Đám t/ang con gái 5 tuổi, chồng dắt tay nh/ân tì/nh bước vào, vợ không n//ổi gi//ận mà còn chúc mừng, và rồi…
C/on b/é nằm đó, trong chiếc qu//an tà/i nhỏ, như đang ngủ. Khuôn mặt nó an yên, không còn nước mắt hay s/ợ h/ãi. Mọi thứ lặng ngắt. Chị ngồi cạnh, tay đặt lên nắp qu/an t/ài. Ánh mắt chị trống rỗng.
Nhà ta/ng l/ễ đông người. Họ đến vì thư/ơng đứa nhỏ. Ít ai để tâm đến chị – người mẹ gầ/y g/ò, tóc rối, mắt đỏ quạnh. Tiếng xì xào vang khắp nơi, nhưng chị không nghe rõ. Tai chị ù đi. Trái tim chị chỉ còn lại khoảng trống l/ạnh buốt.
Rồi anh ta cũng xuất hiện.
Tiếng giày da vang lên. Nhưng hôm nay, bên cạnh tiếng giày ấy còn có tiếng guốc mảnh. Anh ta bước vào, tay nắm chặt tay một người đ/àn b/à trẻ. Cô ta mặc váy đen lụa mỏng, tóc uốn nhẹ, môi đỏ, ánh mắt kiêu hãnh. Cô ta nép sát anh ta, cầm tay anh ta không rời.
Mọi người ch/ết lặ/ng. Không ai ngờ anh ta dám đưa cô ta tới đây, ngay trong ta/ng l/ễ con gái ru/ột mình.
Chị đứng dậy. Từng người nín thở chờ đợi. Họ nghĩ chị sẽ lao tới, ch//ửi rủ///a, gi////ành giậ///t, đ///ánh đậ///p. Nhưng không.
Chị chỉ nhìn họ. Ánh mắt bình thản đến đá/ng s/ợ. Rồi chị gật đầu.
“Chúc mừng anh,” chị nói, giọng đều đều. “Cuối cùng anh cũng đưa được cô ấy ra ánh sáng.”
Anh ta khựng lại. Cô nh//ân tì//nh nhếch môi cười, siết tay anh ta chặt hơn.
Đúng lúc đó, bố mẹ anh ta tiến lên…
Bố chồng và Mẹ chồng bước vào, gương mặt Mẹ chồng đã đỏ gay, còn Bố chồng thì chỉ im lặng đi sau, nét mặt nặng trĩu. Mẹ chồng không nói một lời, ánh mắt sắc như dao găm, lao thẳng đến. Một tiếng “BỐP!” chát chúa vang lên, khiến cả Nhà tang lễ giật mình thon thót, khi bàn tay bà giáng mạnh vào má Người chồng. Người chồng ôm mặt, sững sờ, không kịp phản ứng, bàn tay vẫn còn nắm chặt tay Cô nhân tình.
Cả không gian tĩnh lặng, chỉ còn tiếng nấc nghẹn của vài Khách viếng tang lễ. Người vợ đứng đó, ánh mắt trống rỗng dõi theo từng diễn biến, như thể mọi thứ đang xảy ra không hề liên quan đến mình.
Mẹ chồng quay phắt sang Cô nhân tình, ánh mắt bà tóe lửa, rực cháy sự căm phẫn. Gương mặt thanh tú của Cô nhân tình thoáng chút hoảng sợ nhưng nhanh chóng cứng lại.
“Thằng mất dạy!” Mẹ chồng gằn giọng, mỗi lời như xé toạc không khí tang thương. “Mày còn dám vác con hồ ly tinh này đến đây à, có biết xấu hổ là gì không?”
Mẹ chồng vẫn trừng mắt nhìn Cô nhân tình, định lao vào lần nữa thì Bố chồng kịp thời bước đến. Vẫn dáng vẻ điềm tĩnh, ông nhẹ nhàng đặt tay lên vai vợ, siết nhẹ một cái như ngầm ra hiệu. Mẹ chồng, dù vẫn còn uất nghẹn, đành kìm nén sự giận dữ của mình, nhưng ánh mắt căm phẫn vẫn không hề vơi bớt.
Bố chồng quay sang Người chồng, ánh mắt ông không hề giận dữ mà chỉ ánh lên vẻ thất vọng sâu sắc. Người chồng, vẫn ôm một bên má đỏ ửng, cúi gằm mặt, không dám đối diện với ánh nhìn của cha.
Sau một thoáng im lặng nặng nề, Bố chồng chậm rãi hướng ánh mắt sang Người vợ. Ông nhìn Người vợ, người vẫn đang đứng đó, gương mặt vô cảm như pho tượng. Giọng ông trầm ấm nhưng vang vọng rõ ràng khắp Nhà tang lễ, mang theo một nỗi ám ảnh khó tả.
“Con dâu,” ông cất tiếng, “con nói gì đi? Chuyện này là sao?” Ông nhìn sâu vào đôi mắt trống rỗng của Người vợ, như muốn xuyên thấu qua lớp vỏ bọc bình thản đến đáng sợ của cô, tìm kiếm câu trả lời cho mọi hỗn loạn đang diễn ra.
Người vợ ngước nhìn Bố chồng, ánh mắt cô vẫn trống rỗng không chút cảm xúc, nhưng trong sâu thẳm lại ẩn chứa một nỗi đau tột cùng, một sự chai sạn đến đáng sợ. Giọng Người vợ cất lên, từng tiếng sắc lạnh như lưỡi dao cứa vào không khí căng như dây đàn trong Nhà tang lễ.
“Bố mẹ,” Người vợ nói, giọng cô khàn đặc, nhưng âm lượng đủ lớn để mọi Khách viếng tang lễ đều có thể nghe rõ, “bố mẹ không phải tức giận anh ta làm gì.”
Mẹ chồng sững sờ, còn Bố chồng vẫn giữ nguyên vẻ mặt trầm tư, cố gắng dò xét ý tứ trong lời nói của Người vợ. Cả căn phòng nín thở, mọi ánh mắt đổ dồn vào cô, chờ đợi điều gì đó kinh hoàng sắp được hé lộ. Cô nhân tình tái mét mặt mày, run rẩy nép sát vào Người chồng, như linh cảm được tai họa sắp ập đến.
Người vợ đảo mắt qua Người chồng, một ánh nhìn đầy khinh bỉ và lạnh lùng, rồi lại quay về phía Bố chồng và Mẹ chồng, môi cô khẽ nhếch lên một nụ cười chua chát.
“Con bé mất,” Người vợ tiếp tục, từng lời như cứa vào trái tim của những người chứng kiến, “anh ta mới có thể danh chính ngôn thuận bên cô ta. Đó là điều mà cả hai đã mong muốn từ lâu rồi.”
Câu nói của Người vợ như một tiếng sét đánh ngang tai, khiến cả căn phòng đột ngột chìm vào sự im lặng đến đáng sợ. Không một tiếng xì xào, không một lời thảng thốt. Chỉ có tiếng nấc nghẹn của Mẹ chồng và tiếng hít thở dồn dập của những Khách viếng tang lễ. Bố chồng chết lặng, ánh mắt thất thần nhìn Người vợ, không thể tin nổi vào những gì ông vừa nghe. Người chồng đứng đó, cúi gằm mặt, toàn thân run rẩy, như một kẻ tội đồ vừa bị phơi bày trước ánh sáng. Cô nhân tình buông thõng tay, khuôn mặt trắng bệch không còn một giọt máu. Cô ta không dám ngẩng đầu lên, chỉ biết cúi gằm mặt, cố gắng tàng hình giữa không gian chật chội và đầy phán xét.
Ánh mắt Người vợ sắc lạnh như xuyên thấu tâm can, khiến Cô nhân tình giật nảy mình. Cô ta bỗng nhiên ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt chạm vào cái nhìn không chút gợn sóng của Người vợ. Một thoáng hoảng sợ lướt qua gương mặt Cô nhân tình, nhưng rồi rất nhanh, nó bị thay thế bằng một nụ cười nhếch mép đầy khinh bỉ, như thể Người vợ chỉ vừa hé lộ một sự thật hiển nhiên mà ai cũng biết. Cô ta không còn cúi gằm mặt nữa, mà ưỡn ngực lên, nắm chặt lấy bàn tay Người chồng đang run rẩy, siết mạnh như một lời khẳng định chủ quyền.
“Đúng vậy!” Cô nhân tình tuyên bố, giọng nói vang vọng khắp Nhà tang lễ, phá tan bầu không khí tang thương bằng sự trơ trẽn đến ghê tởm. Cô ta nhìn thẳng vào Người vợ, ánh mắt tóe lửa. “Bọn tôi đã chờ ngày này lâu lắm rồi! Con bé là vật cản! Không có nó, không ai có thể chia cắt chúng tôi nữa!”
Lời thú tội ngạo mạn, tàn nhẫn và vô liêm sỉ như một gáo nước lạnh tạt vào mặt tất cả Khách viếng tang lễ. Tiếng xì xào, bàn tán bỗng vỡ òa, xen lẫn những tiếng thở dốc và tiếng chửi thề khe khẽ. Mọi ánh mắt giờ đây không còn sự thương cảm, mà là sự ghê tởm tột độ đổ dồn về phía Cô nhân tình và Người chồng. Mẹ chồng bật khóc nức nở, Bố chồng sắc mặt tái mét, toàn thân run bần bật vì tức giận. Người chồng đứng đó, cúi gằm mặt, bàn tay bị Cô nhân tình siết chặt vẫn không thể giãy ra, như một con rối đang bị điều khiển bởi sợi dây vô hình của tội lỗi.
Người chồng sững sờ, như vừa bị điện giật. Gương mặt anh ta từ tái mét chuyển sang trắng bệch, không còn một giọt máu. Anh ta giật mạnh tay khỏi bàn tay của Cô nhân tình, rồi vội vàng chụp lấy miệng cô ta, đôi mắt trợn ngược đầy hoảng loạn.
“Em im đi! Im ngay! Em nói gì vậy! Đồ điên!” Người chồng rít lên, giọng nói nghẹn lại, xen lẫn tiếng run rẩy. Lực tay anh ta mạnh đến nỗi Cô nhân tình suýt ngã ngửa, nhưng ánh mắt cô ta vẫn đầy thách thức, dù miệng bị bịt chặt.
Anh ta quay phắt về phía đám đông đang sững sờ, cố gắng che giấu sự thật. “Không phải vậy! Mọi người đừng nghe cô ta nói bậy! Cô ta… cô ta bị điên! Cô ta nói linh tinh thôi!”
Giọng anh ta lạc đi, run rẩy, những lời biện minh yếu ớt như tiếng gió thoảng giữa cơn bão. Anh ta cảm thấy hàng trăm con mắt đổ dồn vào mình, không còn là sự thương cảm mà là khinh bỉ tột cùng. Mẹ chồng ngã quỵ xuống bên Bố chồng, tiếng nức nở giờ đây xen lẫn tiếng gào thét của sự đau đớn và phẫn uất. Bố chồng đưa đôi tay run rẩy chỉ thẳng vào mặt anh ta, nhưng không thốt nên lời nào, chỉ có tiếng nghiến răng ken két.
Người vợ vẫn đứng đó, bất động. Ánh mắt Người vợ vẫn dõi theo từng cử chỉ của Người chồng, như một kẻ phán xét đang chờ đợi bản án cuối cùng được tuyên. Cô không cần nói, không cần phản ứng dữ dội, sự im lặng của cô còn đáng sợ hơn bất kỳ lời buộc tội nào. Người chồng thấy rõ, mình đã bị vạch trần hoàn toàn. Mọi nỗ lực che đậy, mọi lời nói dối đều đổ vỡ tan tành như lâu đài cát trước sóng biển. Anh ta hoang mang tột độ, bàn tay vẫn bịt chặt miệng Cô nhân tình, nhưng chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Sự thật đã bay ra khỏi miệng cô ta, vang vọng khắp Nhà tang lễ, đóng sập cánh cửa cuối cùng của sự giả dối.
Người chồng vẫn còn loay hoay, bàn tay dính chặt vào miệng Cô nhân tình, ánh mắt hoảng loạn quét một vòng quanh những gương mặt đang nhìn chằm chằm vào mình. Nhưng Người vợ hoàn toàn không để ý đến sự tuyệt vọng của anh ta. Ánh mắt Người vợ vẫn lạnh lùng, xa xăm, dường như đang nhìn xuyên thấu vào một khoảng không vô định, hoặc có lẽ là nhìn thẳng vào linh hồn đang đau đớn của Con gái mình.
Chị từ từ đưa tay vào túi áo, rút ra một chiếc điện thoại. Chiếc điện thoại cũ kỹ, màn hình đã nứt một đường dài, nhưng nó được giữ chặt trong tay Người vợ như một báu vật. Chị giơ nó lên cao, chiếc điện thoại rung rinh trong bàn tay run rẩy nhưng đôi mắt lại ánh lên một sự kiên quyết đến rợn người.
Người chồng nhìn thấy chiếc điện thoại, sắc mặt anh ta trắng bệch như tờ giấy. Anh ta há hốc miệng, nhưng không một lời nào có thể thốt ra. Cô nhân tình, dù miệng bị bịt chặt, cũng trợn tròn mắt, đồng tử co rúm lại vì kinh hãi khi nhận ra vật đó.
Người vợ nhìn thẳng vào Người chồng và Cô nhân tình, giọng nói chị cất lên khẽ khàng, như một tiếng thì thầm giữa không gian chết chóc của Nhà tang lễ, nhưng lại vang vọng đến tận xương tủy của mỗi người có mặt.
“Con bé… con bé không phải chết vì bệnh.”
Một lời khẳng định nhẹ nhàng nhưng lại giáng một đòn sấm sét vào trái tim mọi người. Mẹ chồng và Bố chồng bàng hoàng ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy ngờ vực và sợ hãi.
Người vợ hít một hơi thật sâu, đôi mắt đỏ hoe nhưng không còn nước mắt. Giọng chị run run, nhưng mỗi từ thốt ra đều nặng trĩu sự thật và nỗi đau.
“Nó đã nghe thấy tất cả. Nó… nó đã bị chính bố ruột và người đàn bà này hại chết!”
Một khoảng lặng chết chóc bao trùm. Không khí trong Nhà tang lễ đặc quánh lại, nặng nề đến nghẹt thở. Những Khách viếng tang lễ đứng chết lặng như tượng, đôi mắt mở to kinh hoàng. Không ai dám tin vào tai mình, không ai dám tin vào những gì Người vợ vừa nói. Tiếng gió rít qua ô cửa sổ lạnh lẽo, mang theo một nỗi ám ảnh khôn tả.
Người vợ khẽ hít một hơi, ngón tay run rẩy nhưng dứt khoát chạm vào màn hình điện thoại. Một âm thanh rè rè nhỏ phát ra, rồi không khí trong Nhà tang lễ đột ngột đông cứng lại bởi một giọng nói yếu ớt, ngây thơ đến xé lòng. Tiếng của Con gái.
“Bố ơi… bố đừng đi với cô đó… Con sợ…”
Câu nói đó như một lưỡi dao sắc lạnh cứa vào trái tim mỗi người. Mẹ chồng thảng thốt bật khóc thành tiếng, bà khuỵu xuống, hai tay ôm chặt lấy ngực. Bố chồng trợn mắt nhìn về phía Người chồng, gương mặt ông đanh lại vì căm phẫn. Những Khách viếng tang lễ đều lặng đi, đôi mắt họ tràn ngập sự đau đớn và kinh hoàng.
Âm thanh trong điện thoại tiếp tục, chuyển sang một đoạn cãi vã lớn tiếng.
**NGƯỜI CHỒNG (TRONG ĐOẠN GHI ÂM)**
(Giọng điệu lạnh lùng, vô cảm)
Làm ơn đi, em đừng làm quá mọi chuyện lên nữa. Con bé bệnh thì sao chứ? Nó cũng chỉ là gánh nặng.
**CÔ NHÂN TÌNH (TRONG ĐOẠN GHI ÂM)**
(Giọng õng ẹo, pha chút hả hê)
Đúng đó anh, bây giờ là cơ hội tốt nhất để mình thoát khỏi nó mà. Em không muốn vướng bận đâu. Cứ để mặc nó đi!
Nghe đến đây, Người chồng như chết đứng. Anh ta lắc đầu nguầy nguậy, cố gắng thốt lên điều gì đó nhưng cổ họng lại bị tắc nghẹn. Cô nhân tình tái mét, hai mắt lồi ra, cơ thể run rẩy bần bật như bị điện giật. Bàn tay Người chồng vẫn đang bịt miệng Cô nhân tình, nhưng giờ đây nó đã buông lỏng một cách vô thức.
Trên gương mặt Người vợ, những giọt nước mắt nóng hổi bắt đầu tuôn rơi lã chã, làm ướt đẫm gò má xanh xao của chị. Nhưng ánh mắt chị không còn vẻ yếu đuối, đau khổ nữa. Thay vào đó, nó rực lên một ngọn lửa của sự căm phẫn và quyết tâm, như thể toàn bộ nỗi đau ấy đang hóa thành sức mạnh, thiêu đốt mọi thứ trên đường đi của nó. Chị nhìn thẳng vào Người chồng và Cô nhân tình, ánh mắt sắc như dao găm. Tiếng nói oan khuất của Con gái vẫn văng vẳng trong không gian, cứa sâu vào lương tâm những kẻ gây tội.
Tiếng nói oan khuất của Con gái vẫn văng vẳng trong không gian, cứa sâu vào lương tâm những kẻ gây tội. Mẹ chồng như bị sét đánh, đôi mắt bà trợn trừng, gương mặt biến sắc xanh mét. Bà muốn thét lên, nhưng cổ họng lại bị bóp nghẹt bởi một nỗi kinh hoàng tột độ. Cơ thể Mẹ chồng run rẩy bần bật, bà khuỵu xuống sàn nhà lạnh lẽo, hai tay cào cấu lồng ngực như muốn xé toạc nó ra.
**MẸ CHỒNG**
(Khóc thét, giọng lạc đi)
KHÔNG THỂ NÀO! Thằng con trời đánh! Mày đã làm gì vậy hả con trai! Mày đã làm gì con bé vậy!
Những tiếng nức nở đau đớn, xé lòng của Mẹ chồng vang vọng khắp Nhà tang lễ. Bà cứ thế gào khóc, đập tay xuống sàn, nỗi đau đớn và sự ghê tởm trộn lẫn vào nhau tạo thành một cơn bão cảm xúc hủy diệt. Bố chồng, người đàn ông vốn mạnh mẽ và trầm tĩnh, giờ đây cũng gục đầu xuống, hai vai run lên bần bật. Ông không thốt nên lời nào, chỉ có tiếng thở dốc nặng nề và những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt khắc khổ. Cơ thể ông như bị rút cạn sinh lực, không còn sức lực để đứng vững.
Ông quay phắt sang nhìn Người chồng, ánh mắt nhuốm đầy sự khinh bỉ và căm phẫn tột cùng, như thể đang nhìn một kẻ xa lạ chứ không phải máu mủ của mình. Người chồng đứng đó, không còn phản kháng, đôi mắt vô hồn nhìn chằm chằm vào khoảng không, cơ thể đông cứng như tượng đá. Cô nhân tình ngã quỵ xuống đất, úp mặt vào tay khóc lóc thảm thiết, những tiếng nức nở giả dối nhưng cũng đầy hoảng loạn.
Khách viếng tang lễ ai nấy đều chết lặng. Họ nhìn cảnh tượng hỗn loạn trước mắt, đôi mắt tràn ngập sự phẫn nộ và thương xót cho Con gái bé bỏng. Người vợ vẫn đứng đó, đôi mắt đã khô lệ nhưng vẫn rực cháy ngọn lửa căm hờn. Chị nhìn bố mẹ chồng đang sụp đổ, nhìn Người chồng và Cô nhân tình đang hoảng loạn, trong lòng không một chút động lòng. Những gì chị cảm thấy lúc này chỉ là sự lạnh lẽo và một quyết tâm sắt đá.
Sự im lặng chết chóc trong Nhà tang lễ, vốn đã căng như dây đàn, bỗng chốc bị xé toạc bởi một tiếng gầm phẫn nộ. Một người đàn ông trung niên, mái tóc muối tiêu rũ rượi, đôi mắt đỏ ngầu vì căm tức, bất ngờ xông lên. Ông ta lao thẳng về phía Người chồng và Cô nhân tình, bàn tay giơ lên như muốn tát.
**KHÁCH VIẾNG TANG LỄ 1**
(Giọng khàn đặc, đầy hận thù)
Đồ súc vật! Giết con ruột! Các người không bằng loài cầm thú!
Tiếng nói của ông ta như một ngòi nổ, kích hoạt cơn phẫn nộ đã bị kìm nén bấy lâu trong đám đông. Khách viếng tang lễ, những người nãy giờ chỉ biết nín thở chứng kiến bi kịch, nay như bừng tỉnh. Tiếng xì xào ban đầu nhanh chóng biến thành tiếng la ó, chửi rủa vang vọng khắp Nhà tang lễ. Một vài người đàn ông khác cũng đứng bật dậy, gương mặt méo mó vì tức giận, hùng hổ tiến về phía Người chồng và Cô nhân tình.
**KHÁCH VIẾNG TANG LỄ 2**
(Gào lên, tay chỉ trỏ)
Loại người gì mà tàn độc thế hả? Giết cả máu mủ của mình!
**KHÁCH VIẾNG TANG LỄ 3**
(Đẩy Người chồng lùi lại)
Cút khỏi đây! Tang lễ của con bé không cho phép kẻ giết người như các người đứng đây!
Người chồng, vốn đang thất thần, giờ bị đẩy lùi bởi lực đẩy từ đám đông. Hắn vấp chân, suýt ngã, gương mặt trắng bệch vì sợ hãi. Cô nhân tình, vẫn còn đang úp mặt vào tay, giật mình ngẩng lên. Đôi mắt cô ta mở to, tràn ngập sự hoảng loạn khi thấy những gương mặt giận dữ đang áp sát. Một người phụ nữ trong đám đông, nước mắt lưng tròng, bất ngờ túm lấy tóc Cô nhân tình, giật mạnh.
**KHÁCH VIẾNG TANG LỄ 4**
(Gào thét)
Mày là con quỷ cái! Vì mày mà con bé chết! Mày cút đi!
Cô nhân tình la lên đau đớn, cố gắng giằng co. Cảnh tượng trở nên hỗn loạn tột độ. Tiếng chửi rủa, tiếng khóc than của người dân, tiếng giằng co, tiếng xô đẩy vang lên như một bản giao hưởng của sự phẫn nộ. Bố chồng và Mẹ chồng, vẫn còn đang bàng hoàng chưa hết, không biết làm gì để ngăn cản. Mẹ chồng chỉ biết ôm mặt nức nở, còn Bố chồng thì đứng chôn chân, chứng kiến cảnh con trai mình bị lăng mạ, tấn công nhưng không tài nào bênh vực nổi. Ông biết, những gì họ nói là sự thật, và ông cũng không còn mặt mũi nào để đối diện với mọi người.
Người vợ đứng đó, giữa tâm bão cảm xúc của đám đông, nhưng lại tĩnh lặng đến lạ. Đôi mắt chị vẫn sắc lạnh, dõi theo từng hành động của những người xung quanh. Ngọn lửa căm hờn trong lòng chị không bùng cháy mãnh liệt như đám đông, mà nó âm ỉ, lạnh lẽo, và kiên định. Chị chứng kiến Người chồng và Cô nhân tình bị vây hãm, bị lăng mạ, bị đánh đập, nhưng trong lòng không hề có một chút xót thương. Đây chính là thứ mà họ đáng phải nhận. Cơn phẫn nộ tập thể đã bùng phát, quét sạch mọi sự che đậy và giả dối trong Nhà tang lễ.
Người vợ, giữa tâm bão của sự phẫn nộ, bất ngờ sải bước về phía trước. Chị không chạy, không vội vã, mà di chuyển với một sự kiên định đến ghê người, như thể mọi cảm xúc đều đã hóa đá bên trong. Đám đông đang xô đẩy, la ó Người chồng và Cô nhân tình, bỗng chốc nhận ra sự hiện diện của chị. Khách viếng tang lễ 4 đang túm tóc Cô nhân tình giật mạnh, bỗng khựng lại khi Người vợ đứng chắn ngay phía trước.
Người vợ giơ một bàn tay lên, một động tác nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sức mạnh của sự tuyệt vọng. Ánh mắt chị quét qua từng gương mặt giận dữ trong đám đông, rồi dừng lại ở Người chồng và Cô nhân tình đang hoảng loạn. Đôi mắt chị đỏ hoe, sưng húp vì khóc, nhưng có một ngọn lửa lạnh lẽo, kiên định cháy bên trong.
**NGƯỜI VỢ**
(Giọng nói không còn run rẩy, mà trầm tĩnh đến đáng sợ, vang vọng giữa Nhà tang lễ đang dần lặng đi)
Đừng! Không cần phải làm bẩn tay.
Tất cả các Khách viếng tang lễ đều ngẩn người. Tiếng la ó tắt hẳn, chỉ còn lại tiếng nức nở âm ỉ của Mẹ chồng từ phía sau. Người chồng và Cô nhân tình ngước lên nhìn Người vợ, trong ánh mắt có chút bàng hoàng, không hiểu nổi hành động của chị.
**NGƯỜI VỢ**
(Mắt chị nhìn thẳng vào Người chồng và Cô nhân tình, giọng đầy đau đớn nhưng không hề nao núng)
Hãy để pháp luật trừng trị những kẻ đã cướp đi con gái tôi.
Một sự im lặng nặng nề bao trùm Nhà tang lễ. Những cánh tay đang giơ lên chuẩn bị tấn công Người chồng và Cô nhân tình đều khựng lại giữa chừng. Họ nhìn Người vợ, nhìn nhau, rồi lại nhìn Người chồng và Cô nhân tình, ánh mắt đầy phân vân. Họ thấy rõ sự đau đớn tận cùng trong ánh mắt Người vợ, nhưng cũng cảm nhận được sự kiên quyết, lạnh lẽo đến rợn người trong từng lời chị nói. Người vợ không muốn sự bạo lực này vấy bẩn tang lễ của con gái chị. Chị muốn con bé ra đi trong sự thanh sạch, dù cuộc sống của nó đã kết thúc một cách đau đớn và bẩn thỉu.
Cô nhân tình, với mái tóc rối bời và gương mặt đầy nước mắt, khẽ thở phào nhẹ nhõm, nhưng ánh mắt vẫn không rời Người vợ. Người chồng thì đứng sững sờ, cố gắng đọc vị cảm xúc của vợ mình, nhưng không thể. Chị như một bức tường băng, vững chãi và không thể xuyên thủng. Bố chồng và Mẹ chồng cũng ngỡ ngàng trước hành động bất ngờ của con dâu. Họ không ngờ, giữa lúc hỗn loạn nhất, người phụ nữ chịu đựng nỗi đau lớn nhất lại là người giữ được sự bình tĩnh kinh hoàng đến vậy.
Người vợ vẫn đứng đó, như một pho tượng, dùng chính nỗi đau và ý chí sắt đá của mình để ngăn chặn cơn thịnh nộ đang chực chờ bùng nổ trở lại. Chị không hề lay động, ánh mắt vẫn kiên định nhìn thẳng vào hai kẻ đã gây ra bi kịch cho gia đình mình, như một lời thề nguyền âm thầm: Lưới trời lồng lộng, tuy thưa mà khó thoát.
Đám đông vẫn im lặng, ánh mắt vẫn đổ dồn vào Người vợ, vào nỗi đau đã hóa băng của chị. Không ai dám phá vỡ khoảnh khắc tĩnh lặng đáng sợ ấy, nơi mà sự giận dữ tột cùng được nén lại bởi ý chí sắt đá của một người mẹ mất con. Người chồng và Cô nhân tình vẫn đứng đó, như bị đóng đinh, nhìn chằm chằm vào Người vợ, không thể thốt nên lời.
Đột nhiên, từ phía xa, một âm thanh chói tai xé tan không khí u ám. Tiếng còi xe cảnh sát rền vang, vọng lại trong đêm tối. Ban đầu là một tiếng vọng xa xăm, rồi nhanh chóng lớn dần, gấp gáp và dồn dập, như tiếng trống báo hiệu một kết cục không thể tránh khỏi. Mọi người đồng loạt ngoảnh đầu về phía cửa ra vào Nhà tang lễ, ánh mắt từ ngạc nhiên chuyển sang dò xét, rồi căng thẳng tột độ.
Tiếng còi xe dừng lại ngay bên ngoài. Ánh đèn xanh đỏ nhấp nháy từ xe cảnh sát hắt qua ô cửa kính mờ, đổ những vệt sáng ma mị lên những bức tường lạnh lẽo. Hai bóng người cao lớn bước vào, bộ quân phục màu xanh sẫm nổi bật giữa đám đông mặc đồ tang. Đó là hai sĩ quan cảnh sát, vẻ mặt họ nghiêm nghị, quét một lượt quanh căn phòng đang hỗn loạn và đầy kịch tính này.
Một trong hai người sĩ quan, với vẻ ngoài dứt khoát, bước lên phía trước vài bước, ánh mắt dừng lại ở thi thể của Con gái đang nằm im lìm trên bục. Anh ta nhìn quanh, thu vào tầm mắt Người chồng đang tái mét, Cô nhân tình đang run rẩy, và đặc biệt là Người vợ đang đứng thẳng lưng, kiên định như một tượng đài.
**SĨ QUAN CẢNH SÁT 1**
(Giọng nói dứt khoát, vang vọng khắp Nhà tang lễ, cắt ngang sự im lặng)
Chúng tôi nhận được tin báo về một vụ án mạng nghiêm trọng. Ai là người nhà nạn nhân?
Cả căn phòng lập tức chìm vào một sự im lặng còn nặng nề và căng thẳng hơn cả lúc trước. Không một tiếng động, không một lời xì xào. Chỉ có tiếng nấc nghẹn của Mẹ chồng từ phía sau, và hơi thở dồn dập của những người chứng kiến. Tất cả ánh mắt đều đổ dồn vào Người vợ, rồi sang Người chồng, như chờ đợi một lời thú tội, hay một lời tố cáo. Lưới trời đã mở, và tất cả đều cảm nhận được nó đang dần khép lại.
Trong bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở, nơi thời gian dường như ngưng đọng, Người vợ từ từ bước lên phía trước. Từng bước chân của chị vững vàng, điềm tĩnh lạ thường, như thể nỗi đau tột cùng đã tôi luyện chị thành một khối thép không gì lay chuyển nổi. Ánh mắt chị hướng thẳng vào hai sĩ quan cảnh sát, không một chút dao động. Cả Nhà tang lễ nín thở dõi theo, chờ đợi.
Đứng đối diện với SĨ QUAN CẢNH SÁT 1 và SĨ QUAN CẢNH SÁT 2, Người vợ khẽ cúi đầu chào một cách trang trọng. Hành động ấy, trong hoàn cảnh bi thương và đầy biến cố này, càng khiến những người chứng kiến thêm phần kinh ngạc. Sau đó, chị ngẩng mặt lên, đôi mắt sâu thẳm, không còn một giọt nước mắt nào mà chỉ ánh lên sự kiên quyết đến lạnh lùng.
**NGƯỜI VỢ**
(Giọng nói rành mạch, rõ ràng, vang vọng khắp căn phòng, át đi cả tiếng nấc nghẹn của Mẹ chồng)
Tôi là mẹ của Con gái, nạn nhân đã khuất. Tôi muốn trình báo một vụ án mạng. Chồng tôi, Người chồng, và người phụ nữ này, Cô nhân tình, chính là những người đã gián tiếp gây ra cái chết của con tôi.
Cả căn phòng xôn xao, nhưng chỉ là những tiếng thì thầm nhỏ bé rồi nhanh chóng im bặt khi Người vợ tiếp tục nói, ánh mắt quét qua Người chồng và Cô nhân tình đang đứng chôn chân, tái mét.
**NGƯỜI VỢ**
Họ đã bỏ bê con bé, hành hạ tinh thần và thể xác của Con gái trong suốt thời gian tôi đi vắng. Họ còn ra sức tìm mọi cách để tước quyền nuôi con của tôi, để có thể sống ung dung bên nhau mà không vướng bận gì. Tôi có bằng chứng.
Người chồng há miệng định nói gì đó, nhưng lời đã nghẹn lại trong cổ họng, ánh mắt đầy hoảng loạn. Cô nhân tình lập tức lùi lại một bước, toàn thân run rẩy như cành cây khô trước cơn bão.
**SĨ QUAN CẢNH SÁT 1**
(Ánh mắt nghiêm nghị, gật đầu ra hiệu)
Cô có bằng chứng gì?
Người vợ không nói thêm lời nào. Chị đưa tay vào túi áo, chậm rãi rút ra chiếc điện thoại di động của mình. Ánh sáng màn hình hắt lên gương mặt chị, càng làm nổi bật sự sắt đá, kiên định. Chị trực tiếp mở khóa, rồi đưa chiếc điện thoại về phía SĨ QUAN CẢNH SÁT 1, ngón tay chỉ vào một file ghi âm.
**NGƯỜI VỢ**
Đây là tất cả. Đoạn ghi âm những lời lẽ tàn nhẫn, những trận đòn roi, những đêm con tôi bị bỏ đói, những lời hăm dọa. Tất cả đều được ghi lại từ chính chiếc điện thoại này. Nó sẽ phơi bày sự thật về hành vi độc ác của họ, những kẻ đã cướp đi sinh mạng của Con gái tôi. Tôi giao nộp nó để tìm lại công lý cho con.
SĨ QUAN CẢNH SÁT 1 nhìn chiếc điện thoại, rồi nhìn lại đôi mắt không chút sợ hãi, chỉ chứa chan lửa hận thù và quyết tâm của Người vợ. Anh ta từ từ nhận lấy chiếc điện thoại, khuôn mặt càng thêm vẻ nghiêm trọng. SĨ QUAN CẢNH SÁT 2 đã rút sổ và bút, sẵn sàng ghi chép. Lưới trời đã mở, và giờ đây, nó đang siết chặt.
SĨ QUAN CẢNH SÁT 1 nhanh chóng mở khóa chiếc điện thoại. Dưới ánh mắt dò xét của mọi người, anh ta vuốt nhẹ màn hình, tìm đến tập tin ghi âm mà Người vợ vừa chỉ. Tiếng “play” vang lên khô khốc, và rồi, cả Nhà tang lễ chìm vào sự im lặng ghê rợn khi những âm thanh kinh hoàng bắt đầu tràn ngập không gian.
Đó là tiếng khóc xé lòng của Con gái, xen lẫn những lời mắng nhiếc cay nghiệt từ giọng Người chồng và Cô nhân tình. Tiếng đồ vật đổ vỡ, tiếng roi quất mạnh, và sau đó là những tiếng rên rỉ yếu ớt, nghẹn ngào của một đứa trẻ. “Mày cút đi! Đừng có gọi mẹ mày nữa!”, “Đồ ăn hại, sao mày không chết quách đi cho rảnh nợ!”. Những lời lẽ độc ác, tàn nhẫn ấy cứ thế phơi bày, bóc trần bộ mặt thật của hai kẻ đang đứng chết lặng.
Người chồng và Cô nhân tình, ban đầu còn cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, nhưng khi từng lời nói, từng âm thanh rùng rợn được phát ra, sắc mặt họ dần trắng bệch như tờ giấy. Mồ hôi lạnh túa ra trên trán Người chồng, ánh mắt anh ta đảo liên tục, né tránh ánh nhìn căm phẫn của mọi người. Cô nhân tình thì toàn thân run rẩy bần bật, đôi môi mím chặt đến tím tái, dường như muốn biến mất khỏi thế gian.
Sau vài phút nghe những đoạn ghi âm chấn động, SĨ QUAN CẢNH SÁT 1 dừng lại, tắt màn hình điện thoại. Anh ta và SĨ QUAN CẢNH SÁT 2 trao đổi ánh mắt nghiêm nghị. Không một lời nói nào được thốt ra, nhưng sự đồng điệu trong ánh mắt họ đã nói lên tất cả. Mọi bằng chứng đã quá rõ ràng.
SĨ QUAN CẢNH SÁT 1 bước thẳng đến chỗ Người chồng.
**SĨ QUAN CẢNH SÁT 1**
(Giọng dứt khoát, không chút nhân nhượng)
Anh Người chồng, cô Cô nhân tình, các anh chị đã bị bắt giữ vì hành vi bạo hành và ngược đãi trẻ em, dẫn đến cái chết của cháu Con gái. Chúng tôi có đủ bằng chứng.
Nghe thấy lệnh bắt giữ, Người chồng như bừng tỉnh khỏi cơn mê. Anh ta hốt hoảng, gào lên, cố gắng chống cự khi SĨ QUAN CẢNH SÁT 1 đưa tay đến còng.
**NGƯỜI CHỒNG**
(La hét điên cuồng, vùng vẫy)
Không phải tôi! Không! Em vu khống! Cô ta lừa gạt! Tôi không làm gì cả! Cô ta dựng chuyện!
SĨ QUAN CẢNH SÁT 2 nhanh chóng khống chế Người chồng đang vùng vẫy. Cô nhân tình, chứng kiến cảnh tượng đó, khuôn mặt vốn đã tái xanh giờ đây hoàn toàn không còn một giọt máu. Đôi chân cô ta khuỵu xuống, run rẩy không nói nên lời, chỉ biết lắp bắp vài tiếng vô nghĩa rồi gục hẳn xuống sàn. Hai sĩ quan cảnh sát nhanh chóng còng tay cả hai kẻ thủ ác.
Khách viếng tang lễ không còn giữ được sự im lặng. Tiếng xì xào ban đầu nhanh chóng biến thành những lời chửi rủa, nguyền rủa vang vọng khắp Nhà tang lễ.
**MỘT KHÁCH VIẾNG**
(Phẫn nộ)
Đồ cầm thú! Thằng khốn nạn!
**MỘT KHÁCH VIẾNG KHÁC**
(Tức giận)
Sao chúng mày không chết đi! Để con bé yên nghỉ!
Bố chồng và Mẹ chồng đứng đó, khuôn mặt thất thần, không dám nhìn thẳng vào ai. Họ cũng bị sốc nặng trước những bằng chứng không thể chối cãi.
Người chồng và Cô nhân tình bị hai sĩ quan cảnh sát dẫn đi, qua hàng người đang chửi rủa, nguyền rủa không ngớt. Tiếng la hét của Người chồng, tiếng khóc nức nở tuyệt vọng của Cô nhân tình và tiếng chửi bới của mọi người hòa vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng phẫn nộ, tiễn đưa hai kẻ thủ ác ra khỏi Nhà tang lễ. Người vợ đứng đó, ánh mắt dõi theo bóng họ khuất dần, nhưng không còn một giọt nước mắt nào. Chỉ có sự lạnh lùng, tĩnh lặng đến đáng sợ. Công lý cuối cùng cũng đã lên tiếng.
Sau khi Người chồng và Cô nhân tình bị dẫn đi, sự hỗn loạn trong Nhà tang lễ dần lắng xuống, nhường chỗ cho một bầu không khí nặng trĩu. Tiếng xì xào phẫn nộ vẫn còn âm ỉ, nhưng không còn bùng lên dữ dội như trước.
Người vợ đứng yên một lát, dõi theo bóng những kẻ thủ ác cho đến khi họ khuất hẳn. Ánh mắt lạnh lùng ban nãy giờ đây dần mềm đi, nỗi đau đớn bị kìm nén bấy lâu nay như muốn vỡ òa. Chị từ từ quay lại, hướng về phía chiếc quan tài trắng nhỏ nằm giữa căn phòng.
Từng bước chân của Người vợ nặng trĩu, chị đi đến bên quan tài, nơi Con gái đang yên giấc. Nước mắt đã khô cạn trong những giây phút đối mặt với cái ác, giờ đây lại tuôn rơi không ngừng. Người vợ quỳ gối xuống bên quan tài, đôi tay run rẩy đưa lên vuốt ve khuôn mặt an yên của bé. Con gái trông như một thiên thần đang ngủ, không còn gánh chịu bất kỳ nỗi đau nào của thế giới này.
Những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má Người vợ, rơi xuống tấm kính lạnh lẽo. Chị cúi thấp người, thì thầm những lời cuối cùng với đứa con bé bỏng của mình.
**NGƯỜI VỢ**
(Giọng nghẹn ngào, run rẩy, gần như không thành tiếng)
Mẹ đã đòi lại công bằng cho con rồi, con gái của mẹ. Kẻ gây tội đã phải trả giá. Con hãy ngủ thật ngon nhé, thiên thần của mẹ. Mẹ xin lỗi, con gái.
Người vợ vẫn quỳ gối bên quan tài nhỏ, đầu tựa nhẹ vào tấm kính lạnh, những giọt nước mắt vẫn chảy nhưng không còn dữ dội như trước. Có lẽ, gánh nặng bao lâu nay đã được trút bỏ phần nào. Trong không gian tĩnh mịch của Nhà tang lễ, chỉ còn nghe tiếng nấc nghẹn ngào của Người vợ và những tiếng thở dài nặng nề vang lên từ phía Khách viếng tang lễ.
Khách viếng tang lễ, những người từng hò hét, phẫn nộ, giờ đây cũng đã trở lại với sự trầm mặc. Họ đứng thành hàng, lặng lẽ thắp nén hương, cúi đầu trước di ảnh Con gái. Không còn những tiếng xì xào bàn tán hay những lời chửi rủa, chỉ còn sự tiếc thương vô hạn dành cho sinh linh bé nhỏ. Mỗi người đều cảm nhận rõ ràng nỗi đau mất mát bao trùm, nhưng trong sâu thẳm, cũng có một cảm giác nhẹ nhõm mơ hồ. Công lý đã được thực thi, dù theo một cách nghiệt ngã và muộn màng.
Bố chồng và Mẹ chồng đứng ở một góc, ánh mắt phức tạp nhìn về phía Người vợ. Sự phẫn nộ ban nãy trong họ giờ đã nhường chỗ cho nỗi đau xé lòng và cả sự hối hận. Có lẽ, chính họ cũng vừa chứng kiến một phần sự thật cay đắng nhất. Mẹ chồng đưa tay lên che miệng, nước mắt lã chã rơi. Bố chồng siết chặt nắm tay, gương mặt nhăn lại vì đau đớn và xấu hổ.
Người vợ từ từ đứng dậy, đôi chân run rẩy. Chị quay lại, khẽ cúi đầu chào Khách viếng tang lễ. Ánh mắt chị quét qua từng gương mặt, như muốn nói lời cảm ơn cho sự hiện diện và sự đồng cảm của họ. Rồi chị lại nhìn về phía quan tài, đôi môi khẽ mấp máy một lời vĩnh biệt không thành tiếng, ôm trọn nỗi đau và cả sự bình yên tìm thấy trong khoảnh khắc cuối cùng này. Không khí trong Nhà tang lễ vẫn nặng trĩu, nhưng dường như đã có một sự chấp nhận, một sự khởi đầu mới của nỗi đau nhưng cũng là của sự hồi sinh.
Người vợ chầm chậm đưa tay lên, vuốt nhẹ tấm di ảnh Con gái đang mỉm cười hồn nhiên, nụ cười đau khổ vẫn vương trên môi chị nhưng ánh mắt đã ánh lên sự kiên cường lạ thường. Chị hít một hơi thật sâu, cố nuốt những giọt nước mắt chực trào. Đôi mắt chị nhìn xa xăm, xuyên qua không gian tĩnh mịch của Nhà tang lễ, như đang nhìn về một tương lai mịt mờ nhưng không còn tuyệt vọng.
“Con sẽ luôn sống trong tim mẹ, con gái bé bỏng của mẹ,” Người vợ thì thầm, giọng nói khàn đặc nhưng đầy mạnh mẽ. “Mẹ sẽ sống tiếp cho cả phần của con, để con không bao giờ bị lãng quên. Mẹ hứa sẽ mạnh mẽ bước tiếp, mang theo tình yêu và nỗi nhớ về con, nhưng sẽ không để nước mắt mẹ làm vẩn đục nụ cười của con nữa.”
Chị ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên định quét qua Khách viếng tang lễ, những người vẫn đứng đó với ánh nhìn đầy chia sẻ. Chị không còn cảm thấy cô đơn. Nỗi đau vẫn còn đó, sâu sắc và dai dẳng, nhưng giờ đây, nó đã được bao bọc bởi một lớp vỏ bọc cứng rắn của sự quyết tâm. Con đường phía trước có thể gập ghềnh, nhưng Người vợ biết mình không còn đơn độc. Chị sẽ tìm thấy ý nghĩa trong cuộc sống này, không chỉ vì bản thân mà còn vì lời hứa với đứa con gái bé bỏng. Mỗi bước chân chị đi từ nay sẽ là một minh chứng cho tình yêu vĩnh cửu của một người mẹ, một ngọn lửa không bao giờ tắt, soi sáng con đường của hy vọng và sự hồi sinh. Cuộc đời có thể lấy đi của chị tất cả, nhưng không thể lấy đi tình yêu và ký ức đẹp đẽ về đứa con, thứ sẽ tiếp thêm sức mạnh cho chị vượt qua mọi giông bão. Chị đã mất đi một phần cuộc đời, nhưng chị đã tìm thấy một lý do để tiếp tục sống, để minh oan và để nhớ. Thế giới ngoài kia có thể vẫn đầy rẫy bất công và cay đắng, nhưng trong trái tim của Người vợ, một hạt giống bình yên đã nảy mầm, lặng lẽ chờ ngày đơm hoa, kết trái.

