“Đưa ngư/ời tì/nh đi mua sắm trở về, vừa mở lồng bàn cơm vợ để phần, tôi ng/ã quỵ bật kh/óc…
Hải chưa bao giờ nghĩ mình là người đàn ông t//ệ b//ạc. Anh chỉ nghĩ đơn giản, vợ ở nhà lo cơm nước, còn anh đi làm, có thêm một người con gái bên ngoài để gi/ải khu/ây, có sao đâu. Từ ngày quen Hương – cô nhân viên mới trong công ty, Hải bỗng thấy mình trẻ lại. Hương xinh đẹp, hay cười, giọng nói ngọt như rót mật. Cô chẳng bao giờ càm ràm như vợ anh, lúc nào cũng “dạ”, cũng tựa đầu vào vai anh bảo:
– Em chỉ cần anh thôi…
Hôm nay lĩnh lương, Hải đưa Hương đi trung tâm thương mại. Cô thử hết váy này tới túi kia. Anh đứng ngoài, tay cầm túi đồ, trong lòng lâng lâng tự hào vì có ngư/ời t/ình trẻ đẹp. Ăn tối xong, anh đưa Hương về căn hộ cô thuê. Trước khi xuống xe, Hương ôm c/ổ anh hô/n vội:
– Ngủ ngon, mai lại đón em nhé.
Hải lái xe về nhà trong tâm trạng khoan khoái. Anh nghĩ vợ chắc đã ngủ, lát vào chỉ cần tắm rửa rồi nghỉ. Thế nhưng vừa mở cửa bước vào, đập vào mắt anh là căn nhà tối om. Chỉ có ngọn đèn nhỏ trong bếp hắt ra, le lói. Hải bật đèn, tháo cà vạt, định đi rót cốc nước thì nhìn thấy lồng bàn đặt trên bàn ăn. Bên cạnh là một xấp giấy úp xuống.
Anh tiến lại gần, mở lồng bàn. Trên mâm cơm là bát canh cá chua, đĩa thịt rim, bát rau luộc, một bát cơm đầy. Hơi nóng đã nguội từ lâu, mỡ cá đóng váng, nhưng mọi thứ được xếp gọn gàng tươm tất. Hải khẽ nhíu mày, cầm xấp giấy bên cạnh lên. Trái tim anh như v/ỡ toa/ng khi nhận ra đó là…”
“Run rẩy, Hải đọc dòng chữ in hoa, sắc lạnh trên cùng của xấp giấy: ‘KẾT QUẢ XÉT NGHIỆM UNG THƯ GIAI ĐOẠN CUỐI’. Bên dưới, in đậm, là tên vợ anh.
Cả thế giới của Hải như sụp đổ trong khoảnh khắc. Tay anh buông thõng. Tờ giấy mỏng manh tựa chiếc lá khô, chao đảo rồi rơi xuống nền gạch lạnh lẽo. Anh khuỵu xuống, hai đầu gối va mạnh vào sàn nhà nhưng anh không thấy đau. Nỗi đau trong lồng ngực đã lấn át tất cả. Nước mắt tuôn ra không ngừng, nóng hổi, lăn dài trên gò má người đàn ông vừa mới đây còn đang
lâng lâng hạnh phúc bên người tình. Tiếng khóc nghẹn lại trong cổ họng, vỡ ra thành những tiếng nấc tức tưởi, bất lực.
Hình ảnh Hương cười nói, hình ảnh những chiếc túi hàng hiệu, những lời ngọt ngào “”Em chỉ cần anh thôi”” bỗng trở nên sắc lẹm, cứa vào tâm trí anh. Thật giả dối. Thật nực cười.
Ánh mắt anh vô hồn nhìn mâm cơm nguội ngắt trên bàn. Bát canh cá chua đã nổi một lớp váng mỏng. Đĩa thịt rim co lại. Vợ anh đã cẩn thận nấu những món anh thích nhất. Không phải để đợi anh về ăn, mà là để chào tạm biệt.
Anh nhớ lại những lần cô than mệt, những lần cô xanh xao nói không khỏe. Anh đã gạt đi, cho rằng cô chỉ kiếm cớ, cho rằng cô phiền phức. “”Anh bận lắm,”” anh đã nói thế, trong khi tay vẫn đang nhắn tin cho Hương. Lời nói đó giờ đây như ngàn vạn mũi dao đâm thẳng vào tim anh.
Hải vơ vội tờ giấy xét nghiệm lên, ép chặt vào ngực mình như thể làm vậy có thể thay đổi được sự thật tàn nhẫn. Anh gục đầu xuống bàn, đôi vai rộng run lên bần bật. Căn nhà rộng lớn, nơi từng là tổ ấm, giờ đây chỉ còn lại tiếng khóc ai oán và sự hối hận muộn màng đến xé lòng.”
“Cơn nấc nghẹn khiến lồng ngực Hải đau thắt. Anh siết chặt tờ giấy xét nghiệm nhàu nát trong tay, ước gì mình có thể bóp nát được cả sự thật phũ phàng này. Ánh mắt đẫm nước của anh lia về phía bàn ăn. Bên cạnh mâm cơm nguội lạnh, một tập hồ sơ bệnh án dày cộm nằm đó, hé mở, như thể vợ anh đã cố tình để lại.
Anh lảo đảo đứng dậy, lao tới, vơ lấy tập hồ sơ. Những ngón tay run rẩy lật qua từng trang giấy chi chít chữ y khoa mà anh chẳng thể hiểu nổi. Và rồi, một tờ giấy gấp tư, ố vàng, khác hẳn với những tờ giấy in trắng muốt, nhẹ nhàng rơi ra từ giữa tập hồ sơ, đáp xuống nền nhà.
Hải cúi xuống, nhặt nó lên. Nét chữ mềm mại quen thuộc của vợ anh, nhưng run rẩy và nhòe đi ở vài chỗ, như thể người viết đã phải cố nén những giọt nước mắt.
“”Gửi chồng,
Khi anh đọc được những dòng này, có lẽ em đã đi rồi. Xin anh đừng đi tìm em.
Em biết chuyện của anh và cô gái ấy, Hương. Em biết từ lâu rồi, Hải à. Em thấy những tin nhắn anh vội vàng xóa đi, thấy những lần anh nói dối đi công tác để hẹn hò. Trái tim em đau lắm, nhưng em đã chọn im lặng.
Em đã định làm ầm lên, đã định ghen tuông như bao người phụ nữ khác. Nhưng rồi em nhận được kết quả này. Em không còn nhiều thời gian nữa. Sức lực em cũng cạn rồi. Em không muốn dùng những ngày tháng cuối cùng ít ỏi của mình để cãi vã, để hờn giận. Em chỉ muốn những ngày cuối cùng của mình được yên bình, dù đó là sự bình yên giả tạo mà anh ban cho.
Em nấu cho anh bữa cơm cuối cùng này, toàn món anh thích. Ăn đi cho nóng nhé, chồng.””
Chữ “”chồng”” cuối cùng như một nhát dao xoáy sâu vào nơi đau đớn nhất trong tâm hồn Hải. “”Ăn đi cho nóng nhé””. Lời dặn dò dịu dàng ấy giờ đây trở thành lời mỉa mai cay đắng nhất. Anh nhìn chằm chằm vào mâm cơm đã nguội ngắt từ bao giờ. Bát canh váng mỡ, đĩa thịt co rúm, tất cả như đang cười nhạo vào sự vô tâm và phản bội của anh.
Bức thư tuột khỏi tay Hải. Anh gào lên một tiếng tuyệt vọng, âm thanh lạc đi, khản đặc. Anh vơ lấy điện thoại, bấm gọi cho vợ. Tiếng chuông chờ vang lên một cách tra tấn, rồi tắt ngấm. Anh gọi lại, gọi điên cuồng.
“”Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được…””
Giọng nói vô cảm của tổng đài như nhát búa cuối cùng, đập tan mọi hy vọng. Hải ném chiếc điện thoại vào tường. Nó vỡ tan tành. Anh gục ngã, vùi mặt vào hai bàn tay, tiếng khóc vỡ òa, không còn là sự nức nở kìm nén mà là tiếng gào khóc của một kẻ tội đồ nhận ra mình đã mất tất cả.”
“Tiếng gào khóc của Hải cứ thế xé toạc không gian tĩnh lặng đến rợn người của căn nhà. Anh gục trên sàn, nước mắt và nước mũi giàn giụa, thấm ướt cả vạt áo sơ mi đắt tiền. Anh đấm tay xuống sàn, một lần, hai lần, cho đến khi mu bàn tay tứa máu, nhưng cơn đau thể xác chẳng là gì so với nỗi đau đang cào xé tâm can.
Chợt, ánh mắt anh dừng lại ở chiếc điện thoại bàn cũ kỹ nằm trên kệ TV, phủ một lớp bụi mỏng. Một tia hy vọng le lói, dù là mong manh nhất.
Anh lồm cồm bò dậy, loạng choạng lao về phía đó như một kẻ chết đuối vớ được cọc. Những ngón tay run rẩy, bấu víu vào chiếc ống nghe lạnh ngắt, bấm một cách điên cuồng dãy số đã khắc sâu vào tiềm thức.
Tiếng tút… tút… dài lê thê vang lên, mỗi một âm thanh như một mũi kim châm thẳng vào màng nhĩ, vào trái tim đang rỉ máu của Hải. Anh áp chặt điện thoại vào tai, nín thở cầu nguyện, van xin một phép màu nào đó, chỉ cần cô nhấc máy, chỉ cần anh được nghe giọng nói của cô.
Nhưng không. Tiếng tút tắt ngấm.
Đầu dây bên kia lại chuyển sang hộp thư thoại. Giọng nói quen thuộc của vợ anh vang lên, nhưng là giọng nói đã được ghi âm từ rất lâu, dịu dàng và bình thản đến tàn nhẫn: “”Xin lỗi, hiện tại tôi không thể nghe máy. Vui lòng để lại lời nhắn sau tiếng bíp…””
Cảm giác bất lực và tội lỗi tột cùng bóp nghẹt lấy tim anh. Hy vọng cuối cùng cũng bị dập tắt không thương tiếc. Hải buông thõng chiếc điện thoại. Nó rơi xuống sàn, tạo ra một tiếng “cạch” khô khốc, não nề trong sự im lặng tuyệt đối.
Hải ngửa cổ lên, lồng ngực phập phồng như muốn nổ tung. Anh gầm lên, một tiếng hét không còn ra tiếng người, lạc đi vì tuyệt vọng và đau đớn.
“”EM ƠI! ANH SAI RỒI! VỀ VỚI ANH ĐI EM!””
Anh hét tên vợ, hét cho đến khi cổ họng bỏng rát, khản đặc. Nhưng đáp lại anh chỉ có tiếng vọng của chính mình dội lại từ bốn bức tường lạnh lẽo, và tiếng tích tắc đều đặn của chiếc đồng hồ treo tường, như đang đếm ngược những giây phút cuối cùng của cuộc đời anh. Căn nhà trống rỗng, lạnh lẽo chưa từng thấy.”
“Tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường trở thành âm thanh duy nhất tra tấn Hải, mỗi một nhịp như một nhát búa gõ vào thần kinh đang căng như dây đàn của anh. Sự im lặng chết chóc của căn nhà không còn mang lại cảm giác bình yên giả tạo nữa, nó biến thành một áp lực vô hình, bóp nghẹt lấy anh, thúc ép anh phải hành động.
Không thể ở đây! Không thể chết gục trong cái địa ngục này!
Một tia suy nghĩ điên cuồng lóe lên. Anh bật dậy, đôi chân loạng choạng suýt ngã quỵ. Ánh mắt anh quét qua căn phòng, rồi dán chặt vào chùm chìa khóa xe treo trên móc cạnh cửa ra vào. Lối thoát!
Anh lao tới như một con thiêu thân, giật phắt chùm chìa khóa lạnh ngắt. Anh không dám nhìn vào gương, không dám đối diện với bộ dạng thảm hại của chính mình: vẫn là chiếc áo sơ mi hàng hiệu anh mặc đi với nhân tình, nhưng giờ đây đã nhàu nát, vấy bẩn, thấm đẫm nước mắt và cả vệt máu đã bắt đầu khô lại trên mu bàn tay.
Anh xô mạnh cánh cửa, lao ra ngoài màn đêm đặc quánh. Cánh cửa gỗ cứ thế mở toang hoác, mời gọi cơn gió lạnh lùa vào, bỏ lại sau lưng một căn nhà lạnh lẽo, trống rỗng không chút hơi người.
Tiếng động cơ gầm lên một cách giận dữ, xé toạc sự yên tĩnh của con ngõ nhỏ. Hải nhấn ga, chiếc xe vọt đi như một con thú bị thương đang chạy trốn. Đèn đường, nhà cửa, cây cối lướt qua cửa kính, nhòe đi thành những vệt sáng ma quái. Anh lái trong vô định. Đi đâu? Anh không biết. Anh chỉ biết phải đi, phải chạy trốn khỏi cái không gian đang giết chết mình.
Đầu óc anh trống rỗng, rồi đột nhiên, giữa cơn hỗn loạn, một ý nghĩ lóe lên như tia sét đánh ngang trời: Nhà bố mẹ vợ!
Đúng rồi! Chắc chắn cô ấy đang ở đó! Đó là nơi duy nhất cô ấy có thể đến. Đó là hy vọng duy nhất của anh lúc này.
Một tia hy vọng, dù mong manh như sợi chỉ, bùng lên dữ dội trong lồng ngực Hải, biến sự vô định thành mục tiêu rõ ràng. Anh bẻ lái gấp, chiếc xe rít lên một tiếng ken két trên mặt đường nhựa. Chân anh đạp lút ga, không chút do dự.
Chiếc xe lao vun vút ra đường lớn, luồn lách qua những dòng xe cộ một cách điên rồ. Anh vượt đèn đỏ, lạng lách qua những khoảng trống nhỏ nhất. Tiếng còi xe inh ỏi vang lên xung quanh như một bản giao hưởng của sự hỗn loạn, nhưng anh không nghe thấy gì. Tai anh chỉ ù đi vì tiếng gào thét từ sâu trong tâm can.
Hình ảnh mâm cơm nguội lạnh. Dòng chữ nghiệt ngã trong tờ đơn ly hôn. Giọng nói dịu dàng đến tàn nhẫn của vợ trong hộp thư thoại. Nụ cười giả tạo của Hương. Tất cả quay cuồng trong tâm trí anh như một cơn bão, thôi thúc anh nhấn ga sâu hơn nữa. Kim đồng hồ tốc độ cứ thế nhích dần, 80, 90, 100km/h. Anh phải đến đó, phải gặp cô ấy, bằng mọi giá, trước khi tất cả sụp đổ hoàn toàn.”
“Tiếng lốp xe rít lên một vệt dài chói tai trên mặt đường nhựa tĩnh lặng, chiếc xe dừng khựng lại ngay trước một căn nhà hai tầng bình dị, cánh cổng sắt vẫn đóng im lìm. Hải không buồn tắt máy, anh lảo đảo bước ra khỏi xe, vấp phải chân mình suýt ngã. Không khí lạnh về đêm cũng không thể làm dịu đi cái đầu đang nóng bừng như lửa đốt của anh.
Anh lao đến cánh cổng sắt, dùng cả thân mình mà rung lắc, dùng nắm đấm mà nện thình thịch vào cánh cửa gỗ dày phía trong.
“Bố! Mẹ! Mở cửa cho con! Vợ con đâu? Cho con gặp cô ấy!”
Tiếng la hét khản đặc của anh xé toạc màn đêm. Những cú đập cửa ngày một mạnh hơn, điên cuồng hơn, như thể anh muốn trút hết tất cả sự hối hận, sợ hãi và tuyệt vọng của mình vào cánh cửa vô tri ấy. Anh gọi tên vợ, gọi tên bố mẹ vợ trong vô vọng.
Một vài nhà hàng xóm đã bật đèn, những ô cửa sổ lờ mờ ánh sáng tò mò nhìn ra. Nhưng Hải không quan tâm. Thế giới của anh lúc này đã thu hẹp lại chỉ còn cánh cửa lạnh ngắt trước mặt.
Sau một lúc điên cuồng gào thét, một ánh đèn vàng vọt từ tầng hai của ngôi nhà bật sáng. Trái tim Hải thót lại, rồi đập điên cuồng trở lại. Có người! Cô ấy ở đây thật rồi!
Tiếng lạch cạch của then cài vang lên. Cánh cửa gỗ nặng nề từ từ hé mở.
Người đứng sau cánh cửa không phải là vợ anh. Đó là bố vợ anh. Dưới ánh đèn hiên vàng vọt, gương mặt ông vốn phúc hậu giờ hằn sâu những nếp nhăn của sự mệt mỏi và đau buồn tột độ. Đôi mắt ông trũng sâu, quầng thâm như đã nhiều đêm không ngủ.
Nhìn thấy bộ dạng thảm hại của Hải – áo sơ mi nhàu nát, tóc tai rối bời, đôi mắt đỏ ngầu sưng húp – gương mặt ông không hề biến sắc. Không một chút ngạc nhiên, không một tia thương hại, chỉ có sự thất vọng lạnh lẽo, sâu hoắm như một vực thẳm. Ánh mắt đó nhìn anh như nhìn một kẻ xa lạ, một nỗi phiền toái không hơn không kém.
Hy vọng mong manh trong mắt Hải vụt tắt, như ngọn nến trước cơn gió lùa. Anh đối diện với một bức tường băng giá của sự thất vọng. Anh lắp bắp, giọng lạc đi.
“Bố… Cô ấy… Cô ấy có ở đây không ạ? Con xin bố, cho con gặp cô ấy một lát thôi…”
Bố vợ anh nhìn thẳng vào mắt anh, giọng ông trầm và khô khốc, không một chút cảm xúc.
“Ở đây không có ai để cậu gặp cả.”
Câu nói như một gáo nước đá dội thẳng vào mặt Hải. Anh sững người, rồi lắc đầu quầy quậy như không tin vào tai mình.
“Không! Cô ấy chắc chắn ở đây! Cô ấy không đi đâu khác được! Bố, con xin bố mà, con biết con sai rồi! Con phải gặp cô ấy!”
Hải định lách người qua, cố gắng xông vào trong, nhưng bố vợ anh chỉ cần đứng yên cũng đủ tạo thành một bức tường không thể vượt qua. Ánh mắt ông trở nên sắc lẹm, sự chán chường đã lên đến đỉnh điểm.
“Tôi nói, về đi.” Ông gằn từng chữ. “Nó không muốn gặp cậu. Và chúng tôi cũng vậy.”
Nói rồi, không cho Hải thêm một cơ hội van xin nào nữa, ông dứt khoát đẩy mạnh cánh cửa.
SẦM!
Cánh cửa gỗ nặng nề đóng sập lại ngay trước mặt Hải, tiếng chốt cài vang lên một tiếng “cạch” khô khốc, tàn nhẫn.
Hải đứng chết trân. Âm thanh đó như một nhát búa cuối cùng, đập tan tành chút lý trí còn sót lại của anh. Cánh cửa lạnh lùng, dứt khoát, đã đóng lại mọi con đường, dập tắt hoàn toàn tia hy vọng cuối cùng của anh. Anh chỉ còn lại một mình, đối diện với màn đêm đặc quánh và sự thật phũ phàng rằng anh đã mất tất cả.”
“Tiếng chốt cửa khô khốc vang lên như một bản án tử hình, đóng sập lại mọi hy vọng của Hải. Anh đứng bất động, áp cả mặt vào cánh cửa gỗ lạnh lẽo, cơ thể run lên bần bật. Sự tuyệt vọng biến thành một nỗi hoảng loạn câm lặng. Anh không gào thét nữa, chỉ có những tiếng nấc nghẹn ngào bật ra từ lồng ngực đang bị bóp nghẹt. Anh trượt người xuống, ngồi bệt trên thềm cửa đầy bụi bặm, gục đầu vào giữa hai đầu gối như một đứa trẻ lạc lõng.
Anh phải làm gì đây? Cô ấy thực sự không muốn gặp anh nữa. Anh đã mất cô ấy thật rồi.
Đúng lúc đó, một tiếng “két” nhẹ vang lên. Tiếng then cài lại được rút ra.
Hải ngẩng phắt đầu dậy, đôi mắt đỏ ngầu lóe lên một tia hy vọng điên cuồng. Cánh cửa lại hé mở, và bố vợ anh lại đứng đó, gương mặt ông giờ đây không còn sự lạnh lùng nữa, mà là một nỗi đau đớn đến kiệt cùng, hằn trên từng nếp nhăn. Ông nhìn xuống gã đàn ông đang ngồi bệt dưới chân mình, thảm hại và đáng thương.
Hải vội vàng bò dậy, chới với như sắp ngã. Anh lắp bắp, từng từ bật ra khó nhọc như thể có ai đó đang bóp cổ mình.
“Bố… Vợ… Vợ con… cô ấy đâu rồi ạ?”
Bố vợ anh không trả lời ngay. Ông chỉ nhìn anh chằm chằm, một cái nhìn xuyên thấu, như muốn lột trần tất cả sự giả dối, ích kỷ và tội lỗi của anh ra ánh sáng. Cái nhìn ấy kéo dài, đè nặng lên không gian khiến Hải cảm thấy khó thở. Cuối cùng, ông cất giọng, chậm rãi, từng chữ một như những nhát búa nện thẳng vào tâm can Hải.
“Nó không có ở đây.”
Hải sững người.
Giọng ông trầm xuống, mang theo nỗi uất nghẹn dồn nén bấy lâu. “Từ lúc nó cần cậu nhất thì cậu ở đâu? Giờ tìm nó làm gì nữa?”
Câu hỏi không phải để nhận câu trả lời. Nó là một lời buộc tội, một nhát dao chí mạng. Toàn thân Hải cứng đờ, chết lặng. Từng chữ của bố vợ như hóa thành một lưỡi dao vô hình, lạnh buốt, đâm thẳng vào lồng ngực anh, xoáy sâu vào trái tim đang rỉ máu. Cái cảm giác đau đớn, tội lỗi và hối hận tột cùng khiến anh không đứng vững nổi. Anh lảo đảo lùi lại một bước, hai tai ù đi, trước mắt chỉ còn là gương mặt thất vọng tột độ của người cha đã từng coi anh như con ruột.
Cậu ở đâu? Câu hỏi đó cứ vang vọng mãi trong đầu anh, tra tấn anh. Anh ở đâu ư? Anh đang ở bên Hương, đang vui vẻ mua sắm, đang ôm ấp người tình trong căn hộ sang trọng, trong khi vợ anh đang cần anh nhất. Giờ thì anh tìm cô ấy làm gì nữa? Câu hỏi đó như một lời khẳng định rằng tất cả đã quá muộn, rằng sự hối lỗi của anh bây giờ chỉ là một trò hề vô nghĩa.”
“Hải lảo đảo rời khỏi nhà bố vợ như một kẻ mất hồn. Anh không biết mình đã về nhà bằng cách nào. Căn nhà lạnh lẽo, im lìm chào đón anh. Mâm cơm nguội ngắt vẫn còn nguyên trên bàn, một lời chế giễu câm lặng cho sự bội bạc của anh. Cả đêm đó, Hải không ngủ. Anh ngồi co ro trên ghế sô pha, hình ảnh vợ anh và những lời buộc tội của bố vợ cứ xoáy sâu vào tâm trí, dày vò anh đến tận cùng.
Sáng hôm sau, trong không gian tĩnh mịch đến đáng sợ, tiếng chuông báo tin nhắn vang lên khô khốc. Hải run rẩy cầm điện thoại lên. Màn hình hiện lên cái tên “”Hương”” và dòng tin nhắn đi kèm biểu tượng trái tim.
“”Sao không đón em? Anh quên em rồi à? ❤️””
Cái giọng điệu nũng nịu, ngọt ngào ngày nào giờ đây khiến dạ dày Hải cuộn lên một cơn buồn nôn ghê tởm. Quên ư? Phải, anh đã quên. Anh đã quên mất mình là một người chồng, quên mất người vợ tào khang đang ở nhà chờ đợi, để rồi lao vào cuộc vui phù phiếm này. Cơn thịnh nộ và chán ghét chính bản thân mình bỗng chốc tìm được một mục tiêu để trút giận. Anh phải chấm dứt chuyện này. Ngay lập tức.
Hải gõ một dòng tin nhắn trả lời lạnh lùng, không một chút cảm xúc: “”9 giờ, quán cà phê Z. Có chuyện cần nói.””
Hải đến điểm hẹn trước mười phút, chọn một góc khuất. Anh ngồi đó, lưng thẳng tắp, gương mặt vô cảm như một bức tượng đá. Khi Hương bước vào, cô ta vẫn rạng rỡ như mọi khi, trên người là bộ váy đắt tiền anh mới mua cho. Cô ta vui vẻ vẫy tay, bước đến ngồi đối diện anh, định khoác tay anh một cách thân mật.
Hải lập tức rụt tay lại.
Hương hơi sững người, nụ cười trên môi có chút gượng gạo. “”Anh sao thế? Tối qua em gọi mãi không được, lo chết đi được.””
Hải không nhìn vào mắt cô ta, giọng anh đều đều, lạnh như băng. “”Chúng ta chia tay đi.””
Bốn từ đơn giản được thốt ra, nhưng sức nặng của nó khiến không khí xung quanh như đông đặc lại. Nụ cười của Hương tắt hẳn. Cô ta chớp mắt vài lần, dường như không tin vào tai mình.
“”Anh… anh nói gì vậy? Anh đang đùa em đúng không? Vì chuyện hôm qua anh không đến đón em nên em giận à? Em xin lỗi mà…””
“”Tôi không đùa,”” Hải cắt ngang, cuối cùng cũng ngẩng lên nhìn thẳng vào cô ta. Ánh mắt anh không còn sự chiều chuộng, say đắm, chỉ còn lại sự khinh bỉ và chán ghét không che giấu. “”Mọi chuyện kết thúc ở đây.””
Thấy thái độ dứt khoát của Hải, Hương biết anh không nói đùa. Vẻ mặt đáng thương, ngây thơ biến mất ngay lập tức, thay vào đó là sự sững sờ rồi nhanh chóng chuyển sang tức giận. Lớp mặt nạ ngọt ngào đã rơi xuống.
“”Kết thúc? Anh nói kết thúc là kết thúc sao?”” Giọng cô ta trở nên chua ngoa, đanh đá. “”Hải, anh đùa với tôi đấy à? Sau tất cả những gì anh đã hứa hẹn? Anh nghĩ tôi là ai, là thứ đồ chơi anh muốn thì vứt, không muốn thì bỏ à?””
Hải nhếch mép cười khẩy, một nụ cười cay đắng. “”Vậy cô muốn gì?””
“”Bồi thường!”” Hương gần như hét lên, thu hút vài ánh nhìn tò mò xung quanh. “”Anh phải bồi thường cho tôi! Bồi thường cho thanh xuân của tôi, thời gian của tôi! Đừng hòng phủi tay một cách sạch sẽ như vậy!”””
“Hải không đáp lại, chỉ lặng lẽ nhìn cô ta. Ánh mắt anh không còn chút cảm xúc nào, lạnh lẽo và xa lạ, như nhìn một người hoàn toàn không quen biết. Sự im lặng đáng sợ của anh khiến Hương càng thêm điên tiết. Cô ta đập bàn, giọng càng lúc càng chói tai.
Hương gào lên: “”Anh tưởng bỏ tôi dễ thế à? Thời gian, thanh xuân của tôi thì sao? Ai sẽ trả lại cho tôi đây?””
Những lời lẽ của Hương như những nhát dao, không phải đâm vào anh, mà là đâm ngược lại vào chính lương tâm đang rỉ máu của Hải. Thanh xuân ư? Thời gian ư? Anh đã cướp đi những thứ đó của ai? Của người vợ đang chờ anh trong căn nhà lạnh lẽo, chứ không phải của người đàn bà tham lam, thực dụng trước mặt này.
Một nụ cười khẩy, đầy cay đắng và ghê tởm chợt nở trên môi Hải. Anh không nói một lời. Bàn tay anh chậm rãi đưa ra sau, rút chiếc ví da ra. Anh mở nó, không thèm đếm, dùng hai ngón tay kẹp lấy toàn bộ số tiền mặt bên trong – số tiền lương anh vừa nhận, số tiền mà lẽ ra anh đã dùng để tiếp tục những cuộc vui lừa dối này.
Xoẹt!
Cả cọc tiền được ném thẳng lên mặt bàn, văng tung tóe ngay trước mặt Hương. Vài tờ bay cả vào ly cà phê còn dang dở của cô ta.
Hải nhìn thẳng vào đôi mắt đang trợn tròn vì kinh ngạc của Hương. Ánh mắt anh lúc này là một hỗn hợp của sự khinh bỉ tột cùng dành cho cô ta, và cả sự tự khinh bỉ chính bản thân mình. Anh khinh bỉ người đàn bà đã lột bỏ lớp mặt nạ ngọt ngào để lộ ra bộ mặt trơ trẽn vì tiền, và anh càng tự khinh bỉ mình vì đã từng mù quáng chạy theo một thứ rẻ rúng như vậy.
Không một lời từ biệt, không một cái ngoái đầu. Hải đứng dậy, chiếc ghế bị đẩy ra sau tạo một tiếng động khô khốc, tàn nhẫn. Anh quay lưng bước đi, mỗi bước chân nặng trĩu nhưng đầy dứt khoát.
Anh bỏ lại Hương ngồi chết lặng giữa những ánh nhìn tò mò, thương hại của cả quán cà phê. Cô ta sững sờ nhìn cọc tiền ướt át trên bàn, gương mặt xinh đẹp méo xệch đi vì bàng hoàng và nhục nhã. Cái giá cô ta đòi, anh đã trả. Trả một cách phũ phàng nhất.”
“Chiếc xe lao đi trong đêm, bỏ lại sau lưng ánh đèn neon của thành phố và bộ mặt méo xệch vì nhục nhã của Hương. Hải không biết mình đang đi đâu, chỉ biết nhấn ga. Bàn tay siết chặt vô lăng đến trắng bệch, khớp xương nổi lên gân guốc. Trong đầu anh, hình ảnh mâm cơm nguội ngắt và tờ đơn ly hôn cứ xoay vần, như một vòng lặp tra tấn.
Cánh cửa nhà bật mở. Căn nhà tối om, lạnh lẽo chào đón anh bằng một khoảng không câm lặng đến đáng sợ. Mùi thức ăn thoang thoảng vẫn còn đó, nhưng giờ đây nó không còn ấm áp mà chỉ khiến lồng ngực anh thêm thắt lại. Mâm cơm vẫn nằm im lìm trên bàn, như một lời buộc tội không bao giờ dứt.
Hải như một kẻ điên, một người mất hồn. Anh lao vào phòng ngủ, căn phòng từng là tổ ấm của họ. Mùi hương quen thuộc của vợ anh vẫn còn vương trên gối, trên chăn, khiến anh gần như nghẹt thở. Anh lật tung tủ quần áo, những bộ váy áo giản dị của cô rơi vãi trên sàn. Anh giật tung các ngăn kéo bàn trang điểm, mỹ phẩm của cô rất ít, chỉ vài thỏi son màu nhạt. Không có gì cả. Không một lời nhắn, không một dấu vết.
Anh ngồi sụp xuống sàn nhà, giữa đống đồ đạc lộn xộn do chính tay mình gây ra. Tuyệt vọng. Đó là cảm giác duy nhất nuốt chửng lấy anh. Cô đã đi đâu? Cô có thể đi đâu được chứ?
Ánh mắt vô định của anh chợt dừng lại ở góc tủ sách, nơi vợ anh thường cất những cuốn sổ cũ. Anh chồm tới, run rẩy lôi ra một cuốn sổ tay cũ kỹ, bọc da đã sờn màu theo năm tháng. Đây là cuốn nhật ký của cô. Là thế giới riêng của cô, thế giới mà anh chưa bao giờ được phép, cũng chưa bao giờ bận tâm muốn bước vào.
Lưỡng lự chỉ trong một giây, rồi sự tuyệt vọng chiến thắng tất cả. Anh mở cuốn sổ ra. Nét chữ mềm mại, nắn nót của cô hiện ra trước mắt. Anh không dám đọc, anh sợ phải đối mặt với những nỗi buồn, những tâm sự mà cô đã chôn giấu suốt bao năm qua. Anh lật vội những trang giấy, như thể đang tìm kiếm một thứ gì đó hữu hình.
Và rồi, một thứ gì đó rơi ra từ giữa những trang giấy ố vàng.
Cạch.
Đó là một tấm bưu thiếp.
Hải cúi xuống nhặt nó lên. Hình ảnh một ngôi làng chài nhỏ bé, yên bình nép mình bên bờ biển xanh ngắt hiện ra trước mắt. Phía dưới là một dòng chữ nhỏ: “”Bình yên ở một góc trời””.
Cả người Hải cứng đờ. Anh nhớ rồi. Anh nhớ như in. Cô đã từng kể cho anh nghe về nơi này, về giấc mơ được sống trong một căn nhà nhỏ nhìn ra biển, mỗi sáng nghe tiếng sóng vỗ, mỗi chiều ngắm hoàng hôn. Lúc đó, anh chỉ cười gạt đi, cho rằng đó là suy nghĩ viển vông.
Một tia hy vọng, mỏng manh nhưng dữ dội, chợt lóe lên trong đáy mắt đã ngập tràn tuyệt vọng của Hải. Anh biết cô không thể biến mất hoàn toàn. Cô chỉ đang đi tìm lại giấc mơ mà anh đã tàn nhẫn vứt bỏ.
Bàn tay anh siết chặt tấm bưu thiếp, những góc cạnh của nó hằn sâu vào da thịt. Đây không chỉ là một tấm ảnh. Đây là manh mối cuối cùng. Là con đường duy nhất có thể dẫn anh đến với sự tha thứ.”
“Tấm bưu thiếp trong tay Hải như một mỏ neo, níu giữ tâm trí anh khỏi trôi tuột vào vực thẳm của sự điên loạn. Hy vọng, dù chỉ là một tia le lói, cũng đủ sức kéo anh đứng dậy từ đống đổ nát do chính mình tạo ra.
Anh đứng phắt dậy, đôi chân run rẩy đã tìm lại được sức lực. Không một giây do dự, anh bước tới bàn làm việc, bật chiếc máy tính xách tay. Màn hình sáng lên, hắt ánh sáng xanh lạnh lẽo lên khuôn mặt hốc hác, thất thần. Một email ngắn gọn, súc tích được soạn thảo và gửi đi chỉ trong vòng chưa đầy một phút. Tiêu đề: “”Đơn xin thôi việc””. Không một lời giải thích. Anh đã vứt bỏ tất cả. Vứt bỏ cái chức vụ mà anh từng tự hào, vứt bỏ cái vỏ bọc thành đạt đã che mắt anh suốt bao năm qua, cái vỏ bọc đã khiến anh nghĩ mình có quyền làm tổn thương người phụ nữ yêu anh nhất.
Anh quay vào phòng ngủ. Lần này, anh không còn lật tung mọi thứ trong cơn điên loạn. Anh nhẹ nhàng nhặt lại những bộ quần áo của vợ, vuốt phẳng phiu những nếp nhăn rồi gấp chúng lại cẩn thận, đặt lại vào tủ. Bàn tay anh khựng lại khi chạm vào chiếc khăn choàng cổ bằng lụa mỏng mà cô yêu thích nhất. Mùi hương dịu nhẹ của cô vẫn còn vương vấn trên đó, một mùi hương mà trước đây anh chưa từng để tâm, nhưng giờ đây lại khiến tim anh quặn thắt. Anh siết chặt chiếc khăn trong tay, nhét nó vào túi áo khoác của mình, như thể đang giữ lấy mảnh linh hồn cuối cùng của cô bên cạnh.
Anh chỉ lấy một chiếc ba lô nhỏ, nhét vào vài bộ quần áo đơn giản nhất, ví tiền và tấm bưu thiếp quý giá. Mọi thứ khác trong căn nhà này, những thứ hào nhoáng mà anh từng cho là tài sản, giờ đây đều trở nên vô nghĩa.
Chiếc xe một lần nữa lao ra khỏi thành phố, nhưng lần này không phải là một cuộc tháo chạy hoảng loạn, mà là một cuộc hành trình có mục đích. Ánh đèn đô thị lùi dần rồi biến mất trong kính chiếu hậu, nhường chỗ cho màn đêm đặc quánh của những cung đường quốc lộ xa lạ.
Chuyến đi kéo dài hàng trăm cây số. Mỗi một kilomet trôi qua là một kilomet của sự dằn vặt và hối hận. Mỗi một vạch kẻ đường lướt qua dưới bánh xe là một nhát dao cứa vào tâm can anh. Từng lời nói cay nghiệt, từng hành động vô tâm của anh với vợ cứ lần lượt hiện về, sắc nét như một thước phim quay chậm tra tấn. Anh nhớ lại những lần cô chờ anh về ăn cơm, anh lại lấy cớ bận việc để đi với Hương. Anh nhớ lại nụ cười buồn của cô khi anh gạt phắt đi giấc mơ về ngôi làng chài ven biển. Lồng ngực anh đau nhói, cảm giác hối hận như một khối axit đang ăn mòn lục phủ ngũ tạng.
Bánh xe vẫn lăn đều. Đêm tàn, rạng đông ló dạng ở phía chân trời. Ánh nắng ban mai yếu ớt chiếu rọi qua kính lái, soi rõ khuôn mặt phờ phạc, đôi mắt đỏ ngầu vì cả đêm không ngủ của Hải. Nhưng trong đôi mắt ấy, không còn sự tuyệt vọng, chỉ còn lại sự kiên định đến sắt đá. Anh liếc nhìn tấm bưu thiếp đặt trên ghế phụ, hình ảnh ngôi làng chài yên bình như ngọn hải đăng duy nhất dẫn lối cho con tàu đắm của cuộc đời anh.
Anh phải tìm được cô. Bằng mọi giá. Để nói một lời xin lỗi, dù có thể đã quá muộn. Con đường phía trước còn dài, mịt mờ trong sương sớm, nhưng anh biết mình phải đi, đi cho đến tận cùng.”
“Không khí mặn chát của biển xộc thẳng vào buồng phổi rỗng tuếch của Hải. Anh đã lang thang ở cái làng chài nhỏ bé này suốt ba ngày trời. Ba ngày lật từng viên sỏi, hỏi từng người dân, đưa tấm ảnh đã nhàu nát của vợ ra cho bất cứ ai anh gặp. Câu trả lời luôn là những cái lắc đầu xa lạ. Hy vọng trong anh đã gần như lụi tàn, chỉ còn lại lớp tro của sự tuyệt vọng.
Anh đứng trên con dốc cao, nhìn xuống bãi cát trải dài hoang vắng. Ánh nắng chiều xiên khoai, nhuộm vàng mặt biển. Và rồi, anh nhìn thấy cô.
Một bóng dáng nhỏ bé, cô độc ngồi trên mỏm đá đen trơ trọi, nơi những con sóng bạc đầu hung hãn xô vào tung bọt trắng xóa.
Trái tim anh, vốn đã rã rời, bỗng dưng bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt rồi lại đập điên cuồng. Anh nheo mắt, cố nhìn cho rõ hơn. Mái tóc dài bay trong gió biển. Dáng người hao gầy quen thuộc đến đau lòng.
Là cô ấy. Chắc chắn là cô ấy.
Một luồng điện tê dại chạy dọc sống lưng Hải. Anh muốn gào lên gọi tên cô, muốn lao thật nhanh đến để ôm lấy thân hình bé nhỏ ấy, nhưng đôi chân anh như bị đóng đinh xuống mặt đất. Cổ họng anh nghẹn đắng, không thể phát ra bất cứ âm thanh nào.
Sau một khoảnh khắc chết lặng, anh bắt đầu bước đi.
Mỗi bước chân của Hải nặng như đeo chì. Con đường dốc xuống bãi biển chưa bao giờ dài và gian nan đến thế. Tiếng sỏi đá lạo xạo dưới đế giày của anh nghe thật chói tai trong sự tĩnh lặng của buổi chiều tà. Anh không rời mắt khỏi bóng lưng kia một giây nào. Tấm lưng gầy guộc, mỏng manh như có thể bị gió biển cuốn đi bất cứ lúc nào. Chính anh, bằng sự ích kỷ và bội bạc của mình, đã đẩy tấm lưng ấy đến bờ vực của sự cô độc.
Càng đến gần, hình ảnh cô càng rõ nét. Anh thấy được bờ vai cô đang khẽ run lên, không biết vì lạnh hay vì đang khóc. Mái tóc dài ngày xưa giờ rối tung, vài sợi bạc lấp lánh dưới nắng chiều yếu ớt. Cô gầy quá, gầy đến mức chiếc áo khoác mỏng trông thật rộng thùng thình. Cô vẫn ngồi đó, bất động, mắt dán chặt vào đường chân trời xa xăm, nơi mặt biển và bầu trời hòa làm một. Cô dường như không hề hay biết đến sự hiện diện của anh.
Anh đứng sững lại, cách cô vài bước chân, cổ họng khô khốc, không thể thốt ra dù chỉ một từ. Chỉ có tiếng sóng vỗ vào bờ và tiếng trái tim anh đang vỡ vụn.”
“Tiếng sỏi lạo xạo dưới chân Hải khi anh vô thức bước thêm một bước. Âm thanh nhỏ nhoi ấy, trong sự tĩnh lặng của biển chiều, lại sắc như một lưỡi dao, cắt đứt màng không gian mỏng manh giữa hai người.
Cô giật mình. Bờ vai gầy khẽ run lên một lần nữa, nhưng lần này không phải vì lạnh.
Cô từ từ quay lại. Từng chuyển động chậm rãi, nặng nề như thể cô đang phải gánh cả một đời sầu muộn trên lưng.
Và rồi, ánh mắt họ chạm nhau.
Hải đã chuẩn bị tinh thần cho một trận cuồng phong. Anh đã nghĩ đến những lời chửi rủa, những cái tát nảy lửa, sự căm phẫn tột cùng. Nhưng thứ anh nhận lại còn đáng sợ hơn vạn lần.
Trong đôi mắt vợ anh không có một gợn sóng tức giận. Chỉ có một nỗi buồn sâu thẳm như đại dương, và một sự mệt mỏi đã ngấm vào tận xương tủy. Ánh mắt ấy nhìn anh, nhưng dường như không thấy anh. Nó nhìn xuyên qua anh, như thể anh chỉ là một bóng ma của quá khứ, một ký ức đau buồn mà cô đã quyết tâm chôn vùi.
Sức lực cuối cùng trong người Hải tan biến. Bức tường kiên cố của sự hối hận muộn màng sụp đổ hoàn toàn. Anh không thể đứng vững được nữa. Đôi chân anh mềm nhũn, và anh quỳ gục xuống nền cát ẩm ướt.
Tiếng khóc bật ra, vỡ nát, xé toạc sự tĩnh lặng. Hải gục đầu, hai tay bấu chặt vào cát, khóc nấc lên như một đứa trẻ lạc đường. Những giọt nước mắt nóng hổi hòa cùng nước biển mặn chát, thấm đẫm cả một vùng cát trước mặt.
Giữa những tiếng nấc nghẹn, anh cố gắng thốt ra từng lời, giọng nói méo mó, thảm hại.
“”Anh… Anh xin lỗi… Làm ơn… cho anh một cơ hội…””
Lời cầu xin của anh tan vào tiếng sóng, yếu ớt và tuyệt vọng. Phía đối diện, cô vẫn đứng đó, bất động. Gió biển thổi tung mái tóc rối của cô, che đi một phần khuôn mặt vô cảm. Cô không đáp lời, cũng không có bất kỳ hành động nào. Sự im lặng của cô chính là câu trả lời tàn nhẫn nhất.”
“Thời gian như ngưng đọng trong cái khoảnh khắc tàn nhẫn ấy. Mỗi một con sóng vỗ vào bờ như một nhát búa gõ vào lồng ngực Hải, dồn nén, đau đớn. Anh không dám ngẩng đầu lên, chỉ biết vùi mặt vào hai bàn tay, để cho nỗi hối hận và tuyệt vọng gặm nhấm mình. Anh chờ đợi. Chờ đợi một lời phán xét, một câu kết tội, bất cứ điều gì còn hơn sự im lặng chết chóc này.
Nhưng rồi, một bóng đen nhỏ phủ xuống trước mặt anh.
Hải nín thở. Tiếng sóng biển dường như cũng lùi ra xa. Anh cảm nhận được cô đang tiến lại gần. Từng bước chân trên cát của cô nhẹ đến mức gần như không thể nghe thấy, nhưng đối với Hải lúc này, nó lại vang dội như tiếng sấm.
Anh không dám cử động. Anh sợ chỉ một hơi thở mạnh cũng sẽ khiến ảo ảnh này tan biến.
Rồi, một cảm giác ấm áp, mong manh đến khó tin, đặt nhẹ lên mái tóc rối bời, ướt đẫm của anh.
Đó là tay cô.
Bàn tay gầy guộc, xương xẩu, làn da đã sạm đi vì sương gió, nhưng vẫn là bàn tay đã từng vuốt ve anh, đã từng nấu cho anh những bữa cơm ngon. Bàn tay ấy đang khẽ run lên, không biết vì gió lạnh hay vì một cảm xúc nào khác đang kìm nén.
Cả người Hải cứng đờ. Anh từ từ ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu, sưng húp vì khóc nhìn cô. Khoảng cách giữa họ thật gần. Anh có thể thấy rõ từng nếp nhăn mệt mỏi nơi khóe mắt cô, thấy đôi môi khô nứt của cô đang mím chặt. Trong đáy mắt cô vẫn là một khoảng trống vô định, nhưng nó không còn là sự lạnh lùng xa cách nữa. Thay vào đó, là một nỗi bi thương sâu sắc và một sự mệt mỏi đã đến tận cùng.
Cô không nói lời tha thứ. Cô cũng chẳng hề rút tay lại. Cô chỉ lặng lẽ nhìn anh, bàn tay vẫn đặt trên đầu anh, một cái xoa đầu chậm rãi, vụng về, như thể cô đang an ủi một sinh linh đáng thương chứ không phải người chồng đã phản bội mình.
Cái xoa đầu ấy còn đau hơn ngàn vạn cái tát. Nó là sự thương hại. Là sự buông bỏ cuối cùng.
Cô khẽ hắng giọng, thanh âm khản đặc, lạc đi trong tiếng gió.
“”Đứng lên đi. Gió biển lạnh lắm.””
Lời nói không có chút hơi ấm, không có một tia cảm xúc. Nó chỉ đơn thuần là một lời nhắc nhở. Nhưng đối với Hải, đó là tất cả. Sự tha thứ không được nói thành lời, nhưng nó đã ở đó, trong cái xoa đầu run rẩy và trong câu nói quan tâm cuối cùng ấy.”
“Hải lảo đảo đứng dậy, cát lạnh và nước biển dính bết vào quần áo khiến anh run lên. Anh không dám nhìn thẳng vào cô, chỉ lầm lũi đi theo bóng lưng gầy guộc, nhỏ bé ấy. Mỗi bước chân của cô trên cát đều nhẹ bẫng, nhưng với Hải, nó lại nặng như đeo đá, kéo anh lún sâu hơn vào vũng lầy của tội lỗi.
Cô không ngoảnh lại. Cô cũng không đuổi anh đi.
Cánh cửa gỗ của căn nhà nhỏ ven biển kẽo kẹt mở ra. Cô bước vào trong bóng tối, và Hải cứ thế đi theo sau, như một cái bóng không có linh hồn. Đêm đó, anh không dám hỏi, cũng không dám bước vào phòng ngủ. Anh co mình trên chiếc ghế sofa đã sờn rách ở phòng khách, lắng nghe tiếng sóng vỗ đều đều và tiếng ho khan từng cơn, đứt quãng của cô vọng ra từ căn phòng đóng kín. Giấc ngủ không đến, chỉ có nỗi ân hận cứ dày vò, cào xé tâm can anh.
Từ ngày hôm đó, thời gian ở căn nhà nhỏ ven biển trôi đi trong một nhịp điệu chậm rãi và buồn bã. Hải gạt bỏ hết mọi công việc, mọi liên lạc với thế giới bên ngoài. Anh chỉ có một nhiệm vụ duy nhất: chăm sóc cô.
Buổi sáng, anh dậy từ sớm, vụng về trong căn bếp nhỏ. Người đàn ông cả đời chưa từng phải vào bếp giờ đây lóng ngóng nhóm lửa, vo gạo nấu một nồi cháo loãng. Anh nhớ cô từng thích ăn canh cá chua, thịt kho tiêu. Anh ra khu chợ cá gần đó, cố gắng chọn những con cá tươi nhất, những mớ rau xanh nhất, rồi về mày mò nấu nướng, cố gắng tái tạo lại hương vị trong ký ức. Những món ăn anh nấu có thể mặn, có thể nhạt, nhưng chúng chứa đựng tất cả sự sám hối của anh.
Cô ngồi trước mâm cơm, lẳng lặng ăn một chút. Cô không khen, cũng chẳng chê. Sự im lặng của cô vừa là một sự chấp nhận, vừa là một bức tường vô hình khiến Hải đau nhói.
Những buổi trưa, anh ngồi bên cạnh giường, đọc sách cho cô nghe. Giọng anh trầm khàn, đọc những câu chuyện tình yêu mà chính anh đã phản bội, đọc những vần thơ về sự thủy chung mà anh đã chà đạp. Cô thường nhắm mắt, khuôn mặt hốc hác trông thanh thản một cách lạ lùng, như thể những lời đó không còn chạm được đến trái tim đã nguội lạnh của cô nữa.
Mỗi buổi chiều, khi hoàng hôn bắt đầu nhuộm tím mặt biển, anh lại dìu cô đi dạo. Bước chân cô yếu ớt, gần như toàn bộ trọng lượng cơ thể đều dựa vào cánh tay vững chắc của anh. Họ đi rất chậm, dọc theo mép nước. Anh kể cho cô nghe những chuyện không đầu không cuối, những điều mà suốt bao nhiêu năm chung sống anh chưa bao giờ nói. Anh làm tất cả, chỉ để lấp đầy khoảng trống im lặng đến đáng sợ giữa hai người.
Có một lần, khi anh đang gọt táo cho cô, con dao sắc lẹm vô tình cứa vào tay, một giọt máu đỏ thẫm rịn ra. Anh giật mình, vội giấu tay đi như một đứa trẻ phạm lỗi. Nhưng cô đã thấy.
Đôi mắt vốn dĩ luôn nhìn vào một cõi xa xăm nào đó của cô bỗng có một tia dao động. Cô khẽ nhíu mày, với lấy chiếc khăn giấy trên bàn, chậm rãi đưa cho anh. Giọng cô thều thào, yếu ớt nhưng rõ ràng trong không gian tĩnh lặng.
“”Cẩn thận một chút.””
Trái tim Hải như bị ai đó bóp nghẹt. Chỉ một câu nói, một hành động quan tâm nhỏ nhoi như vậy lại khiến hốc mắt anh nóng bừng. Anh gật đầu lia lịa, không thốt nên lời. Anh biết, thời gian của họ không còn nhiều. Anh không cầu xin sự tha thứ nữa, anh chỉ mong những ngày tháng cuối cùng này, anh có thể bù đắp được dù chỉ là một phần rất nhỏ những tổn thương mình đã gây ra.”
“Từ khoảnh khắc đó, tảng băng im lặng giữa hai người dường như đã bắt đầu tan chảy, dù chỉ là những vết nứt rất nhỏ. Cô không còn quay đi mỗi khi anh nhìn. Đôi lúc, khi anh vụng về làm rơi vỡ thứ gì đó trong bếp, cô còn khẽ mỉm cười, một nụ cười yếu ớt nhưng không còn vẻ xa cách.
Sức khỏe của cô yếu đi trông thấy. Những cơn ho kéo đến dày hơn, dai dẳng hơn, như rút cạn chút sinh khí cuối cùng. Nhưng lạ lùng thay, nụ cười đã bắt đầu trở lại trên đôi môi khô nứt của cô. Đó không phải là nụ cười rạng rỡ của ngày xưa, mà chỉ là một nét cong nhẹ, thanh thản khi nhìn anh loay hoay phơi quần áo, hay khi nghe anh kể một câu chuyện cười nhạt nhẽo. Mỗi lần thấy nụ cười ấy, tim Hải lại thắt lại, vừa ấm áp vừa đau đớn.
Họ không bao giờ nói về quá khứ. Không một lời nhắc đến Hương, đến mâm cơm nguội lạnh, hay tờ giấy xét nghiệm đã xé nát cuộc đời họ. Mọi tội lỗi, tổn thương và phản bội dường như đã bị con sóng cuốn trôi ra biển lớn, hoặc có lẽ, chúng chỉ được cả hai ngầm chôn chặt xuống tận đáy lòng. Họ chỉ trân trọng từng khoảnh khắc của hiện tại. Họ nói về con dã tràng đang xe cát, về cánh chim hải âu chao liệng phía xa, về vị mặn của gió biển. Những cuộc trò chuyện vụn vặt, đơn sơ nhưng lại là thứ xa xỉ mà Hải chưa bao giờ có được.
Một buổi chiều, hoàng hôn buông xuống mặt biển như một tấm lụa cam tím lộng lẫy. Gió hiu hiu thổi, mang theo hơi mặn nồng đặc trưng. Hải dìu cô ngồi trên một phiến đá lớn nhìn ra biển, tấm chăn mỏng anh cẩn thận khoác lên đôi vai gầy của cô.
Họ cứ ngồi im lặng như thế, ngắm mặt trời từ từ lặn xuống. Khi vệt sáng cuối cùng sắp tắt, cô khẽ cựa mình, rồi nhẹ nhàng tựa đầu vào vai anh. Cái tựa đầu nhẹ bẫng nhưng với Hải lại nặng trĩu bao dung. Anh sững người, toàn bộ cơ thể cứng lại, không dám thở mạnh.
Giọng cô thì thầm, nhỏ và yếu ớt, lẫn trong tiếng sóng vỗ đều đều.
“”Cảm ơn anh… vì đã ở đây.””
Trái tim Hải như vỡ ra thành từng mảnh. Anh không trả lời. Anh không thể nói được lời nào. Anh chỉ từ từ vòng tay qua, ôm chặt lấy thân hình mỏng manh của cô vào lòng, như thể sợ rằng nếu buông tay, cô sẽ tan biến vào hoàng hôn. Nước mắt, thứ mà người đàn ông kiêu hãnh như anh luôn cố kìm nén, giờ đây cứ thế lã chã tuôn rơi, nóng hổi, lăn dài trên má, thấm ướt cả mái tóc cô. Anh úp mặt vào vai cô, để cho những giọt hối hận muộn màng cứ thế tuôn ra trong câm lặng.”
“Đêm đó, Hải không đưa cô vào nhà ngay. Anh cứ ngồi như một pho tượng đá trên phiến đá lạnh, ôm chặt lấy thân hình nhỏ bé của cô, mặc cho sương đêm và gió biển thấm vào da thịt. Anh muốn níu giữ khoảnh khắc này, khoảnh khắc cô vẫn còn ở đây, tựa đầu vào vai anh, hơi thở vẫn còn phả nhẹ lên cổ anh. Anh sợ rằng một khi bước vào căn nhà kia, mọi thứ sẽ kết thúc.
Mãi cho đến khi trăng lên cao, và thân nhiệt của cô lạnh đi trông thấy, Hải mới cẩn thận bế thốc cô lên. Cô nhẹ bẫng, nhẹ như một chiếc lá khô. Anh đặt cô xuống giường, đắp lại tấm chăn mỏng. Cả đêm đó, Hải không ngủ. Anh chỉ nằm nghiêng, chống tay nhìn cô trong ánh trăng mờ ảo lọt qua khung cửa sổ. Anh ngắm khuôn mặt đã hốc hác đi nhiều nhưng lại toát lên vẻ bình yên lạ lùng. Anh khắc ghi từng đường nét, từng sợi tóc mai lòa xòa trên trán cô, như thể muốn dùng ánh mắt để giữ lại hình ảnh này mãi mãi.
Bình minh đến, không rực rỡ như buổi hoàng hôn hôm qua, mà chỉ là một vệt sáng màu tro xám từ phía chân trời, nhuốm lên mặt biển một màu bạc lạnh lẽo.
Trong khoảnh khắc giao thoa giữa đêm và ngày ấy, giữa sự tĩnh lặng tuyệt đối của vạn vật, Hải nhận ra hơi thở của cô đã ngừng lại. Không một tiếng động, không một cơn co giật, không một lời trăng trối. Cô ra đi nhẹ nhàng như lúc cô sống, thanh thản như một áng mây tan vào bầu trời.
Hải không gào khóc. Anh cũng không hoảng loạn. Một sự tĩnh lặng đến đáng sợ bao trùm lấy anh. Anh từ từ nhắm mắt lại, rồi lại mở ra, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt vợ. Sau đó, anh nhẹ nhàng vòng tay, ôm cô vào lòng, tựa cằm lên mái tóc cô và nhìn ra biển. Mặt trời đang từ từ nhô lên, những tia nắng đầu tiên yếu ớt chiếu rọi mặt nước.
Anh đã mất cô mãi mãi. Nhưng trong những ngày cuối cùng ngắn ngủi này, anh đã tìm lại được tình yêu mà anh từng vứt bỏ, và nhận được sự tha thứ mà anh không bao giờ dám cầu xin. Nước mắt không còn rơi nữa. Bên trong anh giờ đây là một khoảng trống mênh mông, mênh mông như biển cả ngoài kia.
Hải không rời khỏi ngôi nhà ven biển đó. Anh bán căn hộ sang trọng trên thành phố, cắt đứt mọi liên lạc với cuộc sống xa hoa, phù phiếm trước đây. Anh cũng chưa từng một lần tìm gặp lại Hương. Mọi thứ thuộc về quá khứ đó, đối với anh, đã chết cùng với con người cũ của mình vào cái đêm anh đọc được tờ giấy xét nghiệm. Cuộc đời anh bây giờ là một chuỗi ngày lặp lại đơn điệu nhưng bình yên. Mỗi sáng, anh thức dậy cùng bình minh, đi dọc bờ biển, nhặt nhạnh những vỏ sò mà ngày xưa cô rất thích. Anh học cách vá lưới với những người dân chài, học cách nhận biết con nước, học cách lắng nghe tiếng nói của biển cả. Anh không cố gắng để quên, bởi anh biết mình không xứng đáng được quên. Anh chọn cách sống chung với nỗi đau và sự hối hận. Nỗi nhớ cô không cào xé, không vật vã, nó chỉ âm ỉ, thường trực như vị mặn của gió biển, thấm sâu vào từng tế bào, nhắc nhở anh về những gì anh đã đánh mất. Biển cả đã chứng kiến sự phản bội của anh, đã đón nhận lời tha thứ của cô, và giờ đây, nó đang gột rửa tâm hồn tội lỗi của anh. Anh sống một cuộc đời khác, một cuộc đời để chuộc lại lỗi lầm, một cuộc đời để xứng đáng với sự bao dung của cô, dù cô không còn ở đó để chứng kiến nữa. Anh đã mất cô, nhưng trong sự mất mát tột cùng ấy, anh đã tìm lại được chính mình, một phiên bản tốt hơn, một sự tái sinh muộn màng và đau đớn.”

