Chồng đẩy vợ về quê 3 tháng… 7 chữ lộ sự thật cay đắng

Chồng giục tôi về quê chăm mẹ ốm, 3 tháng sau anh nhắn 7 chữ khiến tôi “đóng băng…Tôi đứng chết lặng trước màn hình điện thoại, bảy chữ hiện rõ trên tin nhắn từ chồng khiến tim tôi như ngừng đập. Trong giây phút đó, mọi niềm tin tôi từng đặt nơi anh bỗng vỡ vụn như thủy tinh rơi xuống nền đá.

Tôi là Hạnh, 33 tuổi, nhân viên kế toán của một công ty xuất nhập khẩu ở Sài Gòn. Chồng tôi – Tuấn – là kỹ sư xây dựng, thường xuyên đi công tác dài ngày. Chúng tôi kết hôn đã bốn năm, cuộc sống không quá giàu sang nhưng nhìn vào, ai cũng bảo chúng tôi là “vợ chồng kiểu mẫu”.

Thế rồi vào một buổi tối tháng Ba, Tuấn về nhà sớm hơn mọi khi. Vẻ mặt anh có chút lo lắng:

– “Mẹ anh bệnh rồi. Dạo này ho nhiều, mệt mỏi. Bố gọi bảo anh cố gắng về thăm bà mấy hôm.”

Tôi gật đầu. Dù mẹ chồng và tôi không quá thân thiết, tôi cũng không có ác cảm gì với bà. Chỉ là… quê anh ở tận Quảng Trị, mà công việc tôi đang bận sổ sách cuối quý, không thể nghỉ ngay.

– “Hay em về chăm bà thay anh một thời gian. Em có thể làm việc từ xa mà, còn anh ở lại công trình kẻo người ta thiếu người.”

Tôi thoáng bất ngờ. Từ trước đến nay, anh chưa từng chủ động đề nghị tôi về quê. Nhưng nghĩ lại, tôi vốn đang cân nhắc xin làm online vài tháng để nghỉ ngơi.

– “Ừ, để em sắp xếp.”

Tuấn mỉm cười, nắm tay tôi thật chặt. Hôm sau, tôi bắt xe về Quảng Trị.

Những ngày đầu, tôi vẫn giữ nhịp sống đều đặn: sáng thức dậy sớm, chuẩn bị đồ ăn sáng cho mẹ chồng, rồi làm việc online đến chiều. Mẹ chồng tôi không nói nhiều, nhưng bà không tỏ ra khó chịu. Bệnh tình của bà không quá nặng – chỉ là ho, đau đầu, mệt mỏi – phần vì tuổi tác, phần vì thời tiết thay đổi.

Mỗi ngày, tôi đều gọi video cho Tuấn. Nhưng dần dần, từ mỗi ngày, anh chỉ còn gọi 2–3 lần mỗi tuần. Khi tôi hỏi, anh nói đang bận công trình mới. Tôi tin anh – Tuấn luôn là người tận tâm với công việc.

Thời gian cứ thế trôi qua.

Sau một tháng, mẹ chồng tôi khá hơn nhiều. Bà thậm chí có thể tự nấu ăn, đi chợ, làm vườn. Tôi định sẽ xin phép về lại Sài Gòn. Nhưng vừa nhắn tin cho Tuấn, anh gọi ngay:

– “Mẹ anh mới khỏe lại thôi, em ráng ở thêm một thời gian nữa. Ở đó thoải mái, không khí trong lành, em cũng cần nghỉ ngơi. Còn anh vẫn chưa xong công trình.”

Tôi hơi ngần ngại, nhưng lại xuôi theo.

Tháng thứ hai trôi qua. Tôi bắt đầu cảm thấy buồn chán. Không bạn bè, không chồng, không con cái. Dù tôi gọi điện, nhắn tin thường xuyên, Tuấn ngày càng ít trả lời. Tôi bắt đầu linh cảm có điều gì đó không ổn, nhưng không muốn đa nghi.

Rồi đến tháng thứ ba.

Một buổi tối trời mưa, tôi ngồi xem lại những tin nhắn cũ với chồng. Cuộc trò chuyện gần nhất là cách đây một tuần. Tôi thử nhắn:

“Anh ơi, mai em về lại Sài Gòn nhé?”

Một giờ sau, Tuấn trả lời đúng một tin nhắn duy nhất:

“Đừng về. Anh xin lỗi em.”… Xem-thêm 👇

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Chồng đẩy vợ về quê 3 tháng… 7 chữ lộ sự thật cay đắng

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt