Tới ăn tân gia nhà sếp, tôi ch//oáng vá//ng khi thấy mặt vợ anh, càng b/ấn lo//ạn hơn với đ//ứa tr//ẻ đứng bên cạnh…
Tôi đến buổi tiệc tân gia nhà sếp trong tâm trạng hoàn toàn bình thường. Đó là một buổi tối cuối tuần, sau một tuần làm việc m/ệt m/ỏi, và cũng là dịp để anh em đồng nghiệp gặp gỡ, hàn huyên. Anh Hưng – sếp tôi – là người khá kín tiếng. Ngoài công việc, chẳng ai biết gì nhiều về đời tư của anh, chỉ nghe nói anh đã lập gia đình, nhưng chưa một lần thấy vợ anh xuất hiện ở công ty hay các sự kiện nội bộ.
Ngôi nhà anh mới chuyển đến nằm trong khu biệt thự cao cấp ở ngoại ô. Khi tôi bước vào, ánh đèn vàng ấm áp và tiếng cười nói rộn ràng khiến tôi thấy nhẹ lòng hơn hẳn. Sau khi chào hỏi sếp, tôi hoà vào đám đông đang tụ tập quanh bàn tiệc.
Chuyện sẽ chẳng có gì đáng nói nếu như tôi không tình cờ nhìn thấy người phụ nữ ấy bước từ trên lầu xuống.
Tôi đứng ch//ết lặ//ng tại chỗ.
Cô ấy mặc chiếc váy màu hồng đơn giản, và vẫn giữ được nét dịu dàng như ngày nào. Dù đã lâu không gặp, tôi không thể nào quên gương mặt ấy – Trang, người con gái tôi từng yêu suốt bốn năm đại học…
Minh đứng chôn chân tại chỗ, toàn thân như bị đóng băng. Ánh mắt anh không thể rời khỏi Trang, và cả đứa trẻ đang nắm tay cô ấy. Một đứa bé khoảng ba, bốn tuổi, với đôi mắt to tròn ngây thơ, mái tóc xoăn nhẹ.
Trang, lúc này, dường như cũng đã nhìn thấy Minh. Một thoáng bối rối vụt qua trong đôi mắt cô, chỉ đủ để Minh nhận ra, trước khi nó nhanh chóng trở lại vẻ bình thản đến lạnh lùng. Cô ta không có vẻ gì là quen biết anh, thậm chí còn không hề liếc lại lần thứ hai. Cứ như thể anh chỉ là một vị khách xa lạ nào đó trong bữa tiệc.
Minh cảm thấy trái tim mình đập thình thịch, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Một cảm giác vừa sốc tột độ vừa đau nhói tràn ngập. Bốn năm yêu nhau, bốn năm nồng nhiệt, giờ đây chỉ còn lại một ánh nhìn hờ hững đến xa lạ. Cô ấy thực sự đang giả vờ không quen anh? Hay cô ấy đã hoàn toàn quên đi tất cả?
Anh lặng lẽ quan sát, cố gắng tìm kiếm một dấu vết gì đó trong cử chỉ, ánh mắt của Trang, nhưng vô ích. Cô ấy vẫn dịu dàng, vẫn xinh đẹp, nhưng không còn là Trang của anh ngày xưa nữa. Bây giờ, cô ấy là vợ của sếp anh – Anh Hưng, và đứng bên cạnh cô là một đứa trẻ, có lẽ là con của họ. Sự thật này cứa vào Minh như hàng ngàn nhát dao.
Giữa lúc Minh còn đang bàng hoàng, Anh Hưng từ xa bước tới, nụ cười rạng rỡ nở trên môi. Anh Hưng vươn tay ôm nhẹ eo Trang, một cử chỉ thân mật đầy tự nhiên.
“Mọi người, xin giới thiệu với vợ anh, Trang,” Anh Hưng hào hứng nói, hướng về phía vài đồng nghiệp đang đứng gần đó. Trang mỉm cười nhẹ nhàng, gật đầu chào hỏi. Chiếc váy hồng đơn giản càng làm tôn lên vẻ thanh lịch của cô.
Sau khi giới thiệu Trang với những người khác, Anh Hưng xoay người, ánh mắt dừng lại ở Minh, người vẫn đứng yên như tượng. Minh cảm thấy toàn thân cứng đờ, mọi giác quan như tê liệt. Anh Hưng tiến đến gần Minh hơn, đặt tay lên vai Trang một cách trìu mến.
“Minh, đây là Trang, vợ anh,” Anh Hưng hồ hởi giới thiệu, giọng đầy tự hào. Minh nghe thấy lời nói đó, trái tim anh như bị một cú sét đánh ngang tai, đau đớn đến nghẹt thở. Anh cố gắng hết sức để giữ cho gương mặt mình không lộ ra bất kỳ biểu cảm nào, một nụ cười gượng gạo méo mó trên môi.
Anh Hưng tiếp tục, ánh mắt ấm áp nhìn đứa trẻ đang nép sau chân Trang. “Còn đây là bé An, con gái anh.”
Đứa trẻ, bé An, ngước đôi mắt tròn xoe, ngây thơ nhìn Minh, rồi lại nhanh chóng rúc đầu vào váy Trang. Minh cảm thấy mọi thứ xung quanh như vỡ vụn. Anh Hưng là người kín tiếng về đời tư, không ai trong công ty biết anh đã kết hôn và có con. Giờ đây, sự thật ấy lại ập đến theo cách tàn nhẫn nhất, với người phụ nữ anh từng yêu say đắm.
Minh cố nén một tiếng thở dài, ép mình phải đáp lại. “À, chào chị Trang, chào bé An ạ.” Giọng anh khàn đặc, mỗi từ thốt ra đều nặng trĩu. Anh không dám nhìn thẳng vào Trang, chỉ lướt qua ánh mắt cô một cách vội vàng, nhưng Trang vẫn giữ vẻ mặt xa lạ, như thể đây là lần đầu họ gặp mặt. Anh thầm nghĩ, cô ta thật sự đang diễn kịch một cách hoàn hảo.
Anh Hưng đứng đó, vẫn nở nụ cười mãn nguyện, không hề nhận ra sự giằng xé bên trong Minh. Để duy trì vẻ ngoài bình thường, Minh hít một hơi thật sâu. Anh tiến lại gần Trang hơn, từng bước chân như nặng trĩu chì. Môi Minh cứng đờ, anh cố gắng gượng ép một nụ cười xã giao, méo mó và khó coi. Cánh tay Minh từ từ đưa ra, lòng bàn tay hơi ướt đẫm mồ hôi, rụt rè muốn bắt tay Trang. Tay anh khẽ run lên, không thể kiểm soát. Trang từ từ đưa tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy tay Minh. Cảm giác lạnh buốt truyền đến, không hề có chút ấm áp nào từ bàn tay từng rất thân thuộc ấy. Ánh mắt hai người chạm nhau trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng đủ để Minh cảm nhận được sự trống rỗng và lạnh nhạt đến khó hiểu từ đôi mắt Trang. Không còn chút tình cảm nào, chỉ là sự xa lạ, thậm chí là một bức tường băng giá dựng lên giữa họ. Minh cảm thấy toàn thân ngột ngạt, như có một tảng đá đè nặng lên lồng ngực. Hơi thở anh trở nên dồn dập, khó khăn.
Minh cố kìm nén cảm giác nặng nề trong lồng ngực. Anh hít một hơi, ánh mắt vờ lướt qua Anh Hưng rồi dừng lại ở dáng người Trang. Lúc này, một đứa bé gái nhỏ nhắn, mái tóc đen mượt mà, đang nép sát vào chân Trang, đôi tay bé xíu bám chặt lấy vạt váy màu hồng đơn giản. Đó là bé An, con của Trang và Anh Hưng, như lời giới thiệu của sếp.
Minh đưa mắt nhìn kỹ hơn. Bé An ngước đôi mắt to tròn, đen láy lên nhìn Minh, vẻ rụt rè. Khoảnh khắc ánh mắt hai người chạm nhau, một dòng điện lạ chạy dọc sống lưng Minh. Anh chợt thấy có điều gì đó quen thuộc đến khó tả. Không thể gọi tên, nhưng cái cảm giác ấy giống như một mảnh ghép ký ức vừa thoáng qua, quá nhanh để nắm bắt. Linh cảm kỳ lạ dấy lên trong lòng Minh, một sự bất an len lỏi.
Tim Minh đập mạnh, một nhịp rồi lại một nhịp dồn dập. Anh cảm thấy bấn loạn, lo lắng tột độ. Đầu óc Minh quay cuồng, cố gắng sắp xếp những mảnh ký ức vụn vặt vừa loé lên. Đôi mắt bé An… nó giống ai đó anh từng biết. Nhưng là ai? Minh tự hỏi, mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra trên trán. Anh không hiểu tại sao mình lại có phản ứng dữ dội đến vậy khi nhìn một đứa trẻ xa lạ. Một câu hỏi vô hình bỗng nhiên gào thét trong tâm trí Minh, đẩy anh vào trạng thái hoang mang cực độ.
Minh cố gắng ổn định lại nhịp thở, dù trong lòng vẫn còn xáo động sau khoảnh khắc kỳ lạ với bé An. Anh hướng ánh mắt về phía Trang, người đang mỉm cười nói chuyện với Anh Hưng. Họ đứng cạnh nhau, trông thật xứng đôi trong căn biệt thự xa hoa. Anh Hưng nhẹ nhàng đặt tay lên vai Trang, vẻ mặt tràn đầy sự quan tâm.
“Công việc của em dạo này vẫn bận rộn như trước chứ, Trang?” Anh Hưng hỏi, giọng điệu ấm áp.
Trang khẽ lắc đầu, nụ cười vẫn giữ trên môi. “Cũng đỡ hơn nhiều rồi anh ạ. Từ ngày có bé An, em cũng muốn dành nhiều thời gian cho con hơn.”
Giọng nói của Trang, nụ cười của cô, cử chỉ của Anh Hưng… tất cả như một đòn giáng mạnh vào tâm trí Minh. Những ký ức về mối tình 4 năm đại học với Trang chợt ùa về, rõ mồn một như vừa mới hôm qua. Anh nhớ như in những buổi hẹn hò dưới tán cây cổ thụ trong sân trường, những lời hứa hẹn về một tương lai chung. “Mình sẽ mãi bên nhau, Minh nhé,” Trang đã từng nói như vậy, ánh mắt lấp lánh niềm tin. “Anh sẽ luôn là chỗ dựa của em.” Minh từng đáp lại, siết chặt tay Trang. Anh nhớ những chuyến đi chơi xa, những buổi tối thức khuya học bài cùng nhau, những nụ hôn vụng trộm dưới mưa. Mọi thứ ngọt ngào và thơ mộng đến tận cùng.
Minh bất giác siết chặt ly nước trong tay. Một nỗi chua xót dâng trào, lan khắp lồng ngực. Từng lời hứa, từng kỷ niệm đẹp đẽ giờ đây chỉ còn là những mảnh vỡ của quá khứ, tan tành dưới chân hiện tại phũ phàng. Anh nhìn Trang, rồi lại nhìn Anh Hưng, nỗi uất nghẹn nghẹn ứ nơi cổ họng. Tại sao mọi thứ lại thành ra thế này? Tại sao người đứng bên Trang bây giờ lại là Anh Hưng, không phải anh?
Minh đột ngột đứng dậy. Anh cần không khí. “Xin phép mọi người, tôi ra ngoài hít thở chút,” Minh nói vội, không đợi câu trả lời. Anh bước nhanh qua phòng khách, cảm giác như lồng ngực mình đang bị bóp nghẹt. Anh Hưng và Trang chỉ kịp nhìn theo Minh, nét ngạc nhiên thoáng qua trên gương mặt họ.
Minh đẩy cánh cửa kính, bước ra ban công rộng lớn. Làn gió đêm se lạnh ùa vào, xoa dịu phần nào lồng ngực đang căng tức của Minh. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng đẩy lùi sự hỗn loạn đang cuộn trào trong đầu. Khung cảnh thành phố lung linh ánh đèn trải dài dưới chân, nhưng tâm trí Minh mờ mịt như bị bao phủ bởi sương mù. Anh vịn chặt tay vào lan can sắt lạnh. “Tại sao?” Minh tự hỏi, giọng nói khẽ đến nỗi chỉ có gió đêm nghe thấy. “Tại sao Trang lại kết hôn với sếp của mình?”
Từng mảnh ghép ký ức về Trang cứ hiện lên, rõ mồn một. Gương mặt cô, nụ cười cô, những lời nói dịu dàng. Rồi lại là hình ảnh Anh Hưng, người đàn ông kín tiếng, luôn giữ khoảng cách trong công việc, nay lại là chồng của Trang. Và đứa bé kia, bé An. Minh nhìn xuống sân vườn vắng lặng, cảm giác hoang mang tột độ. Đứa bé đó là ai? Cô bé có đôi mắt giống hệt Trang, nhưng lại được giới thiệu là con của Trang và Anh Hưng. Đầu Minh quay cuồng, mọi thứ dường như sụp đổ trước mắt anh. Liệu tất cả những năm tháng ấy có phải chỉ là một giấc mơ, hay anh mới chính là người đang chìm trong một cơn ác mộng? Minh gục đầu xuống tay, cố gắng gạt bỏ những suy nghĩ ám ảnh, nhưng vô ích. Hình ảnh Trang bên Anh Hưng, cùng đứa bé, cứ thế xoáy sâu vào tâm trí anh.
Minh gục đầu xuống tay, cố gắng gạt bỏ những suy nghĩ ám ảnh, nhưng vô ích. Hình ảnh Trang bên Anh Hưng, cùng đứa bé, cứ thế xoáy sâu vào tâm trí anh. Đột nhiên, một tiếng “rung” nhẹ từ túi quần khiến Minh giật mình. Anh chậm rãi đưa tay vào túi, rút điện thoại ra. Màn hình sáng lên, hiển thị tin nhắn từ một người bạn cũ chung của anh và Trang, tên là Nam.
Minh mở tin nhắn, đôi mắt vẫn còn mờ mịt vì những cảm xúc lẫn lộn.
**NAM (TIN NHẮN):** Ê Minh! Đang ở đâu đấy? Nghe nói đi tiệc ở nhà sếp Hưng à? Sao không rủ anh em?
Minh khẽ nhíu mày. Anh định trả lời, nhưng rồi một tin nhắn khác hiện lên ngay sau đó, khiến mọi giác quan của anh như đông cứng lại.
**NAM (TIN NHẮN):** Mà tiện thể, Minh còn giữ liên lạc với Trang không? Tự nhiên nhớ con bé quá, từ hồi hai đứa chia tay, nó biến mất biệt tăm luôn, anh em tìm mãi không thấy. Cũng hơn mấy năm rồi chứ ít gì. Minh biết tin tức gì của nó không?
Điện thoại trượt nhẹ khỏi tay Minh, suýt rơi xuống đất nếu anh không kịp níu lại. Cả người anh như bị giáng một đòn mạnh. Trang mất tích? Hơn mấy năm? Điều đó hoàn toàn mâu thuẫn với việc cô đang đứng trong phòng khách kia, tươi cười bên Anh Hưng và đứa bé. Minh cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Đầu óc anh quay cuồng dữ dội hơn bao giờ hết, những mảnh ghép rời rạc và vô lý bắt đầu va đập vào nhau trong tâm trí. Anh bàng hoàng nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, từng câu chữ trong tin nhắn của Nam xoáy sâu vào tận cùng nỗi hoang mang của anh.
Minh đặt điện thoại xuống bàn, bàn tay anh vẫn còn run rẩy. Ánh mắt Minh xoáy sâu vào màn hình, nhưng tâm trí anh đã ở nơi khác, lùng sục tìm kiếm lời giải đáp cho những mâu thuẫn nghiệt ngã. Anh không thể tiếp tục đứng yên một chỗ. Minh cần đối mặt với Trang, ngay bây giờ.
Minh hít một hơi thật sâu, gạt đi sự bàng hoàng vẫn còn đọng lại trong từng tế bào. Anh quay trở lại phòng khách của Nhà sếp Hưng, nơi tiếng nhạc nhẹ nhàng vẫn vang lên nhưng không thể xoa dịu được sự hỗn loạn trong lòng anh. Ánh mắt Minh đảo quanh một lượt, tìm kiếm giữa đám đông. Anh thấy Trang.
Cô đứng một mình ở gần khung cửa sổ lớn, tay cầm ly nước ép màu đỏ tươi, đôi mắt nhìn ra khu vườn đêm lấp lánh ánh đèn. Trang mặc chiếc váy màu hồng đơn giản, nhưng vẫn nổi bật giữa không gian sang trọng. Có vẻ như cô đang né tránh đám đông ồn ào, hoặc đang chờ đợi ai đó. Đây chính là cơ hội mà Minh cần.
Lòng Minh dấy lên một cảm giác lưỡng lự. Anh không biết nên bắt đầu thế nào, không biết liệu Trang có đang che giấu điều gì không, hay cô chỉ đơn thuần là nạn nhân của một sự hiểu lầm nào đó. Nhưng sự quyết tâm muốn tìm ra sự thật đã át đi mọi do dự. Minh phải nói chuyện với cô.
Minh bước về phía Trang, từng bước chân anh đều mang theo sự căng thẳng và một chút hy vọng mong manh. Khi đến gần, anh khẽ lên tiếng, giọng nói trầm và chứa đầy ẩn ý.
MINH: (Giọng khẽ, cố gắng bình tĩnh) Trang, em khỏe không?
Trang giật mình quay lại, đôi mắt cô mở to khi nhìn thấy Minh. Một nụ cười gượng gạo nở trên môi cô, nhanh chóng biến mất.
TRANG: (Có chút ngạc nhiên) À… Minh. Em vẫn khỏe. Anh… anh cũng đến à?
MINH: Anh là nhân viên của Anh Hưng mà. Sao em lại đứng đây một mình? Không vào giao lưu với mọi người à?
TRANG: (Nhìn ra ngoài cửa sổ, giọng có chút xa xăm) Em… chỉ muốn hóng gió một chút thôi. Trong này hơi ngột ngạt.
Minh nhìn thẳng vào mắt Trang, cố gắng đọc vị cô. Anh thấy một sự lảng tránh nhẹ nhàng trong ánh mắt đó, một điều gì đó khó nắm bắt.
MINH: (Giọng trầm hơn) Hơn bốn năm rồi nhỉ, kể từ khi chúng ta chia tay. Em… đã đi đâu vậy? Anh và bạn bè tìm em mãi không thấy.
Trang khựng lại, ly nước trong tay cô khẽ rung lên. Nụ cười trên môi cô hoàn toàn biến mất, thay vào đó là vẻ mặt bối rối, pha lẫn chút sợ hãi. Cô nhìn Minh, ánh mắt đầy cảnh giác.
TRANG: (Giọng run run, né tránh ánh mắt Minh) Anh… anh nói gì lạ vậy? Em… em vẫn ở đây mà. Chỉ là… em muốn có một cuộc sống mới.
MINH: Một cuộc sống mới? Nhưng Nam nói… anh ấy và mọi người không thể liên lạc với em suốt nhiều năm qua. Anh ấy nói em biến mất biệt tăm. Trang, rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra?
Trang lùi lại một bước, đôi môi cô mím chặt. Cô đảo mắt quanh phòng, như thể đang tìm kiếm lối thoát, hay một ai đó để cầu cứu. Khuôn mặt cô tái mét, lộ rõ vẻ hoảng loạn.
TRANG: (Gần như thì thầm) Minh… anh… anh đừng nói lung tung. Em… em không hiểu anh đang nói gì cả.
Minh nhìn thẳng vào ánh mắt Trang, sự kiên nhẫn của anh đã cạn. Lời phủ nhận yếu ớt của cô chỉ càng khiến ngọn lửa nghi ngờ trong lòng Minh bùng lên dữ dội. Anh bước thêm một bước, thu hẹp khoảng cách.
MINH: (Giọng trầm và đầy áp lực) Trang, em… sao em lại ở đây? Anh Hưng là… là sếp của anh. Rốt cuộc em có chuyện gì giấu giếm?
Trang giật mình, đôi mắt cô lập tức trở nên sắc lạnh, không còn vẻ bối rối hay sợ hãi như vừa nãy. Cô quay hẳn người lại đối mặt với Minh, ly nước ép trong tay được đặt mạnh xuống bệ cửa sổ, tạo ra một tiếng động nhỏ nhưng chói tai trong không gian yên ắng của họ.
TRANG: (Giọng nói căng thẳng, cố gắng giữ bình tĩnh nhưng sự bất ngờ không thể che giấu) Anh Minh? Anh làm gì ở đây? Đây là nhà sếp của anh, hay anh nhầm lẫn gì à?
Lời nói của Trang như một gáo nước lạnh tạt vào Minh, nhưng nó cũng đồng thời thổi bùng lên ngọn lửa giận dữ trong anh. Minh cảm thấy một sự thất vọng ghê gớm. Anh không ngờ Trang có thể lạnh lùng và chối bỏ mọi thứ đến vậy. Hơn bốn năm tìm kiếm, cuối cùng anh lại đối mặt với một người phụ nữ xa lạ, đầy bí ẩn và cố chấp.
MINH: (Giọng anh khàn đặc vì cố kìm nén cảm xúc, ánh mắt như muốn xuyên thủng Trang) Trang, em đừng giả vờ nữa! Em ở đây, trong căn nhà của sếp anh, người mà anh mới chỉ biết mặt vài tuần, còn em thì… em biến mất khỏi cuộc đời anh như chưa từng tồn tại!
TRANG: (Giọng Trang nhỏ nhẹ hơn, nhưng ẩn chứa sự lạnh lùng và kiên quyết. Cô nhìn thẳng vào Minh, không chút dao động) Anh Minh, anh nói gì vậy?
Trang nhanh chóng trả lời, giọng nhỏ nhẹ nhưng kiên quyết: “Em là vợ anh Hưng. Đương nhiên em phải ở đây. Đây là nhà của em.”
Minh sững sờ. Lời tuyên bố của Trang như một cú đánh mạnh vào lồng ngực anh. Vợ… vợ Anh Hưng? Điều đó có nghĩa là gì? Sự thật này quá đỗi tàn nhẫn và khó tin. Anh lùi lại một bước, đôi mắt mở to, cố gắng tìm kiếm một chút dấu vết của người con gái anh từng yêu trong ánh mắt lạnh lùng trước mặt. Nhưng Trang đã hoàn toàn khác. Cô không nhắc đến bất kỳ kỷ niệm nào của quá khứ, không một lời giải thích. Cô chỉ muốn kết thúc cuộc đối thoại đầy căng thẳng này.
TRANG: Anh Minh, có vẻ anh đã hiểu lầm gì đó. Tôi nghĩ chúng ta không có gì để nói thêm nữa. Anh Hưng có lẽ đang đợi anh ở trong phòng khách.
Minh nhìn Trang, cảm nhận rõ rệt một bức tường vô hình đang ngăn cách hai người. Sự xa cách, lạnh lùng toát ra từ Trang khiến trái tim anh thắt lại. Cô gái đứng trước mặt anh giờ đây không còn là Trang của bốn năm trước, cô đã trở thành một người phụ nữ xa lạ, kiên quyết rũ bỏ quá khứ và cả anh. Anh cố gắng bắt lấy ánh mắt cô, nhưng cô đã quay đi, ánh nhìn lướt qua Đứa trẻ đang đứng cạnh, rồi hướng về phía cửa chính.
MINH: (Giọng anh lạc đi, đầy sự tổn thương và hoài nghi) Trang… em… thực sự muốn chấm dứt mọi thứ như vậy sao? Em không có bất kỳ điều gì muốn nói với anh sao? Về… tất cả những gì chúng ta đã có?
TRANG: (Không quay lại nhìn Minh, giọng dứt khoát) Những chuyện đã qua không còn quan trọng. Anh Minh nên về đi.
Minh đứng bất động, nhìn bóng lưng Trang. Anh không thể tin nổi người con gái mình tìm kiếm bấy lâu lại có thể phũ phàng đến vậy. Một cảm giác trống rỗng và phẫn uất dâng lên trong lòng Minh. Anh nhận ra, Trang thực sự đã thay đổi, không còn là cô gái mà anh từng yêu say đắm. Cô đã chọn cách chối bỏ tất cả, biến mình thành một người hoàn toàn khác.
Minh vẫn đứng đó, cố gắng ghim chặt ánh mắt vào bóng lưng Trang. Một cảm giác bất lực và phẫn uất cuộn trào trong lòng Minh. Anh nhìn thấy Trang, người con gái mà anh từng nghĩ mình hiểu rõ hơn bất cứ ai, đang đứng cạnh một đứa trẻ. Sự hiện diện của Đứa trẻ, cộng với lời tuyên bố của Trang rằng cô là vợ Anh Hưng, khiến Minh không thể kìm nén thêm. Một suy nghĩ đáng sợ chợt lóe lên trong đầu Minh, khiến trái tim anh như bị bóp nghẹt.
Minh đột ngột lên tiếng, giọng anh khản đặc và nặng trĩu sự nghi ngờ: “Vậy… đứa bé đó là con của ai?”
Câu hỏi của Minh vang lên trong không gian tĩnh lặng, đầy rẫy sự căng thẳng. Trang đang định quay đi, nghe thấy câu hỏi đó, cơ thể cô thoáng giật mình. Ánh mắt Trang lướt qua Đứa trẻ một cách vội vã, rồi cô lại quay về phía Minh, cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh đến lạ lùng, dù một tia lảng tránh chợt hiện lên trong đôi mắt cô. Minh nhìn thẳng vào mắt Trang, không bỏ sót một biểu cảm nhỏ nào, cảm nhận rõ rệt sự dao động dù chỉ là trong tích tắc của Trang. Một sự thôi thúc mãnh liệt, gần như là đau đớn, buộc Minh phải biết sự thật, phải phá tan bức màn dối trá mà Trang đang dựng lên.
Trang đứng đối diện Minh, nụ cười trên môi cô cứng nhắc, lộ ra vẻ lúng túng hiếm hoi. Đôi mắt Trang lướt nhanh về phía Đứa trẻ như thể sợ hãi một điều gì đó, rồi lại quay về Minh, cố gắng giấu đi sự bối rối đang dâng lên. Cô định mở miệng nói điều gì đó để lấp liếm, nhưng cổ họng lại khô khốc.
Đúng lúc đó, một giọng nói trầm ấm và quen thuộc vang lên, phá tan bầu không khí căng thẳng. Anh Hưng xuất hiện, bước tới gần hai người với nụ cười tươi rói trên môi. Anh Hưng mặc một bộ đồ ở nhà giản dị nhưng vẫn toát lên vẻ lịch lãm. Anh ta nhìn Minh và Trang đầy vẻ tò mò, xen lẫn chút ngạc nhiên.
“Hai người quen nhau à? Chuyện gì thế này?” Anh Hưng hỏi, ánh mắt lướt qua Minh rồi dừng lại ở Trang, nụ cười vẫn giữ nguyên nhưng ẩn chứa một sự chú ý đặc biệt.
Ngay lập tức, như một công tắc vừa được bật, vẻ mặt căng thẳng của Trang tan biến. Cô nở nụ cười rạng rỡ, hoàn hảo đến mức khiến Minh cảm thấy rợn người. Ánh mắt cô dịu dàng nhìn chồng, hoàn toàn khác với ánh mắt né tránh vừa rồi. Trang khẽ nắm lấy tay Đứa trẻ, kéo nó lại gần hơn.
Minh chứng kiến sự thay đổi thái độ đột ngột của Trang, cổ họng anh nghẹn ứ. Anh cảm thấy như mình vừa bị một lực vô hình bóp chặt, tất cả những câu hỏi, những uất ức đang dồn nén trong lòng đều bị mắc kẹt lại. Ánh mắt Anh Hưng nhìn thẳng vào Minh, chờ đợi một câu trả lời. Minh biết, mình không thể tiếp tục đào sâu vào chuyện đứa bé trước mặt Anh Hưng. Anh buộc phải nuốt ngược tất cả những nghi vấn đang réo rắt trong đầu.
Trang vội vã nắm tay Đứa trẻ, nhìn Anh Hưng bằng ánh mắt đầy tin cậy. “À, anh Hưng à, đây là Minh, đồng nghiệp cũ của em thôi. Bọn em tình cờ gặp nhau lúc nãy,” Trang nói, giọng cô ngọt ngào đến lạ, hoàn toàn không còn chút bối rối nào. Cô mỉm cười với Minh một cách xã giao, nụ cười đó như một nhát dao cứa vào lòng anh.
Anh Hưng nghe vậy thì gật gù, gương mặt không tỏ vẻ nghi ngờ gì đặc biệt. Anh Hưng nhìn Minh một cái thoáng qua, rồi quay sang nắm lấy tay Trang. “Thế à? Trùng hợp ghê. Thôi được rồi, em vào trong với anh đi. Có mấy vị khách quan trọng anh muốn giới thiệu em.”
Anh Hưng kéo Trang đi, Đứa trẻ vẫn nắm tay Trang, ánh mắt vẫn ngây thơ nhìn Minh thêm một cái rồi cũng bị kéo khuất. Trang không ngoảnh đầu lại. Minh đứng đó, bất động. Cổ họng anh nghẹn đắng, cảm giác như có hàng ngàn con kiến đang bò trong lồng ngực. Anh nhìn theo bóng lưng của Trang và Anh Hưng, hình ảnh họ đứng cạnh nhau, Trang nở nụ cười hạnh phúc, còn Đứa trẻ thì nắm chặt tay cô.
Tất cả những ký ức về bốn năm yêu nhau, những lời thề non hẹn biển, tất cả biến thành một trò đùa tàn nhẫn. Minh thấy tim mình đau nhói, uất nghẹn đến mức muốn gào lên. Anh Hưng, người sếp kín tiếng về đời tư, giờ lại đứng đó, nắm tay Trang – người yêu cũ của anh – như một bức tranh hoàn hảo. Minh cảm thấy mình như một kẻ lạ, một kẻ vô hình trong chính câu chuyện của mình. Những suy nghĩ hỗn loạn xoáy vào đầu Minh: tại sao Trang lại ở đây? Cô bé kia là ai? Và tại sao Trang lại có thể mỉm cười như vậy, sau tất cả?
Minh đứng bất động, cảm giác choáng váng vẫn còn nguyên, nhưng ánh mắt anh vô thức dõi theo bóng lưng của Trang và Anh Hưng đang dần khuất vào biệt thự. Cùng lúc đó, bé An, đứa trẻ được giới thiệu là con của Trang, tách khỏi tay Trang, tò mò chạy đến gần một khóm hoa hồng đang khoe sắc cách đó không xa. Minh nán lại, ẩn mình sau một cây cảnh lớn, cố gắng hít thở sâu để ổn định lại nhịp tim đang đập điên cuồng.
Anh đưa mắt nhìn bé An. Đứa bé ngây thơ với mái tóc đen nhánh, làn da trắng hồng, đang cúi xuống ngắm những cánh hoa. Một nét đáng yêu, hồn nhiên. Nhưng rồi, khi bé An ngẩng đầu lên, ánh nắng chiều chiếu thẳng vào khuôn mặt nhỏ nhắn, Minh chợt nín thở. Đôi mắt đen láy, sống mũi cao thanh tú, và cả khóe miệng cong lên khi bé mỉm cười với một chú bướm đang bay lượn… Tất cả những đường nét đó, sao lại quen thuộc đến vậy?
Minh cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Anh dụi mắt, nhìn kỹ hơn. Không thể nào nhầm lẫn được. Đôi mắt ấy, cái cách nhíu mày khi bé An cố gắng chạm vào chú bướm, cái thần thái tập trung ấy… nó giống hệt anh, Minh, đến kinh ngạc. Mọi thứ như một mảnh ghép vừa vặn đến đáng sợ.
Não bộ Minh quay cuồng, những ký ức cũ chợt ùa về. Bốn năm đại học, Trang và anh đã từng ước mơ về một ngôi nhà nhỏ, về những đứa con với đôi mắt giống anh, nụ cười giống cô. Giờ đây, một đứa bé với những nét giống anh đến lạ lùng lại xuất hiện bên cạnh Trang và Anh Hưng. Minh siết chặt nắm đấm, mồ hôi lạnh toát ra. Bối rối, hoài nghi, và một cảm giác ớn lạnh bắt đầu len lỏi. Anh Hưng kín tiếng về đời tư, Trang vội vã từ chối mọi liên hệ cũ, và giờ là đứa bé này. Sự trùng hợp này không thể nào là ngẫu nhiên được. Minh biết, một sự thật khủng khiếp đang dần lộ diện, và anh cảm thấy mình đang đứng trên bờ vực của một vực sâu không đáy.
Tiếng động từ phía sau khiến Minh giật mình. Anh quay lại, thấy một đồng nghiệp tên Long đang tiến đến, trên tay là ly rượu vang.
“Minh, sao đứng đây một mình thế? Không vào trong à? Sếp Hưng với phu nhân đang tiếp khách vui vẻ lắm kìa,” Long cười, vỗ nhẹ vai Minh.
Minh cố gắng nặn ra một nụ cười gượng gạo. “À… tôi ra đây hóng mát chút.”
Long nhấp một ngụm rượu rồi hạ giọng, vẻ mặt có chút tò mò. “Nói mới nhớ, cậu quen Trang lâu rồi nhỉ? Cô ấy là người yêu cũ của cậu mà.”
Minh cứng người. “Sao anh…?”
“À, cái này thì mọi người trong công ty đều biết cả. Chuyện tình sinh viên lãng mạn mà,” Long phẩy tay. “Nhưng mà, nói thật, tôi thấy cũng lạ. Đùng một cái, sếp Hưng kết hôn với Trang nhanh quá trời. Xong rồi, bé An lại ra đời chỉ sau vài tháng. Anh Hưng bảo bé sinh non, nhưng nhìn bé lớn phổng phao quá nhỉ? Trông bụ bẫm, khỏe mạnh y như trẻ đủ tháng vậy.”
Từng lời của Long như những nhát búa giáng mạnh vào đầu Minh. Anh sững sờ, khuôn mặt tái mét. Tim Minh đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. “Anh nói… bé An… sinh non… nhưng chỉ vài tháng sau khi cưới…?” Minh lắp bắp, giọng lạc đi.
Long không để ý đến sự thay đổi trên nét mặt của Minh, vẫn vô tư tiếp lời. “Đúng rồi. Nhanh lắm. Hồi đó mọi người cũng xì xào vài bữa rồi thôi. Mà thôi, chuyện nhà sếp mà, mình quan tâm làm gì. Dù sao thì bé An cũng đáng yêu thật.”
Minh không còn nghe thấy gì nữa. Mọi âm thanh xung quanh như bị bóp nghẹt. Sinh non, vài tháng sau khi cưới, và rồi khuôn mặt bé An giống hệt anh… Tất cả những mảnh ghép rời rạc bấy lâu nay bỗng nhiên khớp lại một cách hoàn hảo, tạo thành một bức tranh đáng sợ. Bốn năm đại học. Tình yêu sâu đậm. Thời điểm chia tay. Và Trang… Trang đã có thai.
Một luồng điện lạnh toát chạy dọc sống lưng Minh. Anh Hưng… Trang… Bé An… Lẽ nào… Lẽ nào sự thật kinh hoàng là… Minh trợn tròn mắt, đầu óc quay cuồng. Anh gần như không thở nổi. Anh đã bị lừa dối, bị cướp đi quyền làm cha, bị đẩy vào một vở kịch mà chính anh là nhân vật bi thảm nhất. Sự thật đó còn khủng khiếp hơn bất kỳ cơn ác mộng nào.
Minh đứng lặng như trời trồng, ly rượu trên tay suýt nữa rơi xuống đất. Từng lời của Long vẫn văng vẳng trong đầu, xoáy sâu vào tâm trí anh. Sinh non… vài tháng sau khi cưới… và rồi bé An với đôi mắt giống anh đến lạ. Mọi thứ bỗng nhiên sáng rõ như một lưỡi dao sắc lạnh xuyên qua trái tim Minh. Anh bị lừa dối. Bốn năm tình yêu, một sự chia tay đầy bí ẩn, và giờ đây, đứa con của anh, xương thịt của anh, lại đang gọi người đàn ông khác là cha.
Một cơn giận dữ lạnh lẽo dâng lên trong lòng Minh, nhưng nó nhanh chóng bị thay thế bởi sự quyết tâm sắt đá. Bàn tay Minh nắm chặt đến nỗi các khớp ngón tay trắng bệch. Anh không thể bỏ qua những nghi ngờ này, không thể làm ngơ trước sự thật tàn nhẫn đang hiện rõ. Anh phải tìm hiểu. Phải làm rõ mọi chuyện, từng chi tiết nhỏ nhất. Về Trang, về Anh Hưng, và đặc biệt là về bé An.
Minh hít một hơi thật sâu, nén lại cảm xúc đang cuộn trào. Anh ngước nhìn vào trong, nơi ánh đèn lấp lánh và tiếng cười nói vẫn vọng ra. Anh Hưng đang ôm Trang, mỉm cười nói chuyện với khách. Và bé An, vẫn đứng cạnh Trang, ngây thơ nhìn mọi người. Trong khoảnh khắc ấy, Minh cảm thấy một quyết tâm mãnh liệt chưa từng có. Anh sẽ không để chuyện này chìm vào quên lãng. Dù biết điều này có thể dẫn đến hậu quả lớn, có thể đánh đổi cả sự nghiệp, cả cuộc sống của anh, Minh cũng không lùi bước. Anh cần biết sự thật. Anh xứng đáng với sự thật. Và đứa bé kia, cũng xứng đáng với sự thật về người cha ruột của mình.
Minh quay người, bước đi chậm rãi về phía cổng Nhà sếp Hưng. Bóng anh đổ dài trên lối đi lát đá dưới ánh trăng. Từng bước chân như mang theo một lời thề nguyền. Anh sẽ tìm ra sự thật, dù phải đánh đổi bất cứ giá nào.
***
Cuộc đời vốn dĩ là một chuỗi những sự lựa chọn và những bài học không ngừng nghỉ. Minh đã từng nghĩ, tình yêu của anh và Trang là tất cả, là mãi mãi. Rồi khi mọi thứ tan vỡ, anh đã chọn cách chấp nhận và bước tiếp, cố gắng xây dựng lại cuộc sống của mình. Nhưng rồi, định mệnh lại đưa anh trở lại, đối mặt với một sự thật nghiệt ngã hơn bất kỳ nỗi đau nào trước đó. Có lẽ, những điều tưởng chừng đã ngủ yên không bao giờ thực sự biến mất, chúng chỉ chờ thời điểm thích hợp để trỗi dậy, đòi hỏi sự đối diện và giải quyết.
Trên con đường đời, chúng ta thường phải đối mặt với những ngã rẽ khó khăn, khi sự thật phơi bày không như những gì ta mong đợi. Có những lúc, sự tức giận và cảm giác bị phản bội dường như nuốt chửng tất cả. Nhưng rồi, qua thời gian, con người học được cách nhìn nhận mọi việc một cách bình tĩnh hơn, học cách đặt mình vào vị trí của người khác, để hiểu được những lý do, dù là yếu đuối hay sai lầm, đã dẫn đến những quyết định đó.
Minh có lẽ sẽ phải trải qua một chặng đường dài để tìm kiếm sự thật, và có thể là cả sự công bằng. Nhưng quan trọng hơn, anh sẽ phải đối mặt với chính mình, với những cảm xúc phức tạp, với sự tha thứ – không chỉ cho người khác, mà còn cho chính bản thân mình. Cuối cùng, điều còn lại không phải là sự thắng thua, mà là khả năng vượt qua nghịch cảnh, tìm thấy bình yên trong tâm hồn, và học cách yêu thương một cách chân thành hơn, không ràng buộc bởi những định kiến hay tổn thương cũ. Dù kết cục có ra sao, hành trình tìm kiếm sự thật cũng chính là hành trình trưởng thành, để cuối cùng, mỗi người có thể tìm thấy con đường dẫn đến một cuộc sống trọn vẹn và ý nghĩa hơn.

