M/ộ chồng chưa xanh cỏ, con dâu đã vội lên xe hoa với ông lão 70t Làng trên xóm dưới xôn xao bàn tán. Người ta không bàn về vụ mùa, chẳng bàn chuyện giá cả, mà họ đang chụm đầu vào nhau xỉa xói về đám cưới con dâu nhà bà Ba. Con trai bà Ba – anh Huy, mới mất chưa được 100 ngày. Nấm mộ ngoài đồng đất còn chưa kịp nện chặt, cỏ chưa kịp xanh, vậy mà Lan – con dâu bà, vợ của người quá cố – hôm nay đã lên xe hoa. Điều đáng nói hơn cả, chú rể là một ông già đã ngấp nghé 70 tuổi, giàu nứt đố đổ vách ở huyện bên, góa vợ đã lâu và nổi tiếng là kẻ “chơi ngông”. Sáng hôm ấy, rạp cưới dựng lên vội vã, đỏ rực một góc sân, đối lập hoàn toàn với di ảnh chồng vẫn còn nghi ngút khói hương trên bàn thờ. Lan ngồi trong buồng, mặc chiếc áo dài đỏ thêu kim tuyến lộng lẫy, nhưng khuôn mặt cô trắng bệch, đôi mắt vô hồn như kẻ mất trí. Cô để mặc cho thợ trang điểm trát phấn son lên mặt, che đi quầng thâm trũng sâu của những đêm thức trắng. Bà Ba ngồi ở góc nhà, khóc đến cạn nước mắt. Bà không dám ra nhìn mặt họ hàng làng xóm. Bà vừa giận, vừa thương, lại vừa tủi nhục. Bà giận con dâu bạc tình bạc nghĩa, chồng vừa nằm xuống đã vội đi tìm chốn nương thân giàu sang. Bà thương vong linh con trai mình lạnh lẽo. Đúng 9 giờ sáng, đoàn xe rước dâu láng coóng đỗ xịch trước cửa. Ông chồng già 70 tuổi, tóc nhuộm đen nhánh, mặc vest bóng lộn bước xuống, theo sau là đội bê tráp hoành tráng. Đặc biệt nhất là chiếc khay phủ vải nhung đỏ, bên trên xếp đầy những cọc tiền mệnh giá lớn. “Năm trăm triệu!” – Tiếng ai đó thốt lên kinh ngạc. Cả họ nhà chồng cũ ồ lên. Ánh mắt mọi người nhìn Lan từ ngỡ ngàng chuyển sang bốc khói…. 👇👇👇
Lan đứng dậy từ ghế trang điểm, lớp kim tuyến thêu trên áo dài đỏ lấp lánh dưới ánh nắng gắt chiếu qua cửa sổ. Thợ trang điểm định lên tiếng gọi, nhưng Lan không ngoảnh lại. Cô bước đi với những bước chân cứng đờ, vô hồn, hướng về phía cửa nhà, nơi chiếc xe hoa đỏ rực đang đỗ chờ.
Khi đi ngang qua gian chính, mùi hương nhang khói nồng nặc xộc vào mũi. Bàn thờ anh Huy đặt ngay cạnh đó, di ảnh anh nhìn thẳng vào Lan, khói nhang vẫn cuộn lên nghi ngút. Lan thậm chí không liếc nhìn bàn thờ một cái. Khuôn mặt cô vẫn trắng bệch, không một chút biểu cảm, như một con rối được kéo bằng dây vô hình.
Đột nhiên, một tiếng gào thét chói tai xé toạc không khí. Bà Ba, vốn đang nép mình trong góc nhà từ nãy đến giờ, lao vút ra từ bên cạnh, mái tóc rối nùi, nước mắt nước mũi nhòe nhoẹt trên mặt. Bà ta bấu chặt lấy cổ tay Lan, móng tay cắm sâu vào da thịt Lan qua lớp lụa áo dài đỏ.
Giọng bà Ba the thé, méo mó vì điên cuồng: “Mày còn mặt mũi nào nhìn con trai tao nằm dưới mộ hả Lan!” Bà ta lắc mạnh cánh tay Lan, nước bọt bắn cả lên má đã được trát phấn dày của Lan, gương mặt méo mó, gân xanh nổi đầy cổ.
Lan không giằng ra. Cô thậm chí không giật mình. Đôi mắt cô vẫn dán chặt vào khoảng không, vẻ vô hồn không hề thay đổi. Cô không chống cự, không nói một lời, để mặc Bà Ba lắc mình như một con búp bê vải.
Cách đó vài bước, Ông lão 70 tuổi, tóc nhuộm đen nhánh, bộ vest bóng lộn ôm sát thân hình đã gù lưng, khoanh tay trước ngực. Gương mặt ông ta lạnh tanh, không một chút cảm xúc, nhìn cảnh tượng trước mắt tựa như đang xem một vở kịch chán ngắt. Đội bê tráp đứng sau lưng Ông lão 70 tuổi, đông cứng không dám nhúc nhích.
Ông lão 70 tuổi nhếch mép, nụ cười khinh bỉ thoáng qua rồi biến mất nhanh chóng. Hắn khoát tay ra hiệu cho đội bê tráp lùi lại phía sau, những chàng trai bê tráp ôm chặt khay vải nhung đỏ chứa đầy sính lễ 500 triệu đồng, đứng đông cứng không dám nhúc nhích. Hắn bước chậm rãi về phía Bà Ba và Lan, đôi giày da đánh bóng loáng nghiến nhẹ trên nền gạch, tiếng bước chân lạnh lùng xuyên qua tiếng gào thét của Bà Ba. Hắn thò tay vào túi trong bộ vest bóng lộn, rút ra một phong bì dày cộm, mép phong bì lòi ra vài góc tờ tiền màu xanh đỏ mệnh giá lớn, nhìn thoáng qua đã biết số tiền không hề nhỏ.
Hắn dừng lại ngay trước mặt Bà Ba, vẫn đang bấu chặt lấy cổ tay Lan đến mức móng tay đỏ ửng trên da thịt cô qua lớp lụa áo dài đỏ thêu kim tuyến. Hắn đưa phong bì về phía bà ta, cúi đầu hơi chút, giọng nói trầm tĩnh, pha chút giả tạo của kẻ giàu có đang ban phát lòng tốt:
“Bà thông cảm, tôi thương Lan thật lòng, số tiền này lo hương khói cho Huy.”
Bà Ba ngẩng phắt lên, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào phong bì rồi chuyển sang gương mặt nhẵn nhụi, tóc nhuộm đen nhánh của ông lão 70 tuổi. Bà ta đột ngột buông cổ tay Lan, bàn tay còn lại đẩy mạnh bàn tay cầm phong bì của ông lão, sức mạnh khiến phong bì văng mạnh xuống nền gạch, lăn vài vòng rồi dừng lại ngay sát chân bàn thờ Anh Huy, nơi khói nhang vẫn cuộn nghi ngút lên di ảnh chàng trai mới mất chưa đầy 100 ngày, mộ ngoài đồng cỏ chưa kịp xanh.
“Tiền bạc của các ông mà cũng đền được mạng con trai tôi à!” Bà Ba gào lên, nhưng giọng đã nghẹn lại, run rẩy không thành câu. Bà ta ngồi phịch xuống đất, hai tay đập mạnh xuống sàn, khóc nghẹn từng cơn, vai run bần bật, nước mũi nước mắt nhòe nhoẹt trên mặt.
Đám họ hàng làng xóm vây quanh từ nãy đến giờ, xì xào bàn tán không ngớt. Tiếng thì thầm vang lên khắp gian nhà: “Trời đất, mớ tiền mà cũng đòi chuộc lương tâm hả?”, “Lan đúng là sướng quá hóa rồ, chồng chết chưa đầy 100 ngày mà đã tính đường đi bước nữa”, “Nhìn cái rạp cưới đỏ rực ngoài kia kìa, đối lập với bàn thờ ông Huy thế kia, nhục nhã lắm chứ!”
Suốt quá trình ấy, Lan vẫn đứng đó, khuôn mặt trắng bệch vô hồn. Khi phong bì rơi xuống đất, cô mới khẽ cúi gầm mặt, mắt dán chặt vào mũi giày đỏ của mình, không nói một lời, không có một chút biểu cảm nào, như thể mọi chuyện đang diễn ra chẳng liên quan đến bản thân.
Tiếng xì xào của họ hàng làng xóm vẫn vang lên khắp gian nhà, Ba Ba ngồi phịch dưới nền gạch, vai run bần bật, nước mắt nước mũi nhòe nhoẹt trên mặt. Giữa những cơn nấc nghẹn, bà ta vươn tay run rẩy, bấu chặt lấy cổ tay Lan qua lớp lụa áo dài đỏ thêu kim tuyến, giọng khản đặc van xin:
— Lan ơi! Con đừng đi! Mẹ van con đấy! Huy mất chưa đầy 100 ngày, mộ ngoài đồng cỏ còn chưa xanh, con đi lấy chồng thế này, linh hồn Huy về biết trút giận vào đâu hả con?
Lan khẽ giật mình, ngẩng đầu lên. Nước mắt đã trào ra khóe mắt, lăn dài trên gương mặt trắng bệch vô hồn, nhưng cô cắn chặt môi dưới đến mức da thịt nhợt nhạt chuyển sang màu trắng xanh. Cô giật mạnh tay, gạt phắt bàn tay của Ba Ba ra, không nhìn xuống người mẹ chồng cũ dưới đất.
Giọng cô nhỏ đến mức chỉ đủ Ba Ba nghe thấy, run rẩy nhưng kiên quyết:
— Thưa mẹ, con không còn đường lui.
Nói rồi, Lan xoay người, bước thẳng về phía chiếc xe hoa đỗ ngoài sân, dưới tán rạp cưới đỏ rực đối lập gay gắt với khói nhang cuộn nghi ngút trên bàn thờ Anh Huy. Cô đi vững chãi, tà áo dài đỏ thêu kim tuyến lướt nhẹ trên nền gạch, suốt cả chặng đường không ngoái lại nhìn di ảnh chồng quá cố dù bàn thờ chỉ cách vài bước chân.
Ba Ba nhìn bóng Lan khuất dần về phía xe, ngã ngửa người xuống đất, hai tay đập mạnh vào ngực, tiếng khóc thét lên đầy tiếc thương và oán trách:
— Huy ơi! Mẹ hại con rồi! Linh hồn con biết về đâu đây! Trời đất ơi, tội lỗi, tội lỗi lắm!
Ông lão 70 tuổi đứng bên cạnh xe hoa, từ nãy đến giờ vẫn mỉm cười nhìn toàn bộ sự việc. Hắn chỉnh lại mái tóc nhuộm đen nhánh, vuốt phẳng bộ vest bóng lộn, rồi quay người bước lên xe hoa, ngồi vào ghế bên cạnh Lan. Cửa xe đóng sầm lại, động cơ gầm nhẹ, chiếc xe lăn bánh rời đi, bỏ lại phía sau ngôi nhà bà Ba với mùi nhang khói và tiếng khóc than xé lòng.
Chiếc xe hoa lăn bánh rời khỏi sân nhà bà Ba, kéo theo đoàn xe rước dâu nối đuôi phía sau. Tiếng động cơ gầm nhẹ nhưng không thể át đi những tiếng xì xào vang lên từ hai bên đường. Dân làng kéo ra đứng sát vạt, có kẻ chạy theo sát thành xe, tay vẫy vẫy, mắt trừng trừng nhìn vào bên trong.
Lan ngồi bất động trên ghế sau, chiếc áo dài đỏ thêu kim tuyến lộng lẫy nhưng lạnh lẽo trong ánh sáng nhập nhoạng. Cô nhắm nghiền đôi mắt, gương mặt trắng bệch vô hồn hướng về phía cửa kính tối màu, chối bỏ hoàn toàn thế giới bên ngoài.
Một người đàn bà đứng gần rặng tre hét lớn, giọng chua ngoa vang khắp cả một góc đồng:
— Chó để mả gà để trống, con dâu để chồng chưa xanh cỏ mà đi lấy chồng!
Những tiếng chửi bới, mỉa mai nối đuôi nhau như sóng dậy. Tiếng hét ấy xuyên qua lớp kính cách âm, dù Lan không nhìn nhưng cô hiểu rõ từng chữ. Trong đầu cô thoáng qua ý nghĩ: “Mặc kệ, chỉ cần rời khỏi đây là được.”
Ông lão 70 tuổi bên cạnh Lan hơi quay người lại, nhìn đám đông hỗn loạn bên ngoài với vẻ khoái chí, rồi quay sang Lan. Hắn vỗ tay, một cử chỉ ngắn gọn được tính là trấn an cô dâu trẻ.
Tài xế xe rước dâu nhìn qua kính chiếu hậu, thấy cảnh tượng người dân đuổi theo chửi rủa, anh thở dài, lắc đầu ngao ngán rồi đạp ga tăng tốc. Chiếc xe lao nhanh, bỏ lại phía sau những ánh mắt khinh ghét và câu nói độc địa về ngôi mộ anh Huy ngoài đồng đất cỏ còn chưa kịp xanh.
Chiếc xe hoa chậm rãi dừng lại trước một căn nhà nằm sâu trong huyện bên. Không khí ở đây tĩnh lặng đến rợn người, trái ngược hẳn với sự náo loạn ngoài quốc lộ vừa qua.
Lan bước xuống đất, đôi chân mềm nhũn trong chiếc áo dài đỏ thêu kim tuyến nặng nề. Cô nhìn quanh, chỉ thấy sự nghèo nàn hiện rõ trên từng viên gạch rêu phong. Một chiếc rạp cưới được dựng vội vã, lụp xụp nằm nép mình bên cạnh những khóm chuối, chẳng bóng dáng sự xa hoa nào của số tiền sính lễ 500 triệu đồng kia cả.
Ông lão 70 tuổi tóc nhuộm đen, mặc vest bóng lộn bước trước, quay lại vỗ nhẹ vào tay Lan. Hắn không nói lời an ủi nào, chỉ gật đầu dẫn cô vào trong nhà.
Trong gian nhà chính, không có tiếng nhạc, không có bà mối, chỉ có mấy mâm bát đĩa sơ sài đang bốc khói. Một đám đông con cháu của ông lão ngồi xếp hàng, ánh mắt đổ dồn về phía Lan như nhìn một món đồ lạ lùng vừa được chuyển đến.
Ông lão 70 tuổi hắng giọng, tay chống nạnh, giọng nói vang lên đầy uy quyền:
— Đây là vợ mới của bác, sau này các cháu phải kính trọng.
Nghe lời giới thiệu, một người con trai lớn tuổi nhất trong đám con cháu nhếch mép cười, thầm thì với đứa nhỏ bên cạnh:
— Vợ mới? Nhìn như con gái ấy. Váy áo đỏ chót, chắc để che bóng ám mấy ông chồng cũ.
Đám con cháu phá lên cười khúc khích, ánh mắt đầy vẻ khinh khỉnh, thích thú nhìn Lan từ trên xuống dưới. Chúng thì thầm to nhỏ, bàn tán về số tiền sính lễ, coi Lan như một món hàng được trả giá cao ngất ngưởng nhưng vẫn không xứng với dòng họ nhà chúng.
Lan ngồi co ro ở góc ghế sô-pha cũ kỹ, cố gắng thu mình lại. Cô không dám ngẩng lên nhìn ai. Đôi bàn tay trắng bệch siết chặt lấy vạt áo dài đỏ, đến mức các đốt ngón tay tái đi vì lực bóp. Cô chỉ muốn biến mất khỏi những ánh nhìn săm soi ấy.
Cô thầm nghĩ: “Huy, anh có nhìn thấy em bây giờ không?”
Ông lão 70 tuổi ngồi xuống ghế chủ, hất hàm ra lệnh cho con cháu mang rượu. Tiệc cưới sơ sài bắt đầu, nhưng bầu không khí nặng nề như có thể nghiền nát bất cứ ai. Lan vẫn ngồi đó, im lặng như một pho tượng, chỉ chực chờ khoảnh khắc được đứng lên và chạy trốn khỏi nơi này.
Tiếng ồn ào của bữa tiệc vãn dần, để lại sự tĩnh lặng chết chóc trong căn phòng ngột ngạt. Chiếc áo dài đỏ thêu kim tuyến nặng trĩu, dính chặt lấy người Lan như một lớp xiềng xích. Cô ngồi bó gối trong góc giường, đôi mắt trũng sâu nhìn vào khoảng không đen đặc bên ngoài cửa sổ.
Đã gần nửa đêm khi tiếng gầm rú của chiếc xe máy cũ kỹ xé toạc màn đêm. Lan giật bắn mình, nghe tiếng chân người lảo đảo, kéo lê dép trên nền gạch. Cánh cửa phòng bật mở, ông lão 70 tuổi đứng đó, tóc nhuộm đen rủ xuống trán, bộ vest bóng lộn nay nhăn nhúm, mùi rượu nồng nặc xộc thẳng vào phòng. Mặt hắn đỏ bừng, đôi mắt đờ đẫn nhưng ánh lên vẻ hung hãn.
Hắn đóng sầm cửa lại, tiếng chốt cửa vang lên lạnh lẽo.
— Sao mà ngồi xít xít một góc vậy? — Ông lão lảo đảo tiến lại, giọng lè nhè đầy vẻ đe dọa. — Lại đây, phục vụ tao chút.
Lan run rẩy lùi sâu hơn vào màn, đầu gối co chặt lên ngực. Cô lắc đầu, đôi môi bệch màu khẽ mấp máy nhưng không thành tiếng. Sự sợ hãi bao trùm lấy cô, vô hồn và tê dại.
Nhìn thấy phản ứng của Lan, ông lão bỗng nổi đóa. Hắn vung tay đập mạnh xuống thành giường, khiến chiếc giường cũ kỹ kêu cót két.
— Mày câm à? Tao hỏi mày đấy! — Hắn gầm lên, đôi mắt đỏ ngầu nhìn Lan như nhìn một món đồ vô tri. — Tao đưa tận 500 triệu tiền sính lễ xếp đầy trên khay vải nhung đỏ cho nhà mày. Mày lấy tiền sính lễ thì phải làm tròn trách nhiệm vợ!
Lời nói của hắn như một nhát dao cứa vào lòng Lan. Cô oà lên khóc nức nở, toàn thân run bần bật. Trong cơn mơ màng vì sợ hãi, hình ảnh anh Huy hiện về rõ mồn một. Đêm tân hôn trước đây với Huy, mọi thứ dịu dàng và ấm áp biết bao. Anh Huy ôm cô vào lòng, thì thầm những lời ngọt ngào, chứ không phải là sự hãm hiếp tàn nhẫn của một ông lão xa lạ thế này.
“Huy ơi, em đau lắm…” Lan thầm kêu cứu trong tâm trí, nước mắt hòa lẫn với chút phấn trang điểm còn sót lại, chảy dài trên gương mặt trắng bệch.
Ông lão xông tới, nắm lấy vạt áo dài đỏ của Lan, kéo mạnh về phía mình. Hơi rượu nóng hổi phả vào mặt cô.
— Khóc cái gì! Từ giờ mày là vợ tao, chết cũng phải chịu!
Lan co người lại, chống cự yếu ớt nhưng vô vọng. Cô cảm nhận rõ sự gớm ghiếc và tàn bạo của người đàn ông trước mặt. Chưa đầy 100 ngày kể từ khi anh Huy mất, mộ anh ngoài đồng đất cỏ còn chưa kịp xanh, mà số phận đã đẩy cô vào chốn địa ngục trần gian này.
Ánh nắng sớm mờ ảo xuyên qua khe rèm đỏ rực rọi vào căn phòng ngột ngạt. Lan bàng hoàng tỉnh dậy, toàn thân ê ẩm, chiếc áo dài đỏ thêu kim tuyến vẫn bám chặt lấy người, nhăn nhúm vì đêm vật lộn vô vọng. Ông lão 70 tuổi đã không còn ở phòng, mùi rượu nồng nặc vẫn vương vãi trên nền gạch.
Lan bước chân run rẩy xuống giường, khát nước khô khốc cổ họng. Mắt liếc qua chiếc tủ gỗ sồi cũ kỹ ở góc phòng – đó là nơi bà Ba từng bảo để quần áo cưới của Lan. Lan bước lại, kéo nhẹ cánh cửa tủ. Bên trong xếp gọn mấy bộ quần áo, nhưng ở ngăn dưới cùng, một chiếc hộp gỗ chạm trổ tinh xảo nằm chình ình, khóa chặt bằng ổ khóa đồng sáng loáng.
Lan cau mày, thử đẩy nắp hộp nhưng không nhúc nhích. Lan đang định lục tìm chìa khóa thì tiếng bước chân nặng nề vang lên sau lưng.
Ông lão 70 tuổi đứng đó, tóc nhuộm đen vẫn bóng mượt, bộ vest bóng lộn đã thay bằng áo sơ mi trắng cổ cứng, tay phải xoay xoay một chiếc chìa khóa đồng nhỏ xíu, nụ cười gằn giã nở trên môi nhăn nheo.
— Tìm cái này hả? — Ông lão 70 tuổi lắc lắc chiếc chìa khóa, tiếng kim loại va vào nhau lanh canh. — Hộp này chứa toàn giấy tờ quan trọng của nhà ông, kể cả hợp đồng giao 500 triệu tiền sính lễ xếp đầy trên khay vải nhung đỏ cho nhà bà Ba.
Lan sững sờ, ngước nhìn ông lão 70 tuổi, mắt trợn trừng. Hộp này khóa chặt, còn chìa khóa ở tay Ông lão 70 tuổi? Lan thầm nghĩ: Ông lão 70 tuổi định giam lỏng mình à?
Ông lão 70 tuổi bước lại gần, vỗ vai Lan đầy đe dọa, lực tay nặng trịch khiến Lan lảo đảo một nhịp.
— Muốn mở hộp này thì phải nghe lời bác, không thì tiền sính lễ sẽ bị đòi lại. — Giọng ông lão 70 tuổi trầm thấp, đầy vẻ bề trên. — Từ nay Lan không được tự ý ra khỏi nhà, không được gặp họ hàng làng xóm, mỗi sáng chỉ được ở trong phòng chờ ông về. Nếu dám trốn, ông sẽ đòi lại toàn bộ 500 triệu, nhà bà Ba nghèo rớt mồng tơi không đền nổi đâu. Nhớ chưa?
Lan đứng chết lặng, lồng ngực thắt lại. Lan nhìn chiếc hộp gỗ khóa chặt, rồi nhìn ông lão 70 tuổi đang cười nhếch mép, nhận ra mình đã rơi vào cái bẫy giam lỏng không lối thoát. Tiền sính lễ 500 triệu ấy, giờ thành sợi xích trói chặt số phận Lan. Chưa đầy 100 ngày anh Huy mất, mộ anh ngoài đồng đất cỏ còn chưa xanh, mà Lan đã thành con chim nhốt trong lồng của ông lão 70 tuổi giàu có này.
Tiếng bước chân nặng nề của ông lão 70 tuổi dần xa dần, theo sau là tiếng khóa cửa phòng nghe lanh canh đầy dứt khoát. Lan đứng chết lặng tại chỗ thêm hồi lâu, lồng ngực phập phồng, cho đến khi sự tĩnh lặng của căn phòng như đè nặng lên vai cô. Mắt Lan liếc nhanh xuống khe hở giữa tủ gỗ sồi và tường, nơi sáng nay, khi ông lão 70 tuổi xô vai cô, chiếc chìa khóa đồng nhỏ xíu từ túi áo sơ mi của ông đã rơi xuống, lăn vào góc tối mà ông không để ý.
Lan quỳ xuống, mò mẫm dưới gầm tủ, đầu ngón tay chạm vào lớp kim loại lạnh của chiếc chìa khóa. Cô nắm chặt lấy nó, các đốt ngón tay trắng bệch. Đây là cơ hội duy nhất của cô.
Lan lảo đảo bước lại phía tủ, giật mạnh cánh cửa, mân mê ổ khóa đồng sáng loáng trên chiếc hộp gỗ chạm trổ. Chìa khóa tra vào khớp, xoay nhẹ một cái là nắp hộp bật mở, bụi mờ bay lượn trong ánh nắng sớm le lói qua khe rèm.
Thứ đầu tiên lọt vào mắt Lan là tấm di ảnh nhỏ của anh Huy, nụ cười tươi rói như chưa từng có biến cố nào xảy ra. Cạnh di ảnh là xấp giấy tờ địa chính, dòng chữ đậm ghi rõ tên anh Huy hiện lên rõ mồn một.
Hơi thở Lan nghẹn lại ở cổ họng. Cô giật lấy tờ giấy tờ trên cùng, hai tay run bần bật khiến tờ giấy sột soạt. “Sao giấy đất của Huy lại ở đây?” Lời thoại bật ra khỏi miệng Lan, đầy hoảng loạn và khó hiểu.
Ký ức ùa về vùn vụt: năm ngoái, anh Huy từng hào hứng khoe với Lan về việc làm ăn với ông lão 70 tuổi giàu có ở huyện bên, bảo ông lão này chơi ngông, chi tiền mạnh, hợp đồng mua bán đất sẽ giúp Lan và anh Huy đổi đời. Chưa đầy một tuần sau, anh Huy tử nạn trên đường đi gặp chính ông lão 70 tuổi ấy.
Lan siết chặt tờ giấy tờ địa chính, lớp giấy nhăn nheo dưới lực tay cô. Gương mặt nhếch mép cười của ông lão 70 tuổi lướt qua trong đầu Lan — chính ông lão 70 tuổi đã bỏ ra 500 triệu tiền sính lễ để cưới cô, chưa đầy 100 ngày sau khi anh Huy qua đời. Tim Lan đập thình thịch, tay run rẩy cầm chặt tờ giấy, ý nghĩ kinh hoàng dần hình thành: Tất cả đều là kế hoạch từ trước.
Tiếng lanh canh của ổ khóa cửa phòng vang lên, kéo Lan về thực tại. Cô giật mình, vội giấu xấp giấy tờ sau lưng, nhưng đã muộn. Cánh cửa gỗ bật mở, Ông lão 70 tuổi bước vào, tóc nhuộm đen phủ bụi đường, bộ vest bóng lộn nhăn nhúm vì vội vã. Mắt ông ta dán chặt vào xấp giấy tờ lòi ra từ tay Lan, gương mặt vốn đã gắt gỏng lập tức méo mó vì giận dữ.
Ông lão 70 tuổi gầm lên một tiếng, lao tới giật mạnh tờ giấy trên tay Lan. Cô lùi lại, lảo đảo va vào cạnh tủ gỗ sồi. Bàn tay thô bạo của Ông lão 70 tuổi vung lên, quật mạnh vào má Lan. Cô ngã lăn trên sàn, tà áo dài đỏ thêu kim tuyến vướng vào chân bàn, xé toạc một mảng vải nhỏ. Tiếng giấy tờ sột soạt rơi rải rác quanh người Lan.
Ông lão 70 tuổi đứng lừng lững trên cao, gương mặt dữ dội, gân xanh nổi lên hai bên thái dương. Ông ta ghé sát mặt Lan, hơi thở nồng nặc mùi rượu phả vào mặt cô.
“Tao giết thằng Huy lấy đất, mày về đây là để trả nợ cho chồng mày đấy!”
Lan choáng váng, đầu đập nhẹ xuống sàn gạch lạnh ngắt. Những lời Ông lão 70 tuổi nói quay cuồng trong đầu cô: giết Anh Huy? Trả nợ? 500 triệu sính lễ? Tất cả mảnh ghép khớp lại trong cái nhìn mờ mịt của Lan: cô không phải là cô dâu được cưới về để hưởng sự giàu sang, cô là vật tế thần, là món hàng đổi chác cho mảnh đất của Anh Huy.
Gương mặt Ông lão 70 tuổi cúi xuống, nụ cười độc ác hiện rõ. Ông ta nhặt tờ giấy tờ địa chính lên, phủi bụi, cất lại vào ngực áo vest. Lan nằm bất động dưới sàn, mắt trống rỗng nhìn lên trần nhà, tiếng khóc của Bà Ba từ ngoài sân vọng vào nghe nhẹ như tiếng mơ.
Tiếng bước chân nặng nề của Ông lão 70 tuổi dậm xuống sàn, cánh cửa phòng quăng sầm lại, chốt cửa bên ngoài vang lên lanh canh. Lan chờ đến khi tiếng động ở hành lang hoàn toàn lặng hẳn, mới nhích người dậy. Má trái Lan sưng vù, nóng rát vì cú tát, tà áo dài đỏ thêu kim tuyến rách một mảng ở gấu vướng vào chân bàn lúc nãy vẫn chưa gỡ ra. Lan lảo đảo bám vào thành giường, lần mò đến cửa sổ. Tầng một, bóng đen của Ông lão 70 tuổi đi ngang qua sân, hướng về phía nhà kho gỗ.
Lan thở hắt ra, tay run rẩy lật chốt cửa sổ, trèo xuống mương nước sau nhà. Nước mương lạnh ngắt thấm qua vải áo dài mỏng, Lan cắn chặt môi không để mình kêu lên. Con đường đất dẫn ra quốc lộ vắng hoe, Lan chạy như điên, tà áo đỏ bay phần phật trong gió, đôi guốc cao nhọn vứt lại dưới gốc cây bàng trước sân vì chân Lan quá đau.
Huyện bên cách làng của Bà Ba hơn mười cây số, Lan chạy một lúc thì trèo lên xe tải chở mía đi ngang, ngồi bẹp dưới thùng xe lạnh, tim đập thình thịch. Khi xe dừng ở chợ đầu làng, Lan nhảy xuống, chân run rẩy chạy thẳng về nhà Bà Ba.
Cổng nhà Bà Ba còn treo dây đèn lồng đỏ rực chưa tháo, bàn thờ anh Huy đặt ở gian giữa vẫn thắp nhang nghi ngút, di ảnh anh Huy mỉm cười nhìn Lan khi Lan xộc vào sân. Bà Ba đang ngồi bên bờ ao sau nhà, tay vò chặt tà áo nâu, khóc nức nở.
“Mẹ ơi!” Lan hét lên, lao đến ôm chầm lấy bà.
Bà Ba giật mình, nhìn thấy gương mặt trắng bệch, má sưng vù, áo dài rách rưới của Lan, bà ngã khuỵu xuống đất, tay ôm chặt ngực. “Lan? Con… con về sao? Ông ấy… ông ấy đâu?”
Lan quỵ xuống bên bà, nước mắt giàn giụa, tay siết chặt bàn tay gầy guộc của bà. “Mẹ ơi, ông ấy giết Huy lấy đất, con lấy ông ấy để chuộc lại đất cho Huy!”
Bà Ba trợn trừng mắt, tay đập mạnh vào ngực mình, tiếng ho sặc sụa vang lên. “Huy… Huy của tao…” Bà đập ngực liên tục, tiếc thương đến nghẹt thở, sống mũi đỏ ửng, nước mắt chảy ròng ròng.
Hai mẹ con ôm chầm lấy nhau, khóc nức nở giữa sân nhà, tiếng khóc vọng ra ngoài đồng, nơi mộ anh Huy chưa xanh cỏ, nằm lẻ loi dưới gốc xoài già.
Nước mắt Lan rơi lã chã xuống vạt áo nâu của bà Ba, nhưng nỗi đau thể xác chẳng thấm vào đâu so với sự bất lực đang đè nặng trong lồng ngực. Bà Ba đột ngột gạt phắt tay Lan ra, đôi mắt đỏ ngầu giờ đây rực lên ngọn lửa giận dữ hiếm thấy.
“Đi! Đi ngay bây giờ!” Bà Ba quát lên, giọng khàn đặc vì khóc. “Mẹ con mình đi báo công an! Không thể để hắn ngang nhiên chiếm đất của Huy như thế được!”
Lan gật đầu rối rít, chấp nhận mọi quyết định của bà. Hai mẹ con lếch thếch đi bộ ra đường lớn, đôi chân Lan vẫn còn nhức nhối vì chạy trốn và đôi guốc cao đã vứt lại từ hôm qua. Tại trụ sở công an huyện, không khí lạnh lẽo bao trùm lấy căn phòng làm việc.
Cán bộ công an đeo kính đẩy giấy tờ về phía hai người, vẻ mặt nghiêm nghị và đầy sự bất lực. “Chúng tôi đã kiểm tra hồ sơ. Theo giấy tờ hiện tại, toàn bộ thửa đất của gia đình bà đã được sang tên cho ông lão 70 tuổi một cách hợp lệ. Có chữ ký của bà Lan ở đây, xác nhận nhận đủ sính lễ 500 triệu đồng.”
Lan run rẩy chỉ tay vào khoảng không, giọng thều thào: “Nhưng… nhưng ông ấy thú nhận là ông ấy giết anh Huy để cướp đất! Ông ấy đã đánh con, ép con lấy ông ấy!”
Cán bộ công an thở dài, lật nhanh hồ sơ tìm kiếm điều gì đó nhưng vô vọng. “Bà Lan à, lời khai một phía không có bằng chứng vật chất thì chúng tôi không thể khởi tố được. Việc anh Huy mất thì cơ quan chức năng vẫn đang trong quá trình điều tra nguyên nhân. Còn giấy tờ đất, hiện tại ông lão ấy là chủ sở hữu hợp pháp.”
Ông nhìn hai mẹ con với ánh mắt đầy sự cảm thông nhưng lạnh lùng: “Chúng tôi cần thêm chứng cứ, hai bà con cứ về chờ tin.”
Lời nói ấy như một nhát dao chí mạng đâm thẳng vào tim Lan. Thế giới xung quanh cô bỗng chốc sụp đổ. Cô cứ đứng đó, mắt trống rỗng nhìn ra cửa sổ, nhìn về phía cánh đồng xa xăm nơi mộ anh Huy vừa mới nện đất, cỏ chưa kịp xanh.
“Không còn cách nào nữa rồi…” Lan lẩm bẩm, giọng nói lạc hẳn đi. “Huy ơi, vợ về đây.”
Đột ngột, Lan quay ngoắt người, lao như điên ra khỏi trụ sở công an, chạy thục mạng về phía ngoài đồng đất. Tà áo dài đỏ thêu kim tuyến rách rưới tung bay trong gió, cô chạy như thể đang bị ma quỷ hay chính sự dày vò của lương tâm đuổi theo.
Bà Ba hoảng loạn, hét lên: “Lan! Con đi đâu? Dừng lại!”
Lan chẳng nghe thấy gì, cô chỉ muốn chạy đến cái mộ chưa xanh cỏ kia, quỳ xuống xin lỗi anh Huy rồi kết thúc tất cả. Khi bóng đỏ rực ấy định lao xuống bờ ao sâu cạnh mộ anh Huy, Bà Ba với tốc lực phi thường của một người mẹ, lao tới túm chặt lấy gấu áo dài của Lan.
“Buông mẹ ra! Để con đi chết cho xong, con không còn mặt mũi nào nhìn mẹ, nhìn Huy nữa!” Lan gào thét, giãy dụa thoát khỏi vòng tay gầy guộc của bà Ba.
Bà Ba siết chặt hơn, ôm chầm lấy con dâu trong nước mắt: “Sống chết gì thì mẹ cũng không buông! Huy mất rồi, mẹ chỉ còn mình con thôi! Đứng dậy!”
Lan bủn rủn khụy chân xuống, chút sức tàn cuối cùng cũng cạn kiệt. Bà Ba vội đỡ lấy Lan, hạ người con dâu ngồi thụp xuống nền đất khô bên cạnh mộ Anh Huy. Núi đất còn tươi, chưa kịp nện chặt, chẳng mọc lấy một ngọn cỏ non, đúng như tình cảnh sau chưa đầy 100 ngày Anh Huy mất. Bầu trời tím sẫm, gió đồng thổi rít qua tai, Lan thả nặng đầu vào lòng Bà Ba, lịm đi trong cơn kiệt sức.
Trong giấc mơ, không khí lạnh lẽo phảng phất mùi hương trầm và đất ẩm của mộ phần. Anh Huy đứng đó, mặc chiếc sơ mi xanh nhạt Anh Huy thường mặc, gương mặt điềm tĩnh, không còn vết đau đớn Lan từng thấy khi nhận thi thể Anh Huy về. Anh Huy trông thật lắm, chẳng giống ma quỷ chút nào, y như lúc Anh Huy còn sống.
Lan bật dậy, tay với về phía Anh Huy nhưng chỉ chạm vào lớp sương mù lạnh buốt. “Anh Huy? Anh Huy có thật không?” Giọng Lan run rẩy trong mơ.
Anh Huy bước lại gần, bàn tay Anh Huy lơ lửng trên vai Lan, ấm áp dù Anh Huy không thật sự ở đó. “Lan đừng khóc nữa. Lan không được bỏ cuộc.” Giọng Anh Huy nhẹ nhàng, y hệt tông giọng Anh Huy từng dùng khi hứa sẽ xây cho Lan vườn hoa hồng sau nhà.
Lan nức nở, dùng mu bàn tay dính đầy bụi đất lau mặt. “Lan không làm được gì cả. Ông lão 70 tuổi chiếm hết đất rồi, công an không tin Lan. Lan định chết theo Anh Huy, Lan xin lỗi Anh Huy…”
Anh Huy lắc đầu, vẻ mặt Anh Huy trở nên gấp gáp, mắt dán chặt vào Lan. “Lan còn phải sống để lấy lại công lý cho Anh Huy. Em đi tìm ở kho phía sau nhà ông ta, có hóa đơn chuyển tiền cho kẻ giết anh.” Anh Huy chỉ về hướng bắc, nơi huyện bên quê ông lão 70 tuổi. “Kho đó ông lão 70 tuổi giấu kỹ, dưới lòng đất, cửa vào là tấm ván gỗ sơn đỏ ở góc sau nhà ông lão 70 tuổi. Lan phải nhanh lên, kẻo ông lão 70 tuổi tiêu hủy hết chứng cứ.”
Lan trợn mắt, tim đập dồn dập trong lồng ngực. “Hóa đơn chuyển tiền? Chính ông lão 70 tuổi trả tiền cho người giết Anh Huy?”
Anh Huy gật đầu, hình hài Anh Huy bắt đầu mờ dần, gấu áo tan vào màn sương. “Đúng vậy. Lan nhớ kỹ, kho phía sau nhà ông lão 70 tuổi. Đừng để ai phát hiện Lan đến đó.” Tiếng Anh Huy vang vọng cho đến khi Anh Huy biến mất hoàn toàn, chỉ còn chút hương kẹo bạc hà Anh Huy hay ăn thoang thoảng trong không khí.
Lan giật mình tỉnh dậy, ngực phập phồng, từng câu chữ trong mơ vẫn rõ mồn một trong đầu. Ánh bình minh đầu tiên đã rọi xuống cánh đồng, bầu trời chuyển sang màu hồng nhạt. Bà Ba ngồi cạnh Lan, đầu gục xuống, bàn tay nhăn nheo vẫn siết chặt vạt áo Lan. Lan nhìn xuống Bà Ba, rồi ngước mắt lên mộ Anh Huy, nền đất tươi giờ đã ướt đẫm sương đêm.
Đôi mắt vốn trống rỗng, nhợt nhạt bao ngày nay bỗng sáng bừng, lóe lên ý chí sắc bén y như lúc Lan cùng Anh Huy đấu tranh giữ mảnh đất nhỏ năm nào. Lan ngồi thẳng dậy, gạt bỏ cơn đau nhức toàn thân, cơn rát ở cổ họng. Từng lời Anh Huy dặn hiện rõ: kho phía sau nhà ông lão 70 tuổi, hóa đơn chuyển tiền, bằng chứng để lấy lại công lý cho Anh Huy, trả lại danh dự cho gia đình.
Bầu trời vừa hửng sáng, Lan đã có mặt tại huyện bên, đứng thấp thoáng sau bụi rậm nhìn về phía dinh thự bề thế của ông lão 70 tuổi. Gương mặt vốn trắng bệch trong ngày cưới nay ánh lên vẻ lạnh lùng, quyết liệt. Lan nhớ lại lời Anh Huy dặn: “Kho phía sau nhà, cửa là tấm ván gỗ sơn đỏ.”
Lan men theo bờ tường rào, tránh xa tầm mắt của bảo vệ. Phía sau nhà, đống gỗ cũ và lá khô chất đống. Lan vén mớ áo dài đỏ thêu kim tuyến vướng víu, tay run rẩy gạt lớp lá mục. Đúng là một tấm ván gỗ sơn đỏ, ngụy trang khéo léo dưới bóng cây. Lực bẩy của Lan làm tấm ván kẽo kẹt mở ra, hắt lên mùi ẩm mốc của lòng đất.
Lan cầm điện thoại soi đường, bước xuống cầu thang gỗ dốc đứng. Căn kho dưới lòng đất rộng hơn Lan tưởng, chất đầy những hòm sắt và két sắt cá nhân. Tim Lan đập dồn dập, cô lao ngay đến chiếc bàn làm việc ở góc tối nhất.
Trên bàn là một tập hồ sơ dày cộm. Lan mở nhanh, mắt cô dán chặt vào những dòng chữ. Đây rồi! Hợp đồng chuyển nhượng đất đai của gia đình Lan và bà Ba bị làm giả chữ ký một cách tinh vi. Nhưng thứ khiến máu Lan lạnh toát lại là các hóa đơn chuyển tiền cùng bản báo cáo điều tra chui: ông lão 70 tuổi đã trích hàng trăm triệu đồng cho một nhóm giang hồ ở tỉnh lân cận để “xử lý” Anh Huy vĩnh viễn.
Lan cầm tập hồ sơ, đôi bàn tay nhỏ bé run bần bật vì xúc động lẫn sợ hãi. Cô lật nhanh từng trang, ánh mắt như muốn xuyên thủng những bằng chứng tội ác.
Lan thì thầm, giọng nghẹn lại nhưng sắc lạnh như dao: “Cuối cùng cũng tìm được, ông lão chết chắc rồi.”
Đột nhiên, tiếng chốt cửa sắt bên trên vang lên “Cạch”. Một tiếng bước chân nặng nề, dồn dập vang xuống cầu thang. Tiếng gậy gỗ chạm đất “cộc, cộc” ngày càng gần. Lan giật mình, vội vàng tắt đèn điện thoại, ôm chặt tập hồ sơ vào lòng, lồng ngực nén chặt hơi thở, đôi mắt mở to nhìn bóng tối phía cầu thang nơi kẻ thù đang tiến đến.
Tiếng gậy gỗ chạm đất “cộc, cộc” đột ngột dừng lại. Từ phía cầu thang, bóng dáng ông lão 70 tuổi hiện ra, gương mặt nhuộm đen nhẻm lộ rõ vẻ hung dữ dưới ánh đèn mờ ảo. Trong tay lão, cây gậy sắt nặng trịch đã sẵn sàng.
Nhìn thấy Lan còn nguyên đó với tập hồ sơ trên tay, mắt ông lão 70 tuổi nổi lên những tia máu. Lão gầm gừ, giọng như tiếng cọt kẹt của cửa mộ: “Mày giở trò đấy à? Tưởng mày ngoan ngoãn lấy tao để đổi lấy đồng tiền, ai ngờ mày ngang bướng như vợ chồng thằng Huy!”
Lan lùi lại, lưng chạm vào bức tường lạnh lẽo, tay siết chặt tập hồ sơ đến nỗi các đốt ngón tay trắng bệch. Cô hét lên: “Ông đừng đến gần! Ông đã giết Huy, ông định giết luôn cả tôi sao?”
Ông lão 70 tuổi không nói thêm lời, lão lao tới như một con thú dữ. Cây gậy vung lên đầy sát khí, định nện thẳng vào đầu Lan để bịt đầu mối. “Chết đi cho tao rảnh nợ! Để xem mày còn đi đòi công lý với ai!”
Lan quay đầu định tháo chạy, nhưng không gian chật hẹp của căn kho dưới lòng đất không cho cô lối thoát. Lão túm được tóc Lan, kéo ngược cô lại, cây gậy dừng lại ngay trên cao chuẩn bị giáng xuống. Lan khép chặt mắt, chờ đợi cái chết cận kề.
Đột nhiên, phía trên vang lên tiếng ầm ĩ của bàn thờ linh thiêng. Cánh cửa sắt mở toang. Một loạt nhân viên công an mặc thường phục ùa xuống, ánh đèn pin quét khắp căn phòng.
Dẫn đầu là bà Ba, gương mặt bà hốc hác, đôi mắt đỏ ngầu vì khóc lóc và phẫn nộ. Thấy cảnh ông lão 70 tuổi đang định ra tay với Lan, bà Ba như phát điên, lao xuống các bậc thang, giọng hét thất thanh vang vọng cả lòng đất: “Bắt nó đi! Nó giết con trai tôi! Đúng nó rồi, nó và lão già này đồng mưu giết Huy nhà tôi!”
Ông lão 70 tuổi vẫn đang lúng túng, thân hình sượng sùng tại chỗ vì sợ hãi và không ngờ bà Ba lại dẫn công an đến tận hang ổ. Lão buông Lan ra, định giơ tay cản trở nhưng liền bị các nhân viên công an áp sát, quật ngã xuống đất, khống chế gọn gàng.
Lan không còn chút sức lực nào, cô ngồi bệt xuống đất, lưng tựa vào bức tường lạnh. Tập hồ sơ rơi xuống bên cạnh. Nhìn thấy ông lão 70 tuổi bị còng tay, Lan cảm thấy một sự nhẹ nhõm khôn tả tràn ngập trong lồng ngực, nước mắt cô chảy dài nhưng khóe môi lại nhếch lên trong sự giải thoát.
Cánh cửa sắt phía trên đóng lại, tiếng bước chân của đoàn công an dẫn giải ông lão 70 tuổi ra ngoài vang vọng trong không gian hẹp. Bà Ba run rẩy bước xuống các bậc thang, lao đến ôm chầm lấy Lan, nước mắt hòa vào nhau.
“May quá… may mà con còn sống…” Bà Ba nghẹn ngào, tay vuốt ve mái tóc rối của Lan.
Lan gật đầu, tay siết chặt lấy bà Ba, trái tim vẫn còn đập nhanh sau cú sốc vừa qua. “Mẹ đừng lo, con ổn. Giờ chúng ta chỉ chờ kết quả xét xử thôi.”
Thời gian trôi qua, nắng hè gắt gỏng ngoài đồng đất nhường chỗ cho mưa thu lất phất. Mộ anh Huy ở ngoài đồng đất giờ đã nện chặt, lớp cỏ non bắt đầu xanh rì trên nấm đất. Tại tòa án huyện, phiên xét xử vụ án giết hại anh Huy và chiếm đoạt tài sản chính thức khép lại.
Tiếng búa gỗ của thẩm phán đóng xuống bàn vang dội khắp phòng xử án. “Tuyên án: Bị cáo ông lão 70 tuổi phạm tội giết người, chiếm đoạt tài sản, lãnh án chung thân.”
Lan ngồi ở ghế bị hại, tay siết chặt tập hồ sơ, nước mắt lăn dài trên gò má nhưng khóe môi nhếch lên nụ cười nhẹ nhõm. Bà Ba ngồi bên cạnh, cúi đầu tạ ơn thầm với anh Huy nơi chín suối.
Sau phiên tòa, Lan và Bà Ba trở về Nhà bà Ba. Luật sư đợi sẵn ở phòng khách, tay cầm xấp giấy tờ đất đai.
Luật sư nhìn Lan, giọng trầm ổn: “Bản án đã có hiệu lực, bà Lan có thể yên tâm.”
Lan ngẩng đầu, nụ cười rơi thêm giọt nước mắt. “Cả đất đai… đều trả lại cho anh Huy chứ?”
“Đúng vậy.” Luật sư gật đầu, đưa xấp giấy tờ cho Lan. “Toàn bộ sổ đỏ, giấy tờ đất đai trước đây bị hắn chiếm đoạt đã được hoàn trả cho anh Huy. Giờ bà là người đại diện hợp pháp quản lý toàn bộ tài sản này.”
Bà Ba đứng dậy từ ghế sofa, cúi đầu thật sâu với luật sư, rồi quay sang cảm ơn các nhân viên công an đã đi cùng. “Cảm ơn… cảm ơn các anh đã giúp gia đình tôi tìm lại công lý cho Huy.” Giọng bà khàn đặc, nước mắt chảy ròng ròng xuống gò má hốc hác.
Lan nhìn lên di ảnh anh Huy trên bàn thờ, nụ cười trên môi lại rơi thêm giọt nước mắt. “Anh Huy, em lấy lại đất cho anh rồi. Anh có thấy không?” Lan thầm nghĩ, tay siết chặt những giấy tờ đất đai còn ấm hơi người.
Sáng hôm sau, sương mù còn chưa tan hết trên cánh đồng, Lan đã chuẩn bị sẵn bó hoa hồng trắng và đồ sửa sang mộ. Bà Ba đứng ở cửa, tay vẫy gọi cô, giọng đã bớt khàn đặc: “Lan ơi, đi thôi, lúc này đường vắng, ra mộ Huy cho mát.”
Lan gật đầu, cất xấp giấy tờ đất đai vào ngăn kéo tủ thờ, nhìn lại di ảnh anh Huy một lần nữa rồi khoác áo khoác nhẹ, đi theo bà Ba ra ngoài đồng đất.
Lan cầm chiếc bình hoa hồng trắng, bước chậm rãi trên con đường đất ngoài đồng, bà Ba theo sau, tay xách giỏ đồ sửa sang mộ. Gió thu thổi nhẹ, tóc Lan bay lất phất, khuôn mặt không còn vẻ trắng bệch vô hồn như ngày cưới, mà thanh thản lạ thường.
Họ dừng lại trước nấm mộ anh Huy, cỏ xanh mơn mởn phủ kín nấm đất, tấm bia đá đã được khắc xong, tên anh Huy hiện rõ dưới ánh nắng nhạt. Bà Ba đặt giỏ đồ xuống, lấy khăn ướt lau sạch lá cỏ dính trên bia, tay run run nhưng động tác nhẹ nhàng. Lan cúi xuống, nhổ vài ngọn cỏ dại còn sót lại ở góc mộ, rồi sắp xếp lại đất xung quanh nấm mộ cho ngay ngắn.
Xong xuôi, Lan đặt bó hoa hồng trắng lên ngay trước bia mộ, hai tay chắp trước ngực, giọng nhẹ nhưng chắc chắn: “Anh yên nghỉ nhé, em đã trả thù cho anh.”
Bà Ba đứng cạnh, gật đầu liên tục, đôi mắt đỏ hoe nhưng ánh lên sự an tâm. Bà đưa tay vuốt ve tấm bia lạnh, thì thầm: “Huy ơi, mẹ biết con ở dưới sẽ vui lắm. Kẻ hại con đã bị trừng trị, đất đai của con cũng lấy lại được rồi.”
Lan quay sang bà Ba, nhẹ nhàng đỡ tay bà: “Mẹ cũng ngồi nghỉ đi, con lo được rồi.”
Bà Ba lắc đầu, nụ cười hé mở trên gương mặt hốc hác: “Mẹ giúp con một tay, sửa sang cho Huy sạch sẽ, mẹ cũng yên lòng.”
Lan ngước nhìn bầu trời cao rộng, nụ cười nhẹ nở trên môi, khuôn mặt thanh thản như vừa trút bỏ được gánh nặng ngàn cân. Bà Ba cũng nhìn theo, thở dài một hơi dài, lưng vốn còng xuống nay như thẳng lên được đôi phần.
Gió thu mang theo mùi rơm rạ cháy nhẹ từ cánh đồng xa, cuốn theo tiếng cười nói của lũ trẻ chăn trâu đâu đó. Lan và bà Ba ngồi xuống bờ ruộng cạnh mộ, nhìn bó hoa hồng trắng khẽ lay động trong gió. Không còn những tiếng xôn xao bàn tán của họ hàng làng xóm, không còn sính lễ 500 triệu xếp đầy khay nhung đỏ, cũng không còn ông lão 70 tuổi tóc nhuộm đen vênh váo trong bộ vest bóng lộn. Mọi sóng gió dường như đã lùi lại phía sau, để lại đây chỉ có sự tĩnh lặng của đất trời và nỗi an yên vừa tìm lại được.
Lan thả tay xuống đất, cảm nhận hơi ấm của nấm mộ còn sót lại từ nắng sớm. Cô nhớ lại những ngày tháng u tối khi bị ép gả cho ông lão, nhớ lại đêm mình phát hiện anh Huy bị hại, nhớ lại những lần đối mặt với sự ngạo mạn của kẻ thủ ác. Tất cả những đau thương ấy giờ đây chỉ còn là mảnh ký ức mờ nhạt, nhường chỗ cho sự trưởng thành mà cô chưa từng mong muốn nhưng lại vô cùng quý giá. Cô hiểu rằng, không có hạnh phúc nào được xây trên nỗi đau của người khác, và cái ác dù có tạm thời ngự trị, rồi cũng sẽ bị công lý đánh bại.
Bà Ba nắm lấy tay Lan, bàn tay nhăn nheo ấm áp. Hai mẹ con chẳng nói chẳng rằng, chỉ ngồi đó ngắm nhìn cỏ xanh mọc trên mộ anh Huy, ngắm nhìn đàn chim sẻ bay lượn trên bầu trời trong xanh. Cuộc sống vẫn sẽ tiếp diễn, với những khó khăn mới phía trước, nhưng giờ đây họ đã có nhau, đã có công lý, và có sự bình yên mà bao lâu nay họ khao khát. Ánh nắng chiều nhạt dần, bao phủ lên hai bóng hình nhỏ bé giữa cánh đồng rộng lớn, nhẹ nhàng như một lời vỗ về cho những linh hồn đã khuất, và cho cả những người còn sống đang cố gắng bước tiếp.

