Chồng lương 50 triệu chỉ đưa vợ 100 ngàn… cái kết nghẹn lặng

Chồng mỗi tháng kiếm cả 50 triệu,chỉ đưa vợ 100 ngàn ngày,5 năm sau anh qua đời, vợ s/ững s/ờ thấy…Câu chuyện tưởng như bắt đầu bằng một cuộc hôn nhân đầy bất công. Nhưng cuộc đời vốn chẳng trắng đen rõ ràng như người ta tưởng…
Hà luôn tự hỏi vì sao cuộc hôn nhân của mình lại tẻ nhạt đến thế. Chồng cô – Minh – là người trầm lặng, ít nói, đi làm đúng giờ, về nhà đúng giờ, ăn uống đúng bữa, chưa bao giờ nói lời yêu thương ngọt ngào hay dành tặng cô một món quà bất ngờ.
Mỗi sáng, khi Hà dậy sớm nấu ăn, chuẩn bị đồ cho con, Minh đã mặc đồ công sở chỉnh tề, cầm sẵn một tờ 100 ngàn đưa cho cô như một thói quen không thể thay đổi.
“Cho em hôm nay.” – Anh nói.
Chỉ vỏn vẹn 100 ngàn mỗi ngày.
Cô không phải tuýp phụ nữ mê vật chất, nhưng sống giữa phố thị Sài Gòn, 100 ngàn là quá ít. Đó là chưa kể anh làm kỹ sư trưởng ở công ty nước ngoài, lương tháng không dưới 50 triệu.
“Anh chỉ đưa em 3 triệu một tháng, còn lại anh làm gì? Không lẽ nuôi bồ?” – Có lần Hà hỏi trong cơn giận.
Minh im lặng, quay đi, chẳng thanh minh, chẳng tranh cãi.
Và thế là, bao nhiêu năm, Hà sống trong bức bối. Cô tự xoay xở để nuôi con, gói ghém chi tiêu, thỉnh thoảng mẹ chồng cho thêm ít tiền mua sữa, nhưng chẳng bao giờ thấy Minh thiếu tiền. Anh vẫn thay điện thoại mỗi năm, xe bảo dưỡng đều đặn, đi làm không bao giờ chậm trễ, không vướng bận thứ gì.
Càng ngày, Hà càng thấy cuộc hôn nhân của mình giống như một căn phòng khóa kín, không ánh sáng, không tiếng cười, không chia sẻ. Cô từng có ý định ly hôn, nhưng nghĩ đến đứa con gái nhỏ, nghĩ đến ánh mắt âm thầm của mẹ chồng, cô lại chùn bước.
Rồi Minh phát bệnh.
Chẳng ai ngờ người đàn ông cao lớn, vững chãi, lại mang trong mình khối u tuyến tụy đã giai đoạn cuối. Anh giấu vợ, giấu cả gia đình, đến khi đau quá không chịu nổi mới nhập viện.
Khi Hà phát hiện, thì chỉ còn chưa đầy ba tháng nữa anh trút hơi thở cuối cùng.
Những ngày trong bệnh viện, anh vẫn cười, vẫn lặng lẽ như trước. Vẫn nói những câu ngắn gọn: “Anh không sao”, “Đừng lo”, “Em về lo cho con đi”.
Hà chăm sóc chồng, nước mắt cứ rơi không ngừng. Bao nhiêu uất ức năm xưa tan chảy trong những tiếng máy tim dập dờn, những lần truyền dịch, những đêm thức trắng bên anh.
Rồi anh mất.
Lặng lẽ.
Đúng kiểu của anh.
Không di chúc, không lời nhắn, không trăn trối điều gì.
Ngày làm lễ tang, rất nhiều người đến. Có người từ các tỉnh xa, có cả những người nước ngoài – đồng nghiệp cũ, sếp cũ, bạn bè của anh. Ai cũng lặng lẽ, nghiêm trang. Ai cũng nói một câu mà khiến Hà càng hoang mang… Xem tiếp 👇

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Chồng lương 50 triệu chỉ đưa vợ 100 ngàn… cái kết nghẹn lặng

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt