Chồng cũ trở lại trả thù vợ phản bội… cái kết gây choáng

Năm năm sau ly hôn, tôi trở về để “trả đũa” người vợ ph/ản b/ội. Nhưng cái kết lại khiến tôi qu:ỵ ng:ã…Tôi đứng trước căn nhà cũ, nơi từng chất đầy tiếng cười và hạnh phúc nhưng giờ đây chỉ còn là vết sẹo âm ỉ trong lòng. Năm năm trước, tôi rời khỏi nơi này như một kẻ bại trận: tay trắng, danh dự bị chà đạp, trái tim vỡ vụn vì người đàn bà từng thề non hẹn biển đã phản bội tôi. Bây giờ, tôi quay lại. Không phải để hàn gắn. Mà để trả đũa.

Tôi tên Hưng. 35 tuổi. Năm năm trước, tôi là một kỹ sư công nghệ thông tin, sống cùng vợ Thảo và con trai 3 tuổi trong một căn chung cư nhỏ ở Hà Nội. Chúng tôi từng yêu nhau từ thời đại học, trải qua nhiều khó khăn mới đến được với nhau. Tôi tin cô ấy là người phụ nữ của đời mình. Nhưng hóa ra, tôi chỉ là một chương tạm trong cuộc đời cô ấy.

Mọi chuyện bắt đầu khi Thảo chuyển sang làm ở một công ty bất động sản. Cô bắt đầu thay đổi: về muộn, cầm điện thoại cả đêm, và đặc biệt… không còn mặn mà chuyện vợ chồng. Tôi nghi ngờ nhưng không có bằng chứng. Đến một ngày, tôi bắt gặp cô ấy nhắn tin cho một người đàn ông, nội dung đầy những lời yêu đương ngọt ngào. Khi tôi đối chất, cô ấy không chối, mà còn lạnh lùng nói:

“Em yêu người khác rồi. Chúng ta ly hôn đi.”

Tôi tưởng như không thở nổi. Nhưng cuối cùng, tôi buông tay. Không giành quyền nuôi con. Không tranh tài sản. Tôi chỉ mang theo một va li, và bỏ lại sau lưng mọi thứ.

Tôi vào Sài Gòn, bắt đầu lại từ con số không. Vừa làm vừa học thêm, khởi nghiệp cùng vài người bạn. Sau ba năm, tôi có công ty riêng chuyên về phần mềm quản lý cho doanh nghiệp. Khách hàng lớn, doanh thu tốt. Tôi có nhà, có xe, có địa vị. Nhưng mỗi đêm, tôi vẫn nhớ đến đứa con trai nhỏ, và… nỗi nhục ngày xưa.

Năm năm là quá đủ. Tôi quyết định quay về Hà Nội. Không báo trước. Không liên lạc với ai. Tôi tìm hiểu: Thảo vẫn sống ở căn nhà cũ, nhưng giờ là một bà mẹ đơn thân. Người tình năm xưa bỏ rơi cô ta sau một năm. Công việc của cô không mấy khá khẩm. Tôi biết tất cả qua người bạn cũ vẫn giữ liên lạc với cả hai.

Kế hoạch của tôi rất đơn giản: xuất hiện lại trong cuộc đời cô ta như một người thành đạt, thành công vượt trội, để cô ấy phải hối hận, ghen tị, đau khổ vì đã đánh mất tôi. Tôi muốn cô ta nhìn thấy tôi, tiếc nuối, khao khát, rồi tôi sẽ… lạnh lùng quay đi. Đó là cái giá cô ta phải trả.

Một chiều thứ Bảy, tôi đứng trước cổng trường tiểu học nơi con trai tôi—bé Nam—đang học. Tim tôi đập mạnh khi thấy thằng bé từ xa, đeo cặp sách nhỏ, chạy tung tăng. Nó lớn quá. Không nhận ra tôi. Tất nhiên rồi.

Tôi bắt chuyện. Ban đầu nó dè chừng. Nhưng khi tôi nói: “Chú là bạn của bố cháu. Ngày xưa chú hay bế cháu lắm đó”, nó bỗng tươi cười. Tôi mua cho nó cây kem, hỏi han chuyện học hành. Nó kể: “Mẹ cháu hay làm thêm buổi tối, nên cháu hay ăn mì gói. Nhưng mẹ thương cháu lắm.”

Lòng tôi chùng xuống.

Tối đó, tôi gọi điện cho Thảo. Số cô ấy vẫn vậy. Cô bắt máy sau 3 hồi chuông. Giọng cô hơi run khi nghe tôi nói:

“Anh là Hưng.”

Im lặng vài giây.

“Anh… về rồi à?”

“Ừ. Gặp nhau nói chuyện chút được không?”

Chúng tôi gặp nhau ở một quán cà phê cũ, nơi từng là chỗ hẹn hò thời sinh viên. Thảo gầy hơn trước. Mắt có quầng thâm. Không son phấn, không lộng lẫy như xưa. Nhưng ánh mắt thì vẫn… rất cũ: ánh mắt từng khiến tôi tin vào tình yêu.

“Anh thay đổi nhiều quá.” – cô nói, mắt nhìn bộ vest tôi mặc.

“Em cũng vậy.” – tôi đáp, cố giữ bình thản.

Chúng tôi nói chuyện vài tiếng. Tôi không trách móc. Cô không biện minh. Câu chuyện lạc lõng như hai người lạ. Nhưng tôi thấy trong mắt cô ánh lên chút gì đó… tiếc nuối. Tôi nghĩ: “Kế hoạch của mình đang hiệu quả.”…. Xem thêm 👇

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Chồng cũ trở lại trả thù vợ phản bội… cái kết gây choáng

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt