Giấu ADN 5 năm, chị dâu chết rồi mới lộ cái kết sốc…

Chị dâu m;ất 1 năm nhà em mới phát hiện cháu không phải con anh trai, đang định đưa vào trại m//ồ c//ôi, hay gửi vào chùa thì nhận được tin … Chị dâu mất tròn một năm, cả nhà mới tá hỏa phát hiện thằng bé không phải con ruột anh trai tôi. Họp gia đình chớp nhoáng, ông bà quyết định: hoặc đưa nó vào trại m;;ồ c;ôi, hoặc gửi lên chùa. Nhưng rồi đúng lúc chuẩn bị cho nó đi, một cuộc điện thoại bất ngờ từ người đàn bà xa lạ đã khiến tất cả chúng tôi ch;;ết lặng.

Mẹ mất lúc mới 5 tuổi, tôi lớn lên trong vòng tay của anh trai – anh Tuấn – và chị dâu – chị Hồng. Họ không sinh được con suốt 5 năm đầu sau khi cưới, nên khi chị Hồng sinh được bé Bin, cả nhà mừng rỡ như trúng số. Bin ra đời là tia sáng đầu tiên sau chuỗi ngày mưa giông trong căn nhà cấp 4 lụp xụp giữa làng quê Quảng Trị.

Anh Tuấn làm thợ hồ, chị Hồng bán rau ngoài chợ huyện. Cuộc sống dù chật vật nhưng họ yêu thương nhau, và Bin lớn lên trong tình cảm đủ đầy của cả nhà. Tôi lúc ấy học lớp 12, hay chở chị Hồng đi chợ bằng xe đạp, chiều về trông Bin phụ. Nó hay cười, đôi mắt đen lay láy và cái lúm đồng tiền bên má khiến ai cũng thương.

Nhưng rồi, bi kịch bắt đầu.

Chị Hồng bị t//ai n//ạn giao thông trên đường đi chợ về. Anh Tuấn suy sụp thấy rõ. Một thời gian dài anh chẳng buồn nói năng, chỉ rượu chè, rồi bỏ việc. Cả nhà như chìm trong bóng tối.

Một năm sau, vào đúng ngày giỗ đầu chị Hồng, bà nội – tức mẹ tôi – rút trong tủ ra một phong bì cũ kỹ. Trong đó là một tờ giấy xét nghiệm ADN. Giấy này, chị Hồng đã gửi cho bà trước khi mất – dặn rằng nếu chị có mệnh hệ gì thì hãy mở ra. Mọi người xúm lại, tôi đọc to từng dòng.

“Quan hệ huyết thống: Không có. Xác nhận: Đứa trẻ không phải con ruột của anh Nguyễn Văn Tuấn.”

Cả nhà ch//ết l;ặng.

Ông nội đập bàn, gầm lên:
— Nó cắm sừng thằng Tuấn! Nuôi con thằng nào suốt 5 năm trời!

Anh Tuấn thì im lặng, gương mặt tái xanh. Bà nội khóc. Tôi ôm Bin đang chơi lego bên góc nhà, nó ngây thơ chẳng hiểu chuyện gì, vẫn chìa con robot nhựa cười khúc khích.

Cuộc họp gia đình diễn ra ngay tối hôm đó. Không khí căng như dây đàn. Bà nội bảo:

— Thằng bé không máu mủ. Nhà mình đâu thể nuôi mãi. Cũng tốn kém, với lại nó lớn lên sẽ khó xử.

— Ý má là…? – Anh Tuấn lên tiếng.

— Hay đưa nó vào trại m;;ồ c;;ôi. Hoặc gửi lên chùa, tao nghe chùa làng trên vẫn nhận nuôi trẻ.

Anh Tuấn cúi gằm mặt. Cả nhà đồng tình, dù không ai muốn nói thẳng.

Tôi phản đối. Tôi bảo:
— Nhưng chị Hồng đã dặn trước, nghĩa là chị ấy không cố tình. Có khi chị có lý do.

— Lý do gì? – Bà nội gắt. – Ng/oại t/ình là ng/oại t/ình! B;ao ch;e gì nữa!

Mọi chuyện gần như an bài. Sáng hôm sau, tôi đưa Bin đi khám sức khỏe chuẩn bị giấy tờ để đưa lên chùa. Trên đường về, tôi ghé bưu điện lấy thư cho bà thì chị nhân viên gọi tôi lại.

— Ê, có người gọi điện tới hỏi địa chỉ em. Có để lại số. Nghe giọng phụ nữ, Bắc lắm, mà cẩn thận, nghe chuyện gì gh;ê lắm…

Tôi cầm mảnh giấy nhỏ có ghi số điện thoại. Về tới nhà, trong lúc cả nhà đi cúng giỗ chị Hồng ngoài mộ, tôi l/en l//én gọi thử… Xem tiếp 👇

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Giấu ADN 5 năm, chị dâu chết rồi mới lộ cái kết sốc…

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt