Chồng nằm viện, sổ tiết kiệm sạch trơn… sự thật sau 350 triệu

Kết hôn đã nhiều năm, chồng tôi luôn gửi tiền về cho gia đình anh. Lần này thậm chí còn không hỏi ý kiến tôi….Trời Sài Gòn tháng Chín đổ mưa bất chợt, những cơn mưa không lớn nhưng dai dẳng, khiến người ta thấy lòng nặng trĩu. Lúc tôi ngồi trong hành lang bệnh viện Chợ Rẫy, đầu óc quay cuồng với hàng trăm câu hỏi và nỗi tức giận không lời, cơn mưa ngoài kia như đồng cảm với tôi. Tôi vừa chạy từ ngân hàng về, cầm trong tay sổ tiết kiệm trống rỗng, đến đây để ký giấy mổ khẩn cấp cho chồng.

Tôi là Dung, 36 tuổi, nhân viên kế toán của một công ty tư nhân nhỏ. Chồng tôi là Hùng, hơn tôi hai tuổi, làm thợ cơ khí trong một xưởng gần nhà. Chúng tôi cưới nhau đã hơn mười năm, không giàu có gì nhưng cũng không đến nỗi nghèo túng. Suốt bao năm qua, cả hai gom góp từng đồng với hy vọng mua được một căn nhà nhỏ ở vùng ven. Chúng tôi chưa có con, phần vì chưa đủ điều kiện kinh tế, phần vì tôi cảm thấy Hùng luôn có gì đó giấu tôi, một sự xa cách âm ỉ khiến tôi không dám đặt niềm tin tuyệt đối.

Tôi vẫn nhớ, suốt những năm đầu chung sống, mỗi khi Tết đến, Hùng đều âm thầm gửi tiền về quê cho gia đình. Tôi không phản đối, nhưng anh luôn làm điều đó sau lưng tôi – lúc thì nói gửi ít, nhưng thực ra nhiều hơn rất nhiều. Tôi phát hiện vài lần, cãi nhau, rồi thôi. Anh hứa sẽ thay đổi, hứa sẽ cùng tôi xây dựng tương lai chung. Tôi ngu ngốc tin.

Một tháng trước, tôi thấy lạ khi anh không còn đưa tiền sinh hoạt như trước. Tôi hỏi, anh bảo “Công ty khó khăn, lương trễ”, rồi lảng tránh. Tôi nghi ngờ nhưng chưa kịp điều tra thì t;ai n/ạn ập đến. Anh bị t;ai n/ạn xe khi đi làm về khuya, bị xe container tông phải lúc băng qua ngã tư. Cảnh sát nói anh không s/ay r//ượu, chỉ là bất cẩn. Lúc tôi nhận được điện thoại, tim tôi như ngừng đập. Dù có giận anh đến đâu, tôi vẫn chưa bao giờ mong anh phải chịu khổ.

Tôi đến bệnh viện, bác sĩ nói cần mổ gấp để giữ lại chân phải. Ca phẫu thuật hết hơn trăm triệu. Tôi gật đầu, bảo sẽ lo tiền. Tôi chạy vội ra ngân hàng – nơi chúng tôi từng cùng nhau mở sổ tiết kiệm, nơi tôi vẫn đều đặn gửi vào mỗi tháng. Tôi nhớ như in con số cuối cùng – 350 triệu. Đó là tiền chúng tôi dành dụm cho căn hộ chung cư nhỏ mà tôi ưng ý từ lâu.

Nhưng khi nhân viên in sao kê đưa tôi tờ giấy trắng bóc, tôi đứng chết trân. Trong tài khoản chỉ còn lại 4.036 đồng.

“Tài khoản này gần đây có giao dịch gì không?” – tôi hỏi, giọng run rẩy.

“Dạ, có. Cách đây hai tuần, rút toàn bộ 350 triệu vào tài khoản khác đứng tên Nguyễn Thanh Tùng.” – cô nhân viên đáp.

Tôi bỗng lạnh sống lưng. Tùng là em trai Hùng…chồng tôi … Xem thêm tại bình luận

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Chồng nằm viện, sổ tiết kiệm sạch trơn… sự thật sau 350 triệu

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt