Vợ bán rau vay 300 triệu cho chồng đi XKLĐ, ở nhà ăn cơm với nước mắm để trả n/ợ. Ngày chồng về mang theo 6 tỷ nhưng ch/ê người vợ tần tảo là x//ấu x//í, b//ẩn th//ỉu. Anh ta lấy luôn vợ mới, nhưng đúng lúc đám cưới diễn ra thì nhận tin s//ét đá//nh… Từ ngày anh đi, cô gồng gánh tr/ả n/ợ từng đồng, ngày ba bữa chỉ ăn cơm chan nước mắm, tối đến lại may thuê thêm áo quần kiếm tiền lãi. Nửa năm đầu Hùng chật vật làm không đủ ăn Mai còn phải gửi thêm tiền sang cho chồng. 6 năm trời, cô không mua nổi cho mình một bộ quần áo mới. Người g/ầy r/ạc ti/ều t/ụy vì làm nhiều mà không được tẩm bổ. 6 năm cuối cùng Mai cũng trả hết số n/ợ vay cho chồng đi XKLĐ. Hùng không gửi tiền về hàng tháng mà anh giữ lại. Anh nói giữ lại thì mới để được chứ sợ gửi về x/é lẻ sau mất vốn. Chồng nói cũng có lý nên Mai không trách móc. Ở nhà chỉ biết cố gắng. Ngày Hùng về nước, cả làng kéo nhau ra xem. Anh bước xuống xe, áo sơ mi trắng, cổ đeo dây chuyền vàng to bằng ngón tay cái. Người ta trầm trồ: “Hùng giờ khác xưa rồi, giàu có nhất xã đấy!” Nhưng khi nhìn thấy Mai – dáng người g/ầy g/ò, làn da rám nắng, mái tóc cắt ngắn vì hay cúi may đồ – Hùng nhếch mép cười lạnh: “Cô… chính là người tôi từng gọi là vợ à?”. Mai sững sờ. Hùng ngồi xuống ghế, vung tay đập phong bì xuống bàn, bên trong là sổ tiết kiệm 6 tỷ. “Tôi giờ giàu có nhất cái xã này. Tôi không thể sống với người vợ xấ/u x/í, bẩ/n th/ỉu như cô được… Xem tiếp dưới bình luận…👇
Mai run rẩy, nước mắt lăn dài trên gò má rám nắng, đưa bàn tay gầy guộc chạm nhẹ vào tay áo sơ mi trắng của Hùng, giọng nghẹn ngào đứt quãng: “Hùng, anh quên 6 năm em gồng gánh trả nợ, ngày nào cũng ăn cơm nước mắm sao?”
Hùng giật mạnh tay lùi lại, khoảng cách đột ngột mở ra giữa hai người. Anh nhếch mép cười khinh khỉnh, vòng tay qua vai Lan – người vợ mới đứng cạnh – rồi quay sang Mai, ánh mắt đầy ghê tởm: “Cô mà cũng đòi chạm vào tôi? Mau cút khỏi mắt tôi.”
Lan hất hàm, ánh mắt khinh thường quét qua dáng người gầy gò, mái tóc cắt ngắn vì hay cúi may đồ của Mai, thỏ thẻ bên tai Hùng: “Anh mà từng chung sống với người như thế này à? Nhìn là thấy ghê tởm.”
Mai sững sờ, hai chân như nhũn ra, tựa vào bậu cửa mới cứng cáp. Đau khổ tột độ xoáy sâu vào ngực, cô nhớ lại 6 năm trời mình ngày ba bữa chỉ ăn cơm chan nước mắm, tối đến may thuê kiếm thêm tiền lãi, nửa năm đầu Hùng chật vật làm không đủ ăn còn gửi thêm tiền sang cho chồng, cuối cùng cũng trả hết 300 triệu nợ vay cho Hùng đi XKLĐ. Tất cả sự hy sinh đó tan biến chỉ trong vài câu nói lạnh lùng.
Xung quanh, đám đông người dân trong làng vốn đang trầm trồ sự giàu có của Hùng nay bắt đầu xì xào. Một người đàn ông trung niên chỉ tay vào Hùng, giọng phẫn nộ: “Hùng mày vô lý quá! Mai ấy vì mày mà gầy rạc cả người, trả hết nợ cho mày đấy! Mày không nhớ à?”
Hùng quay ngoắt nhìn người nói, mắt trợn trừng, sợi dây chuyền vàng to bằng ngón tay cái trên cổ lắc lư theo động tác: “Các người im đi! Bây giờ tao có 6 tỷ, tao muốn lấy ai là quyền của tao. Mai, nghe chưa? Cút ngay khỏi đây, đừng làm bẩn mắt tao.”
Mai nước mắt rơi ròng ròng, không nói nên lời, lặng lẽ quay người đi, bóng dáng gầy guộc khuất dần sau đám đông người dân đang chỉ trích Hùng.
Mai đột ngột dừng bước chân khi vừa lướt qua bờ rào nhà lá sơ sài của mình, tay gầy guộc vội quệt vội giọt nước mắt còn đọng trên gò má rám nắng. Mai không thể để Hùng mang ánh mắt khinh miệt đó rời đi. Mai quay người chạy thẳng vào nhà, chân trần đạp nhẹ trên nền đất nện, đẩy mạnh cánh cửa tre kẽo kẹt, lao thẳng vào góc buồng ngủ.
Ngón tay Mai run rẩy lục lọi dưới gầm giường, lấy ra chiếc hộp thiếc cũ kỹ từng dùng để đựng đường ngày xưa, nay cất giữ toàn bộ giấy tờ quan trọng. Mai lấy ra xấp giấy được bọc cẩn thận trong tàu lá chuối khô: tờ biên nhận vay 300 triệu từ hội sợ tín dụng năm xưa để Hùng sang nước ngoài làm việc, cùng hàng chục biên lai trả nợ từng đồng một, mỗi tờ đều ghi rõ ngày tháng, số tiền, chữ ký xác nhận của chủ nợ. Tổng số tiền trả đúng 300 triệu, không thiếu một xu.
Mai ôm chặt xấp giấy vào lòng, mái tóc cắt ngắn do hay cúi may đồ bết mồ hôi trên trán, chân chạy nhanh nhất có thể ngược lại hướng vừa đi, đẩy qua đám đông người dân đang còn đứng vây quanh Hùng và Lan. Hơi thở Mai đứt quãng, áo cũ sờn vai dính chặt vào người vì mồ hôi, dừng lại ngay trước mặt Hùng, giơ cao xấp giấy biên nhận và biên lai ra trước mặt Hùng, giọng run rẩy: “Hùng xem này, em trả hết nợ cho anh rồi, 6 năm em không mua nổi áo mới.”
Hùng đang đứng khoanh tay, áo sơ mi trắng phẳng phiu, cổ đeo sợi dây chuyền vàng to bằng ngón tay cái lấp lánh dưới nắng, nghe vậy liền nhướng mày, ánh mắt lướt qua xấp giấy trên tay Mai đầy khinh bỉ. Hùng vươn tay giật lấy xấp giấy, hai tay vò nát một cái rồi ném mạnh xuống đất bụi, giậm chân đạp nát mấy tờ giấy mỏng dính. Sợi dây chuyền vàng lắc lư dữ dội theo cử động giận dữ của Hùng: “Cái này có là gì với 6 tỷ của tôi? Cô lấy công trả nợ để đòi hỏi tôi à?”
Mai đứng chết lặng, nhìn những tờ biên lai ghi trọn mồ hôi nước mắt 6 năm trời bị giày xéo dưới đế giày da sáng bóng của Hùng, ngực thắt lại đau đớn tột cùng. Mai khóc nấc lên, hai tay che mặt, vai gầy guộc run bần bật. 6 năm ngày ba bữa chỉ ăn cơm chan nước mắm, tối may thuê đến tận khuya, nửa năm đầu Hùng làm không đủ ăn còn gửi thêm tiền sang, tất cả công sức đó với Hùng chỉ là đống giấy rác vô giá trị.
Đám đông người dân xung quanh lại xôn xao hơn, một người đàn ông trung niên chỉ tay vào Hùng, giọng phẫn nộ: “Hùng mày vô lý quá! 300 triệu là bao nhiêu mồ hôi nước mắt của Mai chứ? Mày mang 6 tỷ về chê vợ xấu xí bẩn thỉu, cưới vợ mới, giờ còn coi thường công sức của vợ sao?”
Lan đứng sát bên cạnh Hùng, nhăn mặt ghê tởm nhìn đống giấy rách dưới chân, thầm nghĩ Hùng thật tàn nhẫn.
Chưa kịp ai phản ứng trước tiếng chửi rủa của người đàn ông trung niên, một bác gái lớn tuổi trong làng đẩy vội đám đông, chiếc gậy trúc gõ lộc cộc xuống nền đất bụi, bước thẳng đến trước mặt Hùng. Suốt sáu năm qua, bác vẫn thường sang nhà lấy rau tươi của Mai, tận mắt chứng kiến Mai gầy gò rám nắng, tóc cắt ngắn bết mồ hôi, ngày ba bữa chỉ ăn cơm chan nước mắm, tối may thuê đến tận khuya để trả hết 300 triệu nợ vay cho Hùng đi XKLĐ.
Bác giơ cao chiếc gậy trúc, chỉ tay thẳng vào mặt Hùng quát lớn, giọng run rẩy vì uất ức: “Hùng mày vô lý! Mai nó bán rau may thuê nuôi mày 6 năm, mày giờ giàu rồi quay lưng bỏ vợ à?”
Hùng hơi quay đầu, đôi mắt lạnh tanh lướt qua bác gái rồi dừng lại ở sợi dây chuyền vàng to bằng ngón tay cái đang lắc lư trên cổ áo sơ mi trắng phẳng phiu. Hắn khoanh tay trước ngực, giọng đáp lại lạnh lùng, không chút dao động: “Bác im đi, chuyện gia đình tôi bác không được can dự. Tôi trả bác 10 triệu để bác im miệng nhé?”
Nói xong, hắn rút từ túi quần ra một xấp tiền mệnh giá lớn, lật nhẹ cho bác gái thấy mặt tờ 500 nghìn, hành động hời hợt như thể 10 triệu đồng với hắn chỉ là con số không đáng kể.
Bác gái tức đến mức ngửa mặt lên trời, đôi mắt đỏ hoe, gió thổi tung mớ tóc bạc phơ rối loạn. Bác lắc mạnh đầu, không thèm nhìn xấp tiền trong tay Hùng, quay lưng bước đi, gậy trúc gõ xuống đất đinh tai, vai run rẩy vì uất ức không lời.
Đám đông người dân xung quanh lập tức ồn ào hẳn lên, tiếng chửi rủa, phẫn nộ vang lên khắp nơi. Một người đàn bà bán rau ở đầu làng chỉ thẳng vào Hùng hét: “Hùng mày đúng là kẻ bạc nghĩa! 10 triệu mà đòi bịt miệng người ta, tiền mua được cả lương tâm à?” Nhiều người khác cũng gật đầu hùa theo, ánh mắt nhìn Hùng không còn trầm trồ sự giàu có như lúc đầu, mà thay bằng sự căm ghét rõ rệt.
Hùng ngược lại chẳng hề bận tâm, nụ cười kiêu ngạo nở rộng trên môi, ngực ưỡn ra đầy tự đắc. Hắn thầm nghĩ: Tiền là trên hết, bọn dân quê này khổ sở cả đời chưa thấy nhiều tiền như hắn, phẫn nộ cũng chẳng làm được gì. Hắn lấy khăn lụa lau nhẹ vết bụi trên đế giày da sáng bóng, coi thường tột độ trước đám đông đang phẫn nộ.
Lan đứng sát bên cạnh Hùng, nhăn mặt ghê tởm với thái độ của hắn, nhưng cũng không dám lên tiếng phản đối, chỉ lùi nhẹ người về phía sau, tránh ánh mắt của dân làng đổ dồn về phía mình.
Hùng quay lưng dứt khoát, bàn tay to bè nắm chặt lấy cổ tay Lan kéo lê cô ta về phía chiếc xe sang trọng đang đậu sát lề đường. Hắn chẳng thèm liếc mắt nhìn về phía Mai, dáng vẻ hấp tấp như sợ ai đó sẽ cản trở hắn bước vào cuộc sống mới giàu sang. Lan vấp ngã nhẹ, đôi giày cao gót lạo xạo trên nền đất bụi nhưng Hùng không hề nới lỏng tay, chỉ lạnh lùng quát: “Đi nhanh lên, khách mời ở nhà hàng đang chờ đấy!”
Tiếng “cạch” vang lên đinh tai khi Hùng đóng sầm cửa xe lại, cách ly hoàn toàn sự phẫn nộ của dân làng bên ngoài. Động tác đó như một nhát búa tạ giáng xuống đầu Mai. Đôi chân gầy guộc, rám nắng vì sương gió của Mai bỗng chốc mềm nhũn. Cô khuỵu xuống đất, hai tay ôm chặt lấy khuôn mặt khắc khổ, run rẩy trong tiếng khóc nức nở. Nước mắt cô rơi lã chã, rơi xuống nền đất khô cằn nơi cô đã từng bán rau mưu sinh suốt sáu năm qua.
Từ chiếc túi vải rách tươm bên hông, một xấp biên lai nợ cũ kỹ, ố vàng vương vãi ra dưới chân cô. Đó là bằng chứng cho 300 triệu đồng nợ vay ban đầu, từng tờ, từng đồng cô đã trả hết bằng máu và mồ hôi, bằng những đêm thức trắng may thuê, bằng ba bữa cơm chan nước mắm nhạt nhẽo. Giờ đây, tất cả chỉ còn là những mẩu giấy vô nghĩa dưới gầm xe sang.
Một vài người dân làng vội chạy tới, đỡ lấy đôi vai gầy của Mai. Một bác gái ôm lấy cô, giọng nghẹn ngào: “Mai ơi, cháu dậy đi! Thằng Hùng nó bạc nghĩa thế thì bỏ đi cháu ơi! Cả làng này chứng kiến cháu khổ vì nó đấy!”
Mai lắc đầu liên tục, đôi mắt đỏ hoe nhìn theo chiếc xe đang nổ máy, khói xám phả ra hòa lẫn với bụi đất. Cô thầm nghĩ: “Sáu năm… mình bán rau, may thuê, gửi tiền sang tận nước ngoài cho hắn… giờ hắn về, mình chẳng còn gì cả.” Cô không đứng dậy nổi, cảm giác suy sụp hoàn toàn khiến cô như muốn hòa tan vào lòng đất.
Trong xe, Hùng ngồi ngả lưng vào ghế da, ngực ưỡn ra đầy tự đắc. Hắn nhìn qua gương chiếu hậu thấy bóng dáng nhỏ bé của Mai đang gục ngã giữa bụi đường. Hắn khẽ nhếch mép, quay sang Lan đang chỉnh lại váy, giọng lạnh tanh: “Chạy đi, kẻo trễ giờ làm lễ. Đám cưới này tốn mấy tỷ, không thể để lũ dân quê đó làm hỏng.”
Chiếc xe sang trọng chở Hùng và Lan dừng lại trước cổng nhà Lan. Cổng treo biển lớn in rõ dòng chữ “Mừng cưới Hùng – Lan”, phất phới dưới nắng.
Hùng bước xuống, áo sơ mi trắng phẳng phiu, sợi dây chuyền vàng to bằng ngón tay cái quàng cổ lấp lánh. Hùng đút tay vào túi quần, nhìn quanh sân nhà đông nghịt khách mời với vẻ ngạo mạn, khóe môi Hùng nhếch lên đầy tự đắc.
Lan bước theo sau, tà áo dài cưới đắt tiền xòe rộng, gương mặt xinh đẹp rạng rỡ nụ cười. Lan nắm nhẹ cánh tay Hùng, ngẩng đầu nhìn biển cưới, lòng Lan đầy tự hào.
Sân nhà chật kín những người giàu có nhất trong xã, ai cũng diện trang phục lộng lẫy, tiếng cười nói chúc tụng vang lên rền vang. Một vị khách mời trung niên, mặc vest may đo chỉnh tề, bước tới vỗ vai Hùng, giọng sang sảng:
“Hùng này giờ giàu rồi, vợ mới xinh đẹp thế này đúng là trời cho! Mấy tỷ vừa mang về để làm lễ này hả?”
Hùng cười lớn, ngực Hùng ưỡn ra, giọng đắc ý:
“Để làm lễ chứ sao, chứ để cho Mai bán rau may thuê kia à? Mai nhìn Hùng giờ giàu sang thế này, chắc hối hận lắm đây.”
Lan cười duyên, siết nhẹ cánh tay Hùng, giọng hãnh diện:
“Chứ sao nữa, Hùng vừa giỏi vừa giàu, thiên hạ ghen tị cũng phải. Hôm nay đám cưới tốn mấy tỷ, ai nhìn vào cũng thấy nhà Lan hả hê chứ?”
Vị khách gật đầu lia lịa, cụng ly rượu vào ly của Hùng:
“Đúng quá! Mai đó sáu năm gồng gánh trả nợ cho Hùng, giờ Hùng bỏ Mai cưới vợ mới, Mai chắc đau lòng lắm. Nhưng thôi, người có phúc mới được giàu, Hùng phúc lớn lắm!”
Hùng ngửa cổ cười, mắt Hùng nhắm nghiền vì sung sướng. Hùng thầm nghĩ: “Mai gầy gò rám nắng, sáu năm không mua nổi áo mới, sao so được với Lan này. Đời Hùng giờ mới là đời.”
Lan nhìn Hùng, lòng ngập tràn niềm vui. Lan thầm nghĩ: “Lan thật may mắn khi lấy được Hùng, giàu có lại ga lăng, hơn hẳn mấy trai làng nghèo rớt mồng tơi.”
Tiếng nhạc đám cưới bỗng vang to hơn, một nam MC mặc vest chỉnh tề bước vội lên bục sân khấu nhỏ dựng giữa sân, cầm micro reo hò: “Mời hai vị tân lang tân nương bước lên sân khấu để làm nghi thức đọc lời thề nguyện nhé!”
Hùng cười tít mắt, vỗ nhẹ bàn tay Lan rồi cùng cô bước lên bục. Hùng cầm lấy chiếc micro mà MC vừa đưa, ngoảnh nhìn Lan với ánh mắt âu yếm ngọt ngào, đưa micro lên sát miệng nói sang sảng: “Tôi hứa sẽ cho em cuộc sống giàu sang, không phải như người vợ cũ nghèo khổ bẩn thỉu kia. Tôi sẽ mua tặng em biệt thự, xe hơi, mọi thứ tốt nhất.”
Lan nghe đến đó, gương mặt xinh đẹp nở nụ cười rạng rỡ, nhào tới ôm chặt lấy Hùng, đầu tựa vào ngực rắn chắc của anh. Hùng đưa tay vuốt nhẹ lưng Lan, ngửa cổ tận hưởng tiếng vỗ tay rầm rộ vang lên từ phía dưới sân. Khách mời ai nấy đều gật gù tán dương, tiếng ly tách chạm nhau lanh canh không ngớt.
Hùng thầm nghĩ: “Mai nhìn cảnh này chắc cắn lưỡi hối hận.” Lan siết chặt vòng tay ôm Hùng, lòng ngập tràn hạnh phúc.
Lan siết chặt vòng tay ôm Hùng, lòng ngập tràn hạnh phúc. Hùng vỗ nhẹ lưng Lan, tách ra rồi mỉm cười đắc ý. MC bước tới, trên tay cầm hộp nhung đỏ mở ra chiếc nhẫn kim cương to đùng lấp lánh. Hùng nhận lấy, cầm nhẫn giơ lên khoe với khách mời rồi quay sang Lan, ánh mắt âu yếm: “Chiếc nhẫn này xứng đáng cho nàng công chúa của anh.”
Đúng lúc Hùng cầm nhẫn chuẩn bị đeo vào ngón tay Lan, một chàng trai thanh niên hộc tốc chạy lên sân khấu, giơ chiếc điện thoại lên, thở dốc: “Anh Hùng ơi! Có cuộc gọi từ công ty XKLĐ bên nước ngoài, bảo là việc khẩn!”
Hùng nhíu mày, vẻ khó chịu hiện rõ trên gương mặt. Khoảnh khắc quan trọng nhất bị ngắt quãng, anh thầm nghĩ: “Chết tiệt, ai lại gọi lúc này?” Lan cũng nhíu mày, nhìn chàng trai với ánh mắt khó hiểu. Hùng miễn cưỡng đưa tay nhận điện thoại, bước vội sang góc phòng, cách xa đám đông.
Khách mời bắt đầu xì xào bàn tán. Tiếng thì thầm lan ra: “Công ty XKLĐ gì mà gọi lúc này?”, “Có chuyện gì khẩn cấp nhỉ?”. Hùng đưa điện thoại lên tai, mặt dần tối sầm lại khi nghe từng lời từ đầu dây bên kia.
Hùng đứng sững ở góc phòng, điện thoại kẹp chặt giữa tai và vai, lắng nghe từng lời từ đầu dây bên kia. Vài phút trôi qua, gương mặt anh đột ngột tái nhợt, những hạt mồ hôi lấm tấm xuất hiện trên trán, chảy ròng ròng xuống thái dương.
Cậu thanh niên đứng cạnh hơi nghiêng người, lo lắng hỏi: “Anh Hùng sao thế?”
Hùng run rẩy, môi lắp bắp, giọng nghẹn đến mức khó nghe: “Không… không thể nào… 6 tỷ của tôi… bị mất hết rồi?”
Chiếc điện thoại tuột khỏi tay Hùng, rơi bịch xuống nền gạch, màn hình vỡ nát, những mảnh kính sắc nhọn văng tung tóe xung quanh.
Hùng đứng trân trân nhìn chiếc điện thoại vỡ dưới đất, đồng tử giãn rộng, toàn thân run lẩy bẩy, hai tay ôm chặt lấy đầu, miệng lẩm bẩm không ngớt. Sự hoảng loạn tột độ hiện rõ trên từng nét mặt.
Phía xa, khách mời đám cưới bắt đầu chú ý về phía góc phòng, những tiếng xì xào vang lên, ai nấy đều thấy sự bất thường của Hùng, ánh mắt đầy nghi hoặc.
Hùng đột ngột ngẩng phắt đầu, đôi mắt đỏ ngầu quay về phía đám đông khách mời, gương mặt tái nhợt đến mức khó nhận ra. Hùng hét lên hoảng loạn, giọng gãy giọng, run rẩy vang khắp sảnh: “6 tỷ tôi gửi đầu tư bên nước ngoài, công ty phá sản, tôi mất sạch rồi!”
Lan, đang đứng sát bên cạnh Hùng, tay vẫn nắm chặt tay Hùng từ lúc làm lễ, khựng lại khi nghe trọn câu nói. Lan lập tức rút phắt tay về, lùi vội vài bước, gót giày cao gõ lanh canh trên nền gạch bóng loáng, mặt lộ rõ vẻ ghê tởm, như thể vừa chạm phải thứ gì đó cực kỳ dơ bẩn.
“Mày nghèo rồi à? Thế mày cưới tao làm gì? Cưới để lấy tiền à?” Lan trừng mắt nhìn Hùng, giọng the thé, phẫn nộ đến mức mặt đỏ bừng.
Hùng đứng sững tại chỗ, đồng tử giãn rộng, không tin vào tai mình. Hùng vươn tay về phía Lan, muốn níu giữ, nhưng Lan đã lùi lại quá xa. Sự tuyệt vọng bao trùm lấy Hùng, chân tay run lẩy bẩy, miệng lẩm bẩm không ngớt. Lan quay ngoắt người, vơ lấy chiếc túi xách đặt trên bàn gần đó, định bước đi, rõ ràng là muốn hủy hôn ngay lập tức.
Gót giày cao của Lan gõ lanh canh trên nền gạch bóng loáng, từng bước dồn dập hướng về phía cửa lớn. Chưa kịp đi quá ba bước, bố mẹ Lan từ phía đám đông khách mời xô tới, mặt mũi tím tái, phẫn nộ tột độ.
Bố Lan chỉ thẳng ngón tay to bè vào mặt Hùng, giọng gầm gừ vang khắp sảnh đám cưới: “Mày lừa dối gia đình tôi! Cưới xong mày bảo mày nghèo rồi à? Mau cút khỏi nhà tôi, trả lại sính lễ 2 tỷ tôi đã nhận!”
Mẹ Lan đứng sát bên cạnh chồng, tay chỉ lia lịa về phía Hùng, ánh mắt khinh miệt như nhìn kẻ ăn trộm bị bắt quả tang. Đám đông người dân trong làng xung quanh cũng đồng loạt xì xào, tiếng chửi bới Hùng lừa đảo, bội bạc vang lên không ngớt.
Hùng bừng tỉnh khỏi cơn sững sờ, chân khuỵu xuống đất, đầu gối va mạnh xuống nền gạch kêu lạch cạch. Hai tay Hùng chắp trước ngực, nước mắt giàn giụa chảy dài trên gương mặt tái nhợt: “Bác ơi, cháu không cố ý, cháu cũng vừa biết tin mà! Cháu xin bác, xin cô tha lỗi cho cháu, cháu sẽ tìm cách trả lại toàn bộ sính lễ, cháu thề…”
Bố Lan trừng mắt, bước vội tới, giày da đá thẳng vào vai Hùng đang quỵ xuống. Hùng ngã ngửa ra sau, tay ôm vai rên lên đau đớn, cơ thể run lẩy bẩy như cành cây trước gió.
“Cút ngay!” Bố Lan quát to, tay vung mạnh đuổi Hùng như đuổi một con vật dơ bẩn. “Đừng để tao thấy mặt mày ở đây thêm một giây nào nữa, nếu không tao cho người đánh gãy chân!”
Hùng nằm bệt dưới đất, mắt trống rỗng nhìn lên trần nhà, cảm giác đau khổ, lạnh lẽo, bị cả thế giới ruồng bỏ bao trùm lấy toàn thân, chẳng còn chút sức lực nào để bò dậy. Lan đứng cách đó vài mét, nhìn Hùng nằm dưới đất rồi quay ngoắt người, giày cao gõ lanh canh bước thẳng ra cửa, không thèm ngoảnh lại lấy một lần.
Tiếng guốc cao của Lan vừa khuất hẳn sau cánh cửa đại sảnh, đám đông Người dân trong làng đang vây quanh chỗ Hùng nằm bệt dưới đất bỗng ùa lên tiếng xì xào.
Một người đàn ông trung niên đứng đầu nhóm khách mời phía bên trái khẽ nhếch mép cười khẩy, giọng đủ to để mọi người xung quanh nghe thấy: “Giàu xổi là đây chứ đâu. Khoe khoang 6 tỷ sớm tối, giờ đầu tư mất sạch, còn lừa cả nhà vợ sắp cưới. Xem chừng mấy năm đi nước ngoài chẳng tích cóp được đồng nào, toàn vay mượn rồi đổ lỗi cho đầu tư thôi.”
Một phụ nữ bên cạnh gật gù lia lịa, tay vỗ nhẹ vào tay người bên cạnh: “Không tin sao được. Hôm về mang sổ tiết kiệm giả bộ, áo sơ mi trắng dây chuyền vàng to bằng ngón tay cái, chê vợ cũ gầy gò da rám nắng không bằng đứa ở đợ, giờ ra nông nỗi này. May mà Mai không chịu quay lại với Hùng, chứ cưới về biết bao giờ mới trả hết nợ 300 triệu hồi xưa.”
Hùng nằm bất động dưới đất, nghe từng câu xì xèo như những mũi kim châm vào tai, nhưng chẳng còn chút sức lực nào để ngẩng đầu lên phản bác. Trong thâm tâm Hùng chỉ thầm oán trách bản thân: “Nếu hồi đó không khoe khoang, không chê Mai xấu xí, giờ đã không rơi vào cảnh này.”
Người dân trong làng càng lúc càng đông, nhưng chẳng ai tiến lại gần giúp Hùng. Người thì lắc đầu thở dài bỏ về, người thì đứng nhìn chằm chằm với ánh mắt khinh miệt, lời bàn tán cứ thế tuôn ra không ngớt. Có kẻ còn cười to, chỉ tay vào Hùng bảo “kẻ bất nghĩa rồi cũng có ngày”.
Đồng hồ treo trên tường nhích dần từng phút. Chỉ trong vỏn vẹn 10 phút, sảnh cưới vốn náo nhiệt tiếng nói cười bỗng chốc trống rỗng, ánh đèn vàng hắt xuống nền gạch lạnh lẽo chỉ còn in bóng một mình Hùng.
Hùng từ từ bò dậy, ngồi bệt xuống đất, hai tay ôm chặt lấy đầu. Dây chuyền vàng quanh cổ Hùng khẽ rơi xuống ngực, lạnh ngắt chạm vào da. Hùng lẩm bẩm, giọng run rẩy như đang nói mớ: “Mình mất hết rồi, làm sao sống đây? Làm sao trả lại 2 tỷ sính lễ cho nhà Lan? Làm sao đối mặt với Mai?”
Trong đầu Hùng hiện lên hình ảnh Mai 6 năm trời gầy gò, tóc cắt ngắn, ngày ba bữa chỉ ăn cơm chan nước mắm, tối tối may thuê trả nợ cho Hùng. Hùng cúi gằm mặt, nước mắt lặng lẽ chảy dài, hối hận vì đã lừa dối tất cả mọi người về số tiền 6 tỷ, vì đã vứt bỏ người vợ tần tảo sớm hôm để theo đuổi hảo quang hão huyền.
Hùng bỗng giật mình, đôi mắt đờ đẫn bừng sáng khi nhớ ra Mai vẫn còn ở căn nhà cũ cách đây không xa. Hùng lảo đảo bò dậy, chân run rẩy nhưng vẫn xô đẩy cánh cửa sảnh, lao ra ngoài đường tối om, chạy như điên như dại, giày dép rơi tuột cũng chẳng buồn ngoái lại nhìn. Gió đêm lạnh buốt thổi vào mặt Hùng, Hùng chỉ biết gắng sức chạy, tim đập thình thịch, miệng lẩm bẩm không ngừng: “Mai… Mai vẫn còn ở nhà… Mai sẽ tha thứ cho Hùng…”
Chưa đầy mười phút sau, Hùng đã đứng thở hắt trước cánh cửa gỗ mục nát của căn nhà cũ. Hùng đẩy mạnh cánh cửa, bản lề kêu ken két chói tai. Ánh đèn dầu leo lét ở góc nhà hắt bóng Mai đang cúi gằm đầu, đôi tay thoăn thoắt may chiếc áo thuê, dáng người gầy gò, mái tóc cắt ngắn bù xù do hay cúi may đồ, da rám nắng, y hệt như 6 năm trước Hùng rời đi.
Hùng khụy xuống trước mặt Mai, gối va mạnh xuống nền đất lạnh. Hùng nắm chặt lấy đôi bàn tay xơ xác, đầy vết chai sạn của Mai, giọng run rẩy nghẹn ngào: “Mai ơi, anh sai rồi, anh mất hết tiền rồi, em nhận anh về nhé? Anh hối hận lắm, anh không nên chê em, không nên bỏ em…”
Mai ngừng tay may, kim khâu dừng giữa không trung. Mai từ từ ngước nhìn Hùng, ánh mắt lạnh lùng, không chút gợn sóng, y như nhìn một người dưng xa lạ.
Mai rút mạnh đôi tay khỏi cái nắm chặt của Hùng, những vết chai sạn trên đầu ngón tay cọ xát vào lòng bàn tay Hùng tạo ra cảm giác nhám ráp, lạnh lẽo. Cô đứng thẳng dậy, lưng không còn khom xuống như lúc cúi may đồ, mái tóc ngắn cắt cao vướng vài sợi tóc rối không che hết gương mặt rám nắng, gầy gò nhưng ánh mắt lại vô cùng kiên định. Mai bước đến chiếc tủ gỗ cũ nát dựa sát bức tường loang lổ vôi trắng, mở ngăn kéo gỗ kêu cót két, lấy ra cuốn sổ tiết kiệm bìa đỏ đã sờn góc, giơ thẳng ra trước mặt Hùng.
“Anh xem này, 6 năm em may thuê, bán rau, trả hết nợ 300 triệu cho anh, giờ em còn để dành được 500 triệu. Em không cần anh 6 tỷ đâu, em tự lo được cho mình.”
Giọng Mai bình tĩnh, rành rọt, không một chút run rẩy, hoàn toàn khác với vẻ yếu ớt 6 năm trước. Hùng sững sờ, đôi mắt đờ đẫn bỗng trợn tròn, dán chặt vào những con số in đậm trên cuốn sổ tiết kiệm: 500.000.000 đồng. Anh nhìn lại đôi bàn tay xơ xác của Mai, nhìn bộ quần áo cũ sờn vai cô đang mặc, nhìn cái bàn may vá đặt góc nhà còn vương vải vụn, rồi lại nhìn Mai. Cô giờ đây rắn rỏi hơn hẳn so với 6 năm trước anh rời đi, không còn là kẻ quỵ lụy chờ đợi chồng về nữa. Hùng thầm nghĩ, tim đập thình thịch, nghẹn ngào trong lồng ngực: “Mình đánh mất người phụ nữ tốt nhất đời mình rồi.”
Hùng bỗng chồm tới, hai đầu gối quỵ xuống nền đất lạnh lẽo, nước mắt và nước mũi giàn giụa. Đôi bàn tay thô ráp của anh siết chặt lấy gấu quần Mai, giọng nghẹn ngào đứt quãng: “Mai ơi, anh xin lỗi! Anh hối lỗi rồi, anh sai lầm rồi! Anh sẽ đi làm lại từ đầu, anh sẽ bù đắp cho em, cho chúng mình… Anh xin em, đừng bỏ anh!”
Mai đứng lặng, nhìn xuống người đàn ông từng ngẩng cao đầu chê bai mình “xấu xí bẩn thỉu” với ánh mắt vô hồn, không một chút dao động. Cô nhẹ nhàng gỡ bàn tay Hùng ra. Cô quay người, bước đến chiếc tủ gỗ cũ nát, ngăn kéo vẫn còn hở từ lúc cô lấy cuốn sổ tiết kiệm.
Cô mở ngăn kéo, lấy ra một tờ giấy trắng có đóng dấu đỏ chót. Mai giơ tờ giấy đó ngay trước mặt Hùng, giọng lạnh tanh, dứt khoát: “Anh xem kỹ đi. Em đã nộp đơn ly hôn từ sáng nay, tòa án đã phê duyệt rồi. Từ giờ, chúng ta không còn bất cứ quan hệ gì nữa.”
Hùng trợn trừng mắt, nhìn dòng chữ “Bản án ly hôn” trên đầu tờ giấy. Anh hoảng loạn, giật lấy tờ giấy, đôi tay to lớn nay run rẩy không ngừng. Tờ giấy mỏng manh trong tay anh bỗng trở nên nặng trĩu, như lưỡi hái tử thần dập tắt hoàn toàn hy vọng mong manh cuối cùng. Hùng ngã ngửa ra sau, gương mặt thất thần nhìn Mai như muốn níu kéo một bóng ma, nhưng Mai chỉ lặng lẽ bước qua anh, hướng ánh mắt về phía cánh cửa mở ra cuộc đời tự do của chính mình.
Mai bước tới chiếc đèn dầu đặt trên bệ cửa sổ, thổi nhẹ một hơi. Ngọn lửa lè tắt ngấm, chỉ còn ánh trăng rằm sáng rực chiếu qua khung cửa sổ gỗ mục, rải những vệt bạc lên sàn đất nứt nẻ.
Mai quay lại, nhìn thẳng vào Hùng đang ngồi bệt dưới sàn, gương mặt thất thần nhòe nhoẹt nước mắt. Giọng Mai bình thản, không một chút gợn sóng: “Anh về đi, đừng làm phiền em nữa. Em sẽ tiếp tục bán rau, may thuê, sống cuộc đời tự do tự tại của em.”
Hùng đứng lên, đôi chân run rẩy không chịu nổi sức nặng cơ thể. Hùng lê từng bước nặng nề về phía cửa, vai chạm vào cánh cửa gỗ sứt sở, đẩy nhẹ. Cánh cửa đóng sầm lại sau lưng Hùng, tiếng gỗ va vào khuôn cửa vang vọng trong đêm tĩnh lặng của làng quê.
Mai kéo chiếc ghế gỗ thấp, ngồi xuống trước bàn may. Trên bàn còn để chiếc áo sơ mi trắng dang dở, chỉ thêu chưa xong nửa ống tay. Mái tóc ngắn cắt cua bết mồ hôi, gương mặt gầy gò rám nắng vì năm tháng đội nắng đi bán rau, chiếc áo sờn cổ vá nhẹ vẫn là bộ đồ cũ Mai mặc suốt sáu năm qua không mua nổi bộ mới. Mai cầm lấy cây kim thép, xỏ chỉ, khóe môi nở nụ cười nhẹ tênh, mắt híp lại nhìn đường kim mũi chỉ đều tăm tắp. Mai cảm thấy lồng ngực nhẹ tênh, thanh thản hơn bao giờ hết.
