“””Lương chồng 8 triệu, tôi 70 triệu, nuôi cả nhà chồng nhưng vẫn bị anh nói: “Đồ bu//ôn b//án chẳng ra gì”, 1 tháng sau tôi khiến anh ta phải h/ối hậ/n…
Tôi tên Trang, năm nay 32 tuổi, làm trưởng phòng kinh doanh cho một công ty mỹ phẩm, thu nhập trung bình mỗi tháng 70 triệu, chưa kể hoa hồng. Còn chồng tôi, anh Long, nhân viên văn phòng nhỏ, lương tháng 8 triệu. Ngay từ đầu, tôi đã biết sự chênh lệch này, nhưng lúc yêu anh rất ngọt ngào. Anh hay nói: “Em giỏi giang, anh tự hào lắm. Chỉ cần em hạnh phúc là anh vui rồi.”
Nhưng mọi chuyện không hề đẹp như tôi nghĩ. Sau cưới, tôi lo toàn bộ tiền ăn, tiền điện nước, internet, tiền thu//ốc th//ang cho bố mẹ chồng, cả tiền học thêm tiếng Anh cho em chồng. Lương anh 8 triệu, anh đưa mẹ anh 3 triệu, giữ lại 5 triệu ăn sáng, cà phê, thu///ốc l//á, và ăn trưa công ty. Một tháng, anh không bỏ ra đồng nào cho tôi.
Tôi vẫn nghĩ: “Thôi kệ, mình kiếm ra tiền, lo cho gia đình anh cũng là tích đức.” Tôi lao đầu vào làm việc, ngày ngủ 4 tiếng, bán thêm hàng online, livestream tư vấn mỹ phẩm tới khuya. Mỗi khi mệt mỏi, tôi chỉ mong anh động viên: “Cố lên vợ nhé, anh thương em.” Nhưng không, anh luôn nhìn tôi bằng ánh mắt kh/ó ch//ịu.
Có lần tôi livestream tới 1 giờ sáng, anh thức dậy đi vệ sinh, ngang qua phòng làm việc thấy tôi vẫn bán hàng. Thay vì khen tôi siêng năng, anh lư//ờm rồi nói:
“Buôn bán kiểu này thì chẳng ra gì. Người ta làm sếp, làm giám đốc, còn em suốt ngày bán hàng như ngoài chợ.”
Tim tôi nhói lên. Tôi cười gượng: “Nhưng em bán kiếm thêm cả chục triệu tháng mà anh. Tiền này để đóng học phí cho bé Thảo (em chồng) đấy.” Anh thở hắt ra, nói giọng lạnh tanh:
“Tiền em kiếm ra thì em lo hết đi. Anh không quan tâm.”
Tôi lặng im, tiếp tục công việc. Mỗi khi gia đình anh có đám giỗ, sinh nhật, mua sắm, mọi người đều nhìn tôi chờ đợi. Bố mẹ chồng cũng dần mặc định: “Có gì thì bảo con Trang.” Mới đầu tôi vui vì được tin tưởng. Sau đó tôi thấy mình như cái ví không đáy.
Một hôm, công ty tôi có chương
trình khen thưởng nhân viên xuất sắc. Tôi nhận được chuyến du lịch Singapore 4 ngày 3 đêm. Về khoe chồng, anh xẵng giọng:
“Đi mà hưởng thụ. Đi kiểu đó về lại chảnh.”
Tôi nuốt nước mắt, h//ủy chuyến đi, lao vào làm. Tôi mua xe hơi, đứng tên anh vì nghĩ anh đi làm cho đỡ mưa nắng. Vậy mà anh vẫn nói với mẹ chồng:
“Nó buôn bán mấy thứ lặt vặt, có gì mà giỏi.”
Ngày hôm đó, tôi nghe rõ câu nói ấy khi đi chợ về, đứng ngoài cửa bếp. Tôi lặng người, tay r/un r/ẩy. Tôi nuôi cả gia đình này, nhưng với anh, tôi chỉ là “đứa buôn bán vặt vãnh”. Tôi bật khóc, nước mắt chan cả khẩu trang. Tôi nhận ra, tôi không phải vợ, cũng không phải con dâu, mà chỉ là cái cây ATM đặt trong nhà này.
Đêm đó, tôi gói ghém đồ đạc. Lúc tôi xách vali ra cửa, mẹ chồng hỏi:
“Con đi đâu đấy?”
Tôi đáp nhẹ:
“Con về nhà mẹ đẻ vài hôm.”
Anh Long đang nằm trên sofa, bật dậy nói:
“Đi đâu thì đi, đừng có về đây nữa. Anh mệ/t m/ỏi lắm rồi.”
Tôi cười, nước mắt chảy dài. Tôi nhìn thẳng vào mắt anh:
“Anh yên tâm, tôi không về nữa.”
Tôi dọn về ở với mẹ ru//ột. Một tháng sau, tôi đã làm một việc khiến anh ta phải h//ối h//ận tột cùng…”
“Cánh cửa sập lại, âm thanh khô khốc vang vọng khắp căn nhà. Long giật mình, nhưng rồi nhanh chóng lấy lại vẻ trịch thượng. Hắn nhếch mép, ném chiếc điều khiển TV xuống sofa một cách hằn học.
“Đi cho khuất mắt! Tưởng mình hay ho lắm!”
Mẹ chồng từ trong bếp chạy ra, vẻ mặt lo lắng nhưng không phải vì thương con dâu.
“Nó… nó đi thật đấy à Long? Thế này rồi ai lo cơm nước, chợ búa? Tiền điện tháng này cũng sắp đến hạn rồi.”
Long phẩy tay, giọng đầy tự tin một cách mù quáng.
“Mẹ lo gì. Giận dỗi vớ vẩn ấy mà. Con lạ gì cái loại đàn bà như nó, tưởng mình kiếm được tí tiền là vênh váo. Đi vài hôm hết tiền, không ai cung phụng lại chẳng mò về. Thiếu hơi đàn ông không chịu được đâu.”
Hắn nói xong, tựa lưng vào sofa, vắt chéo chân, vẻ mặt đắc thắng như thể vừa dạy cho Trang một bài học. Bố chồng đang đọc báo cũng ngẩng lên, gật gù phụ họa.
“Đàn bà con gái, giận dỗi là chuyện thường. Kệ nó vài hôm.”
Cô em chồng tên Thảo, đang ngồi bấm điện thoại, bĩu môi. Điều duy nhất cô ta quan tâm không phải là hạnh phúc của anh chị, mà là túi tiền của mình.
“Thế tiền học thêm tiếng Anh của con tháng này thì sao hả anh? Chị Trang toàn chuyển khoản cho trung tâm vào đầu tháng thôi.”
Long cau mày, có chút bối rối nhưng nhanh chóng gạt đi.
“Lo gì! Anh mày đã nói là chị mày đi rồi lại về. Cứ để đấy, anh mày tính.” Hắn thầm nghĩ, *cái thẻ phụ mình giữ tiêu sao hết được, lo gì ba cái đồng bạc lẻ*.
Những ngày tiếp theo, căn nhà thực sự trở nên “tự do” theo đúng ý Long. Hắn không còn phải nghe tiếng Trang gõ bàn phím lạch cạch lúc nửa đêm. Mẹ chồng cũng không phải nhìn mặt con dâu “bán hàng ngoài chợ” mà bà vẫn khinh khi. Cả nhà sinh hoạt như cũ, chỉ khác là bữa cơm giờ đây đạm bạc hơn, không còn những món đắt tiền Trang hay mua. Mẹ chồng phải tự mình đi chợ, tay xách nách mang, miệng không ngừng càu nhàu.
Long hả hê ra mặt. Hắn tụ tập bạn bè nhiều hơn, khoe khoang về việc “dạy vợ” thành công. Hắn cảm thấy mình đã lấy lại được vị thế của một người đàn ông trụ cột, dù thực tế hắn chưa từng đóng góp gì.
Ba ngày sau khi Trang đi, Long ung dung lái chiếc xe hơi mà Trang mua cho đến một quán cà phê sang trọng. Hắn gọi một ly nước đắt nhất, sau đó rút chiếc thẻ tín dụng phụ mà Trang đã làm cho hắn ra quẹt.
“Tít… tít… tít…”
Chiếc máy POS báo lỗi. Cậu nhân viên nhìn Long ái ngại.
“Anh ơi, thẻ này không thanh toán được ạ.”
Long nhíu mày, giật lại chiếc thẻ.
“Vớ vẩn! Mày quẹt lại đi. Thẻ này hạn mức cả trăm triệu.”
Cậu nhân viên quẹt lại lần nữa. Vẫn là tiếng “tít tít” từ chối. Mặt Long bắt đầu nóng bừng vì xấu hổ trước những ánh mắt xung quanh. Hắn đành rút vài tờ tiền lẻ cuối cùng trong ví ra trả, mặt hằm hằm bước ra ngoài.
Ngồi trong xe, hắn điên tiết bấm số gọi cho Trang. Chuông đổ vài hồi rồi tắt ngấm. Ngay lập tức, một tin nhắn ting lên từ số của cô.
Nội dung vỏn vẹn một dòng, lạnh như băng.
“Tất cả thẻ tín dụng, tài khoản ngân hàng liên quan đến tôi đều đã bị khóa. Chiếc xe anh đang đi cũng sẽ bị thu hồi trong tuần tới vì tôi đã ngừng trả góp. Từ nay, anh tự lo cho mình đi.”
Long chết lặng. Hai tay hắn siết chặt vô lăng, khớp ngón tay trắng bệch. Sự tự mãn và hả hê mấy ngày qua bỗng chốc tan biến, thay vào đó là một cảm giác hoang mang và sợ hãi đến tột độ. Cơn bão tài chính mà hắn không hề hay biết, vừa chính thức giáng những giọt mưa lạnh buốt đầu tiên.”
“Long về đến nhà, ném chìa khóa xe lên bàn với một tiếng loảng xoảng khô khốc. Gương mặt hắn trắng bệch, không còn vẻ tự mãn thường ngày. Hắn lầm lũi đi thẳng lên phòng, đóng sập cửa lại, mặc kệ ánh mắt tò mò của mẹ và em gái ở dưới nhà. Cả đêm đó, hắn không tài nào chợp mắt được. Dòng tin nhắn của Trang cứ như một bóng ma ám ảnh, lặp đi lặp lại trong đầu hắn. Khóa thẻ, thu xe… những từ ngữ đó giáng một đòn chí mạng vào lòng sĩ diện hão huyền của hắn.
Không khí trong nhà mấy ngày sau đó trở nên nặng nề đến ngột ngạt. Long không còn tụ tập bạn bè, cũng chẳng huênh hoang khoác lác. Hắn lầm lì như một cái bóng, ngồi lì trước màn hình TV nhưng tâm trí để đâu đâu. Mẹ chồng thấy con trai khác lạ nhưng chỉ nghĩ hắn đang buồn bực vì vắng vợ. Bà càng ra sức cằn nhằn, từ chuyện cơm canh nhạt nhẽo đến việc nhà cửa không ai dọn dẹp.
“Đấy, không có đàn bà trong nhà nó thế đấy. Bừa bãi, lạnh lẽo!”
Đúng lúc đó, một nhân viên thu cước phí đứng ngoài cổng gọi vào. Mẹ chồng lật đật chạy ra, nhận về một xấp giấy báo dày cộp. Bà liếc qua, toàn là hóa đơn tiền điện, tiền nước, tiền internet cáp quang gói cao nhất. Trên mỗi tờ giấy đều có dấu đỏ chót báo sắp đến hạn thanh toán, tổng cộng con số lên đến gần chục triệu.
Bà nhíu mày, quen thói lôi điện thoại ra, bấm vào số của Trang.
“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được…”
Tiếng tổng đài tự động vang lên lạnh lùng. Bà tắt đi gọi lại, vẫn là câu trả lời đó. Một cảm giác khó chịu mơ hồ len lỏi trong lòng. *Con ranh này, dám chặn số mình?*
Bà bực bội đi vào phòng khách, nơi Long đang ngồi thừ người ra. Bà chìa xấp hóa đơn ra trước mặt hắn.
“Long, mẹ gọi cho cái Trang không được. Con gọi nó xem thế nào, bảo nó về mà thanh toán mấy cái này đi. Đến hạn cả rồi, người ta cắt điện cắt nước bây giờ.”
Long giật mình quay sang, ánh mắt hắn tóe lửa khi nhìn thấy đống hóa đơn. Cơn hoảng loạn bị dồn nén mấy ngày nay đột nhiên bùng nổ. Hắn gắt lên, giọng chua chát và cay cú:
“Mẹ gọi con làm gì? Tiền đó xưa nay nó lo mà, mẹ gọi nó đi!”
Tiếng hét của Long khiến cả nhà giật mình. Mẹ chồng sững người, lần đầu tiên thấy con trai phản ứng dữ dội như vậy về chuyện tiền nong. Bố chồng đang đọc báo cũng phải ngẩng lên, cặp kính trễ xuống sống mũi. Thảo đang lướt điện thoại cũng khựng lại, ngước đôi mắt lo lắng nhìn anh trai.
Long ném chiếc điều khiển xuống bàn, đứng phắt dậy đi đi lại lại.
“Gọi nó! Bảo nó về mà giải quyết! Tất cả là do nó!”
Hắn gào lên như một kẻ bất lực. Nhưng trong thâm tâm, hắn biết rõ mình không thể gọi được cho Trang. Hắn đã bị chặn số từ lâu. Cả nhà nhìn nhau, không ai nói thêm lời nào. Sự tự tin mù quáng mấy ngày trước đã hoàn toàn biến mất. Thay vào đó, một sự bất an thực sự bắt đầu bao trùm lên căn nhà vốn chỉ quen sống dựa dẫm. Đống hóa đơn nằm trên bàn bỗng trở nên nặng trĩu, như đang báo hiệu cho một cơn bão tài chính sắp ập đến.”
“Bị con trai quát vào mặt, Mẹ chồng sững sờ trong giây lát, nhưng rồi cơn giận dữ vì bị mất mặt lấn át đi nỗi hoang mang. Bà đập tay xuống bàn, giọng chát chúa hơn bao giờ hết.
“Mày hét vào mặt mẹ đấy à? Tao nuôi mày ngần này tuổi để mày hét vào mặt tao vì một đứa đàn bà à? Mẹ bảo mày gọi thì mày gọi đi, hay mày cũng bị nó chặn số rồi?”
Câu nói cuối cùng như một mũi kim châm thẳng vào quả bóng sĩ diện đang căng cứng của Long. Hắn nghiến răng, tay run run lôi chiếc điện thoại ra. Để chứng minh, hắn còn cố tình bật loa ngoài.
Cả nhà nín thở.
Tiếng tút dài vang lên một lần, hai lần, rồi im bặt. Không có giọng nói nào đáp lại. Long điếng người, vội tắt đi gọi lại. Lần này, chỉ có tiếng tút tút tút báo hiệu máy bận. Hắn biết, Trang đã từ chối cuộc gọi.
Gương mặt Mẹ chồng sa sầm. Thảo lo lắng cắn môi.
“Nó… nó không nghe máy thật à anh?”
Long không trả lời, cơn tức giận và bẽ mặt bùng lên dữ dội. Hắn tắt vội cuộc gọi, chuyển sang mục tin nhắn, những ngón tay thô kệch đập mạnh lên màn hình. Hắn không cần suy nghĩ, bản năng gia trưởng đã ra lệnh thay hắn. Từng chữ hiện lên đầy hằn học và ra lệnh.
“Về nhà ngay, đừng giận dỗi vớ vẩn nữa.”
Hắn nhấn nút gửi, một cảm giác hả hê nhỏ nhen trỗi dậy. Hắn tin rằng chỉ cần mình ra lệnh, Trang sẽ lại ngoan ngoãn như xưa. Cả nhà lại một lần nữa im lặng, dán mắt vào chiếc điện thoại trong tay Long như thể nó là phao cứu sinh duy nhất. Một phút trôi qua. Hai phút. Không khí càng lúc càng đặc quánh lại.
Đột nhiên, một tiếng “ting” sắc lẻm vang lên, phá tan sự im lặng đáng sợ.
Tim Long giật thót. Hắn vồ lấy điện thoại, một nụ cười tự mãn đã chực nở trên môi. Nhưng nụ cười đó đông cứng lại ngay lập tức khi hắn đọc dòng tin nhắn trên màn hình. Gương mặt hắn chuyển từ đỏ sang trắng bệch, rồi lại tím tái vì giận dữ. Đôi mắt long lên sòng sọc như một con thú bị dồn vào chân tường.
Thấy vẻ mặt của con trai, Mẹ chồng sốt ruột chồm tới:
“Nó nói sao? Nó bảo khi nào nó về?”
Long không nói gì, chỉ lẳng lặng ném chiếc điện thoại lên ghế sô pha. Tò mò, Thảo rón rén cầm lên xem. Cô bé đọc thầm dòng tin nhắn ngắn gọn mà lạnh như băng, rồi kinh hãi thốt lên:
“Trời ơi!”
Trên màn hình, dòng chữ của Trang hiện ra rõ mồn một, không một chút cảm xúc: “Đơn ly hôn tôi sẽ gửi qua sau. Mọi chi phí từ giờ anh tự lo.”
Long bật ra một tiếng cười khẩy khô khốc, nhưng ai cũng nghe thấy sự run rẩy trong đó. Hắn đi đi lại lại trong phòng, nắm tay siết chặt đến mức các đốt ngón tay trắng bệch.
*Ly hôn? Tự lo chi phí? Cô ta nghĩ mình là ai mà dám nói giọng đó với mình?*
Trong đầu Long, sự hoảng loạn bắt đầu nhen nhóm, nhưng lòng tự tôn cố chấp của hắn vẫn gào thét, vẫn tin rằng đây chỉ là một chiêu trò giận dỗi của Trang. Cô chỉ đang dọa hắn thôi, chắc chắn là như vậy.”
“Tiếng kêu thất thanh của Thảo xé tan bầu không khí đặc quánh. Mẹ chồng giật mình, vội vàng xua đi những suy nghĩ cay nghiệt về Trang để quay sang con gái.
“Ly với chả hôn cái gì! Con ranh đó nó dọa thôi! Nó nghĩ không có nó thì cái nhà này chết đói chắc?” Bà làu bàu, nhưng ánh mắt đã ánh lên một nỗi lo không thể che giấu.
Long gằn giọng, cắt ngang lời mẹ:
“Mẹ im đi! Để con tự giải quyết.”
Hắn nói vậy nhưng chính hắn cũng không biết phải giải quyết thế nào. Hắn vẫn tin đây chỉ là một cơn giận dỗi quá đà của Trang. Chỉ cần hắn cứng rắn, cô sẽ phải xuống nước. Chắc chắn là vậy.
Thế nhưng, một ngày, hai ngày, rồi một tuần trôi qua. Trang không hề quay lại. Căn nhà thiếu đi bàn tay chăm sóc của cô bắt đầu trở nên bừa bộn. Những bữa cơm nóng hổi được thay bằng đồ ăn gọi ngoài nguội ngắt. Sự kiêu ngạo ban đầu của cả nhà họ Long dần bị thay thế bởi một cảm giác bất an lờ mờ. Long vẫn cố tỏ ra cứng rắn, nhưng trong lòng, ngọn lửa hoảng loạn đã bắt đầu âm ỉ cháy. Hắn không thể tập trung làm việc, đầu óc lúc nào cũng luẩn quẩn với dòng tin nhắn lạnh lùng của vợ.
Hôm đó, khi cả nhà đang ngồi xem TV trong im lặng, điện thoại của Thảo đột nhiên reo lên. Cô bé nhìn vào màn hình, nhíu mày.
“Trung tâm tiếng Anh? Giờ này họ gọi em làm gì nhỉ?”
Thảo bắt máy, khuôn mặt từ tò mò chuyển sang căng thẳng rồi tái nhợt đi. Cô chỉ “dạ”, “vâng” vài tiếng rồi vội vàng cúp máy, hai tay run rẩy.
“Họ… họ nói em chưa đóng học phí kỳ mới,” Thảo lắp bắp, mắt rơm rớm nước. “Họ nói nếu trong ba ngày nữa không thanh toán… họ sẽ gạch tên em khỏi danh sách.”
Tin tức như một gáo nước lạnh dội thẳng vào cả nhà. Mọi chi phí của Thảo từ trước đến nay đều do một tay Trang lo liệu. Không ai trong số họ, kể cả Long, từng bận tâm đến chuyện học phí của cô bé là bao nhiêu hay hạn đóng là ngày nào. Mẹ chồng tái mặt, quay phắt sang Long.
“Mày còn ngồi đấy làm gì? Gọi con Trang ngay!”
Nhưng Thảo còn nhanh hơn. Cơn hoảng loạn tột độ khiến cô bé quên hết mọi thứ. Cô bấm vội số của Long, dù anh đang ngồi ngay trước mặt, rồi bật khóc nức nở vào điện thoại như thể đó là cách duy nhất để trút bỏ nỗi sợ hãi.
“Anh Long! Anh làm sao nói chị Trang quay về đi! Em sắp bị đuổi học rồi!”
Tiếng khóc lóc ai oán của cô em gái qua điện thoại, dù chỉ cách vài bước chân, lại nghe như một tiếng sét đánh thẳng vào tai Long. Ánh mắt mong chờ của Thảo, vẻ mặt hối thúc của mẹ, gánh nặng của một thằng đàn ông bất lực… Tất cả dồn nén lại, ép chặt lấy lồng ngực hắn. Hắn cảm thấy tai mình ù đi, hình ảnh trước mắt bắt đầu nhòe đi, chao đảo. Lần đầu tiên trong đời, Long cảm nhận được sự choáng váng khi bức tường sĩ diện mà hắn cố công xây dựng đang sụp đổ ngay trước mắt.”
“Trong khi căn nhà của Long chìm trong hỗn loạn và tiếng khóc ai oán của Thảo, thì ở một nơi khác, một không gian hoàn toàn đối lập đang bao trùm.
Tại nhà mẹ đẻ, Trang lần đầu tiên sau nhiều năm được đánh một giấc thật sâu. Không có tiếng chuông báo thức réo rắt, không có gánh nặng phải dậy sớm chuẩn bị bữa sáng cho cả một gia đình. Cô thức dậy khi ánh nắng ban mai dịu dàng đã len lỏi qua khung cửa sổ, chiếu lên khuôn mặt thanh thản. Mùi thơm của bát phở bò mẹ nấu từ dưới bếp bay lên, một mùi hương của sự bình yên mà cô đã lãng quên từ rất lâu.
Trang bước xuống nhà, mái tóc buông xõa tự nhiên, mặc một bộ đồ ở nhà thoải mái. Cô trông hồng hào và có sức sống hơn hẳn. Mẹ cô đang lúi húi trong bếp, thấy con gái thì mỉm cười hiền hậu. Bà đặt bát phở nóng hổi lên bàn.
“Dậy rồi hả con? Ăn đi cho nóng.”
Trang ngồi xuống, hít một hơi thật sâu. Đã bao lâu rồi cô không được ăn một bữa sáng do chính tay mẹ nấu, không vội vã, không lo toan? Cô ăn một cách ngon lành, cảm nhận từng thớ thịt mềm, từng sợi bánh phở dai và nước dùng ngọt thanh.
Mẹ cô ngồi đối diện, nhìn con gái ăn mà lòng xót xa. Bà thấy được quầng thâm dưới mắt con đã mờ đi, thấy được nụ cười đã bắt đầu xuất hiện trở lại trên môi nó. Bà khẽ nắm lấy tay Trang, giọng đầy yêu thương nhưng cũng không giấu được sự chua chát cho những gì con gái đã phải chịu đựng.
“Con gái mẹ giỏi giang, xinh đẹp, không phải khổ vì một thằng không xứng.”
Câu nói của mẹ như một dòng nước ấm xoa dịu tâm hồn Trang. Cô ngẩng lên, mắt hơi hoe đỏ nhưng không khóc. Cô gật đầu, một cái gật dứt khoát.
“Vâng mẹ. Con hiểu rồi.”
Buổi chiều hôm đó, Trang không còn nằm ủ rũ trên giường. Cô mở chiếc laptop của mình ra, ngồi ở một góc ban công lộng gió. Màn hình hiện lên một trang tính trống trơn. Bàn tay cô lướt nhanh trên bàn phím, bắt đầu gõ những dòng đầu tiên cho một kế hoạch mới. Kế hoạch cho một cuộc đời không có Long, không có gánh nặng từ gia đình chồng. Ánh mắt cô ánh lên sự tập trung và quyết đoán. Sự bình yên không làm cô mềm yếu đi, ngược lại, nó đang tái tạo lại năng lượng, hun đúc một Trang mạnh mẽ và độc lập hơn bao giờ hết. Cô sẽ tự mình xây dựng lại tất cả, bằng chính sức lực của mình.”
“Gần một tháng trôi qua, khoảng thời gian đủ để những xáo trộn ban đầu lắng xuống và nhường chỗ cho những toan tính sâu xa hơn. Trang không còn là người phụ nữ ủ rũ trên ban công nữa. Cô đã dành thời gian đó để sắp xếp lại mọi bằng chứng, mỗi một tờ sao kê ngân hàng, mỗi một tin nhắn chuyển khoản đều được cô lưu lại cẩn thận.
Cô ngồi đối diện với một vị luật sư trong một văn phòng sang trọng, phong thái hoàn toàn tự tin và đĩnh đạc. Chiếc áo sơ mi trắng và quần tây cô mặc toát lên vẻ chuyên nghiệp, khác hẳn hình ảnh người vợ lôi thôi trong căn bếp ở nhà chồng.
Vị luật sư, một người đàn ông trung niên, gật gù sau khi xem xét tập hồ sơ dày cộm Trang cung cấp.
“Tất cả các giao dịch chuyển khoản đều ghi rõ ‘Trang trả tiền mua xe ô tô hàng tháng’. Bằng chứng của chị rất vững chắc.”
Trang khẽ gật đầu, đôi mắt không một gợn cảm xúc.
“Tôi muốn đòi lại chiếc xe. Nó là mồ hôi nước mắt của tôi.”
“Chúng tôi sẽ soạn thảo một thông báo pháp lý,” vị luật sư nói, giọng quả quyết. “Yêu cầu anh Long phải bàn giao lại chiếc xe trong vòng 7 ngày kể từ ngày nhận được thông báo. Nếu không, chúng ta sẽ tiến hành khởi kiện ra tòa án.”
“Cứ làm vậy đi ạ,” Trang đáp, giọng lạnh tanh. “Tôi không muốn mất thời gian đôi co nữa.”
Vài ngày sau, tại căn nhà chung cũ, không khí vẫn nặng nề như chì. Long trở về nhà sau một ngày làm việc mệt mỏi, khuôn mặt cau có. Từ ngày Trang đi, không ai dọn dẹp, bát đũa chất đống, sàn nhà cáu bẩn. Mẹ chồng ngồi xem tivi giữa phòng khách, miệng vẫn không ngừng cằn nhằn về chuyện tiền nong eo hẹp.
Đúng lúc đó, một nhân viên giao thư bấm chuông. Long bực dọc ra mở cửa và ký nhận một phong bì thư dày, có dấu đỏ của một văn phòng luật sư. Anh ta nhíu mày, thầm nghĩ chắc là thư quảng cáo vớ vẩn.
Long uể oải xé toạc phong bì ngay tại cửa. Anh ta bắt đầu đọc, và sắc mặt dần thay đổi. Từ ngạc nhiên, chuyển sang khó tin, rồi đến trắng bệch vì sốc. Đôi mắt anh ta dán chặt vào dòng chữ “YÊU CẦU BÀN GIAO LẠI TÀI SẢN LÀ XE Ô TÔ”.
Mẹ chồng thấy con trai đứng sững ngoài cửa thì tò mò hỏi vọng ra:
“Cái gì thế Long? Ai gửi thư gì mà đứng đực ra đấy?”
Long không trả lời. Anh ta nghiến chặt răng, hai tay vò nát tờ thông báo. Cơn giận dữ và cảm giác bị sỉ nhục bốc lên ngùn ngụt. Con đàn bà đó, con đàn bà dám bỏ đi mà không một lời từ biệt, giờ lại còn dám thuê luật sư để đòi lại chiếc xe đang đứng tên anh ta!
Anh ta sập cửa một cái rầm, lao vào nhà, ném tờ giấy nhàu nát xuống bàn.
“Nó! Con khốn đó! Nó dám đòi xe!” Long gầm lên, giọng lạc đi vì tức giận.
Mẹ chồng vội chộp lấy tờ giấy, đeo kính lão vào đọc. Bà ta cũng không tin vào mắt mình.
“Vô lý! Xe này đứng tên con cơ mà! Nó lấy quyền gì mà đòi? Con đàn bà mất dạy, ăn cháo đá bát!”
Long đi đi lại lại trong phòng khách như một con thú bị nhốt.
“Nó dọa sẽ kiện con ra tòa! Nó nói nó có đủ bằng chứng đã trả hết tiền mua xe!”
Cả hai mẹ con nhìn nhau, sự hoảng sợ lần đầu tiên hiện rõ trong mắt họ. Sự tự tin rằng Trang sẽ không bao giờ dám làm gì họ, rằng cô chỉ là một cái máy rút tiền ngoan ngoãn, đã hoàn toàn sụp đổ. Đòn tấn công pháp lý này hoàn toàn nằm ngoài sức tưởng tượng của họ.”
“Sáng hôm sau, tại công ty của Long, không khí ngột ngạt từ nhà dường như đã theo anh đến tận nơi làm việc. Anh ngồi chết trân trước màn hình máy tính, nhưng đầu óc hoàn toàn trống rỗng. Những con số nhảy múa vô nghĩa, những email công việc chất đống đều trở nên mờ nhạt. Trước mắt anh chỉ có hình ảnh tờ thông báo của luật sư với con dấu đỏ chói.
Long liên tục nuốt khan, mồ hôi lạnh túa ra trên trán. Chiếc xe… Đó không chỉ là phương tiện đi lại. Đó là bộ mặt của anh, là thứ duy nhất khiến anh ngẩng cao đầu với bạn bè, đồng nghiệp, là bằng chứng cho việc anh ta có một người vợ “biết điều”. Mất nó, anh ta sẽ trở thành trò cười cho cả thiên hạ. Anh ta sẽ lại là gã nhân viên quèn với mức lương 8 triệu, không hơn không kém.
Một đồng nghiệp vỗ vai Long, cười nói:
“Cuối tuần này lại chở vợ con đi chơi đâu bằng xe mới đấy hả Long? Sướng nhất ông rồi nhé!”
Câu nói vô tình như một nhát dao đâm thẳng vào nỗi sợ hãi của Long. Anh ta giật mình, nụ cười gượng gạo méo xệch.
“À… ừ, cũng đang tính.”
Không thể chịu đựng thêm một giây nào nữa, Long chộp lấy điện thoại, lao vào góc cầu thang bộ vắng người. Những ngón tay run rẩy bấm số của Trang, một số điện thoại mà anh ta đã từng khinh khỉnh không thèm lưu.
Đầu dây bên kia bắt máy, nhưng chỉ có sự im lặng lạnh lẽo. Long hít một hơi sâu, cố gắng trấn tĩnh nhưng giọng nói vẫn không giấu được sự hoảng loạn.
“A… alo? Trang à?”
Giọng anh ta lần đầu tiên không còn sự gia trưởng, trịch thượng, mà thay vào đó là một sự khẩn khoản khó che giấu.
“Em định làm gì vậy?”
Long ngừng lại, chờ đợi một phản ứng, nhưng đáp lại anh vẫn chỉ là sự im lặng. Sự im lặng đó còn đáng sợ hơn cả ngàn lời chì chiết. Anh ta nói tiếp, giọng ngày càng gấp gáp:
“Em muốn ép cả nhà này vào đường cùng sao? Em đi rồi, em còn muốn lấy nốt cả chiếc xe à?”
Anh ta nghe thấy một tiếng thở dài nhẹ ở đầu dây bên kia. Sự bình tĩnh của Trang càng khiến anh ta điên cuồng.
“Cái xe đứng tên anh! Em không có quyền đòi nó! Em thừa biết nó quan trọng với anh thế nào mà! Mất nó rồi anh biết nhìn mặt ai? Bố mẹ nữa, bố mẹ sẽ sống thế nào?”
Giọng Long vỡ ra, gần như là van nài, một sự hèn hạ mà chính anh ta cũng không ngờ tới:
“Trang… anh xin em… coi như là lần cuối cùng… đừng làm thế…”
Một tiếng “tút” khô khốc vang lên. Trang đã cúp máy.
Long sững sờ, chiếc điện thoại trượt khỏi bàn tay bất lực của anh, rơi xuống bậc thang. Lần đầu tiên trong đời, anh ta cảm nhận được sự bất lực tột cùng. Mọi thứ… đang sụp đổ.”
“Long lồm cồm bò dậy, vơ vội chiếc điện thoại trên bậc thềm lạnh lẽo. Anh ta không thể chấp nhận sự thất bại này. Bàn tay vẫn còn run rẩy, anh ta bấm gọi lại. Một lần. Hai lần.
Chuông reo. Không ai bắt máy.
Long gọi lần thứ ba, sự hoảng loạn trong anh đã lên đến đỉnh điểm. Đúng lúc anh ta gần như buông xuôi, đầu dây bên kia đột ngột kết nối. Một khoảng lặng chết chóc. Long nín thở, tai áp chặt vào điện thoại.
“Trang! Em trả lời đi chứ! Em muốn gì đây? Tiền bạc sao? Em muốn bao nhiêu?”
Ở đầu dây bên kia, Trang không hề ngồi trong một không gian ngột ngạt. Cô đang đứng bên cửa sổ nhà mẹ đẻ, nhìn ra khoảng sân nhỏ đầy nắng. Tay cô cầm điện thoại, nhưng ánh mắt hoàn toàn tĩnh lặng, không một gợn sóng. Cô nghe rõ từng lời nói hoảng loạn của Long, nhưng chúng chỉ như tiếng gió thoảng qua.
Giọng Trang cuối cùng cũng vang lên, nhưng không phải sự tức giận hay đau khổ mà Long mường tượng. Nó bình thản, lạnh lẽo và sắc như một lưỡi dao băng.
“Cái xe đó là tiền mồ hôi nước mắt của tôi, là những đêm tôi thức trắng bị anh khinh rẻ.”
Cô ngừng một nhịp, để từng chữ thấm vào não của Long.
“Tôi chỉ lấy lại những gì thuộc về mình.”
Một khoảng lặng nữa, đủ dài để sự tuyệt vọng của Long dâng lên cực điểm. Anh ta định mở miệng nói gì đó, nhưng Trang đã bồi thêm một đòn kết liễu, giọng vẫn đều đều không cảm xúc.
“Anh có 1 tuần.”
“Tút…”
Lần này, Trang không chỉ dập máy. Cô đã đóng sập cánh cửa cuối cùng vào mặt anh. Long đứng chết lặng, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Sự van nài biến mất, thay vào đó là một nỗi sợ hãi hữu hình đang bóp nghẹt lấy cổ họng anh. Một tuần. Cái tối hậu thư đó còn đáng sợ hơn cả đơn ly hôn. Nó là một bản án tử cho sĩ diện của anh.”
“Long lảo đảo lái xe về nhà. Chiếc điện thoại đã hết pin, nằm im lìm trên ghế phụ như một vật chết. Nhưng câu nói “Anh có 1 tuần” của Trang thì vẫn văng vẳng trong đầu anh, sắc lạnh và đanh gọn, như một bản án đã được tuyên. Anh không còn cảm thấy sĩ diện hay tức giận nữa, chỉ còn lại một nỗi sợ hãi nguyên thủy, đang gặm nhấm từng tế bào.
Cánh cửa nhà bật mở. Mùi thức ăn thơm phức xộc vào mũi, nhưng Long chỉ thấy lợm giọng. Mẹ chồng, bố chồng và Thảo đang ngồi quây quần ở bàn ăn, không khí có vẻ căng thẳng vì chờ đợi. Thấy Long bước vào với bộ dạng thất thần, áo sơ mi nhàu nát, mặt tái mét, bà mẹ chồng liền cất giọng chì chiết.
“Giờ này mới vác mặt về à? Cả nhà chờ mày về ăn cơm đấy. Lại đi đâu bù khú với bạn bè phải không?”
Thảo bĩu môi: “Anh xem lại đi, mai em phải đóng tiền học tiếng Anh rồi đấy. Anh nhớ nói chị Trang chuyển khoản cho em nhé.”
Long không đáp. Anh ta lẳng lặng kéo ghế ngồi xuống, đôi mắt vô hồn nhìn vào khoảng không. Sự im lặng bất thường của anh khiến cả nhà chú ý. Bố chồng, người vốn ít nói, nhíu mày.
“Mày sao thế? Có chuyện gì à?”
Long hít một hơi thật sâu, giọng nói khản đặc, vỡ vụn.
“Trang… cô ấy đi rồi.”
Bà mẹ chồng đập đũa xuống bàn. “Đi thì đi! Cái thứ đàn bà không biết điều, kiếm được mấy đồng đã vênh váo. Đi cho rảnh nợ! Mẹ đã bảo rồi, phải dạy lại nó!”
Long lắc đầu một cách mệt mỏi. “Không phải thế đâu mẹ…” Anh ngước lên, nhìn thẳng vào cả ba người đang ngồi trước mặt. “Cô ấy đã lấy lại xe rồi. Cô ấy nói… chúng ta có một tuần để dọn ra khỏi căn nhà này.”
Như có một quả bom vừa nổ tung giữa phòng khách. Bà mẹ chồng chết lặng, đôi đũa trên tay rơi xuống sàn kêu một tiếng “loảng xoảng” khô khốc. Thảo há hốc miệng, câu hỏi về tiền học tiếng Anh nghẹn lại trong cổ họng.
“Mày… mày nói cái gì?” Bà mẹ chồng lắp bắp, không tin vào tai mình. “Lấy lại xe? Dọn khỏi nhà? Mày điên à? Xe đứng tên mày, nhà này là nhà của chúng ta!”
“Không!” Long gào lên, sự tuyệt vọng cuối cùng cũng vỡ oà. “Xe là tiền của cô ấy! Nhà này cũng là cô ấy trả góp hàng tháng! Chúng ta không có gì cả! Mẹ hiểu chưa?!”
Sự thật phũ phàng như một gáo nước lạnh dội thẳng vào mặt cả gia đình. Bà mẹ chồng sững sờ, trong đầu bà chỉ còn quay cuồng những con số: tiền sinh hoạt, tiền điện nước, tiền đi spa, những chuyến du lịch… tất cả sắp tan thành mây khói. Thảo hoảng hốt thật sự, tương lai màu hồng của nó đang sụp đổ.
Giữa sự hỗn loạn đó, một tiếng quát vang lên, đanh thép và đầy uy lực, át đi tất cả.
“CÂM MIỆNG!”
Tất cả mọi người giật mình quay sang nhìn ông bố chồng. Lần đầu tiên trong đời, họ thấy ông nổi giận thực sự. Gương mặt ông đỏ bừng, những nếp nhăn hằn sâu, đôi mắt long lên nhìn thẳng vào Long. Ông đứng bật dậy, chỉ tay vào mặt con trai mình, ngón tay run lên vì tức giận.
“Có phúc không biết hưởng!”
Ông gằn lên từng tiếng, giọng nói khản đi vì phẫn nộ.
“Nó đi làm vất vả nuôi cả cái nhà này! Mày thì sao? Lương ba cọc ba đồng, đã không giúp được gì còn sĩ diện hão, chì chiết vợ! Tao đã nhịn mày lâu lắm rồi! Mày đã phá nát cái nhà này rồi, con ạ!”
Cú tát bằng lời nói này còn đau hơn ngàn vạn cái tát vật lý. Long cúi gằm mặt, không dám nhìn bố. Bà mẹ chồng và Thảo cũng im bặt, không khí trong nhà đặc quánh lại, chỉ còn nghe tiếng thở nặng nề.
Sau một khoảng lặng dài, ông bố ngồi phịch xuống ghế, vẻ giận dữ biến mất, thay vào đó là sự mệt mỏi và bất lực. Ông thở dài, giọng nói đã dịu đi nhưng đầy vẻ não nề.
“Hết cách rồi. Bây giờ chỉ còn một con đường thôi.”
Cả nhà ngước lên nhìn ông, trong ánh mắt họ là sự chờ đợi cuối cùng.
“Ngày mai,” ông nói chậm rãi, như đang cân nhắc từng chữ. “Cả nhà chúng ta… phải đến nhà mẹ đẻ của nó. Đến để cầu xin.””
“Sáng hôm sau, không khí trong căn nhà nặng trĩu như có chì. Quyết định của ông bố đêm qua như một bản án treo lơ lửng, không ai dám trái lời. Bữa sáng không ai nuốt nổi. Bà mẹ chồng mặc một bộ quần áo cũ hơn thường ngày, cố tạo vẻ khổ sở, trong đầu đã diễn tập sẵn những lời van xin thảm thiết. Long thì như một cái xác không hồn, mặc vào người bộ quần áo nhàu nhĩ mà anh ta thậm chí không buồn ủi. Anh ta không muốn đi, nhưng anh ta còn sợ hãi viễn cảnh bị đuổi ra đường hơn.
Chiếc xe máy cà tàng của Long đưa hai mẹ con đến trước một con ngõ nhỏ, sạch sẽ ở ngoại thành. Đây là nhà mẹ đẻ của Trang. Đã lâu lắm rồi họ không đến đây, bởi họ luôn mặc định Trang phải đến nhà mình phục vụ. Đứng trước cánh cổng sắt giản dị nhưng kiên cố, bà mẹ chồng hít một hơi sâu, đưa tay lên sửa lại mái tóc, chuẩn bị cho màn kịch của đời mình.
Long run rẩy bấm chuông.
Cánh cửa mở ra. Nhưng người đứng sau cánh cửa không phải là bà mẹ vợ già nua mà họ tưởng tượng.
Là Trang.
Long và mẹ chồng như bị một luồng điện giật chạy dọc sống lưng. Họ sững sờ, chết lặng. Trang của ngày hôm nay hoàn toàn khác. Cô mặc một chiếc váy lụa màu xanh ngọc bích, tôn lên làn da trắng ngần. Mái tóc được uốn lọn nhẹ nhàng, gương mặt trang điểm tinh tế mà sang trọng. Cô không còn vẻ mệt mỏi, cam chịu của người vợ đầu tắt mặt tối. Thay vào đó là nét rạng rỡ, sự tự tin và một khí chất sắc sảo, quyền lực toát ra từ chính ánh mắt của cô. Thần thái ấy khiến cả hai mẹ con Long bỗng thấy mình nhỏ bé, thảm hại.
Bà mẹ chồng bừng tỉnh khỏi cơn choáng váng. Kế hoạch đã định sẵn trong đầu trỗi dậy. Bà lao tới, vồ vập nắm lấy tay Trang, đôi mắt ngấn lệ chỉ trong chớp mắt. Nước mắt bà ta lã chã rơi, giọng nói nghẹn ngào, ai oán.
“Trang à, mẹ xin con! Con tha lỗi cho thằng Long. Nó dại, nó không biết suy nghĩ. Con đừng giận nó nữa, con về với mẹ, về với cả nhà nhé con.”
Bà ta khóc lóc thảm thiết, hai tay siết chặt lấy tay Trang như thể đó là chiếc phao cứu sinh duy nhất. Mọi sự cay nghiệt, khinh miệt trước đây đã được thay thế bằng một bộ mặt đáng thương đến hoàn hảo.
Long đứng sau lưng mẹ, hai vai rũ xuống, khuôn mặt cúi gằm không dám ngẩng lên nhìn thẳng vào vợ. Anh ta nghe tiếng mẹ khóc lóc mà trong lòng chỉ thấy một sự nhục nhã ê chề đang dâng lên tận cổ.
Trang vẫn đứng yên, không rút tay lại, cũng không đáp lời. Ánh mắt cô bình thản đến lạ, lướt qua gương mặt đẫm nước mắt của mẹ chồng, rồi dừng lại trên đỉnh đầu cúi gằm của Long. Một sự im lặng đáng sợ bao trùm. Cô chỉ khẽ nhếch một bên mép, một nụ cười gần như không thể nhận ra, vừa thương hại, vừa mỉa mai. Màn kịch này, cô đã chờ xem từ lâu lắm rồi.”
“Sự im lặng bị phá vỡ bởi một hành động dứt khoát. Trang nhẹ nhàng, nhưng không kém phần kiên quyết, gỡ từng ngón tay của mẹ chồng ra khỏi cánh tay mình. Nụ cười mỉa mai trên môi cô đã tắt, thay vào đó là một vẻ mặt lạnh lùng, xa cách.
Bà mẹ chồng sững người, bàn tay chới với giữa không trung. Màn kịch đẫm nước mắt bỗng chốc trở nên lố bịch. Bà ta lắp bắp, cố vớt vát.
“Trang… con… sao con lại…”
Bà ta chưa kịp nói hết câu, một giọng nói trầm ổn, đanh gọn đã vang lên từ phía sau lưng Trang.
“Vì nó không còn là con dâu của bà nữa.”
Mẹ ruột của Trang bước ra. Bà không cao lớn, nhưng dáng người thẳng thớm, ánh mắt sắc bén và phong thái điềm tĩnh của bà toát ra một thứ quyền lực vô hình. Bà mặc một bộ đồ ở nhà giản dị nhưng sạch sẽ, tươm tất. Bà nhìn thẳng vào bà sui gia đang sững sờ, giọng không một chút cảm xúc.
“Con gái tôi không phải cái máy rút tiền để nhà bà muốn là lấy, chán là vứt.”
Từng chữ một như những viên đá ném vào mặt mẹ con Long. Bà mẹ chồng há hốc miệng, kịch bản trong đầu bay đi đâu sạch. Bà ta chưa bao giờ thấy một bà mẹ vợ nào dám nói chuyện với mình bằng thái độ đó.
Mẹ Trang nói tiếp, giọng rành rọt.
“Khi nó nai lưng ra kiếm tiền nuôi cả nhà bà, bà coi nó là cái gai trong mắt. Giờ nó đi rồi, nhà bà không trụ nổi nữa thì lại đến đây khóc lóc. Bà không thấy xấu hổ sao? Về đi.”
Bị nói trúng tim đen, bà mẹ chồng mặt hết đỏ lại tái, uất nghẹn không nói được lời nào. Mọi sự thảm thương ban nãy giờ biến thành nhục nhã.
Lúc này, Trang mới nhìn thẳng vào Long, người đàn ông vẫn đang cúi gằm mặt như một tội đồ. Ánh mắt cô không còn chút tình cảm nào, chỉ có sự phán xét lạnh lẽo.
“Anh nói tôi đi đừng về. Tôi đã nghe lời anh.”
Long giật bắn người, ngẩng phắt lên. Câu nói đó, chính là câu anh đã gào vào mặt cô trong đêm cãi vã cuối cùng. Giờ nghe lại từ chính miệng cô, nó như một nhát dao xoáy sâu vào sự sĩ diện rách nát của anh.
Trang nhếch mép, một nụ cười không thể lạnh hơn.
“Tôi cũng không có ý định về cái nơi đó nữa. Tôi gọi cho anh hôm nay là để nói chuyện khác. Chuyện chiếc xe.”
Long nuốt nước bọt. Anh ta biết chuyện gì sắp tới.
“Chiếc xe đó là tiền của tôi, mồ hôi nước mắt của tôi,” Trang nhấn mạnh từng chữ. “Hết tuần này không mang xe đến trả cho tôi, chúng ta gặp nhau ở tòa.”
Hai chữ “ở tòa” như một nhát búa giáng mạnh vào đầu Long. Anh ta đứng chết trân, đầu óc trống rỗng. Ra tòa? Anh ta chưa bao giờ nghĩ mọi chuyện sẽ đi đến mức này. Anh ta nhìn Trang, người phụ nữ trước mặt vừa quen thuộc lại vừa xa lạ. Sự quyết liệt và đanh thép trong ánh mắt cô khiến anh ta run sợ.
Trang không nói thêm lời nào, cùng mẹ quay người vào trong. Cánh cổng sắt từ từ khép lại, tạo ra một tiếng “cạch” khô khốc, lạnh lùng, cắt đứt mọi hy vọng cuối cùng của hai mẹ con Long. Họ bị bỏ lại bên ngoài, trơ trọi giữa con ngõ vắng, với sự bẽ bàng và nỗi sợ hãi đang dâng lên tột độ.”
“Hai mẹ con Long đứng chết lặng trước cánh cổng sắt lạnh ngắt. Tiếng “cạch” khô khốc vẫn còn vang vọng trong đầu Long như một bản án tử. Mẹ Long, sau vài giây sững sờ, bắt đầu gào lên, sự thảm thương ban nãy đã biến thành tức giận điên cuồng.
“Cái con mất dạy! Nó… nó nghĩ nó là ai chứ? Đồ con dâu bất hiếu! Nuôi ong tay áo, nuôi cáo trong nhà mà! Long! Mày thấy chưa? Tao đã nói rồi mà mày không nghe!”
Nhưng Long không còn nghe thấy gì nữa. Tai anh ta ù đi. Hai chữ “ở tòa” của Trang cứ lặp đi lặp lại, xoáy sâu vào tâm trí anh. Ra tòa? Anh ta sẽ phải đứng trước vành móng ngựa, bị người ta phán xét, chỉ vì một chiếc xe mà anh ta vẫn luôn vênh váo coi là của mình? Nỗi sợ hãi hữu hình bóp nghẹt lấy cổ họng anh ta. Anh ta biết, Trang đã nói là sẽ làm. Cô không còn là người vợ nhẫn nhịn mà anh ta từng biết.
Suốt mấy ngày sau đó, không khí trong nhà họ Long căng như dây đàn. Bố Long im lặng hút thuốc, mẹ Long thì đi ra đi vào chửi rủa Trang không ngớt. Nhưng Long biết, tất cả chỉ là vô ích. Anh ta không có tiền, không có quyền, và quan trọng nhất, không có bằng chứng nào cho thấy chiếc xe là của anh ta. Mọi giấy tờ chuyển khoản đều từ tài khoản của Trang. Anh ta chỉ là kẻ đứng tên trên giấy đăng ký.
Cuối cùng, vào ngày cuối cùng của tuần, Long nuốt cục tức và sự sĩ diện xuống bụng, bấm số gọi cho Trang. Giọng anh ta khô khốc.
“Anh… đồng ý trả xe.”
Đầu dây bên kia, giọng Trang vẫn lạnh lùng, không một chút cảm xúc.
“Được. Một giờ chiều mai, ở quán cà phê X trên đường Nguyễn Chí Thanh. Người của tôi sẽ đến lấy. Anh chỉ cần giao chìa khóa là được.”
Cô thậm chí không thèm gặp mặt anh. Long cay đắng nhận ra, trong mắt cô, anh không còn đáng để cô tốn thời gian nữa.
Đúng một giờ chiều hôm sau, Long lái chiếc xe đến điểm hẹn. Anh ta ngồi trong xe, vuốt ve vô lăng lần cuối. Cảm giác quen thuộc này, cảm giác quyền lực mà nó mang lại, sắp sửa tan biến. Một người đàn ông trẻ tuổi, ăn mặc lịch sự, bước đến gõ cửa kính.
“Chào anh. Tôi đến từ chỗ chị Trang.”
Long không nói lời nào, nặng nề bước ra khỏi xe. Anh ta móc chùm chìa khóa ra khỏi túi quần, bàn tay run rẩy. Chùm chìa khóa có vẻ nặng hơn bao giờ hết. Anh ta chìa ra, tránh nhìn vào mắt người đối diện. Người đàn ông kia nhận lấy một cách chuyên nghiệp, gật đầu nhẹ rồi lên xe, nổ máy và lái đi.
Long đứng chôn chân tại chỗ, nhìn theo chiếc xe lao đi, nhỏ dần rồi mất hút sau một ngã rẽ. Cảm giác trống rỗng và nhục nhã tột cùng bao trùm lấy anh ta. Anh ta trắng tay rồi. Thực sự trắng tay.
Sáng hôm sau, Long phải lóc cóc ra bến xe buýt. Cái nóng hầm hập, mùi mồ hôi và cảnh chen lấn xô đẩy khiến anh ta, người đã quen ngồi trong điều hòa mát lạnh của ô tô, cảm thấy khó thở.
Vừa bước vào văn phòng, một đồng nghiệp đã cất giọng trêu chọc.
“Ối giời, sếp Long hôm nay đổi gió đi xe ôm à? Xe hơi tiền tỷ đâu rồi?”
Long mặt đỏ bừng, lắp bắp một lý do gượng gạo.
“À… xe… xe anh mang đi bảo dưỡng định kỳ thôi.”
Cả phòng cười ồ lên. Ai cũng biết mức lương 8 triệu của anh ta, ai cũng từng nghe anh ta khoe khoang về người vợ giám đốc giàu có. Giờ đây, việc anh ta đi xe buýt chính là lời khẳng định rõ ràng nhất cho sự tan vỡ mà anh ta đang cố che giấu. Những tiếng xì xầm, những ánh mắt thương hại pha lẫn chế giễu bắt đầu hướng về phía Long. Anh ta ngồi sụp xuống ghế, cảm thấy mình như một thằng hề giữa rạp xiếc, trở thành trò cười cho tất cả mọi người.”
“Cả ngày hôm đó, Long ngồi ở văn phòng mà như ngồi trên đống lửa. Mỗi tiếng cười, mỗi lời xì xào đều như những mũi kim châm thẳng vào lòng tự trọng vốn đã rách nát của anh ta. Tan làm, anh ta lầm lũi đi bộ ra bến xe buýt, cúi gằm mặt để tránh ánh mắt của người đời.
Về đến nhà, không khí còn tồi tệ hơn. Mẹ Long thấy bóng con trai thì lập tức tuôn một tràng chì chiết.
“Về rồi đấy à? Nhìn cái mặt xem có ra hồn người không? Mất có cái xe mà đã như mất sổ gạo! Tao đã bảo rồi, phải cứng rắn với nó ngay từ đầu!”
Long gắt lên, sự dồn nén cả ngày trời bùng nổ.
“Mẹ im đi! Con mệt lắm rồi! Cứng rắn? Cứng rắn bằng cái gì khi trong tay không có một đồng?”
Bố Long đang ngồi ở góc nhà, rít một hơi thuốc dài rồi nhả khói mịt mù.
“Thôi, hai mẹ con bay vào mà cắn xé nhau đi. Giờ thì hay rồi, xe không còn, con dâu cũng đi mất. Sáng mắt ra chưa?”
Cuộc cãi vã ngày càng to tiếng, những lời lẽ cay nghiệt nhất được tung ra, đổ lỗi cho nhau, oán trách số phận.
Trong căn phòng nhỏ của mình, Thảo nghe hết tất cả. Cô ôm chặt cuốn sách tiếng Anh trên tay, lòng rối như tơ vò. Tiếng chửi bới của mẹ, sự bất lực của anh trai, vẻ chán chường của bố, tất cả tạo nên một bức tranh thảm hại của sự tham lam và ích kỷ. Cô chợt nhớ đến chị Trang. Nhớ những lần chị âm thầm chuyển tiền cho cô đóng học phí, nhớ ánh mắt dịu dàng khi chị hỏi han chuyện học hành, nhớ cả món quà chị tặng cô khi cô đạt điểm cao.
Một nỗi sợ hãi mơ hồ len lỏi trong lòng Thảo. Chị Trang đã dứt khoát lấy lại xe, đã không ngần ngại cắt đứt với anh Long. Sớm muộn gì, chị cũng sẽ cắt luôn khoản tiền học phí của cô. Nhưng trên cả nỗi sợ đó là sự áy náy. Cô biết một bí mật, một bí mật mà anh trai cô đã dùng để lừa dối người vợ hết lòng vì gia đình.
Nhìn gia đình mình đang tự hủy hoại trong sự cay cú, Thảo thấy ghê tởm. Cô không muốn trở thành một phần của sự giả dối này nữa. Bàn tay run run, Thảo mở điện thoại, tìm đến số của Trang. Cô hít một hơi thật sâu, gõ từng chữ, cảm giác như đang đặt xuống một gánh nặng khổng lồ.
Lúc này, ở nhà mẹ đẻ, Trang vừa ăn xong bữa cơm tối ấm cúng. Một tháng qua, dù phải đối mặt với mớ bòng bong do nhà chồng gây ra, cô lại cảm thấy tâm hồn mình nhẹ nhõm hơn bao giờ hết. Không còn những lời chì chiết, không còn những đòi hỏi vô lý.
Bỗng, điện thoại trên bàn rung lên một tiếng. Là tin nhắn từ Thảo. Trang có chút ngạc nhiên. Cô mở ra đọc, và rồi cả người cô cứng lại.
“Chị ơi em xin lỗi… Lương anh Long không phải 8 triệu đâu ạ, thực ra là 15 triệu. Anh ấy giấu chị để tiêu xài riêng và cho gái.”
Mắt Trang dán chặt vào màn hình, đọc đi đọc lại từng chữ. 15 triệu. Con số không lớn so với thu nhập của cô, nhưng sự lừa dối đằng sau nó thì lại là một nhát dao đâm thẳng vào tim. “Cho gái.” Hai chữ cuối cùng như một cái tát nảy lửa vào mặt cô. Tất cả những lần Long than vãn hết tiền, những lần anh ta ngửa tay xin cô từ vài trăm nghìn mua đồ dùng cá nhân đến những khoản lớn hơn, tất cả bỗng hiện về rõ mồn một. Hóa ra, đó không phải là sự túng thiếu, mà là một màn kịch được dựng lên vô cùng tinh vi. Hóa ra, trong khi cô nai lưng ra làm việc, lo cho cả gia đình anh ta, thì anh ta lại dùng tiền giấu giếm được để đi cung phụng cho những người đàn bà khác.
Cơn tức giận ban đầu nhanh chóng lắng xuống, nhường chỗ cho một sự lạnh lẽo đến rợn người. Gương mặt Trang không còn một chút cảm xúc, đôi mắt cô sâu thẳm, ẩn chứa một quyết tâm sắt đá. Long đã không chỉ lừa dối, anh ta còn chà đạp lên lòng tin và sự hy sinh của cô một cách kinh tởm nhất. Món nợ này, không thể chỉ đơn giản kết thúc bằng một tờ đơn ly hôn.”
“Sự lạnh lẽo trong đôi mắt Trang đặc quánh lại, biến thành hành động. Bàn tay cô lướt nhanh trên màn hình, không một chút run rẩy, chụp lại đoạn tin nhắn của Thảo. Một bằng chứng không thể chối cãi.
Cô đứng dậy, bước vào phòng ngủ của mình, mở ngăn kéo tủ nơi cô cất những giấy tờ quan trọng. Tờ đơn ly hôn đã nằm sẵn ở đó. Cô đã chuẩn bị nó từ lâu, trong một khoảnh khắc yếu lòng, nhưng rồi lại cất đi, vẫn còn nuôi một tia hy vọng mong manh. Giờ thì tia hy vọng đó đã bị chính tay Long dập tắt một cách tàn nhẫn nhất.
Trang cầm cây bút lên. Chiếc bút lướt trên giấy, ký một chữ ký dứt khoát, thanh thoát nhưng đầy sức nặng. Mỗi nét chữ như một nhát dao cắt đứt đoạn quá khứ mục rữa, cắt đứt người chồng tệ bạc và cả gia đình tham lam của anh ta.
Cô đặt tờ đơn đã ký lên bàn, dùng điện thoại chụp một tấm ảnh rõ nét.
Mở lại đoạn chat với Long, cô không nói một lời, chỉ lặng lẽ gửi đi hai tấm ảnh. Đầu tiên là ảnh chụp màn hình tin nhắn của Thảo. Tiếp theo là ảnh tờ đơn ly hôn với chữ ký của cô.
Để cho hai tấm ảnh đó có vài giây thẩm thấu vào tâm trí Long, cô mới gõ dòng cuối cùng, đòn kết liễu cho cuộc hôn nhân đầy dối trá này.
“Tất cả chấm dứt ở đây. Đừng bẩn thỉu nữa.”
Tin nhắn được gửi đi. Trang tắt điện thoại, ném nó lên giường. Một cảm giác trống rỗng nhưng nhẹ bẫng bao trùm lấy cô. Cuối cùng, mọi thứ cũng đã kết thúc.
***
Ở nhà, cuộc cãi vã đã tàn. Không khí nặng như chì. Long ngồi phịch xuống ghế sofa, đầu óc trống rỗng. Anh ta vẫn đang chìm trong sự bực tức và bất lực sau khi mất chiếc xe.
Điện thoại trong túi rung lên hai tiếng liên tục, rồi thêm một tiếng nữa. Long bực bội lôi ra, nghĩ bụng lại là tin nhắn rác hay quảng cáo nào đó. Nhưng cái tên “Vợ Yêu” hiện lên trên màn hình khiến tim anh ta thắt lại.
Anh ta mở ra.
Mắt anh ta dán vào tấm ảnh chụp màn hình đầu tiên. Dòng tin nhắn của chính em gái mình, Thảo. “Lương anh Long không phải 8 triệu đâu ạ, thực ra là 15 triệu. Anh ấy giấu chị để tiêu xài riêng và cho gái.”
Đầu óc Long nổ tung. Bí mật lớn nhất, bẩn thỉu nhất của anh ta đã bị phơi bày. Bị phơi bày bởi chính đứa em gái mà anh ta không bao giờ ngờ tới.
Anh ta chưa kịp định thần, tấm ảnh thứ hai đã hiện ra. Tờ đơn ly hôn. Và chữ ký của Trang ở phía dưới, sắc lẹm và lạnh lùng.
Và rồi, dòng tin nhắn cuối cùng hiện lên, như một nhát búa đóng chiếc đinh cuối cùng vào cỗ quan tài.
“Tất cả chấm dứt ở đây. Đừng bẩn thỉu nữa.”
Bẩn thỉu.
Từ đó xoáy sâu vào tâm trí Long, lột trần bộ mặt khốn nạn của chính mình. Chiếc điện thoại rơi khỏi tay anh ta, va xuống sàn nhà một tiếng “cạch” khô khốc. Cả cơ thể Long mềm nhũn, không còn chút sức lực. Anh ta cảm thấy máu trong người như đông lại, chân tay bủn rủn, không thể đứng vững. Anh ta đổ gục xuống chiếc sofa, hai mắt mở trừng trừng nhìn lên trần nhà, hơi thở hổn hển như người sắp chết đuối.
Mọi thứ… đã thực sự kết thúc rồi.”
“Vài tháng trôi qua. Những vết thương trong lòng Trang đã bắt đầu lên da non. Thủ tục ly hôn với Long cuối cùng cũng hoàn tất tại tòa. Ngày bước ra khỏi phòng xử, Trang không ngoảnh lại nhìn người đàn ông từng là chồng mình, người giờ đây gầy rộc, đôi mắt trũng sâu và ánh nhìn trống rỗng. Cô chỉ thấy nhẹ bẫng.
Việc đầu tiên Trang làm là đến một showroom xe cũ. Cô bán thẳng tay chiếc xe hơi mà trước đây mình đã phải vất vả trả góp nhưng lại ngậm ngùi để Long đứng tên. Khi người mua trao cho cô một cọc tiền mặt dày cộp, Trang mỉm cười. Nụ cười đầu tiên thực sự thanh thản sau bao nhiêu năm. Cô không mua lại xe mới. Thay vào đó, cô đặt một tấm vé máy bay hạng thương gia, tự thưởng cho mình chuyến du lịch châu Âu hai tuần – điều mà cô chưa bao giờ dám mơ tới khi còn ở với Long.
Dòng thời gian trên mạng xã hội của Trang bỗng rực rỡ hẳn lên. Hôm nay là tháp Eiffel lãng mạn, ngày mai là đấu trường Colosseum cổ kính, ngày kia cô lại ngồi nhâm nhi ly rượu vang bên một con kênh ở Venice. Mỗi bức ảnh, Trang đều cười rất tươi, nụ cười của người phụ nữ tìm lại được chính mình. Không có một dòng trạng thái nào nhắc về chuyện cũ, chỉ có sự tận hưởng và yêu thương bản thân. Cô đã quên hẳn chuyến du lịch Singapore bị hủy bỏ trong cay đắng. Châu Âu, so với Singapore, giống như cuộc đời cô bây giờ so với quá khứ vậy.
Trở về từ chuyến đi, một tin vui khác lại đến. Với những thành tích xuất sắc và hợp đồng lớn vừa ký được, Trang được ban giám đốc của công ty mỹ phẩm cất nhắc lên vị trí Giám đốc Kinh doanh. Cô chuyển vào một phòng làm việc riêng rộng rãi, có cửa kính nhìn ra toàn cảnh thành phố. Bảng tên trên bàn làm việc ghi rõ: “TRANG – GIÁM ĐỐC KINH DOANH”.
Với khoản tiền thưởng hậu hĩnh và số tiền bán xe, Trang quyết định mua một căn hộ cao cấp ở khu trung tâm. Căn hộ không quá lớn, nhưng ấm cúng, có ban công đầy nắng. Ngày nhận chìa khóa, cô một mình đi quanh căn nhà trống, chạm tay vào những bức tường còn thơm mùi sơn mới. Đây là tài sản của cô, là thành quả lao động của cô, không dính dáng đến bất kỳ ai.
Buổi tối hôm đó, Trang không về nhà mẹ đẻ mà ở lại căn hộ mới của mình. Cô mở một chai sâm panh, đứng ngoài ban công, ngắm nhìn thành phố lên đèn. Điện thoại cô rung lên, là tin nhắn từ một người bạn cũ, gửi kèm một tấm ảnh chụp màn hình bài đăng của Thảo – em gái Long.
“Cuộc đời thật trớ trêu. Người từng lo cho mình từng đồng tiền học phí giờ đang tận hưởng cuộc sống sang chảnh ở châu Âu, còn anh trai mình thì mất cả chì lẫn chài. Đúng là không biết ai hơn ai.”
Trang chỉ lướt qua, môi nhếch lên một nụ cười nhạt rồi xóa tin nhắn đi. Cô không còn quan tâm nữa. Những con người đó, cuộc sống đó, đã thuộc về một chương cũ kỹ mà cô không bao giờ muốn đọc lại.
Gió đêm mát rượi thổi qua mái tóc cô. Trang hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự tự do đang căng tràn lồng ngực. Bình minh của cô, bây giờ mới thực sự bắt đầu. Một bình minh rực rỡ không cần ánh mặt trời của bất kỳ người đàn ông nào.”
“Trái ngược hẳn với cuộc sống rực rỡ của Trang, căn nhà của Long giờ đây chìm trong một không khí u ám, nặng nề. Bữa cơm tối diễn ra trong im lặng. Trên mâm chỉ có đĩa rau luộc, vài bìa đậu phụ rán cháy cạnh và một bát canh loãng. Mùi túng thiếu phả ra từ mọi ngóc ngách.
Mẹ chồng Long gắp một miếng đậu, nhai trệu trạo rồi đặt mạnh đôi đũa xuống bàn, tạo ra một tiếng “cạch” khô khốc.
Mẹ chồng: (Giọng chì chiết) Ăn đi! Ăn đi rồi xem tháng này lấy gì trả tiền điện, tiền nước! Tao đã bảo rồi, cái ngữ đàn ông bất tài vô dụng, có phúc không biết hưởng!
Long đang và vội miếng cơm, nghe vậy liền khựng lại, mặt đỏ bừng.
Long: (Gắt lên) Mẹ im đi! Suốt ngày chỉ có tiền! Lúc đó mẹ cũng hùa vào chửi cô ấy còn gì? Chính mẹ bảo con phải dạy lại vợ cơ mà!
Mẹ chồng: (The thé) Tao bảo mày dạy vợ chứ có bảo mày đuổi nó đi đâu! Mày ngu thì mày chịu! Giờ thì sáng mắt ra chưa? Mất con vợ làm ra tiền, mất cả cái xe, giờ đến cái nhà này không biết có giữ được không nữa!
Thảo, cô em gái, nãy giờ im lặng cũng lên tiếng, giọng đầy chán chường.
Thảo: Thôi đi cả nhà! Anh hai cũng vừa thôi, sĩ diện làm gì để bây giờ cả nhà phải khổ thế này. Ngày xưa chị ấy lo cho em từng đồng học phí, anh thì coi đó là trách nhiệm. Giờ thì hay rồi, em phải nghỉ học thêm, còn anh thì mất cả chì lẫn chài.
Long không cãi lại được câu nào. Anh ta ném bát cơm đang ăn dở xuống bàn rồi bỏ thẳng vào phòng ngủ, đóng sầm cửa lại. Căn phòng từng là của hai vợ chồng giờ bừa bộn, lạnh lẽo. Anh ta vô thức mở điện thoại, lướt mạng xã hội. Và rồi, như một thói quen đau khổ, anh ta lại vào trang cá nhân của Trang.
Mỗi bức ảnh, mỗi dòng trạng thái của cô là một nhát dao đâm vào tim anh. Trang trong bộ váy dạ hội lộng lẫy tại sự kiện công ty. Trang nhận quyết định bổ nhiệm Giám đốc Kinh doanh, nụ cười rạng rỡ đầy tự tin. Trang đứng ở ban công căn hộ cao cấp, phía sau là thành phố lung linh ánh đèn.
Long zoom vào tấm ảnh có bảng tên trên bàn làm việc của cô: “TRANG – GIÁM ĐỐC KINH DOANH”. Anh ta nhẩm tính. Với vị trí đó, thu nhập của cô giờ đây không còn là 70 triệu nữa, mà có lẽ đã gấp đôi, gấp ba con số đó. Còn anh, vẫn mắc kẹt với mức lương 8 triệu, thậm chí còn đang đối mặt với nguy cơ bị cắt giảm biên chế.
Anh ta chợt nhớ lại. Nhớ lại những ngày cô thức khuya làm việc, những lần cô mệt mỏi tựa vào vai anh, những bữa cơm cô cặm cụi nấu sau một ngày dài. Anh ta đã coi tất cả những điều đó là hiển nhiên. Anh ta nhớ lại vẻ mặt háo hức của cô khi bàn về chuyến du lịch Singapore, và sự tàn nhẫn của chính mình khi gạt phăng đi. Giờ đây, cô đã đi khắp châu Âu, những nơi mà cả đời này anh ta cũng không dám mơ tới.
Một cơn hối hận buốt giá chạy dọc sống lưng. Long nhận ra, anh ta không chỉ đánh mất một người vợ. Anh ta đã tự tay vứt bỏ đi vận may lớn nhất mà cuộc đời ban tặng. Trang không phải là gánh nặng, cô chính là đôi cánh của anh, là người có thể nâng cả gia đình này lên một tầm cao khác. Nhưng chính sự gia trưởng, sự sĩ diện hão và lòng tự ti độc hại đã khiến anh ta tự bẻ gãy đôi cánh đó.
Long gục đầu xuống, hai tay vò lấy mái tóc rối bời. Nước mắt của một gã đàn ông cuối cùng cũng lăn dài trên gò má hốc hác. Anh ta không khóc vì mất tiền, mà khóc vì nhận ra sự ngu xuẩn không thể cứu vãn của mình. Ngoài kia, tiếng cãi vã của mẹ và em gái về tiền bạc vẫn văng vẳng. Mớ âm thanh hỗn loạn đó, không gian tù túng này, và nỗi dày vò triền miên trong tâm trí – đây chính là bản án của anh ta. Một bản án không có ngày kết thúc, một sự trừng phạt kéo dài cho đến hết cuộc đời.
—
Cuộc đời vốn dĩ là một chuỗi những lựa chọn, và mỗi lựa chọn đều đi kèm một cái giá. Có những cái giá hữu hình như tiền bạc, tài sản, nhưng cũng có những cái giá vô hình day dứt cả một kiếp người, đó là sự hối tiếc. Câu chuyện của Trang và Long, suy cho cùng, không phải là câu chuyện về báo oán. Trang chưa bao giờ có ý định trả thù. Hành trình của cô là hành trình tìm lại chính mình, yêu thương bản thân và xây dựng một cuộc đời mà cô xứng đáng có được. Sự thành công của cô là kết quả tất yếu của nỗ lực và sự giải thoát, chứ không phải một vũ khí để trừng phạt người cũ.
Sự trừng phạt lớn nhất dành cho Long không đến từ Trang, mà đến từ chính nhận thức muộn màng của anh ta. Mỗi ngày trôi qua trong cảnh túng thiếu, lục đục, anh ta đều bị ám ảnh bởi hình ảnh về một tương lai tươi sáng mà anh ta đã tự tay hủy hoại. Anh ta sẽ mãi mãi phải sống với câu hỏi “Nếu như…”, một câu hỏi không bao giờ có lời giải đáp. Bi kịch của kẻ bội bạc không nằm ở việc bị bỏ rơi, mà ở việc phải sống phần đời còn lại trong sự so sánh với phiên bản tốt đẹp hơn của chính mình, phiên bản mà lẽ ra anh ta đã có thể trở thành nếu biết trân trọng những gì mình có.
Cuối cùng, sóng gió cũng qua. Trang đã tìm thấy bình yên trong sự tự do. Cô học được rằng, hạnh phúc đích thực không phải là dựa dẫm vào một ai đó, mà là tự mình thắp lên ngọn đuốc soi đường cho chính mình. Còn Long và gia đình, họ nhận được bài học đắt giá nhất về sự trân trọng. Vận may đôi khi không phải là trúng số độc đắc hay của cải từ trên trời rơi xuống. Vận may, đôi khi, chỉ là sự hiện diện của một người luôn âm thầm hy sinh và vun đắp cho ta. Và khi để mất đi vận may đó vì sự ích kỷ và kiêu ngạo, thứ còn lại chỉ là một khoảng trống mênh mông của nuối tiếc, kéo dài mãi về sau.”

