“Có 6 cô con gái xinh đẹp, tài giỏi nhưng bố tôi vẫn đau đáu chuyện “”không có thằng chống gậy””. Ông làm 1 việc khiến cả nhà náo loạn còn hàng xóm xôn xao bàn tán…
Mọi chuyện bắt đầu rối ren khi ông Nhất bắt đầu hay qua lại nhà bà Mị – người đàn bà g;o;á chồng sống cuối thôn. Bà Mị hơn ông Nhất 5 tu;ổ;i, nhưng nhờ chăm sóc da và tập yoga nên trông vẫn đầy đặn, sắc sảo.
Ban đầu chỉ là mượn cái cuốc, xin nắm rau răm, rồi dần dà thành uống trà buổi sáng, nhâm nhi bát rượu buổi chiều. Cả xóm rì rào. Có người cười cợt, có người chậc lưỡi:
“Ông Nhất muốn kiếm đứa con trai trước khi xuống lỗ!”
Và đúng thế thật.
Bà Mị, như để khẳng định mối qu;a;n h;ệ, dăm ba tháng sau loan tin: “”Có tin vui””. Ông Nhất mừng rỡ. Mặt ông sáng rực như mặt trăng rằm. Ông bắt đầu tính chuyện đặt tên cho đứa bé, nhờ ông thầy bói chọn ngày lành tháng tốt. Cả làng đồn ầm: “Lần này ông Nhất toại nguyện rồi!””
“Tin đồn như ngọn lửa gặp gió, chẳng mấy chốc đã táp vào tận ngôi nhà của ông Nhất. Chiều hôm ấy, khi cô con gái thứ năm đi chợ về, mặt tái mét, môi mím chặt. Cô chạy vội vào nhà, nơi các chị em đang người nấu cơm, người quét dọn.
“”Các chị ơi… Em nghe người ta đồn…””
Giọng cô lạc đi. Cả gian nhà bỗng chốc im phăng phắc. Tiếng dao thớt đang lách cách trên tay cô chị Hai bỗng im bặt. Chiếc đũa trên tay cô Tư rơi xuống nền gạch, vỡ tan sự im lặng ngột ngạt.
Từ trong buồng, mẹ của họ bước ra, ánh mắt lo âu.
“”Có chuyện gì vậy các con?””
Không ai dám trả lời. Sự im lặng của sáu đứa con gái còn đáng sợ hơn bất cứ lời xác nhận nào. Bà như hiểu ra tất cả. Bà không hỏi thêm nữa. Khuôn mặt người đàn bà cả đời tần tảo vì chồng vì con bỗng xám lại, đôi vai gầy guộc run lên. Bà lẳng lặng quay người, bước chân liêu xiêu trở về buồng, đóng sập cánh cửa gỗ lại. Một lúc sau, từ bên trong vọng ra tiếng khóc nấc nghẹn ngào, đè nén đến xé lòng.
Bên ngoài, sáu chị em nhìn nhau, mắt
ai cũng đỏ hoe. Người thì căm phẫn, kẻ lại thấy xót xa cho người bố cả đời bị tư tưởng “”không có thằng chống gậy”” đè nặng.
Cô Út nức nở: “”Sao bố lại đối xử với mẹ như thế? Mẹ đã hy sinh cho bố, cho cả nhà mình nhiều thế nào cơ mà.””
Cô Hai, người chị cả, cố giữ bình tĩnh nhưng giọng cũng run run: “”Bố bị ám ảnh quá rồi. Chắc bố nghĩ đây là cơ hội cuối cùng.””
Sự cảm thông le lói của cô Hai như đổ thêm dầu vào lửa. Cô Ba, vốn là người nóng tính nhất nhà, không thể chịu đựng thêm được nữa. Cô đập mạnh tay xuống bàn gỗ, cái rầm. Ánh mắt cô long lên, cháy rực sự tức giận và tổn thương.
“”Cơ hội gì chứ? Con không thể tin được bố lại làm thế với mẹ con mình!”””
“Trước cơn thịnh nộ của cô Ba, cô Hai, người chị cả, hít một hơi thật sâu. Cô nhìn đứa em gái đang run lên vì tức giận, rồi lại liếc về phía cánh cửa buồng đóng kín, nơi tiếng khóc nấc nghẹn của mẹ vẫn thút thít vọng ra. Gánh nặng của người chị cả đè trĩu lên đôi vai cô. Cô đặt tay lên vai cô Ba, giọng nói trở nên kiên quyết hơn bao giờ hết.
“”Để chị. Chuyện này, để chị nói với bố.””
Không khí trong nhà đặc quánh lại, mấy chị em nín lặng chờ đợi. Khoảng một tiếng sau, bóng ông Nhất lững thững đi vào từ ngoài cổng. Trái ngược hẳn với cảnh tang tóc trong nhà, ông hôm nay trông phơi phới lạ thường. Miệng ông huýt sáo một điệu nhạc vui, tay còn cầm theo một tờ giấy đỏ, có vẻ như vừa từ nhà ông thầy bói về. Vừa thấy mấy cô con gái, ông đã hồ hởi.
“”Ấy, chúng mày tụ tập đông đủ thế à? Bố vừa chọn được mấy cái tên hay lắm cho em trai chúng mày rồi. Toàn tên đẹp, tên phát tài phát lộc thôi!””
Không một ai đáp lại lời ông. Thấy không khí kỳ lạ, ông Nhất hơi cau mày, nhưng rồi lại nhanh chóng xua đi, chìm đắm trong niềm vui của riêng mình. Cô Hai cố nén lại nỗi đau đang cuộn lên trong lồng ngực, cô bước lên phía trước, chắn đường ông.
“”Bố. Con muốn nói chuyện với bố.”” Giọng cô bình tĩnh đến lạ. “”Chuyện của bố và… người đàn bà đó.””
Nụ cười trên môi ông Nhất tắt ngấm, nhưng không phải vì hổ thẹn, mà là vì bực bội khi niềm vui bị phá đám. Ông gạt tay đi một cách thô bạo.
“”Chuyện người lớn, chúng mày xía vào làm gì?””
Cô Hai vẫn cố kiên trì, giọng cô bắt đầu run lên: “”Mẹ đang khóc trong buồng. Bố không thể làm thế với mẹ, với chị em con được. Danh dự của cả gia đình mình…””
Chưa dứt lời, ông Nhất đã ngắt ngang. Giọng ông đanh lại, buông ra một câu sắc như dao đâm thẳng vào tim cả sáu người con gái.
“”Bọn mày là con gái thì biết gì! Cả đời tao mong có thằng con trai, giờ trời cho thì phải nhận! Danh dự gì chứ? Có thằng chống gậy mới là danh dự!””
Cô Hai đứng sững người. Từng lời từng chữ của bố như những nhát búa vô hình giáng mạnh xuống, làm trái tim cô vỡ tan thành từng mảnh. Sự bình tĩnh cô cố gắng gồng gánh bấy lâu nay sụp đổ hoàn toàn. Trước mắt cô, người bố mà cô từng kính trọng giờ đây bỗng trở nên thật xa lạ, thật tàn nhẫn.”
“Kể từ hôm đó, ông Nhất không thèm che giấu nữa. Ông ta xem sự im lặng và nỗi đau của vợ con như một sự chấp thuận. Và rồi, cái ngày mà cả sáu chị em tôi không bao giờ muốn thấy đã đến.
Sáng hôm ấy, khi nắng vừa lên, cả thôn được một phen xôn xao. Ông Nhất, trong bộ quần áo phẳng phiu nhất, ngang nhiên nắm tay bà Mị đi khắp làng. Trông ông ta phơi phới, mặt mày hớn hở như vớ được vàng, còn bà Mị thì ưỡn cái bụng đã hơi lùm lùm, mặt vênh lên tận trời. Bà ta, một người đàn bà góa hơn bố tôi tới năm tuổi, giờ đây lại đi bên cạnh ông như một bà hoàng, tận hưởng những ánh mắt tò mò và những lời xì xào của dân làng.
“”Ối giời ơi, nhìn kìa! Ông Nhất công khai luôn rồi!””
“”Khổ thân vợ con ông ấy quá, chắc ở nhà đang khóc cạn nước mắt.””
Những lời bàn tán bay theo gió, nhưng ông Nhất chẳng hề bận tâm. Ông ta kéo bà Mị thẳng ra khu chợ, dừng lại ở hàng bán đồ tẩm bổ đắt nhất.
“”Lấy cho tôi con gà ác to nhất! Thêm cả mấy lạng thuốc bắc loại thượng hạng nữa!”” – Ông rút ra một xấp tiền mới cóng, giọng sang sảng như thể muốn cả thế giới biết ông đang chăm sóc cho “”thằng cu nối dõi”” của mình.
Bà Mị đứng bên cạnh, mỉm cười đầy tự mãn, tay không rời khỏi cái bụng. Bà ta liếc nhìn những người xung quanh bằng nửa con mắt, vẻ mặt đắc thắng hiện rõ.
Tàn nhẫn nhất là khi họ đi về. Thay vì đi đường tắt, ông Nhất cố tình dẫn bà Mị đi ngang qua chính ngôi nhà của mình. Sáu chị em tôi đang ở trong nhà, chết lặng nhìn ra qua khe cửa. Khi đến ngay trước cổng, bà Mị đột ngột dừng lại. Bà ta đưa tay lên, xoa xoa cái bụng một cách đầy khiêu khích, rồi ngẩng đầu, nhếch mép cười một nụ cười đầy thách thức. Ánh mắt bà ta sắc như dao găm, xoáy thẳng vào cánh cửa chính, nơi bà ta biết chắc vợ con của ông Nhất đang ở bên trong.
Hành động đó như một ngọn đuốc châm thẳng vào thùng thuốc súng. Cô Ba nghiến chặt răng, hai bàn tay nắm lại đến mức các đốt ngón tay trắng bệch. Cô Hai, người chị cả luôn điềm tĩnh, giờ đây đôi mắt cũng long lên một màu đỏ giận dữ. Cả sáu chị em, sáu trái tim tan nát, giờ đây cùng chung một cảm xúc: sự phẫn nộ đã lên đến tột cùng. Sự nhẫn nhịn đã cạn kiệt. Ngọn lửa căm hờn đã chính thức bùng lên, không gì có thể dập tắt được nữa.”
“Ngay sau khi bóng ông Nhất và người đàn bà kia khuất dạng, cánh cửa bật mở. Cô Ba lao ra, đôi mắt rực lửa như muốn thiêu cháy cả con đường. Cô định gào lên một điều gì đó nhưng cô Hai đã kịp kéo lại, giọng chị cả run lên vì nén giận:
“”Vào nhà đi! Đừng làm trò cười cho thiên hạ!””
Bên trong, không khí đặc quánh lại như sắp nổ tung. Sáu chị em quây quần bên người mẹ đang ngồi chết lặng trên chiếc ghế gỗ, đôi vai gầy guộc của bà run lên từng hồi. Bà không khóc, nhưng nỗi đau trong đôi mắt sâu hoắm của bà còn đáng sợ hơn cả ngàn lời ai oán.
Đêm đó, trong căn nhà cuối thôn, bà Mị bắt đầu vở kịch của mình. Bà ngồi bên mâm cơm thịnh soạn do chính tay ông Nhất mang đến, nhưng chỉ khều vài đũa rồi thở dài thườn thượt.
“”Anh xem, em ăn không vào. Cứ nghĩ đến thằng cu trong bụng lại thấy tủi thân.””
Ông Nhất đang phơi phới, vội xích lại gần, lo lắng:
“”Sao thế em? Em mệt ở đâu à? Hay đồ ăn không hợp khẩu vị?””
Bà Mị rơm rớm nước mắt, giọng nũng nịu xen lẫn uất ức:
“”Không phải… Em chỉ lo cho con mình thôi. Nó là con trai của anh, là cháu đích tôn của dòng họ, mà đến lúc ra đời lại chẳng có gì trong tay. Em mang tiếng không chồng, con mang tiếng con hoang. Sau này người ta nhìn vào, họ lại cười chê cả anh, bảo anh có con trai nối dõi mà không lo được cho nó một tương lai tử tế.””
Từng lời của bà Mị như từng mũi kim châm thẳng vào nỗi ám ảnh lớn nhất đời ông Nhất. Tư tưởng “”không có thằng chống gậy”” khiến ông mờ mắt. Ông vỗ ngực:
“”Em yên tâm! Con trai của anh thì không thể thiếu thốn được. Anh đã chuẩn bị hết rồi!””
Bà Mị chớp lấy thời cơ, giọng càng thêm ai oán:
“”Chuẩn bị gì chứ anh? Lời nói gió bay. Anh phải cho mẹ con em một cái gì đó làm tin. Mảnh đất mặt đường nhà anh ấy, đất vàng đất bạc. Anh sang tên nó cho thằng cu đi, coi như là của hồi môn, là cái vốn liếng để sau này nó ngẩng mặt với đời. Có thế em mới yên tâm dưỡng thai được.””
Yêu sách quá đáng đó khiến ông Nhất sững lại một giây. Mảnh đất đó là tài sản giá trị nhất, là thành quả lao động cả đời của ông và vợ. Nhưng rồi hình ảnh một thằng cu kháu khỉnh gọi mình là bố, hình ảnh mình được vênh mặt với cả làng vì có người nối dõi tông đường, đã nhanh chóng lấn át mọi lý trí. “”Phải rồi,”” ông thầm nghĩ, “”Cho con trai chứ có cho người ngoài đâu mà tiếc. Mấy đứa con gái rồi cũng đi lấy chồng, là con người ta.””
Sự dao động trong mắt ông Nhất không qua được con cáo già như bà Mị. Bà ta biết mình đã thắng.
Tối hôm sau, một cuộc họp gia đình chưa từng có tiền lệ được triệu tập. Ông Nhất ngồi ở ghế chủ tọa, vẻ mặt nghiêm trọng khác thường. Sáu chị em tôi và mẹ ngồi đối diện, một dự cảm chẳng lành bao trùm lấy tất cả.
Ông Nhất hắng giọng, nhìn thẳng vào khoảng không vô định, tránh ánh mắt của vợ con.
“”Hôm nay, tôi gọi mọi người ra đây để thông báo một việc quan trọng.””
Cả căn nhà im phăng phắc.
“”Tôi… đã quyết định rồi.”” – Ông ta nuốt nước bọt, lấy hết can đảm. – “”Tôi sẽ sang tên mảnh đất mặt đường… cho con trai tôi.””
Câu nói vừa dứt, cả căn nhà như có một quả bom nổ tung.
“”BỐ!”” – Cô Hai, người chị cả luôn điềm tĩnh nhất, hét lên, không còn giữ được bình tĩnh. – “”Bố nói cái gì vậy? Bố điên rồi! Đó là mồ hôi nước mắt của mẹ, của cả chị em chúng con!””
Cô Tư bật khóc nức nở: “”Sao bố lại đối xử với mẹ con con như thế?””
Nhưng ông Nhất đã quyết, ông ta đập bàn: “”TAO NÓI LÀ QUYẾT! Đây là tài sản của tao, tao cho ai là quyền của tao! Nó là con trai, là người nối dõi, nó xứng đáng được hưởng!””
“”Nối dõi cái gì chứ?”” – Cô Ba gằn giọng, đôi mắt long lên sòng sọc. – “”Ông tin lời mụ đàn bà đó hơn cả vợ con mình sao? Ông bị bà ta bỏ bùa mê thuốc lú rồi!””
Giữa cuộc hỗn loạn đó, người mẹ tội nghiệp của tôi, người đã im lặng chịu đựng suốt bao ngày qua, đột nhiên lảo đảo. Bà đưa tay ôm lấy ngực, đôi mắt trợn trừng nhìn người chồng đầu gối tay ấp bao năm. Lời nói của ông như nhát dao cuối cùng, đâm xuyên qua trái tim đã nát tan của bà. Bà không nói được một lời nào, cả người mềm nhũn, rồi từ từ ngã quỵ xuống sàn nhà, bất tỉnh.
“”MẸ!””
Sáu tiếng kêu thất thanh cùng lúc vang lên, xé tan màn đêm tĩnh mịch của làng quê.”
“Cả căn nhà náo loạn. Mấy cô con gái xúm lại, người lay, người gọi, người dùng dầu gió xoa vào thái dương cho mẹ. Ông Nhất đứng sững giữa nhà, sự hoảng hốt thoáng qua trên gương mặt rồi nhanh chóng bị thay thế bởi vẻ bực dọc, cố chấp. Ông cho rằng vợ mình và các con đang làm quá lên để gây áp lực với ông.
Mấy tuần sau, mẹ tôi tỉnh lại nhưng sức khỏe suy sụp hẳn. Bà ít nói, ít cười, cả ngày chỉ ngồi lặng lẽ bên khung cửa sổ, đôi mắt nhìn xa xăm vô định. Không khí trong nhà ông Nhất nặng nề như đưa đám. Tiếng cười nói đã tắt hẳn, chỉ còn lại sự im lặng ngột ngạt và những tiếng thở dài. Chị em tôi thay phiên nhau chăm sóc mẹ, lòng căm phẫn người bố ngày một dâng cao, nhưng không ai dám khơi lại chuyện cũ vì sợ mẹ lại không chịu nổi.
Hôm đó, cô Tư, cô con gái thứ tư, được mẹ sai đi chợ huyện mua ít thuốc bắc. Chợ huyện đông đúc, ồn ào, kẻ bán người mua tấp nập. Sau khi lấy xong thang thuốc, cô đang định đi về thì ánh mắt vô tình lướt qua một góc khuất sau dãy hàng khô. Một bóng dáng quen thuộc khiến cô khựng lại. Là bà Mị.
Nhưng bà ta không đi một mình. Đứng đối diện bà là một gã đàn ông lạ mặt, dáng người cao gầy, mặt mũi có vẻ không lương thiện. Cả hai đang nói chuyện gì đó với vẻ lén lút, thỉnh thoảng lại nhìn quanh đầy cảnh giác. Tò mò xen lẫn nghi ngờ, cô Tư vội nấp sau một sạp hàng vải, nín thở quan sát.
Cô thấy bà Mị lấy từ trong chiếc làn cũ một bọc giấy báo dày cộp, dúi vào tay gã đàn ông. Gã kia nhận lấy, lật qua lật lại, vẻ mặt có chút đắn đo. Bà Mị thấy vậy, liền ghé sát vào tai gã, giọng rít lên khe khẽ nhưng đủ để cô Tư nghe thấy trong cái không khí ồn ào của buổi chợ.
“”Cầm lấy, rồi liệu mà làm cho giống thật vào. Đừng để có sai sót gì.””
Gã đàn ông gật đầu lia lịa, nhét vội bọc tiền vào trong áo rồi nhanh chóng lẩn vào đám đông, biến mất. Bà Mị đứng lại một lát, chỉnh trang lại quần áo, nét mặt lộ rõ vẻ đắc ý rồi cũng quay gót ra về.
Cô Tư đứng chết sững tại chỗ, tim đập thình thịch. Câu nói của bà Mị cứ văng vẳng bên tai cô. “”Làm cho giống thật vào…””. Giống thật? Làm cái gì giống thật? Và bọc tiền kia nữa, trông không hề nhỏ. Một người đàn bà góa chồng như bà Mị, không nghề ngỗng ổn định, lấy đâu ra nhiều tiền như vậy?
Một mối nghi ngờ khủng khiếp bắt đầu nhen nhóm trong đầu cô Tư. Sự trùng hợp này quá đáng ngờ. Bà ta có thai, rồi đòi đất, bây giờ lại lén lút đưa tiền cho một kẻ lạ mặt và dặn dò một câu đầy ám muội. Các mảnh ghép rời rạc bỗng chốc như muốn liên kết lại với nhau.
Suốt quãng đường về, đầu óc cô Tư quay cuồng với hàng vạn câu hỏi. Cô không về nhà ngay mà đi thẳng ra bờ sông, ngồi trên bãi cỏ, cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn loạn. Không, không thể có chuyện trùng hợp được. Chắc chắn có một âm mưu gì đó ở đây. Một âm mưu nhắm vào bố cô, vào gia đình cô, và vào cả mảnh đất mồ hôi nước mắt của mẹ.
Cô Tư nhìn nắm thuốc bắc trên tay, nghĩ đến người mẹ đang héo hon ở nhà, nghĩ đến những giọt nước mắt của các chị em, lòng căm hận cuộn lên. Cô siết chặt bàn tay. Cô sẽ không để yên cho âm mưu này thành công. Bằng mọi giá, cô phải tìm ra sự thật.”
“Bóng tối bắt đầu buông xuống khi cô Tư về đến nhà. Căn nhà vẫn chìm trong sự im lặng đến đáng sợ. Thấy mẹ đã ngủ, cô vội vã ra hiệu cho mấy chị em đang ngồi ở gian nhà sau. Năm cô gái thấy vẻ mặt vừa căng thẳng vừa quyết liệt của em mình thì linh cảm có chuyện chẳng lành.
Tất cả sáu chị em len lén kéo nhau vào buồng trong cùng, nơi ánh đèn dầu không hắt ra ngoài được, rồi khép chặt cửa lại.
Trong không gian chật chội, ngột ngạt, cô Tư ghìm giọng, kể lại rành rẽ từng chi tiết mình đã chứng kiến ở chợ huyện. Từ bóng dáng lén lút của bà Mị, gã đàn ông lạ mặt, cho đến bọc tiền dày cộp và câu nói đầy ám ảnh: “”Làm cho giống thật vào””.
Không khí trong căn phòng đặc quánh lại. Gương mặt ai cũng biến sắc. Sự đau buồn vì mẹ ốm, sự căm phẫn dành cho bố, giờ đây biến thành một cơn thịnh nộ lạnh người và sự cảnh giác cao độ.
Cô Ba, người nóng tính nhất, đập nhẹ tay xuống thành giường, giọng rít lên:
“”Em nói không sai đâu! Một người đàn bà góa quanh năm làm mấy sào ruộng, lấy đâu ra một bọc tiền lớn như vậy dúi cho người ta? Chắc chắn là tiền của bố đưa cho mụ!””
Chị Hai lo lắng tiếp lời: “”Nhưng ‘làm cho giống thật’ là làm cái gì? Lẽ nào… cái thai đó là giả?””
Một giả thuyết kinh hoàng loé lên trong đầu cả sáu chị em. Nó vừa điên rồ nhưng lại giải thích cho tất cả mọi chuyện. Bà Mị hơn bố năm tuổi, đã mãn kinh từ lâu là chuyện cả làng đều có thể đoán được. Cái thai này xuất hiện quá đột ngột, quá đúng lúc để ép bố vào thế đã rồi.
Chị Cả, người luôn điềm tĩnh nhất, lúc này ánh mắt cũng trở nên sắc lạnh. Chị nhìn một lượt các em, giọng đanh lại, đầy quyền lực:
“”Khóc lóc không giải quyết được gì. Ngồi đây đoán mò cũng vô ích. Từ bây giờ, chúng ta phải hành động. Gia đình này, tài sản này là mồ hôi nước mắt của mẹ. Chúng ta không thể để cho một kẻ lừa đảo đến cuỗm đi được.””
Ánh mắt của sáu chị em nhìn nhau, không còn là sự đau buồn bất lực, mà là ngọn lửa căm hờn và quyết tâm.
Chị Cả bắt đầu phân công rành mạch, dứt khoát:
“”Cô Ba, cô Năm, hai đứa lanh lợi, kín đáo nhất. Từ mai, thay nhau theo dõi nhất cử nhất động của mụ Mị. Xem mụ đi đâu, gặp ai, làm gì. Nhớ phải cẩn thận, đừng để bị phát hiện.””
Cô Ba và cô Năm gật đầu lia lịa, ánh mắt sáng lên vẻ sẵn sàng.
“”Cô Sáu ở nhà, vừa chăm mẹ, vừa để ý bố. Bố có đưa thêm tiền bạc hay của cải gì cho mụ ta không, phải tìm cách biết cho bằng được.”” – Chị Cả quay sang cô em út.
Cuối cùng, chị nhìn cô Tư và nói: “”Còn chị và cô Tư, chúng ta sẽ đi nước cờ hiểm hơn. Hai chị em mình sẽ nói với bố là lên chùa trên tỉnh cầu an cho mẹ vài ngày. Nhưng thực chất, chúng ta sẽ tìm về tận quê cũ của bà Mị để điều tra. Một kẻ có âm mưu lớn như vậy, quá khứ không thể nào trong sạch được.””
Một kế hoạch táo bạo và chi tiết được vạch ra. Đêm đó, sáu chị em gần như không ngủ. Họ không còn là những cô con gái yếu đuối chỉ biết khóc thầm, mà đã trở thành những người lính trong cuộc chiến bảo vệ gia đình mình. Màn đêm bên ngoài tĩnh mịch, nhưng bên trong căn buồng nhỏ, một cơn bão đang âm thầm hình thành, sẵn sàng lật tung tất cả sự giả dối.”
“Trời vừa hửng sáng, sương đêm còn giăng mờ trên những mái nhà, chị Cả và cô Tư đã chuẩn bị xong một tay nải nhỏ. Hai chị em vào phòng thưa với ông Nhất.
“”Thưa bố, con và cô Tư lên chùa trên tỉnh cầu an cho mẹ mấy hôm. Mẹ bệnh mãi không dứt, chúng con lo quá.””
Ông Nhất, đang mải mê ngồi ngắm nghía mấy cái tên hay do ông thầy bói mới gợi ý, chỉ gật gù qua loa, mắt không rời trang giấy.
“”Ừ, đi đi. Nhớ cầu cho mẹ bây mau khỏi, về nhà còn có sức lo việc hỉ. Cầm lấy ít tiền mà đi đường.””
Ông rút trong túi ra mấy đồng bạc đưa cho hai con gái, trong lòng chỉ nghĩ đến việc có thêm người cầu phúc cho đứa con trai sắp chào đời của mình mà không hề hay biết, số tiền đó lại chính là để phục vụ cho cuộc điều tra nhằm lật tẩy người đàn bà ông đang hết mực tin tưởng.
Chị Cả và cô Tư cúi đầu nhận tiền, trong lòng dấy lên một cảm giác vừa chua xót vừa khinh bỉ. Hai chị em lặng lẽ rời nhà, bắt đầu một chuyến đi mà họ biết rằng sẽ quyết định vận mệnh của cả gia đình.
Cuộc hành trình về quê cũ của bà Mị xa xôi và vất vả. Sau gần một ngày trời ngồi xe ngựa rồi đi bộ, cuối cùng hai chị em cũng tìm đến được ngôi làng nhỏ heo hút nằm nép mình sau một con đèo. May mắn thay, mẹ của họ lúc còn trẻ có quen biết một người bạn cũ ở làng này. Sau một hồi hỏi thăm, họ tìm được đến nhà bà Chín, người bạn năm xưa của mẹ.
Bà Chín đã già nhưng vẫn còn minh mẫn, tay bắt mặt mừng khi nhận ra con của bạn cũ. Sau vài câu chào hỏi, thăm nom sức khỏe, chị Cả khéo léo lái câu chuyện.
“”Thưa bác, chúng cháu có nghe nói ngày xưa ở làng mình có một người tên là Mị, sau này chuyển đến làng cháu sống. Không biết bác có biết người này không ạ?””
Vừa nghe đến tên Mị, nét mặt đon đả của bà Chín bỗng sa sầm lại. Bà nhấp một ngụm trà, tặc lưỡi một cái đầy vẻ chán ghét.
“”À, cái con Mị trơ trẽn ấy hả? Sao hai đứa lại hỏi đến nó?””
Tim chị Cả và cô Tư đập thình thịch. Họ biết mình đã đi đúng hướng. Cô Tư vội tiếp lời, giọng ra vẻ ngây thơ:
“”Dạ, tại dạo này bà ấy có qua lại với bố cháu. Bà ấy nói mình góa chồng, số phận hẩm hiu nên bố cháu thương tình…””
Bà Chín cười khẩy một tiếng, cái cười đầy mỉa mai.
“”Góa chồng? Hẩm hiu? Nó nói với bố hai đứa thế à? Đúng là cái miệng dẻo quẹo lừa người. Nó có một đời chồng thật, nhưng là bị nhà chồng đuổi đi, ly hôn ầm ĩ cả cái tổng này chứ góa với hiu cái nỗi gì!””
Chị Cả nín thở, cố ghìm sự kinh ngạc trong giọng nói: “”Bị… bị đuổi đi ạ? Sao lại thế hả bác?””
Bà Chín hạ thấp giọng, ghé sát vào hai chị em như thể đang kể một bí mật động trời, dù chuyện này cả làng bà ai cũng biết.
“”Nó lấy chồng bên làng trên, trai tài gái sắc, ai cũng mừng. Nhưng cưới nhau năm, sáu năm trời mà cái bụng nó cứ phẳng lì. Nhà chồng sốt ruột, mang nó đi khám thầy chạy thuốc khắp nơi. Cuối cùng, thầy thuốc trên tỉnh phán một câu xanh rờn: tử cung của nó có vấn đề, vĩnh viễn không thể có con.””
Một tiếng sét như đánh ngang tai hai chị em. Không thể có con. Bốn chữ đó vang lên trong đầu họ, vừa giải đáp mọi thắc mắc, vừa khẳng định sự nghi ngờ của họ là hoàn toàn chính xác.
Bà Chín vẫn tiếp tục kể lể với giọng đầy khinh bỉ: “”Nhà chồng nó là trưởng tộc, cần cháu đích tôn nối dõi. Biết nó ‘tịt’, họ trả về cho bố mẹ đẻ ngay lập tức. Xấu hổ quá, không ở lại làng được, bố mẹ nó mới phải bán vội mảnh vườn đưa nó đi xứ khác làm ăn đấy chứ. Cái loại đàn bà không biết đẻ mà giờ còn dám lừa người ta là có chửa con trai. Đúng là trời không dung, đất không tha!””
Chị Cả và cô Tư nhìn nhau, mặt trắng bệch. Sự thật còn khủng khiếp hơn cả những gì họ tưởng tượng. Nó không chỉ là một lời nói dối, mà là một âm mưu được sắp đặt tinh vi và tàn nhẫn. Họ vội vã cáo từ bà Chín, đầu óc quay cuồng. Trên đường trở về, cô Tư run run nắm lấy tay chị mình.
“”Chị Cả… vậy là chúng ta đã đúng. Tất cả chỉ là một vở kịch.””
Chị Cả siết chặt bàn tay lạnh ngắt của em gái, ánh mắt không còn một chút do dự nào nữa, chỉ còn lại sự căm phẫn và một quyết tâm lạnh như băng. Vở kịch này, bà Mị đã diễn, nhưng người hạ màn phải là chị em họ.”
“Sau khi chị Cả và cô Tư trở về mang theo sự thật kinh hoàng, cả gia đình ông Nhất chìm trong một sự im lặng đáng sợ. Không còn những lời trách móc, chỉ có một kế hoạch lạnh lùng được vạch ra. Lần này, nhiệm vụ được giao cho cô Năm và cô Út, hai người ít gây chú ý nhất.
Mấy ngày sau, đúng như dự đoán, bà Mị bắt đầu có những biểu hiện khác lạ. Bà ta lén lút ra khỏi nhà vào một buổi chiều nhá nhem, ăn mặc kín đáo, trên đầu đội một chiếc nón lá sùm sụp che gần hết khuôn mặt. Từ một góc khuất cuối con ngõ, cô Năm và cô Út lặng lẽ bám theo. Trái tim hai cô gái trẻ đập thình thịch, vừa hồi hộp vừa căm phẫn.
Bà Mị không đi ra chợ, cũng không đến nhà ai quen biết. Bà ta rẽ vào một con hẻm nhỏ vắng tanh, dẫn đến một ngôi nhà cấp bốn cũ kỹ, không hề có biển hiệu. Đây chính là cái gọi là “”phòng khám tư”” mà chị em họ đã nghe ngóng được. Cánh cửa gỗ ọp ẹp hé mở rồi đóng sập lại ngay khi bà Mị vừa lách người vào trong.
Cô Năm ra hiệu cho cô Út. Hai chị em rón rén áp sát vào bức tường, nấp sau một bụi chuối rậm rạp. May mắn thay, một bên cửa sổ gỗ đã mục, hở ra một khe đủ lớn để nhìn vào bên trong. Cô Út run run giơ chiếc máy quay nhỏ xíu lên, thứ mà chị Cả đã dặn dò phải dùng bằng được.
Bên trong, cảnh tượng hiện ra khiến hai chị em phải cắn chặt môi để không bật lên thành tiếng. Bà Mị đang đứng đối diện với một gã đàn ông, và đó không ai khác chính là kẻ mà chị em họ đã từng thấy lấm lét đưa cho bà ta thứ gì đó ở chợ huyện. Gã đàn ông cười một nụ cười gian xảo, chìa ra một vật thể kỳ lạ. Đó là một chiếc gối silicon chuyên dụng, mô phỏng bụng bầu y như thật.
Bà Mị không một chút ngượng ngùng, đón lấy nó như một việc quá đỗi quen thuộc. Trước ống kính đang run rẩy của cô Út, bà ta vén áo lên. Cái bụng mà bà ta vẫn xoa xoa đầy tự hào, cái bụng mà bố họ vẫn ngắm nhìn với bao hy vọng, thực chất chỉ hơi phình ra vì mỡ. Bà ta thành thục nhét chiếc gối vào trong áo, chỉnh lại dáng đi cho nặng nề, ì ạch. Màn kịch giả dối được tái hiện một cách trơ trẽn đến kinh tởm.
Gã đàn ông gật gù hài lòng, rồi lại lục trong túi ra một tấm ảnh đã hơi ố vàng, đưa cho bà Mị.
“”Cầm lấy, ảnh siêu âm tuần thứ hai mươi tám. Thằng cu đạp khỏe lắm đây này.””
Bà Mị cầm lấy tấm ảnh, nhìn lướt qua rồi nhét vào túi áo, giọng điệu ngọt xớt đầy giả tạo.
“”Cảm ơn ông. Phen này xong việc, tôi không quên ơn ông đâu.””
Hai chị em ghì chặt lấy nhau, nín thở quay lại từng cử chỉ, ghi âm lại từng lời nói. Mọi thứ đã quá rõ ràng, còn rõ hơn cả ban ngày. Một âm mưu được dựng lên bởi sự tham lam và tàn nhẫn. Cô Năm siết chặt nắm tay, trong đầu chỉ vang lên một suy nghĩ: “”Đồ đàn bà độc ác! Bố ơi là bố…””
Khi thấy bà Mị chuẩn bị rời đi, hai chị em vội vàng lùi lại, ẩn mình sâu hơn trong bóng tối của bụi chuối. Họ đợi cho đến khi bóng bà ta khuất hẳn ở đầu ngõ mới dám thở phào nhẹ nhõm. Cô Út tắt máy quay, bàn tay vẫn còn run bần bật.
Trong tay họ lúc này không chỉ là một đoạn phim, mà là bằng chứng thép, là nhát dao quyết định sẽ đâm thẳng vào trái tim của sự dối trá. Vở kịch của bà Mị, cuối cùng cũng đã đến lúc phải hạ màn. Và lần này, chính tay chị em họ sẽ là người kéo tấm màn nhung đó xuống.”
“Đêm hôm ấy, trong căn phòng nhỏ của cô Út, sáu chị em ngồi quây quần bên nhau. Không ai nói một lời nào. Cánh cửa đã được khóa trái, ngăn cách họ với thế giới ồn ào bên ngoài, và đặc biệt là với người bố đang chìm trong giấc mộng quý tử ở phòng bên.
Cô Năm run run đặt chiếc máy quay nhỏ lên mặt bàn gỗ. Chị Cả hít một hơi thật sâu, nén lại cơn sóng dữ đang cuộn trào trong lồng ngực rồi nhấn nút phát.
