Sau khi bị bán vào thanh lâu làm kỹ nữ, ta cố gắng tích góp bạc, chuẩn bị chuộc thân ra ngoài.
Nhưng hôm đó, ta nhận được yêu cầu phải đến phủ huyện lệnh để hầu rượu.
Huyện lệnh thưởng bạc cho ta, bảo ta đặc biệt nịnh nọt vị khách quý đang ngồi trên cao kia – phò mã của Trưởng công chúa Chiêu Hoa.
Ta yêu kiều múa một điệu, phò mã liếc nhìn ta một cái, bỗng nhiên sắc mặt trắng bệch.
Hóa ra, vết bớt trên mu bàn tay ta giống hệt với vết bớt của Đoan Vân Quận chúa – trưởng nữ đã mất tích nhiều năm của hắn và Trưởng công chúa Chiêu Hoa.
“Người này là ai? Đến từ đâu?”
Phò mã của Trưởng công chúa Chiêu Hoa, Triệu Thế Sâm, chỉ vào ta.
Ngón tay của ông ấy khẽ run rẩy không kìm được.
Huyện lệnh vô cùng vui mừng, nghĩ rằng ông ấy đã để mắt đến ta, liền vội vàng xu nịnh:
“Thưa phò mã, nàng ấy tên là Hoa Nhiêu, là hoa khôi của Y Hoa Lâu, nổi tiếng khắp Thanh Thành…”
“Đưa nàng… đưa nàng đến phòng ta.”
Huyện lệnh lập tức cười đến nỗi cả khuôn mặt nhăn nhúm lại:
“Ôi chao, được phò mã để mắt tới Hoa Nhiêu, đúng là phúc phận của nàng…”
Ông ta quay đầu liếc ta một cái:
“Còn không mau tạ ơn!”
Ta mơ màng cúi đầu tạ ơn.
Huyện lệnh sai người đưa ta đi chuẩn bị, ta liền vội vàng hỏi nhỏ:
“Đại nhân, còn về khoản bạc thưởng hôm nay…”
Ta vốn dĩ đến đây chỉ vì bạc.
Nếu phải hầu ngủ một đêm với vị phò mã này, cũng không có gì đáng ngại.
Nhưng ban đầu chỉ là múa, giờ lại thêm việc hầu ngủ, chắc chắn số bạc đã hứa hẹn lúc ban đầu là không đủ.
Huyện lệnh không kiên nhẫn phẩy tay:
“Ngươi cứ hầu hạ Triệu phò mã cho tốt, sáng mai bạc thưởng sẽ không thiếu của ngươi một phân nào đâu!”
Ta liền mỉm cười, cúi đầu tạ ơn.
Triệu Phò mã vội vàng lớn tiếng:
“Không… không cần phải chuẩn bị gì cả, ngươi theo ta ngay!”
Huyện lệnh thúc giục ta đi theo. Những người đứng bên cạnh cũng biết ý mà lặng lẽ rút lui.
Ta bước theo sau Triệu phò mã, định cất giọng nũng nịu mở lời.
Nhưng ông ấy bỗng nhiên nắm chặt lấy tay ta, nhìn kỹ hết lần này đến lần khác. Rồi ông ấy lại ngẩng lên nhìn ta, ánh mắt đầy đau khổ.
“Phò mã, ngài làm sao vậy…”
Ta nghi hoặc hỏi.
“Vân Nhi, những năm qua, con đã chịu bao nhiêu khổ sở rồi vậy?”
Ông ấy vừa mở miệng, giọng nói đã nghẹn ngào không thể kìm nén.
Ta càng thêm bối rối.
“Thưa đại nhân, dân nữ tên là Hoa Nhiêu…”
“Không phải…”
Đôi môi ông ấy mấp máy một cách run rẩy.
“Ngươi không phải là Hoa Nhiêu.”
“Ngươi là trưởng nữ của ta và Trưởng công chúa Chiêu Hoa, Đoan Vân Quận chúa.”
Triệu phò mã đêm ấy lập tức khởi hành về kinh.
Tất nhiên, ông ấy cũng mang ta theo.
Ta được những tỳ nữ mà ông ấy mang theo hầu hạ, lau sạch lớp trang điểm đậm quá mức trên khuôn mặt.
Ta thay bộ y phục múa có phần hở hang, khoác lên mình bộ trang phục hoa lệ mà họ mang đến.
Trên bộ y phục lộng lẫy kia, những đường thêu lại được làm từ chỉ vàng.
Ta thầm ngạc nhiên trong lòng, tay khẽ vuốt ve bộ y phục, không khỏi cảm thán. Vàng cũng có thể dùng để dệt y phục, thật sự quá xa xỉ.
Nghĩ lại thì, ta phải tiếp nhiều lượt khách mới có thể tích góp được một lượng bạc. Đây là còn không bằng một sợi chỉ của bộ quần áo này.
Ta vuốt trán, vẫn chưa thể tin được điều đang xảy ra.
Triệu phò mã lại nói ta là con gái của hắn, Đoan Vân Quận chúa?
“Vân Nhi, con cứ nghỉ ngơi trong xe.”
“Phụ thân sẽ đưa con về nhà.”
Giọng nói của ông ấy run rẩy, chứa đựng nỗi áy náy sâu sắc.
Trong cỗ xe ngựa rộng rãi, ta lại thấy không quen.
Mơ màng ngủ mấy canh giờ thì xe ngựa mới dừng lại.
Một tỳ nữ vén rèm lên đỡ ta bước xuống.
Mắt ta còn lờ đờ ngái ngủ, nhưng chỉ trong chớp mắt, ta bỗng hoàn toàn tỉnh táo.
“Vân Nhi…”
Người phụ nữ trước mặt ta, vận trang phục thêu gấm lộng lẫy, đôi mắt đẫm lệ, lại có vài nét giống ta.
Tỳ nữ bên cạnh đang dìu bà, gọi bà là “Trưởng công chúa”.
Chỉ đến khi nhìn thấy bà, ta mới thực sự tin rằng, ta đúng là con gái của Trưởng công chúa.
Trưởng công chúa nắm lấy tay ta, nhìn kỹ từng đường nét.
Khi thấy vết bớt trên mu bàn tay ta, bà không kiềm được nước mắt rơi lã chã.
Ta chẳng biết phải làm sao, chỉ đành để mặc bà ngắm nhìn.
“Vân Nhi, bao năm nay, mẫu thân cuối cùng đã tìm thấy con…”
Nhìn bà đau lòng như vậy, Triệu phò mã bên cạnh cũng đỏ hoe mắt.
Bà quay sang hỏi Triệu phò mã:
“Chàng tìm thấy Vân Nhi ở đâu?”
Gương mặt phò mã có chút gượng gạo.
“Ta… ta tìm thấy con bé ở Thanh Thành, khi ta đến đó điều tra…”
“Vân Nhi có cha mẹ nuôi không? Nhất định phải hậu tạ họ chu đáo.”
Trưởng công chúa nhìn ta, nước mắt lấp lánh.
Phò mã ngập ngừng, lảng tránh:
“Công chúa, Vân Nhi vừa trở về, một đêm đường xa xe mỏi, chắc chắn chưa kịp nghỉ ngơi, hay để con bé nghỉ ngơi trước đã…”
Trưởng công chúa gật đầu, định lên tiếng thì đột nhiên, một giọng nói chói tai từ bên ngoài vọng vào:
“Cô ta làm gì có cha mẹ nuôi.”
“Cô ta tên là Hoa Nhiêu, là kỹ nữ của thanh lâu!”
Ta quay đầu nhìn, thấy một cô gái nhỏ mặc xiêm y thêu hoa rực rỡ, khi chạy tới, trang sức trên người va vào nhau kêu leng keng.
Dung mạo rực rỡ, nhìn qua thì chỉ tầm mười bốn, mười lăm tuổi, nhỏ hơn ta vài tuổi.
Chỉ là, ánh mắt của nàng nhìn ta đầy địch ý.
“Mẫu thân, con đã nghe tỳ nữ nói rồi, cha đưa một ả kỹ nữ về, lại còn nói cô ta là tỷ tỷ của con.”
“Làm sao mẫu thân có thể nhận một ả kỹ nữ làm con gái, sao lại để kỹ nữ làm tỷ tỷ của Đoan Huệ?”
“Đoan Huệ!”
Triệu phò mã nghiêm giọng quát lớn.
“Đoan Huệ, không được nói những lời như vậy, mau xin lỗi tỷ tỷ của con!”
Tỷ tỷ?
Cô gái nhỏ này, lại là muội muội của ta.
Trưởng công chúa khẽ run rẩy, quay sang nhìn Triệu phò mã:
“Thế Sâm, có phải Đoan Huệ nói đúng không?”
Triệu phò mã ấp úng.
Trưởng công chúa nhìn ta, đôi mắt long lanh:
“Vân Nhi, có đúng không?”
“Đúng vậy.”
Ta bình thản đáp.
“Ta là hoa khôi của Y Hoa Lâu ở Thanh Thành, tên gọi Hoa Nhiêu.”
“Triệu phò mã làm khách ở nhà huyện lệnh, ta đến hầu rượu để kiếm thưởng, sau đó phò mã mới nhận ra ta.”
Đoan Huệ nghe ta thừa nhận, gương mặt lộ rõ vẻ đắc ý lẫn khinh bỉ.
“Mẫu thân, người nghe rõ rồi chứ, chính cô ta đã thừa nhận rồi đấy thôi.”
Cô bé liếc ta một cái, đưa tay bịt mũi tỏ vẻ ghét bỏ.
“Kỹ nữ dơ bẩn như vậy, sao có thể là con gái của Trưởng công chúa được?”
Xung quanh, các tỳ nữ và nô bộc bắt đầu xì xào bàn tán. Một vài ánh mắt lạ lẫm rơi trên người ta.
Trưởng công chúa Chiêu Hoa nhìn ta, trong mắt đầy phức tạp.
Ta nhìn lại bà, trong lòng là sự bình thản và yên tĩnh.
“Ta vốn là người Thanh Thành, nếu Trưởng công chúa chê ta ở đây làm mất mặt người, bây giờ ta có thể lập tức quay về Thanh Thành.”
“Chát!”
Trưởng công chúa Chiêu Hoa bước lên một bước, tát mạnh vào mặt Đoan Huệ.
“Ta nghĩ cũng chính ta và phụ thân ngươi đã nuông chiều ngươi quá mức, để ngươi dám nói ra những lời nghịch thiên như vậy!”
Đoan Huệ choáng váng, tay ôm lấy má. Đôi mắt cô ngấn lệ, sự nhục nhã và phẫn nộ hòa quyện nhìn Trưởng công chúa Chiêu Hoa. Trưởng công chúa vẫn giữ nguyên vẻ mặt cương quyết, không hề tỏ ra hối hận.
Triệu phò mã tiến lên, cố gắng xoa dịu tình hình. Giọng ông vẫn nghiêm khắc.
TRIỆU THẾ SÂM
(Thở dài)
Đoan Huệ, con đã đi quá xa rồi. Lời lẽ của con với tỷ tỷ là không thể chấp nhận được.
Hoa Nhiêu đứng yên lặng quan sát. Bề ngoài, nàng tỏ ra bình thản, nhưng nội tâm sóng gió ngập tràn. Nàng không ngờ mọi chuyện lại diễn ra nhanh đến vậy.
ĐOAN HUỆ
(Giọng run rẩy, hướng về mẹ)
Mẫu thân… người dám tát con?
TRƯỞNG CÔNG CHÚA CHIÊU HOA
(Ánh mắt lạnh lùng, giọng kiên quyết)
Ta là mẫu thân của con, cũng là Trưởng công chúa. Con dám hỗn xược với trưởng tỷ, ta không tát con thì thôi.
ĐOAN HUỆ
Nhưng… nhưng cô ta là kỹ nữ! Cô ta là Hoa Nhiêu bẩn thỉu ở Y Hoa Lâu!
Trưởng công chúa Chiêu Hoa siết chặt tay.
TRƯỞNG CÔNG CHÚA CHIÊU HOA
(Giọng trầm xuống, đầy uy quyền)
Đủ rồi! Từ giờ trở đi, nàng ta là Đoan Vân Quận chúa, là trưởng nữ của ta. Còn con, con là Đoan Huệ Quận chúa. Cái danh xưng kỹ nữ đó, ta sẽ khiến nó biến mất.
Đoan Huệ nhìn mẹ, rồi nhìn Hoa Nhiêu, ánh mắt đầy căm tức và không tin nổi.
TRIỆU THẾ SÂM
(Nói với Hoa Nhiêu, giọng dịu lại)
Vân Nhi, con đã phải chịu khổ nhiều rồi. Về sau, con cứ ở trong phủ, phụ thân sẽ lo liệu mọi việc.
Hoa Nhiêu khẽ gật đầu, ánh mắt nhìn về phía xa xăm. Nàng chưa bao giờ nghĩ mình sẽ có ngày bước chân vào phủ đệ cao sang này, lại còn mang danh phận Quận chúa. Thế giới của nàng, chỉ trong một đêm đã xoay chuyển hoàn toàn.
TRƯỞNG CÔNG CHÚA CHIÊU HOA
(Quay sang Triệu Thế Sâm, giọng có chút lo lắng)
Thế Sâm, nàng ta quả thật có vết bớt kia trên tay chứ?
TRIỆU THẾ SÂM
(Khẳng định)
Đúng vậy, Công chúa. Chính là vết bớt đó.
Trưởng công chúa Chiêu Hoa nhìn Hoa Nhiêu, ánh mắt bà thoáng chút mềm mại hơn. Dù vậy, sự khó xử và băn khoăn vẫn hiện rõ trên gương mặt bà. Vấn đề danh phận của Hoa Nhiêu, và thái độ ngang ngược của Đoan Huệ, chắc chắn sẽ còn là một rắc rối lớn.
Trưởng công chúa Chiêu Hoa quay sang Hoa Nhiêu, ánh mắt bà dịu lại, đầy yêu thương và bảo vệ. Nàng kỹ nữ giờ đây đứng đó, dưới cái nhìn soi mói của mọi người, nhưng trong khoảnh khắc ấy, mọi thứ dường như lắng xuống.
TRƯỞNG CÔNG CHÚA CHIÊU HOA
(Giọng trầm ấm, đầy quyền uy nhưng cũng chan chứa tình thương)
Vân Nhi, con đừng sợ. Ta là mẹ con đây.
Những lời nói ấy như một luồng gió mát thổi tan sự hoang mang trong lòng Hoa Nhiêu. Nàng ngước nhìn mẹ, đôi mắt ngấn lệ.
TRƯỞNG CÔNG CHÚA CHIÊU HOA
(Tiếp tục, ánh mắt quét qua những tỳ nữ, nô bộc đang xì xào kinh ngạc)
Không ai được phép làm hại con. Từ giờ trở đi, nàng ta là Đoan Vân Quận chúa, trưởng nữ của ta. Danh phận kỹ nữ kia sẽ bị xóa sạch.
Tiếng xì xào xung quanh càng lúc càng to. Ai nấy đều kinh ngạc trước sự thay đổi chóng mặt này. Đoan Huệ nhìn mẹ, rồi nhìn Hoa Nhiêu, đôi mắt cô ta ánh lên sự phẫn nộ và không cam tâm.
ĐOAN HUỆ
(Giọng thách thức, xen lẫn tuyệt vọng)
Mẫu thân! Người sao có thể…
TRIỆU THẾ SÂM
(Bước đến bên cạnh Hoa Nhiêu, giọng nói quả quyết, khẳng định)
Đúng vậy, đây chính là Đoan Vân Quận chúa. Vết bớt trên mu bàn tay này là minh chứng.
Triệu Thế Sâm nhẹ nhàng vén tay áo Hoa Nhiêu, để lộ ra vết bớt quen thuộc. Trưởng công chúa Chiêu Hoa nhìn vết bớt ấy, ánh mắt bà càng thêm chắc chắn. Bà tiến lại gần Hoa Nhiêu, đặt tay lên vai nàng.
TRƯỞNG CÔNG CHÚA CHIÊU HOA
(Nhìn thẳng vào mắt Hoa Nhiêu, ánh mắt dịu dàng, vững chãi)
Con đã chịu khổ nhiều rồi. Ở đây, con sẽ an toàn. Đừng lo lắng bất cứ điều gì.
Hoa Nhiêu cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay mẹ, một cảm giác an toàn mà nàng đã khao khát từ rất lâu. Nàng khẽ gật đầu, một giọt nước mắt lăn dài trên má. Trước mắt nàng là một tương lai hoàn toàn mới, một cuộc sống mà nàng chưa từng dám mơ tới. Mọi thứ đã thay đổi.
Tên của Hoa Nhiêu – Đoan Vân Quận chúa – giờ đây đã được công khai. Nhưng sự công nhận đó không thể xóa nhòa đi nỗi uất hận trong lòng Đoan Huệ. Nàng ta nhìn Hoa Nhiêu, ánh mắt như dao găm, đầy căm ghét và bất lực.
TRIỆU THẾ SÂM
(Giọng uy quyền, cắt ngang không khí căng thẳng)
Đoan Huệ! Về phòng phạt quỳ! Không có lệnh của ta, không được bước ra ngoài.
Hai tỳ nữ vội vàng tiến đến, một người nắm lấy cánh tay Đoan Huệ, người kia thì vội vàng nép vào sau lưng Trưởng công chúa.
ĐOAN HUỆ
(Vùng vẫy dữ dội, giọng thét lên trong tuyệt vọng)
Thả ta ra! Buông ta ra! Mẫu thân! Phụ hoàng!
Đoan Huệ cố gắng giãy giụa, nhưng sức lực của hai tỳ nữ tuy không mạnh bằng nàng, nhưng lại quyết liệt và có mục đích. Họ kéo nàng đi, từng bước nặng nhọc về phía gian phòng của mình. Trên đường đi, Đoan Huệ ngoái lại, trừng mắt nhìn chằm chằm vào Hoa Nhiêu. Ánh mắt ấy như muốn ăn tươi nuốt sống, chứa đựng tất cả sự khinh bỉ và oán giận.
HOA NHIÊU
(Chỉ dám nhìn theo, trái tim thắt lại)
Đoan Huệ…
Hoa Nhiêu nhìn theo bóng lưng khuất dần của em gái, trong lòng dấy lên một nỗi buồn khó tả. Dù sao, đó cũng là em ruột của mình. Nhưng sự hả hê thoáng qua nhanh chóng, thay vào đó là cảm giác nhẹ nhõm. Ít nhất, giờ đây đã có người đứng ra bảo vệ mình, có người để phân xử đúng sai, không còn đơn độc như trước.
TRIỆU THẾ SÂM
(Quay sang Hoa Nhiêu, giọng nói giờ đã dịu lại đôi chút nhưng vẫn nghiêm khắc)
Ngươi về phòng đi. Chuyện hôm nay, ta sẽ đích thân giải quyết.
Trưởng công chúa Chiêu Hoa nhìn Triệu Thế Sâm, ánh mắt bà không giấu nổi sự biết ơn. Bà quay sang Hoa Nhiêu, nắm lấy tay nàng.
TRƯỞNG CÔNG CHÚA CHIÊU HOA
(Mỉm cười trấn an)
Mẹ sẽ ở đây. Con không cần phải lo lắng gì cả.
Triệu Thế Sâm quay sang Hoa Nhiêu, giọng nói dịu lại đôi chút nhưng vẫn nghiêm khắc.
TRIỆU THẾ SÂM
Ngươi về phòng đi. Chuyện hôm nay, ta sẽ đích thân giải quyết.
Trưởng công chúa Chiêu Hoa nhìn Triệu Thế Sâm, ánh mắt bà không giấu nổi sự biết ơn. Bà quay sang Hoa Nhiêu, nắm lấy tay nàng.
TRƯỞNG CÔNG CHÚA CHIÊU HOA
Mẹ sẽ ở đây. Con không cần phải lo lắng gì cả.
HOA NHIÊU
(Khẽ gật đầu, lòng vẫn còn run rẩy)
Nô tỳ hiểu rồi.
Hoa Nhiêu cúi đầu, đi theo một tỳ nữ khác đã đợi sẵn ở cửa. Con đường dẫn đến nội viện khác hẳn với hành lang nhộn nhịp của Y Hoa Lâu. Không gian yên tĩnh, chỉ còn tiếng bước chân khẽ khàng. Tỳ nữ mở cánh cửa gỗ chạm trổ tinh xảo, để lộ một căn phòng lộng lẫy đến ngỡ ngàng. Nệm gấm, đồ dùng bằng vàng, tường vẽ cảnh tiên. Mọi thứ đều xa hoa, trái ngược hoàn toàn với cuộc sống kỹ nữ của cô.
TỲ NỮ
(Cúi mình sâu)
Quận chúa, xin người vào nghỉ ngơi. Nô tỳ xin phép đi chuẩn bị nước tắm cho người.
Hoa Nhiêu bước vào phòng, đôi mắt đảo quanh. Cô vẫn còn chút đề phòng, dù không khí ở đây có vẻ an toàn hơn. Cô nhìn mình trong chiếc gương đồng lớn được đặt ở góc phòng. Người con gái trong gương mặc xiêm y mới, lộng lẫy, trang điểm cầu kỳ. Mái tóc được búi cao, cài đầy trâm ngọc. Cô thấy mình xa lạ, như đang mơ. Nhưng rồi, ngón tay cô vô thức lướt lên mu bàn tay trái, nơi có một vết bớt nhỏ. Dấu hiệu này nhắc nhở cô về thân phận thật sự của mình – Đoan Vân Quận chúa.
Một nhóm tỳ nữ khác đã chuẩn bị sẵn nước tắm. Hương thơm dịu nhẹ của các loại thảo mộc lan tỏa khắp căn phòng. Họ cẩn thận giúp Hoa Nhiêu cởi bỏ xiêm y cũ, rồi dìu cô vào bồn tắm lớn bằng đá cẩm thạch.
TỲ NỮ 1
(Dịu dàng xoa bóp vai Hoa Nhiêu)
Quận chúa, nước tắm đã chuẩn bị xong rồi ạ. Hy vọng người sẽ thấy thoải mái.
Hoa Nhiêu nhắm mắt lại, cảm nhận dòng nước ấm áp bao trùm lấy cơ thể. Cảm giác mệt mỏi từ sự kiện ban nãy dần tan biến. Tuy nhiên, trong lòng cô vẫn còn một nỗi hoài nghi mơ hồ. Cô đang ở đâu? Chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo? Liệu có ai đó đang lợi dụng cô?
Sau khi tắm rửa sạch sẽ, các tỳ nữ lại ân cần giúp Hoa Nhiêu thay một bộ xiêm y khác, còn lộng lẫy hơn cả bộ trước. Lần này là màu đỏ thêu chỉ vàng, trông càng thêm quý phái.
TỲ NỮ 2
(Giúp Hoa Nhiêu chỉnh lại trang phục)
Quận chúa, người thật sự rất hợp với bộ y phục này. Trông người như một đóa hoa vừa nở rộ.
Hoa Nhiêu nhìn mình trong gương lần nữa. Cô cố gắng mỉm cười, nhưng nụ cười ấy có phần gượng gạo. Dù bộ dạng bên ngoài đã thay đổi hoàn toàn, nhưng sâu thẳm bên trong, cô vẫn là Hoa Nhiêu của Y Hoa Lâu, một kỹ nữ từng bị bỏ rơi.
TỲ NỮ 3
(Tiến đến gần, giọng lễ phép)
Quận chúa, nô tỳ sẽ giúp người chuẩn bị nghỉ ngơi. Người có muốn dùng chút điểm tâm hay trà nóng không ạ?
TỲ NỮ 3
(Tiến đến gần, giọng lễ phép)
Quận chúa, nô tỳ sẽ giúp người chuẩn bị nghỉ ngơi. Người có muốn dùng chút điểm tâm hay trà nóng không ạ?
HOA NHIÊU
(Lắc đầu nhẹ)
Không cần đâu. Ta chỉ muốn yên tĩnh một lát.
Tỳ nữ cúi đầu lui ra. Cánh cửa phòng đóng lại, để lại Hoa Nhiêu một mình giữa không gian xa hoa. Cô chậm rãi bước đến bên cửa sổ, vén tấm rèm lụa dày. Bên ngoài, hoàng hôn đang buông xuống, nhuộm đỏ cả bầu trời Kinh thành. Cảnh tượng này, xa hoa và tráng lệ, lại khiến trái tim cô thêm nặng trĩu. Cô đã từng mơ ước có một cuộc sống như thế này, nhưng giờ đây, khi đứng giữa nó, cô lại cảm thấy lạc lõng và cô đơn hơn bao giờ hết.
Bỗng nhiên, có tiếng gõ cửa vang lên. Lần này là một giọng nói quen thuộc, dịu dàng nhưng đầy sự thống thiết.
TRƯỞNG CÔNG CHÚA CHIÊU HOA (O.S.)
Nhiêu Nhiêu… con gái của mẹ…
Hoa Nhiêu sững người. Tiếng gọi ấy… quen thuộc đến lạ lùng. Tim cô đập loạn xạ. Cô ngẩng đầu lên, đôi mắt ngấn nước nhìn về phía cánh cửa.
Cánh cửa từ từ mở ra. Đứng đó là Trưởng công chúa Chiêu Hoa và Triệu Thế Sâm. Vẻ uy nghiêm thường ngày của Triệu Thế Sâm giờ đây đã biến mất, thay vào đó là sự mệt mỏi và đau đớn hằn sâu trên khuôn mặt. Trưởng công chúa Chiêu Hoa thì không giấu được những giọt nước mắt đang lăn dài trên má.
TRIỆU THẾ SÂM
(Giọng nghẹn ngào)
Con… Nhiêu Nhiêu…
Hoa Nhiêu nhìn họ, trong lòng trào dâng một cảm xúc hỗn loạn. Cô chưa từng thấy ai đau khổ đến vậy, và lý do cho sự đau khổ ấy dường như lại liên quan đến chính mình.
TRƯỞNG CÔNG CHÚA CHIÊU HOA
(Bước tới, nắm chặt lấy tay Hoa Nhiêu)
Chúng ta đã tìm con… tìm con suốt bao nhiêu năm qua. Con không biết… con không biết chúng ta đã khổ sở đến nhường nào đâu.
Bà nhìn Hoa Nhiêu, đôi mắt đong đầy tình yêu thương và sự day dứt.
TRƯỞNG CÔNG CHÚA CHIÊU HOA
Năm ấy con mới ba tuổi. Chúng ta đang trên đường đi dạo trong cung. Chợt… chợt có một đám thích khách xông ra. Chúng quá đông, quá hung hãn. Phò mã… phò mã đã cố hết sức bảo vệ mẹ con ta, nhưng…
Giọng bà nghẹn lại. Bà nhìn Triệu Thế Sâm, rồi lại quay sang Hoa Nhiêu.
TRƯỞNG CÔNG CHÚA CHIÊU HOA
Chúng đã bắt con đi. Mất tích… chỉ trong chớp mắt.
TRIỆU THẾ SÂM
(Tiếp lời, giọng trầm buồn)
Chúng ta đã điên cuồng tìm kiếm. Khắp nơi trong Kinh thành, rồi lan ra các châu, các quận. Chúng ta đã cho người vẽ lại hình ảnh của con, phát lệnh truy nã, treo thưởng lớn… nhưng tất cả đều vô ích.
Ông đưa tay lên xoa má Hoa Nhiêu, đôi mắt nhìn cô như muốn khắc ghi từng đường nét.
TRIỆU THẾ SÂM
Mỗi đêm, mẹ con ta đều không ngủ yên. Ám ảnh bởi tiếng khóc của con, bởi khuôn mặt bé bỏng của con trong ký ức. Chúng ta đã sai lầm. Sai lầm khi không bảo vệ được con.
Nước mắt ông cũng bắt đầu tuôn rơi. Hình ảnh người cha uy nghiêm, mạnh mẽ giờ đây tan vỡ trước mắt Hoa Nhiêu.
TRƯỞNG CÔNG CHÚA CHIÊU HOA
Chúng ta đã nghĩ rằng… sẽ không bao giờ còn cơ hội nhìn thấy con nữa. Chúng ta đã tưởng con đã… đã không còn trên đời này.
Bà ôm chầm lấy Hoa Nhiêu, xiết chặt cô vào lòng. Hoa Nhiêu, lần đầu tiên trong đời, cảm nhận được hơi ấm và tình thương mãnh liệt từ một người mẹ. Dù lòng vẫn còn đầy nghi ngờ, nhưng sự thống thiết và chân thành trong nỗi đau của họ đã chạm đến trái tim cô. Vết bớt trên mu bàn tay cô như nóng ran lên, như một lời nhắc nhở về một quá khứ mà cô chưa từng được biết.
TRƯỞNG CÔNG CHÚA CHIÊU HOA
(Thở dài, giọng chất chứa nỗi niềm)
Con gái ơi, con không biết chúng ta đã trải qua bao nhiêu đêm dài mất ngủ, bao nhiêu ngày tháng sống trong ám ảnh. Phò mã ngài ấy… ngài ấy đã từng rất tuyệt vọng.
TRIỆU THẾ SÂM
(Nắm lấy tay Trưởng công chúa, ánh mắt nhìn xa xăm)
Ta đã sai, ta đã sai lầm khi không thể bảo vệ được con. Cả cái kinh thành rộng lớn này, ta đã cho người lùng sục khắp nơi, vẽ lại hình hài của con, treo thưởng khổng lồ. Nhưng tất cả chỉ như muối bỏ bể.
Hoa Nhiêu nhìn cha mẹ mình, sự thống thiết trong lời nói của họ như xoáy sâu vào trái tim cô. Cô cảm nhận được tình yêu thương chân thật, nhưng những gì mình đã trải qua ở Thanh Thành, ở Y Hoa Lâu, lại quá chân thực và nghiệt ngã. Vết bớt trên mu bàn tay cô như đang rỉ ra thứ gì đó nóng bỏng. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho giọng nói của mình bình tĩnh.
HOA NHIÊU
(Giọng đều đều, như đọc một câu chuyện đã thuộc lòng)
Nếu người muốn biết về thân phận thật của ta, về những năm tháng đã qua, thì… ta sẽ kể.
Triệu Thế Sâm và Trưởng công chúa Chiêu Hoa nhìn nhau, rồi hướng ánh mắt đầy hy vọng về phía Hoa Nhiêu. Họ biết, đây là khởi đầu cho một sự thật có thể còn đau đớn hơn cả mất con.
HOA NHIÊU
Ta… ta không phải là người của nơi này. Ta được một bà lão nhặt về. Lúc đó ta còn rất nhỏ. Rồi… sau đó, bà ta bán ta vào thanh lâu.
Trưởng công chúa Chiêu Hoa chết lặng, hai tay bà buông thõng. Nước mắt bà lăn dài không kiểm soát. Triệu Thế Sâm siết chặt nắm tay, khớp ngón tay trắng bệch. Ánh mắt ông nhìn Hoa Nhiêu giờ đây không còn chỉ là nỗi đau mất con, mà còn là sự phẫn nộ, căm ghét tột cùng dành cho những kẻ đã dám nhúng tay vào cuộc đời con gái mình.
HOA NHIÊU
(Tiếp tục kể, giọng vẫn bình thản một cách đáng sợ)
Năm đó ta mười tuổi. Ta trở thành… hoa khôi của Y Hoa Lâu. Cuộc đời của ta cứ thế trôi đi trong tiếng nhạc, tiếng cười giả tạo, và những đôi mắt thèm khát. Ta đã học cách làm hài lòng tất cả mọi người, học cách biến nỗi đau của mình thành một màn trình diễn.
Giọng cô dù không bi lụy, nhưng mỗi lời nói đều khắc sâu nỗi cay đắng, cay nghiệt. Triệu Thế Sâm cảm thấy như có ai đó đang bóp nghẹt trái tim mình. Ông nhớ lại những năm tháng tìm kiếm vô vọng, nhớ lại những lời đồn đại về những cô gái xinh đẹp ở các thành trấn xa xôi. Có lẽ, ngay từ đầu, số phận đã trêu đùa họ một cách tàn nhẫn.
TRƯỞNG CÔNG CHÚA CHIÊU HOA
(Thút thít)
Ôi con gái của mẹ… con đã phải chịu đựng những gì…
HOA NHIÊU
(Nhìn thẳng vào mắt cha mình, một tia giận dữ thoáng qua)
Thanh Thành… là nơi ta lớn lên. Là nơi ta trở thành Đoan Vân Quận chúa… trong mắt kẻ khác.
Vết bớt trên mu bàn tay cô lại nhói lên. Nó là lời nhắc nhở về sự lừa dối, về những kẻ đã lợi dụng cô để đạt được mục đích. Cô đã từng nghĩ mình là Đoan Vân Quận chúa, một quận chúa bị mất tích, nhưng giờ đây, cô biết mình chỉ là một quân cờ.
HOA NHIÊU
(Giọng cô giờ đây lạnh lùng đến đáng sợ)
Vết bớt này… nó không phải là dấu hiệu của một quận chúa. Nó là dấu hiệu của một con rối. Một con rối bị điều khiển bởi những kẻ tham lam, những kẻ dám lừa dối cả hoàng tộc.
Trưởng công chúa Chiêu Hoa đưa tay chạm vào vết bớt trên mu bàn tay con gái, bà cảm nhận được sự nóng rát, sự ám ảnh ẩn sâu bên trong nó. Nỗi đau của con gái như đang lan tỏa sang bà, khiến trái tim bà quặn thắt.
TRIỆU THẾ SÂM
(Cố gắng giữ cho giọng nói bình tĩnh, nhưng sự phẫn nộ vẫn ẩn hiện)
Chúng ta sẽ không để chuyện này tiếp diễn. Đoan Vân Quận chúa sẽ trở về. Nhưng…
Ông ngập ngừng. Ánh mắt ông nhìn Hoa Nhiêu, rồi nhìn sang Trưởng công chúa. Ông biết, quá khứ của nàng không thể phơi bày ra ánh sáng.
TRIỆU THẾ SÂM
(Quyết đoán)
Chuyện này không thể để lộ ra ngoài, ít nhất là lúc này. Danh tiếng của hoàng thất… và địa vị của con. Hoa Nhiêu à, con hiểu chứ?
Hoa Nhiêu nhìn thẳng vào mắt cha mình. Không có sự bất ngờ, không có sự tổn thương nào hiện rõ trên gương mặt cô. Cô đã quá quen với việc phải giấu đi những phần xấu xí nhất của mình.
HOA NHIÊU
(Gật đầu, giọng đều đều)
Con hiểu.
Cô quay sang nhìn mẹ. Trưởng công chúa Chiêu Hoa cố gắng mỉm cười trấn an con gái, nhưng trong mắt bà vẫn còn sự đấu tranh. Bà muốn con gái mình được công nhận, được sống một cuộc đời xứng đáng, nhưng quá khứ đó là một bức tường thành quá lớn.
TRƯỞNG CÔNG CHÚA CHIÊU HOA
(Siết chặt tay con gái)
Chúng ta sẽ tìm cách, con gái. Mẹ hứa.
Hoa Nhiêu chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt xa xăm hướng về phía cửa sổ. Cô biết, cuộc chiến của mình còn lâu mới kết thúc. Giữ kín quá khứ là một sự thỏa hiệp, một gánh nặng mà cô buộc phải mang. Nhưng đó là bước đi cần thiết để có thể xây dựng một tương lai khác, một tương lai không bị ám ảnh bởi Y Hoa Lâu và những đôi mắt thèm khát.
TRIỆU THẾ SÂM
(Nhìn ra ngoài, ánh mắt đầy suy tư)
Tạm thời… chúng ta hãy tập trung vào việc đưa Đoan Vân Quận chúa trở về. Phần còn lại, ta sẽ lo.
TRƯỞNG CÔNG CHÚA CHIÊU HOA
(Mỉm cười dịu dàng, bà nắm lấy tay Hoa Nhiêu, nhìn sâu vào mắt con gái)
Vân Nhi, con phải học lại từ đầu mọi thứ. Mẫu thân sẽ giúp con. Chúng ta sẽ bắt đầu với lễ nghi nơi cung cấm.
HOA NHIÊU
(Ánh mắt cô giờ đây không còn sự phòng bị, thay vào đó là sự tò mò pha lẫn một chút quyết tâm)
Lễ nghi nơi cung cấm ạ?
TRƯỞNG CÔNG CHÚA CHIÊU HOA
(Gật đầu, bà đưa tay vuốt ve má con gái)
Đúng vậy. Cách cúi đầu, cách chào hỏi, cách cầm ly rượu, cách đi đứng sao cho duyên dáng, đoan trang. Tất cả những thứ mà một quận chúa cần phải có.
Bà dẫn Hoa Nhiêu đến một chiếc bàn nhỏ bày đầy những dụng cụ trà đạo tinh xảo. Bà tỉ mỉ hướng dẫn từng động tác nhỏ nhất: cách đặt tay lên tách trà, cách rót nước, cách nhấp trà sao cho không phát ra tiếng động. Hoa Nhiêu chăm chú lắng nghe, đôi mắt cô lướt nhanh theo từng cử chỉ của mẹ, rồi bắt chước lại một cách điêu luyện.
HOA NHIÊU
(Sau vài lần thử, cô đã có thể rót trà một cách thành thạo, không một giọt nào rơi vãi)
Thế này ạ?
TRƯỞNG CÔNG CHÚA CHIÊU HOA
(Mắt bà ánh lên niềm vui khôn tả, bà khẽ gật đầu, nụ cười càng thêm rạng rỡ)
Giỏi lắm, Vân Nhi. Con gái mẹ thật thông minh. Mẫu thân tin rằng con sẽ nhanh chóng hòa nhập.
Bà tiếp tục dạy Hoa Nhiêu cách nói chuyện, cách ứng xử khi đối diện với những người có địa vị cao hơn. Bà nhấn mạnh tầm quan trọng của sự khiêm nhường, nhưng đồng thời cũng phải giữ được khí chất của người mang dòng dõi hoàng tộc. Hoa Nhiêu, với khả năng quan sát và trí thông minh vốn có, nhanh chóng nắm bắt được những quy tắc phức tạp này. Cô không chỉ học thuộc lòng mà còn thấu hiểu được ý nghĩa ẩn sâu bên trong, khiến cho mọi cử chỉ của cô đều trở nên tự nhiên và có hồn.
TRƯỞNG CÔNG CHÚA CHIÊU HOA
(Bà nhìn con gái với ánh mắt trìu mến, trong đó xen lẫn sự mừng rỡ và cả chút xót xa)
Mẫu thân biết con đã phải trải qua nhiều chuyện. Nhưng từ giờ, con sẽ được sống một cuộc đời khác. Một cuộc đời xứng đáng với thân phận của mình.
HOA NHIÊU
(Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt rạng ngời một tia hy vọng mới. Cô nhìn mẹ, lòng dâng lên một cảm xúc khó tả. Vừa biết ơn, vừa có chút nghẹn ngào)
Con cảm ơn mẫu thân. Con sẽ cố gắng hết sức.
TRƯỞNG CÔNG CHÚA CHIÊU HOA
(Bà ôm chầm lấy con gái, vỗ về tấm lưng mảnh mai)
Ta biết mà, con gái yêu. Mẫu thân luôn tự hào về con.
Trong vòng tay mẹ, Hoa Nhiêu cảm nhận được sự ấm áp và bình yên mà bấy lâu nay cô hằng mong đợi. Dù tương lai vẫn còn nhiều ẩn số, nhưng cô tin rằng, với sự đồng hành của mẹ, cô có thể vượt qua mọi khó khăn để trở thành Đoan Vân Quận chúa đích thực.
MỘT GÓC PHÒNG CẤM CỦA ĐOAN HUỆ – NGÀY.
ĐOAN HUỆ ngồi bó gối trên giường, khuôn mặt tái nhợt, ánh mắt hằn lên vẻ oán hận và tuyệt vọng. Đôi tay cô siết chặt tấm ga trải giường. Căn phòng bày trí sang trọng nhưng giờ đây trở nên ngột ngạt, như một nhà tù. Một nữ tỳ thân cận, dáng vẻ lo lắng, đang đứng cạnh giường.
ĐOAN HUỆ
(Giọng nói run rẩy, nhưng ẩn chứa sự quyết liệt)
Cấm túc? Hừm, họ nghĩ có thể giam cầm ta sao? Ngươi, đi gọi dì hai đến đây cho ta. Nói là có chuyện quan trọng.
NỮ TỲ
(Ngập ngừng)
Nhưng quận chúa, người đang bị quản thúc, liệu có tiện…
ĐOAN HUỆ
(Ngắt lời, đôi mắt tóe lửa)
Ngươi không nghe ta nói sao? Cứ làm theo lời ta đi. Và đây nữa, ngươi phải nói với dì hai một chuyện. Chuyện này… phải đến tai cha ta nữa.
Nữ tỳ gật đầu, ánh mắt vẫn đầy vẻ e ngại. Đoan Huệ cúi xuống, ghé sát tai nữ tỳ, thì thầm với giọng đầy độc địa.
ĐOAN HUỆ
(Thì thầm)
Ngươi hãy bí mật nói với dì hai, rằng cha đưa một ả kỹ nữ dơ bẩn về nhà. Nói rằng ả ta… ả ta chính là đứa con gái đã mất tích của cha và một người đàn bà không danh phận. Phải làm sao cho mọi người đều biết, biết rằng danh tiết của gia đình ta đang bị ô uế bởi một con điếm rẻ tiền.
Nữ tỳ nuốt khan, ký ức về Hoa Nhiêu – hay Đoan Vân Quận chúa – chợt hiện về. Cô ta biết chuyện này sẽ gây ra hậu quả khôn lường.
NỮ TỲ
(Run rẩy)
Quận chúa, chuyện này… liệu có quá độc ác không? Nếu sự thật bị phanh phui…
ĐOAN HUỆ
(Cười khẩy, một nụ cười méo mó)
Độc ác? Đó là cách chúng đối xử với ta đấy! Hoa Nhiêu đã cướp đi tất cả của ta, gia đình, địa vị, tương lai. Ta sẽ không để ả ta sống yên ổn. Ngươi cứ đi làm đi. Nói rõ cho người ta biết, Hoa Nhiêu kia không xứng đáng có bất cứ thứ gì. Đặc biệt là vị trí của một quận chúa. Ta muốn mọi người trong triều, từ bách quan đến hoàng thân quốc thích, đều phải nhìn ả ta bằng ánh mắt khinh bỉ.
Nữ tỳ cuối đầu, không dám phản kháng. Cô ta biết mình không thể làm khác. Nàng ta rời đi, để lại Đoan Huệ một mình trong căn phòng ngột ngạt. Đoan Huệ ngước nhìn lên trần nhà, ánh mắt lóe lên sự căm hận. Cô biết, kế hoạch của mình sẽ sớm được thực hiện.
TRONG PHỦ LƯU HÀNH CHÍNH – NGÀY.
Không khí trong phủ Huyện lệnh có phần căng thẳng. Huyện lệnh đang tiếp chuyện một thuộc hạ thân tín.
HUYỆN LỆNH
(Vuốt râu, vẻ mặt đăm chiêu)
Ngươi nói, có người muốn lan truyền tin đồn về “kỹ nữ” Hoa Nhiêu sao? Ai là người đứng sau vụ này?
THUỘC HẠ
(Cúi đầu)
Thưa Huyện lệnh, tin tức đến tai tôi là từ một nữ tỳ thân cận của Đoan Huệ Quận chúa. Cô ta được sai đi nói chuyện với những người có ảnh hưởng trong triều.
HUYỆN LỆNH
(Nhíu mày)
Đoan Huệ? Cô ta đang bị cấm túc cơ mà. Sao lại có thể nhúng tay vào chuyện này? Và mục đích là gì? Bôi nhọ danh dự của Hoa Nhiêu sao?
THUỘC HẠ
Đúng vậy, thưa Huyện lệnh. Cô ta muốn mọi người đều tin rằng Hoa Nhiêu chỉ là một ả kỹ nữ dơ bẩn, không xứng đáng với thân phận Đoan Vân Quận chúa. Lời đồn được nhắm vào những phe phái có thể gây ảnh hưởng đến vị trí của Hoa Nhiêu.
Huyện lệnh đứng dậy, đi đi lại lại trong phòng. Ông ta biết mối quan hệ giữa Đoan Huệ và Hoa Nhiêu từ lâu đã không hòa thuận. Nhưng lần này, Đoan Huệ đã đi quá xa.
HUYỆN LỆNH
(Lẩm bẩm)
Trưởng công chúa Chiêu Hoa và Phò mã Triệu Thế Sâm chắc chắn sẽ không để yên chuyện này. Nếu chuyện vỡ lở, không chỉ Hoa Nhiêu mà cả gia đình họ đều sẽ bị liên lụy.
Ông ta quay sang thuộc hạ.
HUYỆN LỆNH
Ta cần phải báo cáo chuyện này cho Triệu Thế Sâm. Dù sao, Hoa Nhiêu cũng là con gái của ông ta.
THUỘC HẠ
Thưa Huyện lệnh, liệu chúng ta có nên can thiệp ngay bây giờ không?
HUYỆN LỆNH
(Lắc đầu)
Chưa vội. Hãy theo dõi sát sao động tĩnh của Đoan Huệ và những kẻ đang lan truyền tin đồn. Ta cần có thêm thông tin. Quan trọng là phải biết những ai đang bị lôi kéo vào chuyện này.
Khuôn mặt Huyện lệnh lộ rõ vẻ lo lắng. Ông ta biết, một cuộc chiến ngầm trong triều đã bắt đầu, và mũi nhọn đầu tiên đang nhắm vào Hoa Nhiêu.
CẢNH CHUYỂN SANG MỘT ĐỊA ĐIỂM KHÁC TRONG KINH THÀNH, NƠI CÁC THUỘC HẠ CỦA ĐOAN HUỆ ĐANG THỰC HIỆN NHIỆM VỤ.
MỘT HÀNH LANG DÀI TRONG PHỦ, NƠI CÓ NHIỀU NÔ BỘC ĐANG TỤ TẬP XÙNG XÌT – NGÀY.
HOA NHIÊU thong thả bước đi dọc hành lang, dáng vẻ hoàn toàn bình thản. Mặc dù bên ngoài cô giữ thái độ điềm tĩnh, không một chút biểu hiện cảm xúc, nhưng bên trong, một cơn bão cảm xúc đang nổi lên dữ dội. Lời xì xào của đám nô bộc vang vọng bên tai, càng khiến ý chí khẳng định bản thân trong cô thêm phần kiên định.
NÔ BỘC A (vọng lại)
Nghe nói vị Quận chúa mới về đó từng là kỹ nữ ở Thanh Thành…
HOA NHIÊU khẽ nhếch mép, một nụ cười nửa vời thoáng qua trên môi. Thanh Thành, Y Hoa Lâu, cái quá khứ mà cô từng muốn chôn vùi giờ đây lại bị ai đó bới móc và lan truyền. Cô dừng bước, ánh mắt lướt qua đám nô bộc đang tụm năm tụm ba.
NÔ BỘC B
(Giọng nhỏ dần, đầy vẻ dè dặt)
Chỉ là tin đồn thôi, ai mà biết được. Nhưng nghe nói có người còn biết cả mật hiệu của ả ta bên Y Hoa Lâu nữa kìa.
NÔ BỘC C
(Thì thầm)
Đừng có nói bừa, liệu có liên lụy đến bản thân không? Lỡ ai đó nghe thấy thì sao?
HOA NHIÊU quay người lại, bước thẳng đến chỗ đám nô bộc. Bọn họ giật mình, vội vàng im bặt, cúi đầu xuống.
HOA NHIÊU
(Giọng nói nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa uy lực, không chút dao động)
Các ngươi đang nói về chuyện gì vậy? Có vẻ như các ngươi đang có chuyện gì đó rất thú vị để bàn tán.
Một nô bộc run rẩy, lắp bắp.
NÔ BỘC A
(Lắp bắp)
Không… không có gì đâu, Quận chúa. Chúng tôi chỉ… chỉ là đang nói về thời tiết thôi ạ.
HOA NHIÊU tiến lại gần hơn, ánh mắt nhìn thẳng vào mắt tên nô bộc A.
HOA NHIÊU
(Cười nhạt)
Thời tiết? Tôi nghe loáng thoáng có người nhắc đến Thanh Thành, đến Y Hoa Lâu. Có phải cô đang nói về quá khứ của tôi không?
Tên nô bộc A tái mét mặt, cơ thể run lên bần bật.
NÔ BỘC A
(Vội vàng quỳ sụp xuống)
Xin quận chúa tha tội! Là thiếp lỡ lời, thiếp không dám…
HOA NHIÊU
(Ngắt lời, giọng nói có chút sắc lạnh hơn)
Đứng dậy đi. Quá khứ của tôi có lẽ các ngươi không hiểu rõ đâu. Nhưng các ngươi nên nhớ, những lời các ngươi buông ra có thể gây ra những hậu quả không ngờ tới.
Cô nhìn lướt qua tất cả đám nô bộc, ánh mắt chứa đựng sự cảnh cáo rõ ràng.
HOA NHIÊU
(Tiếp tục)
Ta không trách các ngươi vì đã tò mò. Nhưng hãy cẩn thận hơn với cái miệng của mình. Vì ta, Đoan Vân Quận chúa, sẽ không để bất kỳ ai xúc phạm đến danh dự của mình, hay danh dự của Phò mã gia và Trưởng công chúa.
Dứt lời, Hoa Nhiêu tiếp tục bước đi, bỏ lại phía sau đám nô bộc mặt cắt không còn giọt máu. Trong lòng cô, sự phẫn nộ dần chuyển hóa thành một ý chí sắt đá. Cô biết, âm mưu này không chỉ đơn thuần là những lời đồn đại vô căn cứ. Ai đó đang cố tình bôi nhọ cô, và cô sẽ không ngồi yên. Cô sẽ dùng chính sức mạnh và trí tuệ của mình để đối mặt với tất cả.
CÙNG LÚC, TẠI PHỦ HUYỆN LỆNH – NGÀY.
HUYỆN LỆNH đang đọc một bức thư được niêm phong cẩn thận. Vẻ mặt ông ta vô cùng căng thẳng.
HUYỆN LỆNH
(Lẩm bẩm)
Đoan Huệ Quận chúa… cô ta đã đi quá xa rồi. Phò mã Triệu Thế Sâm sẽ không dễ dàng bỏ qua chuyện này đâu.
Thuộc hạ thân tín đứng bên cạnh, im lặng quan sát.
HUYỆN LỆNH
(Đưa bức thư cho thuộc hạ)
Ngươi xem đi. Đây là thư cảnh báo từ một nguồn tin giấu tên, nói rằng có người đang cố tình lan truyền những tin đồn sai lệch về Hoa Nhiêu, nhằm làm tổn hại đến danh dự của cô ấy.
THUỘC HẠ
(Đọc thư, giọng đầy lo lắng)
Thưa Huyện lệnh, nếu những lời đồn này đến tai Hoàng thượng, hậu quả sẽ khôn lường. Đặc biệt là với thân phận Đoan Vân Quận chúa của Hoa Nhiêu.
HUYỆN LỆNH
(Vuốt râu, ánh mắt đăm chiêu)
Đúng vậy. Ta cần phải hành động. Tuy nhiên, không thể hành động nóng vội. Phải tìm ra kẻ chủ mưu thực sự đứng sau vụ này.
Ông ta đi đi lại lại trong phòng, suy nghĩ.
HUYỆN LỆNH
(Quyết đoán)
Ngươi hãy bí mật điều tra xem ai là người đứng sau vụ việc này. Đặc biệt chú ý đến những động thái của Đoan Huệ Quận chúa. Cô ta có mối thù sâu sắc với Hoa Nhiêu. Đồng thời, ta sẽ đích thân đến gặp Phò mã Triệu Thế Sâm để báo cáo tình hình. Đây là việc khẩn cấp.
THUỘC HẠ
Vâng, thưa Huyện lệnh.
Huyện lệnh nhìn ra ngoài cửa sổ, vẻ mặt đầy nặng nề. Cuộc chiến tranh giành địa vị và danh dự trong triều đình ngày càng trở nên khốc liệt, và Hoa Nhiêu đang trở thành mục tiêu đầu tiên. Ông ta biết, mình phải làm gì đó để bảo vệ cô, cũng như bảo vệ sự ổn định của triều đình.
CẢNH CHUYỂN SANG MỘT KHU VƯỜN TRONG PHỦ PHÒ MÃ – NGÀY.
HOA NHIÊU đang đứng một mình, ngắm nhìn những đóa hoa đang nở rộ. Gió nhẹ thoảng qua, làm lay động tà áo của cô. Cô nắm chặt bàn tay phải, trên mu bàn tay hiện lên một vết bớt nhỏ hình cánh hoa đào. Đó là dấu hiệu nhận diện cô là Đoan Vân Quận chúa. Một giọt nước mắt khẽ lăn dài trên má, nhưng nhanh chóng được cô lau đi.
HOA NHIÊU
(Thì thầm với chính mình)
Mẹ ơi, con đã trở về rồi đây. Con sẽ không để ai bắt nạt con nữa đâu. Con sẽ tìm lại công bằng cho cả hai mẹ con mình.
Cô hít một hơi thật sâu, ánh mắt ánh lên vẻ kiên cường và quyết tâm. Cuộc chiến thực sự của cô mới chỉ bắt đầu.
MỘT KHU VƯỜN TRONG PHỦ TRƯỞNG CÔNG CHÚA – NGÀY.
Ánh nắng ban mai dịu dàng chiếu xuống khu vườn ngập tràn hương sắc. Tiếng chim hót líu lo, tiếng nước chảy róc rách từ đài phun nước càng làm tăng thêm vẻ thanh nhã, yên bình. TRƯỞNG CÔNG CHÚA CHIÊU HOA, một phụ nhân quyền quý, dáng vẻ đài các, đang cùng HOA NHIÊU (ĐOAN VÂN QUẬN CHÚA) ngồi đối diện nhau bên một bàn trà nhỏ. Trên bàn bày biện những món điểm tâm tinh xảo, khói trà lan tỏa hương thơm dịu nhẹ.
Bên cạnh họ, chỉ có một vài THÂN THÍCH ĐÁNG TIN CẬY của Trưởng công chúa, gương mặt họ tỏ ra sự tò mò xen lẫn chút dò xét. NỔI BẬT trong số đó là ĐOAN HUỆ, em gái của Hoa Nhiêu, người mang vẻ mặt lạnh lùng, khó đoán.
Trưởng công chúa mỉm cười, giọng nói ấm áp:
TRƯỞNG CÔNG CHÚA CHIÊU HOA
(Mỉm cười, giọng nói ấm áp)
Chào mừng con, Đoan Vân Quận chúa. Đây là trưởng nữ của ta, Đoan Vân Quận chúa, vừa tìm lại được.
Bà đưa tay ra, nhẹ nhàng đặt lên tay Hoa Nhiêu. Hoa Nhiêu mỉm cười, ánh mắt cô nhìn thẳng về phía những người thân thích đang có mặt. Cô thể hiện sự điềm đạm, tự tin vốn có. Tuy nhiên, một vài ánh mắt vẫn không ngừng dò xét, ẩn chứa sự hoài nghi.
HOA NHIÊU
(Cúi đầu chào)
Con xin bái kiến các vị. Thật vinh hạnh được gặp mặt mọi người.
Đoan Huệ nhìn chằm chằm vào vết bớt hình cánh hoa đào trên mu bàn tay phải của Hoa Nhiêu. Vết bớt ấy giờ đây lại hiện rõ dưới ánh nắng. Gương mặt cô ta thoáng qua một nét cười đầy ẩn ý, như thể đã tìm thấy điều mình đang tìm kiếm.
MỘT VỊ KHÁCH NỮ (thân thích của Trưởng công chúa)
(Giọng điệu dè dặt, đầy thăm dò)
Quận chúa, nghe nói người đã trải qua nhiều gian khổ ở nơi xa. Có vẻ như… người đã thay đổi rất nhiều.
Hoa Nhiêu khẽ nhếch mép, một nụ cười nửa vời. Cô biết, những lời này không đơn thuần là sự quan tâm.
HOA NHIÊU
(Giọng nói nhẹ nhàng, nhưng ẩn chứa sự sắc sảo)
Cuộc sống luôn dạy cho ta những bài học quý giá, thưa phu nhân. Và tôi, Đoan Vân Quận chúa, luôn sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách.
Trưởng công chúa gật đầu, ánh mắt bà nhìn Hoa Nhiêu đầy trìu mến và tin tưởng. Bà siết nhẹ tay con gái.
TRƯỞNG CÔNG CHÚA CHIÊU HOA
(Nhìn Hoa Nhiêu, ánh mắt đầy tự hào)
Đúng vậy. Nhiêu Nhiêu của ta rất kiên cường. Và giờ đây, con đã trở về với gia đình, với thân phận thật sự của mình. Ta hy vọng mọi người sẽ chấp nhận con.
Đoan Huệ khẽ nhíu mày, ánh mắt quét qua Trưởng công chúa rồi lại dừng lại ở Hoa Nhiêu. Cô ta lẩm bẩm đủ để chỉ hai người nghe thấy:
ĐOAN HUỆ
(Nói nhỏ, giọng đầy mỉa mai)
Thân phận thật sự… hay là lớp vỏ bọc mới?
Hoa Nhiêu nghe thấy, nhưng cô giữ vẻ bình tĩnh. Cô nhìn thẳng vào mắt Đoan Huệ, ánh mắt ấy chứa đựng sự cảnh cáo nhưng cũng đầy thách thức. Cô biết, cuộc chiến này mới chỉ thực sự bắt đầu.
TẠI PHỦ HUYỆN LỆNH – NGÀY.
HUYỆN LỆNH đang xem xét lại một tập hồ sơ dày cộp. Gương mặt ông ta đăm chiêu, có phần mệt mỏi. THUỘC HẠ của ông ta đứng bên cạnh, dáng vẻ nghiêm túc.
HUYỆN LỆNH
(Thở dài)
Chuyện này ngày càng phức tạp. Những lời đồn đại kia không đơn thuần là tin đồn nữa rồi. Chúng đang lan rộng như cháy rừng.
THUỘC HẠ
(Giọng đầy lo lắng)
Thưa Huyện lệnh, tình hình có vẻ nghiêm trọng. Nếu đến tai Hoàng thượng, e rằng Hoa Nhiêu sẽ khó lòng giữ được thân phận Đoan Vân Quận chúa.
HUYỆN LỆNH
(Xoa thái dương)
Đó chính là điều ta lo lắng. Đoan Huệ Quận chúa, quả là thủ đoạn hiểm độc. Cô ta không chỉ muốn hủy hoại Hoa Nhiêu mà còn muốn gây bất ổn cho triều đình.
Ông ta gấp lại tập hồ sơ, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi có những đám mây đang trôi lơ lửng.
HUYỆN LỆNH
(Quyết đoán)
Ta cần phải hành động nhanh chóng. Ngươi hãy cho người điều tra sâu hơn về những kẻ tung tin đồn. Đặc biệt, cần tìm ra bằng chứng về mối liên hệ giữa Đoan Huệ và những kẻ đó. Ta sẽ đích thân đến gặp Phò mã Triệu Thế Sâm. Lần này, ta sẽ không để ai có cơ hội giở trò nữa.
THUỘC HẠ
Vâng, thưa Huyện lệnh.
Huyện lệnh đứng dậy, dáng vẻ đầy quyết tâm. Ông ta biết, hành động của mình sẽ quyết định số phận của Hoa Nhiêu, và có thể cả sự an nguy của Phò mã gia. Cuộc đấu trí ngầm trong triều đình đang ngày càng gay cấn hơn bao giờ hết.
CẢNH CHUYỂN SANG MỘT GÓC VẮNG VẺ TRONG PHỦ PHÒ MÃ – NGÀY.
HOA NHIÊU đứng một mình bên hành lang. Cô đưa tay lên sờ vết bớt trên mu bàn tay. Ánh mắt cô nhìn xa xăm, ẩn chứa sự buồn bã nhưng cũng đầy sức mạnh.
HOA NHIÊU
(Thì thầm với chính mình, giọng nghẹn ngào)
Mẹ ơi, con đã trở về rồi. Con sẽ không để bất kỳ ai làm tổn thương mẹ con mình nữa đâu. Con sẽ đòi lại tất cả.
Một cơn gió thoảng qua, lay động mái tóc cô. Cô hít một hơi thật sâu, ánh mắt ánh lên tia lửa. Cô đã sẵn sàng đối mặt với mọi thế lực ngầm đang nhắm vào mình.
CẢNH KẾT THÚC TẠI ĐÂY.
MỘT KHU VƯỜN TRONG PHỦ TRƯỞNG CÔNG CHÚA – NGÀY.
Buổi tiệc trà ấm cúng, với những món điểm tâm tinh xảo và hương trà thoang thoảng, bỗng trở nên chùng xuống bởi một lời nói đầy ẩn ý. Giữa những tiếng cười nói xã giao, một vị KHÁCH NỮ, người thân thích của Trưởng công chúa, bất ngờ lên tiếng, ánh mắt hướng về Hoa Nhiêu với vẻ dò xét pha lẫn sự mỉa mai khó che giấu.
VỊ KHÁCH NỮ
(Giọng điệu dè dặt, đầy thăm dò)
Ôi, tay nghề múa của Quận chúa chắc hẳn điêu luyện lắm?
Không khí im bặt. Tất cả ánh mắt đổ dồn về phía Hoa Nhiêu. Cô vẫn giữ vẻ bình thản, phong thái ung dung vốn có. Một nụ cười bí ẩn khẽ nở trên môi cô, như đóa phù dung hé nở trong sương sớm.
HOA NHIÊU
(Nhẹ nhàng, giọng nói lanh lảnh nhưng ẩn chứa sức mạnh)
Tất nhiên, nếu có dịp, ta sẽ múa cho quý khách thưởng thức.
Cô đáp lại bằng một nụ cười, đôi mắt phượng liếc nhẹ, ánh lên sự thách thức không hề che giấu. Nụ cười đó, ẩn chứa điều gì đó sâu xa, khó dò, khiến VỊ KHÁCH NỮ có chút bất ngờ, hơi lúng túng. Vị khách nữ khẽ nuốt nước bọt, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh nhưng đôi mắt đã lộ rõ sự khó chịu. Một số người có mặt tại buổi tiệc bắt đầu nhìn Hoa Nhiêu bằng ánh mắt khác, pha trộn giữa sự tò mò và một chút kính nể. Họ nhận ra, vị quận chúa “mất tích” này không hề đơn giản như vẻ ngoài.
TRƯỞNG CÔNG CHÚA CHIÊU HOA
(Nhìn con gái, ánh mắt tự hào và ấm áp)
Nhiêu Nhiêu của ta luôn là người có tài. Sự vắng bóng của con trong những năm qua có lẽ đã mang lại cho con nhiều kinh nghiệm quý báu.
Đoan Huệ đứng gần đó, nhìn chằm chằm vào vết bớt hình cánh hoa đào trên mu bàn tay Hoa Nhiêu. Ánh mắt cô ta lóe lên tia nhìn sắc lạnh. Cô ta biết, nụ cười và lời đáp trả kia không chỉ là sự tự tin mà còn là lời cảnh báo ngầm, là tuyên bố chủ quyền.
ĐOAN HUỆ
(Lẩm bẩm, đủ nghe với Hoa Nhiêu)
Hoa khôi của Y Hoa Lâu, giờ lại làm quận chúa. Thật trớ trêu.
Hoa Nhiêu nghe rõ từng lời, nhưng cô chỉ khẽ nhếch môi. Cô biết, kẻ thù của mình không chỉ có mình Đoan Huệ, mà còn có cả những thế lực ngầm khác đang ẩn mình.
CẢNH KẾT THÚC TẠI ĐÂY.
PHỦ TRIỆU PHÒ MÃ – ĐẠI ĐIỆN – NGÀY.
Triệu Thế Sâm, Phò mã uy nghiêm, ngồi trên ghế chủ tọa. Không gian tĩnh lặng đến nghẹt thở, chỉ còn tiếng kim rơi. Trước mặt ông là một TỲ NỮ đang run rẩy, vừa báo cáo xong kết quả điều tra bí mật. Ánh mắt Phò mã lộ rõ sự tức giận xen lẫn thất vọng sâu sắc. Ông siết chặt tay, móng tay ấn sâu vào lòng bàn tay.
TRIỆU THẾ SÂM
(Giọng đanh thép, pha lẫn sự đớn đau)
Ngươi… ngươi nói lại xem. Là ai?
TỲ NỮ
(Giọng lắp bắp, sợ hãi)
Là… là tiểu thư Đoan Huệ, thưa phò mã. Chính người đã tung tin đồn ác ý, bôi nhọ danh dự của Trưởng công chúa Chiêu Hoa và cả quận chúa Đoan Vân.
Triệu Thế Sâm đập mạnh tay xuống bàn. Âm thanh khô khốc vang vọng khắp đại điện. Ông ngước nhìn lên trần nhà, như tìm kiếm một câu trả lời từ trời cao, hoặc chỉ đơn giản là để che giấu đi nỗi bi thương.
TRIỆU THẾ SÂM
(Thều thào, giọng như lạc đi)
Không ngờ… con bé lại dám làm vậy! Lại dám hãm hại chính chị gái ruột của mình… Thật không thể tin nổi!
Ông nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng kìm nén cơn giận dữ đang sôi sục bên trong. Hình ảnh Đoan Huệ, đứa con gái ông yêu thương, giờ đây trở thành kẻ thù tàn độc nhất.
TRIỆU THẾ SÂM
(Mở mắt, ánh nhìn sắc lạnh, như băng)
Ta đã cho người điều tra kỹ càng chưa? Có bằng chứng nào không?
TỲ NỮ
(Gật đầu lia lịa)
Có, thưa phò mã. Những người cung phụng và thân tín của tiểu thư Đoan Huệ đều đã khai nhận. Cô ta đã dùng tiền mua chuộc người tung tin, và còn sai người bí mật mang những thứ đó đến các nơi nhạy cảm trong kinh. Mục đích là để bôi nhọ danh dự của hai người.
Triệu Thế Sâm đứng bật dậy, dáng người cao lớn đổ bóng xuống sàn nhà. Ông đi đi lại lại, nỗi thất vọng bao trùm lấy từng bước chân. Người vợ đầu gối tay ấp, người con gái ruột của mình, hai người phụ nữ mà ông yêu thương nhất, lại bị chính đứa con gái thứ hai của ông cấu xé lẫn nhau vì đố kỵ và tham vọng.
TRIỆU THẾ SÂM
(Lẩm bẩm với chính mình)
Đoan Huệ… con đã đi quá xa rồi. Mẹ con và chị con… chúng là máu mủ ruột rà của con mà!
Ông dừng bước, nhìn ra ngoài cửa sổ, hướng về phía xa xăm của kinh thành. Nơi đó, Hoa Nhiêu, con gái cả của ông, đang gánh chịu những oan khuất. Triệu Thế Sâm đã hiểu, những lời đồn đại ác ý đó không chỉ nhắm vào danh dự mà còn muốn hủy hoại cả cuộc đời Hoa Nhiêu.
TRIỆU THẾ SÂM
(Quay lại đối diện với tỳ nữ, giọng kiên quyết)
Chuẩn bị kiệu. Ta phải đến gặp con gái ta. Ngay lập tức!
Tỳ nữ cúi đầu, nhanh chóng lui ra ngoài. Triệu Thế Sâm đứng một mình giữa đại điện, bóng hình cô độc nhưng ẩn chứa một sức mạnh đang trỗi dậy. Ông đã quyết định. Ông sẽ không để con gái mình phải chịu oan khuất nữa.
PHỦ TRƯỞNG CÔNG CHÚA – ĐẠI THIỀN – NGÀY
Trưởng công chúa Chiêu Hoa ngồi trên chiếc ghế đệm gấm, gương mặt khắc khổ, đôi mắt thâm quầng vì lo lắng. Đối diện bà là Triệu Thế Sâm, nét mặt cương nghị nhưng ẩn chứa sự mệt mỏi, giận dữ. Không gian giữa hai người ngột ngạt, dường như có thể nghe thấy tiếng giọt lệ rơi.
TRƯỞNG CÔNG CHÚA CHIÊU HOA
(Giọng nài nỉ, pha lẫn bất lực)
Phò mã, xin người nghe thiếp nói. Dù sao Đoan Huệ cũng là con gái chúng ta, là huyết mạch của người. Không thể quá nặng tay như vậy được. Nó còn trẻ, còn nông nổi…
TRIỆU THẾ SÂM
(Ngắt lời, giọng đanh thép, không chút khoan nhượng)
Nông nổi? Bôi nhọ chị ruột, bôi nhọ cả danh dự của mẫu nghi thiên hạ, đó là nông nổi sao? Nếu hôm nay không nghiêm trị, ngày mai nó sẽ còn làm những chuyện gì nữa? Nó đã dám làm vậy với tỷ tỷ ruột, còn gì mà nó không dám?
Trưởng công chúa Chiêu Hoa run rẩy, hai tay nắm chặt lấy vạt áo. Bà nhìn Triệu Thế Sâm, cố gắng tìm kiếm sự thông cảm, nhưng chỉ thấy sự kiên quyết không lay chuyển.
TRƯỞNG CÔNG CHÚA CHIÊU HOA
Nhưng… nó còn là con gái của người. Người đã từng rất yêu thương nó mà.
TRIỆU THẾ SÂM
(Thở dài, một hơi thở nặng trĩu chứa đựng tất cả sự thất vọng và nỗi đau)
Chính vì yêu thương nó, ta càng phải dạy dỗ nó. Nếu để nó tiếp tục lún sâu vào bóng tối của lòng đố kỵ và tham vọng, nó sẽ hủy hoại chính mình. Danh dự của Hoa Nhiêu, danh dự của chúng ta, không thể bị nó tùy tiện vấy bẩn. Pháp luật là để duy trì trật tự, không phải để bao che cho tội lỗi.
Trưởng công chúa Chiêu Hoa cúi đầu, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Bà hiểu sự đúng đắn trong lời Triệu Thế Sâm, nhưng trái tim người mẹ vẫn không thể nào buông bỏ.
TRƯỞNG CÔNG CHÚA CHIÊU HOA
Vậy… người định xử lý nó thế nào?
TRIỆU THẾ SÂM
(Giọng trầm hẳn lại, đầy suy tư)
Nó đã phạm lỗi nghiêm trọng, nhưng ta sẽ không để chuyện này lan ra ngoài. Ta sẽ giam lỏng nó, cách ly nó khỏi những kẻ xấu đã xúi giục. Và nó phải đối diện với hậu quả hành động của mình, tự kiểm điểm.
Trưởng công chúa Chiêu Hoa ngẩng đầu lên, một tia hy vọng lóe lên trong mắt.
TRƯỞNG CÔNG CHÚA CHIÊU HOA
Thiếp… thiếp cảm ơn người.
TRIỆU THẾ SÂM
(Nhìn ra ngoài cửa sổ, giọng xa xăm)
Ta mong con bé sẽ hiểu ra. Hoa Nhiêu đã phải chịu quá nhiều khổ cực rồi. Bây giờ, ta phải đến gặp con gái ta. Nghe nói con bé đang ở Thanh Thành, làm kỹ nữ ở Y Hoa Lâu… Danh dự của nó, ta nhất định phải gìn giữ.
Triệu Thế Sâm đứng dậy, dáng vẻ cao lớn, uy phong. Ông quay lại nhìn Trưởng công chúa Chiêu Hoa một lần cuối.
TRIỆU THẾ SÂM
Ta đi đây. Người ở lại giữ gìn sức khỏe.
Trưởng công chúa Chiêu Hoa gật đầu, nhìn bóng lưng Triệu Thế Sâm khuất dần. Nỗi lo lắng vẫn còn đó, nhưng đã vơi đi phần nào.
Y HOA LÂU – THANH THÀNH – NGÀY
Ánh nắng xiên qua khung cửa sổ lụa là, vẽ lên sàn gỗ những vệt sáng mờ ảo. Y Hoa Lâu vẫn nhộn nhịp, tiếng nhạc sập xình, tiếng cười nói vang vọng. Hoa Nhiêu, trong bộ y phục lộng lẫy nhưng không kém phần trang nhã, bước ra từ phòng trang điểm. Nàng không còn là Đoan Vân Quận chúa ngày xưa, cũng không phải là kỹ nữ yếu đuối bị miệt thị. Đôi mắt nàng giờ đây ánh lên sự tĩnh lặng, kiên định, nhưng ẩn sâu bên trong là cả một ngọn lửa âm ỉ.
Đoan Huệ đang ngồi ở một góc khuất, dáng vẻ có chút kiêu căng, tay khua khoắng ly rượu. Ánh mắt nàng đảo qua đảo lại, như tìm kiếm một trò vui. Bỗng, tầm mắt nàng dừng lại trên bóng dáng Hoa Nhiêu. Một nụ cười khinh bỉ thoáng qua.
DOAN HUỆ
(Giọng đầy châm chọc, cố tình nói lớn)
Nhìn xem ai kia? Hoa khôi Y Hoa Lâu giờ đã biết mình là ai chưa? Hay vẫn còn ảo tưởng về thân phận cao quý ngày xưa?
Những ánh mắt xung quanh đổ dồn về phía Hoa Nhiêu. Nàng dừng lại, quay đầu đối diện với Đoan Huệ. Không có sự sợ hãi, không có nước mắt. Chỉ có sự điềm tĩnh đến lạ thường.
HOA NHIÊU
(Giọng nàng vang lên, không quá to nhưng đủ sức át đi tiếng ồn ào xung quanh. Có chút gì đó dịu dàng nhưng ẩn chứa sức mạnh không ngờ.)
Muội muội.
Đoan Huệ nhíu mày, không ngờ Hoa Nhiêu lại dám đối mặt trực tiếp. Nàng ta vẫn giữ nụ cười hờ hững, nhưng trong đáy mắt đã có chút gì đó bất an.
DOAN HUỆ
(Cười khẩy)
Chị gọi ta sao? Chị nghĩ chị có tư cách gì mà gọi ta như vậy? Chị chỉ là một kỹ nữ, làm nhục cả danh dự gia tộc.
Hoa Nhiêu chậm rãi bước về phía bàn của Đoan Huệ. Mỗi bước chân của nàng đều chắc chắn, không chút nao núng. Nàng ngồi xuống chiếc ghế đối diện, đặt ly rượu xuống bàn, ánh mắt nhìn thẳng vào Đoan Huệ.
HOA NHIÊU
(Giọng nàng vẫn giữ sự bình tĩnh, không hề oán trách.)
Muội muội, ta không trách muội đã miệt thị ta. Ta hiểu sự đố kỵ và tham vọng có thể khiến người ta mờ mắt.
Đoan Huệ cứng người, lời nói của Hoa Nhiêu như một gáo nước lạnh tạt vào mặt nàng ta. Nàng ta đã chuẩn bị cho sự khóc lóc, van xin, hoặc thậm chí là sự tức giận trả đũa. Nhưng đối diện nàng là một sự thấu hiểu đến đau lòng.
DOAN HUỆ
(Giọng nàng run run, có chút bối rối.)
Ngươi… ngươi nói gì?
HOA NHIÊU
(Nhẹ nhàng lắc đầu.)
Ta không muốn oán hận. Cuộc sống đã dạy ta nhiều điều. Xuất thân không quyết định giá trị con người. Quan trọng là cách chúng ta đối nhân xử thế, là lương tâm và bản lĩnh của mình. Ta đã từng là Đoan Vân Quận chúa, nhưng ta cũng đã trải qua cuộc sống dưới đáy xã hội này. Điều đó không làm ta yếu đuối hơn, mà ngược lại, nó khiến ta mạnh mẽ hơn.
Hoa Nhiêu đưa tay lên, để lộ vết bớt hình hoa trên mu bàn tay. Nàng vuốt nhẹ vết bớt, ánh mắt vẫn hướng về Đoan Huệ, không còn sự trách móc, chỉ còn sự chiêm nghiệm.
HOA NHIÊU (TIẾP THEO)
Hãy nhớ, một người phụ nữ không được định nghĩa bởi xuất thân, mà bởi cách họ sống và đối nhân xử thế. Danh dự không phải là thứ để chà đạp lên người khác, mà là thứ để tự mình gìn giữ.
Ánh mắt Đoan Huệ bắt đầu dao động. Có chút bất ngờ, có chút bối rối, nhưng sự bướng bỉnh và kiêu ngạo vẫn còn đó. Nàng ta nhìn Hoa Nhiêu, cố gắng tìm kiếm một điểm yếu, một sơ hở nào đó để tấn công, nhưng tất cả những gì nàng thấy là sự trưởng thành, là sức mạnh nội tại mà nàng ta chưa bao giờ có được. Căn phòng Y Hoa Lâu đột nhiên trở nên tĩnh lặng lạ thường, chỉ còn tiếng nhạc sập xình xa xăm như một lời nhắc nhở về thế giới bên ngoài mà cả hai người đang đứng ở hai thái cực.
Hoa Nhiêu nhìn Đoan Huệ một lúc lâu. Nụ cười trên môi Đoan Huệ tắt lịm. Sự bướng bỉnh, kiêu ngạo của nàng ta bắt đầu lung lay dưới ánh mắt thấu hiểu nhưng kiên định của Hoa Nhiêu. Y Hoa Lâu vẫn ồn ào, nhưng đối với hai người, cả thế giới dường như nín lặng.
HOA NHIÊU
Ta biết muội đang sợ hãi. Sợ rằng ta sẽ trả thù, sợ rằng những bí mật của muội sẽ bị phơi bày. Nhưng ta không phải là người như vậy.
Đoan Huệ há hốc miệng, không thốt nên lời. Nàng ta đã chuẩn bị sẵn sàng cho cuộc chiến, cho sự trả đũa, nhưng không bao giờ ngờ tới sự bao dung này.
DOAN HUỆ
Ngươi… ngươi không ghét ta sao? Không muốn khiến ta sống không bằng chết sao?
Hoa Nhiêu khẽ mỉm cười, một nụ cười chân thành và thanh thoát.
HOA NHIÊU
Quá khứ của ta đã đủ đau khổ rồi. Ta không muốn gieo thêm nỗi đau cho bất kỳ ai khác. Hơn nữa, việc đó chẳng giải quyết được gì. Chúng ta đều là nạn nhân của hoàn cảnh, của những lựa chọn mà người lớn đã đặt ra. Điều quan trọng là cách chúng ta đối diện với hiện tại và xây dựng tương lai.
Hoa Nhiêu đứng dậy. Động tác của nàng chậm rãi, đầy uyển chuyển, như một vũ công chuyên nghiệp. Nàng đưa tay sửa lại trang phục, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi có ánh nắng chiều đang dần buông xuống.
HOA NHIÊU
Ta đã học được cách đứng dậy sau vấp ngã. Ta đã học được cách nhìn nhận giá trị của bản thân mà không cần dựa vào danh phận hay sự công nhận của người khác. Đoan Vân Quận chúa đã từng biến mất, nhưng giờ đây, nàng đã trở lại, mạnh mẽ hơn và quyết tâm hơn bao giờ hết.
Nàng quay lại nhìn Đoan Huệ, ánh mắt sắc bén và đầy tự tin.
HOA NHIÊU
Cuộc đời ta sẽ không còn bị định đoạt bởi quá khứ nữa. Ta sẽ tự mình viết nên câu chuyện của mình. Và muội cũng vậy. Hãy tìm lại con đường đúng đắn cho mình đi.
Nói rồi, Hoa Nhiêu quay người bước đi, để lại Đoan Huệ một mình với những suy nghĩ hỗn độn. Tiếng nhạc sập xình vẫn vang vọng, nhưng không còn lọt vào tai nàng ta nữa. Trong đầu nàng giờ đây chỉ còn vang vọng lời nói của Hoa Nhiêu.
***
KINH THÀNH – PHỦ TRƯỞNG CÔNG CHÚA – TRONG NHÀ – NGÀY
Vài tháng sau cuộc đối đầu tại Y Hoa Lâu. Hoa Nhiêu, nay đã khoác lên mình trang phục lụa là thêu chỉ vàng, ngồi trong thư phòng của Trưởng công chúa Chiêu Hoa. Ánh mắt nàng lướt qua những văn bản, những bản tấu chương được đặt ngay ngắn trên bàn. Nơi đây, không còn bóng dáng của một kỹ nữ làng chơi, mà là một Quận chúa quyền uy, đang ngày đêm học hỏi và tiếp thu tri thức.
Trưởng công chúa Chiêu Hoa, với vẻ ngoài đài các và đôi mắt uyên bác, đang chậm rãi đọc một cuốn sách cổ. Thỉnh thoảng, bà lại ngẩng đầu nhìn Hoa Nhiêu, ánh mắt chứa đựng sự hài lòng và tự hào.
Bên cạnh đó, Đoan Huệ, dù vẫn giữ nét kiêu ngạo vốn có, nhưng đã bớt đi sự ngông cuồng. Nàng ta đang ngồi học thư pháp, nét chữ tuy có phần cứng nhắc nhưng đã mềm mại hơn rất nhiều.
Triệu Thế Sâm, Phò mã, bước vào phòng, tay cầm một tập giấy. Nụ cười hiền hậu luôn thường trực trên môi ông.
TRIỆU THẾ SÂM
Hôm nay, các con gái của ta học hành thế nào?
TRƯỞNG CÔNG CHÚA CHIÊU HOA
(Đặt sách xuống, mỉm cười)
Nhiêu Nhiêu càng ngày càng thông minh, lĩnh hội nhanh chóng các vấn đề triều chính. Ta tin rằng con bé sẽ làm nên chuyện lớn.
Hoa Nhiêu ngẩng đầu lên, ánh mắt hướng về cha và mẹ.
HOA NHIÊU
Cha mẹ quá khen rồi. Con vẫn còn phải học hỏi nhiều.
TRIỆU THẾ SÂM
(Nhìn Hoa Nhiêu, giọng đầy trìu mến)
Con bé có chí làm trai, ta rất mừng. Thời gian qua, con đã chứng minh được bản lĩnh của mình. Ta nghe nói, có vài vị quan lớn trong triều rất ấn tượng với sự sắc sảo của con trong các buổi thảo luận.
Hoa Nhiêu khẽ gật đầu. Đúng vậy, kể từ khi bước chân vào hoàng thất, nàng đã không ngừng học hỏi. Lễ nghi cung đình, lịch sử triều đại, và cả những vấn đề nan giải của quốc gia. Sự thông minh vốn có, cộng với kinh nghiệm sống phong phú từ quá khứ, đã giúp nàng nhanh chóng chiếm được thiện cảm và sự tôn trọng của không ít người. Nàng không chỉ là Đoan Vân Quận chúa, mà còn là một ứng cử viên sáng giá cho tương lai của triều đình.
DOAN HUỆ
(Ngẩng đầu lên khỏi nét chữ)
Chị Nhiêu Nhiêu sắp trở thành người có quyền lực lớn rồi. Lần này em không dám trêu chọc chị nữa.
Hoa Nhiêu nhìn Đoan Huệ, ánh mắt có chút gì đó ấm áp. Nàng biết, Đoan Huệ vẫn còn bướng bỉnh, nhưng đã thay đổi ít nhiều. Đó là một sự thay đổi tích cực.
HOA NHIÊU
Đừng nói vậy, muội muội. Chúng ta là chị em, luôn phải yêu thương và hỗ trợ nhau.
Hoa Nhiêu đưa tay lên mu bàn tay mình, nơi có vết bớt hình hoa ẩn dưới lớp lụa. Nàng khẽ vuốt nhẹ. Quá khứ, dù khắc nghiệt, đã tôi luyện nàng trở thành con người của ngày hôm nay. Từ một cô gái thanh lâu bị xã hội khinh miệt, nàng giờ đây đang từng bước khẳng định vị trí của mình trong hoàng thất. Vết bớt đó không còn là dấu hiệu của sự nhục nhã, mà là minh chứng cho sự tồn tại, cho dòng máu hoàng tộc chảy trong huyết quản, và quan trọng hơn cả, là lời nhắc nhở về hành trình đầy gian nan mà nàng đã vượt qua.
Hoa Nhiêu hướng ánh mắt ra ngoài cửa sổ, nơi bầu trời xanh ngắt và những đám mây trắng bồng bềnh. Một nụ cười bí ẩn nở trên môi nàng. Ý nghĩ về một tương lai xa hơn, về những kế hoạch đã được ấp ủ từ lâu, dâng trào trong tâm trí nàng. Nàng không còn là cái bóng của quá khứ, không còn bị ràng buộc bởi những định kiến. Nàng là Đoan Vân Quận chúa, một người phụ nữ với trí tuệ sắc bén, ý chí kiên cường, và khát vọng vươn lên mạnh mẽ. Quyền lực, thử thách, và cả những hiểm nguy, tất cả đang chờ đợi nàng ở phía trước. Nhưng Hoa Nhiêu không hề nao núng. Trái lại, nàng cảm thấy một luồng sinh khí mãnh liệt trào dâng trong huyết quản. Con đường đã chọn, dù gian nan, cũng sẽ không làm nàng chùn bước.
Hoa Nhiêu (suy nghĩ): Cuộc đời ta sẽ không còn bị định đoạt bởi quá khứ nữa. Ta sẽ là người nắm giữ vận mệnh của chính mình. Sẽ không có ai có thể dập tắt ngọn lửa trong ta. Đây mới chỉ là sự khởi đầu.
Bầu trời Kinh thành chiều hôm đó, dường như cũng nhuộm một màu vàng rực rỡ, báo hiệu một tương lai đầy hứa hẹn nhưng cũng không kém phần sóng gió đang chờ đợi Đoan Vân Quận chúa.
—
*Lưu ý: Tất cả các câu chuyện, nhân vật và tình huống được chia sẻ trên website mang tính chất hư cấu, giải trí và tham khảo dưới góc nhìn cá nhân. Vui lòng không tự ý quy chụp, định danh hoặc làm ảnh hưởng đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.*

