Vợ b::ầu đang làm cơm cúng giỗ bố chồng thì bồ gửi tin nhắn tới: “Chồng chị và em đang v::ui v:ẻ trong nh:à ngh:ỉ đấy. Anh ấy còn khen em làm t:ì:::n:h giỏi hơn chị…”, ai ng::ờ người đọc được tin nhắn lại là mẹ chồng tôi, để rồi sau đó ả người tình vĩnh viễn không còn khả năng… Hôm ấy là ngày giỗ bố chồng. Hương tất bật trong bếp từ sáng sớm để chuẩn bị mâm cỗ. Bụng b::ầu lùm lùm khiến cô di chuyển có phần nặng nhọc. Bà Phương thấy vậy liền xắn tay vào giúp con dâu, miệng qu:ở trá:ch: “Thằng Thành đâu rồi? Giỗ bố nó mà nó đi biệt tăm từ sáng là sao?”. Hương cười gượng, lau mồ hôi trên trán: “Anh ấy bảo đi đón khách quan trọng cho công ty mẹ ạ. Chắc lát anh về”. Bà Phương hừ lạnh. Bà lạ gì tính con trai mình. Đúng lúc đó, chiếc điện thoại của Hương đặt trên bàn đảo bếp rung lên bần bật. Một tin nhắn za:lo đến, màn hình sáng rực. Hương đang dở tay nhào bột, nhờ mẹ chồng: “Mẹ xem giúp con ai nhắn, lỡ anh Thành bảo mua thêm gì”. Bà Phương cầm máy lên. Mắt bà nheo lại, rồi mở to hết cỡ, gương mặt đang hồng hào bỗng chuyển sang tím tái vì gi:ận d:ữ. Dòng tin nhắn hiện lên đầy đủ, trơ trẽn đến mức khiến người đàn bà thép như bà cũng phải rùng mình: Mời các bạn đọc tiếp lại bình luận 👇👇👇
Bà Phương đặt điện thoại xuống bàn, tay vẫn run rẩy nhưng ánh mắt nhìn Hương đã kiên định lạ thường. Bà quay sang nhìn con dâu đang chăm chú nhào bột làm mâm cỗ cúng giỗ bố chồng. Bụng Hương lùm lùm, dáng vẻ mệt mỏi nhưng vẫn cố gắng hoàn thành công việc. Một nỗi xót xa vô hạn dâng lên trong lòng bà, xót cho con dâu chịu đựng bao tủi nhục, rồi lại là cơn căm hờn tột độ dành cho thằng con trai khốn nạn và ả nhân tình trơ trẽn kia. Bà hít một hơi thật sâu, cố dằn nén cơn thịnh nộ đang bốc cháy. Mụ đàn bà thép ấy chưa bao giờ để cảm xúc chi phối hành động của mình.
Trong nhà nghỉ nồng nặc mùi thuốc lá và nước hoa rẻ tiền, Thành vẫn đang say sưa với thú vui tội lỗi. Hắn không hề biết rằng tin nhắn trơ trẽn gửi đi đã trở thành chứng cứ tố cáo hắn, và gieo mầm họa diệt thân.
Bà Phương quay lưng lại với Hương, tiến về phía cửa phòng bếp, nơi có thể nhìn ra sân. Gió thổi qua làm lay động những tán cây, mang theo tiếng xào xạc như lời thì thầm của quá khứ. Bà nhớ lại ngày con trai mình yêu Hương, nhớ lại những lời hứa hẹn, nhớ lại khuôn mặt rạng rỡ của Hương khi mới về làm dâu. Giờ đây, tất cả chỉ còn là sự mục nát, là nỗi ô nhục. “Thằng Thành…” bà lẩm bẩm, giọng nói như được gọt từ băng đá. “Mẹ ơi, mẹ sao vậy ạ?” Hương ngẩng đầu lên, thấy nét mặt bà Phương biến sắc. Bà Phương chỉ lắc đầu, quay lại với mâm cỗ, nhưng trong đầu bà đã vạch ra một kế hoạch. Một kế hoạch không thể trì hoãn, đặc biệt là vào ngày giỗ ông.
Chiếc điện thoại trên bàn bếp lại rung lên. Lần này là một cuộc gọi nhỡ. Bà Phương liếc nhìn, là số của ả nhân tình. Bà nhếch mép, một nụ cười lạnh lẽo lướt qua. Mọi thứ đã chuẩn bị xong.
Bà Phương đặt chiếc điện thoại lên bàn một cách nặng nề, tiếng ‘cạch’ khô khốc vang lên giữa không gian tĩnh lặng của bếp. Hương giật mình ngẩng đầu lên, ánh mắt bà Phương nhìn cô đầy phức tạp: vừa thương xót, vừa đau đớn, nhưng cũng có một vẻ gì đó quyết liệt đến đáng sợ. Bà Phương quay lại nhìn con dâu, bụng Hương lùm lùm, dáng vẻ mệt mỏi nhưng đôi tay vẫn thoăn thoắt nhào bột làm mâm cỗ cúng giỗ bố chồng. Một nỗi xót xa dâng lên trong lòng bà, xót cho con dâu phải chịu đựng bao tủi nhục. Cơn căm hờn tột độ dành cho thằng con trai khốn nạn và ả nhân tình trơ trẽn kia như muốn thiêu rụi bà. Bà hít một hơi thật sâu, cố dằn nén cơn thịnh nộ đang bốc cháy. Bà quay lưng lại với Hương, tiến về phía cửa phòng bếp, nơi có thể nhìn ra sân. Gió thổi qua làm lay động những tán cây, mang theo tiếng xào xạc như lời thì thầm của quá khứ. Bà nhớ lại ngày con trai mình yêu Hương, nhớ lại những lời hứa hẹn, nhớ lại khuôn mặt rạng rỡ của Hương khi mới về làm dâu. Giờ đây, tất cả chỉ còn là sự mục nát, là nỗi ô nhục.
“Thằng Thành…” bà lẩm bẩm, giọng nói như được gọt từ băng đá.
“Mẹ ơi, mẹ sao vậy ạ?” Hương ngẩng đầu lên, thấy nét mặt bà Phương biến sắc.
Bà Phương chỉ lắc đầu, quay lại với mâm cỗ, nhưng trong đầu bà đã vạch ra một kế hoạch. Một kế hoạch không thể trì hoãn, đặc biệt là vào ngày giỗ ông. Chiếc điện thoại trên bàn bếp lại rung lên. Lần này là một cuộc gọi nhỡ. Bà Phương liếc nhìn, là số của ả nhân tình. Bà nhếch mép, một nụ cười lạnh lẽo lướt qua. Mọi thứ đã chuẩn bị xong.
Bà Phương bước ra khỏi bếp, đi thẳng vào phòng khách. Bà ngồi xuống ghế sofa, tay lần mò tìm chiếc điều khiển tivi. Mắt bà quét qua tấm ảnh gia đình trên bàn, nụ cười giả tạo của Thành và Hương như châm chọc bà. Bà bật tivi lên, chọn một kênh thời sự với âm thanh nhỏ nhất, nhưng ánh mắt bà không hề tập trung vào màn hình. Bà đang chờ đợi. Chờ đợi thời điểm thích hợp.
Cùng lúc đó, tại một nhà nghỉ xa hoa nhưng nồng nặc mùi thuốc lá và nước hoa rẻ tiền, Thành vẫn đang say sưa với thú vui tội lỗi bên cạnh ả nhân tình. Hắn nhấp một ngụm rượu vang, gác chân lên bàn, vẻ mặt đầy tự mãn. Hắn hoàn toàn không hay biết rằng tin nhắn trơ trẽn gửi đi đã trở thành chứng cứ tố cáo hắn, và gieo mầm họa diệt thân. Ả nhân tình dựa vào vai hắn, tay vuốt ve cánh tay hắn, ánh mắt đầy vẻ a dua nịnh nọt.
“Anh yêu, lát nữa mình đi đâu chơi nữa anh?” ả nói, giọng ngọt xớt.
Thành cười khẩy: “Em muốn đi đâu thì anh chiều.”
Hắn với lấy điện thoại, định nhắn tin cho Hương hỏi xem mâm cỗ cúng giỗ đã xong chưa để hắn còn “tranh thủ” về sớm. Nhưng rồi hắn lại thôi, ném điện thoại sang một bên. Chuyện đó còn lâu mới xong.
Trong nhà, bà Phương bất chợt đứng dậy, đi thẳng vào phòng ngủ của Thành và Hương. Bà mở tủ quần áo, lục lọi một cách gấp gáp. Sau vài phút, bà rút ra một chiếc hộp gỗ nhỏ, cũ kỹ. Bà cẩn thận mở nắp, bên trong là một xấp thư tay đã ngả màu thời gian. Bà lướt qua từng lá thư, khóe mắt cay xè. Bà tìm kiếm một lá thư đặc biệt, lá thư mà bà biết Thành vẫn luôn cất giữ. Cuối cùng, bà cũng tìm thấy nó. Bà nắm chặt lá thư trong tay, hơi thở gấp gáp.
Bà Phương trở lại bếp, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại trên bàn. Từng giây trôi qua như cả thế kỷ. Tiếng chuông điện thoại của ả nhân tình vang lên. Bà Phương nhấc máy.
“Alo?” Bà nói, giọng cố gắng giữ bình tĩnh.
Bên kia đầu dây, giọng ả nhân tình vọng lại, đầy bỡn cợt: “Chị Phương hả? Em gọi cho Thành. Anh ấy có ở đó không?”
Bà Phương mím chặt môi, nụ cười nửa miệng hiện lên. “Thành? Nó đang bận lắm em ạ.”
“Bận gì thế ạ?” ả nhân tình tò mò hỏi.
Bà Phương nhìn Hương vẫn đang cắm cúi làm việc, rồi lại nhìn lá thư trong tay. Một kế hoạch táo bạo, hiểm độc bắt đầu hình thành rõ nét trong đầu bà. “Nó đang bận… tiễn một người đi xa.”
Bà Phương nghe giọng ả nhân tình bên kia đầu dây, trong lòng dấy lên một cơn ghê tởm tột độ. “Tiễn một người đi xa” – câu nói như một lời tuyên án. Bà chờ đợi xem ả ta sẽ phản ứng ra sao.
“Chị đang nói gì thế ạ?” Giọng ả nhân tình bắt đầu có chút ngập ngừng, sự bỡn cợt ban nãy đã biến mất.
Bà Phương mỉm cười lạnh lẽo. “Tin nhắn kia, em nghĩ nó có nghĩa gì? Hôm nay là ngày giỗ bố chồng chị. Chắc Thành cũng muốn sớm kết thúc chuyện… phiêu lưu để về dự giỗ. Nhưng có lẽ, anh ta sẽ không kịp nữa rồi.”
Bà Phương cúp máy, không thèm để ý đến tiếng ả nhân tình đang gọi níu kéo. Bà nhìn lá thư trong tay, rồi liếc mắt về phía Hương. Cô vẫn đang cặm cụi làm mâm cỗ, mồ hôi lấm tấm trên trán. Bà Phương hít một hơi thật sâu, rồi bước nhanh ra khỏi bếp, tiến thẳng đến phòng khách.
Bà bật tivi, tăng âm lượng lên một chút. Tiếng bản tin thời sự vang lên, nhưng sự chú ý của bà không đặt ở đó. Bà nhìn đồng hồ treo tường, đếm từng giây trôi qua. Kế hoạch đã được chuẩn bị kỹ lưỡng, chỉ chờ đến thời khắc quyết định.
Cùng lúc đó, tại nhà nghỉ, điện thoại của ả nhân tình rung lên liên hồi. Hàng loạt tin nhắn và cuộc gọi nhỡ từ một số lạ hiện lên. Ả ta cau mày, nhìn Thành, nhưng Thành vẫn đang lơ đãng xem điện thoại.
“Anh ơi, em thấy hơi lo.” Ả ta thì thầm.
Thành nhếch mép: “Lo gì? Chắc tin nhắn của em làm bà Phương tức điên rồi chứ gì?”
Đúng lúc đó, một tin nhắn mới hiện lên trên màn hình điện thoại của ả nhân tình. Là một địa chỉ nhà nghỉ khác, kèm theo một dòng chữ ngắn gọn: “Có điều bất ngờ dành cho Thành. Chị Phương nhờ em mang đến.”
Ả nhân tình đọc xong tin nhắn, mặt tái mét. Ả ngẩng lên nhìn Thành, ánh mắt đầy hoang mang.
“Sao vậy em?” Thành hỏi, nhưng giọng hắn cũng bắt đầu có chút căng thẳng.
Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại của Thành reo vang. Là số của mẹ hắn. Thành nhíu mày, bắt máy.
“Mẹ ơi, có chuyện gì vậy ạ? Sao mẹ gọi con lúc này?” Giọng Thành có chút miễn cưỡng.
Im lặng. Chỉ có tiếng tivi văng vẳng. Rồi, một giọng nói run run, nhưng kiên quyết vang lên từ đầu dây bên kia: “Thành à… Con nghe đây. Mẹ vừa nhận được một lá thư… của bố con.”
Mắt Thành mở to. Lá thư của bố?
“Lá thư đó… nó nói về một bí mật động trời. Về việc con đã làm gì với gia đình này.” Giọng bà Phương càng lúc càng nghẹn lại. “Con… con mau về nhà đi. Có chuyện rất lớn.”
Thành quay sang nhìn ả nhân tình, mặt hắn biến sắc. Hắn không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Ả nhân tình nhìn hắn, ánh mắt hoảng loạn.
“Anh ơi…” Ả ta muốn nói gì đó, nhưng Thành đã gạt phắt tay.
“Mẹ ơi, con…” Thành đang định nói tiếp thì điện thoại của ả nhân tình bỗng nhiên reo lên.
Một giọng nói lạ hoắc, đầy vẻ mỉa mai vang lên: “Chị Phương đâu? Có phải chị đang nghe máy của Thành không? Tôi có chuyện này muốn xác nhận với chị. Chị có biết lá thư kia… thực chất là gì không?”
Thành đứng sững người. Lá thư. Bí mật. Ả nhân tình nhìn hắn, ánh mắt cầu xin. Nhưng Thành hoàn toàn bối rối, hắn không biết nên phản ứng thế nào. Cảm giác tội lỗi và sợ hãi bắt đầu bao trùm lấy hắn.
Bà Phương, từ đầu dây bên kia, nghe rõ giọng nói của người lạ. Bà biết, mọi thứ đang đi đúng kế hoạch. Bà mỉm cười, một nụ cười nhạt nhòa. “Tôi biết chứ. Nó là thứ sẽ vạch trần bộ mặt thật của con trai tôi.”
Cùng lúc đó, tại bếp, Hương đang chuẩn bị hoàn tất mâm cỗ cúng giỗ. Cô nghe thấy tiếng mẹ chồng gọi điện thoại, giọng bà có vẻ không ổn. Cô định lên tiếng hỏi, thì tiếng chuông điện thoại của chính cô vang lên. Là Thành. Hương ngập ngừng bắt máy.
“Alo, anh Thành à?” Hương lên tiếng, giọng vẫn còn chút ngơ ngác.
Bên kia đầu dây, giọng Thành khẩn thiết: “Hương à… Em nghe anh nói này. Có chuyện… có chuyện rất lớn. Em… em có thấy mẹ đâu không?”
Hương cau mày, nhìn quanh bếp. “Mẹ đang nói chuyện điện thoại ở phòng khách ạ. Sao thế anh?”
Thành hít một hơi sâu, giọng hắn nghẹn lại. “Anh… anh nghĩ là anh đã phạm sai lầm rất lớn. Rất lớn, Hương à.”
Đúng lúc đó, tiếng bước chân dồn dập vang lên từ ngoài cửa. Một người đàn ông trung niên, ăn mặc bảnh bao, mặt mày tái mét, chạy xộc vào nhà. Ông ta đi thẳng đến chỗ bà Phương đang đứng.
“Bà Phương! Bà đã làm gì thế này?!” Ông ta gào lên, giọng đầy giận dữ và tuyệt vọng. Đó là bố ruột của Thành.
Bà Phương nhìn ông ta, ánh mắt bình thản. “Ông đang nói về lá thư đó sao? Ông nên hỏi con trai ông trước đi.”
Bố Thành sững sờ, quay sang nhìn bà Phương, rồi nhìn điện thoại trên tay bà. Cả căn phòng chìm vào im lặng đến nghẹt thở. Hương vẫn đang lắng nghe cuộc điện thoại với Thành, cô cảm nhận được sự căng thẳng đang bao trùm khắp ngôi nhà.
Căn phòng khách chìm trong sự im lặng nặng nề. Bố Thành nhìn bà Phương, rồi lại nhìn vào điện thoại trên tay bà, gương mặt biến đổi từ giận dữ sang hoang mang tột độ. Bà Phương vẫn giữ thái độ bình thản, ánh mắt lướt qua ông ta rồi dừng lại ở màn hình điện thoại. Bà không nói thêm lời nào, để cho không gian chất chứa đầy sự tra vấn và tội lỗi.
Bên kia đầu dây, Thành vẫn đang sững sờ nghe cuộc gọi của mẹ. Giọng nói của người phụ nữ lạ kia cứ lặp đi lặp lại trong tai hắn: “Chị Phương đâu? Có phải chị đang nghe máy của Thành không? Tôi có chuyện này muốn xác nhận với chị. Chị có biết lá thư kia… thực chất là gì không?” Hắn nhìn ả nhân tình, thấy rõ sự sợ hãi trong mắt cô ta. Hắn không hiểu tại sao mọi thứ lại xoay chuyển nhanh đến vậy.
Hương ở bếp, tay vẫn còn dính bột, nghe thấy tiếng bố chồng gào lên. Tim cô đập thình thịch. Cô nghe rõ tiếng Thành nói về sai lầm lớn, rồi lại nghe tiếng mẹ chồng bà Phương nói về lá thư. Mọi thứ mờ mịt, rối ren. Cô bước ra khỏi bếp, chậm rãi tiến về phía phòng khách.
Bà Phương, vẫn giữ nguyên giọng nói kiên quyết, đáp lại người phụ nữ lạ mặt: “Tôi biết chứ. Nó là thứ sẽ vạch trần bộ mặt thật của con trai tôi.” Bà ngừng lại một chút, ánh mắt sắc lạnh như dao găm. “Và có lẽ, nó cũng sẽ là thứ khiến cô phải suy nghĩ lại về những gì mình đang làm.”
Nghe thấy giọng của bà Phương, Thành bên kia đầu dây lập tức lên tiếng: “Mẹ! Mẹ đang nói chuyện với ai vậy mẹ?” Giọng hắn đầy vẻ hoảng hốt.
Ngay lúc đó, điện thoại của Hương cũng rung lên. Cô nhìn màn hình, là số của Thành. Cô ngập ngừng một lúc, rồi đưa tay lên nghe.
“Alo, anh Thành à?” Giọng Hương vẫn còn chút run rẩy.
Thành nghe thấy giọng Hương, giọng hắn càng thêm khẩn thiết: “Hương à… Em nghe anh nói này. Có chuyện… có chuyện rất lớn. Em… em có thấy mẹ đâu không?”
Hương nhìn quanh, bà Phương đang đứng sững sờ đối diện với bố Thành, còn ông ta thì đang nhìn điện thoại của bà với vẻ mặt kinh hoàng. “Mẹ đang nói chuyện điện thoại với bố anh ở phòng khách ạ. Sao thế anh?”
Bố Thành nghe thấy tiếng Hương, ông ta sững sờ quay sang nhìn cô, rồi lại nhìn bà Phương. Ông ta không thể tin vào những gì đang xảy ra.
“Anh… anh nghĩ là anh đã phạm sai lầm rất lớn. Rất lớn, Hương à.” Giọng Thành bên kia đầu dây đứt quãng, như thể hắn đang vật lộn với những lời mình sắp nói.
Đúng lúc đó, bà Phương cúp máy. Bà không nhìn bố Thành nữa, mà quay người bước thẳng về phía Hương. Bà nhìn con dâu đang mang bầu, rồi nhìn điện thoại trên tay cô.
“Hương à,” Bà Phương cất tiếng, giọng bà giờ đây nghe dịu lại, nhưng vẫn ẩn chứa một điều gì đó khó đoán. “Con có muốn biết sự thật không?”
Bố Thành, vẫn đứng như trời trồng, quay lại nhìn bà Phương với ánh mắt cầu khẩn. Ông ta muốn nói gì đó, nhưng cổ họng nghẹn lại, không thành lời.
Hương nhìn mẹ chồng, rồi nhìn bố chồng. Cô cảm nhận được một luồng điện chạy dọc sống lưng. Cô siết chặt điện thoại trong tay, trái tim đập ngày một nhanh. Cô nhìn vào mắt mẹ chồng, rồi khẽ gật đầu. “Con muốn biết.”
Trong căn nhà, không khí căng như dây đàn. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía bà Phương, chờ đợi một lời giải đáp. Bố Thành run rẩy đưa tay lên che mặt. Thành bên kia đầu dây, dường như cũng cảm nhận được sự thay đổi trong không khí, giọng hắn yếu ớt vang lên: “Hương… anh… anh xin lỗi.”
Bà Phương mỉm cười, một nụ cười bí ẩn. “Sự thật,” bà chậm rãi nói, ánh mắt lướt qua bố Thành, “là thứ mà con trai ông ta, Thành, đã cố gắng che giấu suốt bao lâu nay.”
Bà Phương mỉm cười, một nụ cười bí ẩn. “Sự thật,” bà chậm rãi nói, ánh mắt lướt qua bố Thành, “là thứ mà con trai ông ta, Thành, đã cố gắng che giấu suốt bao lâu nay.” Bà quay sang Hương, giọng bà giờ đây pha lẫn sự đồng cảm và một chút hả hê khó tả. “Sự thật là…”
Bà chưa kịp nói hết câu, một tiếng chuông tin nhắn Zalo vang lên từ điện thoại Hương. Màn hình điện thoại sáng lên, hiển thị một dòng tin nhắn. Hương, với đôi tay còn dính bột, run rẩy cầm điện thoại lên.
Dòng tin nhắn hiện ra trơ trẽn đập vào mắt cô. “Thành yêu, hôm qua vui lắm. Anh ấy hứa sẽ mua cho em cái túi mới như em thích. Em mong chờ ngày anh ly hôn lắm rồi.” Kèm theo là một bức ảnh, một bàn tay đàn ông đeo chiếc nhẫn cưới quen thuộc đang vuốt ve mái tóc dài của một người phụ nữ xa lạ.
Hương đọc đi đọc lại từng chữ, gương mặt từ hồng hào chuyển sang trắng bệch, rồi xanh xao. Chiếc muỗng đang cầm trên tay bỗng rơi xuống nền nhà, vỡ tan thành nhiều mảnh. Cô lẩm bẩm: “Không thể nào… Anh Thành…”
Bà Phương nhìn thấy phản ứng của Hương, bà không ngạc nhiên. Bà đã dự liệu trước. Bố Thành cũng sững sờ nhìn con dâu, rồi nhìn lên bà Phương với ánh mắt bàng hoàng.
Thành, nghe thấy tiếng đồ vỡ từ đầu dây bên kia, giọng hắn càng thêm hoảng loạn: “Hương? Em sao vậy? Có chuyện gì thế?”
Hương không trả lời. Cô nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, đôi mắt vô hồn. Nước mắt bắt đầu lăn dài trên má. Dòng tin nhắn, bức ảnh, tất cả như một nhát dao đâm thẳng vào tim cô. Cô vẫn đang mang thai, đang chuẩn bị mâm cỗ cúng giỗ cho bố chồng, và đây là thứ cô nhận được.
Bà Phương tiến lại gần Hương, giọng bà giờ đây đã hoàn toàn biến mất đi vẻ mềm mại lúc trước, thay vào đó là sự lạnh lùng băng giá. “Cô ta là ai?” Bà hỏi, ánh mắt sắc như dao găm quét qua Hương rồi dừng lại trên màn hình điện thoại.
Hương run rẩy đưa điện thoại cho bà Phương. “Con… con không biết. Đây là… người tình của anh Thành.”
Bà Phương nhìn bức ảnh, nụ cười khinh bỉ nở trên môi. “Con trai tôi,” bà lẩm bẩm, “thật không ngờ lại hèn hạ đến vậy.” Bà quay sang bố Thành, giọng bà đầy sự trách cứ. “Ông xem đi, cái thứ mà ông hết mực bênh vực. Đây là cái giá ông phải trả vì đã dung túng cho nó.”
Bố Thành nhìn bức ảnh, nhìn con dâu đang bụng mang dạ chửa, nhìn vợ mình, cảm giác tội lỗi dâng trào. Ông ta biết, mọi thứ đã đi quá xa. Thành bên kia đầu dây, vẫn đang cố gắng liên lạc, nhưng tín hiệu cuộc gọi đột nhiên bị ngắt. Hương nhìn chằm chằm vào điện thoại, sự tuyệt vọng bao trùm lấy cô. Mâm cỗ cúng giỗ, bao công sức cô bỏ ra, giờ đây dường như vô nghĩa.
Trong căn bếp, tiếng muỗng vỡ vụn vẫn còn văng vẳng, như lời báo hiệu cho một cơn bão lớn sắp đổ bộ xuống gia đình này. Hương ôm chặt bụng, tiếng khóc nấc nghẹn lại.
Nước mắt Hương trào ra, lăn dài trên má. Cả người cô run lên bần bật, cảm giác bụng thắt lại đau điếng. Cô gục đầu xuống bàn, tiếng nấc nghẹn ngào vỡ òa, hòa cùng tiếng bát đĩa va vào nhau loảng xoảng khi cô vô tình làm đổ mâm cỗ. Bao nhiêu công sức chuẩn bị cho ngày giỗ bố chồng, bao nhiêu tình cảm cô đặt vào đó, giờ đây tan vỡ như mâm cỗ trên sàn nhà.
Bà Phương lạnh lùng nhìn cảnh tượng trước mắt. “Sao vậy con dâu? Bất ngờ lắm à?” Bà nhếch mép, giọng đầy vẻ hả hê. “Tôi đã nói với ông rồi, sự thật luôn có cách để phơi bày.”
Bố Thành cũng sững sờ nhìn Hương, rồi nhìn sang bà Phương. Ông ta biết mình sai, đã quá sai khi dung túng cho Thành, đã quá tin vào lời con trai mà bỏ qua những dấu hiệu bất thường. Cảm giác tội lỗi dâng trào.
Đầu dây bên kia, Thành vẫn đang hoảng loạn gọi. “Hương! Em sao vậy? Trả lời anh đi!” Nhưng Hương không còn sức để trả lời nữa. Cô chỉ biết ôm chặt bụng, cảm nhận sự nhói đau trong tim lẫn trong cơ thể. Cứu cánh duy nhất của cô bây giờ là đứa con trong bụng.
Bà Phương bước tới, nhặt một miếng vỡ của chiếc muỗng lên, soi vào đó. “Con trai tôi, đúng là thứ không ra gì. Tôi đã cảnh báo nó rồi. Nhưng nó nào có nghe.” Bà quay sang bố Thành. “Giờ thì ông thấy rồi chứ? Cái gia đình này sắp thành trò cười cho thiên hạ vì sự ngu xuẩn của hai cha con ông.”
Bố Thành áy náy: “Bà… tôi…”
“Ông thì là cái gì?” Bà Phương ngắt lời, giọng chua chát. “Ông chỉ là kẻ bất tài, bất lực nhìn con trai mình hủy hoại tất cả. Còn Hương, con bé khổ đủ rồi. Mang thai đứa con của nó, mà nó lại làm thế với con bé. Thật đáng khinh.”
Hương ngước nhìn mẹ chồng, nước mắt vẫn tuôn rơi. Cô biết, bà Phương dù gay gắt nhưng luôn thẳng thắn. Có lẽ, đây là khởi đầu cho một sự thật mà cô cần phải đối mặt. Cái bụng ngày càng lớn dần, như một lời nhắc nhở về tương lai mờ mịt.
Bà Phương quay lưng lại với bố Thành, điềm nhiên nhặt từng miếng vỡ trên sàn. “Thành đã tự tay hủy hoại mọi thứ. Giờ thì, chúng ta xem hắn ta sẽ giải quyết chuyện này thế nào.” Giọng bà nhỏ dần, nhưng ẩn chứa một sự quyết tâm lạnh lẽo. Cuộc chiến giờ mới thực sự bắt đầu.
Bà Phương bước lại gần Hương, không còn vẻ hả hê hay chua chát nữa. Lần này, bà đặt tay lên vai con dâu đang gục trên bàn, một cái chạm kiên quyết, dứt khoát. Hương ngẩng lên, đôi mắt đỏ hoe, má lấm lem nước mắt. Bà Phương nhìn thẳng vào mắt Hương, giọng bà trầm ấm nhưng ẩn chứa sự mạnh mẽ.
BÀ PHƯƠNG
(Kiên quyết)
Con cứ khóc đi. Khóc cho vơi đi. Rồi đứng dậy. Mẹ sẽ đòi lại công bằng cho con và cháu.
Hương nhìn mẹ chồng, một tia hy vọng mong manh lóe lên trong đáy mắt. Cô biết bà Phương không phải người dễ dàng bị khuất phục. Bà luôn thẳng thắn, luôn bảo vệ những gì bà cho là đúng.
Tiếng bát đĩa vỡ trên sàn nhà là minh chứng cho sự tan vỡ của Hương. Cái thai trong bụng cô như đang quặn thắt, một lời nhắc nhở đau đớn về sự thật phũ phàng. Cô đưa tay ôm chặt lấy bụng, nỗi sợ hãi và tuyệt vọng dâng lên.
Bà Phương quay sang nhìn bố Thành, ánh mắt sắc như dao.
BÀ PHƯƠNG
Ông đã nghe rõ rồi đấy. Con trai ông đã gây ra chuyện gì. Giờ ông tính sao đây? Đứng nhìn con mình làm khổ một cô gái có thai, hay ông sẽ làm gì đó cho phải đạo làm người?
Bố Thành cúi gằm mặt, không dám đối diện với ánh mắt của bà Phương. Ông ta biết mình đã sai lầm, đã quá dung túng cho Thành. Lời nói của bà Phương như những nhát dao cứa vào lòng ông.
BÀ PHƯƠNG
Mâm cỗ này, mồ hôi công sức của Hương, giờ là cái gì? Là sự khinh bỉ của Thành dành cho con bé và đứa cháu của chúng ta. Ông bảo tôi phải làm sao? Phải im lặng cho con trai ông tiếp tục làm trò cười cho thiên hạ?
Hương cố gắng đứng dậy, nhưng đôi chân run rẩy không còn sức lực. Cô chỉ muốn trốn chạy khỏi nơi này, khỏi tất cả mọi thứ. Nhưng bà Phương đã giữ tay cô lại.
BÀ PHƯƠNG
Con không đơn độc đâu. Mẹ sẽ không để con chịu thiệt thòi. Chúng ta sẽ cho Thành biết, cái giá của sự phản bội và dối trá là gì.
Bà Phương quay lại nhìn mâm cỗ vỡ tan trên sàn. Nụ cười nhạt hiện lên trên môi bà, một nụ cười ẩn chứa sự tính toán.
BÀ PHƯƠNG
(Tự nhủ, nhưng đủ cho Hương nghe thấy)
Tin nhắn đó, nó đã tự tay giao cho chúng ta con dao. Giờ thì, cuộc chơi mới thật sự bắt đầu.
Âm thanh quen thuộc của chiếc ô tô đỗ xịch trước cửa khiến Hương giật mình. Cô lau vội giọt nước mắt đang chảy dài trên má, cố gắng kìm nén tiếng nấc nghẹn lại trong cổ họng. Tiếng cửa mở rồi đóng sập.
THÀNH
(Vui vẻ, giọng hơi lớn)
Anh về rồi đây! Trời ơi, mùi đồ ăn thơm phức thế! Hôm nay có món gì ngon vậy em…
Bước chân Thành khựng lại ngay ngưỡng cửa bếp. Ánh mắt hắn quét một lượt, từ mâm cỗ cúng giỗ đổ vỡ ngổn ngang trên sàn, đến gương mặt lấm lem nước mắt của Hương đang ngồi sụp xuống, và cuối cùng là ánh mắt lạnh như băng của mẹ hắn, bà Phương, đang đứng tựa vào khung cửa.
THÀNH
(Lắp bắp, vẻ mặt ngơ ngác)
Ơ, có chuyện gì vậy ạ? Sao lại như thế này? Mâm cỗ… Hương, em làm sao vậy?
Bà Phương không trả lời. Bà chỉ nhìn con trai mình, ánh mắt như xoáy sâu vào tâm can hắn. Hương ngước nhìn Thành, đôi mắt đỏ hoe ngấn lệ, đầy trách móc và đau khổ.
HƯƠNG
(Giọng run rẩy, nghẹn ngào)
Anh còn hỏi em sao? Anh còn dám hỏi sao?
THÀNH
(Nhìn mẹ, rồi lại nhìn Hương)
Mẹ ơi, có chuyện gì vậy ạ? Sao mẹ lại nhìn con như thế?
Bà Phương bước tới, đứng chắn giữa Thành và Hương. Bà không còn nhìn Thành nữa, mà quay sang nhìn thẳng vào hắn.
BÀ PHƯƠNG
(Giọng đanh thép, không một chút cảm xúc)
Con trai tôi. Vừa ở nhà nghỉ với bồ về à?
Thành tái mặt. Hắn lắp bắp, không thể thốt nên lời.
THÀNH
Mẹ… mẹ nói gì vậy ạ? Con… con đi gặp đối tác.
BÀ PHƯƠNG
(Cười khẩy)
Đối tác? Đối tác của con là em Lan kia chứ gì? Con xem đây này.
Bà Phương rút điện thoại từ trong túi áo ra, bật màn hình. Một loạt tin nhắn Zalo hiện lên, đầy những lời lẽ trơ trẽn, khiêu khích và hình ảnh nhạy cảm. Cùng lúc đó, một tin nhắn mới lại nhảy lên. Là Lan.
Tin nhắn mới: “Anh yêu, hôm nay anh lại phải về sớm à? Em nhớ anh lắm. Đừng quên tối nay ghé qua nhé, em đã chuẩn bị rồi.”
Mặt Thành biến sắc. Hắn nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, đôi mắt mở to vì hoảng loạn.
THÀNH
(Giọng lắp bắp, yếu ớt)
Không… không phải vậy đâu mẹ… Em Lan…
HƯƠNG
(Đứng dậy, giọng đầy căm phẫn)
Còn chối cãi sao? Anh xem tin nhắn của anh đi. Anh xem anh đã làm gì với mẹ con em. Anh xem anh đã đối xử với tôi như thế nào vào cái ngày giỗ bố anh.
Thành nhìn Hương, rồi lại nhìn vào tin nhắn trên điện thoại mẹ. Bàn tay hắn run rẩy, không biết phải làm gì. Bà Phương bước tới, đưa điện thoại sát vào mặt Thành.
BÀ PHƯƠNG
Mẹ đã nói rồi. Cái tin nhắn đó, nó không chỉ tố cáo con. Nó còn là con dao. Mà con, tự tay con đã giao nó cho mẹ. Giờ thì, cuộc chơi mới thật sự bắt đầu.
Bà Phương tiến đến trước mặt Thành, ánh mắt rực lửa giận dữ. Bà giơ thẳng chiếc điện thoại ra trước mặt con trai, màn hình vẫn hiển thị tin nhắn của ả nhân tình. Bà gằn giọng:
BÀ PHƯƠNG
Mày xem đi! Thằng con bất hiếu! Mày còn dám vác mặt về nhà này à?
Thành hoàn toàn chết lặng. Hắn cố gắng lùi lại nhưng bà Phương đã nhanh chóng túm lấy cổ áo hắn, ép hắn nhìn chằm chằm vào màn hình.
BÀ PHƯƠNG
Tao đã cố gắng. Tao đã nhịn nhục đủ rồi! Cái ngày giỗ bố mày, cái ngày mà đáng lẽ mày phải ở đây chăm sóc vợ con, phụng dưỡng ông bà tổ tiên. Vậy mà mày thì sao? Mày đang ở đâu hả? Mày đang làm gì với con Lan đó?
Tin nhắn mới từ Lan lại hiện lên, kèm theo một bức ảnh nóng bỏng. Hương nhìn chằm chằm vào điện thoại, cảm giác như có ai đó đang cầm dao cứa vào tim cô. Nước mắt cô tuôn rơi không ngừng.
HƯƠNG
(Thều thào, giọng vỡ vụn)
Anh… anh xem đi. Anh xem anh đã làm gì với tôi. Với cái thai trong bụng tôi. Anh có còn lương tâm không?
Thành run rẩy nhìn sang Hương, rồi lại nhìn vào tin nhắn trên điện thoại mẹ. Hắn cảm thấy như bị hút hết sinh lực, đầu óc quay cuồng. Sự hoảng loạn, tội lỗi và nhục nhã dâng lên tột cùng. Hắn muốn giải thích, muốn cầu xin tha thứ, nhưng cổ họng hắn nghẹn đắng lại, không phát ra được một lời.
BÀ PHƯƠNG
(Siết chặt cổ áo Thành)
Nói đi! Mày còn gì để biện minh nữa không? Hay là cả hai mẹ con mày cứ thế này, để tao già rồi còn phải nhìn cảnh này? Tao không thể chịu đựng được nữa!
Bà Phương nhấn mạnh chiếc điện thoại vào mặt Thành, khiến hắn suýt ngã ngửa.
BÀ PHƯƠNG
Tao đã giao cho mày cái tin nhắn đó. Mày nghĩ mày có thể giấu được tao bao lâu nữa? Giờ thì mọi chuyện đã rõ ràng rồi. Cuộc chơi mới chỉ bắt đầu thôi. Mày sẽ phải trả giá cho tất cả những gì mày đã làm!
BÀ PHƯƠNG
Tao đã giao cho mày cái tin nhắn đó. Mày nghĩ mày có thể giấu được tao bao lâu nữa? Giờ thì mọi chuyện đã rõ ràng rồi. Cuộc chơi mới chỉ bắt đầu thôi. Mày sẽ phải trả giá cho tất cả những gì mày đã làm!
Tin nhắn mới từ Lan lại hiện lên, kèm theo một bức ảnh nóng bỏng. Hương nhìn chằm chằm vào điện thoại, cảm giác như có ai đó đang cầm dao cứa vào tim cô. Nước mắt cô tuôn rơi không ngừng.
HƯƠNG
(Thều thào, giọng vỡ vụn)
Anh… anh xem đi. Anh xem anh đã làm gì với tôi. Với cái thai trong bụng tôi. Anh có còn lương tâm không?
Thành run rẩy nhìn sang Hương, rồi lại nhìn vào tin nhắn trên điện thoại mẹ. Hắn cảm thấy như bị hút hết sinh lực, đầu óc quay cuồng. Sự hoảng loạn, tội lỗi và nhục nhã dâng lên tột cùng. Hắn muốn giải thích, muốn cầu xin tha thứ, nhưng cổ họng hắn nghẹn đắng lại, không phát ra được một lời.
BÀ PHƯƠNG
(Siết chặt cổ áo Thành)
Nói đi! Mày còn gì để biện minh nữa không? Hay là cả hai mẹ con mày cứ thế này, để tao già rồi còn phải nhìn cảnh này? Tao không thể chịu đựng được nữa!
Bà Phương nhấn mạnh chiếc điện thoại vào mặt Thành, khiến hắn suýt ngã ngửa.
BÀ PHƯƠNG
Ngay cái ngày giỗ bố mày, cái ngày mà lẽ ra mày phải ở đây chăm sóc vợ con, phụng dưỡng ông bà tổ tiên. Vậy mà mày thì sao? Mày đang ở đâu hả? Mày đang làm gì với con Lan đó?
Thành lắp bắp, giọng run rẩy:
THÀNH
Mẹ… mẹ ơi, không phải như mẹ nghĩ đâu! Đây là… đây là hiểu lầm! Con… con bị gài bẫy!
Hương ngẩng đầu lên, nhìn Thành bằng ánh mắt đau khổ và khinh bỉ. Nước mắt cô vẫn tuôn chảy, nhưng giờ đây nó pha lẫn một sự cay đắng đến cùng cực. Cô nhìn chằm chằm vào chồng mình, vào kẻ đã phản bội cả cô, cả đứa con trong bụng.
BÀ PHƯƠNG
(Cười khẩy)
Gài bẫy? Mày nghĩ mày còn có thể nói dối tao nữa sao? Mày xem lại tin nhắn đi! Cái hình ảnh này, lời lẽ này, mày giải thích đi! Mày còn muốn lừa dối đến bao giờ nữa hả thằng khốn nạn kia!
Bà Phương đẩy mạnh Thành ra. Hắn loạng choạng lùi lại, va phải bàn thờ. Mâm cỗ cúng giỗ đang chuẩn bị dang dở đổ tung tóe. Hương nhìn cảnh tượng ấy, trái tim cô như bị bóp nghẹt. Cô ôm bụng, cố gắng giữ cho mình không ngã quỵ.
THÀNH
(Nhìn Hương, giọng tuyệt vọng)
Hương… anh xin lỗi! Anh thật sự bị gài!
HƯƠNG
(Nhìn Thành, giọng lạnh băng)
Anh nghĩ anh nói lời xin lỗi là mọi chuyện sẽ xong sao? Anh nghĩ cái thai này, cái mạng này, anh có thể tùy ý đùa giỡn như vậy sao?
Bà Phương nhìn hai mẹ con, sự tức giận trong mắt dần nhường chỗ cho một nỗi thất vọng sâu sắc. Bà day trán, thở dài thườn thượt.
BÀ PHƯƠNG
(Giọng mệt mỏi)
Mày đã làm gì thì mày tự biết. Cái ngày hôm nay, mày không có tư cách gì ở đây nữa. Biến đi! Biến khỏi mắt tao ngay lập tức!
Thành đứng sững lại, nhìn mẹ, nhìn vợ, nhìn mâm cỗ đổ vỡ. Hắn như một con rối bị cắt dây, hoàn toàn tê liệt.
HƯƠNG
(Nhìn Thành, giọng đầy căm hận)
Anh đi đi. Anh đi tìm người tình của anh đi. Ở đây, anh không còn chỗ đứng nữa đâu.
Thành quay người, bước chân loạng choạng ra khỏi nhà, bỏ lại sau lưng là tiếng khóc nấc nghẹn của Hương và sự im lặng đầy giận dữ của bà Phương. Hương dựa vào tường, từ từ trượt xuống sàn nhà lạnh lẽo. Mâm cỗ cúng giỗ dang dở, ám chỉ một ngày giỗ bố chồng đầy tang thương và bi kịch.
BÀ PHƯƠNG
Hiểu lầm? Tin nhắn rành rành thế kia mà còn hiểu lầm? Mày cút khỏi nhà này ngay lập tức! Đừng bao giờ để tao thấy mặt mày nữa! Còn con ả kia… tao sẽ cho nó một bài học nhớ đời!
Thành sững sờ. Hắn nhìn mẹ, rồi lại nhìn Hương. Cô vợ đang mang thai của hắn gầy gò, xanh xao, nhưng trong đôi mắt đã không còn vẻ cam chịu mà thay vào đó là một ngọn lửa giận dữ âm ỉ. Cảnh tượng mâm cỗ cúng giỗ đổ vỡ trên sàn nhà, những món ăn giờ đây nát vụn, là minh chứng rõ ràng nhất cho sự đổ vỡ trong gia đình.
HƯƠNG
(Giọng ráo hoảnh, cố kìm nén tiếng nấc)
Anh cứ đi đi. Đi tìm người đàn bà đã cướp đi mọi thứ của em. Chỗ của anh ở đây không còn nữa.
Bà Phương nhìn Hương, ánh mắt bà dịu lại đôi chút. Bà biết Hương đang đau khổ, nhưng bà cũng biết sự kiên cường của con dâu mình.
BÀ PHƯƠNG
Thành! Tao nói mày cút! Mày còn không nghe thấy sao? Hay mày muốn ở lại đây chịu tang luôn cho cái danh dự của mày?
Thành lảo đảo bước chân. Hắn muốn nói gì đó, nhưng lời nói nghẹn lại nơi cổ họng. Hắn liếc nhìn Hương một lần cuối, ánh mắt đầy sự hối tiếc và bất lực. Rồi hắn quay lưng, bước nhanh ra khỏi cửa, bỏ lại phía sau tiếng sụt sịt của Hương và cái nhìn lạnh lùng của bà Phương.
Khi cánh cửa đóng sập lại, Hương không thể giữ được nữa. Cô ôm lấy bụng bầu, nước mắt tuôn rơi không ngừng. Bà Phương bước đến, vuốt nhẹ tấm lưng gầy của Hương.
BÀ PHƯƠNG
Đừng khóc nữa con. Mọi chuyện rồi sẽ qua.
Hương lắc đầu, giọng nghẹn lại.
HƯƠNG
Ngày giỗ bố chồng. Em… em không ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này.
Bà Phương thở dài. Mùi hương trầm thoang thoảng từ bàn thờ bỗng trở nên ngột ngạt.
BÀ PHƯƠNG
Nó đã chọn con đường của nó. Giờ là lúc mình phải lo cho mẹ con con.
Bà Phương nhìn xuống mâm cỗ vỡ nát, rồi nhìn Hương với ánh mắt đầy quyết tâm. Bà sẽ không để con dâu và cháu mình phải chịu khổ vì thằng Thành và con ả kia. Mụ Lan đó, bà sẽ không bao giờ để yên. Bà đã quen với việc đối đầu, và lần này, kẻ thù của bà còn dám động vào người thân của bà.
BÀ PHƯƠNG
(Gằn giọng, đầy uy lực)
Còn con Lan đó… tao sẽ không để nó yên. Tao sẽ cho nó biết thế nào là hậu quả khi động vào gia đình tao.
Hương ngẩng đầu lên, nhìn bà Phương. Dù nước mắt còn đọng trên mi, cô thấy một tia hy vọng le lói trong đôi mắt bà. Bà Phương, người mẹ chồng mà cô từng sợ hãi, giờ đây lại là chỗ dựa vững chắc nhất. Cuộc chiến mới chỉ thực sự bắt đầu.
Thành hốt hoảng, bước chân muốn níu lấy Hương. Bàn tay hắn giơ ra, định kéo lấy cánh tay cô vợ đang mang thai, van xin một lời níu kéo. Nhưng bà Phương đã kịp thời phản ứng. Bà dùng lực hất mạnh tay Thành ra, ánh mắt sắc như dao.
BÀ PHƯƠNG
Cút ngay! Mày còn dám vấy bẩn đến con dâu tao nữa à?
Bà quay phắt sang Hương. Giọng bà dịu lại hẳn, không còn sự giận dữ gay gắt ban nãy, nhưng ẩn chứa một sự kiên quyết không lay chuyển.
BÀ PHƯƠNG
Hương, con cứ yên tâm. Mẹ sẽ lo cho con và cháu. Mẹ không để ai bắt nạt con đâu.
Hương ngước nhìn mẹ chồng. Nước mắt vẫn còn đọng nơi khóe mi, nhưng trong đôi mắt ấy, một ngọn lửa mới vừa được thắp lên, bỏng rát và mạnh mẽ. Cô nhìn Thành, người đàn ông đã từng là tất cả, giờ đây chỉ còn là một kẻ xa lạ, yếu đuối và hèn hạ. Mùi trầm hương trên bàn thờ dường như càng thêm nồng nàn, nhưng lần này, nó không còn ngột ngạt nữa. Nó mang theo một sự thanh lọc, một sự khởi đầu mới.
Thành đứng sững lại. Hắn nhìn mẹ, rồi lại nhìn Hương. Hắn muốn nói gì đó, một lời bào chữa, một lời xin lỗi, nhưng tất cả đều nghẹn lại. Nhìn thấy ánh mắt kiên định của Hương, nhìn thấy sự bảo vệ tuyệt đối từ mẹ chồng, hắn hiểu rằng mình đã mất tất cả. Cái giá cho sự phản bội này quá đắt. Hắn chỉ còn lại sự trống rỗng và hối tiếc.
BÀ PHƯƠNG
(Giọng vẫn nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực)
Đi đi. Đừng để mẹ phải nói lần thứ hai.
Thành lảo đảo quay người, bước chân nặng nề rời khỏi căn bếp. Tiếng cửa đóng sập lại vang vọng, cắt đứt mọi liên kết cuối cùng. Hương thở phào nhẹ nhõm, nhưng cơ thể cô vẫn run lên. Bà Phương nắm lấy tay Hương, cảm nhận sự mong manh của con dâu và sinh linh bé bỏng bên trong.
BÀ PHƯƠNG
(Vuốt ve vai Hương)
Đừng sợ. Mẹ đây rồi.
Hương tựa vào vai mẹ chồng, cảm nhận hơi ấm và sự vững chãi. Cuộc chiến với mụ Lan đó, mụ ta sẽ phải trả giá đắt. Mụ ta đã chạm vào một người phụ nữ mạnh mẽ, và mụ ta cũng đã chạm vào bà Phương, người mẹ chồng mà mụ ta từng nghĩ là yếu đuối. Giờ đây, bà Phương sẽ cho mụ ta thấy thế nào là sức mạnh của tình mẫu tử và sự trả thù của người phụ nữ khi bị dồn vào đường cùng.
BÀ PHƯƠNG
(Giọng vẫn nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực)
Đi đi. Đừng để mẹ phải nói lần thứ hai.
Thành lảo đảo quay người, bước chân nặng nề rời khỏi căn bếp. Tiếng cửa đóng sập lại vang vọng, cắt đứt mọi liên kết cuối cùng. Hương thở phào nhẹ nhõm, nhưng cơ thể cô vẫn run lên. Bà Phương nắm lấy tay Hương, cảm nhận sự mong manh của con dâu và sinh linh bé bỏng bên trong.
BÀ PHƯƠNG
(Vuốt ve vai Hương)
Đừng sợ. Mẹ đây rồi.
Hương tựa vào vai mẹ chồng, cảm nhận hơi ấm và sự vững chãi. Cuộc chiến với mụ Lan đó, mụ ta sẽ phải trả giá đắt. Mụ ta đã chạm vào một người phụ nữ mạnh mẽ, và mụ ta cũng đã chạm vào bà Phương, người mẹ chồng mà mụ ta từng nghĩ là yếu đuối. Giờ đây, bà Phương sẽ cho mụ ta thấy thế nào là sức mạnh của tình mẫu tử và sự trả thù của người phụ nữ khi bị dồn vào đường cùng.
Ngay chiều hôm đó, căn biệt thự của bà Phương bao trùm một bầu không khí tĩnh lặng đầy chết chóc. Bà Phương không hề nhìn Thành lấy một lần, như thể hắn chỉ là một bóng ma vô hình. Bà ngồi ở phòng khách, tay cầm chiếc điện thoại, từng ngón tay thon dài lướt nhanh trên màn hình. Bà gọi điện cho một vài người quen có máu mặt, những mối quan hệ mà ít ai biết đến. Giọng bà vẫn điềm đạm, nhưng mỗi từ thốt ra đều chứa đựng sự lạnh lùng và kiên quyết đáng sợ. Bà đang điều tra tung tích và hành vi của ả người tình kia, từng bước một, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. Bà không nói một lời nào với Thành, như thể hắn không hề tồn tại trong ngôi nhà này. Đối với bà, Thành đã chết từ khi hắn chọn phản bội lại gia đình, phản bội lại Hương. Bây giờ, thứ duy nhất bà quan tâm là bảo vệ con dâu và cháu nội của mình. Cái tên Lan sẽ sớm trở thành cơn ác mộng của ả.
Trong khi đó, tại một nhà nghỉ tồi tàn ven thành phố, Thành đang ngồi chết dí trên giường. Hắn nhìn chằm chằm vào bức tường bong tróc, cố gắng xua đi hình ảnh người mẹ lạnh lùng và ánh mắt thất vọng của Hương. Hắn biết mình đã sai, sai đến mức không thể cứu vãn. Cơn say và phút yếu lòng nhất thời đã khiến hắn đánh mất tất cả. Tiếng điện thoại rung lên trong túi quần khiến hắn giật bắn mình. Là tin nhắn từ Lan. Hắn mở ra, chỉ thấy một dòng tin nhắn khiêu khích, đầy thách thức: “Anh có tin em sẽ làm cho mọi chuyện lớn hơn không?”. Thành tức giận, nhưng hơn cả tức giận là sự sợ hãi dâng lên trong lòng. Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Cuộc trả thù của bà Phương và Hương, chắc chắn sẽ không dễ dàng gì.
Cảnh 1: Văn phòng công ty
Khung cảnh: Văn phòng sang trọng, hiện đại. Ánh sáng ban ngày chiếu rọi qua cửa kính lớn.
(MỞ ĐẦU)
LAN (khoảng 25 tuổi, ăn mặc thời trang, tự tin nhưng ẩn chứa vẻ lo lắng) bước vào phòng họp. Cô thoáng giật mình khi thấy số lượng người tham dự: những gương mặt lãnh đạo cấp cao của công ty, với thần thái nghiêm nghị. Và rồi, ánh mắt cô dừng lại ở một người phụ nữ tóc bạc, dáng người nhỏ nhắn nhưng toát ra khí chất uy quyền, đang ngồi ở vị trí chủ tọa – bà Phương. Ánh mắt bà nhìn thẳng vào Lan, không một chút lay động, lạnh lẽo đến thấu xương.
GIÁM ĐỐC HÀNH CHÍNH (khoảng 50 tuổi, vẻ mặt đầy chuyên nghiệp)
Mời cô ngồi.
Lan ngồi xuống, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, nhưng bàn tay cô đã siết chặt lại dưới gầm bàn. Cô cảm nhận được sự khác thường, điều gì đó tồi tệ sắp xảy ra.
BÀ PHƯƠNG
(Giọng nói trầm, vang, mỗi chữ như được cân đo đong đếm)
Cô Lan, tôi không cần phải vòng vo nữa. Cô biết vì sao tôi gọi cô đến đây hôm nay chứ?
Lan nuốt khan, cố gắng tìm từ ngữ để đối phó.
LAN
Tôi… tôi không rõ lắm, thưa bà.
BÀ PHƯƠNG
(Nhếch mép cười khẩy, một nụ cười không có chút ấm áp nào)
Thật sao? Vậy có lẽ tôi nên làm rõ giúp cô.
Bà Phương đưa tay mở laptop trên bàn. Màn hình hiển thị một loạt tin nhắn Zalo. Đó là những tin nhắn mà Lan đã gửi cho Thành, đầy rẫy những lời lẽ khiêu khích, ve vãn, thậm chí là những lời lẽ sỉ nhục Hương và gia đình cô ta. Hình ảnh hai người trong nhà nghỉ cũng được mở ra, kèm theo những dòng ghi chú thời gian, địa điểm.
BÀ PHƯƠNG
Đây là những gì cô gọi là “tình yêu” sao? Hoặc đây là cách cô muốn thể hiện sự khinh thường của mình với công ty mà tôi và gia đình đã dày công xây dựng? Cô biết Thành là ai không? Cậu ta là con trai tôi, là chồng của Hương, người phụ nữ đang mang thai đứa con của cậu ta. Và tôi, là mẹ chồng của Hương.
Giọng bà Phương ngày càng lớn, sự tức giận bắt đầu lộ rõ.
BÀ PHƯƠNG
Cô đã vu khống, đã xúc phạm, đã phá hoại hạnh phúc gia đình người khác. Cô đã ngang nhiên gửi những tin nhắn nhạy cảm, khiêu khích như thế này vào thời điểm Hương đang chuẩn bị mâm cỗ cúng giỗ bố chồng cô ta. Cô nghĩ mình là ai mà có quyền làm những chuyện đê hèn như vậy?
Những lãnh đạo cấp cao im lặng quan sát, gương mặt họ không biểu lộ cảm xúc gì, nhưng trong ánh mắt họ có sự đồng tình với bà Phương. Họ đã biết chuyện, và họ hiểu đây là một vụ bê bối nghiêm trọng.
BÀ PHƯƠNG
Tôi không chỉ là mẹ chồng của Hương. Tôi còn là người bảo vệ cô ấy và cháu nội của tôi. Cô đã động vào ranh giới cuối cùng của tôi. Hành vi của cô không chỉ là sự phản bội đối với Thành, mà còn là sự xem thường đạo đức và pháp luật. Tôi yêu cầu công ty phải xử lý cô một cách nghiêm khắc nhất, không khoan nhượng. Cô sẽ phải trả giá cho những gì mình đã gây ra.
Lan tái mét mặt, cô lắp bắp:
LAN
Bà… bà hiểu lầm rồi. Thành…
BÀ PHƯƠNG
(Ngắt lời Lan một cách lạnh lùng)
Tôi không hiểu lầm. Tôi nhìn đủ rõ rồi. Thành sẽ nhận hình phạt của cậu ta, còn cô, cô sẽ nhận bài học này. Mời bảo vệ đưa cô Lan ra khỏi đây. Và tôi muốn bản báo cáo chi tiết về vụ việc này trên bàn tôi trước cuối ngày.
Hai nhân viên bảo vệ bước vào, tiến về phía Lan. Cô ta run rẩy đứng dậy, ánh mắt tuyệt vọng nhìn bà Phương, nhưng chỉ nhận lại sự khinh bỉ. Lan bị dẫn ra khỏi phòng họp, để lại bà Phương với gương mặt lạnh như băng, tay bà siết chặt lại, ánh mắt nhìn ra cửa sổ, như đang nhìn thấy tương lai của kẻ dám thách thức bà.
(KẾT THÚC CẢNH)
(MỞ ĐẦU)
Cảnh 1: Bếp gia đình
Khung cảnh: Bếp ăn ấm cúng, ánh đèn vàng dịu. Hương (khoảng 28 tuổi, bụng bầu lớn, gương mặt phờ phạc nhưng vẫn cố giữ nét bình tĩnh) đang tỉ mẩn bày biện mâm cỗ cúng giỗ. Những món ăn được chuẩn bị công phu, tỏa ra mùi hương hấp dẫn. Mồ hôi lấm tấm trên trán cô.
BÀ PHƯƠNG (khoảng 60 tuổi, dáng người nhỏ nhắn, gương mặt hằn sâu những nếp nhăn, tay run run cầm chiếc điện thoại) bước vào bếp, ánh mắt dõi theo Hương. Bà vừa đọc xong những tin nhắn Zalo tàn độc của “Người tình” gửi cho Thành, kèm theo hình ảnh nhạy cảm. Lòng bà như lửa đốt, nhưng bên ngoài, bà cố gắng giữ thái độ điềm tĩnh.
BÀ PHƯƠNG
(Giọng bà thoáng chút run rẩy)
Hương à, con làm gần xong chưa? Để mẹ phụ con gì đó.
Hương giật mình quay lại, mỉm cười yếu ớt.
HƯƠNG
Dạ, con sắp xong rồi mẹ. Mẹ ngồi nghỉ đi ạ. Con làm được.
Bà Phương nhìn mâm cỗ, rồi nhìn Hương, đôi mắt bà ngấn lệ. Bà biết, con dâu bà đang mang thai đứa con của Thành, đứa con mà cô đang cố gắng bảo vệ, và đứa con mà Thành đang phản bội. Vụ việc ở công ty vừa rồi khiến bà quá sốc, bà vẫn còn nguyên sự tức giận xen lẫn xót xa cho con dâu.
BÀ PHƯƠNG
(Cố nén tiếng nấc)
Con vất vả quá. Mẹ xin lỗi con.
Hương ngạc nhiên nhìn mẹ chồng, cô không hiểu sao bà Phương lại nói vậy.
HƯƠNG
Mẹ nói gì lạ vậy ạ? Mẹ có gì phải xin lỗi con đâu.
Bà Phương đặt điện thoại xuống bàn, bà tiến lại gần Hương, đặt tay lên bụng bầu của cô. Bà cảm nhận rõ từng cử động nhỏ của sinh linh đang lớn dần bên trong.
BÀ PHƯƠNG
Mẹ xin lỗi vì đã không bảo vệ được con. Mẹ xin lỗi vì con phải chịu đựng những chuyện như thế này. Mẹ đã quá tin tưởng, quá chủ quan…
Lời nói của bà Phương nghẹn lại. Bà đang nghĩ đến Lan, kẻ đã hủy hoại cuộc đời bao người. Bà Phương đã quyết định rồi, bà sẽ không để Lan yên.
BÀ PHƯƠNG
Con cứ làm nốt đi. Mẹ đi lên phòng một lát.
Bà Phương quay người, bước vội ra khỏi bếp, để lại Hương với sự khó hiểu trong lòng.
Cảnh 2: Nhà nghỉ
Khung cảnh: Một căn phòng nhà nghỉ đơn sơ, có phần cũ kỹ. Ánh đèn mờ ảo. Thành (khoảng 30 tuổi, gương mặt điển trai nhưng lộ rõ vẻ mệt mỏi và bất an) đang ngồi trên giường, tay liên tục vuốt màn hình điện thoại. Anh vừa nhận được tin nhắn của mẹ, bà Phương, với nội dung đầy giận dữ và yêu cầu anh về nhà ngay lập tức. Lời đe dọa về việc bà sẽ công khai mọi chuyện khiến Thành run sợ. Anh nhìn sang người phụ nữ đang nằm bên cạnh, đó là “Người tình” – Lan (tên thật, hay Lan là biệt danh chỉ là chuyện của quá khứ, giờ đây cô ta đang nằm trong căn phòng này).
THÀNH
(Giọng run rẩy)
Anh… anh phải về rồi. Mẹ anh biết chuyện rồi.
Lan bật cười khẩy, nụ cười méo mó, không còn chút vẻ quyến rũ nào như trước. Mới chỉ vài giờ trước, cô ta còn đắc ý nghĩ rằng mình đã chiếm được cả tình lẫn tiền, giờ đây mọi thứ sụp đổ. Cô ta đã mất việc, mất danh tiếng, và giờ đây, mục tiêu cuối cùng của cô ta, Thành, cũng sắp vuột khỏi tầm tay.
LAN
(Giọng chua chát)
Biết rồi thì sao? Bà ta biết thì kệ bà ta chứ. Anh còn sợ bà ta à? Anh nói là yêu tôi mà.
THÀNH
Anh yêu em, nhưng… mẹ anh là bà Phương. Bà ấy… bà ấy có thể làm mọi chuyện. Em không biết bà ấy mạnh mẽ thế nào đâu.
LAN
(Ngồi bật dậy, ánh mắt đầy căm hận)
Mạnh mẽ? Bà ta chỉ là một con đàn bà giàu có được hống hách thôi. Anh đừng có mà hèn nhát như vậy! Anh là đàn ông, anh phải có trách nhiệm với tôi! Anh đã hứa sẽ cho tôi tất cả cơ mà!
Thành nhìn Lan, trong mắt anh không còn chút tình cảm nào, chỉ còn sự sợ hãi và ghê tởm. Anh nhận ra bộ mặt thật của cô ta.
THÀNH
(Lạnh lùng)
Trách nhiệm? Em nghĩ anh còn có thể cho em cái gì nữa? Mọi chuyện đã đi quá xa rồi. Anh không thể tiếp tục nữa.
LAN
(La hét)
Anh nói gì? Anh dám bỏ tôi sao? Anh là thằng khốn nạn! Anh sẽ hối hận! Anh sẽ phải trả giá cho việc này!
Thành không nói gì thêm, anh vội vã mặc quần áo, tim đập thình thịch. Anh chỉ muốn thoát khỏi nơi này, thoát khỏi Lan, thoát khỏi mọi thứ. Anh mở cửa phòng, lao ra ngoài hành lang, bỏ lại Lan một mình trong căn phòng nhà nghỉ, với tiếng gào thét đầy căm phẫn vang vọng. Lan đứng đó, nhìn theo bóng Thành khuất dần, đôi mắt cô ta tóe lên tia lửa. Cô ta biết, mình đã mất tất cả. Cuộc sống của ả Lan, giờ đây chỉ còn là bóng tối và sự tuyệt vọng.
(KẾT THÚC CẢNH)
Cảnh 3: Bếp gia đình
Khung cảnh: Bếp ăn giờ đã yên ắng hơn. Mâm cỗ cúng giỗ đã bày biện xong xuôi, trông thật trang nghiêm và tươm tất. Mùi hương trầm thoang thoảng quyện với mùi thức ăn. Hương, bụng bầu đã lớn vượt mặt, ngồi phịch xuống chiếc ghế gỗ, thở dốc. Cô nhìn vào mâm cỗ, gương mặt thoáng chút mãn nguyện nhưng cũng ẩn chứa nỗi buồn sâu kín.
Bà Phương bước trở lại bếp, tay cầm một chiếc hộp gỗ nhỏ. Bà nhìn Hương, đôi mắt bà giờ đây đã dịu lại, thay vào đó là sự kiên định và một tia hy vọng le lói.
BÀ PHƯƠNG
Con đã làm rất tốt rồi. Cơm nước xong xuôi, mẹ sẽ lo phần thắp hương.
Hương ngẩng đầu lên, nhìn mẹ chồng. Cô vẫn chưa hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra.
HƯƠNG
Mẹ… mẹ đã quyết định gì ạ?
Bà Phương đặt chiếc hộp gỗ lên bàn, bà từ tốn mở nó ra. Bên trong là những món trang sức cổ, giá trị, lấp lánh dưới ánh đèn.
BÀ PHƯƠNG
Mẹ đã nhìn nhận lại mọi chuyện. Thành nó đã đi quá xa rồi. Mẹ không thể để nó tiếp tục hủy hoại cuộc đời con và cháu mẹ. Cái chức vụ, cái quyền thừa kế đó, mẹ không cần nữa. Quan trọng nhất bây giờ là mẹ con con.
Bà Phương đưa chiếc vòng ngọc bích lên, đặt vào tay Hương.
BÀ PHƯƠNG
Đây là của bà nội con để lại. Con giữ lấy. Sau này là của cháu gái con. Mẹ sẽ không để ai động đến gia đình nhỏ của chúng ta nữa.
Hương nhìn chiếc vòng, rồi nhìn bà Phương. Cô xúc động không nói nên lời. Lần đầu tiên sau bao sóng gió, cô cảm thấy được che chở, được yêu thương thật sự.
HƯƠNG
Mẹ…
BÀ PHƯƠNG
Đừng nói gì cả. Mẹ hiểu. Cứ để mọi chuyện cho mẹ. Con chỉ cần giữ gìn sức khỏe và chờ ngày em bé chào đời.
Hai mẹ con nhìn nhau, một sự thấu hiểu, một sự gắn kết bền chặt hơn bao giờ hết.
Cảnh 4: Một góc phòng khách sang trọng (Vài tháng sau)
Khung cảnh: Căn phòng khách giờ đây đã hoàn toàn khác biệt. Không còn vẻ u ám hay sự xa hoa giả tạo. Thay vào đó là không khí ấm áp, tràn đầy tiếng cười. Những món đồ nội thất được sắp xếp lại, mang hơi hướng hiện đại nhưng vẫn giữ được nét truyền thống.
Hương, giờ đây đã sinh hạ một bé gái bụ bẫm, kháu khỉnh, đang ngồi trên sofa, chơi đùa với con. Bé gái có đôi mắt giống hệt Hương, má phúng phính, mái tóc đen nhánh. Hương trông khỏe khoắn, rạng rỡ hơn rất nhiều, nụ cười luôn thường trực trên môi.
Bà Phương ngồi cạnh, bà đang chăm chú đan áo cho cháu gái. Dáng người bà vẫn nhỏ nhắn, nhưng đôi mắt giờ đây đã ánh lên niềm hạnh phúc viên mãn. Nếp nhăn trên trán bà dường như cũng mờ đi. Tiếng cười trẻ thơ vang vọng khắp căn phòng, xua tan đi mọi nỗi buồn, muộn phiền trong quá khứ.
BÀ PHƯƠNG
(Mỉm cười nhìn Hương và cháu gái)
Thấy con gái mình khỏe mạnh thế này, mẹ mới thấy lòng mình thanh thản.
Hương ngước nhìn mẹ chồng, ánh mắt trìu mến.
HƯƠNG
Nhờ có mẹ, con mới có được ngày hôm nay. Mẹ là tất cả của con.
Bà Phương đặt tay lên đầu Hương, xoa nhẹ.
BÀ PHƯƠNG
Chúng ta là gia đình mà. Bây giờ, mẹ chỉ mong con và cháu gái luôn được bình an, hạnh phúc. Còn chuyện của Thành… mẹ đã quyết định buông bỏ. Dù sao nó cũng là con trai mẹ. Nhưng từ giờ trở đi, nó không còn liên quan gì đến gia đình chúng ta nữa. Mọi thứ mẹ đã chuẩn bị, đều là cho hai mẹ con con và tương lai của cháu gái.
Bà Phương nhìn ra cửa sổ, nơi ánh nắng vàng rực rỡ chiếu vào.
BÀ PHƯƠNG
Cuộc đời có những lúc vấp ngã, có những lúc sai lầm. Nhưng quan trọng là mình biết đứng dậy, biết trân trọng những gì mình đang có. Con à, con đã rất mạnh mẽ. Mẹ tự hào về con.
Hương gật đầu, cô ôm chặt lấy con gái. Tiếng cười nói của hai mẹ con, tiếng đan áo lạch cạch của bà Phương, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản nhạc êm dịu, bình yên. Sóng gió đã qua, giờ đây chỉ còn lại sự đủ đầy, trọn vẹn. Họ cùng nhau nhìn về tương lai, với niềm tin và hy vọng. Mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu tưởng chừng mong manh giờ đây đã trở thành điểm tựa vững chắc, là minh chứng cho sức mạnh của tình thân và sự bao dung.

