Gặp lại tình cũ sang chảnh hơn vợ, tôi lên phòng rồi ôm đồ chạy…

Tuần trước tôi đi công tác theo chỉ thị của công ty. Khách sạn do công ty sắp xếp, mọi chuyện cũng không có gì nếu như tối hôm đó tôi không tình cờ gặp lại người yêu cũ ở sảnh khách sạn. Gặp lại người yêu cũ sau 5 năm chia tay, trong lòng tôi cũng thấy bồi hồi xao xuyến. Dù sao cũng là người phụ nữ mình từng yê:u thương, tuy không đến được với nhau nhưng trong lòng tôi vẫn có tình cảm. Cô ấy lại xinh đẹp rạng ngời hơn vợ tôi khá nhiều. Tối đó chúng tôi đã uống r:ượ:u với nhau, cuối cùng quyết định về phòng tôi ôn lại thêm chuyện cũ và rồi chuyện gì đến sẽ đến. Nào ngờ, 2h sáng tôi x;anh m;ặt ôm quần áo chạy…Tuần trước, tôi được công ty điều đi công tác đột xuất ở thành phố Đà Nẵng – nơi từng là miền ký ức sâu sắc thời sinh viên và cũng là nơi tôi đã yêu say đắm một người con gái suốt 3 năm. Mọi thủ tục đều được công ty sắp xếp, từ vé máy bay cho đến khách sạn nghỉ ngơi. Tôi vốn không mong đợi điều gì ngoài việc hoàn thành công việc rồi về lại Sài Gòn.

Khách sạn tôi ở là một chuỗi resort cao cấp gần biển. Tôi đến nơi vào buổi chiều muộn, tranh thủ tắm rửa rồi xuống sảnh để dùng bữa tối theo suất buffet đã đặt sẵn. Khi tôi đang loay hoay lựa món ăn, thì một giọng nói quen thuộc vang lên sau lưng:

– “Anh Hoàng?”

Tôi quay lại. Và đứng đó, dưới ánh đèn vàng dịu nhẹ của sảnh khách sạn, là Mai – mối tình đầu, người tôi đã không gặp suốt 5 năm qua, kể từ ngày cô ấy lặng lẽ xóa hết liên lạc và tôi chọn cách bước tiếp bằng một cuộc hôn nhân an toàn.

Cô ấy vẫn vậy – mái tóc đen dài, đôi mắt sáng, và nụ cười mà tôi từng mơ thấy trong vô thức. Nhưng khác với Mai ngày xưa là sinh viên nghèo với đôi giày sờn gót, giờ cô ấy thanh lịch trong chiếc váy ôm màu kem nhã nhặn và một chiếc túi xách hàng hiệu nhỏ gọn.

– “Mai… thật không ngờ gặp em ở đây…”

– “Em đi công tác. Công ty em tổ chức hội thảo trong khách sạn này.”

Chúng tôi ngồi xuống một chiếc bàn ở góc khuất sảnh. Tôi không biết là do hoàn cảnh hay do cảm xúc đột ngột ùa về, nhưng chúng tôi trò chuyện như thể chưa từng chia xa. Từ những câu chuyện công việc, bạn bè, gia đình… đến cả những chuyện cũ năm nào – những đêm ngồi bên nhau trong ký túc, những lần cãi vã và cả ngày chia tay trong mưa.

Khi đồng hồ điểm 9h tối, tôi ngập ngừng:

– “Em… có muốn lên phòng anh ngồi thêm không? Ở đây hơi ồn…”

Cô ấy ngần ngừ trong một tích tắc, rồi khẽ gật đầu.

Lúc cánh cửa phòng khép lại, không gian trở nên im lặng đến đáng sợ. Chúng tôi rót rượu, thứ rượu tôi mang theo như một thói quen khi đi công tác – không vì nghiện mà để đỡ cô đơn. Càng uống, chúng tôi càng buông lơi quá khứ.

– “Anh đã từng rất yêu em, Mai à. Anh từng nghĩ sẽ cưới em.”

– “Em biết chứ… Nhưng lúc đó em sợ, em thấy anh chưa sẵn sàng. Em không muốn trở thành gánh nặng cho anh.”

– “Chúng ta có thể đã khác, nếu em không biến mất như thế…”

Cô ấy im lặng, rồi bất ngờ đặt tay lên tay tôi. Khoảnh khắc đó – mọi lý trí trong tôi như tan biến. Chúng tôi hôn nhau, rồi kéo nhau về phía giường như một sự đầu hàng số phận. Tôi không nghĩ được gì, chỉ biết mình đang sống lại một thời đã chết.

Và rồi chuyện gì đến cũng đến.

Tôi tỉnh dậy vì tiếng chuông điện thoại reo inh ỏi. Là vợ tôi – Hương…. Xem thêm tại bình luận

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Gặp lại tình cũ sang chảnh hơn vợ, tôi lên phòng rồi ôm đồ chạy…

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt