“Người chồng đi xuất khẩu lao động 10 năm không về. Vợ tưởng m::ất nên tái giá. Ngày cưới, người chồng cũ trở về cùng đứa con trai… và một tấm ảnh chưa từng công bố
Mười năm trước, làng Vạn Cổ rộn ràng t;i:ễ/n Hưng – chàng trai hiền lành, chịu khó – lên đường xuất khẩu lao động sang Nhật. Ngày anh đi, cô Thủy vợ anh đang mang bầu tám tháng. Họ nắm tay nhau khóc bên bến đò, hứa hẹn ba năm sau sẽ đoàn tụ. Không ai ngờ, đó là lần cuối làng nhìn thấy Hưng.
Ba năm, rồi năm năm, rồi tám năm trôi qua, không một lá thư, không một cuộc gọi. Tin đồn Hưng bị t:a:i n;/ạ;n lao động, bị tr/ục xu/ấ/t, thậm chí bị g;/i:::::::::::::::::::::ết… râm ran trong làng, nhưng không ai xác thực được điều gì. Gia đình anh cũng lần lượt qu/a đ:/ời vì bệ/;nh t;ậ;/t và buồn khổ. Thủy một mình nuôi con trai trong căn nhà nhỏ lạnh lẽo.
Cuối năm thứ mười, Thủy quyết định tái giá. Chồng sắp cưới của cô là Hoàng người đàn ông góa vợ, sống cùng làng, tử tế và yêu thương bé Bi như con ruột. Đám cưới được ấn định vào đầu tháng Chạp. Cả làng đến chúc mừng. Ai cũng mừng cho Thủy, bởi phụ nữ một đời chồng, nuôi con vất vả, giờ có người bầu bạn là phúc phần.
Nhưng đúng vào buổi chiều trước ngày cưới, khi nhà gái đang dọn lễ, một người đàn ông gầy gò, quần áo lấm lem, xuất hiện ở đầu làng. Mắt anh hoang hoải, tay ô;/m ch:/ặt một cậu bé độ chín tuổi.
Người đó là Hưng…”
“Đôi mắt già nua của ông Tám ngồi quán nước đầu làng nheo lại. Ông thấy hai bóng người lầm lũi tiến đến. Một người lớn gầy gò, khắc khổ, dắt theo một thằng bé. Họ trông lạ lẫm, nhưng cũng có gì đó quen quen, khiến ông Tám bất giác đứng dậy. Mụ Năm bán trầu cạnh đó cũng ngẩng đầu nhìn theo. Vài người đi chợ ngang qua cũng dừng lại.
Họ đến gần hơn. Khuôn mặt hốc hác, bộ quần áo nhàu nát, lấm lem bụi đường, nhưng… “”Trời đất! Có phải thằng… thằng Hưng không đấy?”” Mụ Năm lắp bắp, tay run run chỉ về phía người đàn ông. Ông Tám dụi mắt, nhìn kỹ hơn. Dáng
người ấy, cái điệu bộ cúi đầu lầm lũi ấy… Dù đã tiều tụy đi nhiều, gầy rộc đi nhiều, nhưng vẫn còn đó cái nét của chàng trai Vạn Cổ mười năm trước.
Người đàn ông ngẩng mặt lên. Ánh mắt anh mệt mỏi, lạc lõng, quét qua những khuôn mặt đang sững sờ nhìn mình. “”Đúng nó rồi! Hưng thật rồi!”” Ông Tám reo lên. Tiếng reo như sét đánh ngang tai những người xung quanh. Sự sững sờ ban đầu nhường chỗ cho tiếng ồ à kinh ngạc. Họ không tin vào mắt mình. Thằng Hưng đi mười năm biền biệt, ai cũng tưởng đã chết, nay lại hiện về? Lại còn dắt theo một thằng bé nữa chứ!
“”Thằng Hưng! Mày thật đấy à?””
“”Trời ơi, mày còn sống à Hưng ơi!””
Người đàn ông đó, Hưng, chỉ khẽ gật đầu, cổ họng nghẹn lại không nói nên lời. Anh ôm chặt lấy Bé Bi đang ngơ ngác nép sau chân mình. Tin tức lan đi với tốc độ chóng mặt. Một người chạy về phía cuối làng, vừa chạy vừa hét lớn. Người khác chạy sang xóm bên. Tiếng người xì xầm, tiếng chân người chạy rộn rã cả góc làng buổi chiều tà. “”Thằng Hưng về rồi! Thằng Hưng đi Nhật về rồi!”” “”Thật á? Về lúc nào? Có đúng là nó không?”” “”Thật mà! Chính mắt tôi trông thấy!””
Sự chấn động lan nhanh như một cơn gió lốc, hướng thẳng về phía cuối làng, nơi căn nhà đang rộn rã tiếng cười nói chuẩn bị cho một đám cưới… đám cưới của Thủy.”
“Tại Nhà Thủy, không khí náo nức chuẩn bị cho đám cưới đang ở đỉnh điểm. Mấy cô, mấy dì hàng xóm xúm xít bên Thủy, người phụ giúp sắp xếp mâm lễ vật, người lo trang trí. Tiếng cười nói rộn ràng, tiếng nhạc đám cưới từ chiếc loa cũ vọng ra khiến cả căn nhà như bừng sáng. Thủy, mặc chiếc áo dài đỏ rực, đang nâng niu gói bánh cốm, nụ cười hạnh phúc nở trên môi. Mọi lo toan, vất vả mười năm qua dường như tan biến hết.
Bỗng, một bóng người từ ngoài sân lảo đảo chạy vào. Đó là thằng Tèo, con bà Bốn đầu ngõ, mặt mũi tái mét, thở hổn hển.
“”Chị Thủy… các bác ơi…”” Tèo lắp bắp, giọng đứt quãng.
Mọi người dừng tay, ngạc nhiên nhìn Tèo. Không khí vui vẻ chợt lắng xuống một chút.
“”Có chuyện gì mà hớt hải thế hả Tèo?”” Một bà cô hỏi.
Tèo nuốt nước bọt, ánh mắt đầy hoảng sợ quét qua Thủy rồi nhìn những người xung quanh. “”Hưng… thằng Hưng… nó… nó về rồi!””
Như một tiếng sét đánh ngang tai. Tay Thủy đang cầm gói bánh cốm bỗng khựng lại giữa không trung. Nụ cười trên môi cô vụt tắt. Đôi mắt Thủy mở to, không tin vào tai mình. “”Mày nói cái gì?”” Cô hỏi, giọng run run.
Cả căn nhà bỗng chốc im lặng phăng phắc. Tiếng nhạc đám cưới như lạc điệu trong không gian đóng băng. Những người đang cười nói, sắp xếp đồ đạc đều đứng hình. Họ nhìn nhau, rồi đồng loạt quay sang nhìn Thủy, ánh mắt đầy kinh ngạc, bối rối và lo lắng tột độ.
Tèo gật đầu lia lịa, vẫn còn hổn hển. “”Thật mà chị! Em vừa thấy nó ở đầu làng! Đi với thằng bé nữa!””
Thủy cảm thấy trời đất như quay cuồng. Gói bánh cốm trong tay cô rơi xuống sàn nhà. “”Bịch””. Tiếng động nhỏ nhưng như xé tan sự tĩnh lặng chết chóc. Mười năm… mười năm chôn vùi một cuộc đời, mười năm ôm một đứa con côi cút, mười năm tin vào một cái chết… Nay, ngay trước ngày cưới, cái tên ấy lại đột ngột xuất hiện.
Cô đứng bất động tại chỗ, nhìn chằm chằm vào khoảng không phía trước, như linh hồn đã lìa khỏi xác. Xung quanh, những ánh mắt ái ngại, sợ hãi hướng về phía cô. Đám cưới… bỗng chốc lặng im.”
“Bước chân Hưng mệt mỏi sượt qua con đường làng quen thuộc sau mười năm xa cách. Bé Bi nép sát vào chân anh, bàn tay nhỏ xíu siết chặt lấy ống quần bố. Khung cảnh làng Vạn Cổ vẫn vậy, chỉ có những gương mặt là thêm hằn sâu dấu vết thời gian, và giờ đây, tràn ngập sự kinh ngạc. Tiếng xì xào nổi lên như sóng nhỏ khi Hưng và đứa bé đi ngang qua.
“Ôi trời, là thằng Hưng đấy à?”
“Không thể tin được! Cứ tưởng…”
“Về thật này!”
Hưng không đáp lời ai, ánh mắt lướt nhanh qua những gương mặt bán tín bán nghi, chỉ dừng lại ở con đường dẫn về phía cuối làng, nơi có ngôi nhà thân thuộc. Anh biết tin đồn về mình, biết cả gia đình đã không còn, nhưng việc Thủy… anh cố nén lại suy nghĩ đó. Lúc này, chỉ có Bi là quan trọng. Cậu bé ngẩng nhìn những ánh mắt lạ hoắc đang đổ dồn vào mình, rồi lại vùi mặt vào chân bố, vành mắt đỏ hoe. Bé Bi sợ hãi cái không khí vừa tò mò vừa xa lạ này.
“Đi nào con,” Hưng khẽ nói, giọng khàn đặc.
Anh nắm chặt tay Bi, kéo con đi nhanh hơn một chút. Mỗi bước chân như nặng thêm chì, không chỉ vì sự mệt mỏi sau chuyến đi dài, mà còn vì những câu hỏi không lời trong ánh mắt mọi người, và một cảm giác bất an ngày càng lớn trong lồng ngực. Anh chỉ muốn nhanh chóng đến đó, đến nơi vẫn luôn gọi là nhà, để xem mọi chuyện ra sao, để gặp lại…
Họ rẽ vào con ngõ nhỏ. Tiếng nhạc đám cưới từ xa vọng lại đột ngột rõ mồn một. Hưng khựng lại. Tiếng nhạc ấy… Là thật sao? Anh ngước nhìn bầu trời buổi chiều cuối năm, nắng đã nhạt, chỉ còn lại một màu vàng cam buồn bã. Anh nuốt khan, bước tiếp, dắt theo đứa con đang run rẩy. Ngôi nhà của Thủy hiện ra phía cuối ngõ, rộn ràng cờ hoa, khác hẳn với sự tĩnh lặng trong tâm trí anh suốt mười năm qua. Nó rực rỡ, nhưng sao lại thấy chói mắt đến vậy?
Hưng cảm thấy lạnh buốt sống lưng. Anh siết chặt tay Bi, bước chân nặng nhọc tiến gần hơn. Càng đến gần, tiếng cười nói, tiếng nhạc càng lớn. Nhưng anh biết, ngay lúc này, bên trong cánh cửa đang mở kia, chắc hẳn đang là một sự im lặng chết chóc.”
“Hưng dừng lại, đôi chân nặng trịch trước cổng nhà Thủy. Tiếng nhạc đám cưới vẫn văng vẳng, nhưng dường như tan biến vào hư vô khi ánh mắt anh tìm thấy cô. Thủy đang đứng giữa sân, có lẽ đang chỉ đạo vài người trang trí thêm, tà áo dài đỏ rực như thiêu đốt mắt anh. Mười năm. Mười năm xa cách, bao nhiêu đau khổ, bao nhiêu hy vọng, bao nhiêu giấc mơ đoàn tụ anh đã ấp ủ, tất cả dường như vỡ vụn trong khoảnh khắc đối mặt này.
Thủy cũng ngước nhìn lên. Khoảnh khắc ánh mắt họ chạm nhau, nụ cười trên môi cô tắt lịm. Chiếc lọ hoa trên tay cô rơi xuống đất vỡ tan, những cánh hoa tươi theo gió bay lả tả. Thủy đứng lặng như pho tượng, tay run rẩy bám chặt vào thành bàn gần đó. Gương mặt cô tái nhợt đi trông thấy, đôi mắt mở to, như không tin vào sự thật đang hiển hiện trước mắt mình. Là Hưng? Hưng thật sao? Sau mười năm biệt tích, vào đúng ngày mai cô lên xe hoa, anh lại trở về? Cô muốn nói điều gì đó, muốn hét lên, muốn chạy tới, nhưng cổ họng nghẹn ứ, không thốt nên lời. Chỉ có những giọt nước mắt nóng hổi chảy dài trên gò má tái nhợt.
Bé Bi nép sát vào chân Hưng, ngẩng đầu nhìn người phụ nữ xinh đẹp đang đứng đó, thấy cô khóc, cậu bé sợ hãi hơn. Đây là mẹ sao? Sao mẹ lại khóc?
Hưng nhìn Thủy, nhìn sự bàng hoàng và đau khổ tột cùng trong mắt cô. Trái tim anh thắt lại, nhưng bên cạnh nỗi đau là một sự kiên định lạnh lùng. Anh đã trở về rồi. Anh đã giữ lời hứa, dù chậm trễ, dù mọi thứ đã thay đổi quá nhiều. Anh siết chặt tay Bi, bước chân vững vàng tiến vào trong cổng, bỏ lại sau lưng tiếng nhạc đám cưới chói tai và ánh mắt kinh ngạc của những người đang chứng kiến cảnh tượng không thể tin nổi ấy. Cuộc hội ngộ mà anh hằng mơ ước, giờ đây lại là một vệt màu ngang trái, nghiệt ngã, như một nhát dao đâm thẳng vào trái tim cả hai người.”
“Hưng và Bé Bi bước vào sân nhà, tiếng nhạc đám cưới như im bặt. Thủy vẫn đứng sững sờ, nước mắt chảy dài trên gò má. Những người đang trang trí đám cưới xung quanh đều dừng tay, ánh mắt kinh ngạc đổ dồn về phía người đàn ông lạ mặt vừa xuất hiện cùng một cậu bé. Không ai hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Trong lúc sự im lặng căng như dây đàn bao trùm, Hoàng từ trong nhà bước ra, vẻ mặt vẫn còn tươi cười vì không khí chuẩn bị hôn lễ. Anh định hỏi Thủy điều gì đó, nhưng nụ cười lập tức đông cứng lại khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt: Thủy đang khóc nức nở, mắt nhìn chằm chằm về phía cổng, nơi một người đàn ông và một cậu bé đang đứng. Hoàng nhíu mày, ánh mắt chuyển từ Thủy sang người đàn ông lạ mặt. Anh ta trông khắc khổ, làn da rám nắng, nhưng có gì đó quen thuộc… Hoàng lắc nhẹ đầu, cố xua đi ý nghĩ kỳ lạ. Anh bước nhanh đến bên Thủy, đặt tay lên vai cô, giọng đầy ngạc nhiên và khó hiểu:
“”Thủy? Em sao thế? Ai đây?””
Hoàng nhìn sang Hưng, ánh mắt dò xét. Người đàn ông này, tại sao lại xuất hiện ở đây, vào giờ phút này? Sự ngờ vực và khó chịu dâng lên trong lòng Hoàng. Anh quay lại nhìn Thủy, giọng nói xen lẫn bối rối và một chút lo lắng:
“”Anh ấy là ai vậy em? Sao lại đến lúc này?”””
“Sự im lặng căng thẳng bao trùm, chỉ còn tiếng nhạc đám cưới như mắc kẹt ở đâu đó vọng lại. Hoàng nhìn Hưng, ánh mắt đầy khó hiểu và cảnh giác. Thủy vẫn đứng sững sờ, nước mắt chảy dài, nhìn chằm chằm vào người đàn ông mà cô tưởng chừng đã biến mất khỏi cuộc đời mình mười năm trước. Bé Bi nép chặt vào chân Hưng, đôi mắt to tròn ngơ ngác nhìn những khuôn mặt xa lạ đầy kinh ngạc.
Hưng hít một hơi thật sâu, lồng ngực căng tức. Anh cố gắng giữ cho giọng nói không run rẩy, nhưng nó vẫn khản đặc như có vật gì vướng ở cổ họng. Anh nhìn thẳng vào đôi mắt ngấn nước của Thủy, đôi mắt vẫn quen thuộc như ngày nào.
“”Anh… là Hưng,”” anh nói, giọng nói nhỏ nhưng đủ nặng để xuyên thủng bầu không khí. Anh dừng lại một chút, như để từ này thấm vào tâm trí Thủy, vào không gian im phăng phắc xung quanh. “”Anh đã về.””
Thủy run lên bần bật, môi mấp máy không thành lời. Hoàng đứng bên cạnh cô, cảm giác bất an lúc nãy chợt biến thành sự sửng sốt tột độ. Hưng? Người đàn ông này là Hưng sao? Cái tên mà Hoàng chỉ biết qua những lời kể mơ hồ và những tin đồn về sự mất tích?
Ánh mắt Hưng từ Thủy chuyển sang Hoàng, rồi quét một vòng qua những người đang tụ tập trong sân, những người đang nhìn anh như nhìn một hồn ma. Khuôn mặt anh khắc khổ, nhưng ánh mắt lại kiên định đến đáng sợ. Anh siết nhẹ tay Bé Bi, đứa bé đang bám lấy anh.
“”Và đây là Bi…”” Hưng nói tiếp, giọng nói vang rõ hơn, chứa đựng cả sự chua xót lẫn thách thức. “”Con trai của anh… và Thủy.””
Lời nói như một nhát dao sắc lẹm cứa vào không khí, chặt đứt hoàn toàn sự im lặng giả tạo. Cả sân nhà như nín thở. Hoàng lùi lại một bước, khuôn mặt từ ngạc nhiên chuyển sang trắng bệch. Thủy run rẩy đưa tay che miệng, tiếng nức nở bật ra yếu ớt. Những người xung quanh bắt đầu xì xào, những ánh mắt kinh ngạc giờ chuyển thành sự tò mò xen lẫn bàng hoàng. Cái tên Hưng, cái tin đồn về sự biến mất, và giờ là một đứa bé… Tất cả đang đổ sụp xuống ngay trước ngày cưới.”
“Thủy run rẩy đưa tay che miệng, tiếng nức nở bật ra yếu ớt. Cô cảm thấy đầu óc quay cuồng, mọi thứ xung quanh như bị bóp méo, nhòe nhoẹt dưới lớp nước mắt đang trào ra không cách nào kiềm chế được. Nỗi mừng rỡ khi nhìn thấy người chồng cũ tưởng chừng đã mất tích, thậm chí có tin đồn đã chết, đang đứng sờ sờ trước mắt hòa lẫn với sự tuyệt vọng và bàng hoàng tột độ. Anh trở về? Anh thật sự còn sống? Nhưng tại sao lại là ngày hôm nay? Tại sao lại ngay lúc này?
Cô lảo đảo, một tay bám vào vai Hoàng bên cạnh để giữ thăng bằng. Hơi thở nghẹn lại ở lồng ngực, mỗi nhịp thở đều mang theo tiếng nấc đứt quãng. Cô nhìn chằm chằm vào khuôn mặt gầy gò, phong trần của Hưng, đôi mắt anh vẫn nhìn cô đầy day dứt và quyết liệt.
“”Hưng… anh…”” Tiếng nói của Thủy chỉ là một âm thanh khàn đặc, lạc lõng trong không gian tĩnh mịch đột ngột. Cô cố gắng nói tiếp, nhưng chỉ có nước mắt là tuôn ra như suối, chảy dọc theo khuôn mặt, nhỏ xuống nền đất. Cái cảm giác như hàng vạn mũi kim đâm vào tim khiến cô không thể thốt nên lời. “”Anh… thật sự là anh ư?”” Cô cuối cùng cũng bật ra được câu hỏi, giọng nói đẫm nước mắt, nghẹn lại nơi cuống họng.
Hoàng đứng bên cạnh, cánh tay bị Thủy bám chặt. Khuôn mặt anh trắng bệch, ánh mắt nhìn Hưng vừa đề phòng, vừa khó tin, lại vừa xen lẫn sự tức giận âm ỉ. Hưng? Người đã đi mười năm và bỗng nhiên trở về vào đêm trước ngày cưới? Và đứa bé này… là con trai của anh ta và Thủy? Mười năm qua, Hoàng đã yêu thương Thủy, chăm sóc Bé Bi như con ruột của mình, đã từng bước xây dựng lại cuộc sống và tin rằng hạnh phúc đã ở rất gần. Giờ đây, tất cả như đang đổ vỡ dưới chân.
Những tiếng xì xào từ đám đông ngày càng lớn. Họ nhìn Hưng, nhìn Thủy, nhìn Hoàng, rồi lại nhìn đứa bé đang nép chặt vào chân Hưng. Cái tin đồn mười năm trước, cái đám cưới cận kề, và màn tái ngộ đầy kịch tính này… nó còn hơn cả những câu chuyện mà họ từng nghe.
Hưng vẫn đứng đó, kiên định như một tượng đài giữa cơn bão cảm xúc đang cuốn trôi Thủy. Anh nhìn vợ cũ, nhìn giọt nước mắt của cô, lòng đau như cắt. Anh biết sự trở về của mình vào lúc này là tàn nhẫn, nhưng anh không còn lựa chọn nào khác. Anh siết nhẹ tay Bé Bi như tìm kiếm sức mạnh. Đứa bé vẫn ngơ ngác, đôi mắt to tròn nhìn những khuôn mặt người lớn đầy căng thẳng.
Thủy lảo đảo thêm một bước nữa, gần như ngã quỵ. Cô không biết nên vui hay nên khóc. Nỗi mừng vì anh còn sống, còn có thể nhìn thấy anh, chạm vào anh… bị nhấn chìm bởi nỗi đau và sự bất lực khi anh xuất hiện đúng vào thời điểm không thể trớ tràng hơn. Số phận đang trêu ngươi cô ư? Hay đây là sự trừng phạt cho việc cô dám đi tìm hạnh phúc mới?”
“Thủy vẫn đứng đó, nước mắt giàn giụa, từng tiếng nấc nghẹn lại trong lồng ngực. Hoàng siết chặt tay cô, ánh mắt hình viên đạn găm thẳng vào Hưng. Hưng đón nhận ánh mắt ấy, không né tránh, chỉ nắm chặt hơn bàn tay bé nhỏ đang nằm gọn trong tay mình.
Bé Bi đứng giữa vòng xoáy của người lớn, đôi mắt to tròn chớp chớp. Cậu nhìn người đàn ông vừa xưng là “”bố”” mình. Cái tên Hưng hoàn toàn xa lạ trong tâm trí cậu. Cậu không có bất kỳ hình ảnh hay ký ức nào về người này. Khuôn mặt gầy gò, khắc khổ kia lạ lẫm quá. Rồi cậu nhìn sang mẹ. Mẹ đang khóc? Tại sao mẹ lại khóc nhiều đến thế? Nước mắt làm khuôn mặt mẹ nhòe đi, đầy khổ sở. Cậu bé thấy sợ.
Cậu ngước nhìn chú Hoàng. Chú Hoàng là người quen thuộc, người vẫn thường cõng cậu, chơi đùa với cậu, người cậu gọi là chú thân thương. Nhưng hôm nay, khuôn mặt chú Hoàng thật khác. Chú không cười, không hiền từ như mọi ngày. Chú nhìn người đàn ông lạ kia với ánh mắt đáng sợ quá.
Không khí xung quanh đặc quánh sự căng thẳng, như sắp vỡ tung. Bé Bi cảm nhận được sự nặng nề, sợ hãi trào dâng trong lòng. Cậu không hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ biết mọi người đang rất giận dữ, rất buồn bã, và rất sợ hãi. Instinctively, cậu bé siết chặt bàn tay người đang nắm tay mình – bàn tay của Hưng. Đó là một cử chỉ vô thức tìm kiếm sự an toàn giữa cơn bão cảm xúc mà cậu không cách nào lý giải được. Cậu nép sát hơn vào chân Hưng, cái ôm hờ ban nãy giờ thành cái nép chặt đầy lo lắng. Cậu muốn chạy trốn khỏi không gian ngột ngạt này.
“”Bố…”” Tiếng cậu bé lí nhí thoát ra, gọi người đàn ông xa lạ bằng cái tên vừa được giới thiệu, nhưng không phải vì nhận ra, mà vì hoang mang và sợ hãi. Ánh mắt cậu vẫn đầy bỡ ngỡ, dò xét nhìn Hưng, rồi lại nhìn sang mẹ, sang chú Hoàng.”
“Tiếng “”Bố”” lí nhí của Bé Bi như một đòn giáng mạnh vào không khí vốn đã căng như dây đàn. Hưng nhìn xuống con trai, ánh mắt phức tạp, vừa có chút gì đó xót xa, lại vừa kiên định hơn. Anh siết nhẹ bàn tay nhỏ bé của con, như đáp lại cái nắm tay vô thức tìm kiếm sự an toàn ấy. Bé Bi vẫn nép sát vào chân anh, gương mặt đầy bỡ ngỡ nhìn quanh.
Thủy nấc lên một tiếng, đôi mắt đỏ hoe dán chặt vào Hưng. Hoàng vẫn đứng cạnh cô, cánh tay siết ngang vai cô như một lời khẳng định chủ quyền, ánh mắt gườm gườm đầy thách thức.
Hưng không nhìn Thủy hay Hoàng lúc này. Ánh mắt anh dõi về phía xa xăm, như chìm đắm vào một cõi riêng, một quá khứ đau đớn. Anh chậm rãi đưa tay vào trong chiếc túi vải cũ kỹ khoác trên vai. Động tác của anh đầy thận trọng, như thể đang cầm giữ một báu vật hay một gánh nặng khổng lồ.
Anh lấy ra một vật bọc trong lớp vải mỏng. Mở lớp vải ra, lộ ra một tấm ảnh đã bạc màu, góc ảnh nhàu nát. Tấm ảnh cũ kỹ, dường như đã trải qua năm tháng dài dằng dặc.
Anh cẩn thận, run run giơ tấm ảnh lên trước mặt mình, không phải để cho Thủy hay Hoàng nhìn thấy ngay, mà như để tự anh nhìn lại chính mình trong đó. Gương mặt anh đanh lại, những đường nét khắc khổ càng hằn rõ hơn.
Thủy và Hoàng nín thở dõi theo từng cử động của anh. Họ không biết đó là thứ gì, nhưng cảm giác bất an dâng lên mạnh mẽ. Bé Bi cũng ngước lên nhìn theo tay bố, đôi mắt to tròn đầy tò mò.
Hưng cuối cùng cũng đưa tấm ảnh ngang tầm mắt Thủy và Hoàng, dù họ vẫn đứng cách anh một khoảng. Tấm ảnh chụp một người đàn ông gầy gò, hốc hác đến đáng sợ. Khung cảnh phía sau lờ mờ, có thể là một chiếc giường bệnh đơn sơ, hoặc bức tường cũ kỹ của một khu nhà tồi tàn, bẩn thỉu. Người đàn ông trong ảnh chính là Hưng, nhưng là Hưng của một thời gian khổ, hoàn toàn khác với người đàn ông đang đứng đây, dù vẫn còn những dấu vết của gian truân.
Giọng Hưng trầm xuống, khàn đặc, mang theo tất cả nỗi cay đắng và sự mệt mỏi của mười năm qua.
“”Tấm ảnh này…”” anh nói, ánh mắt vẫn dán vào tấm ảnh trong tay, “”…là tất cả những gì còn lại…””
Anh ngước lên nhìn thẳng vào mắt Thủy, rồi liếc sang Hoàng, ánh mắt đầy ẩn ý và thách thức.
“”…minh chứng cho những năm tháng khổ ải của anh.”””
“””Tấm ảnh này,”” anh nói, ánh mắt vẫn dán vào tấm ảnh trong tay, “”…là tất cả những gì còn lại…””
Anh ngước lên nhìn thẳng vào mắt Thủy, rồi liếc sang Hoàng, ánh mắt đầy ẩn ý và thách thức.
“”…minh chứng cho những năm tháng khổ ải của anh.””
Hưng hạ tấm ảnh xuống, nắm chặt trong tay. Bé Bi ngước đôi mắt to tròn nhìn bố, cảm nhận được sự nặng trĩu trong giọng nói của ông. Thủy vẫn đứng chết lặng, nước mắt lưng tròng. Hoàng siết chặt vai Thủy hơn, ánh mắt sắc như dao găm vào Hưng. Hoàng thầm nghĩ, hắn đang diễn trò gì đây?
“”Anh đi xuất khẩu lao động, hứa với em ba năm sẽ về,”” giọng Hưng trầm xuống, đầy uất nghẹn. “”Nhưng chỉ sau đó không lâu… xảy ra chuyện.””
Anh dừng lại, như đang đấu tranh với những ký ức đau thương.
“”Một vụ tai nạn… ở công trường. Khủng khiếp lắm.”” Anh nhắm mắt lại một thoáng, cơ mặt co giật. “”Anh bị thương rất nặng, suýt mất mạng. Mọi giấy tờ tùy thân… mất sạch. Lúc tỉnh lại… đầu óc anh trống rỗng… không nhớ gì cả. Mất trí nhớ… một phần.””
Anh mở mắt ra, nhìn thẳng vào Thủy, ánh mắt như muốn xuyên thấu tâm can cô.
“”Khi hồi phục, anh bị đưa đến một nơi rất xa… vùng núi, vùng sâu. Họ không biết anh là ai. Anh không có giấy tờ, không có tiền, không nhớ nhà. Chỉ lờ mờ nhớ tên mình.”” Anh chua chát cười. “”Sống… vật vờ. Làm đủ mọi việc để tồn tại. Có lúc anh tưởng mình đã chết thật rồi.””
Giọng Hưng lạc đi, mang theo nỗi cay đắng của mười năm lưu lạc.
“”Rồi anh dần dần hồi phục… trí nhớ. Những mảnh ghép… chắp nối lại. Anh nhớ về em… về gia đình. Anh tìm cách liên lạc… nhưng không được.””
Anh cúi đầu xuống, tấm ảnh trong tay run lên.
“”Họ nói…”” Hưng ngập ngừng, như đang phải nhắc lại một lời nguyền. “”Họ nói anh đã chết.””
Thủy bật khóc nức nở, đưa tay lên che miệng. Hoàng cau mày, vẻ mặt ngày càng khó chịu, có chút gì đó hoang mang lướt qua. Hắn không ngờ câu chuyện lại phức tạp đến vậy. Hắn thầm nghĩ, liệu có phải thật không?
Hưng ngước nhìn trời chiều, giọng nói trầm buồn vang vọng trong không gian tĩnh lặng.
“”Anh tưởng… mọi thứ đã kết thúc. Có lúc… anh cũng tưởng mình không còn sống nữa…”””
“””Anh tưởng… mọi thứ đã kết thúc. Có lúc… anh cũng tưởng mình không còn sống nữa. Nhưng rồi… một đêm, anh nằm mơ thấy em… và một đứa bé. Giấc mơ lặp đi lặp lại. Dần dần… những ký ức về em, về ngôi làng này… về gia đình mình… hiện về rõ hơn.””
Hưng siết chặt bàn tay đang giữ tấm ảnh, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay.
“”Những ngày tháng đó… cực nhọc lắm. Anh làm đủ thứ nghề: bốc vác, phụ hồ, làm thuê làm mướn ở các trang trại xa xôi. Có những lúc ốm thập tử nhất sinh, không một xu dính túi, không người thân bên cạnh.”” Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt đỏ hoe. “”Có lúc… anh chỉ muốn nằm xuống… buông xuôi tất cả.””
Anh hít một hơi sâu, cố gắng kìm lại cảm xúc đang trào dâng. Thủy đưa tay ôm mặt, vai khẽ run lên. Hoàng vẫn đứng im, ánh mắt phức tạp, vừa nghi ngờ vừa có chút dao động. Bé Bi nép sát vào chân Hưng, im lặng lắng nghe.
“”Nhưng mỗi khi tuyệt vọng nhất,”” giọng Hưng bỗng trở nên mạnh mẽ hơn, kiên định. “”Anh lại nghĩ đến em. Nghĩ đến lời hứa sẽ về. Nghĩ đến đứa con… đứa con anh chưa kịp thấy mặt.”” Anh nhìn Bé Bi, đôi mắt dịu dàng hơn một chút. “”Chính cái suy nghĩ đó… nó giữ anh lại. Nó cho anh sức mạnh để gượng dậy.””
Anh quay lại nhìn thẳng vào Thủy, ánh mắt chứa đầy tình yêu và cả sự trách móc thầm kín.
“”Anh bắt đầu tìm cách. Tìm cách hồi phục trí nhớ hoàn toàn. Tìm cách chứng minh thân phận. Tìm cách… để về được đây.”” Giọng anh nghẹn lại. “”Hành trình đó… kéo dài mười năm. Mười năm sống trong địa ngục, chỉ với một mục đích duy nhất…””
Hưng đứng thẳng dậy, dáng vẻ không còn sự mệt mỏi của người vừa trải qua cuộc hành trình dài, thay vào đó là sự quyết tâm sắt đá.
“”… là trở về tìm hai mẹ con!”””
“Hưng tiếp tục câu chuyện, giọng chùng xuống, đầy nỗi uất nghẹn. “”Để gom đủ tiền, anh phải làm việc như nô lệ. Ngày hai mươi tiếng, không quản nắng mưa, bệnh tật. Tiết kiệm từng đồng một. Rồi lại phải tìm cách làm lại giấy tờ tùy thân đã mất hết sau tai nạn.””
Anh ngẩng đầu lên, nhìn Thủy với ánh mắt đỏ hoe. “”Nó không dễ dàng gì đâu, em à. Thủ tục phức tạp, tốn kém, lại còn phải nhờ vả, phải lừa gạt cả những kẻ lừa gạt khác nữa. Cứ tưởng xong xuôi rồi thì lại phát sinh vấn đề khác. Suốt mười năm…”” Anh lắc đầu. “”Mười năm, tất cả tâm trí anh chỉ có một mục đích duy nhất: sớm ngày được về nhà, được gặp lại em, gặp lại con.””
Hưng hít một hơi sâu, như thể đang nuốt xuống tất cả cay đắng. Bé Bi vẫn nép sát vào chân anh, đôi mắt to tròn nhìn mẹ và chú Hoàng. Hoàng siết chặt tay, vẻ mặt căng thẳng. Thủy vẫn che mặt, tiếng nấc khẽ vang lên.
“”Đến khi mọi thứ xong xuôi, anh mừng đến phát khóc.”” Hưng nói tiếp, giọng đã mạnh mẽ hơn một chút, nhưng vẫn ẩn chứa nỗi đau thấu tận tâm can. “”Anh vội vàng bắt chuyến bay đầu tiên có thể. Trên đường về… anh đã tưởng tượng đủ thứ. Tưởng tượng cảnh em ùa ra ôm chầm lấy anh, tưởng tượng con sẽ lớn thế nào… Anh nôn nóng từng giây phút.””
Anh ngừng lại, như để lấy hết can đảm nói ra sự thật phũ phàng. “”Anh về đến làng…”” Anh nhìn quanh ngôi nhà đang ngập tràn màu đỏ của phông bạt, bàn ghế, chuẩn bị cho đám cưới. “”Anh về đến làng… chỉ cách đám cưới một ngày.””
Giọng Hưng nghẹn lại, đôi mắt dán chặt vào Thủy. “”Anh không hề biết… không hề biết em đã quyết định đi bước nữa.”” Anh bước thêm một bước lại gần, nước mắt bắt đầu chảy dài trên gò má đen sạm vì nắng gió. “”Anh không biết… anh cứ nghĩ…””
Hưng đưa tay run rẩy ra về phía Thủy, như muốn chạm vào nhưng lại chùn lại. Đôi mắt anh long lanh sự tuyệt vọng và câu hỏi không lời.
“”… em vẫn đợi anh…”””
“””… em vẫn đợi anh…””
Hưng nói xong, giọng lạc đi, tấm lưng gầy run lên bần bật. Căn nhà đang tưng bừng sắc đỏ bỗng chìm vào một khoảng lặng chết chóc. Tiếng nấc của Thủy đã dừng lại, cô từ từ hạ tay xuống, để lộ khuôn mặt đẫm nước mắt, đôi mắt sưng húp nhìn chằm chằm vào người đàn ông trước mặt. Ánh mắt ấy chất chứa quá nhiều cảm xúc: bất ngờ, nhẹ nhõm vì anh còn sống, đau đớn vì sự thật phũ phàng, và bối rối cùng cực trước tình thế trớ trêu này.
Hoàng vẫn đứng đó, siết chặt tay đến mức khớp ngón tay trắng bệch. Khuôn mặt anh ta lúc này không còn vẻ bối rối, mà thay vào đó là sự thấu hiểu và xót xa tột độ. Anh nhìn Hưng, nhìn Thủy, rồi nhìn Bé Bi đang ngơ ngác. Anh hiểu, hơn ai hết, gánh nặng mà Hưng đã mang suốt mười năm qua không hề nhỏ bé. Nhưng anh cũng hiểu, giờ đây, chính anh, Thủy và Bé Bi đang đứng trước một ngã rẽ tàn nhẫn.
Bé Bi vẫn nép sát chân Hưng, đôi mắt mở to, cố gắng đọc vị bầu không khí căng thẳng của người lớn. Cậu bé cảm nhận được nỗi buồn bao trùm, nhưng không hiểu rõ nguyên nhân.
Hưng đưa tay ra, đầu ngón tay chỉ cách gò má Thủy vài phân, run rẩy, không dám chạm vào. Anh đã tưởng tượng giây phút gặp lại này hàng ngàn lần, nhưng chưa bao giờ nghĩ nó sẽ đau đớn và bất lực đến thế. Nụ cười mong đợi trên môi anh đã tắt hẳn, thay vào đó là sự tuyệt vọng và câu hỏi không lời: “”Tại sao lại là lúc này?””
Không ai nói một lời nào. Sự im lặng nặng trĩu hơn cả ngàn câu nói. Phông bạt đỏ rực rỡ, những chùm bóng bay, bàn ghế xếp sẵn, tất cả những biểu tượng của niềm vui sắp tới, giờ đây trông thật lạc lõng, thậm chí là châm biếm. Chúng nhắc nhở tất cả những người có mặt về sự thật khắc nghiệt: ngày mai là đám cưới của Thủy và Hoàng.
Thủy nhìn Hưng, nước mắt lại trào ra. Cô muốn nói điều gì đó, muốn giải thích, muốn xin lỗi, muốn lao đến ôm lấy anh sau mười năm xa cách như trong tưởng tượng bấy lâu. Nhưng đôi chân cô như đóng băng. Bên cạnh cô là Hoàng, người đã ở bên cô và Bé Bi suốt những năm tháng khó khăn nhất, người đã mang lại cho cô hy vọng về một tương lai ổn định. Tình cảnh này giống như một lưỡi dao sắc bén, xé nát trái tim cô làm hai nửa.
Hoàng lùi lại một bước nhỏ, tạo khoảng cách, như thể tự tách mình ra khỏi khung cảnh vợ chồng sau mười năm ly biệt. Anh cảm thấy mình như một kẻ thừa thãi trong chính ngôi nhà mà đáng lẽ ngày mai anh sẽ chính thức bước vào. Anh không giận Hưng, chỉ thấy xót xa cho số phận nghiệt ngã đã đẩy tất cả vào tình thế khó khăn này.
Hưng vẫn đứng đó, cánh tay vẫn chìa ra dang dở, ánh mắt không rời khỏi Thủy. Anh không thể tin vào những gì đang diễn ra trước mắt mình. Mười năm chịu đựng, mười năm nỗ lực chỉ để đổi lấy khoảnh khắc này ư? Khoảnh khắc đứng giữa ngôi nhà chuẩn bị cho đám cưới của người vợ mình yêu thương nhất, nhìn cô ấy sắp thuộc về một người đàn ông khác.
Bé Bi khẽ kéo vạt áo Hưng. “”Ba… Ba ơi…”” Giọng nói non nớt của cậu bé như một tiếng chuông vang lên giữa khoảng lặng đầy đau khổ. Hưng cúi xuống nhìn con, đôi mắt đỏ hoe. Bé Bi nhìn lại anh, rồi quay sang nhìn Thủy và Hoàng. Khuôn mặt cậu bé hiện lên sự khó hiểu.
Thủy nhìn con, rồi lại nhìn Hưng. Cô biết, cô phải đưa ra một quyết định. Ngay lúc này. Trước sự chứng kiến của Hoàng, của Bé Bi, và của chính người chồng cũ đã trở về từ cõi chết. Nhưng quyết định nào cũng là sự tổn thương. Bất kể lựa chọn thế nào, sẽ có người phải chịu đựng nỗi đau khôn cùng.
Không khí ngày càng đặc quánh. Niềm vui chuẩn bị cho ngày trọng đại đã tan biến hoàn toàn, thay vào đó là sự giằng xé, bế tắc và nỗi đau âm ỉ. Đám cưới không còn là niềm hạnh phúc. Nó đã trở thành một vết thương lòng, một bi kịch được định sẵn.
Hưng hạ tay xuống, nắm chặt thành quyền. Anh nhìn Thủy lần cuối, ánh mắt đầy sự mất mát và tuyệt vọng. Anh đã trở về, đúng như lời hứa mười năm trước. Nhưng sự trở về này lại quá muộn màng, và nó không mang lại đoàn tụ, mà mang lại chia ly.”
“Hưng hạ tay xuống, nắm chặt thành quyền. Anh nhìn Thủy lần cuối, ánh mắt đầy sự mất mát và tuyệt vọng. Anh đã trở về, đúng như lời hứa mười năm trước. Nhưng sự trở về này lại quá muộn màng, và nó không mang lại đoàn tụ, mà mang lại chia ly.
Sự im lặng vẫn bao trùm. Thủy cảm thấy trái tim mình bị xé toạc. Cô nhìn Hưng, người đàn ông đã gầy gò, sạm đen đi nhiều sau mười năm, nhưng đôi mắt vẫn là đôi mắt cô yêu. Mười năm địa ngục, mười năm khổ đau, tất cả đều hiện hữu trong dáng vẻ anh lúc này. Cô quay sang nhìn Hoàng. Anh đứng đó, vẫn điềm tĩnh, nhưng cô thấy rõ nỗi đau đè nén trong ánh mắt anh. Hoàng đã ở bên cô khi cô chỉ có một mình, khi tin đồn Hưng chết khiến cô suy sụp, khi gánh nặng nuôi con đè nặng lên vai. Anh đã cho Bé Bi một người cha, cho cô một mái ấm.
Bé Bi ngẩng đầu nhìn Hưng, rồi lại nhìn Thủy. Cậu bé nhận ra có điều gì đó rất sai. Người lớn sao lại im lặng đến đáng sợ thế này? Sao mẹ lại khóc? Sao chú Hoàng lại buồn? Và người đàn ông này, người mà cậu bé gọi là ba, trông lại khổ sở đến thế?
Hưng bước một bước nhỏ về phía Thủy. Căn phòng ngập tràn sắc đỏ, mùi hương của hoa cưới, tiếng nhạc chuẩn bị cho ngày vui bỗng trở thành nỗi ám ảnh. Mỗi chi tiết đều đâm vào mắt anh như những nhát dao. Anh đã về nhà. Nhưng ngôi nhà này sắp thuộc về người khác. Người phụ nữ của anh, người mẹ của con anh, sắp trở thành vợ người khác.
“”Thủy…”” Giọng anh khản đặc, chỉ gọi được tên cô. Nó vừa là một lời cầu xin, vừa là một lời buộc tội.
Thủy lùi lại nửa bước theo bản năng, như thể sợ hãi chính cảm xúc của mình. Cô yêu Hưng. Tình yêu mười năm vẫn còn đó, có thể chỉ bị vùi lấp chứ chưa bao giờ lụi tàn. Nhưng cô cũng mang ơn và cảm kích Hoàng sâu sắc. Hơn thế, Hoàng đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của mẹ con cô.
Hoàng khẽ hắng giọng, phá vỡ sự tĩnh mịch. Anh biết, anh không thể cứ đứng nhìn cảnh này. Anh là người ngoài cuộc duy nhất ở đây, mặc dù đáng lẽ ngày mai anh sẽ là chủ nhà. “”Hưng… mọi chuyện…”” Anh bắt đầu nói, giọng trầm ấm nhưng đầy sự bất lực. “”Mọi chuyện thật trớ trêu.””
Hưng không nhìn Hoàng. Ánh mắt anh chỉ dán chặt vào Thủy. “”Trớ trêu?”” Anh lặp lại, giọng đầy chua chát. “”Anh chịu mười năm tù tội ở xứ người, mang theo lời hứa trở về với vợ con. Tin tức bị cắt đứt, gia đình lần lượt qua đời… Tôi sống sót trở về, tưởng sẽ đoàn tụ… và đây là cái trớ trêu mà tôi nhận được?”” Anh chỉ tay vào những vật trang trí cưới. “”Ngày mai… cô ấy lấy chồng?””
Câu hỏi của Hưng như một nhát đâm thẳng vào trái tim Thủy. Cô nhắm mắt lại, nước mắt lại chảy dài. Cô không thể trả lời. Nói gì bây giờ? Giải thích mười năm chờ đợi trong vô vọng? Giải thích lý do cô buông bỏ hy vọng và quyết định đi bước nữa? Tất cả đều chỉ là biện hộ yếu ớt trước nỗi đau khổng lồ mà Hưng đã gánh chịu.
Hoàng bước tới, đặt tay nhẹ lên vai Thủy. Một cử chỉ trấn an, nhưng trong mắt Hưng, nó như một lời khẳng định quyền sở hữu. Hưng lập tức trừng mắt nhìn Hoàng, ánh mắt đầy cảnh giác và sự thù địch vừa nhen nhóm.
“”Tôi biết anh đã khổ sở…”” Hoàng nói, giọng vẫn điềm đạm. “”Nhưng Thủy cũng đã khổ sở. Bé Bi cũng cần một gia đình.””
“”Và anh nghĩ anh có thể thay thế tôi?”” Hưng gằn giọng, tiến lại gần hơn. Bé Bi sợ hãi nép sát vào chân Hưng.
Hoàng không né tránh ánh mắt Hưng. “”Tôi không cố gắng thay thế anh. Tôi chỉ cố gắng xây dựng lại những gì đã đổ vỡ.”” Anh nhìn Thủy, rồi lại nhìn Bé Bi. “”Tôi yêu mẹ con Thủy. Tôi đã ở bên họ khi anh không thể.””
Lời nói của Hoàng, dù không có ý công kích, nhưng lại nhấn mạnh sự thật tàn nhẫn: Hoàng đã hiện diện, còn Hưng thì không. Mười năm vắng mặt, dù là bất khả kháng, đã tạo ra một khoảng trống mà giờ đây có người đã lấp đầy.
Thủy nhìn Hoàng, biết ơn sự điềm tĩnh và thấu hiểu của anh. Cô nhìn Hưng, lòng đau như cắt vì số phận nghiệt ngã của anh. Cô nhìn Bé Bi, người con trai đang bối rối nhìn ba người lớn. Con cần cả cha ruột và người cha nuôi yêu thương nó. Làm sao cô có thể chọn?
Không ai nói thêm lời nào. Ba người lớn đứng thành một tam giác đầy căng thẳng, Bé Bi đứng ở trung tâm của cơn bão cảm xúc ấy. Ngôi nhà chuẩn bị cho ngày cưới, đáng lẽ là tổ ấm mới, giờ đây trở thành chiến trường của quá khứ và hiện tại, của tình yêu, trách nhiệm và số phận. Thủy cảm thấy mình đang đứng trên một ngã ba đường tàn nhẫn, nơi mọi lựa chọn đều dẫn đến sự đau khổ tột cùng. Cô biết, cô không thể trì hoãn thêm được nữa. Nhưng quyết định này sẽ phá hủy cuộc đời ai đây?”
“Thủy nhìn Bé Bi. Con trai cô, ngây thơ và bối rối, đứng đó như một sợi dây ràng buộc cô với cả quá khứ và hiện tại. Mười năm qua, tất cả những gì cô làm, tất cả những nỗi đau cô chịu đựng, đều là vì Bé Bi. Cô đã làm việc quần quật để nuôi con, đã cố gắng mạnh mẽ để con có một cuộc sống bình yên. Và bây giờ, sự bình yên đó đang bị đe dọa.
Bé Bi ngẩng khuôn mặt nhỏ lên nhìn mẹ, đôi mắt to tròn đầy khó hiểu. Thủy muốn ôm con thật chặt, muốn che chắn con khỏi cơn bão cảm xúc đang cuốn lấy ba người lớn. Nhưng cô biết, cô không thể né tránh nữa. Cô phải đối mặt.
Khuôn mặt Thủy co lại vì sự giằng xé. Một bên là Hưng, người chồng đầu tiên, người cha ruột của con trai cô, người đã trở về sau mười năm địa ngục, mang theo tất cả những khổ đau và sự mất mát. Tình yêu cũ trỗi dậy, xen lẫn sự thương cảm tột cùng. Nhưng bên kia là Hoàng, người đã ở bên cô và Bé Bi khi họ cần nhất, người đã xây dựng lại niềm tin và hy vọng cho cô, người đã dành tình yêu thương vô bờ bến cho Bé Bi. Anh là hiện tại, là sự ổn định mà cô đã tìm thấy sau bao giông bão.
Thủy siết chặt tay, móng tay ghim vào lòng bàn tay. Đau đớn thể xác không là gì so với nỗi đau trong trái tim cô lúc này. Cô biết, lựa chọn nào cũng sẽ khiến một người đau khổ. Nếu cô quay về với Hưng, Hoàng sẽ mất tất cả – người phụ nữ anh yêu, và cả đứa con anh đã chăm sóc như con ruột. Nếu cô ở lại với Hoàng, Hưng sẽ sụp đổ hoàn toàn. Anh đã mất gia đình, mất mười năm cuộc đời, và giờ sẽ mất nốt vợ con ngay khi vừa chạm tới.
Nhưng còn Bé Bi? Thủy nhìn con. Điều gì tốt nhất cho con? Con cần một người cha yêu thương và ổn định? Hay con cần biết và có mối liên hệ với cha ruột của mình? Bé Bi đã quen với Hoàng, yêu Hoàng. Cuộc sống hiện tại của con là với Hoàng. Sự xuất hiện của Hưng, dù là cha ruột, cũng là một sự thay đổi đột ngột, có thể gây sốc.
Nước mắt lăn dài trên gò má Thủy. Cô cảm thấy kiệt sức. “”Em… em cần… thời gian,”” Thủy thều thào, giọng nghẹn lại. Cô không thể đưa ra quyết định ngay lập tức. Nó quá tàn nhẫn.
Hưng nhíu mày, ánh mắt đầy sự nôn nóng và tuyệt vọng. “”Thời gian? Ngày mai là ngày cưới của cô! Cô cần bao nhiêu thời gian nữa? Mười năm chưa đủ sao?”” Giọng anh mang đầy sự cay đắng.
Hoàng vẫn đứng đó, im lặng. Ánh mắt anh nhìn Thủy đầy sự thấu hiểu và lo lắng. Anh không thúc giục, không ép buộc. Anh biết đây là cuộc chiến nội tâm của riêng cô.
Thủy lắc đầu, nước mắt làm mờ đi mọi thứ xung quanh. Cô không nhìn Hưng, cũng không nhìn Hoàng. Cô chỉ nhìn Bé Bi. Tương lai của con, hạnh phúc của con, đó là điều duy nhất quan trọng lúc này. Dù quyết định có đau đớn đến mấy, dù nó có phá vỡ trái tim của ai đi chăng nữa, cô cũng phải chọn con đường tốt nhất cho Bé Bi.
Sự im lặng lại bao trùm, nặng nề hơn trước. Thủy cảm thấy mình đang lún xuống. Cô biết, sự lựa chọn tàn nhẫn nhất, có lẽ, lại là lựa chọn cần phải đưa ra. Vì Bé Bi. Chỉ vì Bé Bi.”
“Thủy nhìn khuôn mặt kiệt sức của chính mình phản chiếu trong vũng nước đọng trên nền đất. Đám cưới đã bị hoãn lại. Không còn tiếng cười nói rộn rã, không còn màu đỏ tươi của phông bạt. Mọi thứ chìm trong sự im lặng nặng nề, chỉ còn tiếng gió heo may thổi qua những vật dụng chuẩn bị dang dở, gợi nhớ về một tương lai đã từng rất chắc chắn, nay tan vỡ.
Câu chuyện về người đàn ông trở về từ cõi chết ngay trước ngày vợ tái giá lan nhanh khắp Làng Vạn Cổ, trở thành đề tài bàn tán sôi nổi. Những lời xì xầm, phán xét, thương hại bay khắp nơi như lá rụng mùa thu. Có người thương Hưng vì những khổ đau anh đã gánh chịu, có người trách Thủy vì đã vội vàng đi bước nữa, lại có người cảm thông cho cô vì mười năm chờ đợi đằng đẵng. Hoàng, người chồng sắp cưới đáng thương, cũng trở thành tâm điểm của sự chú ý. Mỗi ánh mắt nhìn vào nhà Thủy đều mang theo sự tò mò và phán xét.
Bé Bi cảm nhận được sự thay đổi. Cậu bé không hiểu hết mọi chuyện, nhưng thấy mẹ khóc nhiều hơn, thấy hai người đàn ông mà cậu biết – một người luôn yêu thương chăm sóc, một người vừa lạ vừa quen nhưng mang danh “”cha”” – nhìn nhau với ánh mắt phức tạp. Sự bình yên trong ngôi nhà nhỏ đã biến mất. Bé Bi bối rối, nép chặt vào mẹ. Cậu bé biết có điều gì đó rất lớn đã xảy ra, điều đó khiến mẹ buồn và bản thân cậu cũng thấy bất an.
Thủy dành những ngày sau đó trong sự dằn vặt tột cùng. Cô nói chuyện với Hưng, nghe anh kể về mười năm như địa ngục ở nơi đất khách, về sự cô độc khi biết tin gia đình lần lượt qua đời, về khao khát được trở về tìm lại vợ con. Cô nhìn Hưng, gầy gò, già đi nhiều so với tuổi, đôi mắt hằn lên những nỗi đau không nói hết. Tình thương và sự xót xa trỗi dậy. Nhưng khi nhìn sang Hoàng, người vẫn kiên nhẫn ở bên cô và Bé Bi, không đòi hỏi, chỉ âm thầm chịu đựng nỗi đau của riêng mình, Thủy lại thấy nghẹn ngào. Anh đã là điểm tựa vững chắc của cô suốt mười năm qua.
Quyết định cuối cùng được đưa ra trong nước mắt và sự đau đớn. Dù đó là quyết định ở lại với Hoàng, quay về với Hưng, hay chọn con đường độc lập cho riêng mình, không có lựa chọn nào là dễ dàng. Nó không phải là một chiến thắng cho ai, cũng không phải là một thất bại hoàn toàn cho ai. Nó chỉ đơn giản là một vết cắt sâu vào cuộc đời của tất cả những người liên quan.
Mười năm ly biệt, sự trở về định mệnh, và cuộc đối đầu tàn nhẫn ấy đã tạo nên một vết sẹo không thể xóa nhòa. Vết sẹo hằn sâu trong trái tim Thủy, mãi mãi là nỗi day dứt về quá khứ, về sự lựa chọn, và về những tổn thương không thể hàn gắn hoàn toàn. Vết sẹo hằn sâu trong tâm hồn non nớt của Bé Bi, sự kiện ấy sẽ theo cậu bé đến suốt cuộc đời, là một phần ký ức phức tạp về gia đình. Hưng mang trên mình những vết sẹo của mười năm địa ngục, giờ đây thêm vết sẹo của sự trở về đầy cay đắng. Hoàng mang trên mình vết sẹo của một tình yêu chân thành nhưng đối mặt với nghịch cảnh trớ trêu.
Cuộc sống ở Làng Vạn Cổ vẫn tiếp diễn. Những lời bàn tán dần lắng xuống, nhưng câu chuyện thì còn được kể lại mãi. Thời gian trôi đi, những vết thương dù đau đớn đến mấy rồi cũng sẽ lành miệng, nhưng vết sẹo thì vẫn còn đó, sẫm màu và hằn in như một minh chứng cho giông bão đã qua. Thủy và Bé Bi bước tiếp trên con đường phía trước, có thể không phải là con đường bằng phẳng họ từng mơ ước, mà là một con đường gập ghềnh hơn, mang theo hành lý nặng trĩu của quá khứ. Vết sẹo ấy nhắc nhở họ về những gì đã mất, về những gì đã trải qua, và về sức mạnh tiềm ẩn để tiếp tục sống, để yêu thương theo một cách khác, để tìm thấy bình yên dù không còn trọn vẹn. Họ hiểu rằng, dù tương lai có ra sao, những ngày tháng bão táp vừa qua đã thay đổi họ mãi mãi.”

