Chồng kỹ sư và chị giúp việc… cái kết sau cánh cửa sốc

Vừa rồi, tôi cho chị giúp việc nghỉ mấy hôm để về quê chơi. Sáng nay, khi chuẩn bị đưa con đi học, tôi loay hoay mãi không tìm thấy đôi giày nhỏ con vẫn hay mang. Tôi lục khắp nhà, vào cả phòng chị giúp việc để tìm.
Ngay khi bước vào, mắt tôi chạm ngay đôi giày của con đang nằm lạc lõng trên giường của chị ấy. Nhưng điều khiến tôi chết lặng lại là vật nằm bên cạnh: một v;ỉ th/uốc tr/ánh th/ai hằng ngày đã dùng dang dở.
Tôi đứng như trời trồng, tim đập th;ình th;ịch, đầu ong ong, một dự cảm chẳng lành cuộn chặt lấy lồng ngực. Tôi cố tự trấn an, “Chắc là nhầm, chắc không phải…”
Hôm sau, chị giúp việc trở lại. Mọi thứ tưởng chừng bình thường. Nhưng tối muộn, khi tôi đi làm về, cả căn nhà tối om. Con thì đã ngủ, còn chồng thì… chẳng thấy đâu.
Linh cảm khiến tôi bước thật chậm về phía phòng chị giúp việc. Mỗi bước chân như đạp lên ngực, nặng trĩu. Và rồi, khi tôi dừng lại trước cửa, những âm thanh nh/ạ/y c/ả/m, rõ ràng, vang ra từ bên trong – không lẫn vào đâu được.
Tay tôi run lên khi lục tìm chìa khóa dự phòng. Cơn gi/ận như dâng đến tận đ/ỉnh đ/ầu. Tôi mở khóa, đá mạnh vào cánh cửa như dồn hết nỗi tức giận và nghi ngờ.;;
Nhưng khi cửa bật tung ra…
Cảnh tượng trước mắt khiến tôi đ/iếng ng/ười….Tôi là Lan, 34 tuổi, nhân viên truyền thông tại một công ty lớn ở Hà Nội. Chồng tôi – Dũng – làm kỹ sư công trình, thường xuyên đi công tác. Chúng tôi có một bé trai 5 tuổi, hiếu động và dễ thương. Vì công việc bận rộn, tôi thuê chị Mai – một phụ nữ hơn 40 tuổi – làm giúp việc toàn thời gian, ở lại nhà.
Chị Mai hiền lành, ít nói, làm việc sạch sẽ và rất chu đáo. Tôi quý mến chị như người thân trong gia đình. Thậm chí, nhiều lần đi làm về muộn, tôi thấy chị vừa nấu ăn, vừa chơi với con, trong lòng không khỏi cảm kích.
Thế nhưng, mọi thứ bắt đầu thay đổi từ vài tháng trước. Dũng đột nhiên… dịu dàng khác thường. Anh về nhà đúng giờ, quan tâm đến bữa cơm và hỏi han những điều nhỏ nhặt. Tôi, vốn luôn mong một người chồng biết sẻ chia, lúc đầu thấy vui mừng. Nhưng rồi, bản năng người phụ nữ khiến tôi cảm thấy có gì đó sai sai.
Một tối, tôi hỏi:
— “Dạo này anh đổi tính ghê ha. Có chuyện gì vui sao?”
Anh chỉ cười, lảng đi.
Tôi cũng không nghĩ nhiều, cho đến một ngày tôi cho chị Mai về quê 3 ngày thăm mẹ ốm. Hôm đó, đang chuẩn bị cho con đi học thì không thấy đôi giày nhỏ xíu của bé đâu cả. Tôi lục tìm khắp nhà: phòng khách, phòng ngủ, nhà vệ sinh… không thấy.
Cuối cùng, tôi bước vào phòng chị giúp việc. Không khóa. Căn phòng gọn gàng, đơn giản, không có gì đặc biệt… cho đến khi tôi thấy đôi giày của con nằm trên giường chị Mai.
“Lạ thật, sao lại ở đây?” – tôi thầm nghĩ. Nhưng rồi, điều khiến tôi sững người lại là một vật nằm khuất bên cạnh gối: một vỉ thuốc tr/ánh th/ai hàng ngày. Không phải loại mới – nó đã dùng được hơn nửa vỉ.
Tôi như bị ai tát vào mặt. Một dòng suy nghĩ ập tới: “Chị ấy tr/ánh thai… vì ai? Không lẽ…”
Tôi vội vàng bước ra, như thể nơi đó có thứ gì ô uế không thể chịu nổi. Trên đường đi làm, đầu óc tôi quay cuồng. Tôi tự mắng mình nghĩ quẩn, nhưng sự nghi ngờ đã như hạt mầm ăn sâu vào tâm trí.
Hôm sau, chị Mai quay lại. Tôi cố tỏ ra bình thường, quan sát kỹ hơn: Dũng và chị Mai tránh ánh mắt nhau. Dũng về trễ, lấy lý do họp hành – nhưng tôi biết, hôm ấy anh không có lịch gì cả.
Tối hôm đó, tôi đón con bên nhà ngoại, để bé ngủ lại đó một đêm. Tôi nói với Dũng: “Em có việc về công ty gấp”. Anh gật đầu, có vẻ không mấy quan tâm.
Tôi giả vờ rời khỏi nhà lúc 8 giờ tối. Nhưng chỉ đi một vòng, đậu xe ở đầu ngõ rồi quay lại. Căn nhà tắt đèn tầng dưới, chỉ còn ánh sáng mờ nhạt trên tầng hai – khu vực phòng ngủ và phòng của chị giúp việc.
Tôi lặng lẽ bước lên, nghe rõ mồn một những âm thanh nh/ạ/y c/ả/m phát ra từ căn phòng của chị Mai. Không còn nghi ngờ gì nữa.
Tôi tìm chìa khóa dự phòng, tay run lên. Cảm giác vừa đau đớn vừa phẫn nộ. Tôi tra khóa – mở. Cánh cửa bật tung…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Chồng kỹ sư và chị giúp việc… cái kết sau cánh cửa sốc

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt