Chồng tôi bị người ta khiêng từ căn hộ của tình nhân vào phòng cấp cứu.
Khi bác sĩ yêu cầu người nhà ký tên để phẫu thuật khẩn cấp, anh ta nắm chặt tay tôi, khóc lóc cầu xin tha thứ.
“Vợ ơi, anh sai rồi, sau này anh không dám nữa, em cứu anh với!”
Tình nhân của anh ta cũng quỳ một bên, khóc lóc xin tôi rộng lượng bỏ qua.
Tôi nhìn cặp chó má trước mặt, lòng lạnh ngắt.
Tôi gọi cho ba chồng:
“Ba, con trai ba ra ngoài lăng nhăng với người ta giờ đang nằm trong phòng cấp cứu. Ba qua đây nhìn cho rõ bộ dạng của nó, rồi quyết định xem có nên để con ký tên hay không.”
01
Hành lang bệnh viện trắng đến chói mắt.
Mùi thuốc khử trùng len lỏi khắp nơi, chui thẳng vào mũi tôi, mang theo vị tanh ngọt mục rữa.
Tôi dựa vào bức tường lạnh lẽo, nhìn đèn đỏ phía trên cửa phòng cấp cứu đang sáng, thứ ánh sáng ấy giống hệt vệt máu mà Trần Hạo để lại trên ga trải giường của tình nhân.
Điện thoại rung lên một cái, là tin nhắn nhắc thanh toán viện phí từ y tá.
Tôi chỉ liếc qua, mặt không chút biểu cảm, rồi tắt màn hình.
Tiếng bước chân dồn dập từ xa vang đến, như tiếng trống thúc dồn, đập thẳng vào màng nhĩ.
Tôi ngẩng đầu, nhìn thấy mẹ chồng – Trương Lan – đang hớt hải chạy đến, mặt vừa lo lắng vừa tức giận.
Sau lưng bà là ba chồng – Trần Kiến Quốc.
Ông ấy mặt mày đen kịt, môi mím chặt như một đường thẳng cứng ngắc, bộ đồ trung sơn chỉnh tề lúc này trông lạc lõng đến kỳ cục.
“Lâm Vãn Thu! Cô đứng đó làm gì vậy!”
Tiếng bà Trương còn chưa tới người đã đến, giọng the thé vang lên như cào vào tai.
“Bác sĩ đâu? Con tôi sao rồi? Sao cô không vào xem một cái!”
Bà ta lao đến, túm lấy tay tôi, móng tay gần như bấu vào thịt tôi.
“Con sao chổi này, có phải cô khắc con tôi nên nó mới ra nông nỗi này không!”
Tôi không tránh, để mặc bà ta nắm lấy, ánh mắt điềm tĩnh vượt qua bà, dừng lại trên người ba chồng.
“Ba, ba đến rồi.”
Ông không nhìn tôi, ánh mắt dán chặt vào cửa phòng cấp cứu như muốn đốt thủng nó.
“Bác sĩ nói tình trạng rất nguy kịch, cần người nhà ký tên mới có thể phẫu thuật.”
Tôi bình thản nói.
Câu nói ấy như một cái công tắc, lập tức khiến bà Trương bùng nổ.
“Vậy còn không mau ký! Cô muốn hại chết con tôi sao!”
Bà ta lắc mạnh tay tôi, sức lực khiến tôi suýt ngã.
“Tôi nói cho cô biết, Lâm Vãn Thu! Con tôi mà có chuyện gì, tôi lột da cô!”
Một bác sĩ mặc áo blouse trắng vừa lúc đi ra, mặt mũi mệt mỏi.
“Ai là người nhà bệnh nhân Trần Hạo? Bệnh nhân bị xuất huyết não, cần phẫu thuật ngay lập tức, chậm thêm chút nữa là không giữ được mạng đâu!”
Bà Trương lập tức nhào tới:
“Bác sĩ, tôi là mẹ nó! Xin hãy cứu con tôi!”
Bác sĩ đẩy gọng kính:
“Giấy đồng ý phẫu thuật cần vợ ký tên. Cho hỏi, có mặt bà Lâm Vãn Thu ở đây không?”
Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía tôi.
Người phụ nữ vẫn đang quỳ dưới góc tường – tình nhân của Trần Hạo – vội bò lết đến chân tôi, ôm lấy bắp chân tôi.
“Chị ơi, em xin chị… Chị ký đi… Anh Hạo sắp không qua khỏi rồi…”
Cô ta khóc đến mức mặt mũi lem nhem, lớp trang điểm trôi hết, trông vừa nhếch nhác vừa buồn cười.
Trần Hạo nằm trên băng ca, y tá đang đẩy ra chuẩn bị chuyển phòng.
Anh ta nhìn thấy tôi, cũng nhìn thấy ba mẹ anh ta, đôi mắt đục ngầu lập tức dâng đầy nước.
“Vợ… Anh sai rồi…”
Giọng anh ta yếu đến mức gần như đứt quãng, nhưng vẫn đủ nghe rõ.
“Đều do cô ta… là anh nhất thời hồ đồ…”
Anh ta gắng gượng giơ tay, chỉ về phía người phụ nữ đang quỳ.
Người phụ nữ mở to mắt, không thể tin nổi, môi run lên bần bật, nhưng không thốt ra được một lời.
Một màn kịch quá đỗi đặc sắc:
Một gã chồng cố gắng đổ trách nhiệm, một kẻ thứ ba quỳ xuống cầu xin, và một bà mẹ chồng mù quáng đến mức mắng chửi tôi không cần biết trắng đen phải trái.
Còn một người nữa, tự cho mình là chính trực, cao thượng — chính là ba chồng tôi.
Lúc này, ông ta lại im lặng như không có mặt ở đây.
Trương Lan vẫn tiếp tục hùa theo:
“Nghe chưa! Tất cả là do con hồ ly tinh kia! Vãn Thu à, con không thể thấy chết mà không cứu được đâu! Dù sao thì đó cũng là chồng con mà!”
Tôi nhìn bọn họ, bỗng thấy mọi thứ thật vô vị.
Tôi chậm rãi lấy điện thoại từ túi ra.
Ngón tay nhẹ nhàng chạm vào màn hình.
Một đoạn ghi âm vang lên, rõ ràng trong hành lang chết lặng.
“Anh Hạo, khi nào anh mới ly hôn với con mụ mặt vàng đó vậy?” — giọng ẻo lả của cô ta vang lên.
“Sắp rồi, bảo bối, đừng nôn nóng.”
Là chất giọng nhừa nhựa mà dịu dàng của Trần Hạo, giọng nói mà tôi từng say mê biết bao.
“Chờ anh lấy được căn nhà đứng tên nó rồi thì đá văng nó đi.”
“Yên tâm đi, trong lòng anh chỉ có em. Còn nó chỉ là người đẻ con cho anh, chăm sóc bố mẹ anh — một con giúp việc sống chung.”
“Sau này chúng ta cưới nhau, anh nhất định sẽ mua cho em chiếc nhẫn kim cương to nhất.”
Ghi âm vẫn tiếp tục.
Tiếng chửi rủa của Trương Lan như thể bị ai bóp cổ, đột nhiên câm bặt.
Mặt bà ta khi thì tái nhợt, lúc thì xanh mét, cuối cùng đỏ bầm như gan lợn.
Toàn bộ hành lang, chỉ còn vang vọng những lời mật ngọt của Trần Hạo dành cho nhân tình, và những mưu tính độc ác hắn dành cho tôi — người vợ hợp pháp.
Âm thanh ấy lặp đi lặp lại, như từng cái bạt tai vang dội giáng xuống mặt từng người trong nhà họ Trần.
Cách để đọc full truyện ( Chắc chắn đọc được , nếu làm đúng như hướng dẫn ạ )
Bước 1 : Lai bài viết
Bước 2 : Để lại một lời nhận xét góp ý , sau đó tìm tất cả các bình luận sẽ thấy linh đọc ạ.
Linh đọc full sẽ có sau 30 phút
Trương Lan đứng sững như trời trồng, hai mắt trợn ngược, mặt bà ta từ tái nhợt chuyển sang xanh mét, cuối cùng đỏ bầm như gan lợn vì bàng hoàng và tức giận. Móng tay bà ta vẫn còn bấu chặt vào cánh tay Lâm Vãn Thu, nhưng sức lực đã hoàn toàn tan biến, chỉ còn lại sự run rẩy vô thức. Toàn bộ hành lang bệnh viện chìm trong sự im lặng chết chóc, chỉ còn tiếng ghi âm lặp đi lặp lại, từng lời thâm độc của Trần Hạo và giọng ẻo lả của Tình nhân cứa vào màng nhĩ, như những cái tát vang dội giáng thẳng vào mặt từng người trong nhà họ Trần.
Lâm Vãn Thu vẫn điềm nhiên, ánh mắt lạnh lùng quét qua từng người, thu trọn mọi biểu cảm vào đáy mắt. Tình nhân của Trần Hạo, lúc nãy còn quỳ lạy khóc lóc, giờ đây mặt cắt không còn một hạt máu, cô ta há hốc mồm, đôi mắt vô hồn nhìn chằm chằm vào điện thoại của Lâm Vãn Thu, rồi lại quay sang nhìn Trần Hạo đang nằm trên băng ca. Cô ta lùi lại vài bước, như thể muốn trốn thoát khỏi hiện thực tàn nhẫn đang phơi bày. Trần Hạo, người vừa nãy còn thều thào đổ lỗi, giờ đây nằm im bất động, đôi mắt đục ngầu mở to vô định, có lẽ không dám tin những lời lẽ mình từng nói đã bị ghi âm lại một cách rành mạch. Khuôn mặt anh ta méo mó vì sốc và sợ hãi, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm trán, cho dù bệnh tình đang nguy kịch nhưng nỗi nhục nhã và sự thật bị phanh phui còn khiến anh ta tê liệt hơn cả.
Trần Kiến Quốc, ba chồng của Lâm Vãn Thu, người vẫn luôn tỏ vẻ chính trực và cao thượng, lúc này cũng không còn giữ được vẻ mặt bình thản. Ông ta đứng chết lặng, đôi môi mím chặt run rẩy, ánh mắt cố gắng tránh né Lâm Vãn Thu nhưng không sao thoát được. Khuôn mặt nhăn nhó của ông ta phản chiếu sự hổ thẹn và bất lực tột cùng khi chứng kiến đứa con trai hư hỏng của mình bị vạch trần. Vị bác sĩ, cùng với các y tá, chứng kiến toàn bộ màn kịch, họ chỉ biết trao đổi ánh mắt đầy ngụ ý, cố gắng giữ vẻ chuyên nghiệp nhưng không giấu nổi sự ngạc nhiên và khó xử. Tiếng ghi âm vẫn vang lên, những lời thề thốt yêu đương, những mưu tính chiếm đoạt tài sản cứ lặp đi lặp lại, khoét sâu vào sự câm lặng đầy căng thẳng.
Tiếng ghi âm vẫn vang lên, những lời thề thốt yêu đương, những mưu tính chiếm đoạt tài sản cứ lặp đi lặp lại, khoét sâu vào sự câm lặng đầy căng thẳng. Trần Hạo, vẫn nằm thoi thóp trên băng ca, cố gắng gồng mình, chút sức lực cuối cùng giúp hắn nhấc nhẹ đầu lên. Đôi mắt hắn, đục ngầu vì bệnh tật và nỗi sợ hãi tột cùng, chật vật hướng về phía Lâm Vãn Thu.
Hắn nhìn chằm chằm vào cô, nhìn vào chiếc điện thoại vẫn đang phát đoạn ghi âm trong tay Lâm Vãn Thu. Khuôn mặt Lâm Vãn Thu không chút biểu cảm, ánh mắt băng giá như muốn đóng băng cả không khí xung quanh. Trần Hạo há miệng, những lời biện minh, những lời cầu xin vô vọng dâng lên tận cổ họng nhưng chẳng thể nào thoát ra. Cổ họng hắn nghẹn ứ, chỉ còn những tiếng “ư… ư…” yếu ớt, vô nghĩa. Hắn muốn nói, muốn phủ nhận, muốn xin lỗi, nhưng tất cả chỉ là sự bất lực tê tái. Toàn bộ thế giới của Trần Hạo dường như sụp đổ trong khoảnh khắc đó. Hắn hiểu. Hắn đã bị vạch trần. Mọi mưu đồ, mọi lời nói dối, mọi sự phản bội đã phơi bày trước mắt gia đình và cả những người xa lạ. Nỗi nhục nhã và sự tuyệt vọng như dòng điện chạy khắp cơ thể hắn, khiến hắn run rẩy đến tận cùng. Hắn nhìn vào đôi mắt Lâm Vãn Thu, không còn sự khinh thường hay oán hận, chỉ còn là sự trống rỗng đến đáng sợ. Giờ đây, hắn mới thực sự nếm trải cảm giác của kẻ trắng tay, kẻ không còn gì để mất, không còn gì để bám víu. Hơi thở của Trần Hạo càng lúc càng nặng nhọc, mỗi tiếng thở hắt ra như kéo theo chút sinh khí cuối cùng.
Tình nhân của Trần Hạo vẫn quỳ sụp dưới sàn hành lang lạnh lẽo, tiếng nức nở không ngừng vọng lên giữa không gian đặc quánh mùi sát trùng. Nước mắt hòa lẫn son phấn trôi thành vệt dài trên gò má, đôi tay cô ta bấu chặt vào tà áo, cầu xin một sự thương hại từ bất kỳ ai. Nhưng chẳng ai để tâm. Tiếng ghi âm từ điện thoại của Lâm Vãn Thu vẫn tiếp tục vang lên, từng lời thề non hẹn biển, từng kế hoạch thâm độc cứa vào không khí.
Rồi, một giọng nói quen thuộc, nhưng giờ đây lại mang theo sự lạnh lẽo đến rợn người, vang lên rõ ràng hơn cả:
TIẾNG GHI ÂM (GIỌNG TRẦN HẠO, từ điện thoại Lâm Vãn Thu): “…tôi đã nói là không muốn làm vậy rồi, nhưng cô ta cứ khăng khăng, bảo rằng chỉ có cách đó mới lấy được tiền từ Lâm Vãn Thu, rồi chúng ta sẽ thoải mái sống sung sướng!”
Đôi vai của Tình nhân của Trần Hạo bất chợt run lên bần bật. Tiếng nức nở tắt lịm, thay vào đó là một âm thanh nghẹn ứ, như thể có ai đó bóp chặt lấy cổ họng cô ta. Cô ta ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt đỏ hoe, vẫn còn ướt nhoẹt nhưng giờ đây không còn sự van vỉ. Chúng mở to, bàng hoàng, sau đó là kinh hoàng tột độ. Cả thế giới của cô ta dường như vỡ vụn khi nghe chính người đàn ông cô ta yêu, người cô ta đã vì hắn mà vứt bỏ tất cả, lại thản nhiên đổ hết tội lỗi lên đầu cô ta.
Ánh mắt Tình nhân của Trần Hạo từ từ dịch chuyển, xuyên qua đám đông, xuyên qua Trương Lan và Trần Kiến Quốc đang đứng sững sờ, cố định vào thân hình Trần Hạo đang thoi thóp trên băng ca. Đôi mắt ấy giờ đây không còn là sự đau khổ hay cầu xin, mà bùng lên ngọn lửa của sự phản bội và tức giận tột cùng. Cô ta nhìn chằm chằm vào hắn, như muốn dùng ánh mắt mà xé nát cái vỏ bọc yếu đuối của Trần Hạo. Môi cô ta run lên bần bật, khuôn mặt lem luốc nước mắt và son phấn méo mó đi vì uất hận. Cô ta muốn hét lên, muốn phủ nhận, muốn hỏi hắn tại sao, nhưng cổ họng lại khô khốc, không thể thốt nên bất kỳ lời nào. Tất cả những gì cô ta có thể làm là nhìn chằm chằm vào Trần Hạo, để sự căm phẫn nuốt chửng lấy bản thân.
Trong hành lang bệnh viện trắng chói, mùi thuốc sát trùng quẩn quanh, ba chồng Trần Kiến Quốc vẫn đứng bất động. Khuôn mặt ông ta đen kịt, như thể một tảng đá vô hình đang đè nặng lên từng thớ thịt. Ông đứng đó, sừng sững như một pho tượng, ánh mắt nặng nề từ từ quét qua Trương Lan, người đang tái mét mặt mày, đứng cạnh chiếc băng ca. Ánh mắt ông dừng lại một khoảnh khắc trên Trần Hạo, thân hình đang thoi thóp, rồi chuyển sang Tình nhân của Trần Hạo, cô ta vẫn còn quỳ rạp dưới sàn, ánh mắt ngập tràn sự căm phẫn và thất thần. Cuối cùng, ánh nhìn phức tạp, không thể đoán định của ông ta, dừng lại trên Lâm Vãn Thu. Ông không nói một lời nào, chỉ siết chặt nắm đấm, khớp xương kêu răng rắc.
Bác sĩ, vẫn đứng đó, chứng kiến toàn bộ sự căng thẳng đang bao trùm. Vẻ mặt ông hiện rõ sự mệt mỏi cùng với nỗi sốt ruột không thể che giấu. Ông gõ nhẹ ngón tay vào tập hồ sơ bệnh án đang cầm trên tay, tạo ra một âm thanh khô khốc trong không gian im lặng đến ngột ngạt của hành lang bệnh viện. Ánh mắt ông lướt nhanh qua kim đồng hồ treo tường, rồi lại chậm rãi dừng lại trên từng gương mặt trong gia đình Trần Hạo. Trương Lan tái mét, Tình nhân của Trần Hạo vẫn còn run rẩy dưới sàn, Trần Kiến Quốc thì nghiến răng ken két, và Lâm Vãn Thu, người phụ nữ với vẻ ngoài kiên định nhưng nội tâm đang dậy sóng.
Bác sĩ hắng giọng, phá vỡ sự tĩnh lặng đáng sợ. Giọng ông dứt khoát, vang vọng khắp hành lang.
BÁC SĨ
(Với giọng dứt khoát, đầy sốt ruột)
Chúng tôi không còn nhiều thời gian nữa. Cần ký giấy đồng ý phẫu thuật ngay lập tức, nếu không sẽ rất nguy hiểm đến tính mạng bệnh nhân.
Lâm Vãn Thu chậm rãi cất chiếc điện thoại đang cầm trên tay vào túi xách, động tác thong thả đến đáng sợ. Ánh mắt Lâm Vãn Thu vẫn điềm tĩnh, không một gợn sóng lo lắng hay sợ hãi nào. Cô từ tốn quay sang nhìn thẳng vào vị Bác sĩ đang đứng đợi, gương mặt hoàn toàn không biểu cảm. Giọng Lâm Vãn Thu vang lên rõ ràng từng lời, đủ để mọi người trong hành lang đều nghe thấy.
LÂM VÃN THU
(Giọng nói đều đều, không chút xúc cảm)
Tôi hiểu tình trạng của anh Trần Hạo, bác sĩ. Nhưng tôi cần suy nghĩ kỹ hơn về quyết định của mình.
Câu nói của Lâm Vãn Thu như một đòn giáng mạnh, khiến không khí vốn đã căng thẳng nay còn như đông đặc lại. Trương Lan há hốc mồm, đôi mắt bà ta trợn ngược vì kinh ngạc xen lẫn phẫn nộ. Trần Kiến Quốc siết chặt nắm đấm, gân xanh nổi đầy trên trán, gương mặt ông ta đỏ bừng vì tức giận. Thậm chí Tình nhân của Trần Hạo cũng ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy vẻ không thể tin nổi nhìn chằm chằm Lâm Vãn Thu.
Bác sĩ nhìn Lâm Vãn Thu, vẻ mặt ông ta từ sốt ruột chuyển sang kinh ngạc, rồi xen lẫn một chút khó hiểu. Ông ta không ngờ trong tình huống khẩn cấp như vậy, Lâm Vãn Thu lại có thể giữ thái độ điềm tĩnh đến lạnh lùng, và còn yêu cầu “suy nghĩ kỹ hơn”.
TRƯƠNG LAN
(Gào lên, tiếng nói chua chát)
Cô… cô nói cái gì vậy? Anh Hạo đang thập tử nhất sinh, cô còn muốn suy nghĩ cái gì nữa? Cô muốn nó chết hả?
Trương Lan định lao tới, nhưng Trần Kiến Quốc kịp thời kéo bà ta lại. Ông ta trừng mắt nhìn Lâm Vãn Thu, giọng nói nghiến răng ken két.
TRẦN KIẾN QUỐC
(Giọng đầy đe dọa, xen lẫn van nài)
Lâm Vãn Thu! Cô đừng có được nước lấn tới! Mạng người chứ không phải trò đùa! Cô ký giấy đi, tôi hứa sau này sẽ không để cô phải chịu thiệt thòi gì!
Lâm Vãn Thu vẫn đứng đó, ánh mắt cô lướt qua từng gương mặt đang tràn đầy cảm xúc hỗn loạn, nhưng trên khuôn mặt cô không hề xuất hiện dù chỉ một tia dao động. Cô hoàn toàn phớt lờ lời đe dọa và van nài của Trần Kiến Quốc, cũng như tiếng gào thét của Trương Lan.
LÂM VÃN THU
(Nhẹ nhàng, nhưng đầy kiên quyết)
Quyết định liên quan đến sinh mạng một con người, tôi cần thời gian. Và tôi tin, Trần Kiến Quốc, ông sẽ không muốn tôi đưa ra một quyết định vội vàng khi chưa cân nhắc kỹ lưỡng đâu.
Lâm Vãn Thu khẽ nhếch môi, ánh mắt lóe lên một tia sáng khó hiểu, đầy ẩn ý. Cô không đợi câu trả lời, chỉ nhẹ nhàng quay người lại, bước về phía cửa sổ cuối hành lang, bỏ lại sau lưng sự hỗn loạn và ánh mắt đầy chất vấn của mọi người. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng ban ngày đang cố gắng xuyên qua lớp kính mờ.
Trương Lan đứng sững lại vài giây, đôi mắt bà ta dán chặt vào bóng lưng Lâm Vãn Thu. Khuôn mặt bà méo mó giữa sự choáng váng vì cú sốc mang tên “đoạn ghi âm” và cơn giận dữ vì thái độ lạnh nhạt của Lâm Vãn Thu. Rồi như có dòng điện chạy qua, Trương Lan bỗng dưng bùng nổ. Giọng bà ta không còn là tiếng gào thét chua chát như trước, mà xen lẫn sự hoảng loạn đến tột cùng, một chút tuyệt vọng hiện rõ trong từng lời. Bà ta vùng ra khỏi tay Trần Kiến Quốc, lao về phía Lâm Vãn Thu đang đứng bên cửa sổ.
TRƯƠNG LAN
(Gào lên, giọng lạc đi vì hoảng loạn và tuyệt vọng)
Cái gì mà suy nghĩ kỹ hơn! Con muốn giết con tôi à? Nó là chồng con đó! Dù thế nào thì nó cũng là con tôi!
Trương Lan lao đến, đôi bàn tay gầy gò túm chặt lấy cánh tay Lâm Vãn Thu, siết mạnh. Lực túm của bà ta mạnh đến mức khiến Lâm Vãn Thu hơi khựng lại, nhưng ánh mắt cô vẫn không hề dao động. Trương Lan nhìn thẳng vào Lâm Vãn Thu, hơi thở hổn hển, đôi tay bà ta run rẩy từng hồi, như thể bà đang cố níu kéo điều gì đó sắp vụt mất. Những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gương mặt nhăn nheo của bà, không còn vẻ kiêu ngạo thường ngày, chỉ còn sự khốn cùng hiện hữu.
TRƯƠNG LAN
(Giọng cầu xin xen lẫn oán trách)
Mạng sống của nó đang nằm trong tay con đó, Lâm Vãn Thu! Con không thể làm vậy! Con có nghe thấy không? Con phải cứu lấy nó!
Trương Lan túm lấy cánh tay Lâm Vãn Thu, đôi mắt bà đỏ hoe cầu khẩn. Lâm Vãn Thu vẫn đứng im, ánh mắt tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng, không chút mảy may rung động trước lời van xin của Trương Lan. Tình nhân của Trần Hạo từ nãy đến giờ vẫn đang sụm lơ một góc hành lang, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng đó. Khuôn mặt cô ta lem luốc nước mắt và mascara đã nhòe nhoẹt, nhưng giờ phút này, khi thấy Trương Lan tuyệt vọng đến vậy mà Lâm Vãn Thu vẫn không lay chuyển, một nỗi sợ hãi tột cùng bỗng chiếm lấy cô ta. Cô ta cảm nhận được không khí trong hành lang bệnh viện như đông đặc lại, và số phận của Trần Hạo đang thực sự treo lơ lửng.
Tình nhân của Trần Hạo nhận ra tình hình đã vượt quá tầm kiểm soát. Trần Hạo đang cần phẫu thuật khẩn cấp, nhưng Lâm Vãn Thu – người duy nhất có khả năng ký giấy tờ và đưa ra quyết định – lại lạnh lùng đến đáng sợ. Cô ta vội vàng dùng hết sức lực cuối cùng, chống hai tay xuống sàn, khuỵu gối bò từng chút một về phía Lâm Vãn Thu. Bộ dạng thảm hại, quần áo xộc xệch, tóc tai rũ rượi. Khi bò đến gần Lâm Vãn Thu, cô ta ngẩng mặt lên, đôi mắt vốn đã sưng húp giờ lại càng đỏ mọng, chuyển sang vẻ cầu khẩn đáng thương hơn bao giờ hết. Từng tiếng nức nở bật ra khỏi cổ họng, méo mó và thảm hại.
TÌNH NHÂN CỦA TRẦN HẠO
(Nức nở, giọng đứt quãng vì sợ hãi và hối hận)
Chị Vãn Thu… xin chị… đừng để bụng… anh Hạo lúc đó… là do em dụ dỗ… là lỗi của em… Xin chị cứu anh ấy!
Lâm Vãn Thu từ từ cúi đầu xuống nhìn Tình nhân của Trần Hạo. Ánh mắt cô vẫn lạnh lùng, không một chút biểu cảm. Trương Lan vẫn đang siết chặt cánh tay cô, nín thở chờ đợi phản ứng. Cả hành lang chìm trong sự im lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng nức nở đứt quãng của Tình nhân của Trần Hạo vang vọng.
Lâm Vãn Thu vẫn đứng đó, như một pho tượng lạnh giá. Ánh mắt cô quét qua Tình nhân của Trần Hạo đang quỳ dưới chân, rồi lại hướng về phía Trương Lan, người mẹ chồng đang run rẩy bấu víu cánh tay cô. Không một lời đáp, không một cử động thừa.
Đúng lúc đó, cánh cửa phòng cấp cứu bất ngờ bật mở. Một nhóm y bác sĩ hối hả đẩy ra một chiếc băng ca. Trên đó, Trần Hạo nằm thoi thóp, đầu quấn băng trắng toát loang lổ vết máu, sắc mặt tái mét, môi tím bầm. Tiếng bánh xe ma sát với sàn nhà lạnh lẽo vang lên khô khốc, xé tan bầu không khí tĩnh lặng.
Trần Kiến Quốc, người vừa vội vã chạy đến từ cuối hành lang, thấy con trai mình trong tình trạng đó liền lao tới. Ông cố gắng bám theo chiếc băng ca đang được đẩy đi nhanh chóng.
TRẦN HẠO
(Giọng yếu ớt, đứt quãng, thều thào)
Ba… cứu con… con không muốn chết… ba…
Đôi mắt Trần Hạo, chỉ còn lại một tia hy vọng mong manh, cố gắng mở to, nhìn thẳng vào Trần Kiến Quốc. Hắn run rẩy giơ bàn tay trái lên, một cử chỉ cầu xin tuyệt vọng cuối cùng, như muốn níu kéo lấy sự sống từ người cha đang đứng sững sờ bên cạnh.
TRẦN KIẾN QUỐC
(Sững sờ, cố gắng chạm vào tay Trần Hạo)
Hạo! Con trai!
Một y tá ngăn ông lại, ra hiệu phải giữ khoảng cách. Chiếc băng ca tiếp tục được đẩy đi. Trần Hạo vẫn cố gắng giơ tay, đôi mắt không rời khỏi Trần Kiến Quốc, cầu xin như thể mạng sống của hắn phụ thuộc vào cái nhìn đó. Hắn khẽ nấc lên, một tiếng kêu thảm thiết chìm nghỉm giữa tiếng lạch cạch của bánh xe và tiếng thở dốc của chính hắn.
Tiếng bánh xe dần khuất, mang theo cả thân thể thoi thóp của Trần Hạo vào sâu bên trong. Trần Kiến Quốc đứng đó, thân người cứng đờ, ánh mắt vẫn cố bám theo hướng chiếc băng ca vừa đi. Ông trút ra một hơi thở dài nặng nề, tiếng thở như mang theo cả gánh nặng của sự thất vọng và đau đớn tột cùng. Đôi mắt ông hằn lên những tia đỏ, ngập tràn sự hoang mang, nhìn về phía hành lang trống rỗng.
Sự im lặng bao trùm lấy Trần Kiến Quốc, kéo dài như vô tận. Trong đầu ông, tình cha con cố gắng níu kéo lấy sợi dây liên kết cuối cùng, nhưng lại bị xé toạc bởi sự phẫn nộ bùng lên dữ dội trước hành vi đốn mạt của Trần Hạo. Ông đã nghe phong thanh về những gì con trai mình đã làm, và giờ đây, đối diện với hậu quả đau lòng này, sự tức giận càng dâng cao. Tâm trí Trần Kiến Quốc quay cuồng trong mớ cảm xúc hỗn độn, không tìm thấy lối thoát.
Cuối cùng, ông ta chầm chậm quay đầu. Ánh mắt ông, phức tạp và đầy mâu thuẫn, từ từ tìm đến Lâm Vãn Thu. Trong khoảnh khắc ấy, Trần Kiến Quốc như một người lạc lối giữa biển khơi, đang tìm kiếm một ngọn hải đăng, một sự chỉ dẫn, hay thậm chí là một cái gật đầu chấp thuận từ người con dâu đang đứng lặng lẽ như một bức tượng băng. Ông không biết phải làm gì tiếp theo, và ánh mắt Lâm Vãn Thu lúc này dường như là điều duy nhất có thể định hướng ông.
Trần Kiến Quốc nhìn Lâm Vãn Thu, ánh mắt vừa cầu khẩn, vừa chất chứa sự hỗn loạn. Ông như muốn tìm một tia hy vọng hay một lời phán quyết từ cô con dâu đang đứng yên lặng. Lâm Vãn Thu vẫn đứng đó, bất động và lạnh lùng. Thân ảnh thanh mảnh của cô toát ra một khí chất đáng sợ, khuôn mặt không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào. Đôi mắt đen láy bình thản đón nhận cái nhìn phức tạp của Trần Kiến Quốc.
Không một chút dao động hay nhượng bộ, ánh mắt của Lâm Vãn Thu thẳng thừng đáp lại ánh mắt của ba chồng. Cô không né tránh, cũng không thể hiện sự thương hại, khiến Trần Kiến Quốc cảm thấy như mình đang bị xét xử dưới ánh mắt vô cảm ấy. Cả hành lang bệnh viện trắng toát dường như càng làm nổi bật sự đối lập giữa một người đang vật lộn trong mớ cảm xúc và một người bình thản đến lạnh người.
Một khoảng im lặng chết chóc trôi qua. Trần Kiến Quốc muốn nói điều gì đó, muốn cầu xin, muốn giải thích, nhưng cổ họng lại khô khốc, không thốt nên lời.
Cuối cùng, Lâm Vãn Thu nhẹ nhàng cất tiếng, giọng nói đều đều, không cao không thấp, vang vọng rõ mồn một trong không gian tĩnh mịch:
“Ba đã nghe rõ tất cả rồi phải không?”
Câu hỏi như một nhát dao sắc lẹm, xé toạc sự im lặng và những suy nghĩ đang giằng xé trong đầu Trần Kiến Quốc. Ông giật mình, một cảm giác tội lỗi và nhục nhã bỗng chốc dâng lên.
Lâm Vãn Thu không đợi ông trả lời, tiếp tục, vẫn giữ nguyên chất giọng đều đều, nhưng mỗi từ thốt ra đều nặng như chì:
“Ba nghĩ sao, có nên cứu không?”
Trần Kiến Quốc cứng họng, ánh mắt đầy van nài nhìn Lâm Vãn Thu, nhưng không thể thốt ra một lời nào. Khuôn mặt ông trắng bệch, nỗi sợ hãi và sự tuyệt vọng trộn lẫn, khiến ông già đi cả chục tuổi. Ông biết, câu hỏi của Lâm Vãn Thu không chỉ là một câu hỏi đơn thuần, đó là một lời phán xét, một màn tra tấn tinh thần mà ông phải đối mặt.
Đúng lúc đó, cánh cửa phòng cấp cứu bật mở. Một Bác sĩ bước ra, vẻ mặt lộ rõ sự ngán ngẩm và mệt mỏi. Ông ta nhìn Trần Kiến Quốc rồi liếc sang Lâm Vãn Thu, thái độ đầy bất lực.
BÁC SĨ
(Giọng dứt khoát, pha chút bực dọc)
Chúng tôi đã chờ đủ lâu. Nếu không có chữ ký của người nhà hợp pháp, chúng tôi không thể tiến hành phẫu thuật. Chúng tôi sẽ chuyển bệnh nhân sang phòng chăm sóc đặc biệt để theo dõi, nhưng mọi rủi ro bệnh viện sẽ không chịu trách nhiệm.
Lời của Bác sĩ như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Trần Kiến Quốc, kéo ông ra khỏi mớ hỗn độn cảm xúc. Ông ta hốt hoảng, vội vàng nhìn sang Lâm Vãn Thu.
Lâm Vãn Thu vẫn đứng đó, như một pho tượng đá. Đôi mắt cô không hề nao núng, vẫn lạnh lùng và sâu thẳm, như thể lời cảnh báo của Bác sĩ không liên quan gì đến cô. Cô chỉ nhếch mép, khẽ nhìn Trần Kiến Quốc.
LÂM VÃN THU
(Giọng đều đều, gần như thì thầm)
Ba đã có câu trả lời rồi chứ?
Lời nói của Lâm Vãn Thu như một lưỡi dao sắc lạnh, đâm thẳng vào nỗi sợ hãi đang dâng trào trong lòng Trương Lan. Bà ta sững sờ, trân trối nhìn Lâm Vãn Thu và Trần Kiến Quốc, rồi như chợt bừng tỉnh sau một giấc mộng kinh hoàng. Tiếng Bác sĩ vẫn còn văng vẳng trong tai bà: “Không có chữ ký của người nhà hợp pháp… mọi rủi ro bệnh viện sẽ không chịu trách nhiệm.” Ý nghĩ Trần Hạo có thể chết, có thể không được cứu, đột ngột hiện rõ mồn một trước mắt Trương Lan.
TRƯƠNG LAN
(Gào lên tuyệt vọng, âm thanh xé toạc sự tĩnh lặng của hành lang bệnh viện)
KHÔNG! Không thể như vậy được! Trần Hạo! Con ơi!
Trương Lan khuỵu gối xuống, hai tay vịn chặt vào tường, cả người run lên bần bật. Bà ta gần như ngã quỵ xuống sàn bệnh viện trắng chói mắt, lạnh lẽo, khuôn mặt tái mét, nước mắt giàn giụa. Từ lúc Trần Hạo được khiêng đi cấp cứu đến giờ, bà ta vẫn còn giữ được chút lý trí, nhưng lời tuyên bố của Bác sĩ và sự thờ ơ đến đáng sợ của Lâm Vãn Thu đã đánh sập tất cả. Bà ta quay phắt sang, túm chặt lấy cánh tay Trần Kiến Quốc, lay mạnh đến mức ông lão lảo đảo, suýt nữa thì ngã.
TRƯƠNG LAN
(Nước mắt chảy dài, tiếng khóc nghẹn ngào pha lẫn van xin, tuyệt vọng)
Ông… ông nói gì đi chứ! Cứu con trai chúng ta! Con ơi là con! Ông phải cứu nó chứ! Nó là con trai duy nhất của chúng ta!
Trần Kiến Quốc chỉ biết đứng đó, như một khúc gỗ mục rỗng. Ánh mắt ông vẫn đầy cầu khẩn hướng về Lâm Vãn Thu, nhưng vô vọng. Ông ta không biết phải nói gì, phải làm gì. Nỗi nhục nhã và bất lực đè nặng lên đôi vai già nua. Ông ta đã hoàn toàn bị đẩy vào chân tường.
Thấy Trần Kiến Quốc không phản ứng, và Lâm Vãn Thu vẫn như một bức tượng băng, Tình nhân của Trần Hạo cũng hoàn toàn sụp đổ. Ả ta bấy lâu nay vẫn giữ vẻ kiêu ngạo, nhưng giờ đây, cái chết đang cận kề đã tước đi mọi thứ. Ả ta nhào tới, ôm chặt lấy chân Lâm Vãn Thu, quỳ sụp xuống sàn, nước mắt nước mũi tèm lem, bộ dạng thảm hại chưa từng thấy.
TÌNH NHÂN CỦA TRẦN HẠO
(Khóc thét lên, giọng khàn đặc vì hoảng sợ và tuyệt vọng)
Chị Vãn Thu! Em xin chị! Chị hãy cứu anh Hạo đi mà! Em xin chị! Anh ấy không thể chết được! Anh ấy chết thì em phải làm sao đây! Em xin chị! Em sẽ làm bất cứ điều gì!
Lâm Vãn Thu chỉ im lặng nhìn Tình nhân của Trần Hạo đang quỳ dưới chân mình, ánh mắt vô cảm như mặt hồ đóng băng. Từ đầu đến cuối, cô không hề nói một lời, chỉ đứng đó, sự tĩnh lặng của cô còn đáng sợ hơn bất kỳ lời trách móc nào. Tiếng khóc thét của Tình nhân, tiếng nức nở của Trương Lan và sự bất lực của Trần Kiến Quốc dường như không thể lay chuyển được cô.
Trần Kiến Quốc nhìn Lâm Vãn Thu lần cuối, nhưng không tìm thấy bất kỳ sự nhượng bộ hay đồng cảm nào. Đôi vai ông trĩu nặng, cảm giác như gánh nặng của cả một gia đình đang đè lên lưng ông. Ông hít một hơi thật sâu, tiếng thở ra như mang theo tất cả sự nhục nhã và mệt mỏi. Không còn lựa chọn nào khác. Ông không thể để Trần Hạo chết, bất chấp sự sai trái của nó, nó vẫn là con trai ông.
Ông quay người, bước những bước nặng nề về phía bàn tiếp tân, nơi Bác sĩ và Y tá đang chờ sẵn với tờ giấy đồng ý phẫu thuật. Tay ông run rẩy cầm lấy cây bút bi lạnh ngắt. Ánh mắt ông vẫn không rời khỏi Lâm Vãn Thu, như muốn tìm kiếm một chút thấu hiểu, một sự chấp thuận ngầm từ cô. Nhưng Lâm Vãn Thu vẫn chỉ là một bức tượng, không cảm xúc.
Trần Kiến Quốc cúi xuống, ký tên mình vào dòng chữ trống. Nét chữ xiêu vẹo, thể hiện sự hỗn loạn trong tâm trí ông.
TRẦN KIẾN QUỐC
(Giọng khàn đặc, yếu ớt, như trút hết hơi tàn)
Tôi… tôi ký. Cứu nó đi.
Bác sĩ gật đầu, vội vàng cầm lấy tờ giấy.
BÁC SĨ
(Nhanh chóng)
Chúng tôi sẽ tiến hành ngay lập tức.
Y tá ngay lập tức cầm tờ giấy và quay người chạy nhanh vào Phòng cấp cứu. Cánh cửa bật mở rồi đóng sập lại, đèn báo hiệu “Đang phẫu thuật” nhấp nháy đỏ rực, xé tan sự tĩnh mịch của hành lang.
Trong tích tắc, một cánh cửa lớn hơn bên cạnh Phòng cấp cứu mở ra. Một nhóm y tá và bác sĩ nhanh chóng đẩy chiếc giường di động chở Trần Hạo vào sâu bên trong. Trần Hạo vẫn nằm bất động, khuôn mặt xanh xao đến đáng sợ, dây dợ chằng chịt quanh người. Tiếng bánh xe ma sát với sàn nhà vang lên chói tai trong hành lang tĩnh mịch, rồi tắt hẳn khi cánh cửa đóng lại một lần nữa, nuốt chửng Trần Hạo vào thế giới của dao mổ và sự sống còn. Đèn đỏ “Đang phẫu thuật” lập lòe, như một lời nhắc nhở lạnh lùng về tình thế hiểm nghèo của Trần Hạo.
Trương Lan và Tình nhân của Trần Hạo đứng chôn chân tại chỗ, đôi mắt dán chặt vào cánh cửa đã đóng sập. Trương Lan gần như suy sụp, những tiếng nức nở bật ra không kìm nén được. Tình nhân của Trần Hạo thì chỉ còn biết bám víu lấy Trương Lan, thân thể run rẩy như cành cây khô trước bão. Trần Kiến Quốc nhìn chăm chăm vào cánh cửa, mọi sức lực dường như đã bị rút cạn. Ông không còn một lời nào để nói, chỉ biết đứng đó, đôi vai trĩu nặng dưới gánh nặng của sự hối hận và lo âu.
Lâm Vãn Thu vẫn đứng nguyên tại chỗ, cách họ không xa. Đôi mắt Lâm Vãn Thu không hề rời khỏi cánh cửa phòng cấp cứu, nhưng gương mặt cô hoàn toàn không có một biểu cảm nào. Nó lạnh lẽo, tĩnh lặng như một hồ băng giữa mùa đông khắc nghiệt nhất. Từ góc độ của Trương Lan hay Trần Kiến Quốc, Lâm Vãn Thu chỉ là một bức tượng vô cảm. Nhưng nếu ai đó có thể nhìn sâu vào đôi mắt sâu thẳm của Lâm Vãn Thu, họ sẽ thấy một tia sáng lạnh lẽo lướt qua. Đó là sự hả hê, một tia thỏa mãn ngấm ngầm khi chứng kiến toàn bộ gia đình chồng đang sụp đổ, phải vật lộn trong cơn hoảng loạn, và cuối cùng phải chấp nhận hành động dưới áp lực mà chính cô đã tạo ra. Cái giá cho sự phản bội của Trần Hạo, Lâm Vãn Thu thầm nghĩ, giờ đây mới thực sự bắt đầu được trả. Cô đã chờ đợi khoảnh khắc này, chờ xem họ sẽ vùng vẫy ra sao khi mọi con đường đều dẫn về phía vực thẳm.
Lâm Vãn Thu không nán lại thêm một giây phút nào. Đôi mắt lạnh lẽo của Lâm Vãn Thu liếc nhìn về phía gia đình Trần Hạo, nơi Trương Lan và Tình nhân của Trần Hạo vẫn đang nức nở, bám víu lấy nhau. Trần Kiến Quốc đứng đó như một cái bóng, mọi gánh nặng đè nén lên ông ta. Lâm Vãn Thu nhếch mép, một nụ cười gần như vô hình, rồi chậm rãi quay lưng. Tiếng khóc than và sự hỗn loạn như một bản nhạc nền mờ nhạt dần phía sau lưng Lâm Vãn Thu khi Lâm Vãn Thu bắt đầu bước đi.
Bước chân của Lâm Vãn Thu chậm rãi, dứt khoát. Mỗi tiếng bước chân vang vọng không phải trong hành lang bệnh viện vô trùng, mà trong khoảng trống mới được tìm thấy bên trong Lâm Vãn Thu. Bức tường trắng chói mắt của bệnh viện dường như lùi lại, không còn giam giữ Lâm Vãn Thu nữa. Lâm Vãn Thu không ngoái đầu nhìn lại. Lâm Vãn Thu bước đi như thể đã trút bỏ được một gánh nặng ngàn cân, như thể tất cả những đau khổ, phản bội, và căm hờn giờ đây chỉ còn là bụi bặm vương trên đôi giày mà Lâm Vãn Thu vừa rũ bỏ. Đó là sự giải thoát, lạnh lùng và dứt khoát, một sự kết thúc cho những gì đã từng là cuộc hôn nhân của Lâm Vãn Thu.
Lâm Vãn Thu bước ra khỏi cánh cửa bệnh viện, hít thở một làn không khí đêm trong lành, dù vẫn phảng phất mùi cồn và sự lo lắng. Ánh đèn đường vàng vọt hắt xuống vỉa hè ẩm ướt, tạo nên những vũng sáng lập lòe. Lâm Vãn Thu không cảm thấy chiến thắng hoàn toàn, cũng không còn nỗi đau dữ dội như trước. Chỉ là một sự trống rỗng, một khoảng lặng mênh mông sau cơn bão. Suốt bao năm qua, Lâm Vãn Thu đã sống trong vòng xoáy của sự phản bội, của những dối trá và âm mưu. Lâm Vãn Thu đã từng khao khát báo thù, khao khát nhìn thấy những kẻ đã làm tổn thương Lâm Vãn Thu phải trả giá. Giờ đây, khi mọi thứ đang diễn ra đúng như Lâm Vãn Thu đã dự liệu, Lâm Vãn Thu nhận ra rằng sự trả thù, dù ngọt ngào đến mấy, cũng không thể lấp đầy những khoảng trống trong tâm hồn. Nó chỉ là một vòng lặp không hồi kết của đau khổ và hận thù. Lâm Vãn Thu ngước nhìn bầu trời đêm, những vì sao lấp lánh như những mảnh vỡ của một tấm gương cũ. Cuộc đời là một hành trình dài, không phải lúc nào cũng trải hoa hồng. Sẽ có những lúc chúng ta phải đối mặt với những thử thách nghiệt ngã, những con người phản bội, nhưng quan trọng là cách chúng ta lựa chọn để vượt qua. Lâm Vãn Thu không thể thay đổi quá khứ, nhưng Lâm Vãn Thu có thể định hình tương lai của chính Lâm Vãn Thu. Lâm Vãn Thu sẽ không để mình bị nhấn chìm trong bóng tối của hận thù. Thay vào đó, Lâm Vãn Thu sẽ tìm kiếm sự bình yên, xây dựng lại cuộc đời mình trên những nền tảng vững chắc hơn. Có lẽ, tha thứ không phải là cho người khác, mà là cho chính mình, để bản thân được giải thoát khỏi gông cùm của những cảm xúc tiêu cực. Bình yên không phải là không có bão tố, mà là khả năng tìm thấy sự tĩnh lặng giữa tâm bão. Lâm Vãn Thu khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm, chứa đựng cả sự mệt mỏi và niềm hy vọng mới. Lâm Vãn Thu bước tiếp, hòa mình vào dòng người, để lại phía sau một chương cũ của cuộc đời, và mở ra một trang mới đầy hứa hẹn.