Chồng lịch lãm đi công tác… vợ chết lặng vì sự thật hai mặt

Chồng thường xuyên đi công tác, áo sơ mi nh;ăn và mùi nước hoa lạ – Trâm lần theo d-ấu v-ết và phát hiện sự thật đ/au đ/ớn…Mỗi lần chồng trở về sau chuyến công tác, Trâm đều phát hiện vài điều lạ: mùi nước hoa thoang thoảng không phải của cô, nếp gấp lạ trên cổ áo sơ mi như vừa được ai đó là lại vội vàng, và những ánh nhìn xa xăm lặng im kéo dài trong bữa cơm tối. Trực giác của một người vợ mách bảo cô có điều gì đó không ổn. Nhưng chính cô cũng không ngờ, sự thật mà cô sắp phát hiện lại khiến cả thế giới tinh thần của cô sụp đổ hoàn toàn.
Trâm là một nhân viên kế toán tại một công ty logistics nhỏ ở quận Bình Thạnh, Sài Gòn. Cô 32 tuổi, lấy chồng được gần bảy năm. Chồng cô – Tuấn – là trưởng phòng kinh doanh của một công ty thiết bị điện tử lớn, công việc thường xuyên phải đi công tác các tỉnh phía Bắc và miền Trung. Với nhiều người, Tuấn là người đàn ông lý tưởng: thành đạt, chỉn chu, biết cư xử. Nhưng với Trâm, anh dần trở nên xa cách, như một căn phòng quen mà cô không còn tìm thấy công tắc đèn.
Ban đầu, chỉ là vài lần anh về muộn không nhắn tin. Rồi đến những đêm công tác kéo dài đột ngột, những cuộc gọi mà đầu dây bên kia chỉ là tiếng thở dài và câu trả lời “Anh bận họp”.
Nhưng điều khiến Trâm bắt đầu nghi ngờ là một buổi sáng khi cô gom áo sơ mi trắng của chồng để giặt. Cô phát hiện cổ áo có vết phấn trang điểm mờ, mùi nước hoa nữ nhẹ nhàng – không giống loại nước hoa nào cô từng dùng. Khi đối chất, Tuấn chỉ cười nhạt: “Có thể do khách hàng bắt tay nhiều người. Em nhạy cảm quá.”
Trâm im lặng, nhưng từ hôm đó, cô để ý hơn. Áo sơ mi của chồng dù đã qua một ngày dài đi công tác vẫn phẳng phiu, không có mùi mồ hôi, lại còn phảng phất mùi hương xa lạ. Lịch trình của anh, đôi khi mâu thuẫn với thông tin mà Trâm vô tình lướt thấy trên mạng – ví dụ như hôm nói đi Đà Nẵng, nhưng hóa đơn taxi gửi về lại ghi điểm đón tại sân bay Nội Bài, Hà Nội.
Một lần khác, khi Tuấn tắm, điện thoại anh để ngoài phòng khách. Một tin nhắn từ một số lưu là “Huyền Cafe” hiện lên: “Tối hôm qua thật đẹp, cảm ơn anh vì tất cả.”
Trâm không phản ứng vội. Cô lặng lẽ chụp màn hình, lưu lại, rồi xóa tin nhắn. Cô bắt đầu lần theo những “dấu vết” – tìm hiểu từng lịch trình công tác, ghi lại từng hóa đơn, lưu tin nhắn, theo dõi chi tiết hành trình qua định vị ứng dụng.
Cô thậm chí tìm đến “Huyền Cafe” – một quán cà phê ở khu vực Hồ Tây, Hà Nội. Nhân viên ở đó xác nhận có một người phụ nữ tên Huyền thường xuyên tới đây gặp một người đàn ông khoảng bốn mươi tuổi, dáng cao gầy, ăn mặc lịch sự – chính là mô tả của Tuấn.
Khi đối mặt với chồng, Trâm chỉ hỏi nhẹ:
– Lần trước anh bảo đi Đà Nẵng, sao hóa đơn lại ở Hà Nội?
Tuấn thoáng sững lại, rồi lấp liếm:
– Ừ thì có thay đổi vào phút chót, anh quên không nói với em.
Câu trả lời quá dễ dãi. Trâm không còn ngây thơ nữa.
Một tuần sau, Tuấn lại đi công tác. Lần này anh nói đi Huế 3 ngày. Trâm âm thầm xin nghỉ phép ở công ty, đặt vé máy bay ra Hà Nội.
Buổi chiều hôm đó, cô đứng lặng lẽ bên kia đường Nguyễn Đình Thi, nhìn thấy chồng mình bước ra từ một căn hộ chung cư cao cấp gần hồ Tây. Anh mặc áo sơ mi trắng, tay xách túi bánh, bên cạnh là một người phụ nữ tầm ba mươi tuổi – thanh lịch, tóc dài, dáng người mảnh mai. Cô ta nắm tay một đứa bé trai khoảng bốn tuổi, tóc xoăn nhẹ – khuôn mặt có nét rất giống Tuấn.
Trâm như bị ai rút cạn hơi thở. Thay vì đến chất vấn, cô lùi lại, đứng nấp sau một thân cây, để nước mắt tuôn ra trong im lặng. Cô theo dõi họ bước lên một chiếc taxi. Trong đầu cô, mọi thứ xoay vòng. Phản bội là một chuyện. Nhưng có một đứa trẻ? Một gia đình khác? Một cuộc sống song song mà cô chưa từng biết?… Xem tiếp 👇

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Chồng lịch lãm đi công tác… vợ chết lặng vì sự thật hai mặt

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt