Vừa về nước sau hai tuần công tác thì anh lại bị lôi đi đăng kết hôn với cô gái nào đó.
Đến cục dân chính, anh nhìn cô vợ mà mẹ mình sắp đặt, đầu tóc ủ rụ, chân tay có vài vết bầm tím.
Anh khẽ nhíu mày lại, nhìn cô vợ mình từ trên xuống dưới.
” Mau mau ” Mẹ anh vội đẩy anh và cô đi vào trong, anh vẫn ngu ngơ chưa biết gì.
Thế rồi..
Đăng kí kết hôn xong!
Tay anh cầm sổ kết hôn, quay sang nhìn mẹ, rồi nhìn cô đang cúi đầu đằng đó.
” Mẹ giả bệnh gọi con về sớm vì cái sổ này à? ” Anh nhìn bà hỏi.
” Phải phải phải ” Bà gật đầu, rồi lấy áo vest trên tay anh, khoác lại cho cô.
” Về nhà rồi nói tiếp ” Bà đỡ cô đi, cả giày cô cũng không mang, chân trần chạy đến đây cùng bà.
Trường Tố anh cau mày lần hai.
” Có cần con giúp? ” Anh đi lại, hỏi.
” Cần cần cần ” Bà đáp lia lịa, anh thở dài rồi ôm cô gái kia lên.
” Tên? ” Lúc nãy đăng kí, anh không để ý tên mấy..
Cô không đáp.
” Câm? ” Anh lạnh lùng.
Cô lắc đầu.
” Cái thằng này, đã bảo về rồi nói ” Bà đẩy anh đi, cả ba rời khỏi cục dân chính.
Về đến Trường gia, Trường phu nhân của chúng ta liền lo cho con dâu, còn con trai thì mặc kệ.
Anh đứng dựa tường, tay cầm quả táo, nhìn mẹ mình hớt ha hớt hải về con dâu kia.
” Phiền ” Anh cạp trái táo một miếng lớn, rồi lẩm bẩm một mình.
Từ nhỏ ba đã bỏ hai mẹ con anh, anh được một tay mẹ nuôi lớn, từ trước giờ anh chưa bao giờ cãi mẹ về việc gì.
Cả việc như hôm nay, vừa về nước bị lôi đi đăng kí kết hôn anh cũng không phản kháng.
Nửa đời của bà chăm sóc anh khôn lớn, anh không thể để bà tức giận vì những chuyện nhỏ nhặt.
Mà công nhận, Trường phu nhân của anh thật mặn, tìm đâu ra một cô vợ cho Trường Tố anh giống…cosplay!
Nhưng hình như không phải, chân và tay cô gái kia đều có vết bầm tím, khi anh chạm vào cô ấy thì cả cơ thể đều run rẩy.
Thật kì lạ!
30 phút trôi qua, cuối cùng bà cũng dừng chạy lui chạy tới.
” Vợ con? ” Anh đi lên phòng, nhìn cô và bà hỏi.
” Ừ ” Bà đáp.
” Tên? ” Trường Tố quay sang nhìn cô.
Cô lại cúi mặt, không đáp.
” Mẹ có cần con gọi bác sĩ? ” Anh nhìn hai cánh tay của cô, liền quay sang nhìn mẹ mình.
” Để mẹ đi gọi, con ở đây đi ” Bà nói rồi bỏ chén cháo xuống, ra ngoài gọi bác sĩ.
Lúc này, Trường Tố tay bỏ túi quần, tiến lại chỗ cô.
” Câm? ” Anh hỏi lần thứ hai rồi đó.
Cô lắc đầu.
” Tên? ”
Cô không đáp.
” Cô bị thần kinh à? ” Trường Tố không đủ kiên nhẫn, đưa tay vịnh lấy vai cô, bóp mạnh, làm cô giật mình ngẩn đầu lên.
Không biết đã khóc lúc nào, hàng lệ đã chảy trên gương mặt đầy xinh đẹp đó.
” Ư a…” Cô dùng sức đánh anh, đẩy anh ra, vùng vẫy.
Sức của Trường Tố quá mạnh, đã giữ chặt được lấy cô.
” Không muốn bị đau thì ngồi im ” Anh quát lớn.
Cô sợ đến mức đơ người lại.
” Ai đánh? ” Anh lại hỏi.
Lại không đáp…
” Cô không nói tôi bóp cổ cho cô chết! ”
CHương 2 dưới bì..nh Luậ..n , hãy bình luận gì đó để nhận thông báo khi có linh
“Cô không nói tôi bóp cổ cho cô chết!” Trường Tố gằn giọng, bàn tay mạnh mẽ vẫn ghì chặt vai cô gái, đôi mắt anh đỏ rực sự khó chịu và mất kiên nhẫn. Cô gái run rẩy kịch liệt, đôi mắt mở to ngấn lệ, nhìn anh bằng vẻ sợ hãi tột cùng, không thốt nổi một lời. Cô co người lại, toàn thân căng cứng như một sợi dây đàn sắp đứt.
Đúng lúc đó, cánh cửa phòng bật mở. Bà Trường phu nhân sải bước vào, trên tay vẫn còn chiếc điện thoại. Bà định dặn dò Trường Tố vài điều trước khi bác sĩ đến, nhưng cảnh tượng trước mắt đã khiến bà sững sờ. Trường Tố đang ghì chặt cô gái, vẻ mặt lạnh lùng và giận dữ, còn cô gái thì co rúm, sợ hãi tột độ.
“Trường Tố! Con đang làm gì con dâu của mẹ vậy?” Bà phu nhân thét lên, giọng nói vang vọng khắp phòng, đầy sự phẫn nộ và thất vọng. Chiếc điện thoại trên tay bà rơi xuống sàn, tạo ra một tiếng động chói tai. Đôi mắt bà nảy lửa, nhìn thẳng vào Trường Tố.
Trường Tố hoàn toàn bất ngờ trước sự xuất hiện đột ngột và phản ứng dữ dội của mẹ mình. Anh buông lỏng tay, nhưng vẫn đứng chết trân tại chỗ, gương mặt sửng sốt. Cô gái, như vừa thoát khỏi gọng kìm, lập tức lùi lại, ôm chặt lấy người, toàn thân vẫn không ngừng run rẩy kịch liệt, như một con thú nhỏ bị thương. Bà phu nhân lao tới, chắn trước cô gái, ánh mắt sắc như dao găm trừng trừng nhìn Trường Tố.
Ánh mắt sắc như dao găm của Bà Trường phu nhân vừa chạm tới, bà đã không ngần ngại đẩy mạnh Trường Tố sang một bên. Anh loạng choạng lùi lại vài bước, vẻ mặt khó chịu xen lẫn ngỡ ngàng. Không chần chừ một giây, Bà Trường phu nhân vội vàng vòng tay ôm lấy An, người đang co rúm và run rẩy kịch liệt, vào lòng. An lập tức nép chặt vào cơ thể ấm áp của bà, tìm kiếm một điểm tựa, tựa như con thú nhỏ tìm được nơi ẩn nấp an toàn.
Bà Trường phu nhân nhìn thẳng vào Trường Tố, giọng nói đanh thép vang vọng khắp căn phòng, đầy sự phẫn nộ và thất vọng tột cùng. “Trường Tố! Con dám động vào cô ấy sao? Mau ra ngoài cho mẹ!”
Trường Tố siết chặt nắm đấm, vẻ mặt anh hầm hầm khó chịu, xen lẫn chút bẽ bàng khi bị mẹ quát mắng trước mặt người khác. Anh muốn phản bác, muốn hỏi rõ ràng mọi chuyện, nhưng nhìn thấy ánh mắt giận dữ của mẹ, anh lại không dám cãi lời. Anh biết rõ, khi mẹ đã thể hiện thái độ này, mọi sự chống đối đều vô ích. Anh đành im lặng, quay người bước nhanh ra khỏi phòng. An, ẩn mình trong vòng tay Bà Trường phu nhân, khẽ thở phào, đôi mắt vẫn còn ướt nhoè nhưng đã vơi đi phần nào nỗi sợ hãi.
Trường Tố bước nhanh ra khỏi phòng, cánh cửa gỗ sau lưng anh đóng SẦM lại, tạo ra một tiếng động vang vọng khắp hành lang. Anh không chần chừ, sải bước xuống cầu thang, từng bậc thang như nặng trĩu theo mỗi bước chân. Xuống đến sảnh chính, Trường Tố cố gắng hít thở sâu, tự trấn tĩnh bản thân. Gương mặt anh vẫn hầm hầm, nhưng đôi mắt đã ánh lên sự bực bội xen lẫn tò mò khôn tả. Trong lòng Trường Tố, những câu hỏi cứ xoáy sâu: “Rốt cuộc An là ai mà mẹ lại bảo vệ cô ta như vậy? Chuyện gì đã xảy ra với cô ta? Và tại sao mẹ lại giấu giếm mọi chuyện kỹ đến thế?”
Cánh cửa vừa đóng sầm lại phía sau Trường Tố, trong căn phòng vẫn còn vương vấn sự im lặng nặng nề. Bà Trường phu nhân khẽ thở dài, ánh mắt bà dịu dàng nhìn về phía An đang ngồi co ro trên giường. Bà tiến lại gần, ngồi xuống mép giường, đưa tay vuốt ve mái tóc rối bù của An một cách âu yếm.
“Con đừng sợ, có mẹ ở đây rồi,” Bà Trường phu nhân nói, giọng bà trầm ấm, đầy xót xa. Bà dùng khăn giấy nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt đang lăn dài trên gò má sưng húp của An. Cô gái vẫn cúi gằm mặt, không nói một lời, nhưng những tiếng nấc nhỏ vẫn run rẩy thoát ra, và nước mắt cứ thế tuôn rơi không ngừng. Bà Trường phu nhân nhẹ nhàng ôm lấy vai An, kéo cô gái lại gần hơn, như một người mẹ che chở.
“Con có đói không?” bà hỏi, kiên nhẫn. An chỉ khẽ lắc đầu, cơ thể vẫn run rẩy.
“Con kể cho mẹ nghe chuyện gì đã xảy ra được không?” Bà Trường phu nhân tiếp tục, ánh mắt bà tràn đầy sự quan tâm và lo lắng. Bà biết mình không thể ép buộc, nhưng lòng bà nóng như lửa đốt khi thấy An trong tình trạng này. Cô gái vẫn chỉ im lặng, bả vai khẽ run lên trong vòng tay ấm áp của Bà Trường phu nhân.
Tiếng chuông cửa dồn dập vang lên, phá tan sự tĩnh lặng nặng nề trong căn phòng. Bà Trường phu nhân giật mình, khẽ vỗ về An một lần nữa rồi đứng dậy. Bà đưa ánh mắt đầy lo lắng nhìn An đang run rẩy, khẽ dặn dò: “Con cứ ở đây, mẹ xuống mở cửa.” Đoạn, bà vội vã rời khỏi phòng, bước chân gấp gáp men theo cầu thang lát gỗ, tiếng guốc vang lên khô khốc trong không gian rộng lớn.
Khi bà Trường phu nhân mở cửa, một người đàn ông trung niên trong chiếc áo blouse trắng tinh tươm đứng bên ngoài, vẻ mặt điềm tĩnh nhưng ánh mắt ẩn chứa sự tò mò. Đó chính là vị Bác sĩ riêng của gia đình.
“Bác sĩ đã đến,” Bà Trường phu nhân gần như van nài, giọng nói đầy sự hối thúc. Bà kéo Bác sĩ vào nhà, đóng sập cánh cửa lại. “Bác sĩ mau xem giúp con dâu tôi, con bé bị thương khắp người, lại còn rất hoảng loạn.” Bà Trường phu nhân nắm chặt cánh tay Bác sĩ, ánh mắt bà đỏ hoe vì mất ngủ và sự lo lắng tột độ. “Tình trạng con bé không ổn chút nào.”
Bác sĩ gật đầu, vẻ mặt lập tức trở nên nghiêm trọng. Ông hiểu rằng bà Trường phu nhân sẽ không gọi ông đến giữa đêm nếu không có chuyện gì thực sự cấp bách. “Xin bà dẫn đường, phu nhân.” Giọng Bác sĩ trầm ổn, nhưng ông nhanh chóng bước theo bà Trường phu nhân lên lầu, dáng vẻ chuyên nghiệp và khẩn trương. Cả căn biệt thự chìm trong sự im lặng căng thẳng, chỉ còn tiếng bước chân vội vã của hai người.
Trường Tố, người đang đứng trên bậc thang giữa tầng lầu, nãy giờ đã nghe được tiếng bước chân gấp gáp của mẹ và vị Bác sĩ. Một cách lén lút, anh di chuyển đến gần căn phòng quen thuộc, nơi An đang ở. Anh dừng lại ở khúc cua cầu thang, khuất mình trong bóng tối, ánh mắt dò xét xuyên qua khe cửa phòng hé mở.
Bên trong, Bác sĩ đã tháo bộ đồ vest ngoài, chỉ còn chiếc áo sơ mi trắng, đang cúi xuống nhẹ nhàng kiểm tra cánh tay chằng chịt vết bầm của An. An co rúm người lại, đôi mắt mở to, vô hồn nhìn thẳng về phía trước, hơi thở gấp gáp nhưng không một lời nào thốt ra. Bà Trường phu nhân đứng cạnh giường, tay bà run rẩy nắm chặt vạt áo, dõi theo từng cử động của Bác sĩ với vẻ mặt căng thẳng tột độ. Không khí trong phòng nặng nề đến nghẹt thở, chỉ có tiếng Bác sĩ thì thầm hỏi han và tiếng thở dốc của An.
Trường Tố quan sát toàn bộ cảnh tượng, lòng anh như có một tảng đá đè nặng. Ánh mắt anh xoáy sâu vào thân hình bầm tím của cô gái trẻ, vào nét mặt tiều tụy, sợ hãi của An, rồi lại chuyển sang vẻ mặt lo lắng đến tột cùng của mẹ mình. Một loạt những câu hỏi hỗn loạn cứ thế dội vào tâm trí Trường Tố, khiến anh đứng chôn chân tại chỗ.
“Mẹ thật sự nghiêm túc với chuyện này,” Trường Tố thầm nghĩ, giọng điệu xen lẫn ngạc nhiên và khó chịu. “Cô ta rốt cuộc là ai mà khiến mẹ phải lo lắng đến vậy?”.
Bác sĩ nhẹ nhàng kéo tấm chăn che cho An rồi quay sang Bà Trường phu nhân, nét mặt ông ta trầm trọng. Ông gật đầu ra hiệu, rồi bước ra khỏi phòng, đóng hờ cánh cửa. Bà Trường phu nhân vội vã theo sau, ánh mắt đầy lo âu.
Trường Tố vẫn đứng nép mình ở khúc cua cầu thang, anh dõi theo từng cử động của họ. Anh nhìn thấy Bác sĩ quay lại, đối diện với mẹ mình.
“Cô ấy bị thương khá nặng,” Bác sĩ bắt đầu, giọng nói trầm lắng, nặng trĩu. Ông ta nhìn thẳng vào Bà Trường phu nhân, “Có vẻ như bị hành hung. Vài vết bầm tím đã cũ, nhưng có những vết mới. Tinh thần thì rất hoảng loạn, cần được nghỉ ngơi tuyệt đối.”
Cả người Bà Trường phu nhân như đóng băng, sắc mặt bà ta trắng bệch, đôi mắt mở to bàng hoàng. Bà lùi lại một bước, tay vô thức ôm lấy ngực.
Trường Tố đứng sững, mày anh chau lại, những suy nghĩ hỗn độn chạy đua trong đầu. “Bị hành hung? Vết bầm cũ? Chuyện gì đang xảy ra vậy?” Anh siết chặt nắm tay, cảm giác khó chịu ban đầu dần biến thành sự tò mò xen lẫn chút lo lắng không tên. Cái tên An và thân phận bí ẩn của cô gái này đang dần trở thành một ám ảnh trong tâm trí Trường Tố.
Trường Tố không để mẹ có thời gian chìm đắm trong suy nghĩ. Ngay khi Bà Trường phu nhân quay người bước xuống phòng khách, anh đã sải bước theo sau, nét mặt căng thẳng. Ánh mắt anh không rời khỏi dáng vẻ nặng nề của bà.
Bà Trường phu nhân ngồi xuống ghế sofa, thở dài thườn thượt. Cả người bà như chìm sâu vào chiếc ghế, nặng trĩu. Trường Tố đứng đối diện bà, hai tay khoanh lại trước ngực, dáng vẻ kiên quyết. Anh biết đây là lúc cần phải làm rõ mọi chuyện.
“Mẹ có thể nói cho con biết cô ấy là ai và tại sao lại ra nông nỗi này không?” Trường Tố bắt đầu, giọng anh đanh thép, không giấu nổi sự khó chịu. “Bác sĩ nói cô ấy bị hành hung. Vết bầm cũ, vết bầm mới. Mẹ biết chuyện này, phải không?”
Bà Trường phu nhân giật mình, ngước nhìn con trai. Ánh mắt bà đầy rẫy sự lưỡng lự, một thoáng bất an hiện lên trong đáy mắt. Bà cắn nhẹ môi dưới, như đang cân nhắc từng lời nói.
“Trường Tố à… chuyện này…” Bà Trường phu nhân ngập ngừng, giọng nói yếu ớt.
“Con cần biết, thưa mẹ,” Trường Tố cắt ngang, nhấn mạnh từng chữ. “Con đã làm tròn bổn phận của mình, con đã kết hôn với một người mà mẹ mang về, người mà con không biết gì ngoài cái tên. Giờ thì cô ấy nằm trên kia, trong tình trạng tệ hại như vậy, và mẹ lại tỏ vẻ bí ẩn. Con cần một lời giải thích rõ ràng.”
Bà Trường phu nhân quay mặt đi, né tránh ánh mắt dò xét của con trai. Bàn tay bà vô thức nắm chặt vạt áo. Sự giằng xé hiện rõ trên gương mặt bà. Bà nhắm mắt lại một thoáng, như thể đang cố gắng xua đi một ký ức đau buồn nào đó.
“Chuyện không đơn giản như con nghĩ đâu, Trường Tố,” Bà Trường phu nhân cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói khẽ run. “Có những chuyện… mẹ không thể nói ngay được.”
“Không thể nói ngay?” Trường Tố cười khẩy, giọng điệu đầy mỉa mai. “Hay là không muốn nói? Mẹ che giấu điều gì vậy? Chuyện này liên quan đến con, mẹ biết chứ?”
Bà Trường phu nhân mở mắt ra, nhìn thẳng vào Trường Tố. Trong ánh mắt bà không còn sự lưỡng lự, mà là một nỗi buồn sâu thẳm cùng một chút kiên định lạ thường.
Bà Trường phu nhân hít một hơi thật sâu, như thể đang gom góp hết dũng khí còn lại trong mình. Nỗi buồn trên gương mặt bà càng thêm đậm nét khi bà thở dài, ngồi hẳn xuống ghế sofa, đôi mắt nhìn xa xăm như thể đang dõi theo một bóng hình vô định.
“Con bé… nó tên là An, Trường Tố à.” Giọng bà Trường phu nhân khẽ khàng, chất chứa sự xót xa. Bà quay đầu nhìn con trai, ánh mắt bà tràn ngập một nỗi bi thương khó tả. “Mẹ gặp An trong một hoàn cảnh vô cùng đáng thương. Cha mẹ nó đều đã mất cách đây không lâu, và rồi… nó bị chính những người thân ruột thịt của mình hãm hại.”
Trường Tố đứng lặng, từng lời của mẹ như những nhát dao cứa vào sự khó chịu ban đầu của anh. Vẻ mặt anh dần trở nên phức tạp, sự tức giận ban nãy được thay thế bằng một chút kinh ngạc, rồi ngờ vực, và sau đó là một tia đồng cảm. Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ lắng nghe, hai tay buông thõng. Hình ảnh An với những vết bầm tím, đôi mắt hoảng loạn hiện lên trong tâm trí anh. Anh thầm nghĩ, liệu những gì mẹ nói có phải là sự thật? Hay đây chỉ là một cách để bà biện minh cho hành động của mình? Nhưng nếu là thật… vậy thì An đã phải chịu đựng những gì?
Bà Trường phu nhân siết chặt tay, ánh mắt vẫn không rời khỏi con trai. “Cha mẹ An mất trong một vụ tai nạn thương tâm. Nó bơ vơ giữa cuộc đời, chưa kịp nguôi ngoai nỗi đau thì đã bị những người mà nó tưởng là người thân vùi dập không thương tiếc.” Giọng bà nghẹn lại, đầy phẫn nộ. “Mẹ thấy con bé, nó sợ hãi, hoảng loạn, không dám tin vào ai. Những vết bầm trên người nó không chỉ là dấu vết thể xác, mà còn là những vết sẹo hằn sâu trong tâm hồn.”
Bà Trường phu nhân đứng dậy, bước về phía Trường Tố, đặt tay lên vai anh. Ánh mắt bà nhìn thẳng vào anh, kiên định và đầy thuyết phục. “Trường Tố à, con bé cần một mái ấm, cần một người để nương tựa, để bảo vệ nó khỏi những thế lực tàn ác kia. Mẹ biết con sẽ khó chấp nhận, nhưng mẹ làm vậy là để bảo vệ con bé, và cũng là để con có một người vợ hiền thảo.” Bà Trường phu nhân thở dài, “Mẹ đã tìm hiểu kỹ rồi, An là một cô gái lương thiện, chịu khó. Con bé chỉ là quá yếu đuối và bất hạnh mà thôi.”
Trường Tố lùi lại một bước, tránh bàn tay mẹ. Lời nói của bà cứ vang vọng trong đầu anh. Những hình ảnh về An, về đôi mắt hoảng loạn và những vết thương bỗng trở nên rõ nét hơn. Anh cố gắng lý giải sự vội vàng, sự ép buộc này. Liệu có phải mẹ anh đã hành động quá hấp tấp, hay An thực sự đang trong nguy hiểm? Anh vẫn còn bán tín bán nghi, nhưng sâu thẳm trong lòng, một tia trách nhiệm mơ hồ bắt đầu nhen nhóm. Anh nhìn mẹ, gương mặt bà đầy khắc khoải, không hề có chút giả dối.
Trường Tố đứng lặng, ánh mắt chạm vào gương mặt khắc khoải của mẹ, rồi từ từ chuyển lên phía cầu thang, nơi dẫn đến căn phòng của An. Trong khoảnh khắc im lặng kéo dài, vô vàn suy nghĩ hỗn độn xoáy sâu trong tâm trí anh. Sự khó chịu, ngờ vực ban đầu bắt đầu nhường chỗ cho một cảm giác nặng trĩu. Những lời mẹ vừa nói, cùng với hình ảnh An co ro, hoảng loạn, những vết bầm tím trên người cô, tất cả như một thước phim quay chậm chạy qua đầu Trường Tố. Anh hít một hơi thật sâu, dường như đang cố nuốt xuống một quyết định khó khăn.
Cuối cùng, Trường Tố nhìn thẳng vào Bà Trường phu nhân. Gương mặt anh vẫn còn nét miễn cưỡng, nhưng ánh mắt đã ánh lên sự chấp nhận và cả một chút gì đó gọi là trách nhiệm.
“Mẹ,” Trường Tố nói, giọng trầm xuống, “con vẫn không thể tin được chuyện này. Mọi thứ quá đột ngột, quá khó hiểu.” Anh dừng lại, nắm chặt bàn tay. “Nhưng… nếu đúng như mẹ nói, nếu An thật sự đang trong nguy hiểm, và cần một người che chở…” Anh thở ra một tiếng. “…thì con sẽ chịu trách nhiệm.”
Bà Trường phu nhân khẽ nắm lấy tay Trường Tố, ánh mắt bà dịu đi, đầy yêu thương và tin tưởng. Bà biết, lòng trắc ẩn của con trai bà đã trỗi dậy. Trường Tố không phải là một người lạnh lùng, anh chỉ đang cố gắng lý giải một thế giới đầy phức tạp mà thôi. Dù vẫn còn bán tín bán nghi, nhưng anh đã chọn tin vào mẹ, và tin vào tiếng gọi của lương tâm. Từ giây phút đó, một sợi dây vô hình đã buộc chặt số phận của Trường Tố và An, trong một cuộc hôn nhân không tình yêu, nhưng đầy trách nhiệm.
Bà Trường phu nhân thở phào nhẹ nhõm, như trút được gánh nặng đè nén bấy lâu. Bà siết chặt bàn tay Trường Tố, ánh mắt rạng rỡ niềm vui và sự tin tưởng.
“Mẹ biết con trai mẹ sẽ hiểu,” Bà Trường phu nhân nói, giọng đầy yêu thương. “An… con bé đã chịu khổ quá nhiều rồi. Hãy đối xử thật tốt với nó, con nhé.”
Trường Tố nhìn mẹ, ánh mắt phức tạp. Một phần anh vẫn chưa thể hoàn toàn chấp nhận mọi thứ, nhưng sâu thẳm trong lòng, lời nói của mẹ và hình ảnh yếu đuối của An đã khơi dậy một cảm giác trách nhiệm mạnh mẽ. Anh gật đầu nhẹ, một cái gật đầu chậm rãi nhưng kiên định, thể hiện sự đồng thuận với mong muốn của mẹ.
Trường Tố chậm rãi quay người, bước lên cầu thang. Bước chân anh nhẹ bẫng, thận trọng như sợ làm phiền giấc ngủ của ai đó. Anh dừng lại trước cánh cửa phòng ngủ, hít một hơi thật sâu rồi từ từ đẩy nhẹ. Cửa hé mở, để lộ không gian tĩnh mịch bên trong.
Trên chiếc giường lớn, An nằm co ro, thân hình nhỏ bé chìm trong tấm chăn bông dày. Mái tóc đen lòa xòa che gần hết khuôn mặt, chỉ để lộ một phần gò má xanh xao. Cô gái dường như đã thiếp đi, hơi thở đều đều nhưng vẫn phảng phất vẻ mệt mỏi.
Trường Tố đứng lặng ở ngưỡng cửa, ánh mắt phức tạp dán chặt vào bóng hình yếu ớt kia. Anh thầm nghĩ, *một cô gái yếu ớt đến thế… bị bắt ép làm vợ mình.* Cảm giác thương cảm và bối rối đan xen trong lòng anh. Anh nhìn An thật lâu, trong khoảnh khắc đó, mọi định kiến và sự khó chịu ban đầu dường như tan biến, chỉ còn lại một sự lặng lẽ khó tả.
Trường Tố khẽ thở dài, lặng lẽ lùi ra khỏi ngưỡng cửa. Anh đóng cánh cửa gỗ lại một cách nhẹ nhàng, rồi dựa lưng vào vách tường mát lạnh. Đôi mắt Trường Tố nhắm nghiền, những lời Bà Trường phu nhân đã kể về An, về hoàn cảnh bi đát của cô cứ xoáy sâu trong tâm trí anh. Hình ảnh An nằm co ro, thân hình nhỏ bé với những vết bầm tím trên da thịt tái hiện rõ mồn một. Một cảm giác nặng nề, khó tả bắt đầu xâm chiếm Trường Tố.
Anh vẫn luôn cho rằng đây là một cuộc hôn nhân sắp đặt vô nghĩa, nhưng giờ đây, anh lại cảm thấy một gánh nặng trách nhiệm đè lên vai. Anh nhớ lời mẹ nói, và cả vẻ yếu ớt đến đáng thương của cô gái.
*Không thể bỏ mặc cô ấy được.* Suy nghĩ đó vụt qua tâm trí Trường Tố, mạnh mẽ và dứt khoát. *Dù sao cũng đã là vợ chồng.* Anh mở mắt, nhìn chằm chằm vào cánh cửa đóng kín, trong lòng một ý định bảo vệ An đột ngột trỗi dậy.
Trường Tố dựa lưng vào cánh cửa gỗ, ánh mắt anh nhìn xa xăm, nhưng tâm trí lại vô cùng tỉnh táo. Anh rút điện thoại di động ra khỏi túi quần, ngón tay lướt nhanh trên màn hình cảm ứng, tìm kiếm một cái tên. Anh không do dự nhấn gọi.
MÀN HÌNH ĐIỆN THOẠI – Hiển thị tên “Vũ (Thư ký riêng)”
Tiếng chuông điện thoại vang lên vài hồi rồi kết nối.
TRƯỜNG TỐ (qua điện thoại, giọng trầm và dứt khoát)
Vũ à, tôi có một việc gấp cần cậu xử lý.
VŨ (GIỌNG NÓI TỪ ĐIỆN THOẠI, ÂM THANH QUA LOA)
Vâng, thưa sếp. Tôi nghe đây.
TRƯỜNG TỐ
Cậu hãy tìm hiểu kỹ lưỡng về một cô gái tên An. Tôi cần mọi thông tin chi tiết về gia đình cô ấy, hoàn cảnh của cô ấy, và đặc biệt là những chuyện đã xảy ra với cô ấy trong thời gian gần đây.
VŨ (GIỌNG NÓI TỪ ĐIỆN THOẠI, ÂM THANH QUA LOA)
An ạ? Sếp có thông tin gì cụ thể hơn về cô ấy không ạ?
TRƯỜNG TỐ
Mẹ tôi sẽ cung cấp cho cậu những chi tiết cần thiết. Cậu liên hệ với bà ấy ngay lập tức. Tôi muốn có báo cáo sớm nhất có thể.
VŨ (GIỌNG NÓI TỪ ĐIỆN THOẠI, ÂM THANH QUA LOA)
Rõ. Tôi sẽ làm ngay ạ.
Trường Tố cúp máy, khuôn mặt anh trở nên trầm ngâm. Anh nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại, trong lòng dấy lên một quyết tâm sắt đá. Sự thật về An, và cả những bí mật mà Bà Trường phu nhân đang che giấu, phải được làm sáng tỏ.
Trường Tố cúp máy, khuôn mặt anh trở nên trầm ngâm. Anh nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại, trong lòng dấy lên một quyết tâm sắt đá. Sự thật về An, và cả những bí mật mà Bà Trường phu nhân đang che giấu, phải được làm sáng tỏ.
Anh khẽ thở dài, bước chậm rãi rời khỏi cánh cửa, đi thẳng đến bên cửa sổ. Ngoài kia, màn đêm đã buông xuống đặc quánh, nuốt chửng mọi sắc màu của ban ngày. Chỉ còn những vì sao lấp lánh như những con mắt tò mò dõi theo. Trường Tố đặt tay lên khung cửa lạnh lẽo, cảm nhận cái se lạnh của buổi đêm đang thấm vào từng thớ thịt. Anh biết, cuộc sống của mình đã thay đổi hoàn toàn sau ngày hôm nay. Không còn là một người đàn ông độc thân tự do, mọi quyết định của anh giờ đây đều gắn liền với một bóng hình lạ lẫm, mong manh.
Anh tự hỏi: “Liệu cuộc hôn nhân này sẽ đi về đâu?” trong lòng đầy lo lắng về tương lai bất định, tò mò về cô gái bí ẩn kia, và một chút hy vọng mong manh về một khởi đầu mới, dù nó đến từ một hoàn cảnh quá đỗi éo le. Cuộc đời anh, từ hôm nay, rẽ sang một con đường hoàn toàn khác, không phải do anh chọn lựa, mà do số phận sắp đặt.
Trường Tố đưa mắt nhìn ra màn đêm thăm thẳm. Anh chưa bao giờ nghĩ rằng cuộc đời mình sẽ bị ràng buộc bởi một hôn nhân sắp đặt, đặc biệt là với một người con gái đầy bí ẩn, mang trong mình quá nhiều vết sẹo và nỗi sợ hãi. Sự lạnh lùng ban đầu, hay đúng hơn là sự khó chịu vì bị mẹ ép buộc, giờ đây đã dần tan biến, nhường chỗ cho một cảm giác trách nhiệm lạ thường. Anh không thể bỏ mặc An, người con gái yếu ớt ấy, giữa biển đời đầy giông bão. Dù không biết cô là ai, đến từ đâu, hay đã phải chịu đựng những gì, nhưng một phần trong Trường Tố đã thôi thúc anh phải bảo vệ cô. Anh tự hỏi, phải chăng đây là một cơ hội để anh làm điều đúng đắn, để chuộc lại những lỗi lầm vô hình mà cuộc đời đã mang đến cho người khác? Có lẽ, từ trong sâu thẳm, anh bắt đầu tìm thấy một ý nghĩa mới trong cuộc sống của mình, một mục đích lớn hơn cả sự nghiệp và quyền lực. Đêm nay, với tất cả sự bất định, anh lại cảm thấy một sự bình yên kỳ lạ, như thể một chương mới đã thực sự mở ra.