Trên màn hình bé xíu, từng thước phim hiện ra, sắc nét và tàn nhẫn. Cảnh bà Mị lén lút gặp gỡ gã đàn ông lạ mặt. Cảnh bà ta thản nhiên nhận lấy chiếc bụng bầu bằng silicon. Và rồi, ghê tởm nhất, là cảnh bà ta vén áo lên, để lộ cái bụng mỡ phèo, rồi thành thục nhét chiếc gối giả vào trong, chỉnh lại dáng đi cho nặng nề, ì ạch. Từng lời đối thoại gian trá của bà Mị và gã đàn ông vang lên rõ mồn một.
Sáu cặp mắt dán chặt vào màn hình. Cô Ba nghiến răng ken két, hai bàn tay siết chặt đến trắng bệch. Cô Hai lặng lẽ quay mặt đi, không muốn nhìn nữa, nhưng vành mắt đã đỏ hoe. Ngay cả chị Cả, người luôn vững vàng nhất, cũng có đôi vai run lên bần bật. Cơn giận không bùng lên thành tiếng la hét, nó âm ỉ cháy, nung nấu thành một sự quyết tâm lạnh như băng giá.
Khi đoạn video kết thúc, cô Năm chìa thêm tấm ảnh chụp lại tờ giấy siêu âm giả mạo. Im lặng. Sự im lặng đặc quánh lại, còn đáng sợ hơn cả một trận cãi vã.
Cô Ba là người đầu tiên phá vỡ nó. Chị đập mạnh tay xuống bàn, khiến chiếc máy quay nảy lên.
“”Không thể chịu đựng được nữa! Em sẽ mang tất cả những thứ này xuống cho bố xem ngay bây giờ! Phải cho ông biết mình đã bị con mụ đó lừa dối thảm hại thế nào!””
Chị Cả lập tức giơ tay ngăn lại, giọng chị đanh thép nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh đến đáng sợ.
“”Khoan đã, Ba! Em làm thế bây giờ chỉ hỏng việc thôi. Bố đang bị mụ ta làm cho mê muội rồi, bố sẽ không tin chúng ta đâu.””
“”Không tin ư?”” – Cô Ba gào lên khe khẽ. “”Bằng chứng rành rành thế này mà không tin?””
“”Bố sẽ nói chúng ta ghen tị, dựng chuyện để hãm hại bà ta. Bố sẽ chỉ tin vào những giọt nước mắt cá sấu của mụ đàn bà đó thôi.”” – Cô Tư nói xen vào, ánh mắt sắc lẹm. “”Bà ta sẽ khóc lóc, sẽ thề thốt, sẽ diễn một vở kịch đáng thương. Và rồi người sai sẽ lại là sáu đứa con gái này. Bằng chứng này mạnh, nhưng chưa đủ mạnh để thắng được sự cố chấp của bố.””
Một khoảng lặng bao trùm. Họ đã quá hiểu người bố của mình. Lần này, họ không được phép thất bại.
Chính cô Năm, người vừa trở về từ cuộc theo dõi, lên tiếng, giọng khàn đi vì căm phẫn.
“”Vậy thì… phải làm cho bố không còn đường nào để chối cãi. Phải làm cho bà ta không còn mặt mũi nào để diễn kịch nữa.””
Ánh mắt sáu chị em giao nhau. Một ý nghĩ táo tợn, lạnh lùng đồng loạt lóe lên trong đầu họ.
“”Phải vạch trần trước mặt cả làng!”” – Cô Út thốt lên, giọng vẫn còn run nhưng đầy quả quyết.
Ý tưởng đó như một mồi lửa, làm bùng lên ngọn lửa báo thù trong lòng tất cả. Họ sẽ không đối đầu trong bóng tối. Họ sẽ kéo màn kịch này ra ánh sáng, trước sự chứng kiến của tất cả những người đã từng xì xào, bàn tán.
Chị Cả gật đầu, một nụ cười lạnh lẽo thoáng hiện trên môi.
“”Bố đang định làm gì nhỉ? Mấy hôm nay bố cứ tíu tít khoe khắp xóm là ông thầy bói đã chọn được tên thánh tên tướng, ngày lành tháng tốt cho ‘thằng chống gậy’ rồi. Bố còn bảo sắp mở tiệc lớn khao cả làng nữa.””
“”Đúng rồi!”” – Cô Sáu reo lên. “”Bố nói chọn được ngày đẹp là sẽ mổ lợn, làm vài chục mâm để báo hỷ!””
Sự im lặng trở lại, nhưng lần này không phải là sự im lặng của đau khổ, mà là của một kế hoạch tàn khốc đang được định hình. Chị Cả nhìn khắp lượt các em, giọng nói cuối cùng hạ xuống, chắc nịch và đầy uy lực.
“”Tốt. Cứ để bố chuẩn bị. Cứ để bà Mị tận hưởng những ngày tháng vinh quang cuối cùng. Chúng ta sẽ biến bữa tiệc mừng của bà ta… thành phiên tòa luận tội. Ngày vui nhất của họ, sẽ là ngày nhục nhã nhất. Để cho bố phải tâm phục khẩu phục, để cho cả cái làng này phải sáng mắt ra.”””
“Đúng như sáu chị em dự đoán, chỉ vài ngày sau, tin ông Nhất sắp mở tiệc khao con trai lan đi nhanh hơn cả một cơn gió bão. Ông không chỉ mổ một, mà là hai con lợn béo núc. Sân nhà ông được dọn dẹp quang đãng, bàn ghế kê mấy chục mâm chạy dài từ trong nhà ra tận ngoài ngõ. Tiếng dao thớt, tiếng cười nói, tiếng xì xèo nấu nướng làm cả một góc làng trở nên náo nhiệt chưa từng có.
Ông Nhất, trong bộ quần áo mới tinh, mặt đỏ bừng vì sung sướng và rượu, đi lại khắp nơi, vỗ vai người này, cụng ly với người kia, miệng không lúc nào ngớt nụ cười.
“”Cứ ăn uống tự nhiên đi các bác! Hôm nay là ngày vui nhất đời tôi! Uống! Uống cho tôi say đi!””
Và rồi, nhân vật chính thứ hai của bữa tiệc xuất hiện. Bà Mị, được ông Nhất dắt tay dìu ra, bước đi chậm rãi, nặng nề. Bà ta mặc một chiếc váy bầu rộng thùng thình màu đỏ thắm, khuôn mặt trang điểm kỹ lưỡng, miệng cười e lệ nhưng ánh mắt không giấu được vẻ đắc thắng. Một tay bà ta được ông Nhất nắm chặt, tay còn lại thì đặt lên cái bụng nhô cao một cách đầy hãnh diện.
Ông Nhất kéo bà đến trước mặt mấy vị bô lão trong làng, giọng oang oang.
“”Đây, tôi xin giới thiệu với các cụ, các bác. Đây là bà nhà tôi. Phúc đức bảy mươi đời nhà tôi mới có được thằng chống gậy này đấy!””
Một ông già hóm hỉnh trêu.
“”Chú Nhất có số hưởng thật! Tưởng sáu vịt giời là hết cửa rồi, ai dè cuối đời lại vớ được mỏ vàng!””
Cả đám đông cười ồ lên. Bà Mị thì ngượng ngùng cúi đầu, tay liên tục xoa xoa cái bụng giả, thỏ thẻ.
“”Dạ, cũng là cái lộc trời cho thôi ạ. Cháu chỉ mong cháu nó ra đời khỏe mạnh, sau này còn báo hiếu cho bố nó.””
Ông Nhất nghe vậy thì nở mày nở mặt, siết chặt tay bà Mị hơn, giọng đầy tự hào.
“”Đấy, các bác thấy chưa! Vừa có nếp vừa có tẻ, lại còn hiếu thảo nữa chứ! Tên của cháu, tôi đã đi xem thầy rồi. Đinh Công Danh! Một cái tên kêu như chuông!””
Giữa không khí huyên náo, tung hô ấy, sáu chị em nhà ông Nhất lại lặng lẽ như những cái bóng. Họ vẫn đi lại, châm trà, rót rượu, dọn dẹp, nhưng không ai nói một lời, khuôn mặt lạnh như băng. Họ di chuyển qua đám đông, nghe từng lời chúc tụng, nhìn từng cử chỉ âu yếm giả tạo của bà Mị dành cho cái bụng silicon, và trong lòng, ngọn lửa căm hận càng được thổi bùng lên.
Cô Ba bưng mâm rượu đi qua, bắt gặp ánh mắt đắc ý của bà Mị. Bà ta còn cố tình ưỡn cái bụng ra, như một lời khiêu khích. Cô Ba chỉ khẽ nhếch mép cười, một nụ cười lạnh lẽo khiến bà Mị bất giác rùng mình.
Bữa tiệc càng lúc càng đông vui. Ông Nhất đã ngà ngà say, đứng lên giữa sân, tay cầm chiếc loa tay, ho to một tiếng để thu hút sự chú ý.
“”A lô, a lô! Xin tất cả mọi người chú ý! Hôm nay, nhân ngày vui của gia đình, tôi, Đinh Văn Nhất, xin có đôi lời phát biểu…””
Không khí lập tức im phăng phắc. Tất cả mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía ông Nhất và bà Mị đang đứng bên cạnh, mặt ngời ngời hạnh phúc.
Ở một góc sân, chị Cả ra hiệu. Cô Năm lẳng lặng rút chiếc điều khiển nhỏ từ trong túi ra. Cô Út kiểm tra lại dây nối cắm vào chiếc tivi màn hình lớn mà ông Nhất mới mua để chuẩn bị xem World Cup, giờ đang được quay ra sân cho mọi người xem ca nhạc.
Ông Nhất hít một hơi thật sâu, chuẩn bị cho bài diễn văn huy hoàng nhất cuộc đời mình.
“”Trước hết, tôi xin cảm ơn…””
Nhưng lời của ông chưa kịp dứt.
Ánh mắt sáu chị em giao nhau. Màn kịch sắp hạ màn. Trò vui, bây giờ mới thực sự bắt đầu.”
“…trời đất, cảm ơn tổ tiên đã phù hộ cho cái nhà này! Sáu đứa con gái, tôi đã nghĩ là phúc mỏng phận hèn, không có thằng chống gậy. Nhưng trời không phụ lòng người! Ông trời đã thương tôi, đã cho tôi một thằng cu để nối dõi tông đường!””
Ông Nhất quay sang, nắm lấy tay bà Mị giơ lên cao như một người chiến thắng. Giọng ông đầy xúc động.
“”Và đặc biệt, tôi phải cảm ơn bà đây! Bà Mị, người đã mang đến phúc đức lớn nhất cho đời tôi, mang đến cho tôi thằng con trai nối dõi, Đinh Công Danh!””
Cả làng vỗ tay rầm rầm. Bà Mị nở một nụ cười mãn nguyện, tay lại xoa xoa cái bụng, ánh mắt liếc một vòng qua sáu chị em như để khẳng định vị thế của mình.
Giữa lúc ấy, cô Năm, người con gái thứ năm, từ trong bếp đi ra. Trên tay cô là một mâm ngũ quả đầy ắp, được cắt tỉa công phu, trông vô cùng đẹp mắt. Cô bước đi chậm rãi, khuôn mặt tỏ vẻ kính cẩn, hướng về phía sân khấu nơi ông Nhất và bà Mị đang đứng.
“”Con gái út nó biết thương bố, mang hoa quả lên cho mẹ nó tẩm bổ đây này!”” – ông Nhất lại oang oang khoe.
Cô Năm đã đến gần bậc tam cấp tạm bợ dẫn lên sân khấu. Ánh mắt cô liếc nhanh về phía chị Cả đang đứng trong góc. Chị Cả khẽ gật đầu.
Ngay khi ông Nhất vừa dứt lời, khi bà Mị đang ưỡn cái bụng ra nhận những lời tung hô, cô Năm bỗng “”á”” lên một tiếng thất thanh. Chân cô loạng choạng như vấp phải thứ gì đó vô hình. Cả người cô chúi về phía trước, mất thăng bằng.
Mâm quả trên tay cô bay vèo về phía trước. Xoài, bưởi, thanh long lăn lóc tung tóe khắp sân khấu, văng cả vào mấy mâm cỗ gần đó, khiến nhiều người hốt hoảng né tránh.
Và rồi, một tiếng “”BỤP”” khô khốc vang lên.
Trong sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người, cô Năm đã ngã nhào, và cái vai của cô va thẳng, va rất mạnh vào cái bụng đang nhô cao của bà Mị.
Tiếng nhạc tắt phụt. Tiếng huyên náo im bặt, thay vào đó là những tiếng “”ối””, “”á”” kinh hoàng.
Bà Mị thét lên một tiếng chói tai, khuôn mặt đang rạng rỡ đắc thắng bỗng trắng bệch, méo xệch đi vì một cơn đau không thể giả vờ. Bà ta loạng choạng lùi lại mấy bước, hai tay ôm chặt lấy bụng, đôi mắt trợn trừng nhìn cô Năm đang ngã sõng soài dưới đất.
Cô Năm cũng vội vàng chống tay ngồi dậy, mặt mũi tái mét, mếu máo, giọng đầy hối lỗi.
“”Cháu… cháu xin lỗi bà! Cháu không cố ý! Chân cháu… nó trượt…””
Nhưng không ai còn để ý đến lời cô nói. Mọi ánh mắt đổ dồn vào bà Mị và cái bụng của bà ta.
Ông Nhất, người vừa một giây trước còn đang ở trên đỉnh cao của hạnh phúc, giờ đây mặt cắt không còn một giọt máu. Ông ta lao tới, đỡ lấy bà Mị đang lảo đảo.
“”Mị! Mị! Bà có sao không? Con tôi! Con trai của tôi!”””
“Nhưng sự hoảng loạn của ông Nhất nhanh chóng bị át đi bởi những tiếng xì xào bắt đầu nổi lên từ đám đông. Ban đầu chỉ là vài tiếng lí nhí, rồi lớn dần thành những lời bàn tán không thể che giấu.
“”Nhìn kìa… cái bụng của bà Mị…””
“”Sao nó… nó méo sang một bên thế kia?””
“”Trời đất ơi, trông kỳ quặc quá!””
Bà Mị chết điếng. Cơn đau do cú va chạm không đáng kể, nhưng nỗi kinh hoàng tột độ thì có thật. Bà ta cảm nhận rõ ràng “”cái thai”” đã bị xô lệch khỏi vị trí ban đầu, giờ đang nằm vẹo vọ một cách grotesque bên sườn phải của mình. Bà cố dùng tay ấn nó lại, nhưng càng ấn, nó càng trượt đi một cách vô duyên dưới lớp áo rộng thùng thình. Khuôn mặt bà trắng bệch, mồ hôi lạnh túa ra.
Ông Nhất, trong cơn bấn loạn, vẫn chưa nhận ra sự dị thường. Ông ta chỉ chăm chăm lay vai bà Mị, gào lên trong tuyệt vọng.
“”Mị! Nói gì đi chứ! Con tôi, con trai tôi có sao không?””
Đúng lúc này, cô con gái út, người nãy giờ vẫn im lặng quan sát từ đầu, thấy thời cơ đã đến. Gương mặt cô bé bỗng tỏ ra vẻ ngây thơ và hoảng hốt cực độ. Cô bé lao lên sân khấu, vượt qua cả cô Năm đang ngồi mếu máo.
“”Bác ơi! Bác Mị!”” – Giọng cô trong veo, lanh lảnh, xuyên thủng cả không gian đang đặc quánh lại vì căng thẳng. “”Bụng của bác! Bụng của bác làm sao thế này!””
Câu hét của cô như một liều thuốc thức tỉnh, kéo mọi sự chú ý cuối cùng vào điểm vô lý nhất trên sân khấu. Mọi người nheo mắt nhìn kỹ hơn. Đúng vậy, không thể nhầm được. Cái bụng bầu tròn vo, niềm tự hào của ông Nhất, giờ đây lệch hẳn sang một bên, tạo thành một khối u kỳ dị bên hông bà Mị.
Trước khi ông Nhất hay bà Mị kịp định thần, cô con gái út đã lao tới. Với một sự nhanh nhẹn không ai ngờ tới, cô bé vừa nói vừa hành động.
“”Để cháu xem nào! Sao nó lại chạy sang đây thế này!””
Một tay cô bé chỉ vào cái khối u dị dạng, tay còn lại vén toạc vạt áo của bà Mị lên.
Bà Mị hét lên một tiếng “”Á!”” kinh hoàng, cố giằng tay lại nhưng đã quá muộn.
Thời gian như ngưng đọng.
Từ bên dưới lớp áo bị tốc lên, một vật thể màu da người, căng bóng, tuột ra khỏi chiếc đai quấn sơ sài quanh bụng bà Mị.
BỊCH!
Chiếc gối silicon rơi thẳng xuống sàn gỗ tạm của sân khấu, nảy lên một cái rồi nằm im lìm trong lớp bụi bặm. Nó trần trụi, thảm hại, phơi bày một sự thật không thể chối cãi.
Tiếng nhạc đã tắt. Tiếng người đã im. Tiếng gió dường như cũng ngừng thổi. Cả mấy trăm con người có mặt ở đó, từ già đến trẻ, từ người thân đến hàng xóm, tất cả đều chết lặng. Mắt họ mở to, dán chặt vào vật thể giả tạo trên sàn, rồi lại di chuyển lên cái bụng lép kẹp đột ngột của bà Mị, rồi lại nhìn sang khuôn mặt đang từ trắng bệch chuyển sang tím tái vì nhục nhã của ông Nhất.
Sự im lặng bao trùm, nặng nề và đáng sợ hơn bất kỳ tiếng gào thét nào. Màn kịch đã thực sự hạ màn.”
“Sự im lặng đặc quánh bị xé toạc bởi một tiếng “”Ồ”” đồng thanh, đầy kinh ngạc và mỉa mai của cả đám đông. Âm thanh đó như một mũi kim châm thẳng vào quả bóng bay ảo tưởng, khiến nó vỡ tan tành không thương tiếc.
Bà Mị giật nảy mình. Tiếng xì xào bắt đầu nổi lên như một bầy ong vỡ tổ, mỗi lời bàn tán là một mũi chích độc găm thẳng vào da thịt bà.
“”Trời đất ơi! Bụng giả!””
“”Thảo nào trông cứ kỳ kỳ…””
“”Lừa đảo! Đúng là một màn lừa đảo thế kỷ!””
Trước ánh mắt của hàng trăm con người, trước sự thật trần trụi và nhục nhã đang nằm trên sàn, Bà Mị không còn trụ vững được nữa. Bà ta cảm thấy trời đất quay cuồng, hai chân mềm nhũn.
RẦM!
Bà ta sụp xuống, hai đầu gối va mạnh xuống sàn gỗ, mặc kệ cơn đau điếng. Bà ta ngước nhìn gương mặt chết lặng của ông Nhất, rồi nhìn xuống đám đông đang chỉ trỏ, và cuối cùng, bà ta làm điều duy nhất có thể làm lúc này: gào khóc.
“”Oan cho tôi quá! Oan cho tôi quá ông ơi! Trời ơi là trời!””
Tiếng khóc ai oán, thảm thiết, nhưng không ai còn tin nữa. Nó chỉ khiến cho màn kịch thêm phần lố bịch.
Ông Nhất đứng như trời trồng. Tai ông ù đi. Ông không nghe thấy tiếng khóc của bà Mị, cũng không nghe thấy lời xì xào của dân làng. Mắt ông chỉ dán vào chiếc gối silicon vô tri, rồi lại nhìn lên cái bụng đã xẹp lép của người đàn bà ông từng hết mực tin tưởng. Sự tủi nhục, xấu hổ và cảm giác bị phản bội dâng lên như một trận cuồng phong, cuốn phăng đi mọi lý trí. Gương mặt ông hết tái mét rồi lại đỏ bừng, một sự biến chuyển màu sắc thảm hại phơi bày trước toàn thể dân làng. Tư tưởng “”không có thằng chống gậy”” đã biến ông thành trò cười cho thiên hạ.
Giữa tâm bão hỗn loạn đó, cô con gái cả của ông Nhất, người từ đầu đến cuối vẫn giữ một vẻ mặt bình tĩnh đến đáng sợ, chậm rãi bước lên sân khấu. Từng bước đi của cô chắc nịch, dứt khoát. Cô không nhìn cha mình, cũng không liếc đến đám đông. Ánh mắt lạnh như băng của cô ghim thẳng vào người đàn bà đang quỳ rạp dưới sàn.
Cô dừng lại ngay trước mặt bà Mị, cúi người xuống một chút, giọng nói không một chút cảm xúc, nhưng sắc lẻm như dao.
“”Bà còn muốn diễn nữa không?””
Bà Mị đang gào khóc, nghe câu hỏi thì sững lại, ngẩng khuôn mặt đẫm nước mắt và mồ hôi lên nhìn cô. Trong đôi mắt ấy, bà không thấy sự thương hại, chỉ có sự khinh bỉ tột cùng.
Không đợi bà Mị trả lời, cô con gái cả đứng thẳng dậy, rút từ trong túi ra một chiếc điện thoại. Cô không nói nhiều, chỉ giơ nó lên cao cho mọi người cùng thấy, rồi bấm nút phát một đoạn video.
Âm thanh từ chiếc loa điện thoại vang lên rõ mồn một trong không gian im phăng phắc. Đó là một đoạn ghi âm lén, hình ảnh hơi rung nhưng giọng nói thì không thể lẫn vào đâu được.
“”…Cứ yên tâm, cái bụng giả này chắc như bắp, mua loại xịn nhất đấy. Lão Nhất mê con trai đến lú lẫn rồi, nói gì cũng tin. Cứ vờ vịt thêm dăm ba tháng nữa, đến lúc lão chuẩn bị hết tiền bạc đất đai lo cho thằng con vàng con ngọc, mình kiếm cớ nói bị động thai, sảy thai là moi được của lão một mớ lớn. Sáu con vịt giời nhà lão làm sao mà bì được với thằng cu trong bụng này…””
Giọng nói chua ngoa, đầy tính toán của bà Mị vang lên, từng câu từng chữ như những nhát búa đóng thẳng vào tai tất cả mọi người.
Cô con gái cả tắt đoạn video đi, giọng nói đanh lại, vang vọng khắp sân khấu.
“”Bố tôi sai, sai vì tư tưởng cổ hủ, vì mù quáng tin vào lời của một kẻ lừa đảo. Nhưng kẻ lừa đảo có kế hoạch, có âm mưu như bà, thì không thể tha thứ được!””
Cô quay sang đám đông, nói rành rọt.
“”Bà ta biết điểm yếu của bố tôi là khao khát có con trai. Bà ta đã dựng lên toàn bộ màn kịch này, từ việc có thai, đến việc nhờ thầy bói xem ngày sinh con trai quý tử, tất cả chỉ nhằm một mục đích duy nhất: lừa tiền của gia đình chúng tôi! Màn kịch hôm nay, nếu không có cú ngã vô tình kia, có lẽ sẽ kết thúc bằng một vụ ‘sảy thai’ thương tâm và một khoản tiền đền bù khổng lồ!””
Tất cả sự thật được phơi bày. Mọi ánh mắt giờ đây không chỉ là tò mò, mà đã chuyển thành căm phẫn, đổ dồn về phía bà Mị.
Bà ta ngừng khóc. Run rẩy. Không còn đường chối cãi.
Và cô con gái cả, sau khi nói hết lời, quay lại nhìn thẳng vào người cha đang đứng hóa đá của mình. Ánh mắt cô không còn lạnh lùng, mà chứa đầy sự phức tạp của nỗi đau, sự thất vọng và một chút thương hại. Thế giới của ông Nhất, thế giới được xây dựng trên niềm hy vọng hão huyền về một đứa con trai, đã hoàn toàn sụp đổ.”
“Thế giới của ông Nhất không chỉ sụp đổ, nó nổ tung thành từng mảnh tro bụi bay lả tả trong không khí đặc quánh sự nhục nhã. Ông không còn đứng trên sân khấu nữa. Ông đang trôi lềnh bềnh trong một khoảng không vô định, nơi chỉ có tiếng cười nhạo và những ánh mắt khinh bỉ đang xuyên thủng tâm can.
Tai ông ù đi, nhưng ông vẫn nghe thấy tiếng tim mình đập loạn xạ trong lồng ngực, mỗi nhịp như một nhát búa gõ vào sự ngu muội của bản thân. Ánh mắt ông dại đi, di chuyển một cách máy móc, vô hồn.
Đầu tiên, ông nhìn xuống chiếc gối silicon nằm chỏng chơ trên sàn. Nó không còn là niềm hy vọng về một “”thằng chống gậy””, không còn là niềm hãnh diện của một người đàn ông sắp có con trai nối dõi. Giờ đây, nó là một khối u ác tính, một bằng chứng vật chất phơi bày sự lú lẫn và mê muội của ông cho toàn thể dân làng chiêm ngưỡng.
Rồi ánh mắt ông từ từ dịch chuyển sang bà Mị, người đang co rúm lại như một con thú bị dồn vào chân tường. Ông không còn thấy người đàn bà góa chồng đáng thương, cũng chẳng còn thấy người tình sẽ cho ông một đứa con trai. Ông chỉ thấy một gương mặt méo mó vì sợ hãi và thất bại, một con cáo già đã bị sập bẫy sau khi đã gặm nát niềm kiêu hãnh cuối cùng của ông. Sự phản bội lạnh buốt hơn cả mùa đông.
Và rồi, ánh mắt ông dừng lại ở sáu cô con gái. Sáu đứa con gái mà ông từng xem như “”vịt giời””, như những món nợ. Giờ đây, khi nhìn vào mắt chúng, ông không thấy sự hả hê, không thấy sự đắc thắng. Ông thấy sự thất vọng đã chai sạn qua năm tháng. Ông thấy nỗi đau mà chính ông đã gieo rắc. Và tệ hại hơn cả, trong ánh mắt của cô con gái cả, ông thấy một sự thương hại. Sự thương hại dành cho một kẻ đáng thương, một người cha đã tự biến mình thành trò hề trước mặt chính những đứa con của mình.
Đó là giọt nước làm tràn ly. Niềm kiêu hãnh đàn ông, tư tưởng “”trọng nam khinh nữ”” cố chấp, tất cả vỡ vụn. Thay vào đó là một cơn sóng thần của nỗi xấu hổ và đau đớn tột cùng ập đến.
Một cơn đau nhói buốt xuyên thẳng từ lồng ngực lên đến đỉnh đầu. Không khí như bị rút cạn khỏi buồng phổi. Ông Nhất lảo đảo, chới với như sắp ngã. Ông đưa một tay lên ôm chặt lấy ngực, cố giữ cho trái tim không vỡ tung ra. Gương mặt ông chuyển từ trắng bệch sang tím tái.
“”Bố!”” – Tiếng một cô con gái thảng thốt vang lên.
Nhưng đã quá muộn. Đôi chân ông không còn đứng vững. Sức lực cuối cùng đã bị rút cạn bởi sự thật phũ phàng. Ông Nhất đổ ập xuống sàn gỗ nặng nề, ngay bên cạnh chiếc gối giả và người đàn bà đã hủy hoại ông. Mọi thứ chìm vào bóng tối.”
“Sự hỗn loạn sau cú ngã của ông Nhất chỉ là khúc dạo đầu cho một chuỗi hậu quả thảm khốc. Trong khi sáu cô con gái cuống cuồng lo cho bố, thì ở bên ngoài, cơn thịnh nộ của dân làng đã tìm được mục tiêu để trút xuống.
Bà Mị.
Tin tức về màn kịch vụng về và sự thật về cái thai giả lan đi còn nhanh hơn cả một đám cháy trong mùa hanh khô. Những lời xì xào giờ biến thành tiếng chửi rủa công khai. Những ánh mắt tò mò biến thành cái nhìn khinh bỉ. Dân làng, những người từng ghen tị với “”cái phúc”” của bà, giờ lại chính là những người phán xét cay nghiệt nhất.
Họ kéo đến trước cửa nhà bà Mị, không cần gõ cửa, chỉ đứng ngoài chửi vọng vào.
“”Đồ đàn bà lừa lọc, thất đức!””
“”Dám lừa cả làng cả tổng. Cút khỏi cái làng này đi!””
“”Nhà ông Nhất vô phúc mới vớ phải thứ như bà!””
Bà Mị bên trong run lên bần bật. Bà ta vội vàng vơ vét vài bộ quần áo, nhét vào một cái tay nải đã sờn cũ. Mỗi lời chửi rủa bên ngoài như một nhát roi quất vào mặt. Bà không dám hé cửa, chỉ có thể chờ cho đám đông thưa dần. Đến xế chiều, khi chỉ còn lại những tiếng rì rầm xa xa, bà mới hé cửa, lén lút như một con chuột, vội vã rời đi. Bà không dám đi đường lớn, mà luồn qua con đường mòn phía sau làng, lưng còng xuống, bước chân lủi thủi, mang theo tất cả sự nhục nhã rời khỏi nơi đã từng cho bà ta hy vọng về một cuộc sống khác.
Trong khi đó, căn nhà của ông Nhất chìm trong một sự im lặng nặng nề đến đáng sợ. Ông đã tỉnh lại, nhưng đó không phải là sự tỉnh ngộ mà là sự chìm sâu vào một cõi riêng. Ông nằm trên giường, mắt mở thao láo nhìn lên trần nhà bằng gỗ, nhưng ánh mắt ấy hoàn toàn vô hồn. Ông không cử động, không nói năng, không phản ứng với bất cứ điều gì.
Ông đã ngã bệnh. Cú sốc quá lớn đã đánh gục hoàn toàn người đàn ông từng luôn vênh váo về sức vóc của mình. Giờ đây, ông nằm đó, bất động, một cái xác không hồn.
Vợ ông và sáu cô con gái thay nhau vào chăm sóc, đưa cháo, dâng thuốc. Nhưng ông đều từ chối. Mỗi khi có người vào phòng, ông lại khẽ quay mặt vào tường, một hành động từ chối câm lặng nhưng đầy quyết liệt. Ông không muốn đối mặt với ai, đặc biệt là những đứa con gái mà ông đã từng ruồng rẫy. Nỗi xấu hổ như một tảng đá khổng lồ đè chặt lấy lồng ngực, khiến ông không thể thở, không thể nói.
Trong nhà không còn tiếng quát tháo, không còn lời chì chiết. Chỉ có tiếng bước chân rón rén, tiếng thì thầm lo lắng và một không gian đặc quánh sự im lặng. Sự im lặng trong những ngày này còn đáng sợ hơn vạn lần những trận lôi đình của ông trước kia. Nó là sự im lặng của một người đã chết tâm, của một niềm kiêu hãnh đã vỡ nát thành tro bụi, của một sự hối hận muộn màng không thể nói thành lời. Cả gia đình như đang đi trên một lớp băng mỏng, không ai biết khi nào sự im lặng chết chóc này sẽ bị phá vỡ, và nó sẽ vỡ ra theo cách nào.”
“Một tuần trôi qua trong sự im lặng đặc quánh như chì. Ngôi nhà của ông Nhất chưa bao giờ lạnh lẽo và nặng nề đến thế. Sáu cô con gái thay nhau túc trực, người nấu cháo, người sắc thuốc, người lau dọn phòng cho bố, nhưng tất cả đều bị từ chối bởi một cái quay lưng dứt khoát. Nỗi xấu hổ và tuyệt vọng đã xây nên một bức tường vô hình, ngăn cách ông Nhất với chính những người thân yêu nhất của mình.
Buổi chiều hôm ấy, sau khi nhìn bát cháo thuốc để nguội ngắt trên bàn, cô con gái cả lặng lẽ đi xuống bếp. Cô không sắc thuốc nữa, cũng không hầm canh bổ dưỡng. Cô chỉ vo một nắm gạo, bắc một nồi cháo hoa. Mùi cháo trắng đơn sơ, thuần khiết, thoang thoảng trong không khí, mùi của sự chăm sóc giản dị nhất.
Cô bưng bát cháo còn nóng hổi, khói bay lên nghi ngút, bước vào phòng bố.
Như mọi lần, ông Nhất vẫn nằm quay mặt vào tường, tấm lưng gầy gò co rúm lại như để tự vệ. Cô con gái cả không nói một lời nào. Cô lặng lẽ đặt bát cháo xuống chiếc bàn gỗ nhỏ cạnh giường. Tiếng “cạch” nhẹ của đáy bát sứ chạm vào mặt bàn vang lên, một âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh mịch đến ngột ngạt.
Cô không rời đi ngay. Cô chỉ đứng đó, lặng im chờ đợi.
Vài giây trôi qua, dài như cả một thế kỷ. Bờ vai của ông Nhất khẽ run lên. Ông từ từ, vô cùng chậm chạp, quay người lại. Ánh mắt ông không còn là cái nhìn vô hồn của tuần trước. Nó đã có cảm xúc, một cảm xúc của sự vỡ nát, của nỗi đau và sự hối hận tột cùng. Ông nhìn bát cháo đang bốc khói, nhìn làn hơi ấm lan tỏa trong không khí, rồi ông ngước lên, nhìn thẳng vào đôi mắt con gái mình.
Và rồi, điều chưa ai từng thấy đã xảy ra. Từ đôi mắt của người đàn ông cả đời chỉ biết quát tháo, vênh váo, hai hàng nước mắt bỗng tuôn rơi. Chúng lăn dài trên gò má hốc hác, chảy xuống bộ râu đã mấy ngày không cạo. Ông run rẩy đưa bàn tay chai sần, gân guốc ra, nắm lấy tay con.
Giọng ông khàn đặc, vỡ ra từng mảnh, lạc đi trong tiếng nấc.
“”Bố… Bố sai rồi…””
Ông hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh nhưng không thể.
“”Các con… các con… mới chính là những cây gậy chống vững chắc nhất của đời bố.””
Lời thú nhận muộn màng nhưng chân thành ấy như một nhát búa phá tan tảng băng im lặng đã đóng chặt trong căn nhà suốt một tuần qua. Cô con gái cả cũng bật khóc, những giọt nước mắt của sự xót xa, của sự chờ đợi và cuối cùng là của sự tha thứ. Cô không nói gì, chỉ gật đầu, siết chặt lấy bàn tay gầy guộc của cha. Cánh cửa phòng hé mở, năm người em gái đứng bên ngoài, cũng đang lặng lẽ lau đi những giọt nước mắt hạnh phúc. Bão tố đã qua, sự im lặng chết chóc đã tan biến, nhường chỗ cho hơi ấm của bát cháo trắng và của tình thân không gì có thể chia cắt.
Câu chuyện của ông Nhất và bà Mị rồi cũng lắng xuống, trở thành một lời cảnh tỉnh được người trong thôn thỉnh thoảng nhắc lại bên ấm trà chiều. Bà Mị biệt tăm, không ai biết bà đi đâu về đâu, chỉ còn lại căn nhà hoang lạnh ở cuối làng như một chứng tích cho một giấc mộng hão huyền. Còn ông Nhất, ông không bao giờ còn nhắc đến hai từ “”con trai”” hay “”nối dõi”” nữa. Cú ngã năm ấy tuy làm ông yếu đi về thể xác, nhưng lại khiến tâm hồn ông mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Ông học được rằng, thứ ông khao khát tìm kiếm cả đời không phải là “”thằng chống gậy”” từ bên ngoài, mà chính là sáu “”cây gậy”” đã luôn ở bên cạnh, vững chãi và đầy yêu thương. Ngôi nhà không còn tiếng quát tháo, thay vào đó là tiếng cười nói ríu rít, là tiếng ông Nhất trầm ngâm dạy các con vài thế cờ, là hình ảnh sáu cô con gái xúm vào đấm lưng, bóp vai cho người cha già. Họ đã cùng nhau đi qua cơn bão lớn nhất của cuộc đời, và họ nhận ra, gia đình không được định nghĩa bởi giới tính, mà được xây nên từ sự thấu hiểu, lòng bao dung và tình yêu thương vô điều kiện. Đó mới chính là gia tài quý giá nhất, là cây gậy chống vững chắc nhất cho bất kỳ ai giữa dòng đời đầy giông bão.”