Ngoài đường làng, Hùng bước đi không định hướng, đôi chân như nhấc lên không nổi. Ánh trăng chiếu xuống gương mặt hốc hác, đôi mắt trống rỗng nhìn về phía ngôi nhà nhỏ của Mai đã khuất sau lùm tre. Hùng nghĩ: “Anh đã đánh mất tất cả rồi.” Tiếng ếch nhái kêu ran ngoài đồng lúa, gió lùa qua kẽ áo sơ mi trắng còn vương mùi nước hoa đắt tiền, giờ chỉ còn lại cái lạnh thấu xương. Hùng lê bước thêm vài chục thước, rồi ngã quỵ xuống bờ ruộng, gương mặt giấu vào đôi bàn tay thô ráp, giọng nghẹn ngào: “Muộn rồi… tất cả đều muộn rồi.”
Sáng hôm sau, mặt trời vừa nhô lên khỏi rặng tre, ánh nắng sớm mai đã nhuộm vàng con đường làng nhỏ. Mai quét dọn sạch sẽ trước hiên nhà, gương mặt gầy gò rám nắng hôm nay rạng rỡ lạ thường. Chiếc áo sờn cổ vẫn còn đó, nhưng dáng đi của Mai lại nhẹ tênh.
Mai đẩy chiếc xe thúng chở đầy rau xanh tươi rói ra khỏi sân. Nụ cười tươi tắn nở trên môi, chẳng còn vướng bận lo âu nào. Tiếng cười nói của người dân trong làng vang lên khi Mai đi ngang qua.
Một bà cụ bên đường nhìn Mai, gật gù: “Mai ơi, hôm nay trông con tươi vui thế. Chắc rau ngon lắm đây?”
Mai đáp, giọng trong trẻo: “Dạ vâng, cụ ạ. Rau sáng nay hái tươi lắm, cụ ghé mua ủng hộ con nhé.”
Tại khu chợ tấp nập, xe rau của Mai vừa dừng lại đã bị vây kín. Khách mua rau đông nghịt, ai cũng tranh nhau chọn những bó rau sạch nhất. Mai thoăn thoắt cân, tính tiền, những đồng tiền lẻ rơi vào túi áo kẽo kẹt. Sáu năm trời đội nắng gánh mưa, Mai đã tự tay trả hết khoản nợ 300 triệu, giờ đây cuộc đời Mai hoàn toàn tự chủ.
Cách đó không xa, trên con đường làng đất đỏ, Hùng lê từng bước chân nặng nề. Anh mặc bộ quần áo rách rưới, vai đeo cái bao tải sờn rách, tay cầm chiếc móc sắt nhặt từng mẩu nhựa, lon bia vứt bên đường. Chỗ cổ vốn đeo dây chuyền vàng to bằng ngón tay cái giờ chỉ còn làn da nhăn nheo.
Hùng dừng lại, nhìn theo bóng Mai đang tất bật giữa chợ. Ánh mắt anh trống rỗng, nhìn thấy sự hạnh phúc mà mình đã đánh mất. Giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gương mặt hốc hác. Hùng thầm oán trách sự bội bạc của chính mình khi ngày ấy chê vợ xấu xí bẩn thỉu để cưới Lan, để rồi giờ đây trắng tay, sống kiếp cơ cực nhặt ve chai.
Mai hạnh phúc, tự chủ cuộc đời; Hùng trả giá cho sự bội bạc, sống kiếp cơ cực.
***
Bóng chiều buông xuống nhẹ nhàng trên những luống rau xanh mướt, nhuộm tím cả một góc sân nhà nhỏ. Mai ngồi bên bàn may, kim chỉ khéo léo lướt qua lớp vải, tiếng máy chạy đều đều hòa vào tiếng gió rặng cây. Trên bàn là bát cơm trắng chan nước mắm tỏi ớt giản dị, nhưng ánh mắt Mai lại bình yên đến lạ kỳ. Sáu năm gồng gánh trả nợ 300 triệu, sáu năm ăn chưa đủ no, mặc chưa đủ ấm, cuối cùng cũng đã qua đi. Mai chẳng còn mơ mộng về những sổ tiết kiệm 6 tỷ hay những chiếc áo sơ mi trắng xa hoa nữa. Điều Mai có bây giờ là sự tự do, là niềm tự hào về chính đôi bàn tay mình.
Cuộc đời luôn công bằng theo cách riêng của nó. Những gì Hùng đã giep nay là thành quả của sự bạc bẽo và kiêu ngạo. Từ vị thế người hùng xóm làng mang về vạn vàng, giờ đây Hùng chỉ còn là cái bóng rách rưới dọc đường nhặt rác, trả giá cho những lựa chọn sai lầm. Giữa sự bình yên của Mai và sự cơ cực của Hùng, câu chuyện khép lại như một lời nhắc nhở đắt giá: Tiền bạc có thể mất đi, nhan sắc có thể phai tàn, nhưng tình người và sự thủy chung sẽ mãi là hòn đá tảng vững chãi nhất trong dòng đời xô bồ. Mai nhìn ánh trăng rằm đêm qua, giờ đã lặn khuất sau rặng tre, nhưng lòng Mai lại tràn ngập ánh sáng của riêng mình, ấm áp và thảnh thơi.

