Sáng hôm sau, ánh bình minh len lỏi qua song sắt thiên lao, soi rọi lên khuôn mặt phờ phạc của Trịnh Minh Châu. Toàn thân cô đau nhức, mỏi rã rời, như thể vừa trải qua một đêm dài vật lộn với chính mình. Tuy nhiên, trong sâu thẳm tâm hồn, một cảm giác bình yên lạ kỳ lại xen lẫn nỗi buồn sâu lắng về số phận bi đát của Tạ Đoan. Tiếng bước chân nặng nề của ngục tốt vang lên, phá tan bầu không khí tĩnh lặng. Họ không hề dò xét, chỉ im lặng đứng đó, đợi lệnh.
“Hầu phu nhân đã chờ bên ngoài.”
Trịnh Minh Châu khẽ gật đầu, ánh mắt mông lung nhìn về phía cửa ngục. Cô bước ra, dáng người nhỏ bé khuất dần trong ánh sáng lờ mờ của buổi sớm. Bên ngoài, Hầu phu nhân Vĩnh Ninh, gương mặt hốc hác vì lo lắng, đang đứng đợi. Nhìn thấy Trịnh Minh Châu, bà vội vàng tiến tới, bàn tay run rẩy nâng lên như muốn chạm vào cô, nhưng rồi lại ngập ngừng buông xuống.
“Châu nhi…” Hầu phu nhân thốt lên, giọng nghẹn ngào.
Trịnh Minh Châu cúi đầu, ánh mắt lướt qua bà. Nỗi mệt mỏi và đau đớn trong cơ thể cô dường như tạm thời bị lấn át bởi sự trống rỗng trong lòng. Cô biết, hành trình phía trước còn nhiều gian nan, và gánh nặng mà cô mang theo còn lớn hơn cả sự mệt mỏi thể xác.
“Tạ Đoan… hắn thế nào rồi?” Trịnh Minh Châu khẽ hỏi, giọng yếu ớt.
Hầu phu nhân lắc đầu, đôi mắt lại đỏ hoe. “Vẫn vậy. Cha mẹ hắn đã cố gắng hết sức, nhưng… triều đình đã quyết.” Bà nghẹn lại, không thể nói tiếp.
Trịnh Minh Châu siết chặt tay. Dù biết rõ kết cục, khi nghe Hầu phu nhân nói ra, lòng cô vẫn dâng lên một nỗi chua xót khôn cùng. Cô nhớ lại đêm đó trong thiên lao, cái ôm siết của Tạ Đoan, lời thề nguyện tuyệt vọng của hắn. “Minh Châu, yên tâm, Tạ Đoan ta tuyệt đối không phụ lòng nàng.” Lời nói ấy vang vọng trong tâm trí cô, một lời hứa mong manh giữa hai con người đang đứng trên bờ vực thẳm.
Hầu phu nhân nhìn Trịnh Minh Châu, ánh mắt chứa đầy sự xót xa và một chút gì đó là hy vọng mong manh. “Bây giờ… cháu mang thai rồi. Cháu phải giữ gìn sức khỏe. Hầu phủ cần một người nối dõi.”
Trịnh Minh Châu không đáp, chỉ lặng lẽ bước đi bên cạnh Hầu phu nhân, hướng về phía con đường dài phía trước, con đường mà cô biết sẽ đưa cô đến một tương lai đầy biến động. Ánh bình minh giờ đây như một lời nhắc nhở về sự khởi đầu mới, một khởi đầu nhuốm màu bi thương và đầy thử thách.
Trịnh Minh Châu bước ra khỏi cửa ngục, ánh mắt còn vương chút mơ màng và mệt mỏi. Hầu phu nhân Vĩnh Ninh, với gương mặt hốc hác vì lo lắng, vội vã tiến lại gần.
HẦU PHU NHÂN
(Giọng nghẹn ngào)
Châu nhi…
Hầu phu nhân đưa tay lên như muốn chạm vào Minh Châu, nhưng rồi lại rụt lại. Trịnh Minh Châu cúi đầu, sự trống rỗng trong lòng lấn át cơn đau thể xác.
TRỊNH MINH CHÂU
(Giọng yếu ớt)
Tạ Đoan… hắn thế nào rồi?
Hầu phu nhân lắc đầu, đôi mắt đỏ hoe.
HẦU PHU NHÂN
Vẫn vậy. Cha mẹ hắn đã cố gắng hết sức, nhưng… triều đình đã quyết.
Bà nghẹn lại, không nói tiếp được. Trịnh Minh Châu siết chặt tay, lời thề nguyện của Tạ Đoan trong đêm thiên lao vang vọng bên tai: “Minh Châu, yên tâm, Tạ Đoan ta tuyệt đối không phụ lòng nàng.”
Hầu phu nhân nhìn Minh Châu với ánh mắt xót xa và hy vọng.
HẦU PHU NHÂN
Bây giờ… cháu mang thai rồi. Cháu phải giữ gìn sức khỏe. Hầu phủ cần một người nối dõi.
Trịnh Minh Châu không đáp, chỉ lặng lẽ bước đi bên cạnh Hầu phu nhân, hướng về phía con đường dài phía trước.
**CẢNH TIẾP THEO**
**NỘI CẢNH. VĨNH NINH HẦU PHỦ – VIỆN NHỎ YÊN TĨNH – NGÀY**
Trịnh Minh Châu được đưa về Vĩnh Ninh Hầu phủ. Cảnh vật nơi đây xa hoa, lộng lẫy nhưng lại khiến cô cảm thấy xa lạ và cô đơn. Hầu phu nhân ôm chầm lấy cô, vừa mừng vì tìm lại được cháu dâu, vừa xót xa cho hoàn cảnh éo le của cô.
HẦU PHU NHÂN
(Ôm chặt Minh Châu, giọng run run)
Cuối cùng thì con cũng về rồi. Ta đã lo lắng không yên. Từ nay con cứ an tâm ở đây tĩnh dưỡng, mọi chuyện khác đã có ta lo. Gia nhân, mau chuẩn bị đồ ăn ngon, thuốc bổ, chăm sóc Tiểu thư chu đáo vào.
Một Lão Ma Ma kính cẩn cúi đầu.
LÃO MA MA
Vâng, thưa Hầu phu nhân.
Hầu phu nhân nhìn Trịnh Minh Châu, ánh mắt đong đầy sự biết ơn và lo lắng. Bà biết, sự tồn tại của đứa trẻ này là hy vọng duy nhất để nối dõi tông đường cho Vĩnh Ninh Hầu phủ, sau khi Tạ Đoan đã mắc bệnh mãn tính và đối diện với án tử hình.
HẦU PHU NHÂN
Cháu biết không, gia đình họ Trịnh các cháu nổi tiếng là mắn con. Ta tin đứa bé sẽ khỏe mạnh. Cháu cứ cố gắng nghỉ ngơi, đừng suy nghĩ nhiều.
Trịnh Minh Châu cảm thấy một gánh nặng vô hình đè lên vai. Lời Hầu phu nhân vừa là an ủi, vừa là lời nhắc nhở về trách nhiệm lớn lao mà cô sắp phải gánh vác. Cô nhìn xung quanh viện nhỏ được sắp xếp yên tĩnh, với đầy đủ tiện nghi. Mọi thứ đều hoàn hảo, chỉ thiếu đi sự bình yên thật sự trong lòng. Cô biết, để có được sự sắp đặt này, Hầu phu nhân đã phải trả một cái giá không nhỏ, ngàn lượng bạc đã được giao đi, chỉ để cô sinh hạ người nối dõi cho Tạ gia. Trách nhiệm nối dõi tông đường giờ đây dồn hết lên vai cô, một gánh nặng tưởng chừng như không thể kham nổi.
NỘI CẢNH. VĨNH NINH HẦU PHỦ – VIỆN NHỎ YÊN TĨNH – NGÀY
Trịnh Minh Châu đứng lặng giữa viện nhỏ. Không khí trang hoàng, xa hoa nhưng lại phảng phất sự cô quạnh, lạnh lẽo. Hầu phu nhân nắm chặt tay cô, giọng run run vì xúc động lẫn lo lắng.
HẦU PHU NHÂN
Cuối cùng thì con cũng về rồi. Ta đã lo lắng không yên. Từ nay con cứ an tâm ở đây tĩnh dưỡng, mọi chuyện khác đã có ta lo. Gia nhân, mau chuẩn bị đồ ăn ngon, thuốc bổ, chăm sóc Tiểu thư chu đáo vào.
LÃO MA MA
(Cúi đầu cung kính)
Vâng, thưa Hầu phu nhân.
Hầu phu nhân nhìn Trịnh Minh Châu, ánh mắt đong đầy sự biết ơn và cả một gánh nặng vô hình. Bà biết, sự tồn tại của đứa trẻ này là hy vọng duy nhất để nối dõi tông đường cho Vĩnh Ninh Hầu phủ. Tạ Đoan mắc bệnh mãn tính, án tử hình treo lơ lửng, mọi thứ dường như đã sụp đổ.
HẦU PHU NHÂN
Cháu biết không, gia đình họ Trịnh các cháu nổi tiếng là mắn con. Ta tin đứa bé sẽ khỏe mạnh. Cháu cứ cố gắng nghỉ ngơi, đừng suy nghĩ nhiều.
Trịnh Minh Châu cảm thấy lời an ủi của Hầu phu nhân như một lời nhắc nhở về trách nhiệm lớn lao. Cô nhìn quanh viện nhỏ được bài trí đầy đủ tiện nghi, nhưng tâm hồn vẫn trống rỗng. Để có được sự sắp đặt này, Hầu phu nhân đã phải trả một cái giá không nhỏ, ngàn lượng bạc đã được giao đi, chỉ để cô sinh hạ người nối dõi cho Tạ gia. Nỗi lo sợ không thể thụ thai, nỗi ám ảnh về tương lai mờ mịt càng lúc càng đè nặng.
TRỊNH MINH CHÂU
(Thầm thì, tay đặt lên bụng phẳng lì)
Con phải mạnh mẽ nhé, chúng ta chỉ có nhau thôi.
Một tháng trôi qua. Minh Châu sống khép kín trong Hầu phủ. Ánh mắt cô thường xuyên hướng về phía xa xăm, nơi có thiên lao đang giam giữ Tạ Đoan. Hình bóng hắn, những lời thề hẹn trong đêm tối, cuộc đời cô và cái thai chưa thành hình cứ quẩn quanh trong tâm trí. Nỗi sợ hãi về việc không thể thụ thai, về một tương lai cô đơn, lạc lõng càng lúc càng lớn dần. Mỗi đêm, cô lại thầm thì với chiếc bụng phẳng lì, truyền cho nó một ý chí sinh tồn mãnh liệt.
NỘI CẢNH. VIỆN NHỎ YÊN TĨNH – HẦU PHỦ – NGÀY
Một tháng lặng lẽ trôi qua. Trịnh Minh Châu càng ngày càng cảm nhận rõ hơn những thay đổi trong cơ thể mình. Mỗi buổi sáng, khi tỉnh giấc, cô lại cảm thấy một cảm giác buồn nôn mơ hồ, kèm theo sự mệt mỏi khác thường. Ban đầu, cô cho rằng đó là do tâm trạng bất ổn, sự lo lắng cho Tạ Đoan và áp lực từ Hầu phu nhân. Nhưng rồi, những dấu hiệu ngày càng rõ rệt, không thể chối cãi.
Cô tự mình tìm đến căn phòng của y nữ trong phủ, một người phụ nữ lớn tuổi với đôi mắt tinh tường. Y nữ cẩn thận khám cho Minh Châu, rồi khẽ mỉm cười.
Y NỮ
Chúc mừng Tiểu thư. Mười tuần rồi.
Trịnh Minh Châu đứng sững, hơi thở như ngừng lại. Mười tuần? Gần ba tháng? Cô nhìn y nữ, đôi mắt mở to đầy hoang mang xen lẫn chút mừng rỡ. Y nữ hiểu được tâm trạng của cô, nhẹ nhàng đặt tay lên bụng Minh Châu.
Y NỮ
Thần khí đang vượng. Tiểu thư cứ an tâm dưỡng thai.
Tin tức nhanh chóng được truyền đến tai Hầu phu nhân. Bà lập tức chạy đến gặp Minh Châu, đôi mắt đỏ hoe vì xúc động. Bà nắm chặt lấy tay Minh Châu, tay bà run run.
HẦU PHU NHÂN
(Giọng nghẹn ngào)
Trời cao có mắt! Cuối cùng Hầu phủ cũng có hậu rồi! Minh Châu, con là người mang lại hy vọng cho chúng ta.
Nước mắt lăn dài trên gò má Hầu phu nhân. Bà nhìn Minh Châu với ánh mắt biết ơn sâu sắc, xen lẫn niềm vui sướng tột cùng. Minh Châu cảm thấy lòng mình chợt nhẹ nhõm hẳn đi. Cái gánh nặng cô đơn, sự sợ hãi về tương lai mờ mịt dường như tan biến. Tuy nhiên, sự nhẹ nhõm đó nhanh chóng được thay thế bằng một cảm giác trách nhiệm nặng nề. Cô hiểu, từ giờ trở đi, cô không chỉ sống cho bản thân mình. Cô đang mang trong mình dòng dõi của Vĩnh Ninh Hầu phủ, một sinh linh bé nhỏ cần được bảo vệ và nuôi dưỡng.
Trịnh Minh Châu khẽ vuốt ve bụng mình, nơi có sự sống bé bỏng đang lớn dần. Cô ngẩng đầu nhìn Hầu phu nhân, ánh mắt kiên định.
TRỊNH MINH CHÂU
Phu nhân yên tâm. Thiếp sẽ cố gắng hết sức để đứa bé chào đời khỏe mạnh.
Hầu phu nhân gật đầu, siết chặt tay Minh Châu. Bà biết, cuộc chiến vì tương lai của Tạ Đoan và cả Hầu phủ vẫn còn dài, nhưng ít nhất, giờ đây đã có một tia sáng le lói. Minh Châu, người mang thai con nối dõi, chính là ngọn lửa đó.
NGOẠI CẢNH. ĐƯỜNG PHỐ VĨNH NINH HẦU PHỦ – NGÀY
Tiếng vó ngựa dồn dập, tiếng hô hào vang vọng khắp nơi. Một đoàn tùy tùng hùng hậu, ăn mặc chỉnh tề, tiến vào Hầu phủ. Đứng đầu đoàn là một vị quan lớn, gương mặt nghiêm nghị, tay cầm một chiếu chỉ. Cánh cổng lớn của Vĩnh Ninh Hầu phủ từ từ mở ra.
Hầu phu nhân cùng Lão ma ma bước ra đón tiếp, gương mặt bà lộ rõ sự kinh ngạc xen lẫn bất an. Bà vừa nhận được tin báo về sự xuất hiện của đoàn người này.
QUAN LỚN
(Giọng uy nghiêm)
Vĩnh Ninh Hầu phu nhân, bệ hạ có chỉ!
Hầu phu nhân cung kính đón lấy tờ chiếu. Khi bà nhìn thấy nội dung bên trong, đôi mắt bà mở to, cơ thể run lên. Lão ma ma đứng bên cạnh cũng không khỏi giật mình.
HẦU PHU NHÂN
(Giọng run run, khó tin)
Tạ… Tạ Đoan… được… rửa oan? Được… phóng thích?
Tin tức lan truyền với tốc độ chóng mặt. Các gia nhân, tỳ nữ xôn xao bàn tán. Cái tên Tạ Đoan, tưởng chừng đã bị lãng quên trong song sắt lạnh lẽo, nay lại trở thành tâm điểm của mọi sự chú ý.
NỘI CẢNH. SÂN TRONG HẦU PHỦ – NGÀY
Trịnh Minh Châu đang ngồi trong viện, tay khẽ vuốt ve bụng bầu đã nhô cao. Nàng vẫn chưa biết gì về sự kiện chấn động vừa xảy ra bên ngoài. Nàng chỉ cảm nhận được một luồng gió lạ thổi qua, mang theo những âm thanh xôn xao, bí ẩn. Bỗng, Lão ma ma xuất hiện, gương mặt tái mét, gấp gáp.
LÃO MA MA
(Thở hổn hển)
Tiểu thư! Tiểu thư!
Trịnh Minh Châu giật mình ngẩng đầu lên. Nàng thấy vẻ mặt hoảng loạn của Lão ma ma thì trong lòng dấy lên một dự cảm không lành.
TRỊNH MINH CHÂU
Ma ma, chuyện gì vậy?
LÃO MA MA
(Giọng run rẩy)
Thế tử… Thế tử Tạ Đoan… đã được phóng thích. An bài về phủ rồi ạ!
Tin sét đánh ngang tai. Trịnh Minh Châu cảm thấy đất trời như quay cuồng. Tay nàng buông thõng, bụng bầu được nâng đỡ vô thức. Nàng đứng không vững, phải vịn chặt vào thành ghế. Những lời của Lão ma ma cứ lặp đi lặp lại trong đầu nàng: “Được phóng thích”, “An bài về phủ”.
Bà nội của Minh Châu, người luôn dõi theo từng bước chân của cháu gái, từ hành lang nhìn ra, đôi mắt bà ánh lên vẻ phức tạp. Bà đã chứng kiến bao sóng gió, nhưng tin tức này lại khiến bà rung động.
HẦU PHU NHÂN
(Bước vào, giọng vẫn còn run rẩy, nhìn Trịnh Minh Châu)
Minh Châu… Con nghe rồi sao?
Hầu phu nhân nhìn Trịnh Minh Châu, ánh mắt bà đầy những cảm xúc đan xen: mừng vì con trai được minh oan, nhưng cũng lo lắng cho tương lai của Hầu phủ, và cho cả đứa cháu đích tôn đang nằm trong bụng Minh Châu. Hậu duệ của Vĩnh Ninh Hầu phủ, giờ đây lại gắn liền với một quá khứ đầy biến động.
Trịnh Minh Châu ngẩng đầu lên, nhìn Hầu phu nhân. Gương mặt nàng vẫn còn sốc, đôi mắt mở to, dường như vẫn chưa kịp tiếp nhận hết sự thật vừa xảy ra. Dù đã được chuẩn bị tâm lý cho mọi khả năng, nhưng sự xuất hiện đột ngột của Tạ Đoan, sau tất cả, vẫn khiến nàng choáng váng. Tương lai, vốn đã mông lung, nay lại càng trở nên khó đoán định.
NGOẠI CẢNH. SÂN TRONG HẦU PHỦ – NGÀY
Trịnh Minh Châu đứng sững sờ, tay còn đang ôm lấy bụng bầu. Nàng nhìn Hầu phu nhân với ánh mắt hoang mang, dường như vẫn chưa thực sự tiếp nhận hết sự thật. Nửa năm trời chờ đợi, nửa năm trời sống trong thấp thỏm và lo sợ, giờ đây lại đột ngột kết thúc bằng tin tức Tạ Đoan đã được minh oan và trở về.
HẦU PHU NHÂN
(Giọng mệt mỏi, nhìn Minh Châu)
Đoan Nhi đã về. Nó… nó tiều tụy lắm, Minh Châu ạ. Nhưng ánh mắt nó vẫn… vẫn kiên định như ngày nào. Con xem…
Hầu phu nhân quay người, chỉ về phía cổng lớn. Từ xa, một bóng người đơn độc đang bước vào. Đó là Tạ Đoan. Anh ta khoác một bộ quần áo dân dã, trông nhếch nhác và tiều tụy hơn rất nhiều so với hình ảnh một Thế tử uy phong lẫm liệt trước đây. Những tháng ngày trong ngục giam đã bào mòn sức lực anh, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên một ngọn lửa kiên cường, không hề tắt lịm.
Trịnh Minh Châu nhìn theo hướng Hầu phu nhân chỉ. Tim nàng đập loạn nhịp. Cả người nàng run lên. Bên ngoài, tiếng reo hò, chào đón Tạ Đoan vang vọng. Nhưng trong tâm trí nàng, chỉ có sự bối rối, sợ hãi và một nỗi dằn vặt khôn nguôi. Nàng đã chờ đợi ngày này, nhưng lại chưa bao giờ nghĩ nó sẽ đến khi nàng mang trong mình cốt nhục của anh.
Trịnh Minh Châu vô thức đưa tay lên vuốt ve bụng bầu, nay đã nhô lên rõ rệt. Bụng nàng như một lời nhắc nhở về đêm định mệnh trong thiên lao, đêm mà nàng và Đổng Trân Châu cùng được anh cứu giúp. Đêm đó, dẫu nguy hiểm cận kề, nàng vẫn cảm nhận được sự che chở và tình cảm mãnh liệt từ Tạ Đoan. Giờ đây, nàng đã mang thai con của anh.
Nàng đứng đó, một mình, giữa sự hân hoan của Hầu phủ. Nàng nhìn Tạ Đoan tiến dần vào sân, anh ta vẫn chưa biết sự thật về nàng. Một bí mật quá lớn, quá nặng nề. Nàng chỉ biết đứng từ xa, nhìn anh, trái tim đập thình thịch, dâng lên một cảm giác ngổn ngang, vừa mừng, vừa lo, vừa hoang mang tột độ. Tương lai của nàng, của đứa trẻ, của Tạ Đoan, giờ đây như một mớ bòng bong không biết gỡ rối thế nào.
TẠ ĐOAN
(Giọng khàn đặc, nhìn Hầu phu nhân)
Nương… con về rồi ạ.
Anh bước tới, ôm chầm lấy Hầu phu nhân. Hầu phu nhân bật khóc nức nở, vừa mừng vừa thương con. Bà xoa đầu Tạ Đoan, không kìm được những lời trách móc xen lẫn tự hào.
HẦU PHU NHÂN
Đoan Nhi của mẹ… Con đã khổ rồi. Nhưng con đã trở về. Con đã minh oan rồi. Mẹ mừng quá.
Trong khi hai mẹ con đang quấn quýt, ánh mắt Tạ Đoan lướt qua đám đông gia nhân, rồi dừng lại ở bóng dáng nhỏ bé đang đứng lẻ loi ở một góc sân. Anh nhìn thấy Trịnh Minh Châu. Anh thoáng chút ngạc nhiên, rồi khẽ cau mày. Minh Châu trông tiều tụy hơn, nhưng điều khiến anh chú ý là… cái bụng. Anh nhớ lại lần cuối cùng anh gặp nàng dưới hồ băng, nàng không hề có dấu hiệu đó.
Trịnh Minh Châu cảm nhận được ánh mắt của Tạ Đoan. Nàng biết mình không thể trốn tránh mãi. Nàng hít một hơi thật sâu, cố gắng lấy lại bình tĩnh. Nàng biết, khoảnh khắc đối diện trực tiếp đã đến. Một cuộc đối mặt đầy sóng gió, và có lẽ, sẽ thay đổi tất cả.
Tạ Đoan nhìn Trịnh Minh Châu, ánh mắt anh dừng lại nơi bụng bầu đã nhô lên. Anh cau mày, sự ngạc nhiên thoáng qua rồi nhanh chóng biến mất, thay vào đó là một vẻ dò xét. Minh Châu cảm nhận được sự soi mói của anh, lòng nàng càng thêm bất an.
HẦU PHU NHÂN
(Nhìn Tạ Đoan, rồi lại nhìn Minh Châu, giọng nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sự tính toán)
Đoan Nhi, con đã trở về. Minh Châu… con bé cũng rất lo cho con. Nó luôn mong ngóng ngày con được minh oan.
Tạ Đoan gật đầu, ánh mắt vẫn không rời Minh Châu. Anh tiến lại gần hơn, đến khi chỉ còn cách nàng vài bước chân. Khoảng cách này dường như nén chặt không khí, khiến Minh Châu cảm thấy khó thở.
TẠ ĐOAN
(Giọng trầm, nhìn thẳng vào mắt Minh Châu)
Minh Châu. Nửa năm qua… con đã ở đâu?
Minh Châu run rẩy, đôi tay khẽ siết chặt lấy lớp áo. Nàng không dám nhìn thẳng vào anh nữa, cúi gằm mặt xuống. Lời nói của Hầu phu nhân ban nãy như một nhát dao cứa vào tim nàng, nhắc nhở về vị trí mong manh của mình.
MINH CHÂU
(Giọng run run, lí nhí)
Thiếp… thiếp đã ở trong phủ. Lo lắng cho Thế tử.
Tạ Đoan nhếch mép cười, một nụ cười lạnh lẽo. Anh không tin lời nói đó. Anh biết có điều gì đó không ổn. Anh đã chứng kiến sự giằng xé trong mắt nàng khi anh bước vào.
TẠ ĐOAN
(Giọng đầy ẩn ý)
Lo lắng sao? Vậy sao ta lại không hề thấy bóng dáng con ở bên ngoài thiên lao suốt những ngày qua? Ta chỉ nhớ… đêm dưới hồ băng kia.
Lời nhắc nhở về đêm định mệnh dưới hồ băng khiến Minh Châu càng thêm hoảng loạn. Nàng biết mình không thể che giấu được nữa. Hơn nữa, nàng cảm thấy mình không nên làm vậy. Tạ Đoan, dù sao cũng là cha của đứa trẻ trong bụng nàng.
Tạ Đoan nhìn Hầu phu nhân, rồi lại quay sang Minh Châu. Anh thấy sự sợ hãi tột độ trong mắt nàng, và đó chính là thứ anh muốn thấy. Anh muốn biết sự thật.
Bỗng nhiên, một tiếng nói the thé vang lên từ phía cổng phụ.
LÃO MA MA
(Chạy tới, giọng hốt hoảng)
Thế tử gia! Lão nô vừa nhận được tin! Thế tử phi Đổng Trân Châu đã được người nhà đón về! Bà ấy… bà ấy đã tỉnh lại!
Tin tức này như một gáo nước lạnh dội thẳng vào mặt Minh Châu. Nàng ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt mở to đầy kinh ngạc và tuyệt vọng. Đổng Trân Châu? Tỉnh lại? Và lập tức được đón về phủ?
Tạ Đoan nhíu mày, quay phắt đầu về phía Lão ma ma. Sự kinh ngạc hiện rõ trên khuôn mặt tiều tụy của anh.
HẦU PHU NHÂN
(Giọng bắt đầu căng thẳng)
Trân Châu? Tỉnh rồi sao? Ai… ai đã đưa tin?
LÃO MA MA
Là gia nhân nhà họ Đổng sai người đến báo ạ. Họ nói… họ nói Trân Châu đã tỉnh lại và đòi về phủ ngay lập tức.
Minh Châu cảm thấy toàn thân run lên bần bật. Nàng nhìn Tạ Đoan, rồi lại nhìn Hầu phu nhân. Nàng biết, vị trí của mình, thứ mà nàng vừa mới có được một chút hy vọng mong manh, giờ đây lại lung lay dữ dội. Đổng Trân Châu, Thế tử phi, người vợ chưa cưới của Tạ Đoan, đã trở về.
Tạ Đoan nhìn Hầu phu nhân, ánh mắt anh lộ rõ sự khó hiểu và một chút bực bội. Anh vừa thoát khỏi ngục tù, vừa mới được minh oan, và giờ lại đối mặt với chuyện này.
HẦU PHU NHÂN
(Cố giữ bình tĩnh, nhưng giọng có phần run rẩy)
Vậy sao… Trân Châu đã tỉnh lại. Tốt… tốt lắm. Đây là chuyện tốt.
Nhưng trong thâm tâm, Hầu phu nhân biết, chuyện này không hề “tốt”. Bà nhìn Minh Châu đang tái mét mặt mày, rồi lại nhìn Tạ Đoan, người vẫn đang dò xét tình hình. Bà biết, bà cần phải hành động.
TẠ ĐOAN
(Quay sang Minh Châu, giọng lạnh lùng)
Còn con, Minh Châu? Con định nói gì về cái thai trong bụng mình?
Minh Châu chỉ biết cúi đầu, nước mắt tuôn rơi. Nàng cảm thấy mình như một con cờ, bị đẩy đi đẩy lại giữa những âm mưu và toan tính của người lớn. Đổng Trân Châu trở về, có nghĩa là nàng và đứa con trong bụng sẽ không còn chỗ đứng ở đây nữa. Vị trí Thế tử phi, vốn đã thuộc về Đổng Trân Châu, giờ đây lại một lần nữa thuộc về nàng ấy.
Hầu phu nhân nhanh chóng bước tới, đặt tay lên vai Minh Châu, cố gắng trấn an nàng, nhưng ánh mắt bà lại nhìn Tạ Đoan đầy cảnh giác.
HẦU PHU NHÂN
Đoan Nhi, con vừa mới thoát khỏi vòng lao lý. Có nhiều chuyện con chưa hiểu hết. Trân Châu là Thế tử phi, điều đó là hiển nhiên. Nhưng Minh Châu… con bé là người đã mang cốt nhục của con. Con đường nối dõi tông đường… đó mới là điều quan trọng nhất. Đừng để chuyện bên ngoài làm con phân tâm. Con bé chỉ là khách quý. Con mới là người giữ huyết mạch Hầu phủ.
Lời nói của Hầu phu nhân tuy cố gắng xoa dịu Minh Châu, nhưng lại vô tình nhấn mạnh thêm sự mỏng manh trong vị trí của nàng lúc này. Minh Châu hiểu, dù Hầu phu nhân có nói gì đi nữa, sự trở về của Đổng Trân Châu đã là một lời cảnh báo rõ ràng. Nàng đau lòng, biết rằng vị trí của mình trong Hầu phủ giờ đây đã lung lay đến tận gốc rễ.
Sân trước Vĩnh Ninh Hầu phủ.
Ánh nắng xuân dịu nhẹ, nhưng không xua tan được bầu không khí căng thẳng đang bao trùm. Tiếng vó ngựa dồn dập, một chiếc xe ngựa sang trọng dừng lại. Cửa xe mở ra, Đổng Trân Châu bước xuống. Vừa mới trải qua cơn thập tử nhất sinh, nàng ta không hề tiều tụy. Thay vào đó, gương mặt nàng ta lại ánh lên vẻ kiêu hãnh, cố tình phô trương sự đắc ý và khinh thường. Nàng ta đảo mắt quanh Hầu phủ, như thể chưa từng bỏ đi, như thể nơi này là của riêng mình.
Đổng Trân Châu bước đi nghênh ngang vào trong, không chút e dè. Lão ma ma cùng vài gia nhân vội vàng chạy ra đón, thái độ cung kính đến nịnh nọt.
LÃO MA MA
(Cúi rạp người)
Thế tử phi! Cô nương đã tỉnh lại, thật là phúc khí của Hầu phủ!
Đổng Trân Châu liếc nhìn Lão ma ma một cái, không hề có ý muốn đáp lời. Ánh mắt nàng ta lướt qua các hành lang, dừng lại ở một bóng dáng đang đứng tần ngần ở phía xa. Trịnh Minh Châu. Bụng nàng ta đã nhô lên rõ rệt.
Đổng Trân Châu nhếch mép, nở một nụ cười nhạt, đầy mỉa mai. Nàng ta chậm rãi tiến lại gần Minh Châu, từng bước một, như đang tận hưởng sự sợ hãi đang dần bao trùm lấy nàng.
ĐỔNG TRÂN CHÂU
(Giọng the thé, cao ngạo, đầy thách thức)
Ô là la! Chuyện gì đây? Hầu phủ lại có thêm người hầu rồi sao? Trang phục này… xem ra cũng ra dáng đấy.
Minh Châu đứng sững lại, cơ thể run lên bần bật. Lời nói của Đổng Trân Châu như những mũi kim độc, đâm thẳng vào tim nàng. Nàng cảm nhận rõ ánh mắt khinh miệt của Đổng Trân Châu quét qua bụng mình, như thể nhìn một thứ ghê tởm, bẩn thỉu. Sự tức giận dâng lên, nhưng Minh Châu biết, lúc này nàng không thể phản kháng. Nàng chỉ có thể cắn chặt môi, cố gắng kìm nén nước mắt đang chực trào ra.
Đổng Trân Châu tiến sát lại, hơi thở nàng ta phả vào mặt Minh Châu.
ĐỔNG TRÂN CHÂU
(Cười khẩy)
Sao nào? Bị ta nói trúng rồi sao? Đừng tưởng gả vào Hầu phủ là có thể làm chủ. Người không biết thân biết phận.
Trịnh Minh Châu chỉ biết cúi gằm mặt xuống, đôi tay siết chặt lấy tà áo. Nàng cảm thấy mình nhỏ bé, bất lực trước sự trơ trẽn và tàn độc của Đổng Trân Châu. Nàng nhìn xuống bụng mình, nơi chứa đựng cốt nhục của Tạ Đoan, người đàn ông mà nàng từng yêu, từng tin tưởng. Giờ đây, sự trở về của Đổng Trân Châu như một lời tuyên án tử cho tương lai mờ mịt của nàng.
Tạ Đoan bước ra từ trong nhà, ánh mắt anh nhìn thẳng về phía hai người phụ nữ. Anh thấy rõ sự đắc ý ngạo nghễ của Đổng Trân Châu, và sự run rẩy, tuyệt vọng của Minh Châu. Đôi mày anh khẽ nhíu lại. Anh không hiểu tại sao Đổng Trân Châu lại có thể ngang ngược như vậy, lại có thể nói năng với Minh Châu như thế.
TẠ ĐOAN
(Giọng trầm, uy quyền)
Đổng Trân Châu. Đủ rồi.
Đổng Trân Châu quay phắt lại, nụ cười trên môi tắt hẳn. Nàng ta nhìn Tạ Đoan, ánh mắt có chút trách móc, nhưng nhanh chóng bị vẻ kiêu hãnh che lấp.
ĐỔNG TRÂN CHÂU
(Giọng pha chút trách hờn)
Đoan ca. Cuối cùng huynh cũng ra rồi. Thiếp về nhà rồi đây. Về nhà nơi mà thiếp thuộc về.
Tạ Đoan nhìn Trân Châu, rồi lại liếc sang Minh Châu. Anh cảm thấy một sự khó hiểu dâng lên trong lòng. Anh không biết phải đối mặt với tình huống này như thế nào.
HẦU PHU NHÂN
(Bước tới, giọng cứng rắn)
Trân Châu. Con đã trở về. Tốt lắm. Nhưng con nói năng với Minh Châu như vậy là không phải. Nó là người đã mang thai cốt nhục của Đoan Nhi. Dù thế nào, nó cũng là người quan trọng.
Đổng Trân Châu bật cười lớn, một tiếng cười đầy châm biếm. Nàng ta nhìn Hầu phu nhân, rồi lại nhìn Tạ Đoan.
ĐỔNG TRÂN CHÂU
(Giọng đầy khiêu khích)
Quan trọng? Hầu phu nhân, người nói ai quan trọng hơn ai? Theo thiếp biết, thiếp mới là Thế tử phi tương lai của Vĩnh Ninh Hầu phủ này. Còn người này… chỉ là một kẻ ngoại lai, một tiện tì mang thai ngoài ý muốn mà thôi. Phải không, Đoan ca?
Lời nói của Đổng Trân Châu như một nhát dao cứa vào tim Minh Châu. Nàng ngẩng phắt đầu lên, nước mắt đã bắt đầu tuôn rơi. Nàng nhìn Tạ Đoan, hy vọng anh sẽ nói gì đó để bảo vệ nàng, để khẳng định vị trí của nàng.
Tạ Đoan im lặng. Anh nhìn Đổng Trân Châu, rồi lại nhìn Minh Châu. Ánh mắt anh lướt qua bụng của Minh Châu. Anh đã từng cứu cả hai người họ dưới hồ băng. Anh biết họ có một quá khứ. Nhưng giờ đây, sự trơ trẽn của Đổng Trân Châu và sự đau khổ của Minh Châu khiến anh cảm thấy mệt mỏi.
HẦU PHU NHÂN
(Tức giận)
Trân Châu! Lời lẽ của con quá đáng lắm rồi! Dù sao con bé cũng là người mang dòng máu của con trai ta!
ĐỔNG TRÂN CHÂU
(Cười khẩy, tiến lại gần Tạ Đoan, đặt tay lên cánh tay anh)
Dòng máu của Thế tử sao? Thế tử đây, huynh nói xem. Ai mới là người xứng đáng ngồi lên vị trí Thế tử phi? Ai mới là người mang lại vinh quang cho Hầu phủ này? Thiếp đây, hay là… cái bụng kia?
Đổng Trân Châu cố tình nhấn mạnh chữ “cái bụng kia”, ánh mắt đầy khinh bỉ nhìn Minh Châu. Minh Châu cảm thấy như cả thế giới đang sụp đổ dưới chân mình. Nàng quay người bỏ chạy, không muốn đối mặt thêm một giây phút nào nữa.
Đổng Trân Châu quay phắt lại, nụ cười trên môi tắt hẳn. Nàng ta nhìn Tạ Đoan, ánh mắt có chút trách móc, nhưng nhanh chóng bị vẻ kiêu hãnh che lấp.
ĐỔNG TRÂN CHÂU
(Giọng pha chút trách hờn)
Đoan ca. Cuối cùng huynh cũng ra rồi. Thiếp về nhà rồi đây. Về nhà nơi mà thiếp thuộc về.
Tạ Đoan nhìn Trân Châu, rồi lại liếc sang Minh Châu. Anh cảm thấy một sự khó hiểu dâng lên trong lòng. Anh không biết phải đối mặt với tình huống này như thế nào.
HẦU PHU NHÂN
(Bước tới, giọng cứng rắn)
Trân Châu. Con đã trở về. Tốt lắm. Nhưng con nói năng với Minh Châu như vậy là không phải. Nó là người đã mang thai cốt nhục của Đoan Nhi. Dù thế nào, nó cũng là người quan trọng.
Đổng Trân Châu bật cười lớn, một tiếng cười đầy châm biếm. Nàng ta nhìn Hầu phu nhân, rồi lại nhìn Tạ Đoan.
ĐỔNG TRÂN CHÂU
(Giọng đầy khiêu khích)
Quan trọng? Hầu phu nhân, người nói ai quan trọng hơn ai? Theo thiếp biết, thiếp mới là Thế tử phi tương lai của Vĩnh Ninh Hầu phủ này. Còn người này… chỉ là một kẻ ngoại lai, một tiện tì mang thai ngoài ý muốn mà thôi. Phải không, Đoan ca?
Lời nói của Đổng Trân Châu như một nhát dao cứa vào tim Minh Châu. Nàng ngẩng phắt đầu lên, nước mắt đã bắt đầu tuôn rơi. Nàng nhìn Tạ Đoan, hy vọng anh sẽ nói gì đó để bảo vệ nàng, để khẳng định vị trí của nàng.
Tạ Đoan im lặng. Anh nhìn Đổng Trân Châu, rồi lại nhìn Minh Châu. Ánh mắt anh lướt qua bụng của Minh Châu. Anh đã từng cứu cả hai người họ dưới hồ băng. Anh biết họ có một quá khứ. Nhưng giờ đây, sự trơ trẽn của Đổng Trân Châu và sự đau khổ của Minh Châu khiến anh cảm thấy mệt mỏi.
HẦU PHU NHÂN
(Tức giận)
Trân Châu! Lời lẽ của con quá đáng lắm rồi! Dù sao con bé cũng là người mang dòng máu của con trai ta!
ĐỔNG TRÂN CHÂU
(Cười khẩy, tiến lại gần Tạ Đoan, đặt tay lên cánh tay anh)
Dòng máu của Thế tử sao? Thế tử đây, huynh nói xem. Ai mới là người xứng đáng ngồi lên vị trí Thế tử phi? Ai mới là người mang lại vinh quang cho Hầu phủ này? Thiếp đây, hay là… cái bụng kia?
Đổng Trân Châu cố tình nhấn mạnh chữ “cái bụng kia”, ánh mắt đầy khinh bỉ nhìn Minh Châu. Minh Châu cảm thấy như cả thế giới đang sụp đổ dưới chân mình. Nàng quay người bỏ chạy, không muốn đối mặt thêm một giây phút nào nữa.
HẦU PHU NHÂN
(Cất giọng cao, dứt khoát)
Đủ rồi, Đổng Trân Châu! Con muốn Hầu phủ này bị người đời cười chê sao? Con bé mang cốt nhục của Thế tử, đó là sự thật không thể chối cãi! Dù con có là Thế tử phi đi chăng nữa, cũng không thể phủ nhận điều đó! Hơn nữa, Hầu phủ ta cần con nối dõi. Dòng máu này, ta nhất quyết bảo vệ!
Hầu phu nhân nhìn thẳng vào mắt Đổng Trân Châu, ánh mắt không chút lay chuyển. Bà quay sang Tạ Đoan, ra hiệu.
HẦU PHU NHÂN
Đoan Nhi, con mau đi theo Trân Châu. Dù sao nó cũng là vị hôn thê của con. Đừng để nó lại một mình gây chuyện.
Tạ Đoan nhìn mẹ, rồi lại nhìn về hướng Minh Châu vừa bỏ chạy. Anh biết mẹ anh đang cố gắng giữ thể diện cho Hầu phủ, và cũng đang cố gắng giữ sự cân bằng giữa hai người phụ nữ. Anh gật đầu, rồi bước đi theo hướng Đổng Trân Châu vừa rời đi.
Đổng Trân Châu đứng sững lại giữa sân, gương mặt biến sắc. Lời tuyên bố đanh thép của Hầu phu nhân như một gáo nước lạnh dội vào sự kiêu ngạo của nàng ta. Nàng ta quay lại nhìn bà, đôi mắt long sòng sọc đầy ghen ghét, nhưng lời lẽ lại cố gắng giữ chút lễ nghĩa.
ĐỔNG TRÂN CHÂU
(Giọng cố kìm nén sự tức giận)
Hầu phu nhân, người nói gì cơ? Dòng máu này… người bảo vệ nó? Còn con thì sao? Con là vị hôn thê của Thế tử, sắp trở thành Thế tử phi… Hầu phủ ta cần con nối dõi… vậy thiếp đây không phải là con nối dõi sao?
Nàng ta đảo mắt nhìn quanh Hầu phủ, vẻ mặt đầy uất hận. Minh Châu đã bỏ chạy, Tạ Đoan cũng đi theo sau, bỏ lại nàng ta một mình đối mặt với Hầu phu nhân. Nỗi tức giận, ghen ghét bùng lên trong lòng Đổng Trân Châu. Nhưng nàng ta biết, lúc này, trước mặt Hầu phu nhân và gia quyến, nàng ta không thể làm gì hơn ngoài việc kiềm chế. Nàng ta cắn chặt môi, ánh mắt nhìn trừng trừng vào khoảng không, thầm nguyền rủa Minh Châu. Tình cảnh của nàng ta giờ đây thật trớ trêu. Nàng ta đã mất tất cả, nhưng vẫn còn chút kiêu ngạo của kẻ chưa từng thất bại.
[CẢNH NGOÀI – SÂN SAU VĨNH NINH HẦU PHỦ – NGÀY]
Không khí vốn đã căng thẳng nay càng đặc quánh lại. Đổng Trân Châu đứng đó, gương mặt đầy giận dữ, ánh mắt như hai lưỡi dao găm thẳng vào Hầu phu nhân. Nàng ta cố nén lại sự tức tối, nhưng giọng nói vẫn run lên vì uất hận.
ĐỔNG TRÂN CHÂU
(Giọng cố kìm nén)
Hầu phu nhân, người nói gì cơ? Dòng máu này… người bảo vệ nó? Vậy còn con thì sao? Con là vị hôn thê của Thế tử, sắp trở thành Thế tử phi… Hầu phủ ta cần con nối dõi… vậy thiếp đây không phải là con nối dõi sao?
Nàng ta đảo mắt nhìn quanh Hầu phủ, sự uất hận càng dâng lên. Minh Châu đã bỏ chạy, Tạ Đoan cũng đi theo sau, bỏ lại nàng ta một mình đối mặt với Hầu phu nhân. Nỗi ghen ghét bùng lên. Nàng ta cắn chặt môi, ánh mắt nhìn trừng trừng vào khoảng không.
Cùng lúc đó, tại một góc khuất khác của phủ, Tạ Đoan bước đi với sải chân dài, theo sát bóng lưng đang vội vã của Minh Châu. Anh không hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra, nhưng linh cảm mách bảo anh rằng mọi thứ đang vượt ra khỏi tầm kiểm soát. Anh thoáng liếc nhìn bụng Minh Châu, một cảm giác lạ lẫm xen lẫn sự khó hiểu trào dâng.
TẠ ĐOAN
(Giọng trầm, dứt khoát)
Minh Châu. Đứng lại.
Minh Châu khựng lại, nhưng không quay đầu. Nước mắt vẫn tuôn rơi, hòa lẫn với hơi thở gấp gáp. Nàng cảm nhận được bước chân của Tạ Đoan phía sau, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
TẠ ĐOAN
(Tiến gần hơn một chút)
Ta hỏi cô, cô là ai? Sao lại mang cốt nhục của ta?
Giọng Tạ Đoan trầm, vang vọng trong không gian tĩnh lặng. Câu hỏi của anh như một nhát dao khác cứa vào tim Minh Châu. Nàng không trả lời, chỉ cảm thấy chua xót và tổn thương đến cùng cực. Nàng siết chặt hai tay, cố gắng ngăn tiếng nức nở.
Tạ Đoan nhìn Minh Châu, ánh mắt phức tạp. Vừa có sự ngạc nhiên, vừa có chút khó hiểu. Anh không thể lý giải được. Anh đã cứu cả hai người họ dưới hồ băng năm xưa, anh biết họ có một quá khứ chung, nhưng đối diện với bụng bầu của Minh Châu lúc này, anh cảm thấy mình đang đứng trước một bí ẩn.
[CẮT CẢNH]
[CẢNH TIẾP THEO – KHU CỔNG NHÀ MINH CHÂU Ở NGÕ QUẾ HOA – ĐÊM]
Màn đêm đặc quánh bao phủ Ngõ Quế Hoa. Ánh trăng vàng vọt lọt qua những mái ngói rêu phong, vẽ lên con đường đất những mảng sáng tối lập lờ. Trịnh Minh Châu, vai run lên từng đợt, hai tay ôm chặt lấy bụng bầu đã bắt đầu nhô cao, bước đi xiêu vẹo. Nàng trốn khỏi Vĩnh Ninh Hầu phủ, mang theo một bí mật có thể hủy hoại mọi thứ.
Bước chân Minh Châu chao đảo, hơi thở hổn hển. Phủ đệ rộng lớn giờ đây chỉ còn là một ký ức khủng khiếp. Hầu phu nhân, Đổng Trân Châu, Hầu phủ… những cái tên đó như lưỡi dao cứa vào tim nàng. Nàng đã cố gắng, đã hy vọng vào một tương lai khác, nhưng sự thật phũ phàng đã đẩy nàng vào bước đường cùng.
MINH CHÂU
(Thì thầm, giọng nghẹn lại)
Làm sao bây giờ… ta nên ôm bụng bầu mà trốn, hay bỏ trốn với cái bụng bầu đây?
Câu hỏi vang vọng trong tâm trí Minh Châu, bóp nghẹt trái tim nàng. Bên ngoài, tiếng bước chân dồn dập của Tạ Đoan vẫn theo sát phía sau. Anh đã đuổi kịp nàng, ánh mắt vẫn còn vương sự khó hiểu và hoang mang. Minh Châu cảm nhận được hơi ấm quen thuộc nhưng giờ đây nó lại mang theo sự xa lạ đến tàn nhẫn.
TẠ ĐOAN
(Giọng trầm khàn, pha lẫn sự bất lực)
Minh Châu, cô vẫn chưa trả lời ta. Cô là ai? Và tại sao… tại sao cô lại mang cốt nhục của ta?
Minh Châu khẽ lắc đầu, nước mắt tuôn rơi lã chã. Nàng không thể đối diện với anh lúc này. Câu hỏi của Tạ Đoan không chỉ là một lời chất vấn, mà còn là sự phủ nhận hoàn toàn quá khứ, phủ nhận cả sự tồn tại của nàng. Nàng biết, nếu tiết lộ sự thật về đêm trong thiên lao, về việc anh đã liều mình cứu nàng dưới hồ băng năm xưa, mọi chuyện sẽ càng thêm rối ren. Anh sẽ lại bị cuốn vào những âm mưu thối nát của Hầu phủ.
NHƯNG.
Một ý nghĩ lóe lên trong đầu Minh Châu, sắc lạnh và quyết đoán. Cô đã quá đủ tổn thương. Sự im lặng này, nó đang giam cầm nàng, giam cầm cả đứa con trong bụng nàng. Công bằng đâu cho nàng? Công bằng đâu cho sinh linh vô tội này? Nàng nhìn về phía trước, nơi con ngõ tối tăm dẫn về nhà mẹ đẻ.
MINH CHÂU
(Trong suy nghĩ, giọng kiên định)
Ta phải đòi lại công bằng. Cho mình, cho con.
Nàng hít sâu một hơi, lấy hết sức lực còn lại, xoay người đối mặt với Tạ Đoan. Ánh mắt nàng giờ đây không còn sự sợ hãi hay tuyệt vọng, thay vào đó là một tia lửa bùng lên, thách thức.
[CẮT CẢNH]
MINH CHÂU
(Giọng kiên quyết, ngẩng cao đầu đối diện Tạ Đoan)
Đúng vậy, tôi mang cốt nhục của ngài. Và tôi sẽ bảo vệ nó.
Tạ Đoan sững sờ. Anh nhìn chằm chằm vào Minh Châu, cố gắng tìm kiếm một lời giải thích nào đó trong đôi mắt nàng. Nhưng thứ anh nhận lại chỉ là sự bình tĩnh đến lạ thường, ẩn chứa một ý chí sắt đá.
TẠ ĐOAN
(Giọng pha chút bàng hoàng)
Nhưng… sao lại là cô? Năm đó, dưới hồ băng… là cô?
Một tia ký ức lóe lên trong tâm trí Tạ Đoan. Anh nhớ lại đêm tuyết trắng xóa, cái lạnh thấu xương, và hình ảnh hai bóng người nhỏ bé chới với giữa làn nước đóng băng. Anh đã không ngần ngại lao mình xuống cứu. Một người là Đổng Trân Châu, người còn lại… anh đã không thể nhìn rõ. Nhưng giờ đây, khi nhìn kỹ Minh Châu, nhìn vào đôi mắt kiên cường và ánh nhìn quen thuộc ấy, anh bỗng có một dự cảm mạnh mẽ.
TẠ ĐOAN
(Lắp bắp, giọng run rẩy)
Đêm đó… đêm cứu người dưới hồ băng… không phải là nàng ấy sao?
Minh Châu mỉm cười nhẹ, một nụ cười ẩn chứa sự chua xót và cả một chút thương hại. Cô không trả lời. Sự im lặng của cô chính là câu trả lời rõ ràng nhất. Tạ Đoan như bị sét đánh. Anh lùi lại một bước, trái tim đập loạn xạ. Tất cả những gì anh tin tưởng, tất cả những bí ẩn đeo bám anh bấy lâu nay, dường như đang dần hé mở một cách kinh hoàng. Anh nhìn Minh Châu, không còn là Trịnh Minh Châu mà anh từng biết, mà là một người phụ nữ hoàn toàn khác, một người nắm giữ những bí mật động trời.
TẠ ĐOAN
(Thì thầm, giọng lạc đi)
Trân Châu…
Anh quay phắt đầu nhìn về phía Vĩnh Ninh Hầu phủ, nơi gia đình anh đang chìm đắm trong âm mưu và lừa dối. Anh hiểu rồi. Minh Châu không chỉ là người anh gặp gỡ, cô còn là một phần quan trọng trong vở kịch mà anh đang bị ép buộc phải diễn.
TẠ ĐOAN
(Nhìn Minh Châu, ánh mắt đầy suy tư và nghi ngờ)
Vậy vai trò thật sự của cô là gì, Trịnh Minh Châu?
Minh Châu không trả lời. Cô chỉ nhìn Tạ Đoan, ánh mắt lộ rõ sự kiên định. Cô biết, trận chiến thực sự chỉ mới bắt đầu.
TẠ ĐOAN
(Nhìn Minh Châu, giọng khàn đặc)
Vai trò thật sự của cô là gì, Trịnh Minh Châu?
Minh Châu không trả lời. Cô chỉ nhìn Tạ Đoan, ánh mắt lộ rõ sự kiên định. Cô biết, trận chiến thực sự chỉ mới bắt đầu.
HẾT CẢNH
—
CẢNH TIẾP THEO: VĨNH NINH HẦU PHỦ – PHÒNG KHÁCH
Không gian phòng khách trang hoàng lộng lẫy nhưng nặng trĩu không khí ngột ngạt. Hầu phu nhân ngồi trên ghế cao, nét mặt phờ phạc, đôi mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm vào khoảng không. Lão ma ma đứng bên cạnh, tay vân vê vạt áo, vẻ mặt đầy lo lắng. Cánh cửa phòng bỗng bật mở. Hầu phu nhân giật mình ngẩng lên.
HẦUU PHU NHÂN
Ai đấy?
Bóng dáng Hầu phu nhân hiện lên ở ngưỡng cửa. Bà bước vào phòng khách, dáng người nhỏ bé, run rẩy trong bộ trang phục giản dị. Ánh mắt bà quét một lượt, dừng lại trên gương mặt Hầu phu nhân.
HẦU PHU NHÂN
(Giọng run rẩy, nước mắt lưng tròng)
Ta đến gặp người.
HẦU PHU NHÂN
(Nhíu mày, giọng cảnh giác)
Ngươi là ai? Sao dám xông vào Hầu phủ?
HẦU PHU NHÂN
(Bước đến gần hơn, giọng nài nỉ)
Xin người nghe ta nói. Ta là mẹ của Trịnh Minh Châu.
Câu nói của Hầu phu nhân khiến Hầu phu nhân chết lặng. Bà kinh ngạc nhìn người phụ nữ trước mặt. Không thể tin được.
HẦU PHU NHÂN
(Lắp bắp)
Minh Châu… là mẹ của con bé?
HẦU PHU NHÂN
(Gật đầu, nước mắt tuôn rơi)
Đúng vậy. Ta biết người đang giận ta, giận con gái ta. Nhưng xin người, hãy nghe ta nói hết.
Hầu phu nhân chậm rãi kể lại mọi chuyện. Bà kể về ngàn lượng bạc Hầu phu nhân đã trả cho gia đình Minh Châu, mục đích là để Minh Châu sinh con nối dõi cho Tạ Đoan. Bà kể về sự hy sinh, về những tủi nhục mà Minh Châu đã phải gánh chịu.
HẦU PHU NHÂN
(Giọng nghẹn ngào)
Con bé đã chịu quá nhiều khổ cực vì Hầu phủ chúng ta. Nó mang trong mình cốt nhục của Tạ thế tử.
Hầu phu nhân sững sờ. Lời kể của Hầu phu nhân cứa vào tim bà. Bà không ngờ mọi chuyện lại trớ trêu đến vậy. Bà nhìn Minh Châu, nhìn đôi mắt mệt mỏi nhưng kiên cường ấy.
HẦU PHU NHÂN
(Nhìn Hầu phu nhân, giọng đầy thương xót)
Xin người, chấp nhận Minh Châu và đứa bé. Xin người đừng để chúng phải chịu thêm bất hạnh.
Hầu phu nhân lắng nghe, nét mặt dần thay đổi. Từ sự tức giận, đến ngạc nhiên, rồi xen lẫn chút đau xót. Bà nhìn Hầu phu nhân, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh chiều tà đang buông xuống. Bà bắt đầu hiểu ra.
HẦU PHU NHÂN
(Thở dài, giọng mệt mỏi)
Ngàn lượng bạc… là để mua một đứa cháu sao?
HẦU PHU NHÂN
(Nức nở)
Là để con gái ta có một tương lai. Là để Hầu phủ có người nối dõi.
Hầu phu nhân đưa tay lên che mặt. Bà không còn biết phải nói gì nữa. Mọi chuyện đã đi quá xa, phức tạp hơn bà tưởng tượng.
HẾT CẢNH
CẢNH: VĨNH NINH HẦU PHỦ – PHÒNG KHÁCH (TIẾP THEO)
Hầu phu nhân đứng đó, đôi mắt trũng sâu nhìn vào khoảng không vô định. Lão ma ma thấy chủ nhân như vậy, định lên tiếng an ủi nhưng rồi lại thôi. Nước mắt trên má Hầu phu nhân đã khô, chỉ còn lại sự trống rỗng đến đáng sợ.
Bỗng, cánh cửa phòng khách lại một lần nữa mở ra. Lần này, người bước vào không còn là mẹ của Minh Châu mà là chính Đổng Trân Châu. Nàng ta khoác trên mình bộ y phục lộng lẫy nhưng nét mặt lại tái nhợt, đôi mắt ngấn lệ. Sau lưng nàng ta, hai thị nữ cẩn trọng đỡ lấy. Đổng Trân Châu nhìn thấy cảnh tượng Hầu phu nhân ngồi thất thần, liền vội vàng bước tới.
ĐỔNG TRÂN CHÂU
(Giọng yếu ớt, nức nở)
Mẫu thân…
HẦU PHU NHÂN
(Giật mình quay lại, nhìn Đổng Trân Châu)
Trân Châu? Sao con lại ở đây? Con đang mang thai, không nên đi lại nhiều.
ĐỔNG TRÂN CHÂU
(Lắc đầu, nước mắt tuôn rơi)
Con không thể ở nhà. Con… con nghe nói mọi chuyện…
Đổng Trân Châu nhìn về phía Hầu phu nhân, ánh mắt dường như cố gắng tìm kiếm điều gì đó. Rồi nàng ta nhìn sang Hầu phu nhân, hai người phụ nữ nhìn nhau, không ai nói lời nào. Không khí trong phòng càng thêm ngột ngạt.
Bỗng, một giọng nói vang lên từ phía ngoài cửa, đầy kiên định và không chút sợ hãi.
MINH CHÂU
(Giọng nói vang vọng, dõng dạc)
Dù thế nào, ta cũng sẽ bảo vệ con ta!
Tất cả mọi người trong phòng đều sững sờ quay đầu nhìn về phía cửa. Minh Châu đứng đó, dáng người gầy gò nhưng bước đi vững chãi. Cô mặc bộ y phục đơn giản, không lộng lẫy như Đổng Trân Châu, nhưng trong đôi mắt cô lúc này lại ánh lên một ngọn lửa kiên cường. Cô ngẩng cao đầu, đối diện với ánh mắt kinh ngạc của Hầu phu nhân và Đổng Trân Châu.
MINH CHÂU
(Bước vào phòng, không chút nao núng)
Ta đến đây không phải để trốn chạy. Ta đến để đối mặt với tất cả.
Minh Châu nhìn thẳng vào Hầu phu nhân, rồi chuyển ánh mắt sang Đổng Trân Châu. Nàng ta vẫn còn đang trong cơn sốc, nhìn Minh Châu với vẻ mặt khó tin.
MINH CHÂU
(Giọng kiên quyết, nói rõ từng chữ)
Đứa bé trong bụng ta là cốt nhục của Tạ thế tử. Ta sẽ không từ bỏ nó.
Lời tuyên bố của Minh Châu như một tiếng sét đánh ngang tai. Đổng Trân Châu tái mặt, tay ôm bụng, đôi mắt mở to nhìn Minh Châu, dường như không thể tin vào tai mình. Hầu phu nhân cũng chết lặng, bà nhìn Minh Châu, rồi lại nhìn Đổng Trân Châu, sự mâu thuẫn hiện rõ trên nét mặt.
MINH CHÂU
(Tiếp tục, giọng nói vang lên đầy sức mạnh của một người mẹ)
Ta là mẹ của nó. Và ta sẽ dùng cả mạng sống này để bảo vệ nó. Dù có là ai đi nữa, dù có phải đối mặt với điều gì, ta cũng sẽ không lùi bước.
Minh Châu đứng đó, ngẩng cao đầu, ánh mắt không hề dao động. Trong khoảnh khắc ấy, cô không còn là một cô gái yếu đuối, mà là hiện thân của sự kiên cường, của tình mẫu tử thiêng liêng.
HẾT CẢNH
CẢNH: VĨNH NINH HẦU PHỦ – PHÒNG KHÁCH (TIẾP THEO)
Đổng Trân Châu vẫn đứng đó, đôi mắt ngấn lệ hướng về Minh Châu. Nét mặt nàng ta giờ đây pha lẫn sự kinh hoàng và phẫn nộ tột cùng. Lão ma ma đứng cạnh Hầu phu nhân, ánh mắt sắc lạnh quét qua Minh Châu, nhưng bà ta cũng biết tình hình đã vượt quá tầm kiểm soát của mình.
ĐỔNG TRÂN CHÂU
(Giọng run rẩy, cố gắng gượng dậy)
Ngươi… ngươi nói cái gì? Mẹ nó của Tạ thế tử? Cô… cô dám vu khống ta!
MINH CHÂU
(Thản nhiên đáp lại, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Đổng Trân Châu)
Vu khống? Sự thật thì luôn phơi bày, dù ngươi có che đậy bằng lớp vải gấm vóc nào đi nữa. Đứa bé này là con của Tạ Đoan, chính là minh chứng sống động nhất.
ĐỔNG TRÂN CHÂU
(Tiến lại gần Minh Châu, tay chỉ vào mặt cô)
Tiện tì! Ngươi là kẻ cướp chồng! Ngươi dám dùng thủ đoạn bẩn thỉu để quyến rũ Đoan ca! Bây giờ lại dám nói những lời này trước mặt ta?
HẦU PHU NHÂN
(Bỗng lên tiếng, giọng đầy mệt mỏi nhưng kiên quyết)
Đủ rồi, Trân Châu!
Đổng Trân Châu giật mình, quay lại nhìn Hầu phu nhân. Bà ta thở dài, ánh mắt nhìn hai người phụ nữ với vẻ bất lực.
HẦU PHU NHÂN
(Nhìn Minh Châu)
Chuyện tình cảm giữa các con, ta không tiện xen vào. Nhưng chuyện cái thai… nếu là thật, đó là chuyện lớn.
ĐỔNG TRÂN CHÂU
(Gào lên, giọng lạc đi)
Không! Mẹ ơi, mẹ không thể tin lời con tiện nhân này! Đoan ca là của con! Đứa bé đó không xứng đáng với huyết mạch nhà ta! Mẹ phải đuổi nó đi!
Đổng Trân Châu lao về phía Minh Châu, định xông vào tát cô. Nhưng chưa kịp chạm vào người Minh Châu, nàng ta đã bị Hầu phu nhân giữ lại.
HẦU PHU NHÂN
(Siết chặt cánh tay Đổng Trân Châu)
Con làm gì vậy? Bình tĩnh lại!
Tạ Đoan lúc này mới bước vào phòng khách. Anh ta nhìn thấy cảnh tượng hỗn loạn, Minh Châu đứng đó kiên cường, Đổng Trân Châu điên cuồng gào thét, Hầu phu nhân cố gắng can ngăn. Nét mặt anh ta đầy giằng xé. Anh ta nhìn Minh Châu, rồi nhìn Đổng Trân Châu, trái tim anh ta như bị xé làm đôi.
TẠ ĐOAN
(Giọng trầm, đầy sự giằng co)
Đủ rồi! Cả hai người.
Đổng Trân Châu nhìn thấy Tạ Đoan, sự phẫn nộ trong mắt càng bùng cháy.
ĐỔNG TRÂN CHÂU
(Nức nở, chỉ vào Minh Châu)
Chàng xem cô ta làm gì! Cô ta dám… dám nói có con với chàng!
Tạ Đoan quay sang nhìn Minh Châu, đôi mắt anh ta ánh lên một nỗi buồn vô hạn. Minh Châu đáp lại ánh mắt anh ta, trong đó không có sự cầu xin, chỉ có sự kiên định của một người mẹ.
TẠ ĐOAN
(Nhìn Đổng Trân Châu)
Trân Châu, ta…
ĐỔNG TRÂN CHÂU
(Ngắt lời Tạ Đoan, nước mắt tuôn rơi như suối)
Không! Chàng đừng nói gì cả! Chàng là của ta! Đứa bé đó là đồ ô uế! Mẹ hắn ta cũng vậy! Chàng phải đuổi cô ta đi! Ngay bây giờ!
Không khí trong phòng đặc quánh lại. Tạ Đoan đứng giữa hai người phụ nữ, một người vợ chưa cưới đang điên cuồng vì ghen tuông và sợ hãi, một người phụ nữ mà anh ta đã từng yêu thương, nay lại mang trong mình cốt nhục của anh ta. Lòng Tạ Đoan đấu tranh dữ dội. Anh ta đã phạm sai lầm, và giờ đây, những hậu quả đó đang giáng xuống đầu tất cả.
HẦU PHU NHÂN
(Nhìn Tạ Đoan, giọng khẽ)
Đoan nhi…
Tạ Đoan nhắm mắt lại, cố gắng trấn tĩnh. Anh ta biết mình không thể né tránh trách nhiệm này nữa. Dù có phải đối mặt với sự phán xét của cả triều đình, hay sự khinh miệt của xã hội, anh ta cũng phải đưa ra quyết định.
CẢNH KẾT.
Tạ Đoan nhắm mắt lại, cố gắng trấn tĩnh. Anh ta biết mình không thể né tránh trách nhiệm này nữa. Dù có phải đối mặt với sự phán xét của cả triều đình, hay sự khinh miệt của xã hội, anh ta cũng phải đưa ra quyết định. Hít một hơi thật sâu, anh ta mở mắt, nhìn thẳng vào Đổng Trân Châu đang nức nở và Minh Châu đang đứng im lặng đầy kiên cường. Ánh mắt anh ta lướt qua từng người, mang theo một sự phức tạp không thể gọi tên.
TẠ ĐOAN
(Giọng trầm, kiên định nhưng vẫn ẩn chứa sự đau đớn)
Trân Châu, ta xin lỗi. Nhưng ta không thể.
Đổng Trân Châu ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt mở to đầy kinh ngạc và hoài nghi.
TẠ ĐOAN
(Tiếp tục, giọng anh ta vang lên rõ ràng hơn, không chút do dự)
Minh Châu, nàng nói đúng. Đứa bé này, là con của ta.
Lời tuyên bố của Tạ Đoan như một tiếng sét đánh ngang tai. Đổng Trân Châu run rẩy, tay ôm lấy ngực như không thở nổi. Hầu phu nhân đứng sững người, ánh mắt bà ta giờ đây tràn đầy sự sửng sốt và thất vọng.
ĐỔNG TRÂN CHÂU
(Giọng lạc đi, như tiếng thét trong cõi chết)
Không… Không thể nào… Chàng nói dối! Chàng đang bị cô ta mê hoặc!
Tạ Đoan lắc đầu. Anh ta quay sang Minh Châu, ánh mắt đầy sự thương cảm và một lời hứa không nói thành lời.
TẠ ĐOAN
(Nhìn Minh Châu, rồi quay lại nhìn Đổng Trân Châu)
Ta đã mắc sai lầm. Một sai lầm lớn. Nhưng ta sẽ chịu trách nhiệm cho tất cả.
Anh ta bước một bước về phía Minh Châu, đưa tay ra như muốn che chở cho nàng.
TẠ ĐOAN
(Nhìn thẳng vào Đổng Trân Châu, giọng đầy quyết đoán)
Trân Châu, ngươi không còn là thế tử phi của ta nữa. Ta sẽ gửi đơn bãi bỏ hôn ước.
Nước mắt Đổng Trân Châu tuôn như thác lũ, nhưng lần này, sự tuyệt vọng đã thay thế cho cơn thịnh nộ. Nàng ta lùi lại từng bước, ánh mắt dán chặt vào Tạ Đoan, như thể không thể tin vào tai mình.
ĐỔNG TRÂN CHÂU
(Thều thào, giọng như người mất hồn)
Chàng… chàng ruồng bỏ ta… vì… vì một kẻ như vậy sao?
Hầu phu nhân cố gắng lên tiếng, nhưng cổ họng bà ta nghẹn lại. Bà ta chỉ có thể nhìn con trai mình, trái tim tan nát vì sự lựa chọn không ngờ tới này.
TẠ ĐOAN
(Nhìn Minh Châu, nụ cười buồn bã nở trên môi)
Minh Châu, ta biết nàng đã chịu nhiều khổ cực. Từ giờ, ta sẽ bảo vệ hai mẹ con.
Anh ta quay lại, nhìn Đổng Trân Châu một lần cuối. Ánh mắt anh ta không còn sự mềm yếu, chỉ còn sự kiên định của một người đàn ông đã đưa ra quyết định cuối cùng. Anh ta hiểu rằng, quyết định này sẽ thay đổi hoàn toàn cuộc đời anh, của Đổng Trân Châu và của Minh Châu. Số phận ba người, giờ đây, đã được định đoạt bởi một lời nói tưởng chừng đơn giản nhưng lại mang sức nặng ngàn cân.
Sau khi Tạ Đoan tuyên bố, không gian trong phòng khách Vĩnh Ninh Hầu phủ chìm vào một sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Đổng Trân Châu gục xuống sàn, tiếng nức nở vỡ òa như một đứa trẻ bị bỏ rơi. Hầu phu nhân cũng không còn sức lực để can thiệp, bà ta chỉ biết nhìn cảnh tượng trước mắt với vẻ bất lực tột cùng. Tạ Đoan, dù đã đưa ra quyết định, vẫn cảm nhận rõ sự trống rỗng trong lòng. Anh ta nhìn Minh Châu, và trong đôi mắt nàng, anh ta thấy một tia hy vọng mong manh, một tương lai mới đang hé mở. Con đường phía trước đầy chông gai, nhưng anh biết, đó là con đường anh phải đi, vì đứa con trong bụng Minh Châu, và vì chính lương tâm của mình.
Buổi tối hôm ấy, gió xuân mơn man thổi qua những tán cây trong Ngõ Quế Hoa, mang theo hơi ấm dịu dàng. Ánh trăng bạc vằng vặc đổ xuống mái nhà tranh của gia đình Minh Châu. Bên trong căn nhà nhỏ, ngọn đèn dầu leo lét soi sáng khuôn mặt thanh tú nhưng đầy ưu tư của Minh Châu. Nàng ngồi bên cửa sổ, đôi tay dịu dàng xoa lên bụng mình. Dù biết tương lai còn nhiều bất định, Tạ Đoan đã chọn gánh vác trách nhiệm, đó là một niềm an ủi lớn lao. Nàng cảm nhận được một sinh linh bé bỏng đang lớn dần trong mình, một minh chứng cho tình yêu, dù là sai lầm, đã từng tồn tại. Trong đầu nàng, hình ảnh cha mẹ hiện về, nụ cười hiền hậu của người cha đã tặng nàng chiếc váy cưới đỏ – món quà cuối cùng trước khi ông ra đi. Nàng nhớ lời dặn dò của mẹ, luôn kiên cường và mạnh mẽ. Gia đình họ Trịnh vốn nổi tiếng là mắn con, giờ đây, gánh nặng và niềm hạnh phúc ấy đổ dồn lên vai nàng. Nàng tự nhủ, dù cuộc đời có sóng gió đến đâu, nàng sẽ dùng tình yêu và sự hy sinh của mình để bảo vệ sinh linh này, để xây dựng một tương lai tốt đẹp hơn, một cuộc sống bình yên sau những biến cố vừa qua. Tiếng gọi của Hầu phủ, sự phán xét của triều đình, những âm mưu chốn hậu cung, tất cả giờ đây như lùi xa. Điều quan trọng nhất với Minh Châu lúc này là sinh linh bé nhỏ, là sự bình yên của chính mình, và là lời hứa sẽ cùng Tạ Đoan vượt qua tất cả. Nàng tin rằng, dù có mắc sai lầm, tình yêu và trách nhiệm có thể hàn gắn mọi vết nứt, và mang lại một khởi đầu mới, một ngày mai tươi sáng hơn cho cả ba người.
—
*Lưu ý: Tất cả các câu chuyện, nhân vật và tình huống được chia sẻ trên website mang tính chất hư cấu, giải trí và tham khảo dưới góc nhìn cá nhân. Vui lòng không tự ý quy chụp, định danh hoặc làm ảnh hưởng đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.*