Sau khi tôi và Hạ Ngạn kết hôn, kể từ đó mỗi người chúng tôi đều có cuộc sống của riêng mình. Cho đến một ngày, anh ta mang về một người phụ nữ đang mang thai, còn tôi mang về một cậu bé năm tuổi.
“A Ngạn, đây là con trai bị thất lạc bên ngoài của tôi. Đứa trẻ còn nhỏ, không thể sống thiếu mẹ.”
Tôi vuốt ve gương mặt đứa bé giống tôi đến bảy tám phần và nói.
Vẻ mặt dịu dàng vô tội của người phụ nữ phía sau Hạ Ngạn ngay lập tức cứng đờ.
Khuôn mặt của Hạ Ngạn cũng tối sầm lại.
Khi tôi đang chuẩn bị nấu cháo thịt băm trứng bắc thảo cho “con trai” mà tôi vừa đem về từ quán bar thì chuông cửa reo lên.
Tay cầm cái xẻng, tôi đeo tạp dề ra mở cửa, mặt mày khó chịu: “Đứa khốn kiếp nào…”
Chỉ thấy Hạ Ngạn nhìn tôi đầy ghê tởm, tay còn ôm một người phụ nữ da trắng như tuyết, gương mặt kiều diễm.
Bụng cô ta hơi phình lên.
Ánh mắt khinh bỉ và đắc ý nhìn tôi.
Tôi ngưng một lúc, cuối cùng cũng bật ra một chữ: “Chết tiệt.”
Hạ Ngạn lạnh lùng nói: “Mạnh Chỉ Yên, xin hãy chú ý lời nói của em.”
Tôi chỉ vào cô ta, giả vờ không biết: “Chuyện này là sao?”
Hạ Ngạn hạ mi mắt, bình tĩnh nói: “Cô ấy mang thai rồi, là con của anh. Anh không thể để mẹ con cô ấy chịu thiệt thòi.”
Tôi suýt nữa cười ra tiếng vì tức.
Ngày trước tôi yêu anh ta bao nhiêu thì bây giờ tôi lại hận anh ta bấy nhiêu.
Hận anh ta vì mối tình sâu đậm thuở thiếu thời, hận sự dịu dàng lãng mạn của anh ta, hận lời thề son sắt “Cả đời này anh nhất định sẽ không phụ em”, cũng hận anh ta chỉ vài năm sau đã phá vỡ tất cả những ảo ảnh đó.
Tôi vẫn nhớ có một ngày Hạ Ngạn về nhà, cổ và cổ áo đầy những dấu son môi.
Anh ta không còn lén lút nữa, ngược lại còn ngang nhiên trước mặt tôi.
Tôi lớn tiếng chất vấn, gào thét đến khản cả giọng.
Anh ta kéo cà vạt, chán nản nói: “Mạnh Chỉ Yên, em có thể đừng vô lý nữa được không?”
“Đàn ông trong giới kinh doanh cần phải xã giao.”
“Em không làm một người vợ hiền thì thôi, lại còn gây phiền phức cho anh! Em nhìn lại mình đi, còn có dáng vẻ của đại tiểu thư nhà họ Mạnh không?”
Sau đó, khi tôi đến phòng VIP đón anh ta về nhà, thì thấy anh ta đang ôm một cô gái trẻ trung xinh đẹp khác.
Ánh đèn lấp lánh lập loè.
Cùng một ánh mắt dịu dàng, sủng ái mà tôi từng nghĩ chỉ dành riêng cho một mình tôi.
Không ngờ anh ta đã sớm dành cho người khác.
“Mạnh Chỉ Yên, chúng ta mỗi người chơi một trò đi.”
“Em có thể tùy ý chọn một người mẫu nam mà mình yêu thích, muốn chơi thế nào cũng được, anh sẽ không quản. Nhưng tương tự, em cũng đừng nghĩ đến việc can thiệp vào chuyện riêng của anh.”
“Em yên tâm. Phu nhân nhà họ Hạ chỉ có thể là em, những cô gái ngoài kia chắc chắn sẽ không ảnh hưởng đến vị trí của em đâu.”
Và bây giờ.
Anh ta thản nhiên nói: “Cô ấy có thai, anh không muốn để mẹ con cô ấy phải chịu thiệt thòi.”
Trang trọng mang người đến trước mặt tôi.
Lời của đàn ông, toàn là lừa dối.
Đã lâu như vậy, tôi nghĩ tim mình sẽ còn đau nhói.
Dù sao tôi từng yêu anh ta nhiều như thế mà.
Nhưng bây giờ, tôi lại cảm thấy bất ngờ khi bản thân mình bình tĩnh đến lạ.
Chỉ thấy người phụ nữ kia dịu dàng nói: “Chị, tổng Giám đốc Hạ cũng không muốn thế. Nhưng mà, đứa trẻ không thể thiếu cha.”
“Chị rộng lượng như thế, chắc sẽ không chấp nhất chuyện em và đứa trẻ đâu nhỉ?”
“Em và tổng Giám đốc Hạ thực sự là yêu nhau thật lòng.”
Nói xong, cô ta liền rơi nước mắt.
Đúng là một bông hoa sen trắng yếu đuối mỏng manh.
Hạ Ngạn rất thích kiểu này.
Ánh mắt anh ta hiện lên sự ghê tởm, nhìn tôi từ trên cao xuống và cảnh cáo: “Mạnh Chỉ Yên, em có chấp nhận hay không thì tùy, nhưng Lâm Kiều là một cô gái lương thiện, em đừng hòng bắt nạt cô ấy!”
Tôi: “… Anh có bị thần kinh không?”
“Mẹ?” Một giọng nói non nớt trong trẻo vang lên từ phía sau ghế sofa.
Ngay sau đó, một cậu bé xinh xắn đáng yêu thò đầu ra.
Gương mặt giống tôi đến bảy, tám phần.
Lúc này, tôi mới nhớ ra hình như mình đã quên mất điều gì đó.
Mọi nỗi buồn phiền đều tan biến, tôi vội vàng lao vào bếp.
Bởi vì…
“Chết tiệt! Cháo của tôi!”
Nhưng đã quá muộn.
Cháo đã hoàn toàn bị cháy.
Aaa ahhh!
Lúc này, có ai đó kéo nhẹ ngón tay của tôi.
“Mẹ, không sao đâu, con vẫn chưa đói.” Cậu bé nhỏ nhắn với đôi mắt long lanh an ủi tôi.
Gương mặt đáng yêu, đôi môi đỏ mọng, bàn tay mềm mại nắm lấy ngón tay tôi và nhẹ nhàng lắc lắc.
Nhìn thấy mà lòng tôi tan chảy, tôi cúi xuống và hôn lên má cậu bé một cái thật kêu.
“Không thể để bảo bối của mẹ bị đói được, mẹ sẽ tiếp tục nấu. Cháo trứng bắc thảo thịt nạc của mẹ con ngon lắm đó.”
Cặp đôi chó má kia ngay lập tức bị tôi quăng ra khỏi tâm trí.
Bây giờ, trong mắt tôi chỉ có cậu “con trai” dễ thương này thôi.
(truyện đăng tại page Tiểu Linh Nhi, đứa nào reup là chó)
Hạ Ngạn trong lòng đã dấy lên một dự cảm xấu.
Anh ta và tôi kết hôn đã chín năm.
Trong chín năm này, tôi có mang thai hay không, chẳng lẽ anh ta không biết sao?
Giọng Hạ Ngạn run rẩy: “Mạnh Chỉ Yên, thằng bé này là ai?”
Lúc này, tôi mới nhận ra bọn họ vẫn còn ở đây.
Tôi lười nhác liếc mắt: “A Ngạn, đây là con trai tôi bị thất lạc ngoài kia.”
“Anh cũng thấy rồi đó, thằng bé vẫn còn nhỏ.”
“Không thể sống thiếu mẹ.”
Gương mặt vô tội của người phụ nữ phía sau Hạ Ngạn lập tức đông cứng lại.
Khuôn mặt của Hạ Ngạn cũng tối sầm lại.
Anh ta nổi giận đùng đùng: “Mạnh Chỉ Yên!”
Mắt anh ta đỏ ngầu, toàn thân bao phủ bởi sự thịnh nộ, dường như không thể chấp nhận được thực tế này.
Như thể anh ta có thể lăng nhăng ngoài kia, nhưng tôi lại không thể ngoại tình vậy?
Cậu bé nhỏ giọng: “Chú à, chú hung dữ quá.”
Ngay sau đó, cậu bé nở một nụ cười trong sáng ấm áp, dang tay ôm tôi: “Không như con, con chỉ thương mẹ thôi~”
Hạ Ngạn nổi cơn thịnh nộ, gầm lên, nắm lấy cánh tay Mạnh Chỉ Yên. Anh ta không thể tin vào tai mình, ánh mắt đỏ ngầu gằn giọng: “Mạnh Chỉ Yên, em nghĩ mình đang đùa giỡn với ai vậy?! Thằng bé này là của ai?” Mạnh Chỉ Yên vẫn bình tĩnh, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào chồng.
“Là con trai tôi,” Mạnh Chỉ Yên trả lời, giọng nói bình thản nhưng mang một sức nặng không ngờ.
Lâm Kiều ở phía sau bất giác rùng mình, khuôn mặt xinh đẹp lập tức tái nhợt. Cô ta liếc nhìn Hạ Ngạn, rồi lại nhìn Mạnh Chỉ Yên, ánh mắt hoang mang và có chút sợ hãi.
“Con trai của em?” Hạ Ngạn gầm lên, bàn tay siết chặt hơn khiến Mạnh Chỉ Yên khẽ nhăn mặt. “Từ khi nào? Em dám lừa dối tôi?!”
Mạnh Chỉ Yên không hề nao núo. Cô nhìn thẳng vào đôi mắt đang bốc lửa của Hạ Ngạn, rồi đưa ánh mắt liếc sang Lâm Kiều đang run rẩy. “Anh không biết sao, A Ngạn? Chín năm chúng ta kết hôn, tôi chưa từng có thai. Anh lại đi mang thai nhi của người phụ nữ khác về nhà.” Giọng cô chậm rãi, từng lời như những nhát dao cứa vào lòng Hạ Ngạn. “Còn tôi, tôi chỉ mang về một sinh linh bé bỏng cần tình thương mà thôi.”
Nụ cười tự mãn thường ngày trên môi Hạ Ngạn biến mất. Thay vào đó là vẻ kinh hoàng và giận dữ tột độ. Anh ta nhìn cậu bé đang bám chặt lấy chân Mạnh Chỉ Yên, rồi lại nhìn khuôn mặt bình thản đến đáng sợ của vợ. Mọi thứ dường như vượt ra khỏi tầm kiểm soát của anh ta.
Cậu bé ngước nhìn Hạ Ngạn, đôi mắt trong veo không chút sợ hãi. “Chú ơi, chú làm mẹ sợ đó.” Cậu bé vòng tay ôm lấy eo Mạnh Chỉ Yên, ngẩng đầu lên nhìn mẹ đầy yêu thương. “Con chỉ thương mẹ thôi ạ.”
Lời nói ngây thơ của cậu bé như một đòn giáng mạnh vào Hạ Ngạn. Anh ta cảm thấy lồng ngực mình như bị bóp nghẹt. Hình ảnh Lâm Kiều với bụng bầu ngày càng lớn hơn, và bây giờ là cậu bé này, tất cả đều khiến anh ta quay cuồng.
“Mạnh Chỉ Yên, em…” Hạ Ngạn định nói gì đó, nhưng nghẹn lại trong cổ họng. Anh ta nhìn thấy ánh mắt kiên quyết của vợ, một ánh mắt mà anh ta chưa từng thấy trước đây. Ánh mắt đó không còn sự van xin hay sợ hãi, chỉ có sự thách thức và một niềm tin mãnh liệt vào bản thân.
Mạnh Chỉ Yên mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sự giễu cợt. Cô cúi xuống, vuốt ve mái tóc mềm của cậu bé. “Không sao đâu con trai. Mẹ không sợ. Có con ở đây rồi.”
Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt chạm với Hạ Ngạn. “Anh muốn biết đây là con của ai? Vậy anh có nhớ lần cuối cùng anh về nhà mà không có dấu son môi trên cổ áo là khi nào không?”
Hạ Ngạn sững sờ, lời nói nghẹn lại. Anh ta nhớ lại những đêm khuya, những cuộc “xã giao” trong giới kinh doanh, và nụ cười khinh miệt của Mạnh Chỉ Yên mỗi khi anh ta về nhà muộn. Anh ta nhớ lời Hạ Ngạn từng nói: “Đàn ông trong giới kinh doanh cần phải xã giao. Em không làm một người vợ hiền thì thôi, lại còn gây phiền phức cho anh! Em nhìn lại mình đi, còn có dáng vẻ của đại tiểu thư nhà họ Mạnh không?”
Bây giờ, anh ta đang ở trong tình cảnh tương tự.
Lâm Kiều, thấy Hạ Ngạn im lặng, cố gắng lên tiếng. “Chị… chị Mạnh Chỉ Yên. Đứa bé này… có thể là do… nhầm lẫn.” Giọng cô ta run rẩy.
Mạnh Chỉ Yên quay sang nhìn Lâm Kiều, ánh mắt sắc bén như dao cạo. “Nhầm lẫn? Ai là người đã giả vờ yếu đuối, khóc lóc đòi Hạ Ngạn chịu trách nhiệm khi cô mang thai? Ai là người đã thì thầm vào tai anh ta rằng cô là tình yêu đích thực và đứa trẻ không thể thiếu cha?” Mạnh Chỉ Yên chậm rãi nói, từng lời từng chữ như đang vẽ lại toàn bộ bức tranh phản bội trước mắt Hạ Ngạn. “Hoặc là, cô đang cố tình giả vờ ngây thơ, mong tôi tha thứ cho mối tình vụng trộm của cô và chồng tôi?”
Cậu bé nắm chặt tay Mạnh Chỉ Yên, cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí. Cậu bé không hiểu hết mọi chuyện, nhưng cảm nhận được sự không vui của mẹ.
Hạ Ngạn nhìn chằm chằm vào Mạnh Chỉ Yên, cố gắng tìm kiếm một lời giải thích nào đó. Nhưng Mạnh Chỉ Yên chỉ đứng đó, bình tĩnh như một tảng đá, ánh mắt cô ta như muốn nói rằng tất cả những gì cô ta nói đều là sự thật. Sự thật phũ phàng mà Hạ Ngạn đã cố gắng chôn vùi bấy lâu nay. Cơn thịnh nộ ban đầu dần dần nhường chỗ cho một cảm giác bàng hoàng và bất lực.
Mạnh Chỉ Yên dứt tay ra khỏi Hạ Ngạn, ôm chặt cậu bé vào lòng như một lời khẳng định. Cô nhìn thẳng vào ánh mắt đầy giận dữ của chồng, giọng điệu sắc lạnh: “Anh không nghe rõ à? Con trai tôi. Thằng bé còn nhỏ, không thể thiếu mẹ.” Hạ Ngạn càng thêm điên tiết, Lâm Kiều đứng sau anh ta run rẩy.
Hạ Ngạn gầm lên, bàn tay siết chặt hơn khiến Mạnh Chỉ Yên khẽ nhăn mặt. “Mạnh Chỉ Yên, em nghĩ mình đang đùa giỡn với ai vậy?! Thằng bé này là của ai?” Mạnh Chỉ Yên vẫn bình tĩnh, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào chồng. “Là con trai tôi,” Mạnh Chỉ Yên trả lời, giọng nói bình thản nhưng mang một sức nặng không ngờ.
Lâm Kiều ở phía sau bất giác rùng mình, khuôn mặt xinh đẹp lập tức tái nhợt. Cô ta liếc nhìn Hạ Ngạn, rồi lại nhìn Mạnh Chỉ Yên, ánh mắt hoang mang và có chút sợ hãi.
“Con trai của em? Từ khi nào? Em dám lừa dối tôi?!” Hạ Ngạn gầm lên, cơn thịnh nộ lên đến đỉnh điểm. Mạnh Chỉ Yên không hề nao núo. Cô nhìn thẳng vào đôi mắt đang bốc lửa của Hạ Ngạn, rồi đưa ánh mắt liếc sang Lâm Kiều đang run rẩy. “Anh không biết sao, A Ngạn? Chín năm chúng ta kết hôn, tôi chưa từng có thai. Anh lại đi mang thai nhi của người phụ nữ khác về nhà.” Giọng cô chậm rãi, từng lời như những nhát dao cứa vào lòng Hạ Ngạn. “Còn tôi, tôi chỉ mang về một sinh linh bé bỏng cần tình thương mà thôi.”
Nụ cười tự mãn thường ngày trên môi Hạ Ngạn biến mất. Thay vào đó là vẻ kinh hoàng và giận dữ tột độ. Anh ta nhìn cậu bé đang bám chặt lấy chân Mạnh Chỉ Yên, rồi lại nhìn khuôn mặt bình thản đến đáng sợ của vợ. Mọi thứ dường như vượt ra khỏi tầm kiểm soát của anh ta.
Cậu bé ngước nhìn Hạ Ngạn, đôi mắt trong veo không chút sợ hãi. “Chú ơi, chú làm mẹ sợ đó.” Cậu bé vòng tay ôm lấy eo Mạnh Chỉ Yên, ngẩng đầu lên nhìn mẹ đầy yêu thương. “Con chỉ thương mẹ thôi ạ.”
Lời nói ngây thơ của cậu bé như một đòn giáng mạnh vào Hạ Ngạn. Anh ta cảm thấy lồng ngực mình như bị bóp nghẹt. Hình ảnh Lâm Kiều với bụng bầu ngày càng lớn hơn, và bây giờ là cậu bé này, tất cả đều khiến anh ta quay cuồng.
“Mạnh Chỉ Yên, em…” Hạ Ngạn định nói gì đó, nhưng nghẹn lại trong cổ họng. Anh ta nhìn thấy ánh mắt kiên quyết của vợ, một ánh mắt mà anh ta chưa từng thấy trước đây. Ánh mắt đó không còn sự van xin hay sợ hãi, chỉ có sự thách thức và một niềm tin mãnh liệt vào bản thân.
Mạnh Chỉ Yên mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sự giễu cợt. Cô cúi xuống, vuốt ve mái tóc mềm của cậu bé. “Không sao đâu con trai. Mẹ không sợ. Có con ở đây rồi.”
Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt chạm với Hạ Ngạn. “Anh muốn biết đây là con của ai? Vậy anh có nhớ lần cuối cùng anh về nhà mà không có dấu son môi trên cổ áo là khi nào không?”
Hạ Ngạn sững sờ, lời nói nghẹn lại. Anh ta nhớ lại những đêm khuya, những cuộc “xã giao” trong giới kinh doanh, và nụ cười khinh miệt của Mạnh Chỉ Yên mỗi khi anh ta về nhà muộn. Anh ta nhớ lời Hạ Ngạn từng nói: “Đàn ông trong giới kinh doanh cần phải xã giao. Em không làm một người vợ hiền thì thôi, lại còn gây phiền phức cho anh! Em nhìn lại mình đi, còn có dáng vẻ của đại tiểu thư nhà họ Mạnh không?”
Bây giờ, anh ta đang ở trong tình cảnh tương tự.
Lâm Kiều, thấy Hạ Ngạn im lặng, cố gắng lên tiếng. “Chị… chị Mạnh Chỉ Yên. Đứa bé này… có thể là do… nhầm lẫn.” Giọng cô ta run rẩy.
Mạnh Chỉ Yên quay sang nhìn Lâm Kiều, ánh mắt sắc bén như dao cạo. “Nhầm lẫn? Ai là người đã giả vờ yếu đuối, khóc lóc đòi Hạ Ngạn chịu trách nhiệm khi cô mang thai? Ai là người đã thì thầm vào tai anh ta rằng cô là tình yêu đích thực và đứa trẻ không thể thiếu cha?” Mạnh Chỉ Yên chậm rãi nói, từng lời từng chữ như đang vẽ lại toàn bộ bức tranh phản bội trước mắt Hạ Ngạn. “Hoặc là, cô đang cố tình giả vờ ngây thơ, mong tôi tha thứ cho mối tình vụng trộm của cô và chồng tôi?”
Cậu bé nắm chặt tay Mạnh Chỉ Yên, cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí. Cậu bé không hiểu hết mọi chuyện, nhưng cảm nhận được sự không vui của mẹ.
Hạ Ngạn nhìn chằm chằm vào Mạnh Chỉ Yên, cố gắng tìm kiếm một lời giải thích nào đó. Nhưng Mạnh Chỉ Yên chỉ đứng đó, bình tĩnh như một tảng đá, ánh mắt cô ta như muốn nói rằng tất cả những gì cô ta nói đều là sự thật. Sự thật phũ phàng mà Hạ Ngạn đã cố gắng chôn vùi bấy lâu nay. Cơn thịnh nộ ban đầu dần dần nhường chỗ cho một cảm giác bàng hoàng và bất lực.
Lâm Kiều ôm bụng bầu, cố gắng bước lên một bước. Giọng cô ta run rẩy, đầy vẻ đáng thương.
LÂM KIỀU
Chị Mạnh, chị sao vậy? Chị không thể mang một đứa trẻ không rõ nguồn gốc về để phá hoại gia đình chứ?
Cô ta liếc nhìn Hạ Ngạn, tìm kiếm sự che chở. Mạnh Chỉ Yên chỉ khinh bỉ nhìn cô ta.
MẠNH CHỈ YÊN
(Giọng sắc lạnh)
Đứa trẻ không rõ nguồn gốc? Cô đang nói về thứ gì vậy, Lâm Kiều? Hay là cô đang nói về cái thai trong bụng cô, thứ đã gây ra bao nhiêu đau khổ cho gia đình này?
Hạ Ngạn nhìn chằm chằm vào Mạnh Chỉ Yên, cố gắng tìm kiếm một lời giải thích nào đó. Nhưng Mạnh Chỉ Yên chỉ đứng đó, bình tĩnh như một tảng đá, ánh mắt cô ta như muốn nói rằng tất cả những gì cô ta nói đều là sự thật. Sự thật phũ phàng mà Hạ Ngạn đã cố gắng chôn vùi bấy lâu nay. Cơn thịnh nộ ban đầu dần dần nhường chỗ cho một cảm giác bàng hoàng và bất lực.
Lâm Kiều thấy Hạ Ngạn im lặng, cố gắng lên tiếng, giọng cô ta vẫn run rẩy.
LÂM KIỀU
Chị… chị Mạnh Chỉ Yên. Đứa bé này… có thể là do… nhầm lẫn.
Mạnh Chỉ Yên quay sang nhìn Lâm Kiều, ánh mắt sắc bén như dao cạo.
MẠNH CHỈ YÊN
Nhầm lẫn? Ai là người đã giả vờ yếu đuối, khóc lóc đòi Hạ Ngạn chịu trách nhiệm khi cô mang thai? Ai là người đã thì thầm vào tai anh ta rằng cô là tình yêu đích thực và đứa trẻ không thể thiếu cha? Hoặc là, cô đang cố tình giả vờ ngây thơ, mong tôi tha thứ cho mối tình vụng trộm của cô và chồng tôi?
Cậu bé nắm chặt tay Mạnh Chỉ Yên, cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí. Cậu bé không hiểu hết mọi chuyện, nhưng cảm nhận được sự không vui của mẹ.
CẬU BÉ 5 TUỔI
(Ngẩng đầu lên nhìn Mạnh Chỉ Yên, giọng ngây thơ)
Mẹ ơi, mẹ đừng buồn. Con ở đây rồi.
Mạnh Chỉ Yên cúi xuống, vuốt ve mái tóc mềm của cậu bé. Một nụ cười nhẹ nhàng hiện lên trên môi cô, nhưng ẩn chứa sự giễu cợt.
MẠNH CHỈ YÊN
(Vuốt ve tóc cậu bé)
Không sao đâu con trai. Mẹ không sợ. Có con ở đây rồi.
Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt chạm với Hạ Ngạn.
MẠNH CHỈ YÊN
Anh muốn biết đây là con của ai? Vậy anh có nhớ lần cuối cùng anh về nhà mà không có dấu son môi trên cổ áo là khi nào không?
Hạ Ngạn sững sờ, lời nói nghẹn lại. Anh ta nhớ lại những đêm khuya, những cuộc “xã giao” trong giới kinh doanh, và nụ cười khinh miệt của Mạnh Chỉ Yên mỗi khi anh ta về nhà muộn. Anh ta nhớ lời Mạnh Chỉ Yên từng nói: “Đàn ông trong giới kinh doanh cần phải xã giao. Em không làm một người vợ hiền thì thôi, lại còn gây phiền phức cho anh! Em nhìn lại mình đi, còn có dáng vẻ của đại tiểu thư nhà họ Mạnh không?” Bây giờ, anh ta đang ở trong tình cảnh tương tự.
Lâm Kiều, thấy Hạ Ngạn sững sờ, giọng cô ta lại run rẩy.
LÂM KIỀU
Chị… chị Mạnh Chỉ Yên. Chị đang nói gì vậy? Đứa bé này… nó là con của Hạ Ngạn. Chị… chị có thai rồi. Chị không thể…
Mạnh Chỉ Yên quay sang nhìn Lâm Kiều, ánh mắt vẫn sắc bén.
MẠNH CHỈ YÊN
(Giọng chế giễu)
Tôi có thai? Cô đang nói đùa với tôi sao? Chín năm chúng ta kết hôn, anh ta chưa từng để tôi có thai. Anh ta chỉ biết đến những cuộc tình ngoài luồng và cái thai của cô. Còn tôi, tôi mang về một đứa trẻ cần tình yêu thương.
Hạ Ngạn nhìn chằm chằm vào Mạnh Chỉ Yên, ánh mắt đầy sự hoang mang và tức giận. Anh ta không thể tin vào những gì mình đang nghe.
HẠ NGẠN
Mạnh Chỉ Yên, em đang đùa giỡn với tôi sao? Cô ta đang mang thai con của tôi!
Mạnh Chỉ Yên nhếch mép cười.
MẠNH CHỈ YÊN
Con của anh? Anh chắc chứ? Hay là anh lại quên mất những lời hứa hẹn của mình với ai đó ở quán bar nào đó? Hay anh lại quên mất những lần “xã giao” của mình trong giới kinh doanh?
Cô nhìn về phía Lâm Kiều, ánh mắt đầy sự khinh bỉ.
MẠNH CHỈ YÊN
Cô ta đang giả vờ yếu đuối, đang cố gắng lợi dụng tôi để có được mọi thứ. Nhưng tôi sẽ không để cô ta làm vậy.
Lâm Kiều ôm chặt bụng bầu, nước mắt lưng tròng. Cô ta nhìn Hạ Ngạn, cầu xin sự giúp đỡ.
LÂM KIỀU
Hạ Ngạn, anh không tin em sao? Đứa bé…
Hạ Ngạn nhìn Lâm Kiều, rồi lại nhìn Mạnh Chỉ Yên. Anh ta cảm thấy như mình đang bị kẹt giữa hai người phụ nữ. Một người vợ kiên cường, sắc sảo, và một người tình yếu đuối, đầy mưu mô. Anh ta không biết phải làm gì.
Mạnh Chỉ Yên nhìn Lâm Kiều, nở một nụ cười khẩy đầy mỉa mai, hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi vẻ đáng thương giả tạo. Cô đáp trả: “Ồ, không rõ nguồn gốc à? So với đứa bé trong bụng cô, tôi nghĩ con trai tôi rõ ràng hơn nhiều đấy.”
Lâm Kiều tái mặt, Hạ Ngạn cau mày khó chịu.
LÂM KIỀU
(Giọng run rẩy, cố nén nước mắt)
Chị Mạnh… chị nói gì vậy? Đứa bé trong bụng em… là con của Hạ Ngạn. Chị… chị lại mang một đứa trẻ xa lạ về nhà… thật là quá đáng!
Hạ Ngạn nhìn chằm chằm vào Mạnh Chỉ Yên, ánh mắt đầy dò hỏi xen lẫn sự khó chịu. Anh ta cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng lời lẽ của Mạnh Chỉ Yên quá sắc bén, khiến anh ta không thể phản bác ngay lập tức.
MẠNH CHỈ YÊN
(Nhếch mép cười, ánh mắt lướt qua Hạ Ngạn rồi dừng lại trên Lâm Kiều, đầy khinh bỉ)
Đứa bé trong bụng cô là con của Hạ Ngạn? Cô chắc chứ? Hay là cô lại quên mất cái tên Hạ Ngạn đã bao lần thì thầm với cô trong những đêm khuya, sau những lần “xã giao” mệt mỏi? Nhìn cái thai trong bụng cô, tôi chỉ thấy một sự thật rõ ràng hơn cả nguồn gốc con trai tôi.
Cậu bé 5 tuổi, cảm nhận được không khí căng thẳng, nép sát vào Mạnh Chỉ Yên, bàn tay nhỏ bé nắm chặt lấy tà áo cô.
CẬU BÉ 5 TUỔI
(Giọng nhỏ xíu, ngước nhìn mẹ)
Mẹ ơi, mẹ không vui sao ạ?
Mạnh Chỉ Yên cúi xuống, dịu dàng xoa đầu con trai, ánh mắt vẫn ánh lên vẻ sắc lạnh.
MẠNH CHỈ YÊN
(Vuốt tóc con trai, giọng vẫn giữ sự mỉa mai)
Không sao đâu con trai. Mẹ ổn. Có con ở đây rồi, mẹ không sợ gì cả. Chúng ta có nhau mà.
Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt đối diện với Hạ Ngạn, giọng đầy thách thức.
MẠNH CHỈ YÊN
Anh muốn biết con trai tôi rõ ràng hơn ai? Anh nhìn đi. Con trai tôi là minh chứng cho một tình yêu chân thật, không vụ lợi, không giả tạo như đóa hoa sen trắng của cô ta. Còn đứa bé trong bụng cô ta… ôi, tôi đoán nó sẽ mang dòng máu của Hạ Ngạn, đúng không? Hoặc là… của ai khác nữa? Anh có nhớ lần cuối cùng anh về nhà mà trên cổ áo và trên cổ không có dấu son môi là khi nào không, Hạ Ngạn? Hay anh đã quen với việc đó, quen với cái mùi “xã giao” của giới kinh doanh này rồi?
Hạ Ngạn cứng đờ người. Lời Mạnh Chỉ Yên như những nhát dao cứa vào lòng tự trọng của anh. Anh ta nhớ lại những đêm miên man, những cuộc gặp gỡ mà Mạnh Chỉ Yên từng cố gắng ngăn cản, gọi đó là sự “bẩn thỉu”. Anh ta nhớ cái cách Mạnh Chỉ Yên, đại tiểu thư nhà họ Mạnh kiêu hãnh ngày xưa, giờ đây phải đối mặt với sự phản bội và mưu mô của kẻ thứ ba.
Lâm Kiều thấy Hạ Ngạn im lặng, liền lên tiếng, giọng cô ta đầy sự tuyệt vọng giả tạo.
LÂM KIỀU
Chị Mạnh, chị đang nói vu khống em. Đứa bé này… Hạ Ngạn, anh không tin em sao? Em mang thai con của anh! Chị ấy… chị ấy đang cố tình phá hoại gia đình chúng ta!
Mạnh Chỉ Yên cười lớn, một tiếng cười vang vọng đầy chế giễu.
MẠNH CHỈ YÊN
Phá hoại? Cô ta mang thai, còn tôi, chín năm trời cố gắng có một đứa con với anh mà không được. Anh chỉ biết lao vào những cuộc tình ngoài luồng. Còn tôi, tôi chọn mang về một sinh linh cần tình yêu. Tôi không có thai, đúng vậy. Nhưng tôi có một người con trai, một người con trai rõ ràng là mẹ con tôi. So với cô, với cái thai “mập mờ” của cô, tôi tự tin hơn nhiều.
Cô nhìn Hạ Ngạn, ánh mắt lạnh như băng.
MẠNH CHỈ YÊN
Anh muốn con mình rõ ràng? Hãy nhìn vào dấu son môi trên cổ anh đi. Đó mới là thứ rõ ràng nhất. Còn tôi, tôi chỉ muốn biết Hạ Ngạn, kẻ phản bội này, sẽ lựa chọn ai. Cô ta, hay là tôi, người vợ đã hi sinh cả thanh xuân cho anh? Hay là anh sẽ nhận ra, cả hai người phụ nữ này, một người giả tạo, một người từng bị anh phản bội, đều không xứng đáng với anh?
Hạ Ngạn dường như bị lời nói của Mạnh Chỉ Yên đánh trúng tim đen. Anh ta nhìn cậu bé đang run rẩy nép vào lòng Mạnh Chỉ Yên, rồi lại nhìn sang Lâm Kiều đang cố gắng thể hiện sự đáng thương. Một cơn giận dữ không thể kìm nén dâng lên trong lòng Hạ Ngạn. Anh ta cảm thấy bị sỉ nhục trước mặt hai người phụ nữ này, một người là vợ, một người là tình nhân.
Hạ Ngạn đột ngột giật lấy cậu bé từ tay Mạnh Chỉ Yên, hành động này khiến Mạnh Chỉ Yên và cả cậu bé đều giật mình. Hạ Ngạn siết chặt cánh tay nhỏ bé của cậu bé, đôi mắt nhìn thẳng vào nó, giọng đầy giận dữ và dò xét.
HẠ NGẠN
(Giọng gằn lại, cố nén sự bực tức)
Thằng nhóc, nói cho chú biết, mẹ cháu là ai? Nói mau!
Cậu bé 5 tuổi sợ hãi, đôi mắt mở to nhìn Hạ Ngạn, rồi ngay lập tức nép sâu hơn vào người Mạnh Chỉ Yên. Bàn tay nhỏ bé bám chặt lấy váy mẹ, như tìm kiếm sự an toàn duy nhất trong khoảnh khắc hỗn loạn này. Cậu bé run rẩy, không dám phát ra một tiếng động nào, chỉ im lặng khóc thút thít trong sự sợ hãi.
MẠNH CHỈ YÊN
(Ngay lập tức bước tới, cố gắng giành lại con trai)
Buông con trai tôi ra! Anh đang làm gì vậy, Hạ Ngạn? Anh còn muốn làm tổn thương nó đến mức nào nữa? Nó chỉ là một đứa trẻ!
Hạ Ngạn không buông, ánh mắt vẫn trừng trừng nhìn cậu bé, như thể nó là nguồn cơn của mọi rắc rối. Anh ta dùng ngón tay cái ấn nhẹ vào má cậu bé, một hành động đầy uy hiếp.
HẠ NGẠN
(Nói với cậu bé, nhưng ánh mắt nhìn Mạnh Chỉ Yên đầy thách thức)
Trả lời chú đi. Ai là mẹ cháu? Có phải cô ta không? Hay là… cô ta nhặt cháu ở đâu đó về?
Nước mắt bắt đầu lăn dài trên má cậu bé. Nó càng nép chặt hơn vào người Mạnh Chỉ Yên, hơi thở hổn hển.
CẬU BÉ 5 TUỔI
(Giọng run rẩy, lí nhí)
Mẹ… mẹ là mẹ con…
Lâm Kiều đứng một bên, chứng kiến cảnh tượng này, tay ôm bụng, vẻ mặt có chút lo lắng xen lẫn hả hê. Cô ta biết, đây là cơ hội để mọi chuyện diễn ra theo ý mình.
LÂM KIỀU
(Giọng yếu ớt, giả vờ đau đớn)
Hạ Ngạn, anh làm gì vậy? Anh làm thằng bé sợ rồi. Chị Mạnh, chị mau nói gì đi chứ. Anh ấy… anh ấy đang làm quá rồi.
Mạnh Chỉ Yên nhìn Hạ Ngạn, ánh mắt cô ánh lên sự phẫn nộ lẫn tuyệt vọng. Cô đưa tay cố gắng gỡ bàn tay đang giữ con trai mình của Hạ Ngạn.
MẠNH CHỈ YÊN
(Giọng sắc lạnh, đầy uy quyền)
Anh nghe thấy rồi đấy. Nó nói tôi là mẹ nó. Và đó là sự thật. Anh không có quyền nghi ngờ điều đó. Anh chỉ có quyền hối hận vì tất cả những gì anh đã làm. Giờ thì buông con trai tôi ra!
Hạ Ngạn nhìn chằm chằm vào Mạnh Chỉ Yên, rồi lại nhìn xuống cậu bé đang khóc nức nở. Anh ta cảm nhận được sự giằng xé trong lòng. Lý trí anh ta mách bảo mọi chuyện không đơn giản như Mạnh Chỉ Yên nói, nhưng sự sợ hãi trong mắt đứa trẻ, và sự cứng rắn của Mạnh Chỉ Yên, lại khiến anh ta chùn bước. Cuối cùng, với một tiếng thở dài nặng nề, Hạ Ngạn buông tay ra khỏi cậu bé. Cậu bé ngay lập tức chạy ùa vào lòng Mạnh Chỉ Yên, vùi mặt vào áo cô, khóc không ngừng. Hạ Ngạn lùi lại một bước, khuôn mặt tối sầm.
Cậu bé 5 tuổi vẫn ôm chặt cổ Mạnh Chỉ Yên, run rẩy nhưng kiên quyết. Đôi mắt nó né tránh ánh nhìn dò xét của Hạ Ngạn, chỉ ngước nhìn lên Mạnh Chỉ Yên. Rồi, một giọng nói ngây thơ nhưng đủ vang lên, xé tan không khí căng thẳng:
CẬU BÉ 5 TUỔI
(Giọng lí nhí, nhìn thẳng vào Hạ Ngạn)
Mẹ là mẹ của con. Con không biết chú.
Hạ Ngạn chết sững. Lời nói hồn nhiên của đứa trẻ như một nhát dao đâm thẳng vào tim anh ta, khiến anh ta hoàn toàn bất ngờ. Anh ta nhìn cậu bé, rồi nhìn Mạnh Chỉ Yên, cố gắng tìm kiếm một lời giải thích, một kẽ hở nào đó cho sự thật vừa bị chối bỏ.
Lâm Kiều, đứng cạnh đó, nhìn cảnh tượng này với đôi mắt đầy toan tính. Cô ta cố gắng nén một nụ cười đắc thắng.
LÂM KIỀU
(Giọng yếu ớt, run rẩy)
Thấy chưa, Hạ Ngạn? Thằng bé nói rõ ràng rồi. Chị Mạnh, chị… chị thực sự là mẹ của nó sao?
Mạnh Chỉ Yên siết chặt vòng tay ôm cậu bé. Ánh mắt cô nhìn Hạ Ngạn, kiêu hãnh và đầy thách thức.
MẠNH CHỈ YÊN
(Giọng chắc nịch, không một chút lay động)
Đúng vậy, Lâm Kiều. Tôi là mẹ của nó. Và tôi sẽ không để bất cứ ai, dù là chồng tôi, làm tổn thương con trai tôi. Anh có nghe rõ không, Hạ Ngạn? Con trai tôi!
Hạ Ngạn lùi lại một bước, cảm giác như bị đẩy vào chân tường. Anh ta nhìn cậu bé đang nép mình vào Mạnh Chỉ Yên, và lần đầu tiên, anh ta cảm nhận được sự tồn tại của một thế lực khác, một sợi dây liên kết mà anh ta không thể phá vỡ. Anh ta nhớ lại lời Mạnh Chỉ Yên nói khi đưa cậu bé về nhà: “Con trai tôi.” Anh ta đã từng cho đó là một lời nói dối, một sự sỉ nhục. Nhưng giờ đây, trong ánh mắt ngây thơ và sự bảo vệ mãnh liệt của Mạnh Chỉ Yên, anh ta bắt đầu nghi ngờ chính mình.
HẠ NGẠN
(Giọng trầm xuống, xen lẫn sự hoài nghi)
Nhưng… làm sao có thể? Chín năm… chúng ta…
MẠNH CHỈ YÊN
(Cắt ngang lời Hạ Ngạn, giọng sắc lạnh)
Anh không có quyền hỏi tôi về điều đó. Anh đã tự chọn con đường của mình, Hạ Ngạn. Anh đã chọn cô ta. Nhưng anh đã sai khi nghĩ rằng gia đình này chỉ có hai người.
Nụ cười trên môi Lâm Kiều cứng lại. Cô ta cảm nhận được sự thay đổi trong Hạ Ngạn. Cái chết của hy vọng đắc thắng len lỏi vào tâm trí.
LÂM KIỀU
(Giọng cố giữ vẻ bình tĩnh nhưng lộ rõ sự bất an)
Chị Mạnh, đừng nói những lời khó nghe như vậy. Chúng ta đều là phụ nữ, đều hiểu cho nhau…
MẠNH CHỈ YÊN
(Nhìn Lâm Kiều, nụ cười mỉa mai nở trên môi)
Hiểu cho nhau? Cô hiểu cho tôi điều gì, Lâm Kiều? Hiểu cho tôi cái thai giả dối trong bụng cô sao? Hay hiểu cho cái cách cô cố gắng phá hoại gia đình tôi? Đừng tự cho mình cái quyền nói về sự thấu hiểu. Cô chỉ là kẻ thứ ba, và mãi mãi chỉ là kẻ thứ ba.
Hạ Ngạn nhìn Mạnh Chỉ Yên, nhìn Lâm Kiều, rồi lại nhìn cậu bé đang nhìn chằm chằm vào anh ta. Một sự thật phũ phàng đang dần hiện rõ. Anh ta đã sai lầm, sai lầm chồng chất sai lầm. Anh ta bước về phía cửa, không nói một lời, để lại Mạnh Chỉ Yên và cậu bé trong căn phòng, cùng với Lâm Kiều đang run rẩy vì tức giận và sợ hãi.
Hạ Ngạn buông lỏng tay, lùi lại một bước, ánh mắt đầy nghi hoặc xen lẫn tức giận nhìn Mạnh Chỉ Yên. Anh ta cho rằng đây là chiêu trò trả đũa của cô. Anh ta gằn giọng, khuôn mặt căng thẳng:
HẠ NGẠN
(Giọng gằn, đầy tức giận)
Mạnh Chỉ Yên, em muốn gì? Chia tay ly hôn đi. Đừng giở trò này nữa.
Mạnh Chỉ Yên vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, như một bức tượng đá không chút cảm xúc. Cậu bé 5 tuổi nép chặt vào lòng cô, đôi mắt vẫn mở to nhìn chằm chằm vào Hạ Ngạn, như thể cảnh giác một kẻ thù.
MẠNH CHỈ YÊN
(Giọng bình thản đến đáng sợ)
Trò gì, Hạ Ngạn? Anh đang nói về việc anh đưa Lâm Kiều về nhà chúng ta sao? Hay anh đang nói về cái thai trong bụng cô ta? Anh nghĩ tôi không biết gì sao?
Hạ Ngạn sững lại. Lời nói của Mạnh Chỉ Yên như đổ thêm dầu vào lửa. Anh ta cảm thấy bị dồn ép, bị tấn công bởi chính người vợ mà anh ta cho là đã phản bội mình.
HẠ NGẠN
(Giọng cao hơn, bắt đầu mất kiểm soát)
Cô mới là người phản bội tôi trước! Cô không xứng đáng nói về điều đó! Cô còn dám mang thứ này về nhà?
Anh ta chỉ vào cậu bé 5 tuổi đang run rẩy trong vòng tay Mạnh Chỉ Yên. Cậu bé nghe vậy, hơi rụt người lại, ánh mắt sợ hãi.
MẠNH CHỈ YÊN
(Siết chặt vòng tay ôm cậu bé, ánh mắt sắc như dao lam)
Thứ này? Anh gọi con trai tôi là thứ này sao? Anh có điếc không, Hạ Ngạn? Anh có mù không? Anh đã nhìn thấy gì ngoài cái bụng giả dối của Lâm Kiều? Anh đã nhìn thấy gì ngoài những cuộc gặp gỡ vụng trộm trong các phòng VIP?
Mạnh Chỉ Yên tiến lên một bước, thu hẹp khoảng cách giữa hai người. Không khí trong nhà càng thêm ngột ngạt, căng thẳng như dây đàn sắp đứt.
MẠNH CHỈ YÊN
(Giọng đầy mỉa mai và khinh bỉ)
Anh quên mất rồi sao? Quên mất cô gái từng vì anh mà từ bỏ cả gia thế “Đại tiểu thư nhà họ Mạnh” để theo đuổi anh? Quên mất chín năm chúng ta đã từng có một mối tình sâu đậm thuở thiếu thời? Hay anh chỉ xem tôi là công cụ để anh đạt được mục đích?
Hạ Ngạn cứng họng. Anh ta nhìn Mạnh Chỉ Yên, nhìn dáng vẻ kiên cường nhưng ẩn chứa nỗi đau tột cùng của cô. Anh ta bắt đầu hoài nghi chính mình. Những lời nói sắc bén của cô, sự kiên quyết trong ánh mắt cô, tất cả đều đang dần làm lung lay sự tự tin của anh ta.
LÂM KIỀU
(Cố gắng chen vào, giọng điệu lanh lảnh nhưng vẫn mang vẻ giả tạo)
Chị Mạnh, chị đừng nói nữa. Hạ Ngạn là chồng em… Chị đã hết thời rồi. Cái thai này là thật, là minh chứng cho tình yêu của chúng em.
Mạnh Chỉ Yên quay phắt lại nhìn Lâm Kiều, nụ cười nhạt trên môi càng thêm chua chát.
MẠNH CHỈ YÊN
(Giọng lạnh băng)
Tình yêu? Cô gọi cái thứ mượn danh tình yêu để phá hoại hạnh phúc người khác là tình yêu sao? Cô giống như những đóa hoa sen trắng, bề ngoài mỏng manh, yếu đuối, nhưng bên trong đầy rẫy âm mưu.
Cô quay lại nhìn Hạ Ngạn, giọng đầy quyết đoán.
MẠNH CHỈ YÊN
Anh thấy không, Hạ Ngạn? Đây mới là bộ mặt thật của cô ta. Còn anh, anh đang đánh mất tất cả. Anh đang chọn con đường sai lầm.
Hạ Ngạn nhìn Mạnh Chỉ Yên, rồi lại nhìn Lâm Kiều. Lời nói của Mạnh Chỉ Yên như một tiếng chuông cảnh tỉnh. Anh ta bắt đầu cảm thấy sự thật tàn khốc đang dần hiện rõ trước mắt. Anh ta liếc nhìn chiếc áo sơ mi trên người, nơi những dấu son môi mờ ảo vẫn còn tồn tại, minh chứng cho sự sa đọa của chính mình. Giới kinh doanh luôn đầy rẫy những lời biện minh cho những cuộc giao lưu xã giao, nhưng lần này, anh ta biết mình đã đi quá xa. Anh ta không thể biện hộ cho mình nữa.
Hạ Ngạn nhìn Mạnh Chỉ Yên, ánh mắt anh ta giờ đây là sự hoang mang và một chút gì đó là hối hận.
HẠ NGẠN
(Giọng trầm xuống, đầy day dứt)
Chỉ Yên… Anh…
MẠNH CHỈ YÊN
(Cắt ngang lời anh ta, giọng lạnh lùng)
Không cần nói gì nữa. Anh đã đưa ra lựa chọn của mình. Giờ là lúc tôi đưa ra lựa chọn của mình.
Mạnh Chỉ Yên ôm chặt cậu bé 5 tuổi, quay lưng lại với Hạ Ngạn và Lâm Kiều, bước về phía cửa. Cô đi ngang qua Lâm Kiều, không thèm liếc nhìn một lần. Lâm Kiều nhìn theo bóng lưng Mạnh Chỉ Yên, nụ cười trên môi dần biến mất, thay vào đó là sự lo lắng và sợ hãi. Hạ Ngạn đứng trân trân, nhìn Mạnh Chỉ Yên rời đi, một cảm giác mất mát và tội lỗi bao trùm lấy anh ta.
Mạnh Chỉ Yên gật đầu, nở một nụ cười nhạt, không chút do dự. Cô nhìn thẳng vào Hạ Ngạn, tuyên bố rõ ràng điều kiện của mình:
MẠNH CHỈ YÊN
(Giọng lạnh lùng, dứt khoát)
Ly hôn ư? Được thôi. Nhưng anh phải công khai thừa nhận mọi chuyện, và tôi sẽ không ra đi tay trắng đâu.
Hạ Ngạn sững sờ trước sự quyết đoán của cô. Anh ta chưa bao giờ thấy Mạnh Chỉ Yên mạnh mẽ đến vậy. Anh ta cau mày, cố gắng tìm lại sự tự tin đã mất.
HẠ NGẠN
(Giọng vẫn còn run rẩy, pha lẫn hoài nghi)
Thừa nhận? Cô muốn tôi thừa nhận cái gì? Cô không còn là Đại tiểu thư nhà họ Mạnh, mọi thứ của tôi giờ đây đều là công sức tôi gây dựng. Cô lấy quyền gì đòi hỏi?
Mạnh Chỉ Yên nhếch mép cười. Cô bước chậm rãi đến bên bàn, cầm lấy một bức ảnh cũ đặt trên đó. Bức ảnh chụp hai người thời còn trẻ, tươi cười rạng rỡ.
MẠNH CHỈ YÊN
(Giọng pha chút mỉa mai)
Tôi lấy quyền của người vợ đã hy sinh chín năm thanh xuân vì anh. Tôi lấy quyền của người đã cùng anh gây dựng tất cả. Anh quên mất tình yêu thuở thiếu thời sao? Hay anh chỉ coi đó là trò đùa của tuổi trẻ?
Cô buông bức ảnh xuống, ánh mắt khóa chặt vào Hạ Ngạn. Cậu bé 5 tuổi nép vào lòng cô, đôi mắt to tròn ngước nhìn mẹ, rồi lại nhìn người đàn ông lạ lẫm trước mặt.
MẠNH CHỈ YÊN
(Giọng dõng dạc, đầy khí chất)
Anh nói tôi không xứng đáng? Anh mới là người không xứng đáng với bất kỳ ai. Anh nhìn xem, Lâm Kiều mang thai con của anh, anh ta đây là ai? Một đứa trẻ vô tội bị anh và cô ta đẩy vào hoàn cảnh trớ trêu này. Anh định giấu giếm bao lâu nữa? Đến khi nào thì cái thai trong bụng cô ta đủ lớn để anh công khai mọi chuyện?
Cô tiến lại gần Hạ Ngạn hơn, ánh mắt sắc như dao lam quét qua khuôn mặt anh ta.
MẠNH CHỈ YÊN
(Giọng hạ thấp, đầy đe dọa)
Anh tưởng tôi không biết anh đã làm gì sao? Những đêm say xỉn ở quán bar, những cuộc gặp gỡ bí mật trong phòng VIP. Anh nghĩ tôi không thấy những dấu son môi trên cổ anh sao? Anh có tin tôi công khai tất cả những bằng chứng ngoại tình của anh cho toàn giới kinh doanh biết không?
Lâm Kiều nghe thấy những lời này, khuôn mặt tái mét. Cô ta vội vàng bước tới, cố gắng kéo tay Hạ Ngạn.
LÂM KIỀU
(Giọng run rẩy, lắp bắp)
Chị Mạnh, chị đừng làm vậy. Đó chỉ là hiểu lầm thôi. Hạ Ngạn không có ý đó.
Mạnh Chỉ Yên hất tay Lâm Kiều ra. Nụ cười trên môi cô càng thêm phần chua chát.
MẠNH CHỈ YÊN
(Nhìn Lâm Kiều với ánh mắt khinh bỉ)
Hiểu lầm? Cô nghĩ tôi là kẻ ngốc sao? Cô giống như đóa hoa sen trắng, đẹp đẽ bên ngoài nhưng mục ruỗng bên trong. Cô đã phá hoại hạnh phúc của chúng tôi, giờ còn muốn giả vờ ngây thơ?
Cô quay lại nhìn Hạ Ngạn, giọng đầy mỉa mai.
MẠNH CHỈ YÊN
Anh thấy chưa, Hạ Ngạn? Đây mới là bộ mặt thật của người phụ nữ anh chọn. Anh đang đánh mất tất cả. Anh đang tự hủy hoại mình.
Hạ Ngạn nhìn Mạnh Chỉ Yên, rồi nhìn Lâm Kiều. Anh ta cảm thấy sự thật tàn khốc đang bủa vây. Anh ta nhớ lại những lời biện minh cho việc giao lưu xã giao, nhưng giờ đây, anh ta biết mình đã vượt qua giới hạn. Chiếc áo sơ mi trên người anh ta như một lời tố cáo.
HẠ NGẠN
(Giọng trầm xuống, đầy day dứt)
Chỉ Yên… Anh…
MẠNH CHỈ YÊN
(Cắt ngang lời anh ta, giọng lạnh lùng)
Không cần nói gì nữa. Anh đã chọn con đường của mình. Giờ là lúc tôi chọn con đường của mình. Ly hôn. Và anh sẽ trả giá cho tất cả.
Lâm Kiều thấy Mạnh Chỉ Yên đồng ý ly hôn, vội vàng tiến lên, ánh mắt đầy tham lam và nôn nóng. Cô ta nhanh chóng thúc giục: “Tổng Giám đốc Hạ, chị Mạnh đã đồng ý rồi. Anh phải lo cho mẹ con em chứ.”
Hạ Ngạn cau mày, cảm thấy khó chịu trước sự vội vàng của Lâm Kiều. Dấu son môi trên cổ và cổ áo anh ta như bùng cháy dưới ánh nhìn của Mạnh Chỉ Yên, tố cáo anh ta. Anh ta nhìn Mạnh Chỉ Yên, rồi nhìn Lâm Kiều. Anh ta biết mình đã vượt qua giới hạn, những lời biện minh cho việc giao lưu xã giao giờ đây trở nên vô nghĩa. Chiếc áo sơ mi trên người anh ta như một lời tố cáo.
MẠNH CHỈ YÊN
(Cắt ngang lời anh ta, giọng lạnh lùng)
Không cần nói gì nữa. Anh đã chọn con đường của mình. Giờ là lúc tôi chọn con đường của mình. Ly hôn. Và anh sẽ trả giá cho tất cả.
Mạnh Chỉ Yên quay lưng, không nhìn Hạ Ngạn thêm một giây nào nữa. Cô bước ra khỏi phòng, bàn tay khẽ vuốt ve bụng mình. Dù không có con, nhưng cô biết, cuộc đời mình sẽ rẽ sang một hướng khác, một hướng mà cô sẽ tự mình quyết định. Cô không còn là Mạnh Chỉ Yên yếu đuối của ngày xưa, mà là người phụ nữ mạnh mẽ, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách. Cô nhìn về phía xa, ánh mắt kiên định, như ánh mặt trời rực rỡ sau cơn mưa.
Lâm Kiều nhìn theo bóng lưng Mạnh Chỉ Yên, sự hả hê ban đầu nhanh chóng biến thành lo lắng. Cô ta cảm nhận được sự thay đổi trong ánh mắt Hạ Ngạn. Anh ta không còn nhìn mình với vẻ yêu thương như trước. Thay vào đó, là một sự mệt mỏi và bực bội.
LÂM KIỀU
(Giọng nịnh nọt)
Anh yêu, chị Mạnh đã đồng ý rồi. Bây giờ chúng ta có thể…
HẠ NGẠN
(Ngắt lời, giọng đầy lạnh lùng)
Trật tự. Cô nghĩ mọi chuyện dễ dàng như vậy sao? Cô đã khiến tôi gặp rắc rối lớn rồi.
Hạ Ngạn hất tay Lâm Kiều ra, bước nhanh về phía cửa. Anh ta cần thời gian để suy nghĩ, để tìm cách đối phó với tình hình ngày càng tồi tệ.
Lâm Kiều đứng trân mình, gương mặt biến sắc. Cô ta chưa từng thấy Hạ Ngạn lạnh lùng đến vậy. Nỗi sợ hãi bắt đầu bao trùm lấy cô ta. Cô ta nhìn xuống bụng mình, rồi nhìn về phía cánh cửa vừa đóng sập. Mọi thứ dường như đang vượt ra khỏi tầm kiểm soát của cô ta. Cô ta tự hỏi, liệu đứa con trong bụng có thể giữ chân Hạ Ngạn được không, hay cô ta cũng sẽ trở thành nạn nhân trong trò chơi của những kẻ giàu có này? Nụ cười giả tạo ban đầu giờ đây đã biến mất, chỉ còn lại sự bất an và hoảng loạn.
Hạ Ngạn nhìn Lâm Kiều, rồi ánh mắt anh ta dừng lại trên Mạnh Chỉ Yên và cậu bé đang đứng cạnh cô. Vẻ mặt anh ta biến đổi phức tạp, một cái thở dài thoát ra khỏi lồng ngực. Trong thâm tâm, nỗi lo lắng bắt đầu dấy lên, cùng với một tia nghi ngờ mơ hồ về những hành động của chính mình trong quá khứ và cả tình huống trớ trêu hiện tại. Anh ta cảm nhận được rằng, mọi chuyện dường như đang phức tạp hơn rất nhiều so với những gì anh ta từng nghĩ.
MẠNH CHỈ YÊN
(Nhìn cậu bé, giọng dịu lại)
Con đói chưa? Cô đã chuẩn bị cháo thịt băm trứng bắc thảo rồi.
Cậu bé 5 tuổi rụt rè gật đầu, đôi mắt to tròn nhìn Mạnh Chỉ Yên đầy tin tưởng. Hạ Ngạn quan sát cảnh tượng đó, trong lòng dấy lên một cảm giác khó tả. Anh ta nhìn cháo trong bát, rồi nhìn sang Lâm Kiều.
LÂM KIỀU
(Nhanh nhảu)
Anh yêu, chị Mạnh có lẽ đã bị ám ảnh rồi. Chị ấy không có con, sao lại nhận nuôi một đứa trẻ như vậy? Chắc chắn có ý đồ gì đó.
Hạ Ngạn không trả lời, anh ta vẫn nhìn Mạnh Chỉ Yên. Trong suy nghĩ của anh ta, những lời viện cớ về “xã giao” và “làm ăn” mà anh ta dùng để biện minh cho những lần lén lút gặp gỡ Lâm Kiều chợt trở nên yếu ớt và vô nghĩa. Chiếc áo sơ mi trên người anh ta dường như đang gào thét, tố cáo anh ta bằng những dấu son môi mờ ảo trên cổ và cổ áo.
HẠ NGẠN
(Giọng trầm xuống, có chút kiềm chế)
Chỉ Yên, em…
MẠNH CHỈ YÊN
(Cắt ngang, không nhìn anh ta, chỉ tập trung vào cậu bé)
Đừng gọi tên tôi như vậy. Anh đã từng có những mối quan hệ sâu đậm, đã từng có một tình yêu thuở thiếu thời. Chín năm hôn nhân của chúng ta, liệu có còn ý nghĩa gì nữa không?
Hạ Ngạn sững sờ, anh ta nhận ra Mạnh Chỉ Yên đã biết tất cả. Ánh mắt cô dù không nhìn anh ta, nhưng dường như có thể xuyên thấu mọi suy nghĩ, mọi dối trá của anh ta. Anh ta nhìn sang Lâm Kiều, người đang nở một nụ cười mỉa mai, ẩn chứa một sự hả hê xen lẫn lo sợ.
LÂM KIỀU
(Liếc Mạnh Chỉ Yên, giọng đầy thách thức)
Chị Mạnh, chị nên biết vị trí của mình. Chị chỉ là đại tiểu thư nhà họ Mạnh trước đây, còn bây giờ, chị chẳng là gì cả. Còn tôi, tôi sắp làm mẹ của con anh Hạ.
Hạ Ngạn cảm thấy ngột ngạt, anh ta lùi lại một bước, quay mặt đi. Nỗi bất an trong lòng anh ta càng lúc càng lớn. Anh ta nhìn thấy hoa sen trắng trong bình trên bàn, loài hoa mà Lâm Kiều yêu thích, thứ hoa dường như ám chỉ sự yếu đuối và giả tạo. Anh ta chợt nhớ đến cái đêm mình đã ôm cô gái khác trong phòng VIP của quán bar, cái đêm mà Mạnh Chỉ Yên có lẽ đã chứng kiến. Mọi thứ đang dần hé lộ, một bức tranh đen tối về sự phản bội và dối trá. Anh ta hiểu rằng, mình đã mắc sai lầm lớn, không chỉ với Mạnh Chỉ Yên, mà còn với chính mình.
MẠNH CHỈ YÊN
(Không nhìn Hạ Ngạn, giọng kiên quyết)
Vâng, tôi sẽ làm mẹ của con bé. Và từ giờ trở đi, Hạ Ngạn, anh sẽ không còn là cha của nó nữa.
LÂM KIỀU
(Cười lớn, khoái chí)
Ồ, Mạnh Chỉ Yên, cô thật nực cười. Cô nghĩ rằng một đứa trẻ bị bỏ rơi có thể thay thế được điều gì? Cô đã từng là đại tiểu thư nhà họ Mạnh, còn bây giờ thì sao? Cô có gì trong tay ngoài sự ảo tưởng?
Mạnh Chỉ Yên quay lại, ánh mắt lạnh băng quét qua Lâm Kiều rồi dừng lại ở Hạ Ngạn. Dù không còn tình cảm, nhưng nhìn thấy vẻ mặt bối rối, hối hận của Hạ Ngạn, cô thấy có chút hả hê.
MẠNH CHỈ YÊN
(Giọng vang vọng, không một chút do dự)
Tôi không cần gì cả. Tôi chỉ cần con trai của mình. Còn anh, Hạ Ngạn, anh đã chọn con đường của mình. Anh đã chọn cái môi trường kinh doanh đầy giả dối đó, những cuộc gặp gỡ xã giao khiến anh quên mất nghĩa vụ của một người chồng, một người cha.
Hạ Ngạn nhìn Mạnh Chỉ Yên, rồi nhìn sang cậu bé đang rụt rè bám lấy tay cô. Anh ta cảm thấy một sự thất bại nặng nề. Anh ta biết rằng những lời biện minh về “xã giao” và “làm ăn” chỉ là những lời nói dối trơ trẽn. Chiếc áo sơ mi trên người anh ta, nơi còn vương vấn dấu son môi của Lâm Kiều, như một lời tố cáo đanh thép.
MẠNH CHỈ YÊN
(Nắm chặt tay cậu bé)
Đi thôi, con trai. Chúng ta không cần ở lại nơi này nữa.
Mạnh Chỉ Yên quay lưng, dắt tay cậu bé đi thẳng ra cửa. Cô không thèm nhìn Hạ Ngạn hay Lâm Kiều thêm một lần nào nữa. Hành động dứt khoát của cô khiến Hạ Ngạn hoàn toàn bị sốc. Anh ta đứng đó, nhìn theo bóng lưng hai mẹ con dần khuất xa, cảm giác bất an và hối hận dâng lên mãnh liệt. Hoa sen trắng trong bình trên bàn, loài hoa yêu thích của Lâm Kiều, dường như cũng đang khẽ rung rinh, ám chỉ sự mong manh, giả tạo của chính cuộc hôn nhân này. Cái đêm trong phòng VIP quán bar chợt ùa về, hình ảnh cô gái khác, và nỗi sợ hãi Mạnh Chỉ Yên đã nhìn thấy tất cả. Anh ta hiểu rằng mình đã vĩnh viễn đánh mất tất cả.
Hạ Ngạn đứng sững sờ, tim anh ta đập loạn xạ. Vừa rồi anh ta đã thấy gì? Mạnh Chỉ Yên nhìn thấy anh ta và cô gái kia trong phòng VIP của quán bar sao? Nỗi sợ hãi dâng lên xâm chiếm lấy anh ta. Anh ta vội vàng lao ra khỏi căn phòng, cố gắng đuổi theo bóng lưng Mạnh Chỉ Yên đang khuất dần nơi hành lang.
HẠ NGẠN
(Hét lên, giọng đầy hoảng hốt và gấp gáp)
Khoan đã, Mạnh Chỉ Yên! Em muốn đi đâu? Chuyện này không thể giải quyết đơn giản như vậy!
Anh ta vừa chạy theo vừa cố gắng gọi với. Giọng anh ta lạc đi vì lo lắng. Anh ta lo sợ về hình ảnh của mình trong mắt cô, về những lời đồn thổi có thể lan ra trong giới kinh doanh, và hơn hết, anh ta sợ sự thật về mối quan hệ ngoài luồng của mình sẽ hoàn toàn bị phơi bày. Cái đêm trong quán bar, hình ảnh Mạnh Chỉ Yên nhìn thấy, giờ đây trở thành nỗi ám ảnh. Anh ta biết mình đã phạm sai lầm nghiêm trọng. Mối tình chín năm, tình cảm thuở thiếu thời, tất cả có lẽ đã tan biến theo những dấu son môi trên cổ mình.
Mạnh Chỉ Yên bước đi dứt khoát, tay vẫn nắm chặt bàn tay nhỏ bé của cậu bé. Cô không quay đầu lại, không để cho bất kỳ lời nói nào của Hạ Ngạn có thể lay động. Cơn giận dữ và sự thất vọng dường như đã đốt cháy hết mọi thứ trong lòng cô. Cô chỉ còn lại mục tiêu duy nhất: bảo vệ đứa trẻ này, cho nó một mái ấm mà nó xứng đáng có được. Bên ngoài, ánh đèn đường hắt vào cửa kính, tạo nên một bầu không khí mờ ảo, càng làm tăng thêm sự cô đơn và bất lực cho Hạ Ngạn đang đứng trơ trọi lại phía sau. Anh ta cảm thấy mình đã mất đi tất cả.
Mạnh Chỉ Yên không hề quay đầu lại, kéo cánh cửa đóng sầm lại một cách kiên quyết, tạo ra âm thanh lớn vang vọng cả căn nhà. Từ bên ngoài cánh cửa, tiếng cô lạnh lùng vọng vào:
MẠNH CHỈ YÊN
(Giọng băng giá, không chút tình cảm)
Từ nay về sau, anh không có quyền can thiệp vào cuộc sống của tôi.
Hạ Ngạn đứng chết lặng, hoàn toàn thất bại. Anh ta nhìn cánh cửa đóng chặt trước mặt, trái tim như bị bóp nghẹt. Mọi lời biện minh, mọi sự van xin giờ đây đều trở nên vô nghĩa. Mạnh Chỉ Yên đã hoàn toàn cắt đứt mọi liên hệ, rũ bỏ mọi thứ thuộc về anh ta. Anh ta chỉ còn lại sự trống rỗng và nỗi hối hận tột cùng. Tiếng cậu bé 5 tuổi khóc nức nở từ bên trong căn nhà như một nhát dao cứa vào tim anh. Đó là âm thanh của sự mất mát, của một gia đình mà anh ta đã tự tay phá nát. Anh ta đưa tay lên sờ lên cổ mình, nơi vẫn còn vương vấn chút hương nước hoa xa lạ, một lời nhắc nhở tàn khốc về sai lầm không thể cứu vãn. Ánh mắt anh ta lướt qua chiếc áo sơ mi, nơi có lẽ vẫn còn dấu vết nhơ nhuốc của sự phản bội. Giờ đây, mọi thứ đã quá muộn. Sự uy quyền của một tổng giám đốc, sự khéo léo trong giới kinh doanh đều trở nên vô giá trị trước sự quyết tuyệt của Mạnh Chỉ Yên. Anh ta đã đánh mất không chỉ người vợ chín năm gắn bó, mà còn đánh mất cả một mối tình thuở thiếu thời trong sáng, chân thành. Mọi thứ tan biến như bọt xà phòng. Anh ta gục xuống, đầu gối chạm sàn nhà lạnh lẽo, chỉ còn lại sự bất lực bao trùm.
Hạ Ngạn quay đầu nhìn Lâm Kiều, nhưng ánh mắt trống rỗng, không còn chút tiêu cự. Tâm trí anh ta xoay mòng mòng với khả năng cậu bé kia thực sự là con của Mạnh Chỉ Yên, và sự thật kinh hoàng về sự phản kháng mãnh liệt của vợ. Anh ta lẩm bẩm, giọng nói run rẩy như không phải của chính mình: “Cô ấy… cô ấy làm thật sao?” Nỗi hoang mang và sợ hãi bao trùm lấy anh ta. Anh ta nhìn chằm chằm vào Lâm Kiều, người phụ nữ đang mang thai, người tình mà anh ta đã tự tay hủy hoại cuộc đời mình vì cô ta.
“Đó không phải là con của anh, Hạ Ngạn.” Giọng Lâm Kiều vang lên, lạnh lẽo như băng. “Chỉ là một công cụ để cô ta trả thù anh thôi. Anh thật ngu ngốc khi tin vào điều đó.”
Hạ Ngạn lắc đầu nguầy nguậy, như muốn xua đi những lời lẽ tàn nhẫn đó. Anh ta nhớ lại ánh mắt của Mạnh Chỉ Yên lúc đóng sầm cửa, ánh mắt của một người phụ nữ đã vỡ vụn, đã hoàn toàn từ bỏ. Cảm giác tội lỗi và hối hận giờ đây trở nên quá sức chịu đựng. Anh ta sờ lên cổ mình, nơi vẫn còn vương vấn chút hương nước hoa xa lạ. Dấu son môi, sự phản bội nhơ nhuốc, tất cả giờ đây như một lời nguyền rủa ám ảnh anh ta.
Lâm Kiều nhếch mép cười khẩy. “Anh nghĩ anh có thể có tất cả sao? Anh có sự nghiệp, có tôi, và anh còn muốn giữ cả cái danh ‘người chồng mẫu mực’ của Mạnh Chỉ Yên sao?” Cô ta tiến lại gần, bàn tay đặt lên bụng. “Đứa bé này sẽ là bằng chứng cho sai lầm của anh, là sự hủy diệt của anh.”
Hạ Ngạn lùi lại, ánh mắt hoảng loạn. Anh ta đã đánh mất tất cả. Chín năm hôn nhân, một mối tình thuở thiếu thời trong sáng, tất cả đều tan biến như bọt xà phòng. Uy quyền của một tổng giám đốc, sự khéo léo trong giới kinh doanh, tất cả đều vô nghĩa trước sự quyết tuyệt của Mạnh Chỉ Yên. Anh ta đã tự tay chôn vùi hạnh phúc của mình. Anh ta gục xuống, đầu gối chạm sàn nhà lạnh lẽo. Tiếng cậu bé 5 tuổi khóc nức nở từ bên trong căn nhà vang vọng, như một lời phán xét tàn khốc.
Lâm Kiều tiến lại gần, đưa tay muốn vin vào cánh tay Hạ Ngạn. Giọng cô ta cố tỏ ra dịu dàng, pha chút thương cảm giả tạo: “Tổng Giám đốc Hạ, anh đừng buồn. Em và con luôn ở bên anh mà.” Nhưng Hạ Ngạn dường như không nghe thấy gì. Anh ta thờ ơ gạt tay Lâm Kiều ra, ánh mắt vẫn dán chặt vào cánh cửa đã đóng sập phía xa. Trong đôi mắt anh ta lúc này là một mớ suy tư hỗn độn, nơi hối hận và sự nhận ra muộn màng đang gặm nhấm. Cánh cửa ấy không chỉ là một lối ra, mà còn là ranh giới báo hiệu một sự thay đổi lớn lao, một trang mới đầy u ám trong cuộc đời anh ta. Anh ta cảm thấy như thể mình đang đứng chênh vênh trên bờ vực, tất cả những gì anh ta từng có, từng cho là vững chắc, giờ đây chỉ còn là cát bụi. Tiếng khóc nức nở của cậu bé 5 tuổi từ bên trong căn nhà vang lên như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về những gì anh ta đã đánh mất, về sự phản bội mà anh ta đã gây ra cho Mạnh Chỉ Yên. Một sự thật phũ phàng hiện ra, anh ta đã tự tay hủy hoại cả một gia đình, cả tương lai của chính mình. Nỗi thống khổ dâng lên, khiến anh ta không còn nhận thức được sự hiện diện của Lâm Kiều, người phụ nữ đang mang thai, người tình mà anh ta từng nghĩ sẽ là điểm tựa. Giờ đây, cô ta chỉ còn là một lời nhắc nhở về sự sa đọa và sai lầm tồi tệ nhất đời anh ta. Hạ Ngạn từ từ co người lại, như muốn biến mất khỏi thế giới này. Anh ta biết, từ giây phút này trở đi, mọi thứ sẽ không bao giờ còn như xưa nữa.
Hạ Ngạn đứng chôn chân tại chỗ, bầu không khí xung quanh anh ta giờ đây đặc quánh sự im lặng đến nghẹt thở. Lời nói vu vơ của Mạnh Chỉ Yên trong một khoảnh khắc nào đó bất chợt ùa về, rõ ràng và ám ảnh: “Con trai bị thất lạc bên ngoài của tôi”. Một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng anh ta. Thất lạc? Anh ta cố gắng gồng mình để xâu chuỗi lại những mảnh ghép rời rạc của ký ức. Cái ngày Mạnh Chỉ Yên mang cậu bé 5 tuổi về, khuôn mặt cô rạng rỡ nhưng ánh mắt ẩn chứa một nỗi niềm khó tả. Cô nói đó là con trai của cô, nhưng không bao giờ nói đó là con trai của ai. Anh ta đã quá ngây thơ, quá tin vào lời nói dối ngọt ngào của bản thân, quá mải mê với cuộc tình vụng trộm để nhìn nhận mọi thứ một cách khách quan.
Một sự thật kinh hoàng chợt lóe lên trong đầu anh ta, khiến khuôn mặt Hạ Ngạn tái mét, đôi môi khô khốc. Cậu bé đó… 5 tuổi. Gần như trùng khớp với thời điểm anh ta và Mạnh Chỉ Yên bắt đầu rạn nứt, khi anh ta bắt đầu lao vào những buổi tiệc tùng, những mối quan hệ ngoài luồng. Anh ta nhìn lại cánh cửa Mạnh Chỉ Yên vừa bước qua, nơi tiếng nức nở của cậu bé vẫn còn văng vẳng. Anh ta không thể tin vào suy đoán của mình. Liệu có thể nào… đứa trẻ mà Mạnh Chỉ Yên yêu thương, chăm sóc bấy lâu nay, lại chính là…
Cảm giác hối hận dâng trào, mạnh mẽ và tê tái. Anh ta nhớ lại những lần Mạnh Chỉ Yên rơi nước mắt khi anh ta về nhà với mùi son môi lạ trên cổ. Anh ta nhớ lại những lần cô kiên nhẫn giải thích về “những cuộc gặp gỡ xã giao” trong giới kinh doanh. Anh ta nhớ lại ánh mắt buồn bã khi cô nhìn anh ta ôm ấp Lâm Kiều, người phụ nữ đang mang thai, bên ngoài phòng VIP sang trọng. Tất cả mọi thứ, tất cả những hành động tàn nhẫn của anh ta, giờ đây hiện lên rõ nét, như những nhát dao cứa vào tim. Anh ta đã ruồng bỏ, đã khinh miệt, đã phản bội người phụ nữ đã hy sinh tất cả vì mình, đã nhận nuôi con của chính anh ta mà anh ta lại không hề hay biết. Đại tiểu thư nhà họ Mạnh, người từng có tất cả, giờ đây phải chịu đựng tất cả.
Anh ta muốn gào thét, muốn chạy theo Mạnh Chỉ Yên, muốn níu giữ cô lại, muốn xin lỗi. Nhưng đôi chân anh ta như bị đóng đinh xuống đất. Cơn đau thắt ngực khiến anh ta không thở nổi. Nỗi hối hận này, nó quá sức chịu đựng, nó nhấn chìm anh ta trong một vực sâu của sự tuyệt vọng và ân hận. Anh ta đã đánh mất tất cả, không chỉ là Mạnh Chỉ Yên, mà còn là cả tương lai của cậu con trai ruột mà anh ta đã vô tình chối bỏ. Món cháo thịt băm trứng bắc thảo mà Mạnh Chỉ Yên chuẩn bị cho cậu bé, giờ đây lại trở thành biểu tượng cho tình yêu thương vô bờ bến mà anh ta đã bỏ lỡ. Hoa sen trắng, biểu tượng cho sự yếu đuối, giả tạo của Lâm Kiều, giờ đây lại càng làm nổi bật sự thật tàn khốc: anh ta đã chọn nhầm. Mười chín năm, anh ta đã phí hoài cả một thập kỷ chín năm hôn nhân, và cả tuổi thơ thiếu thời đã từng sâu đậm. Anh ta đã tự tay phá hủy tất cả.
**KẾT THÚC PHẦN 17**
—
*Lưu ý: Tất cả các câu chuyện, nhân vật và tình huống được chia sẻ trên website mang tính chất hư cấu, giải trí và tham khảo dưới góc nhìn cá nhân. Vui lòng không tự ý quy chụp, định danh hoặc làm ảnh hưởng đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.*

