“Bồ vừa sinh, chồng về khoe ‘th/ằng b/é đẹp như tranh vẽ’, vợ đưa một thứ khiến anh ng/ã ng/ửa…
Tôi và Minh cưới nhau được 5 năm, có một b/é g/ái 4 tuổi xinh xắn. Mọi thứ tưởng chừng êm đềm cho đến cách đây 1 năm, tôi phát hiện chồng lé//n l//út qua lại với một cô gái trẻ hơn tôi gần chục tuổi. Lúc đầu, anh qu//ỳ xuống va//n x//in, hứa c//ắt đứ//t, tôi mềm lòng vì nghĩ đến con. Nhưng rồi bản tính tră//ng ho//a kh/ó b//ỏ//, anh vẫn lé/n lú//t qua lại với cô ta, thậm chí thuê nhà riêng cho cô ta ở.
Tôi im lặng, không phải vì không biết gì, mà vì tôi cần thời gian. Tôi dành thời gian đó để gom đủ bằng chứng, vừa để b/ảo v/ệ con, vừa để b/ảo v/ệ công sức cả tuổi xuân này bỏ ra.
Hôm nay, anh trở về nhà với vẻ mặt rạng rỡ lạ thường. Vừa bước qua cửa, anh đã cười toe toét, khoe với tôi:
– Em biết không, th/ằng b/é đẹp trai lắm! Da nó trắng bóc, mắt hai mí rõ ràng, mũi cao thẳng, y như minh tinh Hàn Quốc ấy!
Tôi cười nhạt, rót cho anh cốc nước rồi đặt xuống bàn.
– Anh vui thế cơ à?
– Ừ, vui chứ! – Anh đáp, giọng đầy tự hào. – Nó là con anh mà, trai hay gái cũng được, miễn là khỏe mạnh, dễ thương như vậy là anh mãn nguyện rồi.
Tôi gật đầu.
– Con anh… thật sự đẹp như tranh vẽ?
– Ừ! – Anh gật mạnh, mắt long lanh. – Anh định vài hôm nữa sắp xếp cho mẹ nó về đây ở cữ, anh sẽ chu cấp đầy đủ, em cũng nên nghĩ thoáng đi, dù sao nó cũng là con anh…
Tôi lặng người nhìn anh, t/im đ//au nh//ói nhưng miệng vẫn giữ nguyên nụ cười lạnh lùng. Tôi đứng dậy, đi vào phòng, lấy ra một xấp giấy, đặt xuống trước mặt anh.
– Anh xem đi.
Anh cau mày mở ra, mắt đảo qua những con chữ rồi trợn tròn. Đó là…”
“Đó là bản kết quả xét nghiệm ADN. Tờ giấy mỏng manh nhưng những con chữ trên đó lại nặng tựa ngàn cân. Đập vào mắt Minh là dòng chữ kết luận được in đậm, rõ ràng, như một nhát dao đâm thẳng vào lồng ngực: “”NGUYỄN VĂN MINH KHÔNG CÓ QUAN HỆ HUYẾT THỐNG CHA – CON VỚI ĐỐI TƯỢNG””.
Tờ giấy rơi khỏi tay Minh, lả tả đáp xuống sàn nhà. Cả người
anh ta run rẩy, khuôn mặt vốn đang hớn hở, tự hào bỗng chốc trắng bệch, không còn một giọt máu. Anh ta lảo đảo, phải vịn vào thành ghế mới đứng vững được. Sự rạng rỡ biến mất, thay vào đó là một vẻ hoang mang tột độ, rồi nhanh chóng chuyển thành cơn thịnh nộ điên cuồng.
Anh ta gầm lên, giọng khản đặc vì sốc và tức giận: “”Láo! Em lấy cái này ở đâu ra? Em định lừa tôi à? Tờ giấy giả!””.
Tôi chỉ lặng lẽ nhặt tờ giấy lên, vuốt phẳng phiu rồi đặt lại lên bàn, ánh mắt không một gợn sóng. Tôi đã chờ đợi khoảnh khắc này suốt một năm nay.
Thấy thái độ bình thản đến đáng sợ của tôi, Minh càng thêm kích động. Anh ta giật phắt lấy tờ giấy, đôi mắt dán chặt vào dòng chữ như muốn xuyên thủng nó. Không thể nào! Thằng bé giống anh như tạc, từ cái mũi cao thẳng đến đôi mắt hai mí mà anh vẫn tự hào khoe khoang. Sao có thể không phải con anh?
“”Em nhìn đi! Nó giống anh như vậy cơ mà! Da trắng, mắt đẹp… Đây chắc chắn là một sự nhầm lẫn! Hoặc là em đã cố tình làm giả nó để phá tôi!”” – Minh chỉ tay vào tờ giấy, giọng lạc đi.
Tôi nhếch mép cười, một nụ cười lạnh lẽo và đầy mỉa mai.
“”Giấy trắng mực đen, có dấu đỏ của trung tâm xét nghiệm uy tín nhất thành phố. Anh nghĩ tôi có thể làm giả được thứ này sao? Hay anh nghĩ, một người đàn ông khác cũng có mũi cao, mắt hai mí giống anh?””
Câu nói của tôi như một gáo nước lạnh dội thẳng vào cơn điên của Minh. Anh ta chết lặng. Cơn thịnh nộ ban đầu dần bị thay thế bởi một nỗi sợ hãi lạnh buốt. Anh ta nhìn tôi, rồi lại nhìn tờ giấy, sự tự tin và niềm hãnh diện vài phút trước đã vỡ tan thành tro bụi. Trong đầu anh ta chỉ còn một câu hỏi duy nhất: Nếu nó không phải con mình, vậy thì nó là con của ai?”
“Minh lùi lại một bước, hai tay buông thõng, ánh mắt dại đi. Câu hỏi của người vợ xoáy sâu vào tâm trí anh, gieo rắc một sự hoài nghi khủng khiếp. Một người đàn ông khác… cũng có những đặc điểm đó… Điều mà anh luôn tự hào, luôn cho là độc nhất, giờ đây lại trở thành bằng chứng chống lại chính mình.
Anh ta lắp bắp, cố gắng tìm một kẽ hở trong logic sắt đá của cô: “”Làm… làm sao em có được mẫu xét nghiệm? Em thậm chí còn chưa từng gặp thằng bé! Anh đã cẩn thận không để em biết nó ở đâu!””
Trước sự hoảng loạn của Minh, người vợ chỉ đáp lại bằng một sự im lặng đến rợn người. Cô chậm rãi kéo chiếc ghế ăn ra, bình thản ngồi xuống, khoanh tay trước ngực. Toàn bộ cử chỉ toát lên vẻ quyền lực của người nắm đằng chuôi, một sự thong dong đáng sợ. Ánh mắt cô quét qua bộ dạng thảm hại của Minh, không một tia thương cảm.
“”Lừa anh ư?”” – cô cất giọng, thanh âm lạnh như băng, không một chút gợn sóng cảm xúc. “”Mấy sợi tóc của thằng bé và mẩu móng tay của anh là đủ rồi.””
Minh khựng lại, đôi mắt mở to. Móng tay của anh?
Cô nói tiếp, giọng đều đều như đang đọc một bản báo cáo. “”Tôi đã thuê người làm khi cô ta còn ở viện. Mẫu tóc của đứa trẻ sơ sinh không khó lấy. Còn mẩu móng tay của anh? Chính là cái anh đã cắt và vứt bừa bãi trong nhà tắm tuần trước.””
Mỗi lời nói của cô như một nhát búa nện thẳng vào lồng ngực Minh. Anh ta sững sờ. Cái hành động vô tình, nhỏ nhặt hàng ngày của anh lại nằm trong kế hoạch tỉ mỉ của cô từ bao giờ. Cô đã âm thầm quan sát, thu thập mọi thứ ngay dưới mũi anh mà anh không hề hay biết. Suốt một năm qua, anh tưởng mình là kẻ đi săn lão luyện, nhưng hóa ra anh chỉ là con mồi ngây thơ trong một cái bẫy đã được giăng sẵn.
Minh chết lặng. Anh ta biết rõ tính cách của vợ mình. Cô không bao giờ nói đùa, đặc biệt là về những chuyện hệ trọng như thế này. Sự bình tĩnh của cô chính là lời khẳng định đanh thép nhất. Niềm kiêu hãnh của một người đàn ông có con trai nối dõi tông đường trong anh vỡ vụn tan tành, chỉ còn lại sự bẽ bàng và một nỗi sợ hãi ngày một lớn dần. Anh ta đã bị lừa. Bị người tình lừa, và bị người vợ mà anh ta xem thường qua mặt một cách ngoạn mục.”
“Cơn choáng váng qua đi, nhường chỗ cho một tia hy vọng cuối cùng le lói một cách tuyệt vọng. Minh không tin. Anh ta không thể tin. Chắc chắn có sự nhầm lẫn ở đâu đó. Vợ anh ta có thể thâm độc, có thể tính toán, nhưng cô ta không thể dựng lên một vở kịch tinh vi đến thế. Người tình của anh, cô gái trẻ ngây thơ mà anh hết lòng chu cấp, sẽ không bao giờ lừa dối anh.
Một suy nghĩ điên cuồng lóe lên trong đầu. Anh phải nghe chính miệng cô ta nói.
Minh lảo đảo, hai tay run rẩy rút vội chiếc điện thoại trong túi quần. Màn hình sáng lên, ánh sáng lạnh lẽo chiếu vào khuôn mặt thất thần của anh ta. Mồ hôi túa ra trên trán, những ngón tay trơn trượt bấm loạn trên màn hình cảm ứng, phải mất đến lần thứ ba anh ta mới gọi đúng số của cô bồ.
Tiếng chuông chờ vang lên, mỗi một tiếng “”tút”” như một nhát búa gõ vào thái dương Minh. Anh ta liếc nhìn vợ. Cô vẫn ngồi đó, bất động như một bức tượng, ánh mắt sắc lạnh dõi theo từng cử chỉ của anh, chờ đợi màn kịch hạ màn.
“”A-alo? Anh à?”” – giọng cô gái trẻ ở đầu dây bên kia có phần ngái ngủ, xen lẫn chút nũng nịu.
Nghe thấy giọng nói quen thuộc, cơn thịnh nộ và nỗi sợ hãi trong Minh bùng lên. Anh ta gầm lên vào điện thoại, giọng khản đặc:
“”Em nói đi! Em nói ngay cho anh!””
Cô gái trẻ giật mình, giọng hoang mang: “”Nói… nói gì cơ ạ? Anh làm sao thế? Sao lại hét lên với em…””
“”THẰNG BÉ!”” – Minh cắt ngang, nghiến từng chữ. “”Nó không phải con anh, đúng không?””
Đầu dây bên kia đột ngột im bặt. Sự im lặng kéo dài chỉ vài giây nhưng với Minh, nó dài như cả thế kỷ. Anh có thể nghe thấy tiếng hơi thở của cô ta trở nên gấp gáp, hoảng loạn.
“”Anh… anh nghe ai nói linh tinh vậy?”” – cô ta lắp bắp, giọng nói run rẩy không che giấu nổi sự chột dạ. “”Tất nhiên… tất nhiên nó là con của anh rồi. Sao anh lại hỏi thế…””
“”ĐỪNG DỐI TRÁ NỮA!”” – Minh gào lên, cơn điên cuồng dâng đến đỉnh điểm. “”Anh hỏi em lần cuối! Có phải không?!””
Sự im lặng lại bao trùm. Lần này, Minh còn nghe thấy tiếng sụt sịt khe khẽ, tiếng nấc nghẹn của sự sợ hãi tột độ. Cô ta không thể chối được nữa.
Rồi, một tiếng “”tút”” khô khốc vang lên. Cô ta đã cúp máy.
Minh đứng sững người, chiếc điện thoại vẫn áp chặt bên tai. Âm thanh tút tút kéo dài đơn điệu như một bản án tử hình. Sự im lặng đột ngột của cô ta, hành động cúp máy trong hoảng loạn đó còn rõ ràng hơn bất kỳ lời thú nhận nào. Nó là nhát dao cuối cùng, đâm xuyên qua chút ảo tưởng còn sót lại, xác nhận một sự thật tàn nhẫn. Anh đã bị biến thành một thằng hề, một kẻ đổ vỏ không hơn không kém.”
“Chiếc điện thoại rơi khỏi bàn tay run rẩy của Minh, va vào sàn đá hoa cương vỡ tan thành từng mảnh, y như hy vọng và sự kiêu hãnh của anh ta vừa rồi. Âm thanh khô khốc, chói tai ấy dường như là tín hiệu cuối cùng. Minh khuỵu xuống, cả cơ thể to lớn đổ sập như một tòa nhà bị rút móng. Anh ta không quỳ, mà là sụp đổ, hai tay chống xuống sàn, đầu gục xuống, bờ vai rộng run lên bần bật. Tiếng thở của anh ta trở nên hổn hển, đứt quãng, xen lẫn những tiếng nấc nghẹn không thành lời. Thằng hề. Kẻ đổ vỏ. Những từ ngữ cay đắng nhất tự động bật ra trong tâm trí, tra tấn anh ta.
Thấy con mồi đã hoàn toàn gục ngã, Tôi mới chậm rãi hành động. Cô biết rằng sự im lặng của cô bồ qua điện thoại chỉ là nhát dao đầu tiên, nó làm anh ta chảy máu, nhưng chưa đủ để giết chết ảo tưởng. Phải là một đòn chí mạng, một nhát búa tạ cuối cùng đập nát tất cả.
Tôi đứng dậy, dáng đi thong thả, ung dung đến tàn nhẫn. Cô bước tới chiếc bàn cà phê, nhẹ nhàng mở chiếc laptop vẫn đặt ở đó. Tiếng máy khởi động khe khẽ vang lên trong căn phòng tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng thở dốc của Minh. Màn hình sáng lên, hắt thứ ánh sáng lạnh lẽo lên gương mặt vô cảm của cô.
Cô không nói một lời nào, chỉ xoay màn hình laptop về phía Minh đang quỵ rạp trên sàn.
Ánh mắt thất thần của Minh ngước lên một cách vô định, rồi bị hút chặt vào màn hình. Đoạn video đang phát, không có âm thanh, nhưng từng hình ảnh còn sắc nét hơn bất cứ lời buộc tội nào.
Đó là một buổi chiều nắng đẹp, quay từ một góc khuất đối diện căn nhà thuê mà anh ta dốc tiền chu cấp. Cánh cổng sắt mở ra. Cô bồ của anh, người mà anh vẫn nghĩ là ngây thơ, yếu đuối, đang âu yếm bế thằng bé bước ra. Nhưng người đón cô ta không phải Minh. Đó là một gã đàn ông khác, bảnh bao, dáng vẻ thành đạt, bước xuống từ một chiếc Mercedes màu đen bóng loáng. Gã ta đeo chiếc đồng hồ vàng chóe, mở cửa xe cho cô bồ một cách đầy ga lăng. Cô ta cười tít mắt, nụ cười hạnh phúc rạng rỡ mà Minh chưa bao giờ được thấy, rồi nhẹ nhàng đặt thằng bé vào ghế sau trước khi an tọa vào xe.
Minh trân trân nhìn vào màn hình. Anh ta nhận ra gã đàn ông đó. Một đối tác làm ăn mà anh ta từng gặp vài lần, một đại gia có tiếng. Tim anh ta như bị ai đó bóp nghẹt. Mọi mảnh ghép vỡ vụn giờ đây ráp lại thành một sự thật kinh hoàng.
Tôi nhìn xuống đỉnh đầu của Minh, giọng nói cất lên, nhẹ bẫng nhưng lại sắc như dao cạo.
“”Bức tranh đẹp như vẽ của anh đây. Tiếc là anh không phải họa sĩ.””
Minh ngẩng phắt lên, đôi mắt đỏ ngầu nhìn cô, không phải là sự tức giận, mà là một nỗi kinh hoàng và tuyệt vọng tột cùng. Anh ta há miệng, muốn gào lên điều gì đó, nhưng cổ họng chỉ phát ra những âm thanh ú ớ, nghẹn đắng.
Tôi gập chiếc laptop lại. Tiếng “”cạch”” khô khốc vang lên, đặt dấu chấm hết cho tất cả.”
“Tiếng “cạch” ấy như một nhát búa cuối cùng giáng xuống, đập tan tành chút lý trí còn sót lại trong Minh. Anh ta ngã vật ra sàn, không còn sức để chống đỡ nữa. Hai tay ôm chặt lấy đầu, những ngón tay cào sâu vào mái tóc như muốn xé toạc cơn đau đớn và nhục nhã đang gặm nhấm tâm can.
“”Không… không…””
Những tiếng ú ớ bật ra từ kẽ răng nghiến chặt, thảm hại và vô nghĩa. Tiếng cười tự hào về đứa con trai “”da trắng bóc, mắt hai mí, mũi cao thẳng”” mới vài phút trước giờ đã biến thành tiếng rên rỉ đứt quãng, tiếng nấc nghẹn của một kẻ bị lột trần trước sự thật phũ phàng nhất. Anh ta đã bị lừa. Bị người đàn bà mà anh ta hết lòng cung phụng, phản bội vợ để chạy theo, dắt mũi như một con bò. Kẻ đổ vỏ. Thằng hề.
Tôi nhìn người đàn ông đang co quắp dưới chân mình bằng ánh mắt lạnh lẽo không một gợn cảm xúc. Sự sụp đổ của anh ta là điều đã được báo trước, là kết quả tất yếu cho sự bội bạc. Nhưng video vẫn chưa đủ. Nó là nhát dao đâm vào tim, nhưng tôi muốn một thứ gì đó chắc chắn hơn, một thứ có thể nghiền nát hoàn toàn ảo tưởng của anh ta.
Tôi quay người, bước tới chiếc tủ gỗ lim đặt ở góc phòng. Tiếng lạch cạch của ổ khóa vang lên khô khốc. Tôi rút ra một xấp giấy dày, được kẹp gọn gàng, rồi thong thả quay lại chỗ Minh.
Không một lời nói, tôi thả tay. Xấp giấy từ từ rơi xuống, bay lả tả quanh người Minh như những bông tuyết trắng muốt lạnh lẽo giữa mùa đông khắc nghiệt nhất, chôn vùi anh ta trong sự thật.
Ánh mắt điên dại của Minh ngước lên, nhìn vào những tờ giấy trắng nằm vương vãi trên sàn. Tờ trên cùng, dòng chữ in đậm, màu đỏ đập thẳng vào mắt anh ta.
KẾT QUẢ XÉT NGHIỆM ADN HUYẾT THỐNG CHA – CON.
Minh run rẩy bò tới, bàn tay anh ta chộp lấy tờ giấy như người sắp chết đuối vớ được cọc. Anh ta đọc, đôi mắt lướt qua những thuật ngữ khoa học phức tạp mà anh ta không hiểu, rồi dừng lại ở dòng kết luận cuối cùng, được đóng khung cẩn thận.
“”Mẫu của người cha giả định (Nguyễn Hoàng Minh) và mẫu của đứa con (giấu tên) KHÔNG CÓ QUAN HỆ HUYẾT THỐNG. Xác suất quan hệ cha-con là 0%.””
Số không tròn trĩnh, tàn nhẫn như một cái lỗ đen, hút cạn mọi hy vọng, mọi sự kiêu hãnh của Minh. Anh ta buông thõng tờ giấy, cả cơ thể mềm nhũn ra. Tiếng rên rỉ tắt hẳn, thay vào đó là một sự im lặng chết chóc. Anh ta vừa mất con, vừa mất tiền, vừa mất cả thể diện của một thằng đàn ông.
Tôi khẽ cúi người xuống, giọng nói thì thầm nhưng đủ để xoáy sâu vào tâm trí đang tan nát của anh ta.
“”Video có thể là giả. Nhưng con số thì không bao giờ biết nói dối, phải không anh?””
Tôi dừng lại một nhịp, nhìn anh ta đang chết chìm trong nỗi ô nhục.
“”Anh đã dành cả một năm qua để tự hào về một thứ gen di truyền không thuộc về mình, trong khi bỏ mặc giọt máu thật sự của anh ở nhà. Giờ thì anh mất tất cả rồi. Chúc mừng anh.”””
“Sự im lặng đặc quánh trong căn phòng bỗng trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết. Từng lời nói của người vợ như những mũi kim độc tẩm, găm thẳng vào từng tế bào thần kinh của Minh, khiến anh ta tê liệt hoàn toàn. Anh ta không còn sức để gào thét, không còn nước mắt để khóc. Sự thật về đứa con, về một năm trời bị dắt mũi, đã biến anh ta thành một cái xác không hồn, nằm sõng soài giữa những tờ giấy xét nghiệm ADN oan nghiệt.
Nhưng đối với người vợ, sự sụp đổ của Minh chỉ là màn dạo đầu. Cô không hề có ý định dừng lại. Ánh mắt cô lạnh lẽo lướt qua người đàn ông từng đầu ấp tay gối, không một chút xót thương. Cô biết, để kết thúc vở kịch này, cần một đòn quyết định cuối cùng, một đòn chặt đứt mọi ảo tưởng và hy vọng níu kéo của anh ta.
Cô chậm rãi đi tới bàn làm việc, kéo ngăn tủ dưới cùng ra. Bên trong, một tập hồ sơ màu xanh dương được đặt ngay ngắn bên cạnh một tờ giấy A4 được gấp đôi cẩn thận. Cô cầm cả hai lên, bước chân nhẹ nhàng nhưng mỗi bước như giẫm lên trái tim đang thoi thóp của Minh.
*Cạch.*
Cô đặt hai thứ đó xuống mặt bàn kính một cách dứt khoát. Âm thanh khô khốc vang lên, kéo Minh ra khỏi vực thẳm của nỗi đau này để ném anh ta vào một vực thẳm khác, còn tăm tối hơn.
Ánh mắt vô hồn của Minh từ từ ngước lên. Tờ giấy gấp đôi nằm trên cùng. Dù chỉ nhìn thấy một nửa, anh ta vẫn đọc được dòng chữ được in hoa rõ ràng: ĐƠN XIN LY HÔN. Và bên dưới phần chữ ký của người làm đơn, một chữ ký thanh thoát bằng mực xanh đã được đặt ngay ngắn. Chữ ký của vợ anh.
Cổ họng Minh nghẹn đắng. Một nỗ lực tuyệt vọng để cầu xin trào lên trong tâm trí, nhưng anh ta không thể thốt ra thành lời. Anh ta chỉ có thể lắc đầu một cách yếu ớt, ánh mắt van lơn nhìn cô.
Người vợ hoàn toàn phớt lờ. Ngón tay thon dài của cô gõ nhẹ lên tập hồ sơ màu xanh nằm cạnh lá đơn. Giọng cô đều đều, không một gợn sóng cảm xúc.
“Còn đây,” cô nói, “là bản sao kê chi tiết tài khoản của anh trong suốt một năm qua. Mỗi một lần anh chuyển tiền cho cô ta, mỗi một món quà anh mua, mỗi một khoản chi tiêu cho căn nhà thuê đó… tôi đều có đủ cả.”
Cô ngừng lại, cho anh ta đủ thời gian để tiêu hóa thông tin kinh hoàng vừa rồi.
“Tôi đã cho anh cơ hội, Minh à. Nhưng anh đã chọn phản bội. Anh chọn đứa con của người khác thay vì con gái ruột của mình. Anh chọn một sự giả dối thay vì gia đình đã cùng anh đi qua năm năm trời.”
Cô khẽ nhếch mép, một nụ cười lạnh lẽo đến rợn người.
“Gặp nhau ở tòa nhé.”
Câu nói cuối cùng như một bản án tử hình. Minh ngước đôi mắt đỏ ngầu, vằn lên những tia máu vì căm phẫn và tuyệt vọng, nhìn thẳng vào người phụ nữ trước mặt. Đôi môi anh ta mấp máy, cố gắng gào lên một điều gì đó, nhưng tất cả những gì thoát ra chỉ là một tiếng khò khè vô nghĩa. Anh ta đã mất tất cả. Hoàn toàn mất tất cả.”
“Câu nói cuối cùng của vợ như một nhát dao kết liễu, nhưng nó cũng là tia lửa châm ngòi cho thùng thuốc súng căm hận bên trong anh. Sự phản bội, nỗi nhục nhã, cảm giác bị cả thế giới lừa dối cuộn xoáy thành một cơn điên loạn. Minh không còn nghĩ được gì nữa. Không phải người vợ. Giờ đây, trong đầu anh chỉ có một cái tên duy nhất: Cô gái trẻ. Chính cô ta, chính con hồ ly tinh đó đã đẩy anh vào bước đường này.
Minh lảo đảo đứng dậy, đôi mắt vằn lên những tia máu. Anh ta vớ lấy chùm chìa khóa xe trên bàn, không thèm liếc nhìn đến những tờ giấy định mệnh đang nằm vương vãi trên sàn. Anh ta lao ra khỏi cửa, lao xuống hầm xe như một kẻ mất trí. Tiếng động cơ gầm lên một cách giận dữ, chiếc xe lao vút ra khỏi hầm, bỏ lại sau lưng căn nhà giờ đây đã trở thành địa ngục.
Trên đường, Minh đạp ga điên cuồng, mặc kệ đèn đỏ, mặc kệ những tiếng còi xe inh ỏi chửi rủa phía sau. Hình ảnh đứa bé không phải con mình, nụ cười giả tạo của cô bồ, và ánh mắt lạnh như băng của vợ cứ thay nhau xoáy vào tâm trí anh, khiến anh chỉ muốn hủy diệt tất cả.
BÁNH XE RÍT LÊN MỘT TIẾNG KINH HOÀNG trước khu nhà thuê của cô bồ. Minh thậm chí không thèm tắt máy, anh ta tông cửa xe chạy thẳng đến căn hộ quen thuộc.
RẦM! RẦM! RẦM!
Nắm đấm của Minh nện liên hồi vào cánh cửa gỗ, tạo ra những âm thanh khô khốc, bạo lực trong hành lang vắng lặng. Anh ta gào lên, giọng khản đặc vì tức giận.
“MỞ CỬA! CON KHỐN! MỞ CỬA RA CHO TÔI!”
Một lúc sau, cánh cửa hé mở. Cô gái trẻ xuất hiện, khoác hờ một chiếc áo choàng ngủ bằng lụa, mái tóc rối bời nhưng ánh mắt thì lại sắc như dao. Vẻ mặt cô ta không một chút sợ hãi, chỉ có sự phiền chán và khinh khỉnh tột độ.
Nhìn thấy bộ dạng thảm hại của Minh, cô ta nhếch mép.
Chưa để cô ta kịp nói gì, Minh đã gầm lên, túm lấy cổ áo cô ta.
“SAO CÔ DÁM LỪA TÔI? THẰNG BÉ… NÓ KHÔNG PHẢI CON TÔI! SAO CÔ DÁM?”
Cô gái trẻ không hề nao núng. Cô ta gạt phắt tay Minh ra, chỉnh lại cổ áo một cách thản nhiên rồi bật ra một tiếng cười nhạt nhẽo, một tiếng cười nghe sao mà chói tai.
“Lừa anh?”
Cô ta nhìn thẳng vào mắt Minh, ánh mắt đầy vẻ miệt thị.
“Anh nghĩ chút tiền chu cấp cỏn con của anh đủ để tôi phải sinh con cho anh à? Anh nghĩ anh là ai chứ?”
Từng lời, từng chữ của cô ta như những viên đá ném thẳng vào mặt Minh.
“Anh tỉnh lại đi. Anh chỉ là cái lốp dự phòng ngu ngốc mà tôi tìm đến khi cần thôi.”
Dứt lời, cô ta sập cửa lại ngay trước mặt Minh. Tiếng khoá cửa vang lên một tiếng “cạch” khô khốc, dứt khoát.
Minh đứng chết trân ngoài cửa, cơn điên loạn vừa rồi bỗng chốc hóa thành một sự trống rỗng đến tê dại. Anh ta đã bị vứt bỏ, một cách tàn nhẫn và nhục nhã nhất.”
“Sự trống rỗng nhanh chóng bị thay thế bởi một cơn thịnh nộ cuối cùng, một sự vùng vẫy tuyệt vọng của kẻ sắp chết đuối. Minh dồn hết sức lực còn lại, lao vào cánh cửa một lần nữa.
RẦM! RẦM!
“MỞ CỬA! Đồ khốn! Cô nói cho rõ ràng! Thằng lốp dự phòng này đã nuôi mẹ con cô suốt mấy tháng qua đấy!”
Đáp lại anh chỉ là sự im lặng chết chóc từ bên trong. Sự im lặng đó còn tàn nhẫn hơn vạn lời chửi rủa. Nó khẳng định một sự thật phũ phàng: anh chẳng là gì cả.
Hơi sức cuối cùng cũng cạn kiệt. Minh lảo đảo lùi lại, lưng tựa vào bức tường lạnh lẽo đối diện. Anh trượt người ngồi phịch xuống sàn, đầu óc hoàn toàn trống rỗng. Cuộc đời anh, gia đình anh, sự nghiệp anh, tất cả những gì anh đánh đổi… để rồi nhận lại một cú lừa ngoạn mục và sự khinh bỉ tột cùng.
Anh ngồi đó bao lâu không rõ, chỉ biết khi đôi chân đã tê rần, anh mới gượng đứng dậy, lê từng bước nặng nề như một cái xác không hồn ra khỏi khu nhà. Anh không còn muốn gào thét, cũng chẳng còn sức để tức giận. Anh chỉ muốn biến mất.
Vừa bước ra khỏi cửa chính của tòa nhà, một luồng sáng chói lòa quét qua mặt Minh. Tiếng động cơ trầm hùng vang lên, một chiếc Mercedes-Benz S-Class màu đen bóng lừ lừ đỗ xịch ngay trước sảnh. Minh nheo mắt lại, trong một khoảnh khắc, anh còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Cửa xe phía sau bật mở. Một người đàn ông trạc ngũ tuần, phong thái đĩnh đạc, mặc trên người bộ vest hàng hiệu đắt tiền bước xuống. Gương mặt ông ta quen thuộc đến gai người. Đó chính là người đàn ông trong đoạn video mà vợ anh đã cho xem.
Đúng lúc đó, cánh cửa tòa nhà phía sau Minh lại mở ra. Cô gái trẻ bước ra, trên người đã thay một bộ váy ôm sát gợi cảm, khuôn mặt trang điểm kỹ lưỡng. Vẻ khinh khỉnh khi đối diện với Minh ban nãy đã biến mất, thay vào đó là nụ cười ngọt ngào, quyến rũ.
“Anh yêu, anh đến rồi!” – Cô ta lướt qua Minh như một người vô hình, sà vào lòng người đàn ông kia.
Người đàn ông không nói gì, chỉ mỉm cười đầy cưng chiều rồi khoác tay ôm lấy vòng eo của cô ta một cách đầy sở hữu. Bàn tay ông ta vỗ nhẹ lên mông cô ta, một hành động vừa thân mật vừa mang tính chiếm hữu tuyệt đối.
Lúc này, ông ta mới liếc mắt về phía Minh, cái nhìn sắc như dao quét từ đầu đến chân bộ dạng lếch thếch, thảm hại của anh. Một nụ cười nửa miệng đầy mỉa mai hiện lên trên khóe môi ông ta. Rồi, ông ta ném ra một câu nói lạnh như băng, từng chữ như đóng đinh vào nỗi nhục nhã của Minh.
“Cậu là thằng nào?”
Giọng ông ta không to, nhưng đầy uy lực và sự khinh miệt.
“Cút khỏi đây trước khi tôi gọi bảo vệ.”
Dứt lời, ông ta không thèm nhìn Minh thêm một giây nào nữa, ôm eo cô bồ xoay người bước vào trong tòa nhà. Tiếng cười khúc khích của cô gái trẻ vọng lại, như nhát dao cuối cùng đâm xuyên qua trái tim đã tan nát của Minh.
Anh đứng đó, chết trân giữa màn đêm, dưới ánh đèn đường hiu hắt. Chiếc xe sang trọng vẫn nổ máy chờ sẵn, im lặng và ngạo nghễ như chính chủ nhân của nó, chứng kiến sự sụp đổ hoàn toàn của một gã đàn ông ngu ngốc.”
“Tiếng động cơ gầm lên một lần cuối rồi nhỏ dần, chiếc Mercedes đen bóng hòa vào dòng xe cộ, biến mất trong màn đêm như một ảo ảnh xa xỉ. Chỉ còn lại Minh đứng trơ trọi, một hình nhân rách nát bị vứt lại bên lề đường. Sự sỉ nhục, nỗi đau, sự phẫn nộ cuộn xoáy trong lồng ngực anh, nhưng anh không còn sức để gào lên nữa. Toàn bộ cơ thể anh như bị rút cạn sinh lực.
Anh không biết mình đã lê bước về nhà bằng cách nào. Con đường quen thuộc hàng ngày nay trở nên dài vô tận. Mỗi bước chân như đeo chì, nặng trĩu. Đầu óc Minh hoàn toàn trống rỗng, một khoảng không vô định còn đáng sợ hơn cả những suy nghĩ giày vò. Anh đi như một kẻ mộng du, không cảm nhận được dòng người lướt qua, không nghe thấy tiếng còi xe inh ỏi. Thế giới xung quanh anh đã chết.
Cuối cùng, cánh cửa căn hộ quen thuộc cũng hiện ra trước mắt. Nơi này, chỉ mới sáng nay thôi, vẫn còn là “tổ ấm”. Anh run rẩy đưa chìa khóa vào ổ, tiếng kim loại lạch cạch vang lên khô khốc trong hành lang tĩnh lặng.
Cạch.
Cánh cửa từ từ mở ra. Một luồng khí lạnh lẽo, tù đọng từ bên trong phả ra mặt anh. Minh khựng lại. Có gì đó không đúng. Căn nhà tối om, nhưng không phải cái tối của một gia đình đang say ngủ. Đây là cái tối chết chóc, vắng lặng đến rợn người.
Anh quờ tay bật công tắc đèn. Ánh sáng trắng từ bóng đèn tuýp tràn ra, lạnh lẽo và tàn nhẫn, soi rõ một sự thật phũ phàng.
Trống rỗng.
Phòng khách hoàn toàn trống không. Bộ sofa nơi anh và vợ từng ngồi xem phim, chiếc thảm nơi con gái anh vẫn bày đồ chơi, kệ tivi với những khung ảnh gia đình… tất cả đã biến mất. Chỉ còn lại những vệt màu nhạt hơn trên tường và sàn nhà, dấu vết của những món đồ đã từng tồn tại.
Minh bước vào trong, tiếng giày của anh vang vọng đến chói tai trong không gian câm lặng. Anh bước như một cái máy vào phòng ngủ của con gái. Trống rỗng. Chiếc giường công chúa, tủ quần áo dán đầy hình dán, giỏ đồ chơi đủ màu sắc… không còn gì cả. Ngay cả mùi sữa thơm ngọt ngào đặc trưng của con bé cũng đã tan biến, chỉ còn lại mùi không khí đặc quánh.
Anh loạng choạng bước sang phòng ngủ của hai vợ chồng. Đồ đạc của anh vẫn còn đó, quần áo treo ngay ngắn trong một nửa tủ, vài vật dụng cá nhân trên bàn. Nhưng nửa còn lại của căn phòng đã bị xóa sổ. Bàn trang điểm của vợ anh, tủ quần áo của cô, những món đồ trang trí nhỏ xinh… sạch sẽ không còn một dấu vết. Như thể cô ấy và con gái chưa từng tồn tại trong cuộc đời anh.
Cơn choáng váng ập đến khiến Minh phải vịn vào tường. Anh đi ra phòng ăn, nơi duy nhất còn lại một chiếc bàn và bốn cái ghế. Mắt anh dán chặt vào vật nằm chính giữa mặt bàn gỗ lạnh lẽo.
Đó là một chùm chìa khóa. Chùm chìa khóa nhà mà anh đã đưa cho vợ.
Và nằm ngay bên cạnh, trắng ởn trên nền gỗ sẫm màu, là một tệp giấy được kẹp gọn gàng. Trang trên cùng là “ĐƠN XIN LY HÔN”. Bên dưới, ở mục người ký tên, chữ ký của vợ anh đã được điền sẵn, sắc nét và quyết đoán. Chỉ còn lại phần của anh, để trống.
Một sự tuyệt vọng lạnh buốt, sâu thẳm hơn tất cả những nỗi nhục nhã anh vừa phải chịu đựng, từ từ xâm chiếm lấy Minh. Anh đã mất tất cả. Không phải bị cướp đi, mà là bị vứt bỏ. Anh run rẩy đưa tay về phía tờ giấy, những ngón tay chạm vào mặt giấy lạnh như băng.”
“Trái ngược hoàn toàn với không khí tang tóc, lạnh lẽo trong căn biệt thự cũ, cách đó cả chục cây số, một luồng sinh khí mới đang lan tỏa trong căn hộ chung cư nhỏ. Ánh đèn vàng ấm áp hắt ra từ cửa sổ, soi tỏ những thùng carton còn đang mở dở.
Trong căn phòng ngủ bé xinh, Bé gái đang líu lo, tay cầm một chiếc khăn nhỏ, cặm cụi lau chùi chiếc bàn học mới tinh của mình. Con bé đặt con búp bê yêu thích nhất vào một góc, rồi lại chạy đi sắp xếp vài quyển truyện tranh lên kệ. Niềm vui sướng được sở hữu một không gian của riêng mình hiện rõ trên gương mặt non nớt.
Người vợ đứng tựa cửa, lặng lẽ ngắm nhìn con. Một nụ cười nhẹ nhàng và mãn nguyện nở trên môi cô. Nơi này tuy nhỏ hơn, không có vườn, không có những món đồ đắt tiền, nhưng nó ngập tràn sự sống và hy vọng. Nó không có mùi của sự dối trá và phản bội.
Nghe tiếng động, Bé gái quay lại, đôi mắt tròn xoe lấp lánh nhìn mẹ.
“Mẹ ơi, từ giờ mình ở đây luôn ạ? Phòng này đẹp hơn phòng cũ của con.”
Người vợ bước đến, quỳ xuống ngang tầm với con. Cô không trả lời ngay mà chỉ dang tay ôm siết lấy sinh linh bé bỏng vào lòng. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi dầu gội trẻ em quen thuộc trên mái tóc tơ của con gái. Mọi gánh nặng, mọi lo âu dồn nén suốt cả năm trời dường như tan biến hết trong khoảnh khắc này. Đây mới là bình yên thực sự. Một sự bình yên mà cô phải đánh đổi bằng tất cả sự can đảm của mình để có được.
Cô nhẹ nhàng vuốt tóc con, giọng nói dịu dàng nhưng đầy kiên định.
“Đúng vậy, công chúa nhỏ của mẹ. Đây sẽ là nhà mới của hai mẹ con mình.”
Cô nhìn sâu vào mắt con, thì thầm thêm một lần nữa, như để tự khẳng định với chính mình.
“”Một ngôi nhà thực sự.”””
“Tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên, phá vỡ khoảnh khắc bình yên hiếm hoi.
Người vợ giật mình, vội lấy điện thoại trong túi ra. Màn hình hiện lên hai chữ “”Luật sư””. Cô ra hiệu cho Bé gái cứ chơi tiếp, rồi bước nhanh ra ban công nhỏ, nơi những chậu cây xanh vừa được mang tới còn chưa kịp sắp xếp. Cô hít một hơi sâu, cố gắng giữ cho giọng nói bình tĩnh nhất có thể khi nhấn nút nghe.
“”Alo, tôi nghe đây anh.””
Đầu dây bên kia, giọng người luật sư vang lên, dứt khoát và đầy tin cậy, không một chút dông dài.
“”Chào chị. Tôi gọi để cập nhật tình hình. Tôi đã xem xét lại toàn bộ hồ sơ và các bằng chứng chị cung cấp. Phải nói là chúng còn chắc chắn hơn tôi nghĩ.””
Trái tim người vợ đập thình thịch. Cô nín thở chờ đợi, tay bấu chặt vào thành ban công.
Người luật sư tiếp tục, giọng nói không một chút do dự, như một nhát búa đóng thẳng vào chiếc đinh cuối cùng.
“”Chị yên tâm, với toàn bộ bằng chứng này, từ việc anh Minh ngoại tình, lừa dối chị về tài chính đến chi tiết quan trọng nhất là việc anh ta cũng bị chính người tình lừa dối về đứa con, tòa án chắc chắn sẽ đứng về phía chị.””
Ông ngừng một giây, rồi nhấn mạnh từng chữ, gieo vào lòng cô một sự quả quyết sắt đá.
“”Chị sẽ được toàn quyền nuôi Bé gái và được phân chia tài sản theo hướng có lợi nhất. Kế hoạch chiếm đoạt tài sản của anh ta sẽ phá sản hoàn toàn.””
Một cảm giác nhẹ nhõm chưa từng có lan tỏa khắp cơ thể người vợ. Gánh nặng mà cô mang bấy lâu nay như được trút bỏ. Nhưng ngay sau đó, sự nhẹ nhõm được thay thế bằng một luồng sức mạnh lạnh lùng. Đôi mắt cô ánh lên vẻ sắc bén. Đây chính là thứ cô cần nghe, là sự xác nhận cho tất cả những gì cô đã âm thầm chịu đựng và chuẩn bị suốt một năm qua.
Giọng cô không còn chút run rẩy nào nữa, mà trở nên vững vàng, đanh thép.
“”Cảm ơn anh. Cứ tiến hành theo kế hoạch.””
Cô kết thúc cuộc gọi. Nắm chặt chiếc điện thoại trong tay, người vợ nhìn xuống con phố đông đúc bên dưới. Cuộc chiến này, cô không chỉ chiến thắng, mà phải thắng một cách rực rỡ. Cô quay lại nhìn Bé gái đang say sưa tô màu, nụ cười của con trong veo như nắng sớm. Vì nụ cười này, cô sẵn sàng trở thành người đàn bà tàn nhẫn nhất.”
“Vài tháng trôi qua như một cơn ác mộng dai dẳng. Ngày phán quyết cuối cùng của tòa án được đưa ra, Minh không có mặt. Anh ta nhận tin qua một cuộc điện thoại lạnh lùng từ luật sư.
“”Kết quả cuối cùng đã có, anh Minh.”” Giọng người luật sư ở đầu dây bên kia đều đều, không một chút cảm xúc. “”Toà án đã quyết. Toàn quyền nuôi Bé gái thuộc về chị nhà. Anh phải chu cấp hàng tháng cho con cho đến khi con đủ 18 tuổi.””
Minh chết lặng, tay cầm điện thoại run lên. “”Không… không thể nào! Còn tài sản thì sao? Căn nhà? Cổ phần công ty?””
“”Anh có lỗi ngoại tình, bằng chứng quá rõ ràng. Cộng thêm hành vi cố tình tẩu tán tài sản trước ly hôn không thành. Anh sẽ phải chia 70% tổng tài sản chung, bao gồm cả giá trị căn nhà. Số cổ phần đó cũng nằm trong phần phân chia.””
Tiếng “”tút… tút…”” vang lên, cuộc gọi kết thúc nhưng âm thanh phán quyết vẫn văng vẳng trong đầu Minh. Anh ta sụp xuống ghế, cảm giác như cả thế giới dưới chân mình vừa tan vỡ. Tất cả kế hoạch, mọi tính toán của anh ta, đã bị người vợ mà anh ta từng coi thường lật đổ một cách không thương tiếc.
Chưa kịp định thần, điện thoại lại reo. Lần này là số của sếp tổng. Minh vội vã bắt máy, cố nặn ra một giọng bình thường.
“”Alo, sếp ạ…””
“”Minh, chuyện cá nhân của cậu ầm ĩ quá rồi,”” giọng người sếp không một chút nể nang, “”Nó đang ảnh hưởng nghiêm trọng đến hình ảnh của công ty. Cậu tự viết đơn đi, hoặc chúng tôi sẽ ra quyết định kỷ luật. Chậm nhất là sáng mai.””
Điện thoại rơi khỏi tay Minh, va xuống sàn nhà tạo thành một tiếng “”cạch”” khô khốc. Mất con, mất tài sản, và bây giờ là mất việc. Mọi thứ anh ta xây dựng trong bao năm qua sụp đổ chỉ trong một buổi sáng.
Một tuần sau, tấm biển “”BÁN NHÀ GẤP”” được treo lên trước cổng căn biệt thự từng là niềm tự hào của Minh. Anh ta lẳng lặng thu dọn vài bộ quần áo cuối cùng vào một chiếc va li cũ, ánh mắt vô hồn nhìn quanh không gian trống trải, lạnh lẽo.
Chiếc taxi dừng lại trước một con hẻm nhỏ, sâu và tối. Minh xách va li, bước vào căn phòng trọ anh ta vừa thuê được bằng số tiền còn lại ít ỏi. Căn phòng ọp ẹp, nồng nặc mùi ẩm mốc và tiếng quạt trần kêu cọt kẹt não nề. Bức tường vôi vàng ố, loang lổ.
Minh quẳng chiếc va li xuống sàn, ngồi phịch xuống chiếc giường sắt ọp ẹp. Anh ta rút điện thoại ra, ngón tay vô thức lướt đến hình ảnh của Bé gái. Nỗi đau và sự hối hận muộn màng như một nhát dao đâm thẳng vào tim. Anh ta đã đánh mất nụ cười thiên thần này.
Đúng lúc đó, một tin nhắn từ cô bồ hiện lên. “”Anh, tháng này chưa thấy tiền chu cấp cho Thằng bé. Anh định để hai mẹ con tôi chết đói à?””
Minh bật cười, một tiếng cười khô khốc, điên dại và đầy cay đắng. Chu cấp. Anh ta giờ đây phải nai lưng ra làm việc để chu cấp cho con gái ruột mà anh ta không được quyền nuôi, và cả đứa con của kẻ khác mà anh ta từng ngu muội nhận làm của mình. Trong bóng tối đặc quánh của căn phòng trọ tồi tàn, Minh gục đầu vào hai tay, bờ vai run lên bần bật. Anh ta đã chạm đến đáy vực của cuộc đời, cái giá phải trả cho sự phản bội và ngu ngốc.”
“Nhiều ngày sau đó, Minh sống vật vờ như một cái bóng trong căn phòng trọ tồi tàn. Anh ta làm những công việc chân tay nặng nhọc mà trước đây có nằm mơ cũng không tưởng tượng ra, chỉ để kiếm đủ tiền trả cho căn phòng và những bữa ăn qua loa. Cuộc sống xa hoa, những bữa tiệc tùng, những lời tung hô, tất cả đã lùi vào một quá khứ xa xôi như một giấc mộng.
Một buổi chiều, sau khi nhận được vài đồng tiền công ít ỏi, đôi chân Minh vô thức đưa anh ta đến một con đường quen thuộc. Tiếng chuông tan học vang lên, xé tan không khí yên tĩnh. Minh đứng nép sau một gốc cây lớn, cách cổng trường mầm non của Bé gái một khoảng không xa. Đôi mắt anh ta thâm quầng, râu ria lởm chởm, bộ quần áo lao động dính đầy bụi bẩn. Trông Minh như một gã lang thang, hoàn toàn khác xa với vị giám đốc bảnh bao, quyền lực ngày nào.
Cánh cổng trường bật mở. Ánh mắt Minh dán chặt vào một bóng hình không thể nào quên. Là cô, người vợ cũ của anh. Cô mặc một chiếc váy hoa đơn giản, tóc búi cao gọn gàng, để lộ chiếc cổ thanh tú. Nắng chiều rọi lên khuôn mặt cô, làm bừng sáng nụ cười rạng rỡ khi cô nhìn về phía cổng. Minh sững người. Nụ cười ấy… thật tươi, thật thanh thản. Trông cô như trẻ ra cả chục tuổi, không còn vẻ mệt mỏi, ưu phiền đã đeo bám cô suốt năm cuối của cuộc hôn nhân.
“”Mẹ ơi!””
Tiếng Bé gái trong trẻo vang lên, kéo Minh về thực tại. Con bé mặc chiếc đầm công chúa màu hồng, lon ton chạy ùa ra, sà vào lòng mẹ. Cô cúi xuống, ôm chầm lấy con, xoay một vòng trong tiếng cười giòn tan của nó. Hai mẹ con tíu tít kể cho nhau nghe những chuyện ở trường, ở nhà, một khung cảnh ấm áp, hạnh phúc đến chói mắt.
Một cơn đau nhói lên trong lồng ngực Minh, sắc lẹm. Kia từng là gia đình của anh. Nụ cười kia từng dành cho anh. Vòng tay kia, tiếng gọi “”Ba ơi”” kia, từng là của anh. Anh đã tự tay vứt bỏ tất cả chỉ vì những ham muốn thấp hèn và sự ngu muội của bản thân.
Bàn tay run rẩy, Minh rút chiếc điện thoại cũ kỹ ra khỏi túi quần. Ngón tay anh lướt trên danh bạ, dừng lại ở một cái tên mà anh không dám gọi suốt nhiều tuần qua. Anh lấy hết can đảm, bấm nút gọi. Anh muốn nói gì? Xin lỗi? Van xin? Anh không biết. Anh chỉ khao khát được nghe lại giọng nói của cô, dù chỉ một lần.
Minh áp điện thoại vào tai, nín thở chờ đợi. Nhưng đáp lại anh không phải tiếng chuông kết nối quen thuộc. Một giọng nói tự động, lạnh lùng và dứt khoát vang lên từ đầu dây bên kia: “”Thuê bao quý khách vừa gọi, tạm thời không liên lạc được…””
Minh chết lặng. Cô đã chặn số của anh. Hoàn toàn cắt đứt mọi liên lạc. Anh ta bấm gọi lại. Lần hai, lần ba. Vẫn là câu nói vô hồn đó. Chiếc điện thoại tuột khỏi tay Minh, rơi xuống đất. Anh ta đứng đó, tựa lưng vào gốc cây xù xì, cơ thể rũ xuống như không còn chút sức lực. Từ xa, bóng hai mẹ con đã dắt tay nhau đi khuất sau một khúc quanh.
Nước mắt bắt đầu lăn dài trên gò má hốc hác của Minh. Nóng hổi, cay đắng. Nước mắt của sự ân hận muộn màng. Giữa dòng người vội vã của một buổi chiều tan tầm, người đàn ông từng có tất cả giờ đây chỉ là một kẻ thất bại, đang khóc cho chính sự đổ nát không thể cứu vãn do mình gây ra.”
“Cuộc sống của hai mẹ con cô đã dần đi vào quỹ đạo mới, bình yên và nhẹ nhõm. Sau khi giải quyết xong mọi chuyện với Minh, cô dành toàn bộ thời gian cho Bé gái và công việc kinh doanh nhỏ của mình. Cô không còn phải thức trắng đêm chờ đợi một người chồng không về, không còn phải giật mình với những tin nhắn lạ lúc nửa đêm. Tâm trạng cô thư thái, nụ cười cũng trở nên tự nhiên hơn.
Chiều cuối tuần, cô đưa Bé gái đi siêu thị. Con bé ngồi vắt vẻo trong chiếc xe đẩy, tay cầm một gói bim bim, miệng líu lo không ngớt.
“”Mẹ ơi, lát mình mua thêm kem dâu nữa nhé!””
Cô mỉm cười, xoa đầu con gái: “”Được thôi công chúa của mẹ. Nhưng con phải ăn hết cơm tối nay đã.””
“”Vâng ạ!””
Đẩy xe qua khu đồ gia dụng, cô đang mải mê tìm một loại nước xả vải mới thì bất chợt khựng lại. Tim cô đập lỡ một nhịp. Cách đó không xa, một bóng hình quen thuộc đến cay đắng đập vào mắt cô.
Là cô ta. Cô gái trẻ, người tình của Minh.
Cô ta không còn vẻ quê mùa, rụt rè như trong những tấm ảnh cô từng thấy. Trên người cô ta là một chiếc váy hàng hiệu, tay xách chiếc túi da đắt tiền. Đi bên cạnh là một người đàn ông trung niên, bụng phệ, tóc đã điểm hoa râm nhưng toát lên vẻ giàu có, quyền lực. Và phía trước, thứ khiến ánh mắt cô dán chặt vào, là một chiếc xe nôi sang trọng. Cô ta đang đẩy chiếc xe nôi đó.
Bề ngoài của cô ta thật sung túc. So với hình ảnh người mẹ bỉm sữa đầu bù tóc rối mà cô ta từng cố xây dựng để lấy lòng thương hại của Minh, bây giờ trông cô ta như một bà hoàng. Nhưng khi cô vô tình nhìn thẳng vào mắt cô ta, cô nhận ra một điều. Đôi mắt ấy không có niềm vui. Nó trống rỗng, mệt mỏi và phảng phất một nỗi buồn không thể che giấu, dù đã được trang điểm kỹ càng. Nụ cười cô ta nở với người đàn ông bên cạnh trông thật gượng gạo, như một chiếc mặt nạ được đeo vào cho có lệ.
Hai chiếc xe đẩy tiến lại gần nhau, trong một lối đi hẹp giữa hai dãy hàng. Khoảng cách ngắn lại, từng chút một. Cô có thể nghe thấy tiếng tim mình đập. Cô ta cũng đã nhìn thấy cô. Ánh mắt cô ta thoáng một tia hoảng hốt, bối rối rồi nhanh chóng chuyển thành một sự lạnh lùng giả tạo.
Họ lướt qua nhau.
Không một cái gật đầu. Không một lời chào. Không một nụ cười xã giao. Như hai người xa lạ chưa từng có bất cứ mối liên hệ nào trong đời. Ánh mắt cô bình thản, thậm chí có phần lạnh lẽo, nhìn thẳng về phía trước. Cô không còn thấy căm ghét, cũng chẳng còn thấy đau đớn. Chỉ có một sự dửng dưng đến lạ.
Khi chiếc xe đẩy của cô ta đã ở sau lưng, cô mới khẽ thở ra một hơi dài mà chính cô cũng không nhận ra là mình đã nín thở.
Bé gái ngước lên, ngây thơ hỏi: “”Mẹ ơi, mẹ tìm được nước xả vải chưa ạ?””
Cô cúi xuống, hôn lên trán con. “”Mẹ tìm được rồi con yêu.””
Cô không tìm nước xả vải. Cô tìm thấy sự thanh thản của chính mình. Cô đã thực sự buông bỏ được rồi. Nhìn bóng lưng sang trọng nhưng cô độc của cô ta xa dần, cô chỉ thấy thương hại. Giành giật, mưu mô để có được cuộc sống vật chất đủ đầy, nhưng thứ cô ta đánh mất lại chính là sự bình yên và hạnh phúc đích thực. Một cuộc trao đổi không bao giờ có lãi.”
“Thời gian thấm thoắt thoi đưa, những vết thương lòng tưởng chừng không bao giờ lành lại cuối cùng cũng bắt đầu lên da non. Căn hộ mới của hai mẹ con không lớn, nhưng luôn ngập tràn ánh nắng và tiếng cười trong trẻo của bé gái. Cô đã cắt đứt mọi liên lạc với Minh, đổi số điện thoại, bắt đầu một công việc mới. Cuộc sống cũ, người đàn ông cũ, tất cả đã được gói ghém lại, cất vào một góc sâu của ký ức.
Một buổi tối, khi đang xem lại những bức ảnh cũ trong chiếc điện thoại đã lâu không dùng, một thông báo tin nhắn bất ngờ hiện lên. Là một số máy lạ, nhưng cô nhận ra ngay đó là số của Minh. Một dòng tin nhắn dài dằng dặc, dài đến mức cô phải vuốt mấy lần mới hết.
Minh viết rất nhiều. Anh ta kể về những đêm mất ngủ triền miên, về sự cô độc đến đáng sợ khi phải đối mặt với bốn bức tường trống rỗng sau khi cô và con gái rời đi. Anh ta kể về sự thật phũ phàng khi biết “”thằng bé”” không phải con mình, về sự sụp đổ và cảm giác bị cả thế giới lừa dối. Anh ta xin lỗi, những lời xin lỗi muộn màng và vô nghĩa. Anh ta nói rằng anh ta hối hận, rằng giá như có thể quay ngược thời gian, anh ta sẽ không bao giờ đánh mất cô và con.
Cô lướt đọc từng dòng, gương mặt không một chút biến sắc. Không còn căm hận, không còn đau đớn, chỉ có một sự trống rỗng và xa lạ. Người đàn ông trong những dòng chữ kia, yếu đuối và thảm hại, dường như chẳng hề liên quan đến cuộc đời cô nữa. Nỗi đau của anh ta, sự hối hận của anh ta, giờ đây chỉ giống như câu chuyện của một người dưng.
Ngón tay cô nhẹ nhàng lướt trên màn hình, dừng lại ở nút “”Xóa””. Không một giây do dự. Cô nhấn xóa. Toàn bộ những lời lẽ bi lụy đó biến mất, trả lại cho màn hình sự tĩnh lặng vốn có. Cô không trả lời, cũng không có ý định trả lời.
Cô đặt chiếc điện thoại cũ xuống, bước về phía phòng ngủ của con gái. Nhìn bé gái đang say ngủ với đôi má ửng hồng, cô bất giác mỉm cười. Đây mới là hạnh phúc của cô, là thế giới của cô. Sự tha thứ lớn nhất mà cô có thể dành cho Minh, không phải là một lời hồi đáp, mà chính là lãng quên anh ta hoàn toàn, để sống một cuộc đời thật rực rỡ và hạnh phúc bên con gái.
***
Sau tất cả, cơn bão lòng nào rồi cũng sẽ đến lúc tan. Cuộc đời đã dạy cho cô một bài học sâu sắc rằng, sự tha thứ đôi khi không phải là hành động vị tha dành cho người đã làm mình tổn thương, mà là món quà quý giá nhất dành cho chính bản thân mình. Tha thứ chính là tự tay mình tháo bỏ xiềng xích của quá khứ, của oán hận, để tâm hồn được tự do bay đến một vùng trời mới bình yên hơn. Việc níu giữ sự căm ghét cũng giống như tự mình uống thuốc độc mà lại mong người khác chết. Cô đã chọn buông bỏ, không phải vì Minh xứng đáng được tha thứ, mà vì cô xứng đáng được thanh thản. Hạnh phúc đích thực không nằm ở việc hả hê khi thấy kẻ khác đau khổ, mà nằm ở việc tự mình vun trồng một khu vườn tâm hồn an nhiên, mặc cho bên ngoài kia sỏi đá vẫn còn ngổn ngang. Nhìn ngắm gương mặt thiên thần của con gái đang say ngủ, cô nhận ra chiến thắng lớn nhất của mình không phải là giây phút chìa ra xấp giấy xét nghiệm ADN, mà là khoảnh khắc hiện tại đây. Một khoảnh khắc bình yên tuyệt đối, khi cô biết rằng tương lai của hai mẹ con sẽ là những chuỗi ngày ngập tràn ánh nắng, và quá khứ đau buồn kia, sẽ chỉ còn là một chương sách cũ đã lật qua.”

