Giám đốc ép vợ nghèo ly hôn… đọc tờ giấy, cái kết sụp đổ

Giám đốc của chồng đến tận nhà ngỏ lời muốn tôi tự nguyện l;y hô;n để anh có cơ hội đến với con gái ông ta, nào ngờ tôi đưa cho ông ấy 1 tờ giấy, trời đất sụp đổ…Giám đốc của chồng tôi – một người đàn ông quyền lực, lạnh lùng và luôn khiến người khác phải dè chừng – đích thân đến nhà, không phải vì công việc, mà vì… tôi. Ông ta ngồi xuống ghế salon, thẳng lưng như một vị thẩm phán, rồi từ tốn nói:

‘Cô là một người phụ nữ hiểu chuyện, tôi tin rằng cô sẽ làm điều đúng đắn. Hãy tự nguyện ly hôn để chồng cô có thể đến với con gái tôi.’

Tôi nhìn ông ta, không cười, không tức giận. Chỉ lặng lẽ rút ra một tờ giấy, đặt lên bàn trước mặt ông. Khi ông ta đọc xong… mặt ông trắng bệch. Ông đứng không vững nữa. Cả bầu trời như sụp xuống dưới chân ông ta.

…Không ai ngờ, thứ ông ta nghĩ là một cuộc đổi chác đơn giản, lại chạm vào bí mật ông giấu kín suốt gần 30 năm.”

Tôi tên là Hạ Vy, 32 tuổi. Một phụ nữ bình thường với cuộc sống tưởng chừng êm đềm bên người chồng là kỹ sư trưởng của tập đoàn Hưng Phát – một công ty xây dựng có tiếng ở miền Nam. Chồng tôi, Duy, trầm tính, ít nói, sống có trách nhiệm nhưng lạnh lùng. Cưới nhau đã 5 năm nhưng tôi vẫn luôn có cảm giác giữa chúng tôi là một bức tường vô hình, chẳng bao giờ chạm được tới nhau thật sự.

Cuộc hôn nhân ấy vẫn trôi qua đều đặn – không sóng gió, cũng chẳng mặn nồng. Cho đến một buổi sáng thứ Bảy, khi tôi đang tưới cây trước hiên nhà thì một chiếc xe Mercedes màu đen bóng loáng dừng lại. Một người đàn ông bước xuống – dáng vẻ đạo mạo, khí chất quyền uy.

Tôi nhận ra ông ta ngay lập tức – ông Nguyễn Thành Nam, giám đốc điều hành tập đoàn Hưng Phát. Người từng xuất hiện trên truyền hình, người mà cả công ty đều kính nể. Tôi chưa từng nghĩ có ngày ông ta sẽ đến gõ cửa nhà tôi.

“Chào cô Vy. Tôi có thể vào nhà nói chuyện riêng với cô một chút không?” – ông nói, giọng nhỏ nhưng chắc nịch.

Tôi gật đầu, mời ông ta vào. Trong lòng không khỏi dậy lên một nỗi bất an khó tả.

Sau khi uống ngụm trà, ông ta vào thẳng vấn đề.

“Tôi sẽ không vòng vo. Tôi biết chuyện này rất tế nhị, nhưng tôi cần sự thẳng thắn từ cô. Con gái tôi – Phương Linh – và chồng cô, Duy, đã có tình cảm với nhau một thời gian. Họ yêu nhau thật lòng. Tôi nghĩ, là một người vợ thông minh, cô sẽ hiểu điều gì là tốt nhất cho tất cả.”

Tôi vẫn lặng im.

Ông ta tiếp tục: “Cô và Duy không có con, tôi nghĩ cuộc sống hôn nhân của cô cũng không còn nhiều gắn bó. Nếu cô ly hôn, tôi hứa sẽ bù đắp xứng đáng – về tài chính, hoặc bất kỳ điều gì cô cần.”

Tôi ngước lên nhìn thẳng vào mắt ông ta. “Ý ông là tôi nên nhường chồng mình cho con gái ông?”

“Không phải là nhường, mà là giải thoát cho nhau. Một cuộc hôn nhân không tình yêu, chẳng ai nên cố níu kéo.”

Tôi cười nhẹ. “Ông nói đúng. Tôi cũng không phải người thích níu giữ. Nhưng… trước khi quyết định, ông có muốn xem cái này không?”

Tôi lấy từ ngăn kéo bàn một tờ giấy – đã được gấp kỹ, hơi ngả vàng vì thời gian. Tôi đặt nó lên bàn trà, đẩy nhẹ về phía ông… Xem tiếp 👇

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Giám đốc ép vợ nghèo ly hôn… đọc tờ giấy, cái kết sụp đổ

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt