mặc không trả lời. Tôi ngẩng đầu, giơ tay lên nhỏ giọng nói “Tôi không uống được rượu”. Thấy mọi người bắt đầu rục rịch trêu chọc, tôi vội vàng bổ sung “Tôi vừa mới nói với sếp xong, chắc mọi người không để ý”
Mọi người nghe vậy chỉ cười xòa rồi tiếp tục câu chuyện của họ.
Chuyện tôi từng là vợ của Thẩm Mặc, không ai trong công ty biết cả. Tôi đã không muốn công khai, vì sợ ảnh hưởng đến công việc, còn anh thì chỉ gật đầu đồng ý mà không thắc mắc gì thêm.
Đồ ăn rồi đồ uống dần dần được bưng lên. Một đồng nghiệp ngồi cạnh thấy buổi trưa tôi chẳng ăn gì, liền bóc sẵn một con tôm cho vào bát của tôi. Tôi vừa gắp con tôm lên chưa kịp đưa vào miệng thì cơn đau quặn thắt nơi dạ dày ập đến. Tôi vội vàng đứng bật dậy, cau mày chạy nhanh vào nhà vệ sinh.
Ra ngoài, cơn buồn nôn vẫn chưa dứt hẳn, tôi ôm ngực, bước chầm chậm ra cửa thì bắt gặp Thẩm Mặc đang đứng đó, trên tay anh cầm sẵn một lọ thuốc. Thấy tôi đến gần, anh bước lại, giơ lọ thuốc ra trước mặt tôi
“Uống thuốc đi. Em lại không ăn sáng đúng không?”
Tôi liếc nhìn anh, giọng lạnh lùng vang lên “Không cần anh lo”
Thẩm Mặc khẽ cười, ánh mắt anh lúc đó nhìn tôi như thể nhìn một người xa lạ
“Em nghĩ nhiều rồi. Tôi chỉ sợ em bị gì đó rồi ảnh hưởng đến công việc ngày mai”
À, phải rồi. Tôi quên mất, anh ấy lúc nào cũng phân định rạch ròi giữa công việc và cuộc sống riêng. Nhớ hồi tôi bị sốt cao, chóng mặt đến mức không đứng vững, tôi đã gọi điện cho anh. Dù gì anh cũng là chồng tôi khi đó, tôi nghĩ anh sẽ không bỏ mặc tôi. Nhưng đầu dây bên kia chỉ vang lên một câu hờ hững
“Đang bận, lát nữa nói chuyện sau”
Sau một tuần làm việc căng thẳng, chỉ cần nhắm mắt lại, gương mặt của Thẩm Mặc lại hiện lên trong đầu tôi, khiến tôi không thể nào ngủ ngon được. Cuối cùng, cơ thể tôi đổ bệnh.
Cuối tuần đó, tôi đi bệnh viện kiểm tra. Và kết quả cho thấy tôi đã mang thai hai tháng. Tôi thở dài, cũng đoán được là từ lần nào mà ra. Nhớ lại đêm hôm đó, lòng tôi chợt mờ mịt. Rõ ràng chúng tôi vừa cãi vã đến mức gay gắt, vậy mà cơ thể lại không nghe lời lý trí. Chúng tôi châm chọc nhau, rồi lại hôn nhau, như một thói quen khó bỏ suốt bao năm qua.
Nhưng rốt cuộc, mọi thứ cũng đi đến hồi kết.
Cầm tờ kết quả siêu âm, tôi ngồi bệt xuống ghế đá ngoài sảnh bệnh viện, thẫn thờ. Bất chợt, tôi nhìn thấy một bóng người quen thuộc đang bước tới. Thẩm Mặc đang đi cùng một cô gái mặc váy dài, gương mặt anh vẫn lạnh lùng, không chút cảm xúc.
Chỉ vài bước sau, anh đã nhìn thấy tôi. Cô gái đi bên cạnh cũng nhanh chóng phát hiện ra. Tôi định cúi đầu giả vờ không thấy, nhưng hai người họ đã cùng nhau tiến lại chỗ tôi.
“Bệnh rồi mà tự đi bệnh viện một mình à? Ly hôn rồi không còn ai lo cho em nữa sao?”
Tôi đưa tay xoa nhẹ bụng, động tác vô thức ấy khiến anh cau mày. Tôi chỉ lườm anh, giọng bình thản
“Ai nói tôi đi một mình?”
Tôi không hề nói dối. Trong bụng tôi vẫn còn một sinh linh bé bỏng. Còn Thẩm Mặc thì nhanh thật, mới ly hôn hai tháng đã có bạn gái mới bên cạnh rồi.
Nghĩ vậy, tôi thấy nhẹ nhõm. May mà tôi đã ly hôn, nếu không chắc tôi sẽ phát điên lên mất.
Chúng tôi đã từng thỏa thuận sẽ không can thiệp vào cuộc sống của nhau sau khi ly hôn, vậy nên chuyện tôi có con cũng chẳng nhất thiết phải báo cho anh biết. Tôi chỉ cần làm thêm hai tháng nữa, đủ tiền mua sữa cho con rồi sẽ nghỉ việc.
“Nếu em cầu xin tôi, có thể tôi sẽ nghĩ đến chuyện ở lại với em”
“Tốt nhất anh cút đi”
Tôi trả lời ngay, không cần suy nghĩ. Anh dường như đã quá quen với cách nói chuyện này của tôi, chỉ nhướn mày lên, rồi xoay người bỏ đi, không thèm nhìn lại.
Tôi nghỉ ở nhà hai ngày để dưỡng sức, đến khi cảm thấy khá hơn, tôi lại quay trở lại công ty. Buổi chiều hôm đó, vì không có cảm giác thèm ăn, tôi quyết định ngồi lại làm việc tiếp.
Đột nhiên, cánh cửa văn phòng đối diện bật mở. Thẩm Mặc bước ra, dáng người cao lớn phủ một bóng râm xuống bàn làm việc của tôi. Anh nhìn tôi, giọng điệu vẫn lạnh lùng quen thuộc
“Lại không ăn trưa à?”
Tôi ngẩng đầu lên, nhanh miệng trả lời
“Sắp ăn rồi”
Sợ anh lại trêu chọc, tôi vội vàng bổ sung
“Anh yên tâm, sẽ không ảnh hưởng đến công việc đâu”
Thẩm Mặc liếc nhìn tôi, đôi mắt đen thẳm ánh lên tia giễu cợt
“Tôi chỉ sợ em chết đói trong công ty, làm ảnh hưởng đến hình ảnh công ty thôi”
Hết chương 1, chương 2 dưới phần bình luận, bấm like và để lại 1 chấm để nhận thông báo ↧
Thẩm Mặc xoay người rời đi, bỏ mặc Linh đứng trơ trọi giữa văn phòng. Linh chậm rãi tựa người vào chiếc ghế xoay, đôi mắt vô hồn ngước nhìn trần nhà trắng toát. Lời lẽ lạnh lùng của Thẩm Mặc, về việc “ảnh hưởng đến hình ảnh công ty”, cứ văng vẳng bên tai cô, như một mũi dao xuyên thẳng vào tim. Một cơn buồn nôn nhè nhẹ lại cuộn lên trong bụng, khiến Linh phải đưa tay xoa nhẹ vùng bụng dưới. Hình ảnh siêu âm mờ ảo của thai nhi, với chấm nhỏ li ti đang tượng hình, lại hiện lên rõ mồn một trong tâm trí cô. “Anh ta quan tâm đến hình ảnh công ty hơn cả tôi sống chết thế nào?”, Linh thầm nhủ, giọng nói bên trong cô đầy mỉa mai và cay đắng.
Linh tựa người vào ghế, cơn buồn nôn vẫn chưa dứt. Thời gian trôi chậm chạp, cô cố gắng tập trung vào công việc, nhưng những con số, những dòng chữ cứ nhòe đi trước mắt. Cuối cùng, tiếng chuông giờ nghỉ trưa vang lên, như một sự giải thoát. Cô với tay lấy gói bánh quy giấu trong ngăn kéo, bóc vội vàng một cái, cố nhấm nháp để chống chọi lại cái đói cồn cào và cơn khó chịu trong dạ dày.
Thế rồi, một bóng người cao lớn đổ xuống bàn làm việc của Linh. Cô giật mình ngẩng đầu. Thẩm Mặc đứng đó, vẻ mặt vẫn lạnh lùng như thường lệ, không một chút biểu cảm. Trên tay anh là một hộp sữa tươi và một gói bánh gạo. Anh đặt chúng xuống bàn Linh, sát ngay gói bánh quy cô đang cầm dở.
“Ăn đi,” Thẩm Mặc cất lời, giọng anh trầm lạnh, “Đừng để rồi lại ngất giữa công ty.”
Linh nhìn chằm chằm vào hộp sữa và gói bánh gạo, rồi lại nhìn lên gương mặt không chút cảm xúc của Thẩm Mặc. Cô thấy một sự mâu thuẫn đến khó hiểu. Anh ta vừa xua đuổi cô, vừa sỉ nhục cô, nhưng giờ lại mang đồ ăn đến. Là thương hại? Hay chỉ là sợ cô làm “ảnh hưởng hình ảnh công ty” như lời anh ta nói lúc nãy? Thẩm Mặc không đợi cô trả lời. Anh xoay người, bước đi thẳng, để lại Linh cùng những món đồ ăn và một mớ cảm xúc hỗn độn. Cô không biết nên cảm ơn hay nên cười nhạt trước sự quan tâm “kiểu Thẩm Mặc” này. Tay Linh vẫn siết chặt mẩu bánh quy còn dở, nhưng giờ đây, cô thấy một sự khó chịu khác dâng lên trong lòng, còn hơn cả cơn đói.
Buổi chiều hôm đó, không khí trong phòng họp căng như dây đàn. Linh ngồi giữa các đồng nghiệp, ánh mắt cố định vào màn hình trình chiếu, nhưng tất cả chỉ là một mảng mờ nhạt. Cơn buồn nôn quặn thắt dâng lên từ dạ dày, dữ dội hơn bao giờ hết, như muốn xé toạc cổ họng cô. Linh nuốt khan, cố gắng hít thở thật sâu, nắm chặt hai bàn tay đặt dưới gầm bàn, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay đến trắng bệch. Mồ hôi lạnh toát ra trên trán, sắc mặt cô tái mét, trắng bệch như tờ giấy. Mọi âm thanh trong phòng họp dường như bị bóp nghẹt, chỉ còn lại tiếng ù ù khó chịu trong tai Linh. Cô cắn chặt môi, cố gắng kìm nén mọi phản ứng bản năng, không để một tiếng động nào thoát ra.
Trên bục thuyết trình, Thẩm Mặc đang trình bày dự án mới. Giọng anh trầm ổn, đầy tự tin, nhưng ánh mắt sắc bén kia bỗng lướt qua một lượt, rồi dừng lại trên khuôn mặt khổ sở của Linh. Anh thấy rõ vẻ mệt mỏi cùng cực, sự vật lộn kiềm chế trong từng thớ thịt trên gương mặt cô. Khoảnh khắc ấy, giọng Thẩm Mặc khựng lại một nhịp, lời nói như mắc kẹt lại nơi cổ họng. Cả căn phòng đột nhiên chìm vào sự im lặng khó hiểu.
Thẩm Mặc lấy lại bình tĩnh một cách nhanh chóng, giọng điệu trở nên dứt khoát hơn khi anh kết thúc bài thuyết trình của mình. Cả căn phòng như trút được gánh nặng, những tiếng xì xào nhỏ bắt đầu nổi lên. Linh vội vàng thu dọn tài liệu, đôi tay cô run rẩy khẽ khàng, chỉ muốn thoát khỏi không gian ngột ngạt này ngay lập tức. Sắc mặt cô vẫn còn tái nhợt, những vệt mồ hôi lạnh vẫn còn đọng trên thái dương.
Khi Linh vừa đứng dậy, một bóng người nhẹ nhàng dừng lại bên cạnh cô. Mai, đồng nghiệp ngồi ở bàn gần đó, khẽ chạm vào cánh tay Linh.
“Linh ơi, cậu không khỏe hả?” Mai dịu dàng hỏi, ánh mắt đầy vẻ quan tâm. “Mấy hôm nay tớ thấy cậu cứ xanh xao với hay chạy vào toilet.”
Linh giật mình, trong lòng thầm kêu “chết tiệt” khi nhận ra mình đã bị để ý. Cô cố gắng nặn ra một nụ cười gượng gạo, vội vàng đáp lời Mai.
“À, tớ hơi đau dạ dày thôi, không sao đâu.” Cô nói, cố giữ giọng bình thản nhất có thể, nhưng ánh mắt lại lảng tránh không dám đối diện với ánh nhìn dò xét của Mai.
Linh vội gật đầu, không đợi Mai nói thêm lời nào đã quay người chạy thẳng. Cô lao nhanh về phía `Nhà vệ sinh`, một cơn buồn nôn đột ngột ập đến khiến cô phải ôm miệng. Khi vừa kịp khóa trái cửa, Linh lập tức cúi gập người xuống bồn cầu, nôn thốc nôn tháo. Từng đợt dịch vị chua loét trào ra, thiêu đốt cổ họng Linh. Cô cảm thấy toàn thân rã rời, đầu óc quay cuồng, những giọt mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm trán.
Sau khi nôn xong, Linh loạng choạng đứng dậy, vịn vào thành bồn rửa mặt để lấy lại thăng bằng. Cô ngẩng đầu, nhìn mình trong tấm gương lớn trước mặt. Một khuôn mặt xanh xao, đôi môi trắng bệch và quầng mắt thâm quầng hiện ra. Lớp trang điểm nhợt nhạt không thể che giấu đi vẻ tiều tụy, yếu ớt. Linh đưa tay chạm nhẹ vào vùng bụng dưới, cảm nhận sự thay đổi tuy nhỏ nhưng đủ để cô nhận ra. Hai tháng trôi qua, cơ thể cô đã không còn là của riêng cô nữa rồi.
Linh cắn chặt môi, mắt cô dán vào hình ảnh phản chiếu của chính mình. Sự thật nghiệt ngã này, cô không thể nào che giấu mãi được nữa. Một ý nghĩ đau đáu xoáy sâu vào tâm trí Linh.
“Mình phải làm gì đây?” Linh thì thầm, giọng nói khản đặc đầy tuyệt vọng.
Linh hít thở sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Cô mở cửa `Nhà vệ sinh`, bước ra ngoài, gương mặt vẫn còn chút xanh xao nhưng cô gắng sức tỏ ra bình thường nhất có thể. Dù đã quá giờ tan làm, hành lang `Công ty` vẫn lác đác vài nhân viên đang chuẩn bị ra về. Linh bước nhanh, mắt nhìn thẳng, muốn thoát khỏi nơi này càng sớm càng tốt.
Khi đi ngang qua khu vực thang máy, cô vô tình nghe thấy hai giọng nói quen thuộc. Đó là Mai và một `Đồng nghiệp` khác, đang đứng đợi thang máy.
“Này, nghe nói sếp Mặc có bạn gái mới rồi đấy!” Mai thì thầm, giọng đầy vẻ tò mò.
`Đồng nghiệp` còn lại khúc khích cười, “Thật á? Ai thế? Trông xinh không?”
Linh bất giác bước chậm lại, cô giả vờ cúi xuống chỉnh lại túi xách, cố gắng làm như mình không hề lắng nghe.
Mai hạ giọng hơn, nhưng đủ để Linh nghe rõ từng chữ, “Chắc chắn là xinh rồi. Hôm trước tao thấy đi cùng sếp Mặc ở `Bệnh viện` đó. Trông hai người tình tứ lắm.”
`Đồng nghiệp` kia trầm trồ, “Ối giời, nhanh thế cơ à? Đúng là đại gia có khác! Ly hôn cái là có người khác ngay.”
Một cảm giác khó chịu đột ngột dâng lên trong lòng Linh. Cô siết chặt quai túi xách, cố nén lại tiếng thở dài. Linh tự nhủ mình không nên quan tâm, `Thẩm Mặc` có bạn gái hay không, liên quan gì đến cô chứ? Họ đã ly hôn, mọi thứ đã kết thúc từ hai tháng trước. Nhưng sâu thẳm bên trong, một nỗi ghen tị khó gọi tên, xen lẫn với sự uất ức vẫn khiến trái tim cô nhói lên. Linh cố gắng giữ cho gương mặt mình không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào, sải bước nhanh hơn về phía thang máy khác. Cô không thể để họ nhìn thấy bất cứ điều gì.
Linh rảo bước khỏi Công ty, lòng nặng trĩu. Cảm giác khó chịu khi nghe cuộc trò chuyện của đồng nghiệp vẫn lẩn quẩn, như một vết nhơ cô muốn gột rửa. Về đến nhà, Linh vội vàng thay quần áo, muốn xua đi cái mùi của Công ty, mùi của những lời thì thầm và những ánh mắt soi mói. Cô ngồi phịch xuống ghế sofa, đưa tay xoa nhẹ bụng. Hai tháng. Con của Thẩm Mặc. Một bí mật nặng trĩu hơn bất kỳ gánh nặng nào cô từng biết.
Tiếng điện thoại bất ngờ reo lên, cắt ngang dòng suy nghĩ mông lung của Linh. Cô nhìn màn hình, là cô bạn thân. Linh hít một hơi sâu rồi bắt máy.
“Alo, mày à?” Linh cố gắng kìm nén sự mệt mỏi trong giọng nói.
Đầu dây bên kia, giọng cô bạn thiết tha, đầy vẻ than thở. “Linh ơi, tao stress quá mày ạ! Vừa mang bầu mà tiền nong cứ eo hẹp thế này thì làm sao sống nổi? Bố thằng bé thì cứ vô tâm, chẳng lo lắng gì cả.”
Linh lắng nghe, lòng chùng xuống. Hoàn cảnh của bạn cô, dù khác nhưng lại gợi lên những nỗi lo tương tự trong cô. Cô bạn tiếp tục than vãn một hồi, rồi bỗng giọng trầm xuống, như chợt nhớ ra điều gì đó quan trọng hơn.
“Mà mày tính giấu bố đứa bé đến bao giờ hả Linh? Chẳng nhẽ cứ một mình chịu đựng mãi thế à?”
Câu hỏi như một nhát dao đâm thẳng vào tâm can Linh. Cô giật mình, im lặng vài giây, rồi khẽ nhíu mày. Cô biết bạn mình có ý tốt, nhưng Linh không muốn bất cứ ai xen vào chuyện này. Nhất là sau những gì cô vừa nghe ở Công ty về Thẩm Mặc. Một cảm giác kiên quyết trỗi dậy.
“Thôi, chuyện của tao, để tao tự lo.” Linh đáp lại, giọng nói tuy nhẹ nhàng nhưng chất chứa sự dứt khoát không thể lay chuyển. Cô không muốn tranh cãi, cũng không muốn giải thích. Chuyện của cô, cô sẽ tự mình gánh vác.
Linh vẫn cố gắng làm việc như bình thường, nén mọi lo âu vào trong. Cô biết mình phải mạnh mẽ, phải tự lo cho tương lai của mình và con. Một buổi chiều nọ, khi Linh đang dồn hết tâm trí vào những con số trên màn hình máy tính, một bóng người cao lớn đột ngột đổ xuống bàn làm việc của cô. Linh ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt Thẩm Mặc. Anh ta đứng đó, tay cầm một tập tài liệu dày cộp.
“Linh, cô xem lại báo cáo này đi,” Thẩm Mặc nói, giọng điệu vẫn lãnh đạm như thường lệ.
Anh ta đặt tập tài liệu xuống bàn Linh, nhưng dường như không để ý đến chồng tài liệu bên cạnh. “XOẠCH!” Một tiếng động khô khốc vang lên khi tập tài liệu của Thẩm Mặc va vào chồng hồ sơ của Linh, khiến chúng đổ nhào xuống sàn nhà.
Linh hơi giật mình, vội vàng cúi xuống định nhặt. Nhưng Thẩm Mặc đã nhanh hơn một bước. Anh ta khẽ nhíu mày, cúi người xuống nhặt những tờ giấy bị vương vãi. Trong lúc đó, một vật thể hình trụ nhỏ màu trắng xanh bật ra khỏi đống tài liệu, lăn lông lốc trên nền nhà, rồi dừng lại ngay trước mũi giày Thẩm Mặc.
Ánh mắt anh ta chợt dừng lại. Một lọ vitamin tổng hợp dành cho bà bầu.
Thẩm Mặc chậm rãi nhặt lọ thuốc lên. Ngón tay anh miết nhẹ lên nhãn mác, đọc rõ dòng chữ “Vitamin tổng hợp cho phụ nữ mang thai”. Anh ngẩng đầu nhìn Linh, ánh mắt sắc bén quét qua khuôn mặt cô. Một vẻ nghi ngờ không thể che giấu bắt đầu hiện rõ trong đôi mắt Thẩm Mặc. Anh ta giữ nguyên lọ thuốc trong tay, như thể đang cân nhắc điều gì đó, rồi lại nhìn Linh, dò xét.
Thẩm Mặc vẫn giữ lọ vitamin trong tay, ánh mắt sắc như dao găm vào Linh. Anh ta không nói một lời nào, chỉ khẽ gật đầu về phía văn phòng của mình. Linh cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng. Cô biết mình không thể trốn tránh được nữa. Thẩm Mặc đi trước, Linh theo sau, bước chân nặng nề như đeo chì.
Khi Linh vừa bước vào, Thẩm Mặc lập tức đóng sầm cánh cửa, tiếng động khô khốc vang vọng khắp căn phòng làm việc tĩnh lặng. Anh ta quay lại, đặt lọ vitamin lên bàn làm việc, ánh mắt vẫn không rời Linh.
“Đây là cái gì?” Thẩm Mặc hỏi, giọng nói trầm thấp, đầy vẻ ép buộc và chất vấn. “Em đang giấu tôi chuyện gì?”
Linh đứng sững sờ, cảm thấy mọi ánh mắt vô hình đang dồn dập đổ về phía mình. Toàn thân cô run rẩy, cổ họng nghẹn ứ. Thẩm Mặc đã hoàn toàn dồn cô vào chân tường, không còn lối thoát nào.
Linh đứng sững sờ, cảm thấy mọi ánh mắt vô hình đang dồn dập đổ về phía mình. Toàn thân cô run rẩy, cổ họng nghẹn ứ. Thẩm Mặc đã hoàn toàn dồn cô vào chân tường, không còn lối thoát nào.
Cô hít một hơi thật sâu, nuốt khan, cố gắng trấn tĩnh. Bằng một ý chí mạnh mẽ đến không ngờ, Linh ngẩng cao đầu, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Thẩm Mặc.
“Đúng,” Linh nói, giọng cô ban đầu còn hơi khàn nhưng rồi trở nên dứt khoát. “Tôi có thai.”
Thẩm Mặc chết lặng. Lọ vitamin trong tay anh ta khẽ run lên, suýt rơi. Vẻ mặt chất vấn ban nãy lập tức bị thay thế bằng sự kinh ngạc tột độ.
“Em… em vừa nói gì?” Thẩm Mặc lắp bắp, dường như không tin vào tai mình.
Linh siết chặt hai tay, cảm nhận sức mạnh đang tuôn chảy trong huyết quản. Cô đáp lời, từng chữ một vang lên rõ ràng, đanh thép: “Đứa bé là của tôi. Không liên quan gì đến anh cả. Tôi sẽ tự mình nuôi con.” Linh không hề run rẩy, cô muốn khẳng định sự độc lập tuyệt đối của mình trước mặt Thẩm Mặc, như một bức tường vững chắc không thể lay chuyển.
Linh dứt khoát nói xong, Thẩm Mặc vẫn còn chết lặng. Lọ vitamin trong tay anh ta khẽ run lên, suýt rơi. Vẻ mặt chất vấn ban nãy lập tức bị thay thế bằng sự kinh ngạc tột độ. Rồi, như một cơn gió lạnh thổi qua, sự kinh ngạc trên gương mặt anh ta dần tan biến, thay vào đó là một vẻ lạnh lùng đến đáng sợ. Đôi mắt Thẩm Mặc nheo lại, dò xét.
Anh ta lùi lại một bước, ánh mắt sắc như dao quét một lượt từ gương mặt kiên định của Linh xuống đến vùng bụng đang ẩn chứa một bí mật động trời. Từ sự lạnh lùng, nét mặt Thẩm Mặc dần chuyển sang tức giận tột độ, hai hàm răng nghiến chặt, nhưng đâu đó sâu trong ánh mắt lại hiện lên một sự bối rối, một câu hỏi không lời.
“Em nói gì?” Thẩm Mặc gằn giọng, tiếng nói của anh ta vang lên khô khốc, đầy uy hiếp. Anh ta tiến thêm một bước, dồn Linh vào góc tường một lần nữa, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào cô. “Đứa bé là con của ai? Sao em dám…?”
Linh không hề tỏ ra nao núng trước sự giận dữ của anh ta. Ánh mắt cô vẫn kiên định, thậm chí còn ánh lên vẻ thách thức. Cô bật cười một tiếng khô khốc, giọng điệu đầy châm biếm.
“Con của ai ư? Anh hỏi tôi sao?” Linh đáp trả, cô đứng thẳng người, đối diện trực tiếp với ánh mắt đỏ ngầu của Thẩm Mặc. “Vậy còn anh, anh đã nhanh chóng có bạn gái mới rồi còn gì? Cô gái hôm đó ở bệnh viện là ai? Anh cũng giấu tôi chuyện đó à?”
Lời nói của Linh như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Thẩm Mặc, khiến anh ta lập tức cứng đờ. Vẻ tức giận trên gương mặt anh ta chững lại, thay vào đó là sự ngỡ ngàng, rồi dần biến thành sự bối rối không thể che giấu. Đôi mắt sắc lạnh của Thẩm Mặc thoáng chao đảo, không còn giữ được vẻ uy hiếp ban đầu. Linh nhìn thấy sự thay đổi nhỏ nhoi đó, và trong lòng cô, một cảm giác hả hê nho nhỏ trỗi dậy. Cô muốn anh ta cũng phải nếm trải cảm giác bị chất vấn, bị đẩy vào thế khó. Gánh nặng trách nhiệm, cô sẽ đẩy nó về phía anh ta.
Thẩm Mặc bật cười khẩy, tiếng cười lạnh lẽo vang vọng giữa không gian. Ánh mắt anh ta nhìn Linh đầy vẻ mỉa mai, nhưng sâu thẳm lại phảng phất chút thất vọng khó tả.
“Bạn gái?” Anh ta nhếch mép, giọng điệu đầy vẻ trêu chọc. “Em nghĩ nhiều rồi. Đó là em họ tôi, từ nước ngoài về khám sức khỏe. Có vẻ em vẫn thích vẽ vời những chuyện không đâu.”
Linh hoàn toàn bất ngờ trước lời giải thích này. Cảm giác hả hê vừa trỗi dậy trong cô nhanh chóng bị dập tắt, thay vào đó là sự bối rối dâng lên. Cô không ngờ mọi chuyện lại đơn giản như vậy, và chính cô đã vội vàng kết luận một cách sai lầm. Đôi mắt Linh thoáng dao động, cố gắng tìm kiếm một dấu hiệu lừa dối nào đó trên gương mặt Thẩm Mặc, nhưng anh ta vẫn đứng đó, vẻ mặt điềm nhiên và pha chút thương hại. Lời nói của anh ta như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào sự tự tin vừa rồi của Linh.
Sự tự tin của Linh tan biến, nhường chỗ cho vẻ bối rối và chút hổ thẹn. Thẩm Mặc nhìn dáng vẻ đó của cô, một cảm giác mệt mỏi và bức bối bỗng dâng lên trong lòng anh. Anh đã quá quen với những suy diễn và kết luận vội vàng từ Linh, và giờ đây, sự chịu đựng của anh đã chạm đến giới hạn.
Thẩm Mặc đột ngột phá vỡ sự im lặng bằng một giọng nói đầy gay gắt, từng chữ như xát muối vào vết thương cũ. “Em luôn nghĩ tôi vô tâm, đúng không? Nhưng em có bao giờ hiểu cho tôi chưa, Linh? Em nghĩ tôi không lo lắng cho em? Tôi luôn lo lắng cho Linh, cho từng việc em làm, cho cả những điều em không nói. Nhưng em có bao giờ thấy đâu? Ly hôn là vì em nói không còn yêu tôi! Chính em đã đẩy tôi ra xa, Linh!”
Những lời nói của Thẩm Mặc như những nhát cắt xé toạc lớp vỏ bọc bình tĩnh của Linh. Cô đứng sững sờ, lồng ngực đau nhói như bị bóp chặt. Cảm giác nghẹn ngào dâng lên tận cổ họng, khiến cô không thể thốt nên lời. Trong tâm trí Linh, những kỷ niệm cũ về cuộc hôn nhân ba năm của họ, từ thuở mặn nồng đến lúc nguội lạnh, tất cả đột ngột ùa về, rõ ràng như vừa mới hôm qua.
Trong tâm trí Linh, những kỷ niệm cũ về cuộc hôn nhân ba năm của họ, từ thuở mặn nồng đến lúc nguội lạnh, tất cả đột ngột ùa về, rõ ràng như vừa mới hôm qua. Linh vẫn đứng sững sờ, cố gắng tìm kiếm chút sức lực để phản bác, để bảo vệ bản thân khỏi những lời buộc tội như xát muối. Nhưng mọi lời nói đều mắc kẹt lại nơi cổ họng.
Thẩm Mặc không cho Linh thêm một giây nào để suy nghĩ hay phân trần. Anh tiến lại gần, ba bước chân dứt khoát, rút ngắn khoảng cách giữa hai người. Bàn tay anh vươn ra, bất ngờ nắm chặt lấy bàn tay Linh đang buông thõng. Cảm giác ấm nóng từ tay Thẩm Mặc truyền qua, khiến Linh giật mình, ngước mắt nhìn anh.
Ánh mắt Thẩm Mặc giờ đây không còn sự gay gắt hay mệt mỏi, mà thay vào đó là sự kiên định đến lạ thường, như thể anh vừa đưa ra một quyết định không thể đảo ngược. Anh nhìn thẳng vào mắt Linh, giữ chặt tay cô và tuyên bố, giọng nói không một chút run rẩy: “Đứa bé là con của tôi, Linh. Tôi sẽ chịu trách nhiệm.”
Linh hoàn toàn choáng váng. Tim cô đập thình thịch trong lồng ngực. Cô không thể tin vào những gì mình vừa nghe. Thẩm Mặc siết nhẹ bàn tay cô hơn một chút, rồi tiếp lời, từng chữ như đóng đinh vào không khí: “Em không thể tự mình quyết định mọi thứ nữa.”
Câu nói của anh như một cú đánh mạnh vào sự tự chủ mà Linh vẫn luôn cố gắng giữ vững. Tất cả những kế hoạch, những dự định cô ấp ủ để một mình đối mặt với tương lai, giờ đây dường như đang lung lay dữ dội. Linh nhìn Thẩm Mặc, đôi mắt mở to, hoàn toàn không ngờ anh lại đưa ra một quyết định dứt khoát và mạnh mẽ đến như vậy. Trong khoảnh khắc đó, cô cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ bị cuốn vào một dòng chảy xiết, không còn khả năng tự chống chọi.
Linh vẫn đứng chết lặng, ánh mắt như dán chặt vào gương mặt Thẩm Mặc, cố gắng giải mã từng đường nét, từng biểu cảm của người đàn ông từng là chồng mình. Trái tim cô loạn nhịp, đập liên hồi như muốn vỡ tung. Ngạc nhiên, hy vọng, và cả một nỗi sợ hãi mơ hồ xen lẫn sự hoang mang tột độ. Cô vừa muốn buông tay, vừa muốn níu giữ, một mâu thuẫn dai dẳng giày vò tâm trí. Cô không hiểu. Chẳng phải anh từng phủ nhận, từng chế giễu cô sao? Giờ đây, anh lại tự nguyện gánh vác trách nhiệm?
“Anh nói gì?” Linh cuối cùng cũng bật ra được một câu hỏi khô khốc, giọng nói khẽ đến mức chính cô cũng gần như không nghe thấy.
Thẩm Mặc vẫn không buông tay cô. Ánh mắt anh trầm tĩnh, như thể đã suy nghĩ rất kỹ lưỡng. “Anh nói, đứa bé là con của anh, và anh sẽ chịu trách nhiệm.” Anh nhấn mạnh từng chữ, giọng điệu kiên quyết không thể lay chuyển. “Em không còn một mình nữa, Linh. Mọi chuyện từ giờ phải có anh.”
Nghe những lời đó, Linh đột ngột rụt tay lại, như thể vừa chạm phải một vật nóng bỏng. Cô lùi lại một bước, đôi mắt mở to hơn, nhìn Thẩm Mặc với sự ngờ vực. Mấy tháng qua, cô đã quen với việc tự mình đối mặt với tất cả. Kế hoạch đã được định sẵn, tương lai dù chông chênh nhưng ít ra cô vẫn là người nắm quyền tự chủ. Nhưng giờ đây, những lời nói của Thẩm Mặc như một cơn sóng lớn, đánh sập mọi thứ cô đã dày công xây dựng.
“Chịu trách nhiệm?” Linh lặp lại, nụ cười méo mó trên môi. “Sau tất cả những gì anh đã nói? Sau khi anh để mặc tôi xoay sở? Anh nghĩ tôi sẽ tin anh sao, Thẩm Mặc?” Cô cố gắng giữ giọng điệu lạnh lùng, nhưng sự run rẩy trong từng câu chữ đã phản bội cảm xúc thật của cô.
Thẩm Mặc bước thêm một bước, rút ngắn khoảng cách giữa hai người. Anh nhìn sâu vào mắt Linh, vẻ mặt không hề nao núng. “Anh biết, anh đã sai. Rất nhiều. Nhưng lần này, anh nghiêm túc. Đứa bé cần một người cha, Linh. Và em cũng cần anh.”
Lời nói của anh như một mũi kim sắc nhọn, đâm thẳng vào những vết thương lòng mà Linh đã cố gắng che giấu bấy lâu. Cô cảm thấy bất lực. Một phần trong cô muốn tin, muốn được dựa dẫm, muốn chấm dứt chuỗi ngày gồng mình. Nhưng phần còn lại, mạnh mẽ hơn, lại cảnh báo về những nỗi đau đã qua, về sự phản bội, về lời nói gió bay.
Linh lùi thêm một bước nữa, lắc đầu liên tục. “Không… Không thể nào…” Cô không thể chấp nhận được sự thay đổi đột ngột này. Nó quá lớn, quá sức chịu đựng, và quá mơ hồ. Cô vẫn còn nhớ như in những ánh mắt khinh thường, những lời nói lạnh lùng của anh khi cả hai còn là vợ chồng. Lòng tự trọng của cô trỗi dậy, ngăn cản cô vội vàng chấp nhận một điều có thể lại là cái bẫy.
Thẩm Mặc nhìn dáng vẻ bất an của Linh, dường như anh đã lường trước phản ứng này. Anh không nói thêm, chỉ lặng lẽ đưa tay lên, định chạm vào vai cô, nhưng rồi lại khựng lại giữa chừng. Ánh mắt anh tràn ngập sự phức tạp, vừa có chút hối hận, vừa có sự quyết tâm không thể lay chuyển. Anh biết, đây không phải là cuộc chiến dễ dàng.
Khoảnh khắc ấy, không gian xung quanh dường như ngưng đọng, chỉ còn lại ánh mắt giao thoa giữa Linh và Thẩm Mặc, và những dòng suy nghĩ cuộn trào trong tâm trí Linh. Cô nhìn anh, rồi lại nhìn ra khoảng không vô định, nơi những mảnh ghép của quá khứ và hiện tại đang va đập dữ dội. Cuộc đời vốn dĩ là một hành trình dài của những lựa chọn, những ngã rẽ bất ngờ. Đã có lúc cô nghĩ rằng mình đã mất tất cả, rằng hạnh phúc chỉ là một ảo ảnh xa vời. Nhưng giờ đây, một mầm sống đang lớn dần trong cô, và sự xuất hiện trở lại của Thẩm Mặc, dù đầy bi hài, lại vẽ nên một con đường khác, chông gai hơn nhưng cũng chứa đựng những hy vọng mong manh.
Tình yêu, sự thù hận, niềm tin, và nỗi thất vọng, tất cả đều là những cung bậc cảm xúc mà Linh đã trải qua trong cuộc hôn nhân và hậu ly hôn. Có lẽ, những tổn thương ấy không phải để hủy hoại cô, mà để tôi luyện cô trở nên mạnh mẽ hơn, để cô nhận ra giá trị thực sự của bản thân và những điều cô thực sự cần. Cuộc sống luôn biết cách thử thách con người, nhưng cũng không quên trao tặng những cơ hội thứ hai, những khởi đầu mới, dù đôi khi chúng đến theo một cách không ngờ nhất. Linh biết, con đường phía trước còn rất dài, đầy rẫy những thử thách. Nhưng có lẽ, đã đến lúc cô phải học cách đối diện với quá khứ, không phải để níu giữ hay chối bỏ, mà để chấp nhận, để tha thứ cho chính mình và cho cả những người đã từng làm tổn thương mình. Bởi vì, chỉ khi tâm hồn được giải thoát khỏi gánh nặng của thù hận, cô mới có thể tìm thấy bình yên thực sự và mở lòng đón nhận một tương lai, dù không chắc chắn, nhưng chắc chắn sẽ là của riêng cô và con của mình.