“Người phụ nữ đi thăm m/ộ chồng trước ngày đi bước nữa, vừa mới thắp được n/én n//hang thì thấy mộ tự bốc cháy ngùn ngụt và rồi sáng hôm sau đúng lúc đón dâu thì…
Đám cưới của Linh là niềm mong mỏi của cả gia đình. Sau 5 năm sống trong bóng tối sau cái chế-t của chồng – anh Hưng – trong một t;/ai nạ;/n giao thông ly kỳ chưa từng có lời giải, cuối cùng Linh cũng chấp nhận mở lòng với người đàn ông mới – anh Khoa, một bác sĩ hiền lành, điềm đạm, yêu thương mẹ con cô hết mực.
Đêm trước ngày cưới, Linh âm thầm đến nghĩa trang để thắp nén n-hang cho Hưng. Cô vừa khấn vái vài câu thì gió nổi lên cuồn cuộn, rồi trước mắt cô, ngọn lửa bùng lên từ chính ngôi m-ộ của chồng cũ, cháy đỏ rực như ai đó tẩm xăng đốt. Linh hoả;/ng lo;/ạn, gào kh-óc gọi người đến cứu, nhưng ngọn lửa lạ kỳ ấy chỉ cháy trong vòng 13 phút, rồi tự tắt, để lại mộ phần không một vết ch;/áy xém.
Người ta nói đó là “”lửa”” là đi-ềm gở. Nhưng mẹ cô bắt ép: “”Mày đã thiệp phát cả làng, giờ không thể hoãn được!”” Linh đành lặng lẽ trở về, lòng ngổn ngang.
Sáng hôm sau, đúng 8h – giờ lành đón dâu – xe hoa đến trước cửa, chú rể xuống xe… và rồi không ai ngờ được…”
“Nhưng trái với tưởng tượng của mọi người, Khoa không rạng rỡ. Vẻ mặt anh ta trắng bệch, mồ hôi lạnh lấm tấm trên trán, đôi mắt đảo liên tục như đang tìm kiếm hay trốn chạy điều gì đó. Anh ta gắng gượng nặn ra một nụ cười, nhưng nó méo xệch và thảm hại.
Tiếng nhạc cưới rộn rã bỗng bị xé toạc bởi tiếng còi h-ú inh ỏi.
Từ cuối con ngõ, một chiếc xe cảnh sát lao tới, thắng kít một tiếng chói tai ngay sau đuôi chiếc xe hoa lộng lẫy. Cả con ngõ đang xôn xao bỗng chết lặng. Tiếng nhạc tắt ngấm. Mọi ánh mắt, từ họ hàng hai bên đến đám đông hàng xóm hiếu kỳ, đều đổ dồn về phía sự việc bất thường.
Cửa xe cảnh sát bật mở. Hai người cảnh sát mặc sắc phục, gương mặt nghiêm nghị, bước xuống xe. Họ không nhìn ai khác, ánh mắt khóa chặt vào chú rể Khoa, rồi sải bước dứt khoát về phía
anh.
Linh đứng chết trân trên bậc thềm, bộ váy cưới lộng lẫy bỗng trở nên nặng trĩu. Hình ảnh ngọn lửa cháy suốt 13 phút trên mộ Hưng đêm qua quay về, đập thẳng vào tâm trí cô. Trái tim cô thắt lại. Điềm gở… nó đến thật rồi.
Mẹ Linh mặt cắt không còn giọt má-u, vội vã chạy ra, cố chặn đường hai người cảnh sát.
“”Các anh… các anh làm gì vậy? Có nhầm lẫn gì không? Hôm nay là ngày vui của gia đình tôi mà!””
Người cảnh sát lớn tuổi hơn chỉ lách nhẹ qua bà, ánh mắt vẫn không rời khỏi Khoa.
Khoa đứng như trời trồng, hai bàn tay nắm chặt lại đến mức khớp xương trắng bệch. Anh ta không dám nhìn Linh, chỉ cúi gằm mặt xuống đất, cơ thể run lên bần bật.
Người cảnh sát trẻ hơn giơ ra một tờ giấy, giọng nói lạnh lùng, đanh thép, vang lên giữa sự im lặng đến rợn người:
“”Anh là Lê Minh Khoa? Chúng tôi có lệnh triệu tập anh để phục vụ điều tra về vụ tai nạ-n giao thông xảy ra 5 năm trước.””
Cả không gian như đông cứng lại. “”5 năm trước””. Hai từ đó như một tiếng sét đánh thẳng vào tai Linh, khiến cô lảo đảo. Đó chính là năm Hưng m-ất.”
“Vụ tai nạn của Hưng… Khoa có liên quan đến vụ tai nạn của Hưng? Đầu óc Linh quay cuồng. Không thể nào. Chắc chắn là có sự nhầm lẫn. Khoa là một bác sĩ hiền lành, điềm đạm, sao có thể liên quan đến một vụ án từ 5 năm trước?
Mẹ Linh, sau một giây sững sờ, cũng bừng tỉnh. Bà lao về phía Khoa, dang hai tay như gà mẹ che chở cho con.
“”Các anh nói gì vậy? Triệu tập cái gì? Chắc chắn là nhầm người rồi! Tên chồng sắp cưới của con tôi là Đỗ Anh Khoa, không phải Lê Minh Khoa nào cả!””
Bà quay sang Khoa, giọng run run: “”Khoa, con nói đi, có phải họ nhầm không con?””
Khoa không đáp. Anh ta chỉ ngẩng khuôn mặt trắng bệch, ướt đẫm mồ hôi lên, đôi môi mấp máy nhưng không thành lời. Ánh mắt anh ta tuyệt vọng nhìn Linh, một ánh mắt chứa đầy sự sợ hãi và một điều gì đó mà Linh không thể đọc được.
Người cảnh sát lớn tuổi hơn, nãy giờ vẫn im lặng quan sát, bỗng cất giọng. Giọng ông không lớn, nhưng đanh thép và quyền uy, át đi mọi tiếng xì xào, át đi cả tiếng nấc của mẹ Linh. Ông giơ ra một tờ giấy khác, có dấu mộc đỏ chói mắt.
“”Chúng tôi không nhầm người. Anh Đỗ Anh Khoa, anh bị bắt giữ để điều tra về cái chết của anh Lê Tuấn Hưng, xảy ra vào 5 năm trước.””
Lê Tuấn Hưng!
Cái tên đó như một nhát búa tạ giáng thẳng vào lồng ngực Linh. Toàn thân cô tê dại. Hơi thở tắc nghẹn trong cổ họng. Vụ tai nạn của Hưng không phải là tai nạn… mà là một vụ án mạng? Và Khoa… người chồng sắp cưới của cô, lại là nghi phạm?
Mọi thứ sụp đổ. Hình ảnh ngọn lửa cháy 13 phút trên mộ Hưng, nụ cười méo xệch của Khoa, sự run rẩy của anh ta… tất cả xâu chuỗi lại thành một sự thật kinh hoàng.
Linh sững sờ, đứng không vững. Tấm voan trắng trên đầu cô trượt xuống, che mờ đi mọi thứ. Cô chỉ còn nghe thấy tiếng mẹ mình gào lên điên dại.
“”Các anh nhầm rồi! Chồng sắp cưới của con tôi là bác sĩ cứu người, sao có thể giết người được? Các người vu khống! Thả nó ra!””
Nhưng tiếng gào của bà chìm nghỉm giữa sự im lặng chết chóc của cả con ngõ. Người cảnh sát trẻ hơn đã bước tới, dứt khoát bẻ quặt tay Khoa ra sau lưng. Tiếng “”cạch”” khô khốc của chiếc còng số 8 vang lên, lạnh lẽo và tàn nhẫn.
Khoa không hề chống cự, cả người mềm oặt như một con rối đứt dây. Anh ta bị hai người cảnh sát áp giải đi, lướt qua Linh. Khoảnh khắc đó, anh ta quay lại nhìn cô, ánh mắt van lơn, đau đớn.
Linh nhìn thẳng vào mắt anh ta, giọng cô khàn đặc, thoát ra như một tiếng thì thào từ địa ngục.
“”Tại sao…?””
Khoa chỉ kịp lắc đầu trong tuyệt vọng trước khi bị đẩy đi về phía chiếc xe cảnh sát.
Linh không thể chịu đựng được nữa. Sức nặng của bộ váy cưới, của sự thật phũ phàng đè cô ngã quỵ xuống bậc thềm lạnh lẽo. Trước mắt cô, chiếc xe hoa màu trắng vẫn còn đó, lộng lẫy và trớ trêu, như một tấm bia mộ cho hạnh phúc vừa mới chết yểu của cô.”
“Tiếng gào thét của Mẹ Linh đột ngột im bặt khi Khoa, đang bị áp giải, bỗng vùng vẫy một cách yếu ớt. Anh ta quay phắt lại, đôi mắt đỏ ngầu dán chặt vào Linh đang ngã quỵ trên mặt đất.
“”Linh! Nghe anh nói! Em phải tin anh! Có một sự hiểu lầm ở đây! Anh không làm gì cả!”” – Giọng Khoa lạc đi, đầy tuyệt vọng. Anh ta cố gắng níu kéo tia hy vọng cuối cùng. “”Anh là bác sĩ, anh cứu người… Anh không thể nào giết Hưng được! Các anh cảnh sát, chắc chắn có nhầm lẫn gì đó! Tôi bị oan!””
Lời van xin của Khoa khiến vài người hàng xóm bắt đầu xì xào, bán tín bán nghi. Nhưng viên cảnh sát lớn tuổi chỉ nhếch mép một cách lạnh lùng. Ông không thèm đáp lại lời của Khoa. Thay vào đó, ông phớt lờ lời van xin, đưa tay vào một chiếc túi đựng hồ sơ và lôi ra một vật được bọc kỹ trong túi niêm phong bằng nhựa trong.
Đó là một chiếc điện thoại cũ nát, màn hình vỡ tan, vỏ ngoài trầy xước méo mó. Trông nó như thể đã bị nghiền nát dưới một lực cực lớn.
Viên cảnh sát giơ chiếc túi ni phong lên ngang tầm mắt mọi người, giọng ông đều đều nhưng mỗi một từ lại như một nhát búa giáng xuống.
“”Chúng tôi không có thời gian cho sự nhầm lẫn, anh Khoa ạ. Chúng tôi vừa khôi phục được dữ liệu từ điện thoại của nạn nhân Lê Tuấn Hưng. Có một đoạn ghi âm cuối cùng, được ghi lại chỉ vài giờ trước khi vụ tai nạn xảy ra.””
Ông dừng lại một giây, ánh mắt sắc như dao găm thẳng vào Khoa.
“”Nó ghi lại toàn bộ cuộc cãi vã của anh và nạn nhân về một khoản nợ lớn, ngay trước khi phanh xe của anh Hưng bị phá.””
Khoản nợ lớn. Phanh xe bị phá.
Từng chữ một xuyên qua màng sương mụ mị trong đầu Linh, đâm thẳng vào tim cô.
Khoa không còn gào thét nữa. Toàn bộ sức lực dường như đã bị rút cạn khỏi cơ thể anh ta. Anh ta run lên bần bật, đôi chân không đứng vững, phải dựa hoàn toàn vào hai viên cảnh sát đang giữ mình. Gương mặt anh ta trắng bệch, trắng đến mức gần như trong suốt, mặt cắt không còn một giọt máu. Đôi môi tím tái mấp máy nhưng không thể phát ra bất cứ âm thanh nào.
Bằng chứng không thể chối cãi. Lời nói dối cuối cùng đã bị lột trần.
Viên cảnh sát trẻ không nói thêm một lời, dứt khoát đẩy mạnh Khoa về phía chiếc xe. Lần này, Khoa không chống cự. Anh ta như một cái xác không hồn, bị lôi đi một cách vô cảm.
“”Cạch.””
Cánh cửa xe đóng sập lại, nhốt tất cả tội lỗi và lừa dối vào bên trong. Tiếng còi hú vang lên, xé toạc sự im lặng chết chóc của con ngõ nhỏ, rồi xa dần, xa dần, để lại Linh một mình với sự thật kinh hoàng và bộ váy cưới trắng tinh giờ đã lấm lem bụi bẩn.”
“Chiếc xe cảnh sát vừa rú còi, bánh xe bắt đầu lăn được vài vòng thì bỗng khựng lại. Từ bên trong, tiếng đập cửa và tiếng gào thét điên loạn của Khoa vang lên, át cả tiếng động cơ.
“”Dừng lại! Dừng lại! Cho tôi nói với Linh! Làm ơn! Một lần cuối thôi!””
Cánh cửa xe lại bật mở. Hai viên cảnh sát lôi Khoa ra ngoài, nhưng lần này anh ta không còn vẻ oan ức nữa. Gương mặt anh ta đầm đìa nước mắt và nước mũi, méo mó vì tuyệt vọng. Anh ta loạng choạng, rồi như thể toàn bộ sức lực bị rút cạn, đổ sụp xuống mặt đất ngay trước chân Linh. Anh ta quỳ ở đó, trong bộ vest chú rể bảnh bao, giờ đã nhàu nát và bám đầy bụi đất.
“”Linh… Anh… anh có tội.”” Khoa nấc lên, giọng nói vỡ vụn. “”Anh xin lỗi…””
Tất cả mọi người nín thở. Mẹ Linh định lao tới chửi rủa nhưng bị một người họ hàng giữ lại.
Khoa ngẩng khuôn mặt đẫm nước mắt lên, nhìn Linh như một kẻ tội đồ đang chờ phán quyết cuối cùng.
“”Anh và Hưng… từng là bạn làm ăn. Anh tin nhầm người, bị lừa hết vốn liếng, còn nợ một khoản tiền khổng lồ. Chính Hưng đã đứng ra cho anh vay… để anh làm lại từ đầu.””
Giọng hắn run rẩy, kể lại quá khứ mà Linh chưa bao giờ được biết.
“”Nhưng anh lại thất bại. Số tiền lãi ngày một lớn. Hôm đó… cái ngày định mệnh đó… Hưng hẹn gặp anh. Cậu ấy không chỉ đòi tiền…””
Khoa hít một hơi thật sâu, như thể chuẩn bị nói ra một bí mật còn kinh khủng hơn cả việc nợ nần.
“”Cậu ấy doạ… doạ sẽ phanh phui mọi chuyện… rằng anh… anh không phải là bác sĩ thật sự. Tấm bằng của anh… là giả.””
Một tiếng “”Ối trời ơi!”” bật ra từ đám đông. Mẹ Linh chết sững, hai mắt trợn trừng không thể tin nổi. Linh cảm thấy lồng ngực mình như bị một tảng đá đè nặng, không thở nổi. Vị bác sĩ hiền lành, tài giỏi mà cô ngưỡng mộ, hoá ra chỉ là một kẻ lừa đảo.
“”Anh quẫn trí quá rồi,”” Khoa khóc nấc lên, hai tay bưng mặt. “”Anh không thể mất tất cả được. Anh chỉ muốn cậu ấy bị một tai nạn nhẹ, phải nằm viện một thời gian để anh có cơ hội xoay xở. Anh đã… đã phá phanh xe của Hưng.””
Lời thú tội vang lên như tiếng sét giữa trời quang.
“”Anh thề anh không muốn giết cậu ấy! Anh chỉ muốn dằn mặt thôi! Anh không ngờ… không ngờ nó lại gây ra cái chết thảm khốc như vậy! Suốt năm năm qua, không một đêm nào anh ngủ ngon! Anh xin lỗi, Linh ơi! Anh xin lỗi!””
Khoa trườn trên mặt đất, cố gắng níu lấy gấu váy cưới của Linh, nhưng cô theo phản xạ rụt người lại, ánh mắt nhìn hắn đầy ghê tởm và kinh hoàng. Tình yêu, sự ngưỡng mộ, tất cả đã tan thành tro bụi, chỉ còn lại sự thật trần trụi và ghê tởm. Người đàn ông này không chỉ giết chồng cô, mà còn giết chết cả niềm tin và tình yêu của cô một lần nữa.
Viên cảnh sát lớn tuổi không để cho màn kịch bi thương kéo dài thêm. Ông ra hiệu, và hai đồng nghiệp lập tức xốc nách Khoa đứng dậy, lôi đi một cách không thương tiếc. Lần này, hắn không còn chống cự, chỉ lẩm bẩm trong vô thức “”Anh xin lỗi… anh xin lỗi…””
Cánh cửa xe đóng sập lại lần thứ hai. Tiếng còi hú vang lên, xé rách không gian, và chiếc xe lao đi, mang theo kẻ sát nhân và lời thú tội kinh hoàng của hắn, để lại một đám cưới tan hoang và một cô dâu với trái tim đã chết lần thứ hai.”
“Không gian như đặc quánh lại sau tiếng còi xe cảnh sát xa dần. Tiếng xì xào của đám đông, tiếng nức nở của vài người họ hàng, tất cả đều trở nên mờ nhạt, ù đi trong tai Linh. Cô đứng trơ trọi giữa sân, bộ váy cưới trắng tinh giờ trông như một tấm vải liệm đầy mỉa mai. Toàn thân cô run lên bần bật, không phải vì sợ, mà vì một sự thật quá tàn khốc vừa xé toạc cuộc đời cô.
Đôi chân cô mềm nhũn, tưởng chừng sắp ngã quỵ. Nhưng một câu hỏi cuối cùng, một câu hỏi cay đắng nhất, bỗng trào lên từ nơi sâu thẳm nhất của sự đổ vỡ. Cô gắng gượng gượng, đôi môi khô khốc mấp máy, giọng nói vỡ vụn, lạc đi giữa không gian.
“”Vậy… 5 năm qua… tình yêu của anh…””
Câu hỏi bỏ lửng của cô như một mũi dao cuối cùng, đâm thẳng vào lương tâm đang hấp hối của kẻ sát nhân. Dù chiếc xe đã đi được một đoạn, nhưng dường như Khoa vẫn nghe thấy. Hắn điên cuồng đập vào cửa kính sau, gương mặt méo xệch vì thống khổ, cố gắng hét lên qua lớp kính dày và tiếng động cơ.
Giọng hắn vọng lại, tuyệt vọng và thảm hại.
“”Anh tiếp cận em ban đầu vì tội lỗi, muốn bù đắp cho em! Nhưng rồi anh đã yêu em thật lòng! Anh không thể điều khiển được trái tim mình! Anh yêu em và con thật lòng mà Linh! Tin anh đi! Làm ơn tin anh!””
Lời thú nhận cuối cùng ấy, thay vì là một sự cứu rỗi, lại là nhát búa cuối cùng đánh sập hoàn toàn tâm trí Linh. Tình yêu? Một tình yêu được xây nên từ cái chết của chồng cô? Một tình yêu là sự hiện diện của tội ác mỗi ngày, mỗi giờ trong suốt năm năm? Sự thật này còn kinh khủng hơn cả hành vi giết người. Nó biến tất cả những ký ức ngọt ngào, những quan tâm chăm sóc, những lời hẹn ước của họ thành một màn kịch ghê tởm, một sự sỉ nhục kéo dài đối với cả người đã khuất và người đang sống.
Một cảm giác buồn nôn cuộn lên trong cổ họng Linh. Cô nhìn về hướng chiếc xe đã mất hút, khuôn mặt xinh đẹp giờ chỉ còn lại sự ghê tởm đến tột cùng.
“”Đồ bẩn thỉu,”” cô thì thào, không còn chút sức lực.
Ngay sau câu nói đó, đôi mắt Linh tối sầm lại. Sợi dây cuối cùng níu giữ cô với thực tại đã đứt. Cô đổ gục xuống đất, tấm thân mềm oặt trong chiếc váy cưới trắng muốt giờ đã lấm lem bụi đường. Tiếng hét thất thanh của mẹ cô vang lên, chìm nghỉm trong sự hỗn loạn của một ngày vui đã hóa thành bi kịch kinh hoàng nhất.”
“Tiếng hét của mẹ Linh xé tan bầu không khí đặc quánh. Bà lao đến bên con gái, đôi tay run rẩy không dám chạm vào thân hình mềm oặt đang nằm trên nền đất lạnh.
“”Linh! Con ơi, Linh! Mở mắt ra nhìn mẹ đi con!””
Bà gào lên, giọng lạc đi vì kinh hoàng. Bà lay người Linh, nhưng đáp lại chỉ là sự im lặng chết chóc. Đôi mắt bà ngước lên, nhìn trân trân vào khoảng không nơi chiếc xe cảnh sát vừa đi khuất, rồi lại đảo qua đám đông hàng xóm đang đứng túm tụm ngoài cổng.
Những lời xì xào bắt đầu nổi lên, mỗi lúc một to, như những mũi kim vô hình châm chích vào tâm can người mẹ.
“”Trời đất ơi, thật không thể tin nổi! Thằng Khoa giết người thật à?””
“”Khổ thân con Linh, số nó sao mà lận đận thế không biết. Cứ tưởng vớ được tấm chồng tốt, ai dè lại là kẻ thù giết chồng mình.””
“”Thảo nào tôi cứ thấy có điềm. Đêm qua mộ thằng Hưng tự nhiên bốc cháy, linh thiêng báo oán đấy!””
“”Nhìn con bé kìa, váy cưới trắng tinh mà mặt mũi tái mét. Tội nghiệp quá…””
Mỗi một lời bàn tán, mỗi một ánh mắt thương hại xen lẫn tò mò của đám đông như một nhát búa giáng mạnh vào Mẹ Linh. Tất cả niềm hy vọng, sự hãnh diện, và cả tương lai mà bà đã đánh cược vào đám cưới này bỗng chốc tan thành tro bụi. Sự thật phũ phàng và nỗi nhục nhã ê chề ập xuống, đè bẹp người đàn bà đã gồng gánh cả đời.
Hơi thở của bà trở nên dồn dập, lồng ngực đau nhói. Trước mắt bà, hình ảnh cô con gái trong bộ váy cưới trắng muốt nhòe đi, hòa lẫn với những tiếng xì xào độc địa. Bà lảo đảo, đưa tay lên ôm lấy đầu.
“”Trời ơi…””
Bà chỉ kịp thốt lên một tiếng ai oán cuối cùng rồi mềm nhũn, ngã vật xuống ngay bên cạnh Linh. Cảnh tượng hai người phụ nữ, một già một trẻ, bất tỉnh trong ngày vui nhất của gia đình đã trở thành một bi kịch không lời.
Sự hỗn loạn lên đến đỉnh điểm. Vài người họ hàng thân thiết lúc này mới sực tỉnh, vội vã chạy vào.
“”Mau! Mau gọi xe cấp cứu! Bác gái ngất rồi!””
“”Đỡ chị Linh vào nhà đi, nằm ngoài này không được!””
Đám đông bên ngoài vẫn không ngớt bàn tán, những ánh mắt vừa thương cảm vừa hả hê chĩa thẳng vào cánh cổng đang mở toang, phơi bày toàn bộ sự sụp đổ tan nát của một gia đình. Giữa khung cảnh hỗn loạn ấy, Linh vẫn nằm bất động, chiếc váy cưới trắng muốt giờ đã lấm lem bụi bẩn, tựa như một bông hoa tàn úa trong cơn bão tố nghiệt ngã của số phận.”
“Tất cả mọi ánh mắt đổ dồn về phía Khoa, kẻ đang đứng sững sờ như trời trồng. Gương mặt hiền lành, điềm đạm thường ngày của hắn giờ đây trắng bệch, biến dạng vì kinh hoàng. Hắn lắp bắp, cố gắng nở một nụ cười gượng gạo.
“”Nhầm… chắc chắn có sự nhầm lẫn ở đây rồi… Tôi… tôi là bác sĩ, sao có thể giết người được?””
Hắn quay sang Linh, đôi mắt long lên sòng sọc, chìa bàn tay đang run rẩy về phía cô.
“”Linh! Em nói gì đi! Em tin anh mà, đúng không? Chúng ta sắp làm đám cưới cơ mà!””
Nhưng Linh không đáp. Cô đứng bất động, đôi mắt dán chặt vào gương mặt kẻ cô sắp gọi là chồng. Từng mảnh ký ức vụn vỡ về Hưng, về vụ tai nạn thảm khốc năm xưa, và về ngọn lửa kỳ lạ trên mộ anh đêm qua đột ngột ráp lại thành một bức tranh hoàn chỉnh đến rợn người. Toàn thân cô run lên bần bật. Hóa ra, con quỷ dữ vẫn luôn ở ngay bên cạnh cô, khoác lên mình tấm áo của một thiên thần.
Một viên cảnh sát bước lên, giọng nói đanh thép, không chút cảm xúc.
“”Chúng tôi có đủ bằng chứng chứng minh anh đã ngụy tạo hiện trường vụ tai nạn của anh Trần Minh Hưng. Anh đã bị bắt.””
“”Không!”” Khoa gào lên, lùi lại một bước.
Nhưng đã quá muộn. Hai viên cảnh sát khác nhanh chóng áp sát, bẻ quặt tay hắn ra sau lưng. Tiếng “”cạch”” khô khốc của chiếc còng số tám vang lên, sắc lẹm, như một nhát dao cắt đứt mọi ảo mộng.
Cảm giác lạnh buốt của kim loại trên cổ tay khiến Khoa bừng tỉnh. Hắn điên cuồng giãy giụa, chiếc áo vest chú rể sang trọng trở nên xộc xệch, thảm hại.
“”Thả tôi ra! Các người không có quyền! Đây là một sự vu khống! LINH!””
Hắn điên cuồng ngoái lại, tìm kiếm hình bóng Linh trong tuyệt vọng. Hắn bị lôi đi sềnh sệch qua cổng hoa cưới, nơi chỉ vài phút trước còn là biểu tượng cho hạnh phúc của hắn.
“”LINH! EM PHẢI TIN ANH! LÀ ANH YÊU EM! ANH LÀM TẤT CẢ VÌ EM MÀ LINH!””
Tiếng gào thét của hắn xé nát không gian, đầy ám ảnh và tuyệt vọng. Nhưng đáp lại hắn chỉ là ánh mắt thất thần, trống rỗng của Linh. Cô nhìn hắn bị áp giải đi, nhìn chiếc cổng hoa lộng lẫy giờ đây trở thành một sân khấu bi kịch. Từng lời hắn nói như những mũi kim độc đâm thẳng vào tim cô. “”Làm tất cả vì em…”” – câu nói ngọt ngào nhất giờ lại là lời thú tội ghê tởm nhất.
Sức lực cuối cùng của Linh cũng cạn kiệt. Trước mắt cô, hình ảnh Khoa bị đẩy vào xe cảnh sát, cánh cổng hoa, và những gương mặt hiếu kỳ của hàng xóm… tất cả nhòe đi, quay cuồng trong một vòng xoáy đen ngòm. Lồng ngực cô đau nhói, không thể thở nổi.
“”Hưng ơi…””
Cô chỉ kịp thều thào gọi tên người chồng quá cố trong vô thức, rồi thân hình mềm oặt trong bộ váy cưới trắng tinh khôi từ từ đổ xuống nền đất lạnh lẽo.”
“””Linh! Con ơi!”” Tiếng mẹ của Linh thất thanh, xé toạc sự hỗn loạn. Bà lao đến, đỡ lấy thân hình mềm oặt của con gái, khuôn mặt thất thần vì sợ hãi. Mọi người xúm lại, tiếng xì xào, bàn tán càng lúc càng lớn, xoáy sâu vào tâm trí đang dần chìm vào bóng tối của Linh.
Nhưng trong bóng tối mờ mịt của cơn lịm đi, một hình ảnh duy nhất bùng lên rực rỡ đến đau nhói: ngọn lửa xanh kỳ dị trên mộ Hưng đêm qua. Nó không nóng, không thiêu rụi, chỉ lẳng lặng cháy suốt 13 phút rồi biến mất không để lại dấu vết. Lúc đó, cô đã sợ hãi, cho rằng đó là điềm gở, là Hưng oán trách cô đi bước nữa. Mẹ cô thì gạt đi, ép cô phải tin vào hạnh phúc trước mắt.
Giờ đây, giữa khung cảnh tan hoang này, khi bộ mặt thật của Khoa bị lột trần, ý nghĩa của ngọn lửa ấy mới hiện ra rõ mồn một. Cái rùng mình chạy dọc sống lưng cô, không phải vì sợ hãi, mà là vì một sự thật kinh hoàng vừa được soi tỏ.
Đó không phải là điềm gở ngăn cản hạnh phúc. Đó là dấu hiệu! Là Hưng hiển linh! Anh không muốn kẻ thù đã hại mình lại trở thành chồng của người vợ mình yêu thương nhất. Anh đã cố gắng cảnh báo cô, bằng cách duy nhất anh có thể.
Một dòng nhận thức cay đắng và muộn màng xuyên thẳng qua tim Linh. Cô đã ngu ngốc, đã mù quáng, đã tự lừa dối mình suốt 5 năm qua. Cô đã tin vào tấm vỏ bọc hiền lành, điềm đạm mà Khoa dựng lên, mà quên đi những điểm đáng ngờ trong vụ tai nạn của Hưng.
Đôi môi khô khốc của Linh khẽ mấp máy, phát ra những lời thì thầm mà chỉ mình cô nghe thấy, một lời thú tội muộn màng với người chồng đã khuất.
“”Hưng ơi, là anh đã về báo cho em biết đúng không? Em xin lỗi… Em xin lỗi vì đã quá ngu ngốc…””
“”Linh! Con nói gì vậy? Tỉnh lại đi con!”” Tiếng mẹ cô hoảng hốt, lay mạnh vào vai cô.
Nhưng Linh không còn nghe thấy gì nữa. Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài từ khoé mi, thấm đẫm vào lớp voan trắng của chiếc váy cưới. Giọt nước mắt của sự ân hận.”
“Tiếng còi xe cấp cứu rú lên rồi xa dần, mang theo cả mẹ của Linh và những náo loạn cuối cùng của một đám cưới bi kịch. Họ hàng, khách khứa cũng đã lục tục ra về, không quên ném lại những ánh nhìn ái ngại xen lẫn tò mò. Trong phút chốc, căn nhà vốn đang ồn ào giờ chỉ còn lại sự im lặng đến đáng sợ.
Linh lảo đảo đứng dậy, mặc kệ chiếc váy cưới lộng lẫy giờ đã nhàu nhĩ, lấm lem. Cô như một cái bóng vô hồn, từng bước, từng bước nặng trĩu tiến về phía căn phòng tân hôn ở cuối hành lang.
Cánh cửa bật mở. Một không gian rực rỡ sắc đỏ và trắng của hoa hồng, của nến thơm và bóng bay hình trái tim đập vào mắt cô. Nhưng tất cả sự lãng mạn, ngọt ngào ấy giờ đây lại trở nên kệch cỡm, châm biếm đến ghê người.
Linh ngồi phịch xuống mép giường cưới, tấm ga trải giường trắng muốt vẫn còn thơm mùi vải mới. Ánh mắt cô dán chặt vào di ảnh của Hưng, được đặt trang trọng trên chiếc bàn nhỏ ở góc phòng. Trong ảnh, anh cười thật tươi, nụ cười hiền lành và ấm áp đã từng là cả thế giới của cô.
Và rồi, như một con đê vỡ, nước mắt cứ thế tuôn ra, không thể kìm nén.
Cô khóc. Khóc cho số phận bi đát của mình. Khóc cho Hưng, người chồng bạc mệnh đã phải chịu đựng một cái chết oan khuất. Và cô khóc, cho cả sự ngu ngốc đến cùng cực của bản thân khi đã tin tưởng, đã yêu thương chính kẻ thù đã hại chết người mình yêu.
Tiếng nấc nghẹn ngào vang lên trong căn phòng trống rỗng, hòa cùng mùi hoa hồng nồng đượm, tạo thành một bản bi ca ai oán. Bàn tay Linh siết chặt tấm ảnh của Hưng, những ngón tay bấu chặt vào khung gỗ như thể đó là cứu cánh duy nhất. Đôi mắt cô đỏ rực, không còn là sự yếu đuối, mà bắt đầu ánh lên một tia nhìn khác. Một tia nhìn lạnh lẽo, căm hận.”
“Mấy ngày trôi qua, căn nhà của Linh như chìm trong một sự tĩnh lặng chết chóc. Những dải ruy băng trang trí đám cưới đã được gỡ xuống, vứt vào một góc như những mảnh ký ức rách nát. Linh gầy rộc đi, đôi mắt thâm quầng trũng sâu. Cô không còn khóc nấc lên như đêm hôm đó nữa, nỗi đau giờ đây đã cô đặc lại, thành một khối căm hận lạnh lẽo trong lồng ngực.
Cô dành cả ngày ngồi trong phòng, nhìn đăm đăm vào di ảnh của Hưng. Cơn thịnh nộ đã qua, chỉ còn lại một quyết tâm sắt đá. Cô phải bắt Khoa trả giá, không chỉ cho Hưng, mà còn cho cả sự ngu muội của chính mình.
Đúng lúc đó, tiếng chuông cửa vang lên, khô khốc và đột ngột, phá tan sự im lặng. Linh giật mình, uể oải đứng dậy. Chắc lại là họ hàng đến an ủi bằng những lời sáo rỗng. Cô miễn cưỡng lê bước ra mở cửa.
Nhưng người đứng bên ngoài không phải là những gương mặt cô chờ đợi. Trước mặt cô là bố mẹ của Hưng. Hai người họ trông già đi cả chục tuổi, mái tóc bạc thêm nhiều phần, khuôn mặt khắc khổ hằn sâu những nếp nhăn của nỗi đau. Linh sững người, tim cô thắt lại. Cô vô thức lùi lại một bước, cảm giác tội lỗi bủa vây lấy mình.
Thấy vẻ mặt của Linh, mẹ Hưng không nói một lời, bà bước nhanh tới, vòng tay ôm chầm lấy cô con dâu gầy guộc. Cái ôm của bà thật chặt, như muốn truyền cho Linh tất cả sức mạnh. Và rồi, đôi vai gầy của người mẹ già bắt đầu rung lên bần bật. Bà khóc, những giọt nước mắt nóng hổi thấm ướt cả vai áo Linh.
“”Linh ơi…”” – giọng bà nghẹn lại – “”Bác nghe cả rồi con ạ.””
Linh cứng đờ người, cô chỉ biết đứng im chịu trận, chờ đợi một lời trách móc. Nhưng không. Mẹ Hưng vuốt nhẹ mái tóc rối của cô, nức nở.
“”Là do thằng Hưng nhà bác linh thiêng phù hộ cho con đấy. Nó không để con phải sống với kẻ thù của nó đâu. Đừng tự trách mình, con ạ.””
Câu nói ấy như một nhát dao đâm thẳng vào trái tim đang hóa đá của Linh, nhưng lại không gây đau đớn, mà làm vỡ tan tảng băng căm hận và cô độc. Sự thấu hiểu và bao dung mà cô không dám mong chờ bất ngờ ập đến, khiến mọi phòng bị của cô sụp đổ. Linh bật khóc nức nở trong vòng tay của mẹ chồng cũ, những tiếng khóc uất nghẹn bao ngày qua giờ mới được giải thoát.
Bố Hưng đứng sau, đôi mắt đỏ hoe, ông vỗ nhẹ lên vai Linh, giọng trầm đục:
“”Đúng thế, con ạ. Tên cầm thú đó phải trả giá cho những gì nó đã gây ra. Công an đã cho chúng tôi biết toàn bộ lời khai của nó rồi. Con không có lỗi.””
Linh ngẩng lên, nhìn hai gương mặt tiều tụy nhưng ánh mắt lại ánh lên sự kiên định. Cô nhận ra mình không hề đơn độc. Trong cuộc chiến này, cô có họ, những người yêu thương Hưng không kém gì cô. Bàn tay Linh siết chặt lại. Nước mắt vẫn rơi, nhưng trong đôi mắt cô, ngọn lửa hận thù giờ đã cháy bùng lên cùng một quyết tâm đòi lại công lý.”
“Sau khi tiễn bố mẹ Hưng ra về, Linh đóng sập cánh cửa lại. Tiếng “cạch” khô khốc của chốt cửa vang lên như một lời tuyên thệ. Cô đứng lặng trong bóng tối của căn nhà, hơi thở đều đặn nhưng lạnh lẽo. Sự bi thương đã nhường chỗ cho một sự tỉnh táo đến đáng sợ.
Cô không do dự một giây nào nữa. Ánh mắt Linh quét một lượt khắp phòng khách, dừng lại ở những món đồ trang trí nhỏ nhặt mà Khoa đã mang tới. Cô bước đến, lạnh lùng giật mạnh một chuỗi đèn nhấp nháy khỏi tường, vứt thẳng xuống sàn.
Sau đó, Linh đi thẳng lên phòng ngủ. Cô kéo ra một chiếc thùng carton lớn từ gầm giường, nơi cô vẫn cất giữ những vật kỷ niệm. Bàn tay cô thoăn thoắt, lôi ra từng món đồ mà Khoa đã tặng. Chiếc khăn choàng lụa mềm mại mà hắn đã quàng cho cô trong buổi hẹn hò đầu tiên. Chiếc hộp nhạc pha lê mà hắn nói là tượng trưng cho tình yêu trong sáng của họ. Cả con gấu bông lớn hắn tặng cô vào ngày sinh nhật.
Linh nhìn chúng không một chút cảm xúc, như thể đó là những vật thể xa lạ, bẩn thỉu. Cô vơ tất cả, không thương tiếc, ném vào thùng. Cuối cùng, cô với tay lấy khung ảnh đặt trên đầu giường. Trong ảnh, cô và Khoa cười rạng rỡ, hạnh phúc. Nụ cười của hắn, giờ đây nhìn lại, chỉ thấy một sự giả tạo ghê tởm. Một ý nghĩ lạnh buốt chạy qua đầu cô: “”Tất cả chỉ là một màn kịch.””
Không một chút đắn đo, Linh xé toạc tấm ảnh ra khỏi khung, vò nát nó trong lòng bàn tay rồi ném vào thùng cùng với những thứ khác. Xong xuôi, cô dùng hết sức lực, kéo lê chiếc thùng nặng trịch đi qua phòng khách, ra khoảng sân sau nhà.
Trời đã về chiều, ánh hoàng hôn đỏ quạch như máu. Linh đặt chiếc thùng xuống nền xi măng, sau đó đi vào nhà kho lấy ra một can xăng nhỏ. Cô mở nắp, mùi hăng nồng xộc thẳng vào mũi. Cô dốc ngược can xăng, tưới đẫm lên những kỷ vật, tưới lên cả nụ cười giả dối và những lời thề thốt rẻ tiền.
Cô lùi lại vài bước, rút ra một chiếc bật lửa. Ngọn lửa nhỏ bé bùng lên trong bóng chiều tà. Linh nhìn nó một giây, rồi ném thẳng vào chiếc thùng.
PHỪNG!
Một ngọn lửa lớn bùng lên dữ dội, nuốt chửng tất cả trong phút chốc. Chiếc khăn lụa cháy xém, con gấu bông biến dạng trong lửa, những mảnh giấy vụn của những lá thư tình cháy thành tro đen bay lả tả trong không khí. Ngọn lửa nhảy múa, hừng hực như cơn thịnh nộ trong lòng cô. Ánh lửa đỏ rực hắt lên gương mặt Linh, soi rõ đôi mắt không một giọt nước mắt, chỉ có sự cương nghị, lạnh lùng và một quyết tâm sắt đá. Quá khứ với Khoa, kể từ giây phút này, đã hoàn toàn bị thiêu rụi.”
“Ngọn lửa lụi tàn dần, chỉ còn lại những đốm than đỏ le lói trong màn đêm buông xuống. Linh đứng bất động, nhìn tro tàn của những kỷ vật giả dối cho đến khi đốm lửa cuối cùng tắt hẳn. Hơi lạnh của sương đêm thấm vào da thịt nhưng cô không cảm thấy gì. Bên trong cô, một ngọn lửa khác vừa được thắp lên, dữ dội và quyết liệt hơn gấp bội.
Sáng hôm sau.
Bầu trời trong vắt sau một đêm dài. Linh không ngủ. Cô ngồi trong bóng tối, sự tĩnh lặng của màn đêm càng làm cho quyết tâm trong cô trở nên sắc bén. Khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua khung cửa sổ, cô đứng dậy, đi tắm và thay một bộ quần áo đơn giản. Gương mặt cô trong gương không còn vẻ mệt mỏi hay bi lụy, chỉ có một sự bình thản đến lạnh lùng.
Cô không lái xe về nhà mẹ, cũng không gọi cho bất cứ ai. Cô ghé vào một gánh hàng rong ven đường, tự tay chọn một bó cúc trắng còn đẫm sương đêm.
Chiếc xe lướt đi trên con đường quen thuộc dẫn đến nghĩa trang. Không còn cảm giác nặng trĩu, đau đớn như những lần trước. Lòng cô thanh thản một cách kỳ lạ.
Nghĩa trang buổi sớm vắng lặng, chỉ có tiếng gió xào xạc qua kẽ lá. Linh bước những bước chân chậm rãi, vững chãi, dừng lại trước ngôi mộ của Hưng. Tấm ảnh trên bia mộ vẫn là nụ cười hiền lành, ấm áp của anh. Mọi lần đến đây, nước mắt cô đều không ngừng rơi. Nhưng hôm nay, đôi mắt cô khô ráo và trong veo.
Cô nhẹ nhàng gạt đi vài chiếc lá khô rơi trên mặt đá, rồi cẩn thận đặt bó cúc trắng xuống. Một nụ cười nhẹ nhõm, thanh thản lần đầu tiên nở trên môi cô ở nơi này. Cô nhìn vào đôi mắt của Hưng trong ảnh, như thể đang trò chuyện với anh.
Giọng cô thì thầm, nhưng rõ ràng và kiên định, vang lên trong không gian tĩnh mịch.
“Em đã biết cả rồi, Hưng à. Em biết tại sao anh lại ra đi, biết tại sao mộ anh lại bốc cháy.”
Cô hít một hơi thật sâu, không khí buổi sớm trong lành tràn vào lồng ngực.
“Anh an nghỉ nhé. Từ giờ, em sẽ sống thật tốt, sống thay cả phần của anh.”
Ánh mắt Linh ánh lên một tia sắc lạnh, một lời thề không nói thành lời. Cô sẽ không chỉ sống tốt. Cô sẽ bắt kẻ thủ ác phải trả giá cho tất cả những gì hắn đã gây ra.
Nói xong, Linh không nán lại thêm một giây. Cô xoay người, lưng thẳng tắp, bước đi dứt khoát rời khỏi nghĩa trang. Gió thổi bay mái tóc cô, như muốn cuốn đi hết những muộn phiền của năm năm đằng đẵng, mở ra một chương mới, một cuộc chiến mà cô biết mình không thể thua.”
“Trong phòng thẩm vấn lạnh lẽo của đồn cảnh sát, một người đàn ông khắc khổ, hai bàn tay chai sần bấu chặt vào nhau, ngồi đối diện với một viên cảnh sát. Đó là ông Tuấn, người thợ sửa xe có tiệm nhỏ nằm cách hiện trường vụ tai nạn năm xưa của Hưng không xa. Gương mặt ông hằn sâu vẻ mệt mỏi và day dứt.
Viên cảnh sát đặt cây bút xuống bàn, nhìn thẳng vào người đàn ông.
“Ông nói ông có thông tin liên quan đến vụ tai nạn của anh Lê Minh Hưng, xảy ra năm năm trước?”
Ông Tuấn nuốt khan, gật đầu lia lịa. Giọng ông hơi run.
“Vâng, thưa cán bộ. Mấy hôm nay tôi không ngủ được. Từ lúc nghe tin cậu bác sĩ tên Khoa bị bắt ngay tại đám cưới… lương tâm tôi cắn rứt quá.”
Viên cảnh sát nhíu mày, linh cảm có điều quan trọng.
“Ông cứ bình tĩnh trình bày. Chuyện gì đã khiến ông cắn rứt?”
Ông Tuấn hít một hơi sâu, như thể gom hết can đảm.
“Năm năm trước, vào cái buổi chiều xảy ra tai nạn, tôi thấy cậu Khoa đó lảng vảng gần chiếc xe của cậu Hưng. Lúc đó xe cậu Hưng đang đỗ ở ven đường.”
Viên cảnh sát lập tức ngồi thẳng dậy, ánh mắt sắc lên.
“Lảng vảng? Cụ thể là làm gì, ông có nhớ không?”
“Tôi nhớ rất rõ,” ông Tuấn nói, giọng chắc chắn hơn. “Vì lúc đó tôi thấy lạ. Một bác sĩ ăn mặc sạch sẽ như cậu ta sao lại cúi rạp người xuống gần bánh xe trước của người khác. Tôi thấy cậu ta lúi húi ở đó một lúc, tay cầm một cái gì đó nhỏ nhỏ, giống như… một cái kìm.”
Lời khai như một nhát búa giáng xuống không gian tĩnh lặng. Viên cảnh sát gần như nín thở.
“Khi đó ông không thấy nghi ngờ gì sao?”
Ông Tuấn cúi gằm mặt, giọng đầy hối hận.
“Có chứ, thưa cán bộ. Nhưng rồi cậu ta đứng dậy, phủi tay rồi đi ngay. Lúc đó tôi chỉ nghĩ chắc có chuyện gì vặt vãnh. Đến khi nghe tin cậu Hưng gặp tai nạn vì mất phanh, tôi đã lạnh hết sống lưng. Tôi đã nghĩ đến việc báo án, nhưng… tôi sợ.”
“Sợ?”
“Vâng. Cậu Khoa là bác sĩ, người có vai vế. Còn tôi chỉ là một gã thợ sửa xe quèn. Tôi sợ bị trả thù, sợ gia đình gặp vạ lây… nên tôi đã im lặng.” Nỗi hổ thẹn hiện rõ trong từng lời nói của ông. “Nhưng năm năm qua, hình ảnh đó cứ ám ảnh tôi. Giờ cậu ta bị bắt rồi, tôi nghĩ mình không thể hèn nhát thêm nữa. Tôi nợ cậu Hưng một lời xin lỗi, và nợ sự thật một lời khai.”
Viên cảnh sát ghi chép lia lịa, gương mặt lộ rõ vẻ nghiêm trọng. Lời khai này không chỉ là một tình tiết mới, nó là mắt xích còn thiếu, là chiếc đinh cuối cùng đóng lên cỗ quan tài tội ác của Khoa. Bức chân dung hiền lành, điềm đạm của gã bác sĩ đã hoàn toàn sụp đổ, thay vào đó là bộ mặt của một kẻ sát nhân máu lạnh, tính toán tinh vi. Vụ án tưởng đã chìm vào quên lãng nay lại được thổi bùng lên với những bằng chứng không thể chối cãi.”
“Vài tháng trôi qua.
Không khí trong phòng xử án đặc quánh lại, căng như dây đàn. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía vành móng ngựa, nơi Khoa đang đứng, không còn vẻ đạo mạo, hiền lành của một bác sĩ. Gã gầy rộc đi, đôi mắt sâu hoắm long lên sòng sọc, nhìn chằm chằm vào vị chủ tọa phiên tòa với vẻ điên cuồng và tuyệt vọng.
Lời khai của ông Tuấn, kết hợp với các bằng chứng khoa học được tái điều tra và những chứng cứ về hành vi lừa đảo tài sản của Linh, đã tạo thành một tấm lưới sắt không lối thoát.
Giọng vị chủ tọa vang lên, đanh thép và dứt khoát, xé tan sự im lặng.
“Sau khi xem xét toàn bộ hồ sơ vụ án, các tình tiết tăng nặng, giảm nhẹ, và quá trình tranh tụng tại tòa… Hội đồng xét xử có đủ cơ sở để kết luận hành vi của bị cáo Phạm Minh Khoa là đặc biệt nghiêm trọng, có kế hoạch và mục đích rõ ràng, tước đoạt mạng sống của người khác, gây nguy hiểm cho xã hội.”
Khoa bắt đầu run rẩy, lẩm bẩm những lời không rõ ràng.
Vị chủ tọa không dừng lại, giọng nói như búa tạ giáng xuống.
“Hội đồng xét xử quyết định… Tuyên án bị cáo Phạm Minh Khoa mức án tù chung thân về tội Giết người, mười lăm năm tù về tội Lừa đảo chiếm đoạt tài sản. Tổng hợp hình phạt là tù chung thân.”
Bản án cuối cùng được tuyên. Khoa sững người trong một giây, rồi gã gầm lên như một con thú bị thương.
“Không! Tôi bị oan! Tôi bị gài bẫy! Là con khốn đó! Là Linh! Tất cả là tại nó!”
Gã điên cuồng lao về phía trước nhưng hai người cảnh sát tư pháp đã kịp thời giữ chặt lấy vai, ghì gã xuống. Tiếng la hét, chửi rủa của Khoa vang vọng khắp phòng xử án, một sự tương phản ghê rợn với hình ảnh điềm đạm mà gã đã cố công xây dựng.
Nhưng những tiếng gào thét đó không thể chạm tới Linh.
Cùng lúc đó, trong căn nhà quen thuộc, cô ngồi lặng lẽ bên khung cửa sổ. Ánh nắng ban mai dịu dàng chiếu lên gương mặt cô, một gương mặt đã không còn nét hoảng loạn hay đau khổ, chỉ còn lại sự tĩnh lặng sâu thẳm.
Trên màn hình điện thoại, dòng tít lớn hiện ra rõ mồn một: “VỤ ÁN TAI NẠN GIAO THÔNG NĂM XƯA CÓ UẨN KHÚC: BẢN ÁN CHUNG THÂN CHO KẺ BÁC SĨ MÁU LẠNH”.
Linh không khóc, cũng không cười. Một hơi thở dài, thật dài được trút ra, như thể rút đi toàn bộ gánh nặng đã đè nén lồng ngực cô suốt năm năm qua, và cả những tháng ngày kinh hoàng vừa rồi.
Cô không cần đến tòa. Cô không cần nhìn thấy bộ mặt thất bại của Khoa. Với cô, kẻ đó đã chết từ cái ngày gã bị bắt ngay tại lễ cưới.
“Kết thúc rồi, Hưng à,” cô thầm thì với khoảng không, nhưng dường như là nói với người chồng quá cố của mình.
Linh đặt điện thoại xuống, ánh mắt nhìn ra khoảng trời xanh ngắt bên ngoài. Lần đầu tiên sau ngần ấy năm, cô cảm nhận được sự bình yên, một sự bình yên thật sự. Mọi thứ đã được đặt về đúng vị trí của nó. Công lý đã được thực thi. Quá khứ đã thực sự khép lại.”
“Một tuần sau bản án, tấm biển “Bán Nhà” được treo lên trước cổng. Linh không do dự, không nuối tiếc. Căn nhà từng là tổ ấm, nơi chứa đầy tiếng cười của Hưng và con trai, giờ đây chỉ còn là một chiếc lồng giam ký ức, nơi mà bóng ma của Khoa đã len lỏi vào từng ngóc ngách. Mỗi góc phòng đều nhắc cô nhớ về những lời nói dối ngọt ngào, những âm mưu ghê tởm được che đậy dưới vỏ bọc của sự quan tâm.
Cô tự tay dọn dẹp mọi thứ. Những vật dụng của Hưng, cô cẩn thận đóng vào một chiếc thùng gỗ, niêm phong lại. Đó là những gì thiêng liêng nhất, cô sẽ mang theo. Còn lại, tất cả những gì gợi nhắc đến những tháng ngày kinh hoàng vừa qua, cô vứt bỏ không thương tiếc.
Bé An, con trai cô, ngơ ngác nhìn mẹ.
“Mẹ ơi, mình sẽ đi đâu ạ?”
Linh quỳ xuống, ôm con vào lòng, hít hà mùi tóc quen thuộc của cậu bé.
“Mẹ con mình sẽ đến một nơi thật xa, một nơi có biển xanh, cát trắng và nắng vàng. Chúng ta sẽ bắt đầu lại, con nhé. Sẽ chỉ có hai mẹ con mình và những ngày thật bình yên.”
Ánh mắt cậu bé sáng lên. Biển, một khái niệm thật mới mẻ và hấp dẫn.
Ngày bàn giao nhà, Linh trao chìa khóa cho chủ mới, một cặp vợ chồng trẻ. Cô chỉ ngoái lại nhìn một lần cuối, rồi dứt khoát quay đi, nắm chặt tay con trai. Chiếc xe taxi lăn bánh, bỏ lại sau lưng cả một quá khứ đầy bão tố.
Thành phố biển đón mẹ con cô bằng cái nắng vàng rực rỡ và vị mặn mòi của gió. Không còn không khí ngột ngạt, không còn những ánh mắt dòm ngó. Linh thuê một căn nhà nhỏ xinh, có một khoảng sân trước đủ để trồng hoa.
Vài tuần sau, một tiệm hoa nhỏ với tấm biển gỗ mộc mạc “”An Nhiên”” được mở ra trên một con phố ven biển yên tĩnh. “”An”” là tên con trai cô, “”Nhiên”” là sự tự tại mà cô hằng mong ước.
Linh của ngày hôm nay không còn là người phụ nữ hoảng loạn, đau khổ. Cô mặc những chiếc váy vải thô màu sắc trang nhã, tóc búi gọn gàng. Đôi tay cô ngày ngày bận rộn với đất, với hoa, cắt tỉa, cắm những lẵng hoa tươi thắm cho khách. Nụ cười của cô nhẹ nhàng, ánh mắt trong veo và tĩnh lặng như mặt hồ thu.
Cô không đi tìm một bờ vai mới, không mong cầu một tình yêu nào khác. Vết sẹo trong tim cô có lẽ sẽ không bao giờ lành lại, nhưng nó không còn nhức nhối nữa. Hạnh phúc của cô bây giờ đơn giản là được nhìn con trai nô đùa trên bãi cát mỗi buổi chiều, là được hít thở không khí trong lành của biển cả, là niềm vui khi tự tay chăm sóc cho tiệm hoa của mình.
Một buổi chiều hoàng hôn, khi những vệt nắng cuối cùng nhuộm tím cả mặt biển, Linh đang tưới nước cho những chậu cúc họa mi trước cửa tiệm. Con trai cô chạy từ bãi biển về, tay cầm một vỏ ốc xinh đẹp.
“Mẹ ơi, con tặng mẹ này!”
Linh mỉm cười, đón lấy món quà của con. Cô áp vỏ ốc lên tai, nghe thấy tiếng sóng biển rì rào vọng lại. Đó là âm thanh của sự bình yên. Một sự bình yên thật sự, do chính cô lựa chọn và tạo dựng. Quá khứ đã ở lại phía sau, và trước mặt cô, là một khởi đầu mới, một cuộc đời mới, an nhiên và tự tại.”
“Cuộc sống mới ở thành phố biển cứ thế trôi đi trong yên ả. Tiệm hoa “”An Nhiên”” dần có những vị khách quen, còn bé An thì đã có thêm vài người bạn mới ở trường. Linh không còn trằn trọc mỗi đêm, những cơn ác mộng về Khoa và ngày cưới kinh hoàng đã lùi xa, nhường chỗ cho tiếng sóng vỗ rì rào ru cô vào giấc ngủ.
Một ngày cuối tuần, khi dọn dẹp nhà kho, Linh nhìn thấy chiếc thùng gỗ mà cô đã niêm phong cẩn thận. Chiếc thùng chứa đựng tất cả kỷ vật của Hưng. Từ ngày chuyển đến đây, cô chưa một lần dám mở nó ra. Không phải vì sợ hãi, mà vì cô sợ mình chưa đủ mạnh mẽ để đối diện. Nhưng hôm nay, khi nhìn ánh nắng ấm áp xuyên qua khung cửa sổ, cô biết đã đến lúc.
Cô nhẹ nhàng mở nắp thùng. Mùi hương quen thuộc của gỗ và giấy cũ phả vào không khí. Ở đó có chiếc áo sơ mi Hưng mặc trong lần hẹn hò đầu tiên, cuốn sách anh đọc dở, chiếc đồng hồ anh yêu thích. Linh mỉm cười, lần giở từng món đồ, mỗi thứ đều gắn với một ký ức ngọt ngào. Nỗi đau không còn cào xé, chỉ còn lại sự hoài niệm dịu dàng.
Khi cầm lên cuốn sổ tay cũ của Hưng, một phong thư kẹp bên trong rơi ra. Phong thư đã ngả màu vàng, nét chữ của anh vẫn còn vẹn nguyên trên đó: “Gửi vợ yêu của anh”.
Tim Linh đập lỡ một nhịp. Cô run run mở lá thư.
“Linh à,
Khi em đọc được những dòng này, chắc anh đang ngồi ngoài phòng khách xem tivi và lén lút mỉm cười vì đã chuẩn bị xong một bất ngờ cho em. Mai là kỷ niệm ngày cưới của chúng mình rồi đấy, em có nhớ không? Anh đã đặt một chuyến đi đến Đà Lạt, nơi chúng ta gặp nhau lần đầu. Anh muốn cùng em và con trai đi dạo dưới những tán thông, muốn thấy em mặc chiếc áo len màu đỏ mà anh tặng. Anh đã hình dung ra cảnh bé An sẽ thích thú thế nào khi lần đầu thấy sương mù…”
Nước mắt Linh bắt đầu rơi, nhưng trên môi cô lại nở một nụ cười. Cô có thể hình dung ra dáng vẻ của Hưng khi viết những dòng này, anh chắc chắn đã rất hạnh phúc. Cô đọc tiếp, những con chữ của anh như đang thì thầm bên tai. Anh kể về những dự định tương lai, về ngôi nhà lớn hơn có một khu vườn cho cô trồng hoa, về tình yêu vô bờ bến anh dành cho hai mẹ con.
Và rồi, cô đọc đến dòng cuối cùng. Nét chữ của anh ở đây như đè mạnh hơn, kiên định hơn.
“Cuộc sống này chẳng nói trước được điều gì, nhưng có một điều anh chắc chắn. Dù có chuyện gì xảy ra, dù anh có ở đâu, hãy tin rằng anh sẽ luôn tìm cách bảo vệ em.”
Câu chữ như một luồng điện chạy dọc sống lưng Linh. Hình ảnh ngọn lửa bùng lên trên mộ Hưng trong đêm định mệnh ấy đột nhiên hiện về rõ mồn một. Ngọn lửa cháy suốt 13 phút. Ngọn lửa không phải là điềm gở. Nó không phải lời nguyền rủa. Đó là lời nhắn của anh. Là cách anh giữ lời hứa. Anh đã dùng cách của riêng mình để cảnh báo cô, để bảo vệ cô khỏi nanh vuốt của Khoa.
Linh ôm chặt lá thư vào lòng, áp nó lên trái tim mình. Nước mắt cô tuôn rơi, nhưng lần này là những giọt nước mắt của sự giải thoát và biết ơn. Cô ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi con trai cô đang nô đùa. Cô mỉm cười. Một nụ cười thật sự thanh thản. Cô biết rằng, dù Hưng không còn ở bên cạnh, nhưng tình yêu và lời hứa của anh sẽ mãi là ngọn hải đăng soi đường cho hai mẹ con. Họ sẽ không bao giờ cô đơn.
Thời gian thấm thoát trôi. Ngọn gió biển mặn mòi đã cuốn đi những tàn tro của quá khứ, chỉ để lại sự trong lành và sức sống mới. Tiệm hoa “An Nhiên” giờ đây không chỉ là một cửa hàng, mà đã trở thành một góc nhỏ bình yên của con phố, nơi người ta tìm đến không chỉ để mua hoa, mà còn để tìm kiếm một chút thanh thản trong tâm hồn. Linh của ngày hôm nay đã tìm thấy sự tự tại trong những điều giản dị nhất: niềm vui khi thấy một nụ hồng hé nở, sự ấm áp khi nắm tay con trai đi dạo trên bờ cát mỗi buổi chiều, và sự bình yên khi ngồi một mình trong tiệm, lắng nghe những bản nhạc không lời du dương. Vết sẹo trong tim cô đã trở thành một phần của chính cô, không phải là một nỗi đau nhức nhối, mà là một lời nhắc nhở về sức mạnh của tình yêu và sự kiên cường của con người trước nghịch cảnh. Cô không còn đi tìm sự trả thù hay câu trả lời cho những câu hỏi tại sao, bởi lẽ câu trả lời ý nghĩa nhất chính là cuộc sống hiện tại của cô và con trai. Hành trình giông bão đã dạy cho Linh một điều rằng, hạnh phúc không phải là đích đến, mà là cả một chặng đường. Và trên chặng đường đó, sau khi đi qua những đêm đen tăm tối nhất, bình minh sẽ luôn rực rỡ hơn bao giờ hết. Cô đã chọn tha thứ, không phải cho những kẻ đã làm tổn thương mình, mà là để giải thoát cho chính tâm hồn cô. Nhìn ra biển lớn, Linh hít một hơi thật sâu. Quá khứ đã được gói ghém cẩn thận và đặt vào một góc của trái tim, để nhường chỗ cho hiện tại và một tương lai ngập tràn ánh nắng.”

