Chồng hấp hối cùng bồ trẻ, vợ hợp pháp lạnh mặt… cái kết sốc

Cô b/ồ của chồng tôi gọi điện đến, nói rằng anh ấy bị s;uy th;ận, cần ghép thận gấp. Tôi liên hệ với bệnh viện, thẳng thừng từ chối điều trị. Cô ta cuống lên: ‘Đó là chồng cô mà!’
Tôi mặt không cảm xúc, bắt đầu chuẩn bị hậu sự cho anh ta.”
Chiều Sài Gòn mưa rả rích, từng hạt nước nặng trĩu đập vào cửa kính căn hộ tầng 16. Loan vừa rời khỏi phòng họp dài đằng đẵng của công ty thì điện thoại reo liên tục. Một số lạ gọi đến, số đầu 090—không lưu tên.
– “Alo?” – Cô trả lời, mắt vẫn dán vào màn hình laptop.
– “Chị là vợ anh Dũng đúng không?” – Giọng nữ đầu dây bên kia run rẩy.
Loan cau mày, nhận ra một thứ gì đó rất sai. Người con gái kia nói tiếp, không chờ cô xác nhận.
– “Anh Dũng… anh ấy đang nằm cấp cứu ở Bệnh viện Chợ Rẫy. Suy th;ận cấp, cần ghép gấp. Em… em là người yêu của anh ấy. Mong chị… chị giúp. Em không biết phải làm sao nữa…”
Căn phòng bỗng chốc trở nên lạnh ngắt. Loan đứng bất động, cảm thấy cơn buồn n/ô/n trào lên tận c;ổ h;/ọng. Cô ngắt máy, gọi thẳng đến bệnh viện.
– “Tôi là vợ hợp pháp của bệnh nhân Nguyễn Văn Dũng. Tôi từ chối bất kỳ hình thức điều trị nào. Không ký cam kết, không thanh toán. Nếu anh ta qua đời, xin báo tôi đến nhận x/á/c.”
Loan đặt điện thoại xuống, bàn tay run lên từng hồi. Nhưng mắt cô lại khô rang, không giọt nước nào rơi.
Nguyễn Văn Dũng – chồng cô – một giảng viên đại học có tiếng, luôn được bạn bè, đồng nghiệp khen là “người đàn ông của gia đình”. Mười năm qua, Loan cắm đầu làm việc, lo cho gia đình, gom góp từng đồng để hai vợ chồng mua nhà, mua xe. Còn anh ta, bề ngoài nho nhã, về nhà cơm bưng nước rót – vậy mà lại có đủ thời gian và tiền bạc để nuôi một cô bồ trẻ.
Loan đã nghi ngờ từ một năm trước, khi Dũng bắt đầu về trễ thường xuyên, điện thoại lúc nào cũng úp mặt xuống bàn. Nhưng cô tự trấn an, tự bào chữa: “Chắc do công việc.”
Thứ sáu tuần trước, Loan tình cờ đọc được một tin nhắn chưa kịp xoá trên điện thoại anh ta:
“Anh nhớ em. Tuần sau đi Đà Lạt nhé, chị ấy có công tác.”
Thế là tất cả đổ vỡ. Không phải chỉ là sự phản bội của một người đàn ông – mà là sự phản bội với cả cuộc đời cô đã dốc sức gầy dựng.
Loan không làm ầm lên. Cô lặng lẽ gọi điện huỷ chuyến công tác. Rồi sáng hôm sau, cô bay ra Hà Nội, ghé thăm mẹ ruột – người phụ nữ từng trải qua một cuộc hôn nhân tan nát vì cha cô ngoại tình.
– “Con định làm gì?” – Mẹ cô hỏi, giọng nhẹ như khói.
– “Con không biết. Nhưng con sẽ không tha thứ.”
Tối hôm ấy, người tình của Dũng lại gọi.
– “Chị… chị làm ơn. Em biết em sai. Nhưng bây giờ anh ấy đang nguy kịch. Bác sĩ nói nếu không ghép thận kịp thời thì… thì không qua khỏi…”
– “Tôi biết.”
– “Em xin chị… Nếu chị không thể giúp thì ít nhất cũng để tụi em tự xử lý… Chị đang giữ bảo hiểm, sổ y bạ, và mọi quyền hợp pháp để ký cam kết điều trị…”
Loan thở dài. Cô bước ra ban công, nhìn xuống thành phố mờ mịt trong màn mưa.
– “Tôi đã chuẩn bị hậu sự cho anh ta rồi. Đừng gọi nữa.”
Rồi cô tắt máy….. Xem thêm tại bình luận

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Chồng hấp hối cùng bồ trẻ, vợ hợp pháp lạnh mặt… cái kết sốc

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt